Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 107: Thần Vô Cực tan biến

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:36:34 | Lượt xem: 5

Trong ký ức mờ ảo của Huyết Nha, có một khoảng thời gian hắn từng là một tồn tại cực kỳ oanh liệt. Hắn nhớ mang máng mình đã từng đứng trên đỉnh một ngọn núi được cấu thành từ hàng vạn bộ xương sọ trắng hếu, xung quanh là những luồng lôi điện màu tím đen rạch nát bầu trời, tay hắn cầm một cây roi da ma lực dài hàng trượng, chỉ cần vung lên là cả vạn dặm đất trời phải rung chuyển, chúng sinh vạn giới đều phải phủ phục dưới chân hắn mà run rẩy gọi hai tiếng “Ma tướng”. Đó là một thời kỳ huy hoàng, đầy rẫy sát phạt và máu tanh, nơi hắn là một trong những kẻ thống trị kiêu hùng nhất của Vực Ngoại Thiên Ma tộc dưới trướng Thủy Tổ vĩ đại…
“Huyết Nha thúc thúc! Bánh chưng gấc của cháu đâu rồi? Thúc đã hứa hôm nay có bánh chưng gấc mà!”
Một tiếng hét lanh lảnh, ngọng nghịu của một đứa trẻ cắt đứt dòng suy nghĩ mơ hồ của Huyết Nha, kéo hắn thẳng từ đỉnh cao ma đạo rơi bịch một cái xuống thực tại trần trụi.
Huyết Nha giật mình, vội vàng dụi dụi mắt. Trước mặt hắn lúc này hoàn toàn không có núi xương sông máu, cũng chẳng có ma lôi tím đen hay sào huyệt âm u nào cả. Thay vào đó là một thung lũng phương Bắc ngập tràn ánh nắng xuân ấm áp như rót mật, gió thổi qua những cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ tạo thành những làn sóng nhấp nhô, suối chảy róc rách vui tai.
Hắn đang mặc một bộ quần áo vải thô màu xám tro giản dị, hai ống tay áo xắn cao, bàn tay từng cầm ma binh sát phạt giờ đây đang thoăn thoắt bóc từng chiếc lá dong, để lộ ra những chiếc bánh chưng gấc đỏ rực rỡ, tỏa hương thơm phức của nếp mới, đậu xanh và mỡ hành. Xung quanh hắn, một lũ trẻ con mặc áo vải thô, má hồng hào, đang lăng xăng chạy quanh, đứa kéo áo, đứa ôm chân, đôi mắt tròn xoe thèm thuồng nhìn chằm chằm vào thúng bánh.
Huyết Nha gãi gãi cái đầu trọc lóc của mình, cười hiền hậu để lộ ra mấy chiếc răng khấp khểnh:
– Đây đây, bánh chưng gấc của cu Tèo đây! Ăn từ từ thôi kẻo nghẹn, thúc đã bảo là hôm nay gói đủ cho cả làng mà! Ngoan nào, xếp hàng vào rồi thúc chia cho từng đứa!
Hắn đưa chiếc bánh chưng gấc nóng hổi cho đứa trẻ, rồi ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Đầu óc hắn bỗng nhiên dâng lên một nỗi hoang mang tột độ. Hắn tự hỏi tại sao mình lại ở đây? Tại sao hắn lại thích làm từ thiện, ngày ngày nấu cháo gõ trống phát bánh cho trẻ con nghèo thế này? Trong đầu hắn, cái khái niệm về “Thiên Ma”, “Vực Ngoại Ma Điện” hay “Thủy Tổ” hoàn toàn trống rỗng, cứ như thể những thứ đó chưa từng tồn tại trên đời. Hắn chỉ nhớ mình là một nông phu giải ngũ, sau một trận bão tuyết lớn ở phương Bắc thì quyết định ở lại thung lũng này để khai hoang, trồng trọt và làm việc thiện tích đức.
Gần đó, ở giữa thung lũng hoa cải, có một khối đá tự nhiên khổng lồ bị mưa gió bào mòn theo năm tháng, trông vô cùng ngộ nghĩnh giống như hình một con rùa đá khổng lồ đang rụt cổ. Lũ trẻ con trong làng đang hò hét, trèo lên trèo xuống trên lưng con rùa đá đó chơi trò cưỡi ngựa.
Huyết Nha nhìn khối rùa đá kia, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, giống như khối đá này từng là một cái gì đó rất vĩ đại, rất đáng sợ mà hắn từng phải quỳ lạy mỗi ngày. Nhưng khi cố gắng lục lọi ký ức để nhớ lại xem đó là cái gì, đầu hắn liền đau nhói lên một cái, một khoảng trống rỗng vô tận lập tức nuốt chửng mọi suy nghĩ của hắn.
Huyết Nha lắc lắc đầu, tự giễu lẩm bẩm:
– Chắc dạo này mình dầm mưa nhiều quá nên đầu óc bị chập mạch rồi. Làm gì có chuyện ma quỷ gì ở đây cơ chứ. Khối đá này rõ ràng là rùa đá thiên nhiên, lũ trẻ chơi đùa vui vẻ thế kia cơ mà. Thôi, lo bóc bánh chưng tiếp thôi, hôm nay phải phát hết thúng này mới kịp giờ về dọn chuồng lợn!
Hắn cười híp mắt, tiếp tục công việc bóc bánh của mình, hoàn toàn không biết rằng khối rùa đá ngộ nghĩnh kia chính là bức tượng Thần Vô Cực khổng lồ từng ngự trị trên Vực Ngoại Ma Điện, nơi từng khiến cả vạn giới phải run sợ, giờ đây đã bị thiên đạo tự động biến đổi thành một khối đá vô hại để tự vá lại dòng lịch sử.
***
Cùng lúc đó, tại điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, bầu không khí lại không hề yên bình và vui vẻ như ở thung lũng phương Bắc. Trái lại, nó đang bao trùm bởi một nỗi kinh hoàng tột độ, một sự im lặng chết chóc khiến người ta phải nghẹt thở.
Hùng Vương ngự trên cỗ xe đồng hoàng cấp, gương mặt uy nghiêm thường ngày giờ đây tái nhợt không còn một giọt máu. Bên cạnh ông, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng cũng đang run rẩy, hai bàn tay hộ giáp bằng đồng cổ bấu chặt vào mép bàn gỗ, đôi mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào những cuộn cổ thư bằng tre và da thú đang trải rộng trên bàn thờ tế lễ.
Đó là những cuộn cổ thư ghi chép lại toàn bộ lịch sử của Âu Lạc Thần Châu từ thời khai thiên lập địa, do các đời sử quan dùng máu của thần thú để viết nên, chứa đựng linh lực hộ trì cực mạnh, tuyệt đối không thể bị hư hại hay thay đổi. Thế nhưng lúc này, một hiện tượng “ảo ma Canada” chưa từng có trong lịch sử đang diễn ra ngay trước mắt họ.
Những dòng chữ đỏ như máu ghi chép về “Đại kiếp nạn Vực Ngoại Thiên Ma phương Bắc”, về “Thủy Tổ Thần Vô Cực tàn bạo sống qua ba kỷ nguyên”, và về “cuộc xâm lăng của hàng triệu ma binh” đột ngột mờ nhạt dần. Những nét chữ cổ xưa bỗng nhiên rung rinh, hóa thành từng làn khói xám nhạt bốc lên không trung rồi tan biến mất hút. Ngay sau đó, những vệt mực mới tự động hiện ra, uốn lượn thành những dòng chữ hoàn toàn mới:
*“Vào năm thứ mười tám đời Hùng Vương, phương Bắc gặp phải một trận thiên tai bão tuyết vô tiền khoáng hậu, gió bấc rít gào buốt giá làm đóng băng vạn dặm sông ngòi, gây ảnh hưởng đến mùa màng của bách tính. May nhờ có long mạch hộ trì, bão tuyết nhanh chóng tan biến, thời tiết trở lại ấm áp, muôn dân thái bình…”*
– Đại… Đại vương… chuyện này là thế nào? – Bùi Hùng nuốt nước bọt cái ực, giọng run rẩy như sắp khóc. – Sách sử… sách sử đang tự động thay đổi! Toàn bộ ghi chép về Thiên Ma tộc… đều biến mất rồi!
Bùi Hùng đưa tay sờ lên vết rạn nứt sâu hoắm trên cánh tay đồng cổ của mình – vết thương chí mạng do ma tướng Dạ Ma gây ra trong trận chiến sinh tử ở chương trước. Vết thương vẫn còn đó, cảm giác đau đớn nhức nhối vẫn chân thực vô cùng. Nhưng khi hắn cố gắng lục lọi trong trí não xem kẻ nào đã đánh mình trọng thương đến mức suýt phải tự bạo đan điền, đầu hắn bỗng nhiên đau như búa bổ, cứ như có hàng vạn cây kim châm vào đại não.
Trong ký ức của hắn, cái tên “Dạ Ma”, cái hình ảnh gã ma tướng cưỡi viễn cổ cốt thú khổng lồ, toàn thân quấn quýt ma hỏa tím đen đã hoàn toàn bay màu. Thay vào đó, một luồng ký ức mới tự động chèn vào, vô cùng hợp lý: Hắn bị thương là do… một trận lở tuyết khổng lồ trên núi đá phương Bắc đè trúng khi đang đi tuần tra biên giới!
– Bản hầu… bản hầu bị thương là do lở tuyết sao? – Bùi Hùng lẩm bẩm, ánh mắt lộ ra vẻ hoang mang tột độ. – Không đúng… rõ ràng lúc đó bản hầu đang chiến đấu với… với ai cơ chứ? Tại sao bản hầu không thể nhớ nổi tên của kẻ đó? Gương mặt của hắn… diện mạo của hắn… tất cả đều là một khoảng không trắng xóa!
Hùng Vương đứng bật dậy khỏi cỗ xe đồng, hơi thở dồn dập. Nhờ có tu vi “Nửa bước Hùng Đế Cảnh” vừa mới đột phá sau khi được uống chén trà dại chứa Thái Sơ Bản Nguyên của Diệp Phi ban cho, thần hồn của ông mạnh mẽ hơn người thường gấp trăm vạn lần. Chính vì thế, ông là người duy nhất cảm nhận được sự “lệch pha” khủng khiếp giữa thực tại và ký ức đang bị bóp méo.
Ông nhìn thấy rõ ràng một bàn tay vô hình, khổng lồ của thiên đạo đang điên cuồng bôi xóa và viết lại toàn bộ dòng nhân quả của Âu Lạc Thần Châu để phù hợp với ý chí của một tồn tại tối cao.
– Bùi ái khanh… ngươi không cần phải cố nhớ nữa đâu. – Giọng Hùng Vương run lên bần bật, ông nhìn về hướng ngọn núi Tản Viên Thần Sơn đang chìm trong mây mù phương Nam với ánh mắt đầy sùng bái và kính sợ tột cùng. – Kẻ địch của chúng ta… không phải là bị đánh bại. Mà là bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian!
– Xóa… xóa sổ khỏi dòng thời gian? – Bùi Hùng trợn tròn mắt.
– Đúng vậy! – Hùng Vương hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đầu gối của mình không bị khuất phục trước uy áp vô hình đang tràn ngập thiên địa. – Tiên Tôn Diệp Phi vĩ đại… Ngài ấy chỉ cần vác cuốc bổ một nhát xuống đất, phẩy nhẹ chiếc quạt nan rách xua khói bếp, thì không chỉ có mười vạn ma binh hay tên Thủy Tổ Thần Vô Cực kia tan thành mây khói… mà ngay cả khái niệm về sự tồn tại của chúng trong quá khứ, hiện tại và tương lai cũng bị bôi xóa sạch sẽ! Thiên đạo vì muốn tự bảo vệ mình, buộc phải tự hiệu chỉnh lại toàn bộ ký ức của chúng sinh và ghi chép của nhân gian để tránh cho dòng thời gian bị sụp đổ!
Hùng Vương nói xong, không thể chịu nổi áp lực tinh thần quá lớn, liền quỳ sụp xuống tế đàn đồng thau, dập đầu mạnh xuống đất hướng về phía Tản Viên Thần Sơn:
– Thần thông nghịch thiên cỡ này… đến cả thiên đạo cũng phải cúi đầu làm nô bộc, tự động sửa đổi quy luật vì Ngài! Tiên Tôn vĩ đại vô song… Ngài thực sự là đấng sáng thế, là Thái Sơ Chi Chủ đứng ngoài vòng sinh tử! Chúng con nguyện đời đời kiếp kiếp tôn kính Ngài, không dám có nửa phần tơ hào mạo phạm!
Bên cạnh ông, Bùi Hùng và hàng vạn binh sĩ, Lạc Tướng đang canh gác quanh tế đàn cũng đồng loạt quỳ rạp xuống đất nện, dập đầu lia lịa như tế sao. Tiếng hô vang “Tiên Tôn vĩ đại vô song” chấn động cả đỉnh Nghĩa Lĩnh, hòa vào gió bão thổi vang khắp đất trời Âu Lạc.
***
Trong khi cả Âu Lạc Thần Châu đang chấn động và sùng bái đến mức phát điên, thì tại nông trang nhỏ trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, bầu không khí lại mang một sắc thái vô cùng… “vô tri” và đời thường.
Bữa tối với món cơm nếp hạt cau dẻo thơm ăn kèm cá bống kho tương bần đậm đà vừa mới kết thúc. Diệp Phi thỏa mãn ngồi tựa lưng vào chiếc chõng tre dưới hiên nhà tranh, hai chân gác chéo lên nhau, tay cầm một cọng tăm tre lười biếng xỉa răng. Gương mặt phong sương của lão nông phu trung niên lộ ra vẻ thư thái, dễ chịu vô cùng sau khi được ăn một bữa no nê.
Dưới chân chõng tre của hắn, con chó đen to lớn Đại Hắc đang lười biếng nằm rạp dưới đất, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy cái đuôi mập mạp để đuổi mấy con muỗi rừng vo ve. Bên cạnh nó, chú chó con màu đen mới nhận nuôi – Tiểu Hắc (vốn là Hư Không Ma Tế béo múp) – đang ra sức liếm liếm móng vuốt của Đại Hắc để nịnh bợ, thỉnh thoảng lại ngước đôi mắt tròn xoe, ngây thơ nhìn Diệp Phi như muốn xin thêm một mẩu cơm cháy.
Ở góc sân, Càn Khôn Tử đang khom cái lưng già, cầm chiếc chổi tre rách quét dọn lá cọ khô với tốc độ ánh sáng, tạo ra hàng vạn tàn ảnh không gian nhưng tuyệt đối không phát ra một tiếng động nào để tránh làm phiền Diệp Phi. Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim thì đang cặm cụi khiêng những mảnh đồng nát xếp gọn vào góc chuồng gà của Tiểu Hồng.
Tô Thanh Dao đang ở trong bếp rửa bát, thỉnh thoảng lại rơm rớm nước mắt vì cảm động trước sự bảo vệ âm thầm của sư phụ. Lăng Tiêu thì ngồi xếp bằng ở góc sân, ôm thanh sắt rỉ sét Thiết Mã Thần Kiếm, nhắm mắt ma luyện kiếm tâm thuần khiết mà hắn vừa ngộ ra từ hình phạt ăn cơm nguội.
Mộc Vân Thư đứng tựa vào cột hiên nhà tranh, trong tay cầm cuốn sách rách đã sờn gáy cùng một cây bút lông ngấm mực tương bần. Hắn muốn ghi chép lại khoảnh khắc vĩ đại khi sư phụ Diệp Phi phẩy quạt xua khói bếp tịnh hóa phương Bắc, để lưu truyền cho hậu thế ngàn năm sau biết đến công đức vô lượng của Tiên Tôn.
Thế nhưng, ngay khi ngòi bút lông của Mộc Vân Thư vừa chạm vào trang giấy da thú cổ xưa, một hiện tượng kinh dị đã xảy ra.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Thần Vô Cực tan biến - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Nét mực tương bần đen nhánh vừa mới viết ra chữ “Thần”, chưa kịp khô thì đã đột ngột nhạt đi, rồi bốc hơi biến mất như bong bóng xà phòng trước ánh nắng mặt trời. Mộc Vân Thư hơi khựng lại, tưởng mắt mình bị hoa, liền tập trung tinh thần, vận chuyển linh lực viết lại một chữ “Vô Cực”.
Nhưng chữ vừa viết xong, trang giấy lại tự động co rúm lại một cái, vệt mực đen nhánh lập tức bay màu, trang giấy trở nên trắng tinh, phẳng lặng như chưa từng có một giọt mực nào chạm vào.
Mộc Vân Thư biến sắc, da đầu tê dại. Hắn vội vàng lật ngược lại những trang sách trước đó – những trang ghi chép tỉ mỉ về “Thủy Tổ Thiên Ma Thần Vô Cực”, “Huyết U Ma Tổ”, hay “Vực Ngoại Ma Tộc phương Bắc”.
Trắng xóa! Tất cả đều trắng xóa một cách sạch sẽ, phẳng phiêu đến rợn người! Không còn một vệt mực, không còn một chữ viết, thậm chí đến cả những nét vẽ phác họa hình ảnh ma điện cũng biến mất hoàn toàn, cứ như thể cuốn sách này từ trước đến nay chỉ là một cuốn sổ tay trắng tinh chưa từng được viết chữ.
– Cái… cái gì thế này? – Mộc Vân Thư run rẩy, cây bút lông trong tay suýt chút nữa rơi bịch xuống đất.
Hắn lập tức ngẩng đầu lên, nhìn sang Tô Thanh Dao vừa bước ra từ gian bếp và Lăng Tiêu đang ngồi xếp bằng gần đó. Ba vị đồ đệ nhìn nhau, ánh mắt chạm nhau giữa không trung, và tất cả đều nhìn thấy sự kinh hoàng tột độ trong mắt đối phương.
Họ phát hiện ra một sự thật đáng sợ: Ký ức của chính họ về Thần Vô Cực và Vực Ngoại Thiên Ma cũng đang bị một lực lượng vô hình, khổng lồ của thiên đạo điên cuồng bôi xóa! Cứ mỗi một giây trôi qua, cái tên “Thần Vô Cực” lại trở nên mờ nhạt hơn trong tâm trí họ. Diện mạo của gã Thủy Tổ Thiên Ma kia giờ đây chỉ còn là một khối sương mù xám xịt, không tài nào hình dung nổi ngũ quan.
May mắn thay, nhờ có luồng Thái Sơ khí tức thanh khiết đang bao phủ xung quanh nông trang của Diệp Phi bảo hộ, thần hồn của họ mới giữ lại được một chút mảnh vỡ ký ức mơ hồ, giúp họ không bị biến thành những kẻ “mất trí nhớ tập thể” như người phàm phương Bắc.
Mồ hôi lạnh của Mộc Vân Thư chảy ròng ròng từ trên trán rớt xuống đất nện một cái “tách”. Hắn run rẩy truyền âm cho Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao:
*“Lăng Tiêu sư huynh, Dao nhi muội muội… các người có cảm nhận được không? Thiên đạo… thiên đạo đang xóa sạch dấu vết của Thần Vô Cực và Huyết U Ma Tổ khỏi dòng lịch sử!”*
Lăng Tiêu ôm chặt thanh sắt rỉ sét, gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn ngập sự kính sợ đến run rẩy, truyền âm đáp lại:
*“Ta cảm nhận được… Kiếm ý của ta vừa rồi chém vào hư không, rõ ràng là để tiêu diệt hạm đội Thiên Ma. Nhưng bây giờ, thiên đạo lại nói với ta rằng đó chỉ là một trận bão cát lớn thổi qua biên giới. Sư phụ… thủ đoạn của sư phụ thực sự đã vượt qua giới hạn của Đạo rồi! Người không chỉ giết chết thể xác, mà là xóa sổ hoàn toàn khái niệm tồn tại của kẻ thù ra khỏi dòng nhân quả của vạn giới!”*
Tô Thanh Dao rùng mình, hai bàn tay nhỏ nhắn giấu trong ống tay áo vải thô siết chặt lại:
*“Ảo ma quá… Sư phụ chỉ là phẩy quạt xua khói bếp, chê khói bụi làm bẩn niêu cá bống kho, thế mà cả một kỷ nguyên ma đạo vạn năm liền bốc hơi không kèn không trống. Kẻ nào dám làm kẻ thù của sư phụ, kẻ đó sẽ vĩnh viễn chưa từng sinh ra trên đời này! Nghĩ đến thôi mà ta đã thấy lạnh hết cả sống lưng rồi!”*
Ba vị đồ đệ đứng chết trân tại chỗ, ánh mắt nhìn về phía Diệp Phi đang thản nhiên xỉa răng trên chõng tre đầy sùng bái và kính sợ. Trong mắt họ, người nông phu trung niên có nét phong sương, mặc áo vải thô bạc màu kia không còn là một người thầy bình thường nữa. Hắn là một thực thể tối cao, một cơn ác mộng vĩnh hằng của bất kỳ kẻ nào dám mang lòng tà ác đến gần ngọn núi này. Một cái phủi tay của hắn, cả một thế giới liền thay đổi thực tại!
***
Lúc này, Diệp Phi hoàn toàn không hề hay biết về những suy nghĩ “bổ não” kinh dị của đám đồ đệ. Hắn chỉ đang cảm thấy bực mình vì cái bàn gỗ nghiến dưới hiên nhà.
Cái bàn gỗ nghiến này hắn tự tay đóng từ hai năm trước, gỗ rất tốt nhưng tay nghề đóng bàn của hắn hơi non, dẫn đến việc một chân bàn bị ngắn hơn ba chân còn lại một chút. Mỗi lần đặt niêu đất đựng đồ ăn lên, cái bàn lại khập khiễng “cạch cạch” làm hắn vô cùng ngứa mắt. Để giải quyết vấn đề, hắn đã tiện tay nhặt một hòn đá dẹt, xám xịt ở góc sân về kê vào dưới chân bàn bị hụt.
Hòn đá dẹt đó, thực chất chính là mảnh vỡ tàn hồn cuối cùng của Thủy Tổ Thiên Ma Thần Vô Cực bị Diệp Phi dùng tro bếp đánh sập ma thân ba ngàn trượng từ vạn dặm trước đó, chỉ còn lại một tia ý thức thoi thóp bám víu để chờ cơ hội hồi sinh.
Thế nhưng lúc này, dưới tác động của nhát cuốc tịnh hóa nhân quả và cú phẩy quạt xua khói bếp chứa Thái Sơ Bản Nguyên của Diệp Phi, hòn đá dẹt kia đã hoàn toàn mất đi chút ma khí cuối cùng. Tia ý thức tội nghiệp của Thần Vô Cực bên trong hòn đá đã bị tịnh hóa sạch sẽ thành cát bụi hư vô, tan biến vào hư không không để lại một chút dấu vết nào. Hòn đá lúc này chỉ là một hòn đá cuội phàm trần, xám xịt, nhẵn thín và vô tri vô giác.
Diệp Phi cúi xuống nhìn cái chân bàn vẫn hơi khập khiễng vì hòn đá kê bị lệch. Hắn bực mình, tiện chân đá nhẹ một cái vào hòn đá cuội dưới chân bàn để điều chỉnh lại cho ngay ngắn.
“Cộc!”
Hòn đá cuội bị đá trúng, dịch chuyển vào đúng vị trí, cái bàn gỗ nghiến lập tức trở nên vững chãi, không còn khập khiễng nữa. Diệp Phi hài lòng phủi phủi tay, lẩm bẩm oán trách:
– Bàn ghế dạo này mau hỏng quá, có hòn đá kê chân bàn cũng khập khiễng không xong. Đúng là đồ bỏ đi.
Nói xong, hắn ngẩng đầu lên nhìn Mộc Vân Thư đang đứng đờ người bên cột hiên, lớn tiếng gọi:
– Vân Thư! Thằng nhóc ấm đầu kia, ngươi đứng đờ ra đó làm gì thế hả? Sách rách thì vứt đi mà nhóm bếp nướng khoai, giữ lại làm gì cho tốn chỗ! Mai ngươi ra bờ suối dưới chân núi, nhặt cho ta mấy hòn đá cuội phẳng phẳng, vuông vức hơn về đây để ta thay cái hòn đá kê chân bàn này nhé. Cái hòn đá này mòn vẹt hết cả rồi, kê chẳng ra làm sao cả!
Mộc Vân Thư nghe thấy tiếng gọi của Diệp Phi, cả người run lên bần bật như bị điện giật.
Trong tai hắn, những lời cằn nhằn đời thường của Diệp Phi lập tức được đại não tự động dịch nghĩa thành những lời răn dạy thâm sâu, chứa đựng đại đạo chí lý:
*“Sư phụ bảo mình vứt cuốn sách rách đi… nghĩa là người muốn nói lịch sử do thế nhân viết ra chỉ là hư vô, không đáng để bận tâm! Người bảo mình đi nhặt đá cuội về thay thế hòn đá kê chân bàn… hòn đá đó chính là tàn hồn của Thủy Tổ Thiên Ma! Người đang ám chỉ rằng, Thủy Tổ Thiên Ma vĩ đại của kỷ nguyên trước giờ đây chỉ là một hòn đá mòn vẹt, vô dụng, đã bị người hoàn toàn xóa sổ khỏi dòng nhân quả! Vạn vật quy tông, hết thảy vĩ đại hay tà ác, cuối cùng cũng chỉ là đá cuội dưới chân người mà thôi!”*
Nghĩ đến đây, đạo tâm của Mộc Vân Thư chấn động mạnh mẽ, linh hải trong đầu hắn cuộn trào như bão táp. Hắn cảm thấy mình vừa ngộ ra một tầng cảnh giới mới của “Thời Không Chi Thuật” và “Nhân Quả Đại Đạo”.
Không một chút do dự, Mộc Vân Thư lập tức quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu mạnh xuống đất một cái “bộp”:
– Sư phụ… đệ tử tuân lệnh! Đệ tử hiểu rồi! Hết thảy chỉ là đá cuội dưới chân thầy! Đệ tử ngày mai sẽ đi nhặt đá cuội về thay thế ngay ạ! Tạ sư phụ đã dùng hòn đá kê chân bàn để khai sáng thần trí cho đệ tử!
Diệp Phi đang xỉa răng, nhìn thấy cảnh tượng này thì suýt chút nữa nuốt luôn cọng tăm vào cổ họng.
Hắn trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn thằng đồ đệ đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết dưới sân, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực và ngao ngán tột cùng.
*“Lại nữa rồi… Lũ đồ đệ này của ta rốt cuộc là bị cái giống ôn dịch gì ám thế không biết? Ta chỉ bảo đi nhặt mấy hòn đá cuội về kê chân bàn cho đỡ khập khiễng, thế mà nó cũng quỳ xuống dập đầu khóc lóc như thể ta vừa ban cho nó cả gia tài không bằng! Đầu óc thằng Vân Thư này chắc chắn là bị chập mạch nặng lắm rồi, mai phải bảo Thanh Dao mua ít lá ngải cứu về xông đất xông nhà mới được, chứ cái nông trang này phong thủy kiểu gì mà toàn chứa lũ ấm đầu thế này!”*
Diệp Phi thở dài thườn thượt, lắc đầu ngao ngán. Hắn vứt cọng tăm đi, vác chiếc cuốc rỉ sét dựng ở góc tường lên vai, rồi lững thững đi vào trong nhà tranh đóng cửa đi ngủ, không thèm chấp nhặt với đám đồ đệ “chập mạch” nữa.
– Thôi, ta đi ngủ đây! Các ngươi lo mà quét sân dọn dẹp cho sạch sẽ, mai còn ra đồng trồng rau cải ngọt! Đứa nào lười biếng ta phạt nhịn cơm nghe chưa! – Tiếng Diệp Phi vọng ra từ trong nhà tranh, kèm theo tiếng chốt cửa gỗ “cạch” một cái khô khốc.
Ngoài sân, ba vị đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng ba kẻ tạp dịch Càn Khôn Tử, Hắc Bạo, Thẩm Vạn Kim vẫn đứng chết trân dưới ánh trăng thanh bình của Tản Viên Thần Sơn.
Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa nhài dại thơm ngát dịu nhẹ, tịnh hóa hoàn toàn chút ma khí cuối cùng còn sót lại trên thế gian. Họ nhìn hòn đá cuội xám xịt nhẵn thín dưới chân bàn gỗ nghiến, rồi lại nhìn cánh cửa nhà tranh đóng chặt, trong lòng tràn ngập sự sùng bái và kính ngưỡng vĩ đại dành cho người nông phu đang ngủ say bên trong.
Kẻ đứng ngoài vòng sinh tử, một cái phủi tay xóa sổ cả một kỷ nguyên, nhưng cuộc sống của người vẫn chỉ đơn giản là trồng rau, nuôi gà và lo lắng về cái chân bàn khập khiễng. Đó mới chính là cảnh giới tối cao của Đạo!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8