Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 11: Ngộ đạo trong vườn

Cập nhật lúc: 2026-06-18 17:28:14 | Lượt xem: 4

“Ngươi có cảm nhận được mặt đất đang run rẩy không, không phải địa chấn thông thường, mà là mạch đập của một đại trận viễn cổ?”

“Linh khí dưới lòng đất đang hội tụ về các rãnh luống rau, tạo thành những đường vân sáng rực như hoa văn trên mặt trống đồng Đông Sơn!”

Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao đứng chết trân bên rìa mảnh vườn, bốn con mắt dán chặt vào những luống đất vốn dĩ vô cùng tầm thường. Nơi đó, những rãnh nước mà Diệp Phi tự tay cuốc hôm qua giờ đây đang phát ra những luồng sáng màu vàng đồng mờ ảo. Ánh sáng ấy không hề chói mắt, nhưng mỗi khi một tia sáng khẽ nhấp nháy, không gian xung quanh lại có dấu hiệu vặn vẹo, như thể một bàn tay vô hình đang cố gắng bẻ cong thực tại.

“Đại sư huynh, huynh nhìn kìa!” Tô Thanh Dao khẽ che bờ môi anh đào, giọng nói run rẩy vì kinh hãi. “Những đường vân này… chúng đang tự động hấp thu hồng hoang linh khí từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Không, nói đúng hơn là linh khí của cả Âu Lạc Thần Châu đang bị cưỡng ép kéo về đây!”

Lăng Tiêu không trả lời. Hắn chậm rãi quỳ một chân xuống, áp lòng bàn tay thô ráp của mình lên mặt đất ẩm ướt. Ngay lập tức, một luồng kiếm ý sắc bén từ lòng đất dội ngược lên, nhưng nó không hề làm tổn thương hắn. Ngược lại, luồng kiếm ý ấy ôn hòa như dòng sữa mẹ, nhẹ nhàng dung nhập vào đan điền đã được phục hồi hoàn mỹ của hắn.

“Đây không phải là luống rau…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, đôi mắt vốn lạnh lùng giờ đây tràn ngập sự thành kính và bàng hoàng tột độ. “Mỗi một luống đất đều là một đường kiếm khai thiên. Sư phụ… ngài ấy dùng rìu và cuốc để vẽ nên một bức tranh hoàn mỹ về quy luật vận hành của vũ trụ. Đây là Thái Sơ Khai Thiên Trận!”

“Cái gì mà Khai Thiên Trận thế hai vị đồng môn?”

Một giọng nói nho nhã, có chút yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một loại linh vận siêu thoát vang lên từ phía sau. Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao đồng loạt quay đầu lại, và cả hai không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Mộc Vân Thư đã tắm rửa sạch sẽ, đang thong thả bước tới. Gã thư sinh nghèo ngày nào giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Lớp da dẻ ngăm đen, thô ráp vì sương gió của hắn đã trở nên trắng trẻo, mịn màng như ngọc thạch, ẩn hiện dưới làn da là những sợi kinh mạch màu bạc lấp lánh. Mỗi bước chân hắn đi qua, cỏ dại dưới đất dường như đều khẽ nghiêng đầu chào đón, một luồng khí tức thời không mờ ảo bao bọc quanh thân hắn, khiến hắn trông như một vị tiên nhân bước ra từ trong tranh vẽ.

“Tam sư đệ, đệ… đệ đã đột phá rồi?” Tô Thanh Dao lắp bắp hỏi. Nàng cảm nhận được áp lực từ Mộc Vân Thư lúc này thậm chí còn huyền ảo hơn cả phụ hoàng của nàng – Yêu Đế của Thiên Hồ tộc.

Mộc Vân Thư mỉm cười ôn hòa, khẽ gật đầu: “Nhờ hồng phúc của Sư phụ. Một gáo nước của ngài đã giúp ta gột rửa phàm thai, ngộ ra một chút lông tóc của Thời Không Quy Tắc. Hiện tại, ta đã bước vào Khải Huyết Cảnh viên mãn, chỉ còn thiếu một chút nữa là có thể đúc thành Đồng Cốt, tiến nhập Chúc Đồng Cảnh.”

Lăng Tiêu hít sâu một hơi, vỗ vai đàn em: “Tốt! Rất tốt! Môn hạ của Sư phụ không có kẻ phế vật. Nhưng đệ hãy nhìn xem, đại trận này rốt cuộc là thế nào?”

Mộc Vân Thư thu lại nụ cười, gương mặt trở nên cực kỳ nghiêm túc. Hắn tiến lại gần luống rau cải ngọt, chăm chú quan sát những đường rãnh dẫn nước. Là một người vừa ngộ ra Thời Không Quy Tắc, nhãn giới của hắn lúc này đã vượt xa người thường. Trong mắt hắn, những luống rau kia không còn là đất cát phàm trần nữa.

“Trời đất ơi…” Mộc Vân Thư thốt lên, cuốn sách rách nát trên tay hắn suýt chút nữa thì rơi xuống đất. “Đây… đây là Loa Thành Trận Pháp! Nhưng nó phức tạp và hoàn mỹ hơn Loa Thành ở Phong Châu gấp vạn lần! Chín vòng xoáy ốc này không phải để phòng ngự quân thù, mà là để… phân tách Hỗn Độn!”

Hắn chỉ tay vào một điểm giao nhau giữa hai luống rau, nơi một cây cải ngọt đang rung rinh trước gió: “Mọi người nhìn kỹ đi. Điểm này chính là nơi giao thoa của Thiên Địa Nhân Quả. Sư phụ cố tình bảo ta tưới nước vào đây, thực chất là dùng dòng nước thời không để kích hoạt trận nhãn. Một khi trận pháp này hoàn toàn vận hành, nó có thể tái tạo lại trật tự thế giới, khai thiên lập địa ngay trong phạm vi của nông trang!”

Tô Thanh Dao nghe mà da đầu tê dại: “Ý của đệ là… Sư phụ đang tự tạo ra một vũ trụ riêng biệt ngay tại nơi này?”

“Chính xác!” Mộc Vân Thư gật đầu cái rụp, ánh mắt cuồng nhiệt như một kẻ tử đạo. “Sư phụ chán ghét sự tranh đấu của vạn giới ngoài kia. Ngài muốn dựng nên một mảnh tịnh thổ hoàn mỹ. Mảnh vườn này chính là phác thảo ban đầu của một kỷ nguyên mới! Chúng ta… chúng ta đang được vinh dự tham gia vào quá trình kiến tạo vạn vật!”

Cả ba đệ tử nhìn nhau, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động và tự hào không thể diễn tả bằng lời. Họ là ai chứ? Một kẻ phế thái tử đan điền đổ vỡ, một nàng công chúa yêu tộc bị truy sát, một gã thư sinh nghèo kiết xác không có linh căn. Vậy mà giờ đây, họ lại được đứng dưới trướng của một tồn tại tối cao, cùng ngài kiến tạo nên một thế giới mới!

“Chúng ta phải bảo vệ mảnh vườn này bằng mọi giá!” Lăng Tiêu nắm chặt chuôi rìu rỉ sét dắt bên hông, giọng nói đanh thép như sắt đá. “Bất kỳ kẻ nào dám bước vào đây phá hoại một cọng cỏ của Sư phụ, ta sẽ dùng thanh rìu này chém bay đầu hắn, cho hắn vĩnh viễn biến mất khỏi luân hồi!”

“Đúng vậy! Lũ gà mái của Sư phụ cũng cần được bảo vệ. Trứng của chúng là chí bảo, không thể để bọn phàm phu tục tử ngoài kia dòm ngó!” Tô Thanh Dao cũng nghiến răng phụ họa.

Đúng lúc bầu không khí giữa ba người đang sục sôi ý chí chiến đấu và tinh thần “hộ sư” lên đến đỉnh điểm, thì một giọng nói lười biếng, có chút ngái ngủ từ trong bếp truyền ra:

“Này, ba đứa kia! Đứng túm năm tụm ba ngoài đó làm cái trò gì đấy? Có biết mấy giờ rồi không mà chưa vào dọn bát đũa?”

Diệp Phi bước ra, trên tay vẫn cầm chiếc vá múc canh bằng gỗ đã sứt mẻ một góc. Hắn mặc chiếc áo vải thô màu đen bạc màu, ống quần xắn cao đến đầu gối, chân đi đôi dép lê bằng tre tự đẽo. Gương mặt phong sương của hắn lộ rõ vẻ không vui khi thấy ba đứa đồ đệ cứ đứng đực ra ngoài vườn như mấy bức tượng đồng.

“Sư phụ!”

Cả ba người giật nảy mình, vội vàng chắp tay, cung kính cúi đầu hành lễ. Thái độ của họ lúc này không chỉ là tôn kính thông thường nữa, mà là sự sùng bái dành cho một vị thần sáng thế thực sự.

Diệp Phi lờ đờ liếc nhìn ba đứa đồ đệ, rồi ánh mắt dừng lại trên người Mộc Vân Thư. Hắn khẽ nhướng mày, trong lòng không khỏi thầm thì: *Ủa, cái thằng mọt sách này tắm rửa xong trông khác thế nhỉ? Da dẻ trắng trẻo hẳn ra, lại còn có mùi thơm thoang thoảng của hoa mận. Chắc là do nguồn nước suối ở Tản Viên này tốt quá, hay là hắn lén dùng ké bánh xà phòng thảo dược của mình? Thôi kệ, trông sạch sẽ là tốt rồi, đỡ hơn cái bộ dạng hôi rình lúc nãy.*

“Vân Thư này,” Diệp Phi hắng giọng, chỉ vào luống rau cải. “Ngươi tưới nước xong rồi thì thấy thế nào? Có nhận ra điểm đặc biệt gì của vườn rau nhà ta không?”

Mộc Vân Thư toàn thân run lên. Hắn biết, đây là bài kiểm tra của Sư phụ! Ngài đang muốn thử thách ngộ tính của hắn sau khi đã ban cho cơ duyên nghịch thiên. Hắn vội vàng bước lên một bước, cúi đầu thật thấp, giọng nói run rẩy vì xúc động:

“Bạch Sư phụ! Đệ tử đã nhìn ra rồi. Những luống rau của ngài được bố trí theo chín vòng xoáy ốc, mô phỏng theo thế trận Loa Thành cổ xưa, nhưng lại ẩn chứa biến hóa vô cùng của trời đất. Rãnh nước dẫn đi khắp nơi chính là mạch máu của rồng, kết nối linh khí của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu. Mỗi một cây cải ngọt được trồng xuống đều là một mắt xích quan trọng để trấn áp tà ma, giữ vững phong thủy của nông trang. Đây… đây là một đại trận khai thiên lập địa, tự tạo càn khôn!”

Nói xong, Mộc Vân Thư hồi hộp nín thở, chờ đợi sự đánh giá của Sư phụ. Hắn tự tin rằng mình đã nhìn thấu được một phần mười ý đồ vĩ đại của ngài.

Trong khi đó, Diệp Phi đứng đối diện thì… hoàn toàn cạn lời.

Khóe miệng hắn giật giật liên tục, chiếc vá gỗ trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Hắn nhìn gã thư sinh trước mặt với ánh mắt như nhìn một bệnh nhân tâm thần giai đoạn cuối.

*Cái gì mà đại trận khai thiên lập địa? Cái gì mà Loa Thành phân tách hỗn độn? Cái thằng mọt sách này đọc sách thánh hiền nhiều quá nên bị úng não rồi à?*

Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế ham muốn dùng cái vá gỗ gõ vào đầu Mộc Vân Thư một cái cho hắn tỉnh ra. Hắn thở dài, lắc đầu ngán ngẩm rồi giải thích bằng giọng điệu không thể phàm trần hơn:

“Ngươi nghĩ nhiều quá rồi đấy, mọt sách ạ. Ta đào mấy cái luống rau hình vòng cung này là vì đất ở vùng núi Tản Viên này dốc lắm. Nếu đào luống thẳng tuột, mỗi lần mưa to nước sẽ xối thẳng xuống làm trôi hết đất màu và phân bón. Đào hình xoắn ốc thế này là để nước mưa chảy chậm lại, thấm đều vào đất chứ đại trận cái nỗi gì!”

Hắn lại chỉ vào rãnh nước: “Còn mấy cái rãnh này á? Đơn giản là hệ thống thoát nước thôi! Tránh cho rễ cải bị ngập úng mà thối rữa. Ngươi trồng rau mà không biết thoát nước thì chỉ có nước ăn đất thôi con ạ. Vẽ chuyện đại trận với chả phong thủy!”

Nói xong, Diệp Phi quay lưng bước vào bếp, lẩm bẩm một mình: “Đúng là lũ trẻ thời nay, cái gì cũng thích thần thánh hóa lên. Trồng có mấy luống rau cải ngọt mà cũng chế ra được cả một bộ thuyết âm mưu vĩ đại. Hết cứu thật sự!”

Thế nhưng, khi bóng lưng của Diệp Phi vừa khuất sau cánh cửa bếp, ba vị đồ đệ ngoài sân lại đồng loạt thở hắt ra một hơi, ánh mắt nhìn nhau tràn ngập sự chấn kinh và thán phục còn khủng khiếp hơn lúc trước.

“Mọi người có nghe thấy Sư phụ vừa nói gì không?” Giọng của Lăng Tiêu run lên bần bật. “Ngài nói ‘nước mưa chảy chậm lại, thấm đều vào đất’… Đây chính là triết lý ‘Nhu hòa thắng cương cường’ của Thủy Hệ Đại Đạo! Ngài đang dạy chúng ta cách dùng sự mềm mại của dòng nước để hóa giải những luồng sức mạnh cuồng bạo nhất của thiên địa!”

“Chưa hết!” Tô Thanh Dao tiếp lời, hai mắt sáng rực lên như hai ngôi sao. “Sư phụ nói ‘tránh cho rễ cải bị ngập úng mà thối rữa’. ‘Rễ cải’ ở đây chính là bản nguyên huyết mạch của chúng ta! Ngài đang cảnh báo chúng ta rằng, tu luyện tuy cần hấp thụ linh khí, nhưng nếu hấp thụ quá nhanh, quá nhiều mà không biết cách ‘thoát nước’ – tức là thanh lọc và điều hòa – thì kinh mạch sẽ bị quá tải, dẫn đến bạo thể mà chết! Đây là lời chỉ điểm chí lý về cách vận hành khí cơ!”

Mộc Vân Thư thì quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy ròng ròng vì cảm động:

“Sư phụ… Sư phụ quả thật là dụng tâm lương khổ! Ngài dùng những từ ngữ phàm trần nhất, thô sơ nhất để truyền thụ cho ta chân lý tối cao của Thời Không Đại Đạo. Ngài sợ ta vừa mới ngộ đạo, tâm tính bất ổn, dễ bị lạc lối trong dòng sông thời gian nên mới dùng hình ảnh ‘nước mưa chảy chậm’ để răn đe ta phải biết tiến thối nhịp nhàng. Đệ tử… đệ tử thật sự là quá ngu muội, suýt chút nữa đã phụ lòng tốt của ngài!”

Nếu lúc này Diệp Phi mà nghe thấy những lời này, chắc chắn hắn sẽ tức đến mức hộc máu mà chết tại chỗ. Hắn thề là hắn chỉ đang giải thích kỹ thuật canh tác nông nghiệp cơ bản của nền văn minh lúa nước! Hắn chỉ muốn rau cải không bị chết úng! Sao qua cái đầu óc “não bổ” của lũ đồ đệ này, nó lại biến thành giáo trình tu tiên cấp độ vũ trụ thế này?

Nhưng thiên địa quy luật vốn dĩ vô tình, và đôi khi, sự hiểu lầm vĩ đại lại dẫn đến những kết quả thực tế vô cùng kinh hoàng.

Khi Mộc Vân Thư hoàn toàn thông suốt “triết lý thoát nước” của Diệp Phi, một luồng sáng màu bạc khổng lồ bỗng nhiên từ đỉnh đầu hắn vọt thẳng lên trời cao. Luồng sáng ấy hóa thành một chiếc gáo gỗ khổng lồ bằng hư ảnh, khẽ múc một cái vào hư không.

“Ầm!!!”

Một tiếng sấm sét nổ vang trên bầu trời Tản Viên Thần Sơn, dù lúc này đang là giữa trưa nắng gắt. Mây đen từ bốn phương tám hướng kéo về với tốc độ chóng mặt, nhưng kỳ lạ thay, những đám mây này không hề che khuất ánh mặt trời, mà lại tự động sắp xếp thành hình những vòng tròn đồng tâm khổng lồ, quay tròn trên đỉnh đầu của nông trang.

Đó chính là dị tượng của “Trống Đồng Thần Trận” trong truyền thuyết!

Dưới chân núi, cách nông trang mười dặm, nhóm người của Khâu Hữu Đạo vừa mới chạy trối chết ra ngoài phạm vi ảnh hưởng của thời không loạn lưu thì bỗng thấy trời đất tối sầm lại. Khâu Hữu Đạo ngước nhìn lên bầu trời, nhìn thấy dị tượng trống đồng khổng lồ đang xoay tròn, tỏa ra những luồng uy áp nặng nề như muốn nghiền nát cả linh hồn lão.

“Phụt!”

Khâu Hạo Đạo phun ra một ngụm máu tươi, quỳ sụp xuống đất, hai mắt trợn trừng vì sợ hãi:

“Trống… Trống Đồng Thần Trận! Đây là tối thượng trận pháp của hoàng tộc Hùng Vương thời thượng cổ! Tại sao… tại sao nó lại xuất hiện ở Tản Viên Thần Sơn? Chẳng lẽ vị đại năng ẩn cư trên kia chính là… một vị Hùng Đế còn sống sót từ thời khai thiên lập địa?!”

Đám thuộc hạ của lão cũng nhao nhao quỳ lạy, không một ai dám đứng thẳng dưới luồng uy áp kinh hoàng ấy. Đối với bọn họ, sự tồn tại trên đỉnh núi kia lúc này đã vượt qua giới hạn hiểu biết của tu sĩ thông thường. Đó là Thần! Là vị Chúa tể tối cao cai quản vận mệnh của cả Âu Lạc Thần Châu!

Trong khi đó, tại nông trang, Diệp Phi đang loay hoay xào rau trong bếp thì nghe thấy tiếng sấm nổ vang. Hắn ló đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn lên bầu trời đầy mây đen kỳ dị kia, khẽ tặc lưỡi:

“Ơ kìa, thời tiết cái vùng núi này thất thường thật đấy. Vừa nãy còn nắng chang chang, giờ đã muốn mưa rồi. May mà mình đã nhắc thằng mọt sách tưới rau sớm, chứ không tí nữa mưa to nó lại xối trôi hết đất.”

Hắn hét lớn ra ngoài sân: “Lăng Tiêu! Thanh Dao! Vân Thư! Vào ăn cơm nhanh lên, trời sắp mưa to rồi đấy! Nhớ cất mấy cái chổi tre dưới hiên nhà vào, để ướt hết bây giờ!”

“Đệ tử tuân mệnh!”

Ba tiếng trả lời đồng thanh vang lên dõng dạc, đầy khí thế.

Lăng Tiêu vội vàng chạy đi cất chổi tre (trong mắt hắn, chiếc chổi tre kia chính là “Thần Binh Quét Sạch Nhân Quả”, không thể để dính nước mưa phàm trần làm han rỉ linh tính). Tô Thanh Dao thì nhanh nhẹn chạy vào bếp giúp Sư phụ bưng bê bát đũa. Mộc Vân Thư thì lặng lẽ đứng ở góc sân, khẽ phẩy tay một cái, luồng sáng màu bạc quanh thân hắn lập tức thu hồi vào trong cơ thể, biến hắn trở lại thành một gã thư sinh yếu ớt, bình dị như trước.

Bữa trưa hôm đó tại nông trang diễn ra trong một bầu không khí vô cùng ấm cúng nhưng cũng đầy rẫy sự “ảo ma”.

Diệp Phi vui vẻ gắp cho mỗi đứa đồ đệ một miếng trứng rán vàng ươm: “Ăn nhiều vào, trứng gà nhà nuôi sạch sẽ lắm, ăn vào cho khỏe người. Nhìn ba đứa đứa nào đứa nấy gầy gò ốm yếu thế này, ra ngoài đường người ta lại bảo ta bóc lột sức lao động.”

“Đa tạ Sư phụ!”

Ba vị đồ đệ đón nhận miếng trứng với thái độ cung kính như đang đón nhận tiên đan cấp mười. Khi miếng trứng vừa chạm vào đầu lưỡi, một luồng hỏa năng thuần khiết và dịu nhẹ lập tức bùng nổ trong cơ thể họ.

Tô Thanh Dao cảm nhận được huyết mạch Cửu Vĩ Thần Hồ của mình lại có dấu hiệu rục rịch tiến hóa, một cái đuôi bằng hư ảnh màu hồng nhạt khẽ xuất hiện rồi biến mất sau lưng nàng. Nàng thầm nghĩ: *Trứng gà của Sư phụ… quả nhiên là vạn cổ thần dược. Chỉ một miếng thế này thôi cũng bằng ta khổ luyện mười năm ở yêu tộc!*

Lăng Tiêu thì cảm thấy xương cốt của mình sau khi hấp thụ dược lực từ miếng trứng bỗng trở nên kiên cố hơn, những vết nứt nhỏ trong kinh mạch hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một màu đồng cổ sáng loáng. Đây là dấu hiệu hắn đang tiến gần hơn đến cảnh giới Chúc Đồng viên mãn!

Mộc Vân Thư là người có thu hoạch lớn nhất. Hắn vừa mới ngộ ra Thời Không Quy Tắc, cơ thể vẫn còn chút mệt mỏi do quá trình gột rửa phàm thai. Miếng trứng của Diệp Phi giống như một cơn mưa rào sau những ngày nắng hạn, lập tức lấp đầy mọi khoảng trống trong đan điền của hắn, giúp tu vi Khải Huyết Cảnh của hắn vững vàng như bàn thạch.

Diệp Phi nhìn ba đứa đồ đệ vừa ăn vừa nhắm mắt hưởng thụ, gương mặt lộ ra vẻ thỏa mãn của một người đầu bếp thành công:

“Ngon đúng không? Ta đã bảo mà, trứng gà nhà ta đẻ ra là ngon nhất vùng này. Tiếc là con Tiểu Hồng dạo này lười quá, mấy ngày mới đẻ được một quả. Để chiều nay ta ra chuồng mắng cho nó một trận mới được.”

Nghe đến đây, ba vị đồ đệ suýt chút nữa thì sặc cơm.

*Mắng… mắng một con Thái Sơ Thần Phượng vì nó lười đẻ trứng?*

*Trên đời này, chắc chỉ có duy nhất Sư phụ mới dám làm cái việc nghịch thiên này thôi!*

Tô Thanh Dao khẽ nuốt nước bọt, thầm cầu nguyện cho con gà mái tội nghiệp ở ngoài sân. Nàng biết, nếu Sư phụ mà thực sự nổi giận, chỉ cần một cái phẩy tay bằng chiếc quạt nan kia thôi là con “Thần Phượng” kia cũng sẽ biến thành gà quay trong một nốt nhạc.

Sau bữa trưa, trời quả nhiên đổ mưa rào. Những hạt mưa nặng hạt rơi xuống mái lá của nông trang, tạo nên những âm thanh lộp bộp vui tai.

Diệp Phi thong thả nằm trên chiếc ghế tre ở hiên nhà, tay cầm quạt nan khẽ phẩy, mắt lim dim ngắm nhìn màn mưa bong bóng phập phồng ngoài sân. Cuộc sống của hắn đơn giản thế đấy, không cần phải lo nghĩ về việc tranh đoạt bí kíp, không cần phải chém giết để giành giật linh thạch. Chỉ cần có một mái nhà che mưa che nắng, có vườn rau xanh mướt và vài đứa đồ đệ biết nghe lời là đủ rồi.

Thế nhưng, ở một góc khác của nông trang, dưới hiên nhà sau, ba vị đồ đệ lại đang tụ tập lại một chỗ, thì thầm bàn bạc.

“Đại sư huynh, Tam sư đệ,” Tô Thanh Dao nghiêm túc nói, “Sư phụ tuy muốn sống ẩn dật, nhưng danh tiếng của nông trang chắc chắn sẽ sớm muộn gì cũng bị lộ ra ngoài. Nhóm người lúc nãy chạy trốn chắc chắn đã nhận ra điều gì đó.”

Lăng Tiêu lạnh lùng hừ một tiếng: “Kẻ nào dám đến làm phiền sự thanh tịnh của Sư phụ, ta sẽ chém kẻ đó!”

“Chém giết không phải là cách duy nhất, cũng không phải là cách Sư phụ thích nhất,” Mộc Vân Thư khẽ lắc đầu, đôi mắt lấp lánh vẻ trí tuệ. “Sư phụ luôn dạy chúng ta phải ‘làm việc có tâm’, phải biết ‘thoát nước’ để tránh tổn hại. Ý của ngài là chúng ta phải dùng trí tuệ để giải quyết vấn đề, chứ không nên động một tí là dùng bạo lực làm vẩn đục không khí thanh tịnh của nông trang.”

“Vậy theo ý đệ thì nên làm thế nào?” Lăng Tiêu nhíu mày hỏi.

Mộc Vân Thư mỉm cười, chỉ tay ra phía hàng rào tre ngoài kia:

“Sư phụ đã vẽ sẵn Thái Sơ Khai Thiên Trận bằng những luống rau. Việc của chúng ta là phải giúp ngài hoàn thiện nó ở vòng ngoài. Ta sẽ dùng trận pháp thời không của mình, kết hợp với kiếm ý của Đại sư huynh và mị thuật của Nhị sư tỷ, dựng lên một mê cung vô hình xung quanh Tản Viên Thần Sơn này.”

“Bất kỳ kẻ nào có ý đồ xấu muốn tiến vào đây, sẽ tự động bị đưa vào một chiều không gian khác, vĩnh viễn xoay vòng ở ngoài kia mà không thể tìm thấy lối vào nông trang. Như vậy, chúng ta vừa bảo vệ được Sư phụ, vừa không làm ngài phải bận lòng vì những chuyện ruồi muỗi.”

Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao nghe xong, hai mắt sáng rực lên.

“Ý kiến hay!” Tô Thanh Dao đập tay tán thưởng. “Đúng là đầu óc của gã mọt sách có khác, dùng được việc phết!”

“Được, ta sẽ hỗ trợ đệ!” Lăng Tiêu gật đầu đồng ý. “Ta sẽ đem một luồng kiếm ý của mình dung nhập vào trận pháp. Kẻ nào dám dùng vũ lực cưỡng ép phá trận, kiếm ý của ta sẽ lập tức chém đứt nhân quả của hắn!”

Thế là, ngay trong buổi chiều mưa gió ấy, ba vị đồ đệ của Diệp Phi đã âm thầm bắt tay vào việc xây dựng một hệ thống phòng thủ khủng khiếp nhất lịch sử Âu Lạc Thần Châu.

Họ hoàn toàn không biết rằng, ở trong nhà, vị Sư phụ “vĩ đại” của họ đang ngủ say sưa, thỉnh thoảng lại ngáy khò khò, trong mơ vẫn còn đang lẩm bẩm:

“Cải ngọt năm nay… chắc chắn là… bán được giá lắm đây… Khò…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8