Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 10: Tưới nước cho vườn

Cập nhật lúc: 2026-06-18 17:26:42 | Lượt xem: 6

“Rắc!”

Một tiếng động giòn giã vang lên từ khớp vai của Mộc Vân Thư ngay khi hắn vừa nhấc chiếc gáo gỗ lên khỏi vại nước mưa. Sức nặng khủng khiếp đột ngột ập xuống khiến gối của gã thư sinh khuỵu hẳn xuống đất, suýt chút nữa thì úp cả mặt vào vũng bùn dưới chân vại.

Đó không phải là sức nặng của vài lít nước thông thường. Trong cảm nhận của Mộc Vân Thư, thứ đang nằm trong chiếc gáo dừa nứt nẻ kia là cả một đại dương bao la, một vùng biển cổ xưa được nén chặt lại đến mức cực hạn. Thậm chí, khi hắn nhìn vào lòng gáo, hắn không thấy hình ảnh phản chiếu của khuôn mặt mình, mà chỉ thấy những vệt sáng mờ ảo đang trôi qua với tốc độ chóng mặt — đó là sự hưng thịnh và suy tàn của vô số vương triều, là sự sinh trưởng và lụi tàn của vạn vật trên Âu Lạc Thần Châu từ thuở khai thiên lập địa.

“Trọng lượng của thời gian…” Mộc Vân Thư lẩm bẩm, mồ hôi hột to bằng hạt đậu nành bắt đầu tuôn ra như mưa trên vầng trán thanh tú. Hắn cắn chặt răng, các mạch máu trên cánh tay gầy guộc nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất màu xanh tím.

Thần hồn của hắn, vốn là thứ duy nhất giúp hắn kiêu ngạo giữa thế gian dù không có nửa phần linh căn, lúc này đang bị kéo căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt. Luồng luân hồi lực lượng thoát ra từ chiếc gáo gỗ như một cơn bão táp, điên cuồng va đập vào vách ngăn thần thức của hắn, muốn kéo linh hồn hắn chìm sâu vào dòng sông lịch sử vô tận. Hắn biết, chỉ cần bản thân buông lỏng ý chí dù chỉ một phần mười giây, thần hồn của hắn sẽ lập tức bị nghiền nát thành cát bụi, tan biến vào hư vô như thể chưa từng tồn tại trên đời.

“Sư đệ, giữ vững bản tâm!”

Một giọng nói lạnh lùng nhưng trầm ổn đột ngột truyền đến tai Mộc Vân Thư, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang hỗn loạn của hắn.

Lăng Tiêu đứng cách đó không xa, tay vẫn cầm thanh rìu rỉ sét. Hắn khẽ vung rìu, một nhát chém tưởng chừng như vô ý hướng về phía khoảng không bên cạnh vại nước. “Vút!” Một luồng kiếm khí vô hình, bén ngót đến mức có thể cắt đôi cả sợi tóc rụng trong gió, sượt qua sát sườn Mộc Vân Thư. Luồng kiếm khí ấy không hề làm tổn thương gã thư sinh, ngược lại, nó chuẩn xác chém đứt luồng khí lưu hỗn loạn đang vây hãm xung quanh hắn, giúp áp lực thời không giảm bớt đi vài phần.

“Đừng có dùng sức mạnh cơ bắp để chống chọi với nó,” Lăng Tiêu nhàn nhạt nói, ánh mắt vẫn dán chặt vào khúc củi khô dưới chân. “Nước của Sư phụ không phải để bê vác, mà là để thấu hiểu. Ngươi càng dùng sức mạnh phàm trần để đối kháng, nó sẽ càng đè bẹp ngươi. Hãy dùng thần hồn của ngươi để hòa làm một với nó.”

Tô Thanh Dao lúc này cũng đang đứng bên cạnh chuồng gà, tay bưng một rổ tre đựng đầy những hạt thóc lấp lánh ánh kim. Nàng nhẹ nhàng tung một nắm thóc ra sân, thu hút lũ ‘gà mái’ rực rỡ sắc màu bay đến tranh giành. Mỗi tiếng kêu “cục tác” của bầy gia cầm kia phát ra, không hiểu sao lại ẩn chứa một loại âm luật kỳ diệu, giống như tiếng chuông chùa thanh lọc tâm hồn, giúp cho thần trí đang lung lay của Mộc Vân Thư nháy mắt trở nên thanh tỉnh.

Nàng quay đầu lại, mỉm cười khích lệ: “Sư đệ cố lên nhé. Sư phụ rất ghét những kẻ làm việc nửa vời. Nếu ngươi làm đổ một giọt nước ra ngoài luống rau, ta cũng không dám bảo lãnh cho ngươi trước cơn giận của ngài ấy đâu.”

Mộc Vân Thư hít một hơi thật sâu. Lời nói của hai vị đồng môn như những chiếc phao cứu sinh giữa dòng nước lũ. Hắn nhắm mắt lại, không thèm dùng đến sức lực của cánh tay nữa, mà bắt đầu phóng thích toàn bộ thần hồn lực lượng của mình ra ngoài.

Hắn là một thư sinh, cả đời chỉ biết đọc sách, nhưng cũng chính vì thế mà tâm cảnh của hắn vô cùng thuần khiết, không bị vẩn đục bởi những ham muốn tu vi hay quyền lực thông thường. Khi thần hồn của hắn triệt để rộng mở, chiếc gáo gỗ trong tay bỗng nhiên khẽ run lên một cái. Sự bài xích khủng khiếp ban nãy đột ngột biến mất, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, dung hòa lạ thường.

Chiếc gáo dừa nứt nẻ bỗng chốc trở nên nhẹ tênh, giống như nó đã biến thành một phần xương thịt của chính hắn.

Mộc Vân Thư mở bừng mắt, trong đồng tử của hắn lúc này dường như có hai luồng sáng xám tro đang xoay chuyển theo chiều kim đồng hồ. Hắn bước từng bước một cách vững chãi về phía luống rau cải ngọt đang héo rũ dưới cái nắng trưa của Tản Viên Thần Sơn.

Trên chiếc ghế tre đặt dưới bóng râm của cây mận cổ thụ, Diệp Phi khẽ hé một mắt ra nhìn. Thấy gã thư sinh mới đến tay chân run rẩy, mặt mũi đỏ gay như khỉ ăn ớt, hắn không khỏi ngán ngẩm lắc đầu, thầm nghĩ trong lòng:

*Đúng là cái bọn mọt sách trói gà không chặt. Có mỗi cái gáo nước rách với vại nước mưa mà múc cũng không xong, người ngợm thì lảo đảo như sắp ngất tới nơi. Kiểu này mà để hắn gánh nước tưới cả vườn rau chắc đến mùa quýt năm sau cũng chưa xong. Thôi kệ, để hắn rèn luyện thân thể một chút cũng tốt, thanh niên thời nay yếu ớt quá, phải lao động chân tay nhiều vào mới khỏe ra được.*

Nghĩ vậy, Diệp Phi liền vắt chéo chân, tặc lưỡi nhắc nhở một câu với giọng điệu vô cùng hờ hững:

“Này! Vân Thư! Tưới nhẹ tay thôi! Làm gì mà như gánh đá thế kia? Có cái gáo dừa rách cũng nâng không nổi, sau này sao gánh vác nổi tương lai?”

Nói xong, hắn lại kéo chiếc quạt nan che kín mặt, tiếp tục chìm vào giấc ngủ trưa thanh thản của mình, trong miệng còn lầm bầm vài tiếng ngáy khò khò đều đặn.

Thế nhưng, câu nói đầy tính “vô tri” và cằn nhằn của Diệp Phi, khi lọt vào tai Mộc Vân Thư, lại lập tức biến thành một tiếng sấm nổ vang dội giữa trời quang!

*Sư phụ… ngài đang cảnh tỉnh mình!*

Mộc Vân Thư toàn thân chấn động, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng xen lẫn sự sùng bái tột độ.

*Ngài nói đúng! Chiếc gáo dừa này tuy nhìn rách nát, nhưng thực chất là một món Thời Không Thần Khí chứa đựng thiên địa khí vận. Nếu mình ngay cả một gáo nước thời gian này cũng không nâng nổi, thì làm sao có tư cách đi theo ngài, làm sao có thể gánh vác trọng trách bảo vệ tương lai của cả Âu Lạc Thần Châu trước những đại kiếp nạn sắp tới? Ngài đang dùng cách này để rèn giũa ý chí, gột rửa phàm thai của mình!*

“Đệ tử… ghi nhớ lời dạy của Sư phụ!” Mộc Vân Thư thầm hô trong lòng, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định chưa từng có.

Hắn đứng trước luống rau cải ngọt, nâng cao chiếc gáo gỗ, rồi khẽ nghiêng tay.

Một giọt nước từ trong gáo chậm rãi nhỏ xuống.

Khoảnh khắc giọt nước ấy rời khỏi miệng gáo, không gian xung quanh luống rau bỗng nhiên trở nên vặn vẹo một cách kỳ dị. Thời gian dường như bị kéo giãn ra vô hạn. Mộc Vân Thư nín thở, tập trung toàn bộ tinh thần lực để quan sát đường đi của giọt nước.

“Tách.”

Giọt nước chạm vào chiếc lá cải ngọt đang bị héo úa, vàng vọt.

Ngay lập tức, một cảnh tượng thần kỳ xảy ra khiến Mộc Vân Thư suýt chút nữa thì kinh hô thành tiếng. Chiếc lá cải ngọt kia, dưới sự tác động của giọt nước, bắt đầu biến đổi với một tốc độ không thể tin nổi. Chỉ trong vòng một cái chớp mắt, phần màu vàng úa trên lá nhanh chóng rút lui, thay vào đó là một màu xanh mướt, tràn đầy sinh cơ.

Nhưng sự biến đổi không dừng lại ở đó. Cây cải ngọt bắt đầu lớn nhanh như thổi, từ một cây rau nhỏ bé, nó vươn cao lên, trổ ra những bông hoa nhỏ màu vàng nhạt, rồi kết hạt. Hạt giống rơi xuống đất bùn xung quanh, ngay lập tức nảy mầm, đâm chồi, hóa thành một đám cây cải con mới tinh. Toàn bộ quá trình sinh lão bệnh tử, luân hồi chuyển thế của một đời cây rau cải ngọt diễn ra hoàn chỉnh chỉ trong vòng chưa đầy một nhịp thở!

Thế nhưng, ngay khi đám cây cải con vừa mới nhú lên, chúng lại có xu hướng héo tàn đi vì dòng thời gian trôi qua quá nhanh.

*Không ổn! Thời gian trôi nhanh quá, cây cải sẽ già đi và chết mất!* Mộc Vân Thư trong lòng kinh hãi. Hắn lập tức nhớ lại lời dặn của Diệp Phi ban nãy: *”Tưới nước phải tưới cho đều, không được để chỗ ướt chỗ khô.”*

*Tưới cho đều… chỗ ướt chỗ khô…*

Một tia sáng xẹt qua tâm trí Mộc Vân Thư như một luồng điện. Hắn bừng tỉnh đại ngộ!

*Ý của Sư phụ là, không được để dòng chảy thời gian ở các khu vực trong vườn rau bị lệch lạc! Chỗ “ướt” chính là nơi thời gian trôi quá nhanh, khiến vạn vật mau chóng già cỗi và lụi tàn; chỗ “khô” chính là nơi thời gian bị ngưng đọng, khiến vạn vật đứng yên không thể phát triển! Mình phải điều hòa dòng nước này sao cho thật cân bằng, giữ cho toàn bộ vườn rau luôn ở trạng thái sinh cơ dồi dào nhất, thời gian trôi đi một cách hoàn mỹ nhất!*

“Hô…”

Mộc Vân Thư thở ra một hơi dài, luồng khí tức thở ra lúc này lại mang theo một màu xám nhạt của tuế nguyệt lực lượng. Hắn bắt đầu di chuyển chiếc gáo gỗ một cách uyển chuyển. Mỗi một động tác đưa tay của hắn không còn vẻ vụng về, thô kệch của một gã thư sinh yếu ớt nữa, mà mang theo một loại nhịp điệu vô cùng huyền diệu, tựa như đang múa một khúc nhạc cổ xưa của đất trời.

Những giọt nước thời gian liên tục rơi xuống, tạo thành một màn sương mù mờ ảo bao phủ lấy toàn bộ vườn rau.

Dưới sự điều khiển tỉ mỉ của Mộc Vân Thư, màn sương mù ấy bắt đầu phân bổ đều khắp các luống rau. Những cây rau cải ngọt, rau muống, những khóm hành lá vốn đang ủ rũ vì nắng nóng, nay được tắm mình trong dòng nước thời gian liền đồng loạt vươn mình đứng dậy. Chúng không còn bị già đi một cách điên cuồng nữa, mà dừng lại ở trạng thái tươi non, mọng nước nhất — trạng thái hoàn mỹ nhất của một cây rau phàm trần nhưng lại ẩn chứa sinh mệnh lực của vạn cổ.

Trong lúc Mộc Vân Thư đang dốc hết sức lực để điều hòa dòng chảy thời gian, một sự thay đổi kinh thiên động địa đang âm thầm diễn ra ngay trong chính cơ thể hắn.

Luồng luân hồi lực lượng thoát ra từ chiếc gáo gỗ, sau khi được thần hồn của hắn thuần hóa, bắt đầu quay ngược trở lại, len lỏi vào từng thớ thịt, từng khúc xương của gã thư sinh.

Hắn vốn là kẻ không có linh căn, kinh mạch bế tắc, cả đời này định sẵn chỉ có thể làm một phàm nhân yếu ớt. Thế nhưng lúc này, dưới sự gột rửa của dòng nước thời gian tích tụ từ vạn cổ, những tạp chất trong cơ thể hắn bắt đầu bị đào thải ra ngoài qua các lỗ chân lông dưới dạng một lớp dịch thể màu đen hôi hám.

“Rắc! Rắc! Rắc!”

Tiếng xương cốt toàn thân Mộc Vân Thư vang lên liên hồi như tiếng pháo nổ. Xương cốt của hắn, vốn dĩ mảnh khảnh, nay dưới sự rèn giũa của tuế nguyệt lực lượng bỗng chốc trở nên cứng cáp, lấp lánh một màu ánh kim nhạt của thanh đồng cổ đại.

*Đây là… Chúc Đồng Cảnh!*

Mộc Vân Thư trong lòng gầm lên một tiếng đầy phấn khích. Hắn không cần trải qua Khải Huyết Cảnh thông thường, không cần đánh thức huyết mạch của Long hay Tiên tộc, mà trực tiếp dùng Thời Gian Chi Lực để đúc nên một bộ **Thời Không Đồng Cốt**! Thân thể của hắn lúc này đã vượt qua giới hạn của phàm nhân, đạt đến mức đao thương bất nhập, thọ mệnh kéo dài gấp mấy lần tu sĩ cùng cấp!

Không chỉ dừng lại ở đó, thần hồn của hắn sau khi trải qua cuộc tôi luyện sinh tử này đã triệt để lột xác. Một vầng sáng hình vòng tròn màu xám tro âm thầm ngưng tụ phía sau gáy hắn, thỉnh thoảng lại lóe lên những hoa văn cổ xưa giống hệt như những đường vân trên mặt Trống Đồng Đông Sơn — biểu tượng của quy luật thời gian và trật tự vũ trụ.

“Oanh!”

Một luồng uy áp vô hình đột ngột từ người Mộc Vân Thư bộc phát ra ngoài, quét qua toàn bộ nông trang.

Đại Hắc đang nằm gục đầu trên hai chân trước gác cổng, cảm nhận được luồng uy áp này, khẽ hí mắt ra nhìn gã thư sinh một cái, trong mũi hừ nhẹ một tiếng đầy vẻ kiêu ngạo: *Hừ, con nhóc thứ ba này xem ra ngộ tính cũng không tệ, cuối cùng cũng không làm uổng phí một gáo nước rửa chân của chủ nhân. Đúng là có chút bản lĩnh.*

Ở phía bên kia, Tô Thanh Dao cũng cảm nhận được sự thay đổi của Mộc Vân Thư. Đôi mắt phượng của nàng híp lại thành một đường chỉ cong cong, nụ cười trên môi càng thêm phần mị hoặc: “Chúc mừng sư đệ đã bước vào con đường nghịch thiên. Xem ra, nông trang của Sư phụ từ nay lại có thêm một vị quái vật rồi.”

Lăng Tiêu không nói gì, chỉ lặng lẽ thu hồi thanh rìu rỉ sét, tiếp tục cúi đầu chẻ củi. Nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên của hắn đã bán đứng tâm trạng vui mừng của vị đại sư huynh này.

Mộc Vân Thư lúc này đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình. Hắn nhìn chiếc gáo gỗ trong tay, rồi nhìn vườn rau xanh mướt, tràn đầy sinh cơ trước mặt, trong lòng dâng lên một sự thấu hiểu sâu sắc về “Đạo” của Sư phụ.

*Sư phụ bảo mình tưới nước, thực chất là muốn mình dùng quy luật thời không để thiết lập nên một cái **Thái Sơ Thời Không Đại Trận** bao bọc lấy nông trang này! Vườn rau này không phải là vườn rau bình thường, mỗi một luống rau, mỗi một cọng cỏ đều là một mắt xích trận pháp quan trọng. Chỉ cần trận pháp này hoàn thành, nông trang của Sư phụ sẽ hoàn toàn đứng ngoài vòng nhân quả, vĩnh viễn không bị ảnh hưởng bởi tuế nguyệt xoay vần hay đại kiếp nạn của vạn giới!*

*Tầm nhìn của Sư phụ… quả thực là vượt xa tầm hiểu biết của chúng sinh!*

Trong lúc ba vị đồ đệ đang chìm đắm trong sự sùng bái và ngộ đạo, thì ở một góc khác của Tản Viên Thần Sơn, cách nông trang của Diệp Phi khoảng mươi dặm, một nhóm người đang lặng lẽ di chuyển qua những tán lá rậm rạp của rừng già.

Dẫn đầu nhóm người này là một lão già mặc đạo bào màu xám tro, gương mặt gầy guộc như vỏ cây khô, đôi mắt ti hí thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng âm hiểm. Lão ta tên là Khâu Hữu Đạo, một tán tu có tiếng ở khu vực ngoại vi Tản Viên Thần Sơn, tu vi đã đạt đến Khải Huyết Cảnh viên mãn, chỉ còn một bước nữa là có thể đúc xương đồng da sắt, bước vào Chúc Đồng Cảnh.

Đi phía sau lão là bốn tên thuộc hạ thân tín, tên nào tên nấy mặt mũi bặm trợn, tay lăm lăm binh khí rực rỡ linh quang.

“Khâu lão, chúng ta thật sự phải đi sâu vào vùng lõi của Tản Viên Thần Sơn sao?” Một tên thuộc hạ có vẻ lo lắng, lên tiếng hỏi. “Nghe đồn nơi này là cấm địa, có những dị thú hồng hoang vô cùng đáng sợ cư ngụ. Ngay cả các vị Lạc Tướng của Thần Triều cũng không dám tùy tiện đặt chân vào.”

Khâu Hữu Đạo hừ lạnh một tiếng, dừng bước chân lại, quay đầu nhìn gã thuộc hạ bằng ánh mắt khinh bỉ:

“Hừ, nhát gan như thỏ đế! Ngươi thì biết cái gì? Lão phu mấy ngày nay quan sát thiên tượng, phát hiện vùng sườn núi phía Đông của Tản Viên Thần Sơn thỉnh thoảng lại xuất hiện những luồng linh quang kỳ dị rực rỡ, thậm chí còn có cả thiên địa đại thế rung chuyển. Đó chắc chắn là dấu hiệu của một tòa di tích cổ đại sắp xuất thế, hoặc là có chí bảo hồng hoang đang ngủ say ở đó!”

Lão vuốt chòm râu dê, gương mặt lộ ra vẻ tham lam tột độ:

“Nếu chúng ta có thể đoạt được món chí bảo kia trước khi các đại tông môn hay Hoàng tộc Hùng Vương phát hiện ra, lão phu không chỉ có thể dễ dàng đột phá lên Chúc Đồng Cảnh, mà ngay cả các ngươi cũng sẽ được hưởng lợi ích vô cùng lớn, một bước lên mây! Đi theo lão phu, không có gì phải sợ cả!”

Nghe đến hai chữ “chí bảo”, bốn tên thuộc hạ lập tức sáng mắt lên, nỗi sợ hãi ban nãy nhanh chóng bị lòng tham không đáy che lấp. Chúng đồng loạt gật đầu, vội vàng nịnh nọt:

“Khâu lão anh minh! Chúng ta nguyện trung thành theo Khâu lão, thề chết không lui!”

“Tốt, đi thôi! Theo hướng linh quang phát ra, món bảo vật kia chắc chắn nằm ở khoảng sườn núi phía trước.” Khâu Hữu Đạo vung tay, dẫn đầu nhóm người tiếp tục tiến bước.

Thế nhưng, khi nhóm người của Khâu Hữu Đạo vừa mới tiến gần đến phạm vi mười dặm xung quanh nông trang của Diệp Phi, bước chân của bọn họ đột ngột khựng lại.

“Ơ… Khâu lão, ngài có cảm thấy… có gì đó sai sai không?” Một tên thuộc hạ run rẩy lên tiếng, tay chân hắn bắt đầu có chút lảo đảo.

Khâu Hữu Đạo không trả lời, bởi vì lúc này, chính lão cũng đang trợn tròn mắt, gương mặt gầy guộc đầy vẻ kinh hoàng.

Một luồng khí tức vô hình, mang theo sự cổ kính, nặng nề của tuế nguyệt vạn cổ, đột ngột từ phía trước quét qua người bọn họ. Luồng khí tức ấy không hề mang theo sát ý, nhưng lại ẩn chứa một loại lực lượng quy luật cực kỳ khủng khiếp.

“Phập!”

Một tên thuộc hạ đang đứng bỗng nhiên kêu lên một tiếng quái dị. Dưới sự chứng kiến của Khâu Hữu Đạo và những người còn lại, mái tóc đen nhánh của tên thuộc hạ kia bỗng chốc bạc trắng đi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy! Làn da trên gương mặt hắn nhanh chóng xuất hiện những nếp nhăn nheo, hàm răng lung lay rồi rụng bớt vài chiếc, cả thân hình cường tráng bỗng chốc còng xuống như một lão già tám mươi tuổi sắp đất xuống lỗ!

“A! Mặt của ta! Tay của ta! Chuyện gì đang xảy ra thế này?!” Tên thuộc hạ kinh hoàng nhìn bàn tay nhăn nheo, đầy đồi mồi của mình, giọng nói run rẩy, khàn đặc của một kẻ già nua.

Chưa dừng lại ở đó, một tên thuộc hạ khác đứng bên cạnh lại có phản ứng hoàn toàn ngược lại. Thân hình to lớn của hắn bỗng nhiên co rụt lại, bộ giáp da trên người trở nên rộng thùng thình rồi tuột xuống đất. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, hắn từ một gã đại hán ba mươi tuổi biến thành một đứa trẻ lên mười, rồi tiếp tục biến thành một đứa bé sơ sinh đỏ hỏn nằm lọt thỏm trong đống quần áo rộng lớn, khóc oa oa không ngừng!

“Thời… Thời gian nghịch loạn?!”

Khâu Hữu Đạo sợ đến mức hồn bay phách lạc, da đầu tê dại như có hàng vạn con kiến bò qua. Lão cảm nhận được thọ mệnh của chính mình cũng đang bị rút ngắn đi một cách điên cuồng, mỗi một giây trôi qua tương đương với việc lão mất đi mười năm tuổi thọ!

“Chạy! Mau chạy đi! Đây không phải là di tích cổ đại, đây là cấm địa của một vị Thời Không Đại Năng! Mau chạy!!!”

Khâu Hữu Đạo gầm lên một tiếng đầy tuyệt vọng, không thèm quan tâm đến đám thuộc hạ nữa, quay đầu dùng hết sức bình sinh, thi triển thân pháp chạy trối chết ra ngoài phạm vi mười dặm kia. Lão hận không thể mọc thêm hai cái chân nữa để chạy cho nhanh, trong lòng tràn ngập sự hối hận và sợ hãi tột cùng.

*Kẻ nào… rốt cuộc là vị đại năng tối cổ nào đang ẩn cư ở nơi này?! Chỉ một luồng khí tức vô tình thoát ra ngoài khi ngài ấy luyện công cũng có thể thao túng thời gian, biến người thành cát bụi, biến đại hán thành hài nhi!*

*Tản Viên Thần Sơn… quả nhiên là nơi không thể chạm vào!*

Trong khi nhóm người của Khâu Hữu Đạo đang chạy trối chết trong sự kinh hoàng tột độ, thì tại nông trang nhỏ, Mộc Vân Thư vừa mới hoàn thành việc tưới nước cho luống rau cải ngọt cuối cùng.

Hắn nhẹ nhàng đặt chiếc gáo gỗ trở lại cạnh vại nước mưa, rồi cung kính quỳ rạp xuống đất, hướng về phía Diệp Phi đang ngủ say mà dập đầu ba cái thật mạnh:

“Đệ tử Mộc Vân Thư, đa tạ Sư phụ đã ban cho cơ duyên nghịch thiên, truyền thụ Thời Không Đại Đạo! Đệ tử nhất định sẽ không phụ lòng mong mỏi của ngài, bảo vệ tốt vườn rau này!”

Lúc này, Diệp Phi cũng vừa vặn tỉnh ngủ. Hắn vươn vai một cái thật dài, ngáp ngắn ngáp dài bước xuống khỏi chiếc ghế tre. Hắn liếc nhìn vườn rau xanh mướt, thấy đất đai ẩm ướt đều đặn, không có chỗ nào bị ngập úng hay khô hạn, trong lòng không khỏi có chút ngạc nhiên.

*Ơ kìa, gã mọt sách này làm ăn cũng được việc phết nhỉ? Nhìn luống rau tưới đều tay ghê, đất ẩm vừa phải, rau cải trông cũng tươi tỉnh hẳn lên. Xem ra hắn tuy yếu ớt nhưng được cái chăm chỉ và khéo léo.*

Nghĩ vậy, gương mặt phong sương của Diệp Phi lộ ra một nụ cười hài lòng. Hắn bước tới, vỗ vỗ vào vai Mộc Vân Thư (khiến gã thư sinh toàn thân run lên vì xúc động), rồi ôn tồn nói:

“Tốt lắm, làm việc rất có tâm. Ta thấy ngươi tuy tay chân yếu ớt, nhưng đầu óc cũng khá linh hoạt đấy. Sau này cứ tiếp tục phát huy nhé.”

Hắn liếc nhìn bộ dạng của Mộc Vân Thư, thấy trên người hắn dính đầy thứ dịch thể màu đen hôi hám (thực chất là tạp chất phàm thai bị đào thải ra ngoài), liền nhíu mày, bịt mũi lùi lại một bước:

“Mà này, tưới rau xong thì nhớ đi tắm rửa cho sạch sẽ đi nhé. Người ngợm gì mà hôi rình như mấy ngày chưa tắm thế kia? Nhà ta tuy nghèo nhưng sạch sẽ lắm đấy!”

Mộc Vân Thư nghe xong, vội vàng dập đầu: “Sư phụ dạy phải! Đệ tử lập tức đi tắm rửa ngay!”

Hắn trong lòng lại tiếp tục tự “bổ não”: *Sư phụ quả nhiên là nhìn thấu mọi việc! Ngài biết mình vừa mới trải qua quá trình gột rửa phàm thai, cơ thể còn dính tạp chất dơ bẩn nên mới nhắc nhở mình đi thanh tẩy. Ngài không muốn thứ uế khí phàm trần này làm ảnh hưởng đến linh khí thanh tịnh của nông trang! Mình quả thật là quá sơ suất rồi!*

Nghĩ đến đây, Mộc Vân Thư vội vàng đứng dậy, cung kính cúi chào Diệp Phi rồi nhanh chóng chạy ra phía con suối nhỏ sau nhà để tắm rửa.

Diệp Phi nhìn theo bóng lưng của gã thư sinh, lắc đầu cười trừ:

“Cái lũ đồ đệ này, đứa nào đứa nấy cứ như có vấn đề về thần kinh ấy. Đứa thì thích chẻ củi đến phát điên, đứa thì thích dọn chuồng gà như gặp báu vật, giờ lại thêm gã mọt sách thích tắm suối giữa trưa. Thôi kệ, miễn là bọn chúng làm việc chăm chỉ, giúp mình có rau ăn, có trứng ăn là được rồi.”

Hắn cầm chiếc quạt nan, thong thả bước vào trong bếp, chuẩn bị chuẩn bị bữa trưa cho cả nhà, hoàn toàn không biết rằng, ở phía ngoài hàng rào tre kia, một góc của Tản Viên Thần Sơn vừa mới trải qua một trận biến động thời không kinh hoàng, khiến cho một vị tán tu Khải Huyết Cảnh suýt chút nữa thì sợ đến vỡ mật mà chết.

Nông trang nhỏ bé dưới chân Tản Viên Thần Sơn vẫn cứ thế bình yên trôi qua những ngày tháng “phàm trần” của nó, dưới sự bảo hộ vô tình nhưng cực kỳ đáng sợ của một vị Sư phụ chỉ muốn trồng rau và ngủ trưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8