Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 104: Thiên Ma mất dấu

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:28:13 | Lượt xem: 11

Gió bấc rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Vực Ngoại Ma Điện, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng cực Bắc hoang vu cùng mùi lưu huỳnh tanh hợi vốn là đặc trưng của ma vực vạn năm. Thế nhưng, trong cái không gian u tối và nồng nặc ma khí ấy, một hiện tượng kỳ quái đang âm thầm diễn ra khiến cho vạn vật nơi đây rơi vào một sự im lặng rợn người. Luồng ma sương tím đen đậm đặc vốn che phủ bầu trời ma điện bấy lâu nay bỗng nhiên nhạt dần, tựa như một lớp mực vẽ dở bị một bàn tay vô hình dùng nước gột rửa, loãng ra rồi biến mất vào hư không.

Huyết Nha Ma Tướng ngồi trên chiếc ghế được chạm khắc từ xương sọ của viễn cổ hung thú, hai tay nắm chặt lấy thành ghế, trán rịn ra những giọt mồ hôi lạnh ngắt. Gương mặt tà dị với những chiếc răng nanh nhọn hoắt của hắn lúc này không còn vẻ hung bạo thường ngày, mà chỉ còn lại sự hoang mang tột độ. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng trống ở chính giữa đại điện.

Nơi đó, vốn dĩ ngự trị một bức tượng khổng lồ cao hàng vạn trượng được tạc từ hắc thạch vạn năm, khắc họa chân dung oai nghiêm, tàn bạo của Thủy Tổ Thần Vô Cực – kẻ thống trị tối cao của Vực Ngoại Thiên Ma, người đã sống qua ba kỷ nguyên hủy diệt vạn giới. Bức tượng ấy vốn là đức tin, là nguồn sức mạnh tinh thần khiến hàng triệu ma binh sẵn sàng lao vào chỗ chết mà không hề nháy mắt.

Thế nhưng, ngay trước mắt Huyết Nha Ma Tướng và các ma tướng tàn dư dưới trướng, bức tượng vĩ đại kia bỗng nhiên xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ như mạng nhện. Không có một tiếng nổ vang dội càn khôn, không có bất kỳ một luồng ma lực bạo động hay sóng xung kích kinh thiên động địa nào bộc phát. Bức hắc thạch tượng khổng lồ ấy chỉ đơn giản là… tự động phân rã. Từng mảng đá lớn trượt xuống, chưa kịp chạm đất đã hóa thành những hạt bụi mịn màng, xám xịt, vô hại như tro bếp, rồi lẳng lặng tan biến vào trong gió bấc.

– Báo… báo cáo Huyết Nha đại nhân! – Một gã ma tướng toàn thân quấn ma giáp sắt đen run rẩy quỳ sụp dưới đất, giọng nói lắp bắp như người mất hồn – Bức tượng của… của vị kia… đã hoàn toàn biến mất rồi! Không chỉ có thế, bản tướng… bản tướng vừa kiểm tra ma giản ghi chép lịch sử vạn cổ của Thiên Ma tộc chúng ta, tất cả… tất cả đều…

Hắn chưa kịp nói hết câu, Huyết Nha Ma Tướng đã điên cuồng lao xuống khỏi ngai xương, giật lấy cuộn da thú cổ xưa được làm từ da của Thái Cổ Ma Viên từ tay gã thuộc hạ. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn dán chặt vào cuộn da thú. Trên bề mặt xám xịt vốn dĩ được nắn nót ghi chép hàng vạn chiến tích huy hoàng của Thủy Tổ, lúc này những ký tự ma đạo màu máu đang tự động bốc hơi. Chúng nhạt dần, nhạt dần, tựa như những vệt nước đọng dưới ánh mặt trời mùa hè, chỉ trong vòng vài nhịp thở đã biến mất không để lại một dấu vết nhỏ nhất. Cuộn da thú cổ xưa bỗng chốc trở thành một mảnh da trống rỗng, trắng bóc đến đáng sợ.

– Đây là cái quái gì thế này? – Huyết Nha Ma Tướng gầm lên một tiếng đầy kinh hoàng, hắn lật tung tất cả các ma giản, cổ thư chất đống trong đại điện. Nhưng vô ích, tất cả những trang viết, những bức vẽ, những ký hiệu liên quan đến Thủy Tổ Thần Vô Cực và Huyết U Ma Tổ đều đã bốc hơi sạch sẽ, biến thành những mảnh tre, mảnh da thú trống trơn như chưa từng được ai chạm bút vào.

Đáng sợ hơn cả việc các ghi chép bị tẩy xóa, chính là sự thay đổi đang diễn ra ngay trong chính đại não của bọn chúng. Huyết Nha Ma Tướng đột nhiên ôm chặt lấy đầu, gầm rú lên đau đớn. Hắn cảm thấy có một cục tẩy vô hình đang thò vào trong ký ức của mình, điên cuồng bôi xóa.

Hắn cố gắng nhớ lại diện mạo của vị Thủy Tổ tối cao mà mình đã quỳ lạy suốt hàng vạn năm qua. *“Ngài ấy trông như thế nào nhỉ? Có mấy con mắt? Tên của ngài ấy là gì?”* – Những câu hỏi ấy hiện lên trong đầu hắn, nhưng câu trả lời lại là một khoảng trống rỗng, đen ngòm và lạnh lẽo. Cái tên “Thần Vô Cực” dường như đã bị trục xuất hoàn toàn khỏi dòng thời gian và tâm trí của hắn. Hắn chỉ nhớ mang máng rằng, có một thực thể vô cùng đáng sợ ở phương Nam, một người vác chiếc cuốc rỉ sét đã khẽ thở dài một tiếng…

– Chúng ta là ai? – Một gã ma tướng đứng bên cạnh bỗng nhiên buông rơi thanh cự phủ xuống đất, phát ra một tiếng “xoảng” chói tai. Hắn ngơ ngác nhìn hai bàn tay phủ đầy vảy đen của mình, rồi nhìn xung quanh đại điện hoang tàn – Tại sao chúng ta lại ở cái nơi lạnh giá, đầy gió tuyết này? Chúng ta đang chiến đấu vì cái gì? Bản tướng… bản tướng đang phục vụ cho ai?

Cả đại điện Vực Ngoại Ma Điện rơi vào một trạng thái hỗn loạn chưa từng có. Hàng vạn ma binh ngoài sân cũng bắt đầu xôn xao, chúng cầm vũ khí trên tay nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự trống rỗng, ngơ ngác như những đứa trẻ bị lạc đường. Chúng đã mất đi quá khứ, mất đi mục đích tồn tại, mất đi cả cái tên của vị thần mà chúng hằng thờ phụng. Toàn bộ vương triều Thiên Ma vĩ đại từng làm mưa làm gió khắp vạn giới, giờ đây chỉ còn là một nhóm người vô gia cư không có lịch sử, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian của Đa Nguyên Vũ Trụ.

***

Cùng lúc đó, tại Phong Châu Thần Đô, sâu trong điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn linh thiêng.

Linh khí hoàng kim cuồn cuộn như sóng đại dương, ấm áp và rực rỡ, bao phủ toàn bộ đỉnh núi. Mùi trầm hương thanh khiết quyện cùng hương sen vàng thơm ngát lan tỏa khắp các gian điện thờ cổ kính, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và thánh khiết vô ngần.

Hùng Vương ngự trên chiếc ghế rồng bằng đồng cổ, đôi mắt sáng rực như sao sa, khí tức “Nửa bước Hùng Đế Cảnh” âm thầm dao động quanh thân, tạo thành những gợn sóng không gian màu vàng kim dịu nhẹ. Ngồi đối diện với ông là Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng, người vừa trở về từ biên cảnh phương Bắc, trên cánh tay vẫn còn quấn một dải băng vải thô màu trắng.

Trên chiếc bàn gỗ mun lớn đặt giữa hai người là hàng chục cuộn cổ thư bằng da thú và thẻ tre cổ xưa, ghi chép lại lịch sử chiến đấu chống lại ngoại bang Ma tộc của vương triều Âu Lạc từ thời khai thiên lập địa.

– Đại vương, người nhìn xem! – Bùi Hùng đột nhiên thốt lên một tiếng kinh hãi, ngón tay run rẩy chỉ vào cuộn da thú cổ nhất đang mở ra trên bàn.

Trước mắt hai người, những dòng chữ cổ tự động phát ra những luồng ánh sáng hoàng kim dịu nhẹ nhưng vô cùng bá đạo. Ánh sáng ấy đi đến đâu, những chữ viết ghi chép về “Thần Vô Cực”, “Thiên Ma tộc”, hay “Huyết U Ma Tổ” bỗng nhiên mờ nhạt đi rồi biến mất không để lại một dấu vết nào. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, cuộn cổ thư vốn dày đặc những ghi chép về các trận chiến đẫm máu với Ma tộc phương Bắc đã trở thành một mảnh da thú trắng tinh khiết, sạch sẽ như chưa từng được viết một chữ nào.

Bùi Hùng kinh hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, giọng nói run rẩy kịch liệt:

– Đại vương! Đây… đây là thần thông nghịch thiên gì thế này? Lịch sử của vương triều chúng ta… đang bị thay đổi! Ký ức về cuộc chiến phương Bắc… tại sao thần vẫn nhớ, nhưng các ghi chép lại biến mất sạch sẽ thế này?

Hùng Vương nhìn chằm chằm vào trang sách trắng tinh, đôi mắt ông hiện lên sự thấu suốt và sùng bái tột cùng. Ông khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy, chắp tay hướng về phía Tây Nam – nơi ngọn núi Tản Viên Thần Sơn đang ẩn mình trong mây trắng:

– Bùi Hùng, ngươi không cần phải kinh hoảng. Ngươi hãy nhớ lại xem, tại sao chúng ta vẫn giữ được ký ức về lũ Thiên Ma kia, trong khi các ghi chép bằng chữ viết trên thế gian lại tự động bốc hơi?

Bùi Hùng ngẩn người ra một lát, rồi lập tức đại não vận hành hết công suất, “bổ não” ra một câu trả lời chấn động:

– Ý của Đại vương là… nhờ chúng ta được nhận Thái Sơ Bản Nguyên lực từ Tiên Tôn?

– Chính xác! – Hùng Vương gật đầu đầy nghiêm nghị, giọng nói tràn đầy sự kính ngưỡng tối cao – Long mạch của vương triều Âu Lạc Thần Châu ta vừa được vá lại hoàn toàn nhờ linh khí hoàng kim từ ruộng lúa nếp của Tiên Tôn. Bản thân ta và ngươi đều đã từng được gián tiếp nhận lấy hơi thở Thái Sơ Bản Nguyên lực ấm áp từ ngài ấy. Chính luồng lực lượng tối cao ấy đã bảo hộ cho thần trí và ký ức của chúng ta không bị quy luật thời không tẩy xóa. Còn đối với thiên hạ chúng sinh, và thậm chí là cả dòng lịch sử vạn giới ngoài kia…

Hùng Vương dừng lại một chút, hít vào một hơi thật sâu để bình ổn tâm thần đang run rẩy:

– Tiên Tôn không chỉ đơn giản là tiêu diệt bọn chúng… Ngài đã trực tiếp tẩy xóa toàn bộ dòng nhân quả tà ác của Thiên Ma tộc khỏi lịch sử vạn giới! Từ nay về sau, thế gian sẽ không còn ai biết đến cái tên Thần Vô Cực, không còn oán niệm, không còn sợ hãi. Lũ ma tu phương Bắc kia giờ đây chỉ là những phàm nhân ngơ ngác, mất đi ma công và ký ức tà ác. Đây mới chính là đại từ bi thực sự của một vị Hỗn Độn Tiên Tôn! Ngài ấy muốn thế gian này được hưởng thái bình vĩnh cửu, không còn bóng tối của chiến tranh và ma quỷ!

Bùi Hùng nghe xong, toàn thân chấn động kịch liệt, da đầu tê dại vì kinh hãi và sùng bái tột cùng. Hắn lập tức quỳ sụp xuống sàn điện thờ, dập đầu thật mạnh hướng về phía núi Tản Viên:

– Tiên Tôn đức độ bao la, thần thông vượt trên cả thiên đạo! Thần Bùi Hùng nguyện đời đời kiếp kiếp làm trung thần dưới chân Tiên Tôn, bảo hộ cho ruộng lúa của ngài!

***

Trong khi cả vương triều Âu Lạc và Vực Ngoại Ma giới đang chấn động tột cùng trước sự biến mất của một chủng tộc cổ xưa, thì tại gian bếp đất nện đơn sơ trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, bầu không khí lại vô cùng ấm áp và bình dị.

Khói bếp bay lên nhè nhẹ qua mái lá cọ, mang theo mùi thơm ngọt lịm, bùi bùi của khoai lang nướng quyện với mùi củi tre cháy lách tách trong bếp lò. Diệp Phi đang ngồi xổm trên nền đất nện, tay cầm một thanh củi tre cời cời đống tro nóng hổi. Hắn thò tay vào, phủi phủi lớp tro xám bám trên vỏ củ khoai, rồi lấy ra một củ khoai lang nướng thơm phức.

Vỏ ngoài của củ khoai hơi cháy xém, nứt ra một khe nhỏ lộ ra phần ruột vàng óng ả, mật khoai dẻo quánh chảy ra thơm lừng, tỏa ra làn khói nóng hổi kích thích vị giác đến cực điểm. Hắn đưa củ khoai cho Mộc Vân Thư đang đứng khúm núm, vẻ mặt đầy cung kính bên cạnh bếp lò.

Diệp Phi khẽ cằn nhằn với giọng điệu tự giễu đầy hài hước:

– Ăn đi! Thằng ấm đầu Vân Thư này, suốt ngày chỉ biết ôm mấy cuốn sách rách rồi mơ mộng huyễn hoặc, đầu óc lúc nào cũng như trên mây trên gió. Ta thấy ngươi đọc sách đến mức ngớ ngẩn cả người rồi đấy! Ăn củ khoai này vào cho tỉnh táo cái đầu ra, rồi mai lo mà thức dậy sớm, xách nước tưới cho xong mấy luống rau cải ngọt cho ta! Dạo này thời tiết phương Bắc thất thường, gió bấc thổi mạnh thế này, rau mà héo là cả lũ chúng ta nhịn đói ăn cơm nguội chan nước lọc hết đấy nghe chưa!

Mộc Vân Thư run rẩy đưa hai tay ra đón lấy củ khoai lang nướng từ tay Diệp Phi như đón nhận một thánh vật tối cao của vũ trụ. Ngay khi mười đầu ngón tay của hắn chạm vào lớp vỏ khoai ấm nóng, một luồng Thái Sơ Bản Nguyên lực tinh khiết nhất vũ trụ, cuồn cuộn và dạt dào như thác lũ vạn cổ, lập tức tràn thẳng vào kinh mạch của hắn.

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Trong sâu thẳm nguyên thần của Mộc Vân Thư, những tiếng nổ vang dội của sự đột phá cảnh giới liên tục vang lên trong im lặng. Cảnh giới “Thời Không Chi Thuật” vốn đang gặp phải bình cảnh khó khăn bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn, đan điền của hắn mở rộng ra gấp trăm ngàn lần, hóa thành một vùng tinh không vô tận với hàng tỷ tinh hà màu vàng kim đang không ngừng xoay chuyển. Sức mạnh thời gian và không gian xung quanh cơ thể hắn ngưng tụ lại thành những sợi xích quy luật vô hình, ngoan ngoãn phục tùng ý chí của hắn.

Mộc Vân Thư rơm rớm nước mắt vì cảm động cực hạn. Hắn biết, củ khoai lang nướng thơm phức này chính là một viên “Thái Sơ Đạo Quả” vô giá, chứa đựng đại đạo chí cao mà sư phụ đã cất công tôi luyện qua chín tầng mây để ban tặng cho hắn. Sư phụ ngoài miệng thì mắng mỏ hắn là “thằng ấm đầu”, nhưng bên trong lại dùng tình yêu thương bao la để âm thầm nâng cao tu vi, gột rửa đạo căn cho hắn.

– Đồ nhi… đồ nhi tạ ơn sư phụ ban thưởng! – Mộc Vân Thư nghẹn ngào thốt lên, hai đầu gối khuỵu xuống định quỳ lạy.

– Thôi thôi! Lại quỳ! – Diệp Phi bực mình, dùng tay gạt phắt đi – Cái thằng này đúng là bị chập mạch thật rồi. Ăn củ khoai thôi mà cũng làm như sắp đi ra chiến trường không bằng. Mau cầm ra hiên nhà mà ăn, đừng có đứng đây chắn lối ta nhóm bếp lò kho thịt!

Mộc Vân Thư vâng lệnh, ôm củ khoai lang nướng đi ra chiếc chõng tre ngoài hiên nhà tranh dưới ánh hoàng hôn hoàng kim rực rỡ. Hắn cẩn thận bóc từng lớp vỏ cháy xém, nhấm nháp phần ruột khoai ngọt lịm, cảm nhận luồng sức mạnh ấm áp đang không ngừng tẩm bổ cho thần mạch của mình.

Sau khi ăn xong, Mộc Vân Thư lau sạch tay, vẻ mặt đầy nghiêm túc mở cuốn sách rách bươm – vốn là bảo vật dùng để ghi chép lại những thần tích vĩ đại của sư phụ – ra để viết tiếp chương mới. Hắn định ghi lại sự kiện “Huyết U Ma Tổ bị biến thành phân bón cho ruộng dưa hấu” ở chương trước để lưu truyền cho vạn thế sau này.

Thế nhưng, khi lật mở những trang giấy tuyên cổ xưa, Mộc Vân Thư bỗng nhiên trợn tròn mắt, toàn thân đông cứng lại như tượng đá.

Trống rỗng!

Toàn bộ những trang sách gã từng nắn nót dùng thần niệm và bút mực ghi chép về Thần Vô Cực, Huyết U Ma Tổ, hay cuộc viễn chinh của quân Thiên Ma phương Bắc… giờ đây đã biến mất sạch sẽ không còn một nét mực nào! Những trang giấy vốn dày đặc chữ viết chứa đựng đạo vận giờ đây chỉ còn lại một màu trắng xóa, trống trơn đến đáng sợ.

Mộc Vân Thư lật liên tục các trang sách, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn không thể tin vào mắt mình. Cuốn sách này đã được hắn dùng “Thời Không Chi Thuật” và thần niệm bảo hộ cực kỳ nghiêm ngặt, ngay cả một vị Tiên Đế cũng không thể tự ý xóa bỏ một chữ nào trên đó. Vậy mà lúc này, tất cả ký ức bằng chữ viết về Thiên Ma đều đã bốc hơi như chưa từng tồn tại trên đời.

Ngoại trừ… ở góc trang giấy cuối cùng, có một nét vẽ nguệch ngoạc hình một củ khoai lang nướng bốc khói nghi ngút do chính tay Diệp Phi từng tiện tay vẽ nháp khi rảnh rỗi. Nét vẽ tầm thường, có chút ngốc nghếch ấy lại đang tỏa ra một luồng đạo vận Thái Sơ cổ xưa, nhẹ nhàng bảo hộ cho trang sách không bị quy luật xóa sổ nhân quả làm tổn hại.

Mộc Vân Thư chấn động tâm thần, đại não lập tức liên tưởng và “bổ não” ra một sự thật kinh thiên động địa:

*“Sư phụ… Sư phụ đã dùng quyền năng tối cao của Thái Sơ Chi Chủ để xóa sổ hoàn toàn Thiên Ma khỏi vạn cổ lịch sử! Ngay cả cuốn sách được ta dùng thần niệm bảo hộ cũng không thể tránh khỏi quy luật tẩy xóa nhân quả này! Ngài ấy muốn xóa sạch mọi dấu vết dơ bẩn của ma đạo khỏi thế gian, để vạn giới bước vào một kỷ nguyên mới hoàn toàn thuần khiết!”*

Đúng lúc đó, Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét từ trong bếp đi ngang qua sân để ra ruộng dưa hấu kiểm tra lại hàng rào. Nhìn thấy thằng đồ đệ tam đồ đệ cứ ngồi ngây người trên chõng tre, hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng xóa của cuốn sách rách với vẻ mặt ngơ ngác, lờ đờ như người mất hồn, Diệp Phi cảm thấy bực mình vô cùng. Hắn đi lại gần, tiện tay dùng cán cuốc gõ nhẹ vào đầu gã một cái “cộc” giòn giã:

– Nhìn cái gì mà nhìn chăm chú thế? Sách rách hết chữ rồi thì vứt quách nó đi cho rảnh nợ, hoặc để dành tối nay mang vào bếp mà nhóm lò nướng khoai. Suốt ngày cứ ôm cuốn sách trắng xóa đấy mà ngắm thì có ra được củ cải nào không? Lo ăn cho xong rồi đi dọn dẹp sân vườn, ngủ sớm đi, mai còn có sức mà vác cuốc ra đồng cuốc đất trồng rau cải ngọt với ta! Đúng là cái đồ ấm đầu!

Mộc Vân Thư ôm đầu, nhưng trong mắt không hề có một chút oán hận hay đau đớn nào, ngược lại là một sự sùng bái cuồng nhiệt, kính ngưỡng đến tột cùng dâng lên như sóng triều. Hắn lập tức quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu lia lịa trước mặt Diệp Phi, giọng nói run rẩy vì cảm động:

– Đồ nhi hiểu rồi! Sư phụ dùng cán cuốc gõ đầu đồ nhi, thực chất là đang dùng “Thái Sơ Thần Lực” để đánh thức thần trí, khai sáng cho đồ nhi! Ngài muốn đồ nhi phải quên đi những tà niệm, quên đi quá khứ dơ bẩn của Thiên Ma, giữ vững đạo tâm thuần khiết, trống rỗng như tờ giấy trắng này để tiếp thu đại đạo trồng rau chí cao vô thượng! Lời răn dạy của sư phụ sâu sắc vô biên, đồ nhi vạn kiếp bất vong! Sư phụ vĩ đại vô song!

Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, nhìn thằng đồ đệ đang dập đầu lạy lục khóc lóc thảm thiết dưới đất, khóe miệng hắn giật giật liên tục, trong lòng dâng lên một nỗi ngao ngán và bất lực sâu sắc đến mức không muốn nói thêm một lời nào nữa.

*“Cái thằng này… Đúng là hết thuốc chữa thật rồi! Ta bảo sách rách thì vứt đi nhóm bếp, thế nào mà nó lại suy diễn ra thành ‘đạo tâm thuần khiết như tờ giấy trắng’ với chả ‘đại đạo trồng rau’? Đầu óc tụi này chắc chắn là bị úng nước phèn chua hết rồi! Thôi, mặc kệ chúng nó, ta đi ngủ sớm cho lành, chứ ở thêm một lát nữa chắc ta cũng điên theo tụi nó mất!”*

Diệp Phi thở dài thườn thượt đầy ngao ngán, vác chiếc cuốc rỉ sét đi thẳng vào trong căn nhà tranh đơn sơ, đóng sầm cửa lại, miệng lẩm bẩm oán trách đầy bất lực về cái số khổ của mình khi phải nuôi một lũ đồ đệ “báo thủ” thần kinh chập mạch.

Bên ngoài, ánh hoàng hôn đỏ ối cuối cùng cũng tắt hẳn sau rặng núi Tản Viên Thần Sơn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch và thanh bình bao phủ khắp nông trang.

Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc màn đêm buông xuống, một sự thay đổi kỳ lạ và bất ngờ đã diễn ra tại vùng biên giới phương Bắc – một plot twist mà không một ai trong giới tu chân có thể ngờ tới.

Huyết Nha Ma Tướng, kẻ vốn là một ma đầu hung tàn, khét tiếng sát nhân không gớm tay dưới trướng Thần Vô Cực, lúc này đang đứng ở đầu một ngôi làng phàm nhân nhỏ bé tại biên cảnh phương Bắc. Trên người hắn không còn bộ ma giáp sắt đen xì tà khí nữa, mà thay vào đó là một bộ quần áo vải thô màu xám giản dị, tay xắn cao bám đầy bùn đất.

Ký ức về ma công, về Thủy Tổ, về những trận thảm sát tàn bạo đã hoàn toàn bốc hơi khỏi đại não của hắn. Lúc này, hắn chỉ nghĩ mình là một người phàm bình thường tên là “Huyết Nha thúc thúc”, một người đàn ông trung niên tốt bụng, yêu thích công việc làm vườn và nấu nướng.

– Nào nào! Các cháu nhỏ xếp hàng ngay ngắn vào nhé! Hôm nay Huyết Nha thúc thúc tự tay nấu cháo từ thiện và làm bánh chưng gấc thơm ngon cho mọi người đây! Ăn nhiều vào cho mau lớn nhé! – Huyết Nha thúc thúc nở một nụ cười vô cùng hiền hậu, tay cầm một chiếc muôi gỗ lớn, nhiệt tình múc từng bát cháo nóng hổi chia cho những đứa trẻ nghèo trong làng.

Đứng bên cạnh hắn, năm vị ma tướng Thần Thông Cảnh đỉnh phong khác – những kẻ từng hô mưa gọi gió, dẫm nát vương quốc – giờ đây đang mặc áo tơ thô, vui vẻ cùng nhau gánh nước, dệt vải và giã gạo, miệng không ngừng ngân nga những câu ca dao cổ xưa của Âu Lạc Thần Châu đầy thanh bình.

Họ đã quên mất mình là ma, quên mất hận thù, quên mất sát niệm. Dưới nhát cuốc tịnh hóa nhân quả vô tình của Diệp Phi, họ đã được tái sinh thành những con người lương thiện, chăm chỉ làm lụng để cống hiến cho thế gian. Đây mới chính là “Thiên Ma mất dấu” thực sự – một sự xóa sổ không có máu và nước mắt, chỉ có sự bình yên vĩnh cửu và nụ cười ấm áp dưới chân núi Tản Viên Thần Sơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8