Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 103: Mộc Vân Thư vây khốn

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:24:56 | Lượt xem: 8

Mộc Vân Thư đứng tựa lưng vào cột hiên nhà tranh, trong tay nhẹ nhàng cầm cuốn sách rách đã sờn gáy, ánh mắt ôn hòa nhìn ra khoảng sân đất nện trước mặt. Gió chiều từ phía Tây Nam thổi về, mang theo hương thơm thanh nhã của ruộng dưa hấu vừa được sưởi ấm dưới ánh nắng hoàng kim. Đối với hắn, những buổi chiều bình lặng trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn này là khoảng thời gian quý giá nhất cuộc đời. Ba năm trước, hắn chỉ là một gã thư sinh nghèo kiết xác, thi rớt mười lần, tâm xám như tro, định gieo mình xuống dòng sông Hồng Hà để kết thúc một kiếp phàm nhân vô dụng. Thế nhưng, một gáo nước lạnh buốt cùng một cú gõ đầu đau điếng bằng chiếc gáo dừa nứt của sư phụ đã đập tan phong ấn linh căn nghịch thiên của hắn, mở ra con đường tu tiên rộng lớn.

Hắn không cần đan dược vạn năm, không cần thần thông bí tịch của các đại tông môn phương Bắc. Hắn chỉ cần đứng ở góc sân, lặng lẽ nhìn sư phụ vác cuốc ra đồng, nhìn người nhóm lửa nấu cơm, hay đơn giản là nghe những lời cằn nhằn mắng mỏ đời thường của người. Mỗi một hành động nhỏ bé của sư phụ, dưới lăng kính “ngộ đạo” của Mộc Vân Thư, đều là những quỹ đạo vận hành của vũ trụ, là chân lý tối cao vô thượng của thiên địa.

Hôm nay, hoàng hôn thật đẹp. Sư phụ đang ở trong bếp, tiếng lửa củi lách tách vang lên đều đặn, mùi khói bếp ngào ngạt hòa lẫn với chút vị muối hạt thanh khiết. Đại sư huynh Lăng Tiêu vừa mới dập đầu tạ ơn xong, vẫn đang quỳ nghiêm chỉnh giữa sân đất nện, gương mặt tràn đầy sự thành kính sau khi ngộ ra “Kiếm Tâm Thuần Khiết”. Càn Khôn Tử lão già râu bạc thì đang lúi húi dùng chổi tre quét dọn những chiếc lá cọ khô rụng ngoài cổng, động tác nhẹ nhàng đến mức không dám tạo ra một tiếng động nhỏ. Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim thì khom lưng nhặt nhạnh từng mảnh đồng nát rỉ sét, cẩn thận xếp vào góc chuồng gà của Tiểu Hồng. Chú chó đen Đại Hắc lười biếng nằm rạp dưới bóng cây cọ cổ thụ, thỉnh thoảng lại hé một con mắt ra nhìn chú chó con Tiểu Hắc đang lanh chanh chạy tới chạy lui ngậm mấy cọng rác nhỏ dâng nịnh bợ.

Mọi thứ đều hài hòa, ấm áp và mang đậm phong vị của một gia đình phàm trần bình dị. Mộc Vân Thư khẽ mỉm cười, lật qua một trang sách rách, lòng thầm nghĩ: *“Sư phụ luôn muốn giữ gìn sự bình yên này. Người hóa thân thành phàm nhân, dùng những công việc tầm thường nhất để rèn luyện tâm tính cho chúng ta. Đây mới là cảnh giới tối cao của Đạo – Phản Phác Quy Chân.”*

Thế nhưng, sự yên bình ấm áp ấy bỗng chốc bị một luồng khí tức tà ác phá vỡ.

Mộc Vân Thư khẽ nhíu mày, nụ cười trên môi nhạt đi. Hắn cảm nhận được một luồng dao động cực kỳ tà ác, nóng rực và tanh tưởi đang âm thầm ngưng tụ từ sâu dưới lòng đất sườn núi phía Tây Nam, ngay sát cạnh ruộng dưa hấu của sư phụ. Luồng khí tức này mang theo oán niệm tích tụ từ vạn cổ, lạnh lẽo và đầy sát khí, khiến cho cỏ cây xung quanh sườn núi bắt đầu có dấu hiệu héo úa, chuyển sang màu đỏ sậm như máu.

Mặt đất dưới sườn núi phía Tây Nam đột ngột rùng mình một cái. Một tiếng gầm rú trầm đục, tà dị vang lên từ sâu trong lòng đất, giống như một con dã thú khổng lồ bị giam cầm mười vạn năm đang cố gắng xé rách lồng sắt để thoát ra ngoài.

– Uỳnh!

Đất đá rạn nứt, một khe nứt đỏ ngầu như máu từ lòng đất nứt toác ra, phun lên một luồng khói đỏ rực, nóng bỏng như dung nham. Từ trong khe nứt, một ý chí cổ xưa, tàn bạo dâng trào:

– Ha ha ha! Mười vạn năm! Bản tổ cuối cùng cũng phá vỡ được phong ấn của lũ lừa trọc và đám thần quân mũi trâu kia rồi! Hôm nay, bản tổ sẽ dùng máu của vạn giới tu sĩ trên ngọn núi này để hiến tế, tái tạo ma thân vĩ đại của Huyết U Ma Tổ ta! Kẻ nào dám cản đường, đều phải chết!

Tiếng gầm rú mang theo uy áp kinh thiên động địa của một tồn tại vượt xa cảnh giới Độ Kiếp Kỳ thông thường, khiến cho không gian xung quanh sườn núi bắt đầu vặn vẹo, xuất hiện vô số vết rạn nứt màu đen hôi thối.

Lăng Tiêu đang quỳ giữa sân lập tức đứng bật dậy, thanh Thiết Mã Thần Kiếm bám đầy bùn đất trên tay hắn khẽ run lên, tỏa ra một luồng kiếm ý sắc bén muốn xé rách bầu trời. Tô Thanh Dao từ trong bếp cũng vội vàng chạy ra, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể khẽ đung đưa phía sau lưng, yêu lực hoàng kim dâng trào rực rỡ. Càn Khôn Tử, Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim đều biến sắc, vội vàng vận chuyển tu vi, sẵn sàng liều mạng chiến đấu để bảo vệ nông trang.

Thế nhưng, trước khi đám đồ đệ kịp ra tay, một bóng dáng quen thuộc đã vội vã chạy từ trong gian bếp đất nện ra ngoài.

Diệp Phi tay vẫn bưng một chậu nước ấm ngâm chân dở dang, gương mặt phong sương của gã nông phu trung niên lúc này tối sầm lại, ngũ quan méo mó vì xót của. Hắn nhìn đống bùn đỏ lòm, nóng rực đang đùn lên từ khe nứt, chảy tràn lan về phía những luống dưa hấu xanh mướt mà hắn vừa mất bao công sức vun xới sau vụ bị phá hoại trước đó.

– Trời đất cản đường nhà ai thế này! – Diệp Phi gào lên một tiếng đầy đau xót, giọng nói run rẩy vì tức giận – Mạch nước phèn chua lưu huỳnh ở đâu lại đùn lên đúng chỗ này thế hả? Đúng là cái số nghèo làm nông không khá nổi mà! Ta vừa mới dọn dẹp ruộng dưa xong, dưa hấu của ta còn đang ra hoa kết quả, thế này thì thối hết rễ dưa mất! Lũ lợn rừng phá hoại chưa đủ, giờ lại đến cái mạch nước hôi thối này hành hạ ta sao?

Hắn vội vàng đặt chậu nước rửa chân xuống đất, vung vẩy chiếc quạt nan rách nát, mặt mũi nhăn nhó như khỉ ăn ớt. Hắn quay sang nhìn đám đồ đệ đang sục sôi sát khí đứng xung quanh, lớn tiếng mắng mỏ:

– Cái đám báo thủ các ngươi còn đứng đực mặt ra đấy làm gì? Lăng Tiêu, Thanh Dao, hai đứa bay đứng lùi lại ngay cho ta! Đừng có xông vào đấy mà giẫm nát mấy gốc dưa chưa bị hỏng của ta! Cả ba cái đứa dọn chuồng gà kia nữa, lùi ra sau ngay! Để cái đống bùn nóng đỏ lòm kia nó chạm vào người là bỏng da tróc vảy đấy, có biết chưa hả?

Nghe thấy lời mắng mỏ của Diệp Phi, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao lập tức khựng lại. Họ nhìn nhau, trong lòng dâng lên một sự kinh ngạc tột cùng.

*“Sư phụ bảo chúng ta đứng lùi lại… Người không muốn chúng ta nhúng tay vào?”* – Lăng Tiêu thầm nghĩ, kiếm ý trong mắt khẽ thu liễm – *“Phải rồi, một vị ma đầu cổ xưa như Huyết U Ma Tổ, đối với sư phụ mà nói chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi. Người bảo chúng ta lùi lại là để bảo vệ chúng ta không bị ma khí vạn cổ làm tổn thương kinh mạch. Sự quan tâm âm thầm của sư phụ thật là vĩ đại!”*

Tô Thanh Dao cũng rơm rớm nước mắt, chín cái đuôi hư ảnh thu lại vào đan điền, cung kính cúi đầu:

– Sư phụ, đồ nhi biết lỗi rồi. Đồ nhi sẽ đứng lùi lại, không làm vướng chân người.

Diệp Phi bực dọc phẩy quạt nan xua khói bụi bốc lên từ khe nứt, miệng lẩm bẩm oán trách thời tiết và phong thủy ngọn núi. Hắn quay đầu nhìn quanh sân, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người tam đồ đệ Mộc Vân Thư đang đứng ôm cuốn sách rách ở hiên nhà.

– Vân Thư! – Diệp Phi gọi to, giọng nói đầy sự hối thúc và bực bội – Mau xách cái gáo dừa nứt và cái xẻng sắt ở góc bếp ra đây cho ta! Đào ngay cho ta một cái rãnh thoát nước xung quanh ruộng dưa hấu kia. Nhớ kỹ cho ta, phải đào theo hình xoắn ốc chín vòng xoáy dần ra ngoài sườn núi để dẫn cái thứ nước phèn đỏ lòm hôi hám này chạy xuống vực sâu phía dưới, tuyệt đối không được để nó tràn vào luống dưa hấu nghe chưa!

Mộc Vân Thư nghe xong lời dặn dò của Diệp Phi, toàn thân đột ngột chấn động kịch liệt như bị sét đánh ngang tai. Cuốn sách rách trên tay hắn khẽ rơi xuống, nhưng hắn không hề hay biết. Đại não của hắn lúc này đang vận hành với tốc độ kinh hoàng, tự động phân tích và “bổ não” từng câu từng chữ mà sư phụ vừa nói.

*“Đào rãnh thoát nước theo hình xoắn ốc chín vòng? Dẫn dắt luồng ma khí đỏ lòm kia đi theo quỹ đạo tuần hoàn của đất trời để tiêu tán xuống vực sâu…”* – Hai con ngươi của Mộc Vân Thư co rụt lại, trong lòng dâng lên một luồng sóng thần chấn động – *“Hình xoắn ốc chín vòng… Đây chẳng phải là Loa Thành Trận Địa của vương triều Âu Lạc Thần Châu sao? Trận pháp cổ xưa được bảo hộ bởi sức mạnh của Thần Kim Quy, lấy chín vòng xoáy làm trung tâm để ngưng tụ long mạch, trấn áp vạn tà!”*

Hắn ngước nhìn vết nứt đỏ ngầu đang phun trào ma khí dưới sườn núi, rồi lại nhìn gương mặt đầy lo lắng của Diệp Phi.

*“Sư phụ vĩ đại quá! Người không muốn tự tay sát sinh để tránh làm lay động nhân quả thiên đạo của Âu Lạc Thần Châu, cũng không muốn phá hỏng cuộc sống bình yên phàm trần mà người đang dày công xây dựng. Cho nên, người mượn danh nghĩa đào rãnh thoát nước để truyền thụ cho mình trận pháp chí cao vô thượng này! Người muốn mình dùng Loa Thành Trận Địa để vây khốn và tiêu diệt Huyết U Ma Tổ!”*

Lòng trung thành và sự sùng bái của Mộc Vân Thư đối với Diệp Phi vào khoảnh khắc này đã vượt qua mọi giới hạn của ngôn từ. Hắn quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu thật mạnh trước mặt Diệp Phi, giọng nói run rẩy vì xúc động và tự hào:

– Đồ nhi đã rõ! Sư phụ từ bi vĩ đại, lòng thương xót chúng sinh và trí tuệ vô biên của thầy đã khai sáng cho đồ nhi! Đồ nhi tuyệt đối không làm thầy thất vọng, đồ nhi sẽ lập tức đi ‘đào rãnh’ để bảo vệ ruộng dưa của người!

Diệp Phi đứng ngơ ngác nhìn tam đồ đệ đang dập đầu lia lịa dưới đất, khóe miệng khẽ giật giật, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực sâu sắc.

*“Cái thằng nhóc này… Ta chỉ bảo nó đi đào cái rãnh thoát nước phèn chua để cứu mấy quả dưa hấu, thế mà nó lại quỳ xuống dập đầu tạ ơn từ bi vĩ đại cái gì không biết? Đầu óc của nó đọc sách nhiều quá nên bị chập mạch, ấm đầu thật rồi sao? Đúng là một lũ đệ tử thần kinh không bình thường mà!”*

Hắn thở dài một tiếng, phẩy phẩy tay ra hiệu cho Mộc Vân Thư đứng dậy, giọng nói đầy sự ngao ngán:

– Thôi thôi, mau đứng lên đi! Đào cái rãnh thoát nước thôi mà cũng từ bi cái gì chứ? Mau vác xẻng ra đào đi kẻo dưa hấu của ta chết hết bây giờ! Cái thằng này thật là… lề mề quá đi mất!

Mộc Vân Thư vội vàng đứng dậy, gương mặt rạng rỡ đầy quyết tâm. Hắn nhanh chóng chạy vào góc bếp, cung kính nâng chiếc xẻng sắt rỉ sét và chiếc gáo dừa nứt lên bằng hai tay, giống như đang đón nhận hai món thần khí chí cao vô thượng của vũ trụ.

Dưới lăng kính của Mộc Vân Thư, chiếc xẻng sắt rỉ sét kia bỗng chốc rực sáng ánh đồng thau cổ kính, tỏa ra luồng khí cơ của kỹ nghệ đúc đồng Đông Sơn vĩ đại. Còn chiếc gáo dừa nứt nẻ tầm thường kia lại ẩn chứa bên trong dòng chảy cuồn cuộn của Thời Gian Chi Hà, có thể múc cạn cả tinh hà vạn giới.

Hắn vững vàng bước ra sườn núi phía Tây Nam, đứng trước khe nứt đỏ ngầu đang phun trào ma khí của Huyết U Ma Tổ.

Lúc này, Huyết U Ma Tổ dưới lòng đất đang điên cuồng ngưng tụ ma lực, chuẩn bị hóa hình thoát khỏi phong ấn. Hắn cảm nhận được một tên thư sinh yếu ớt, không hề có chút dao động linh lực mạnh mẽ nào, đang vác một chiếc xẻng rỉ sét đi tới thì lập tức cười gằn đầy khinh bỉ:

– Ha ha ha! Một tên thư sinh trói gà không chặt mà cũng dám đến gần bản tổ sao? Để bản tổ nuốt chửng linh hồn của ngươi trước làm món khai vị!

Luồng ma khí đỏ rực rực cháy hóa thành một bàn tay quỷ khổng lồ, mang theo mùi tanh tưởi của máu tươi, lao thẳng về phía Mộc Vân Thư hòng bóp nát hắn thành tro bụi.

Thế nhưng, Mộc Vân Thư không hề sợ hãi. Gương mặt hắn nho nhã, ôn hòa nhưng đôi mắt lại sáng rực như hai ngôi sao sáng giữa đêm đen. Hắn nhớ lại lời dặn của sư phụ: *”Đào theo hình xoắn ốc chín vòng xoáy dần ra ngoài…”*

– Sư phụ, đồ nhi bắt đầu ‘đào rãnh’ đây! – Mộc Vân Thư khẽ nói thầm.

Hắn vung chiếc xẻng sắt rỉ sét lên, nhẹ nhàng gạt một nhát đất đầu tiên xuống mặt đất nện sườn núi.

– Xoẹt!

Một động tác gạt đất vô cùng bình thường, nhưng vào khoảnh khắc lưỡi xẻng chạm đất, một tiếng nổ trầm hùng như tiếng trống đồng Đông Sơn dồn dập vang dội khắp thiên địa!

Một vòng tròn đất nện rực sáng ánh đồng thau cổ kính đột ngột mọc lên từ mặt đất, vây chặt lấy khe nứt đỏ ngầu của Huyết U Ma Tổ. Luồng ma khí đỏ rực vừa chạm vào vòng tròn đồng thau liền bị một sức mạnh vô hình dập tắt hoàn toàn, hóa thành một làn khói trắng vô hại bốc lên trời.

Huyết U Ma Tổ kinh hoàng phát hiện ma lực của mình bị vòng tròn đồng thau kia nén chặt, không thể khuếch tán ra ngoài dù chỉ một phân. Hắn gào lên đầy giận dữ và kinh sợ:

– Cái gì thế này? Đây là trận pháp gì? Tại sao ma lực của bản tổ lại bị áp chế? Tên thư sinh đáng chết kia, ngươi đã làm gì?

Mộc Vân Thư không thèm trả lời. Hắn bước thêm một bước, động tác vô cùng uyển chuyển, tự nhiên như một người nông phu đang làm việc đồng áng thực thụ. Hắn vung xẻng gạt nhát đất thứ hai, thứ ba…

Mỗi một nhát xẻng gạt xuống, một vòng rãnh nước xoắn ốc mới lại hình thành trên mặt đất nện. Và đồng thời, từ hư không xung quanh sườn núi phía Tây Nam, chín tầng thành lũy bằng đồng thau cổ xưa rực sáng ánh hoàng kim đột ngột mọc lên, xoay tròn theo hình xoắn ốc khổng lồ, phong tỏa hoàn toàn vạn dặm không gian.

Đây chính là **Loa Thành Trận Địa** vĩ đại của Âu Lạc Thần Châu!

Chín tầng thành đồng thau rực sáng hoa văn chim Lạc phi thiên, hoa văn người giã gạo và hình mặt trời rực rỡ ở trung tâm, tỏa ra uy áp vạn cổ trấn áp tất cả tà ma ngoại đạo. Không gian sườn núi phía Tây Nam lúc này hoàn toàn biến đổi thành một chiến trường quy luật chí cao, nơi mọi ma pháp, tà thuật đều bị tịnh hóa và nghiền nát.

Huyết U Ma Tổ lúc này đã hoàn toàn hoảng loạn. Hắn nhận ra chín tầng thành lũy đồng thau kia đang không ngừng thu hẹp khoảng cách, nén chặt ma thể mười vạn trượng của hắn vào trong một không gian nhỏ bé sát ruộng dưa. Hắn điên cuồng gào thét, hóa thân thành một con huyết long khổng lồ dài hàng vạn trượng, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn sát ý, lao đầu dữ dội vào bức tường thành đồng thau hòng phá vỡ phong tỏa để chạy trốn:

– Bản tổ không tin! Bản tổ là Huyết U Ma Tổ sống qua ba kỷ nguyên, làm sao có thể bị một tên thư sinh dùng xẻng sắt vây khốn được! Phá cho ta!

– Ầm uỳnh!

Con huyết long khổng lồ đâm sầm vào bức tường thành đồng thau thứ nhất. Một tiếng nổ lớn vang dội trong thế giới linh hồn, nhưng bức tường thành đồng thau khắc họa hoa văn chim Lạc không hề suy suyển dù chỉ một chút. Ngược lại, những hoa văn rực sáng ánh hoàng kim bỗng chốc hóa thành những luồng Thái Sơ Phong Nhân sắc bén như lưỡi đao vạn cổ, phản chấn mạnh mẽ quét qua ma thể của Huyết U Ma Tổ.

– Rắc rắc rắc!

Tiếng xương cốt ma tộc gãy vụn vang lên liên tiếp đầy rợn người. Con huyết long khổng lồ gào thét thảm thiết, ma huyết đỏ rực phun trào như mưa, thân thể bị chém đứt thành từng khúc nhỏ, rơi rụng xuống đất nện.

Huyết U Ma Tổ lúc này mới hoàn toàn tuyệt vọng. Hắn ngước nhìn qua khe hở của chín tầng thành lũy đồng thau, thấy Diệp Phi đang thản nhiên đứng tựa lưng vào cán cuốc rỉ sét ngoài sườn núi, gương mặt lờ đờ buồn ngủ, tay cầm quạt nan phẩy phẩy xua đuổi ruồi muỗi một cách vô cùng nhàn nhã.

Một nỗi sợ hãi tột cùng, vượt qua cả nhận thức của một vị ma đầu vạn cổ, dâng trào trong nguyên thần của Huyết U Ma Tổ. Hắn run rẩy gào lên trong đau đớn và hối hận tột độ:

– Thái Sơ Chi Chủ… Kẻ vác cuốc vĩ đại… Ngài dùng cả Loa Thành Trận Địa của tổ tiên để vây khốn một tàn hồn như ta sao? Ngài quá tàn nhẫn rồi! Ta chỉ là một kẻ bị phong ấn mười vạn năm, tại sao ngài lại dùng thủ đoạn nghịch thiên này để đối phó với ta? Ta sai rồi! Xin ngài tha mạng!

Thế nhưng, lời cầu xin của Huyết U Ma Tổ hoàn toàn không thể truyền tới tai Diệp Phi, bởi vì màng lọc nhận thức của Thiên Đạo đã chặn đứng tất cả những âm thanh tà ác hôi hám ấy, tránh làm ô uế đôi tai thanh tịnh của vị “Hỗn Độn Tiên Tôn” đang giả phàm nhân kia.

Trong mắt Diệp Phi lúc này, trời chỉ đang âm u và cái rãnh nước xoắn ốc mà Mộc Vân Thư đào đang bốc lên chút hơi nước nóng ấm áp của bùn phèn chua mà thôi. Hắn thấy bùn đỏ bắt đầu chảy đều đặn theo rãnh nước chạy xuống vực sâu thì gật gù mãn nguyện, miệng lẩm bẩm khen ngợi:

– Ừ, cái thằng Vân Thư này làm việc được việc đấy! Đào cái rãnh xoắn ốc chín vòng này trông vừa đẹp mắt lại vừa thoát nước phèn nhanh. Đỡ mất công mình phải vác cuốc ra tự tay đào cho mệt xác!

Mộc Vân Thư đứng ở giữa trận pháp, nghe thấy tiếng lẩm bẩm khen ngợi của sư phụ thì lòng tràn ngập sự phấn khích và tự hào. Hắn nâng chiếc gáo dừa nứt lên, múc một gáo nước giếng thanh khiết từ xô nước bên cạnh, hắt thẳng vào tâm trận của chín vòng xoắn ốc Loa Thành.

– Sư phụ, đồ nhi thu trận đây! – Mộc Vân Thư dõng dạc nói.

Dòng nước giếng từ gáo dừa nứt của hắn hắt ra, khi đi qua chín tầng thành lũy đồng thau liền hóa thành đại dương Thái Sơ Bản Nguyên màu vàng kim cuồn cuộn dâng trào, nhấn chìm hoàn toàn tàn hồn và ma thể đã bị nghiền nát của Huyết U Ma Tổ.

Dưới sức ép kinh hoàng của dòng nước Thái Sơ Bản Nguyên và chín vòng xoắn ốc Loa Thành, toàn bộ ma thể, ma lực và oán niệm vạn cổ của Huyết U Ma Tổ bị tịnh hóa hoàn toàn, gột rửa sạch sẽ mọi chất độc tà ác. Thứ còn sót lại lúc này không phải là ma khí chết chóc, mà là một luồng chất lỏng màu đỏ sậm, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của phù sa sông ngòi và chứa đựng một lượng linh khí hoàng kim dồi dào đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Luồng chất lỏng màu đỏ sậm giàu chất dinh dưỡng này chảy đều đặn theo rãnh nước xoắn ốc chín vòng, ngấm sâu vào lòng đất nện, thấm vào tận sâu dưới rễ của những cây dưa hấu đang ra hoa kết quả của Diệp Phi.

– Xoạt xoạt xoạt!

Một cảnh tượng thần kỳ bỗng chốc diễn ra ngay trước mắt mọi người.

Những lá dưa hấu đang có dấu hiệu héo úa vì khí nóng lúc nãy lập tức trở nên xanh mướt, mọng nước, tỏa ra đạo vận Thái Sơ nồng đậm. Những bông hoa dưa màu vàng nhạt nở rộ rực rỡ, tỏa ra hương thơm ngào ngạt làm dịu mát cả một vùng sườn núi. Và đặc biệt, những quả dưa hấu nhỏ bằng nắm tay bắt đầu lớn nhanh như thổi dưới tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, chỉ trong vài nhịp thở đã to tròn, lấp lánh như những viên ngọc bích vĩ đại nằm lăn lóc giữa ruộng dưa.

Mùi dưa hấu chín ngọt lịm, thanh khiết lan tỏa khắp đỉnh Tản Viên Thần Sơn, khiến cho bất kỳ ai ngửi thấy cũng cảm thấy kinh mạch ấm áp, tu vi vận chuyển trơn tru gấp mười lần ngày thường.

Diệp Phi thấy ruộng dưa hấu bỗng nhiên tươi tốt hẳn lên, dưa hấu chín nhanh một cách kỳ lạ thì vô cùng vui mừng, hai mắt sáng rực lên như bắt được vàng. Hắn vội vàng vứt chiếc quạt nan rách xuống chõng tre, chạy nhanh ra ruộng dưa, vỗ vỗ vào một quả dưa hấu to tròn nhất, nghe tiếng kêu “bộp bộp” giòn giã thì cười hỉ hả, miệng không ngớt lời khen ngợi:

– Khá lắm Vân Thư! Cái rãnh xoắn ốc này của con thoát nước tốt thật đấy, lại còn dẫn được cả cái đống bùn phù sa màu mỡ từ lòng đất về nuôi dưa nữa chứ! Con nhìn xem, dưa hấu nhà ta chín nhanh chưa này, quả nào quả nấy to tròn mọng nước, ngọt lịm luôn! Hôm nay con lập công lớn rồi, tối nay ta quyết định thưởng cho con thêm một củ khoai lang nướng thơm phức trong bếp đất nện đấy!

Mộc Vân Thư nghe thấy lời khen ngợi và phần thưởng “khoai lang nướng” của sư phụ thì mặt đỏ bừng vì xúc động cực hạn. Hắn biết, củ khoai lang nướng của sư phụ thực chất chính là một viên “Thái Sơ Đạo Quả” hoàn mỹ, có thể giúp hắn củng cố vững chắc cảnh giới vặn vẹo thời không và nâng cao ngộ tính lên một tầm cao mới.

Hắn vội vàng quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu thật mạnh trước mặt Diệp Phi, giọng nói nghẹn ngào đầy lòng biết ơn và sùng bái tột cùng:

– Đồ nhi tạ ơn sư phụ ban thưởng! Ơn dạy dỗ và sự bảo hộ vĩ đại của sư phụ, đồ nhi vạn kiếp bất vong! Đồ nhi nguyện đời đời kiếp kiếp thủ hộ ruộng dưa này cho thầy, quét sân tưới nước, làm một gã thư sinh tưới rau trung thành nhất dưới chân Tiên Tôn!

Đứng ở góc sân, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Càn Khôn Tử, Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này thì toàn thân run rẩy kịch liệt, đầu óc hoàn toàn trống rỗng vì chấn động và sùng bái tột cùng trước thủ đoạn “biến ma thành phân bón” của Diệp Phi.

*“Một vị đại ma đầu cổ xưa bị phong ấn mười vạn năm… Huyết U Ma Tổ vĩ đại từng làm mưa làm gió vạn giới… Vậy mà trước mặt Tiên Tôn, cũng chỉ đáng giá làm phân bón trồng dưa hấu!”* – Càn Khôn Tử quỳ sụp xuống sân đất nện, hai hàng nước mắt tuôn rơi như mưa, dập đầu lia lịa hướng về phía Diệp Phi – *“Thủ đoạn hóa giải nhân quả, biến ma thành đạo này… thực sự đã vượt qua cả nhận thức của thiên đạo! Tiên Tôn vĩ đại vô song!”*

Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim cũng run rẩy quỳ rạp dưới đất, trong lòng dâng trào một nỗi kính sợ và trung thành tuyệt đối đối với vị “Ông chủ” vĩ đại đang lúi húi gõ gõ vào quả dưa hấu kia. Họ thầm thề, đời này kiếp này sẽ bám chặt lấy cái đùi vàng vĩ đại này, dù có phải làm tạp dịch dọn chuồng gà, quét sân tưới nước suốt đời cũng tuyệt đối không buông ra!

Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét đi về phía gian bếp đất nện để chuẩn bị bữa tối, nhìn thấy đám đồ đệ và tạp dịch lại đang quỳ rạp dưới đất dập đầu khóc lóc thảm thiết thì khóe miệng khẽ giật giật, trong lòng dâng trào một nỗi ngao ngán sâu sắc.

*“Cái đám này… Đúng là phong thủy ngọn núi Tản Viên này có vấn đề thật rồi! Hở ra một tí là quỳ lạy khóc lóc lảm nhảm cái gì không biết? Chỉ là đào cái rãnh thoát nước phèn chua cứu dưa hấu thôi mà làm như vừa cứu vớt cả thế giới không bằng! Hôm nào phải bảo Thanh Dao mua ít lá ngải cứu về xông đất xua tà khí mới được, chứ cứ thế này thì đầu óc chúng nó hỏng hết mất thôi!”*

Hắn lắc đầu ngán ngẩm, vác cuốc đi thẳng vào trong bếp đóng cửa lại, miệng lẩm bẩm oán trách đầy bất lực:

– Thôi, đi nhóm lửa nướng khoai lang cho cái thằng ấm đầu Vân Thư kia ăn chịu phạt vậy! Đúng là mệt mỏi với cái lũ báo thủ này quá đi mất!

Bầu trời hoàng hôn trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lúc này hoàn toàn quang đãng, rực sáng ánh hoàng kim ấm áp, chiếu rọi lên ruộng dưa hấu xanh mướt đang tỏa ra hương thơm ngọt lịm của sự bình yên vĩnh cửu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8