Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 133: Sự phản bội của các trưởng lão Thái Thượng
**CHƯƠNG 133: THẾ TRẬN LÒNG NGƯỜI, PHÙ VÂN TAN TÁC**
Gió trên đỉnh Thái Thượng chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng hôm nay, tiếng gió dường như mang theo một âm thanh khác lạ—một tiếng rên rỉ u uất, như thể chính mạch núi này cũng đang cảm nhận được sự sụp đổ của một trật tự kéo dài vạn cổ.
Dưới chân Càn Khôn Tử, những mảnh vỡ của tấm bảng “Thái Thượng Vong Tình” nằm vương vãi, lấp lánh một cách trớ trêu dưới ánh nắng tà. Chữ “Vong” (Quên) bị nứt đôi, chữ “Tình” bị khói khoai lang từ bàn tay con khỉ làm ám đen một góc. Đó không chỉ là một tấm bảng bằng gỗ linh đàn nghìn năm, đó là xương sống của toàn bộ đức tin, là giới luật thép mà hàng vạn đệ tử Thái Thượng Giáo dùng để kìm nén bản ngã. Giờ đây, nó vỡ nát như một trò đùa dai của số phận.
Càn Khôn Tử đứng đó, bóng dáng lão đổ dài trên nền đá hoa cương trắng muốt. Ánh mắt lão không còn vẻ thanh tịnh như giếng nước cổ, mà hằn lên những tia máu đỏ quạch. Đôi tay vốn dĩ chỉ dùng để vạch ra thiên cơ, lúc này đang run rẩy nhẹ nhàng. Lão không nhìn vào đống đổ nát, lão nhìn vào khoảng không mà Diệp Phi vừa biến mất—cái khoảng không trống rỗng đến đáng sợ.
“Hợp lực… phải hợp lực truy sát…”
Giọng nói của lão khản đặc, không còn sự trầm bổng uy nghiêm thường ngày.
Phía dưới đại điện, mười hai vị Trưởng lão Thái Thượng—những người đứng đầu mười hai cung môn, những kẻ vốn dĩ hô phong hoán vũ—đang đứng im lìm như những bức tượng gỗ. Không ai lên tiếng. Không một ai quỳ xuống nhận lệnh như mọi khi.
Chấp Bút trưởng lão, người vốn là cánh tay đắc lực nhất của Càn Khôn Tử, từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt lão chạm vào khuôn mặt đang biến dạng vì chấp niệm của vị Giáo chủ. Trong một khoảnh khắc, Chấp Bút cảm thấy rùng mình. Kẻ đứng trên cao kia, người mà lão đã phụng sự suốt ba ngàn năm qua với niềm tin tuyệt đối vào sự vận hành của Thiên đạo, giờ đây trông chẳng khác gì một gã tu sĩ hạng bét đang lên cơn tâm ma.
“Giáo chủ,” Chấp Bút trưởng lão khẽ lên tiếng, giọng lão trầm mặc như tiếng chuông chùa giữa đêm thanh vắng. “Ngài định truy sát cái gì? Một kẻ đã buông bỏ mọi thứ, hay là truy sát chính cái sự trống rỗng trong lòng chúng ta?”
Càn Khôn Tử quay phắt lại, ánh mắt sắc lẹm như kiếm quang: “Chấp Bút! Ngươi nói gì? Hắn là dị số! Hắn đang hủy hoại cơ đồ vạn năm! Ngươi nhìn xem, giới luật bị khinh lờn, linh khí bị lãng phí vào những việc vô bổ. Hắn mang theo Thiên Thư nhưng lại dạy người ta cách lười biếng. Nếu tất cả đều như hắn, thế gian này sẽ thành cái gì?”
“Thế gian sẽ thành thế gian vốn có của nó,” một giọng nói khác vang lên. Đó là Giới Luật trưởng lão, người nổi tiếng lạnh lùng nhất Thái Thượng Giáo, kẻ từng hạ lệnh phế đi tu vi của hàng trăm đệ tử chỉ vì họ dám động lòng trần.
Giới Luật trưởng lão bước ra một bước, đôi tay vốn thường xuyên cầm cây roi điện nay lại buông thõng. Lão nhìn vào những mảnh vỡ dưới đất, rồi chậm rãi nói: “Giáo chủ, hôm nay khi con khỉ kia nhảy múa trên đầu chúng ta, tôi đã định ra tay. Nhưng lúc tôi vận khởi thần công, tôi bỗng nhận ra một điều… Tôi không thấy giận dữ. Tôi chỉ thấy ghen tị.”
“Ghen tị?” Càn Khôn Tử cười gằn, nụ cười méo mó. “Ngươi ghen tị với một con súc vật?”
“Không,” Giới Luật trưởng lão lắc đầu, mắt nhìn xa xăm. “Tôi ghen tị với sự tự do của nó. Nó có thể vì một củ khoai nướng mà đại náo thiên cung, nó có thể vì một cái xoa đầu của Diệp Phi mà thỏa mãn. Còn tôi? Ba ngàn năm tu hành Thái Thượng Vong Tình, tôi đã quên mất vị ngọt của một chén trà, quên mất cảm giác của một hơi thở tự do. Tôi giữ giới luật để làm gì, khi tâm hồn tôi đã sớm trở thành một bãi tha ma khô khốc?”
Sự im lặng bao trùm đại điện càng thêm nặng nề. Lời của Giới Luật trưởng lão như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng vốn đã mục nát từ bên trong.
Càn Khôn Tử gầm lên: “Các ngươi điên rồi! Các ngươi bị lời lẽ của tên Ly Ca đó làm mụ mị đầu óc! Hắn chỉ là một gã quét rác, một kẻ gặp may mắn tìm thấy Vô Tự Thiên Thư. Ta mới là kẻ nắm giữ Hữu Tự, ta mới là người đưa các ngươi đến với trường sinh!”
Lão cuồng loạn vung tay, một luồng áp lực kinh người từ Thiên Địa Quy Thước—dù đã sứt mẻ—vẫn tràn ra, ép mười hai vị trưởng lão phải lùi lại. Nhưng kỳ lạ thay, trong ánh mắt họ không có sự sợ hãi. Chỉ có sự thất vọng và một chút thương hại.
Chấp Bút trưởng lão thở dài, lão lấy từ trong ngực áo ra cuộn sớ Thiên Mệnh vẫn thường dùng để ghi chép công tội của chúng sinh. Trước mặt Càn Khôn Tử, lão dùng hai tay xé toạc cuộn sớ làm đôi.
“Xoạt!”
Âm thanh đó như tiếng sét đánh ngang tai Càn Khôn Tử.
“Ngươi… ngươi dám?”
“Giáo chủ, ngài nói Diệp Phi là kẻ điên, nhưng tôi thấy ngài mới là người đang mất trí.” Chấp Bút trưởng lão thả những mảnh giấy vụn rơi xuống. “Ngài muốn dùng ‘Thước’ để đo thế giới, nhưng trái tim ngài vốn đã cong queo thì làm sao đo được lòng người? Ngài hận Diệp Phi không phải vì hắn phá hỏng trật tự, mà vì hắn nhắc cho ngài nhớ rằng suốt vạn năm qua, ngài đã sống như một xác ướp. Ngài sợ sự tự tại của hắn, vì nó chứng minh rằng mọi quyền lực và tu vi của ngài chỉ là những xiềng xích hào nhoáng.”
“Câm mồm! Tất cả câm mồm cho ta!” Càn Khôn Tử hét lên, khuôn mặt lão lúc này đỏ rực, linh lực trong người bạo tẩu khiến tà áo bay loạn xạ. Lão đưa mắt nhìn vòng quanh, hy vọng tìm thấy một sự ủng hộ. Nhưng lão chỉ thấy những cái quay đầu, những đôi mắt nhắm nghiền.
Trưởng lão cung Dược, người vốn kín tiếng nhất, khẽ đặt xuống một bình đan dược: “Đây là toàn bộ Thiên Thăng Đan tôi luyện được trong trăm năm qua. Tôi không muốn tu thành tiên nữa. Tôi muốn về quê, trồng một mảnh vườn nhỏ, và được chết như một người phàm.”
Trưởng lão cung Kiếm cũng đặt xuống thanh thần kiếm: “Kiếm của tôi để bảo vệ đạo. Nếu đạo đã chỉ còn là ý chí điên cuồng của một cá nhân, kiếm này có cũng như không.”
Từng người, từng người một, họ đặt xuống những vật phẩm tượng trưng cho quyền vị và tu vi của mình ngay trên nền đại điện. Đó không phải là một cuộc nổi loạn bằng đao binh máu chảy, đó là một cuộc tản mác của những linh hồn vừa mới thức tỉnh.
Càn Khôn Tử nhìn cảnh tượng đó, lão thấy run rẩy tận tâm can. Quyền lực của lão dựa trên sự sợ hãi và quy tắc. Khi con người ta không còn sợ hãi, và quy tắc trở nên vô nghĩa, lão bỗng nhận ra mình cô độc đến cùng cực. Đỉnh Thái Thượng vốn cao, nay lại càng trở nên lạnh lẽo.
“Các ngươi… định phản bội Thiên đạo sao?” Lão thều thào hỏi, hy vọng cuối cùng của lão vẫn là bám víu vào cái danh xưng vĩ đại ấy.
Chấp Bút trưởng lão dừng lại trước khi bước ra khỏi cửa điện, lão không ngoảnh đầu lại, chỉ nhẹ nhàng để lại một câu: “Thiên đạo không có lời, vốn không cần chúng ta đại diện. Diệp Phi nói đúng, chúng ta chỉ là những kẻ khách trú trong quán trọ trần gian, sao cứ phải cố sức làm chủ quán khi ngay cả bản thân mình ta còn chưa quản được? Bảo trọng, Giáo chủ.”
Đám người dần dần tản đi. Mười hai vị trưởng lão, những cột trụ của Thái Thượng Giáo, mỗi người đi một ngả. Người thì đi về phía sương mù, người thì hướng xuống núi rừng, cũng có người đứng lại nhìn trời một lúc lâu rồi mỉm cười thanh thản. Họ bỏ lại sau lưng cung điện nguy nga, bỏ lại những danh hiệu vang dội, để đi tìm một thứ mà Diệp Phi đã dùng cả hành trình để minh chứng: Chính mình.
Trong đại điện mênh mông, giờ chỉ còn lại Càn Khôn Tử đơn độc giữa những mảnh vỡ của tấm bảng “Thái Thượng Vong Tình” và mớ vật dụng bị bỏ rơi. Khói từ đống khoai nướng của Tiểu Hầu Tử ở ngoài sân vẫn bay vào, một mùi hương dân dã, chân thực và đầy sức sống, len lỏi qua những cột đá lạnh lẽo.
Càn Khôn Tử ngồi sụp xuống ngai vàng của mình. Lão nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo nhưng đầy tội lỗi, rồi nhìn vào Thiên Địa Quy Thước đã mất đi ánh sáng. Lão bỗng cười, tiếng cười ban đầu nhỏ bé, sau lớn dần, trở thành một tiếng cười man dại vọng vào hư không.
“Vô Tự… Hữu Tự… Tự tại… Ha ha ha! Tất cả chỉ là một giấc chiêm bao sao?”
Ở phía xa, trên con đường mòn phủ đầy lá rụng, Diệp Phi bỗng dừng bước. Hắn quay đầu nhìn lại đỉnh Thái Thượng đang chìm trong mây mù, khẽ nhướn mày.
Tô Nguyệt Nhi thấy vậy hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Diệp Phi lắc đầu, nụ cười vẫn lười biếng như cũ: “Không có gì. Chỉ là cảm thấy… gió trên núi hôm nay đã bớt vị gắt của sương muối, bắt đầu có mùi vị của sự tự do rồi.”
Lão Tửu ngồi trên lưng con lừa què, ực một hớp rượu lớn rồi vỗ đùi đánh đét: “Hay! Cái gì cũ kỹ thì phải nát, cái gì mục ruỗng thì phải sụp. Đừng nhìn, đi thôi, phía trước có một dòng suối mát, rất thích hợp để rửa chân và… đi ngủ!”
Tiểu Hầu Tử kêu “khẹc khẹc” tán đồng, nó nhặt một mẩu khoai nướng còn sót lại ném lên trời, rồi nhanh thoăn thoắt đón lấy, hệt như cách nó vừa mới ném bỏ toàn bộ gông xiềng của Thái Thượng Giáo lại sau lưng.
Nắng hoàng hôn rải vàng trên vạn vật, xóa nhòa những ranh giới giữa tu sĩ và phàm nhân, giữa quyền lực và hư vô. Dưới chân núi, dòng người tu sĩ rời bỏ Thái Thượng Giáo càng lúc càng đông, họ đi lầm lũi nhưng lưng lại thẳng hơn bao giờ hết. Có lẽ, trong mỗi người họ lúc này đều đang mang theo một trang sách không chữ, bắt đầu viết lại cuộc đời mình bằng những nét vẽ của riêng họ.
Còn trên đỉnh Thái Thượng, Càn Khôn Tử vẫn ngồi đó, im lặng đến đáng sợ. Lão không nhận ra rằng, sự phản bội lớn nhất không phải là khi đàn em quay lưng, mà là khi thực tại vỗ vào mặt lão một cái đau điếng, báo hiệu rằng kỷ nguyên của sự thống trị bằng sợ hãi đã chính thức khép lại.
Trời cao không vội, chỉ có người bận rộn. Và hôm nay, có những người đã chọn dừng lại để ngắm mây trôi.