Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 26: Tô Nguyệt Nhi nghi hoặc
**CHƯƠNG 26: TÔ NGUYỆT NHI NGHI HOẶC**
Trên đỉnh Vân Tiêu của Thái Thượng Giáo, quanh năm chỉ có mây trắng lững lờ trôi qua những kẽ đá cổ xưa và tiếng chuông đồng vắng lặng của hư vô. Ở độ cao này, không khí loãng và lạnh lẽo đến mức hơi thở cũng có thể kết thành những hạt sương băng nhỏ li ti trên đôi lông mi cong dài của Tô Nguyệt Nhi. Nàng ngồi đó, xếp bằng trên một phiến đá nhẵn thín được gọi là “Vọng Thiên Thạch” – nơi các đời Thánh nữ Thái Thượng Giáo dùng để quan sát chuyển động của các tinh tú và vận hành của thiên đạo.
Trước mặt nàng, cuốn *Hữu Tự Thiên Thư* đang lơ lửng, tỏa ra một luồng ánh sáng vàng kim nhu hòa nhưng uy nghiêm. Từng trang sách bằng lá vàng mỏng như cánh ve sầu tự động lật mở, phát ra những tiếng sột soạt nhẹ nhàng mà đều đặn, giống như nhịp tim của chính trời đất.
Trên đó, hàng vạn cái tên của chúng sinh được khắc ghi, mỗi một nét chữ đều chứa đựng nhân quả và số phận. Kẻ sẽ thành tiên, kẻ sẽ hóa cát bụi, kẻ sẽ gặp kỳ ngộ, kẻ sẽ vấp ngã giữa đường… tất cả đều hiện rõ mồn một, không sai lấy một hào một ly.
Tuy nhiên, đôi mắt vốn dĩ tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng của Tô Nguyệt Nhi lúc này lại hiện lên một tia gợn đục. Nàng đang nhìn chăm chú vào một trang sách vừa bị biến đổi sau sự kiện ở đảo Linh Quy.
Trước đây, tại trang đó, số phận của nhóm tàn tu trên đảo đã được định sẵn là “Bị trừng phạt bởi sấm sét, linh hồn tan biến vì nghịch thiên”. Thế nhưng bây giờ, nơi đó chỉ còn là một mảng trắng tinh khôi. Những dòng chữ vàng ròng biến mất không dấu vết, không phải bị xóa bởi một loại thần lực tàn phá nào, mà giống như chính chúng đã tự nguyện rút lui trước một thực thể không thuộc về quy luật.
“Tại sao?”
Giọng nói của nàng khẽ khàng tan vào trong gió.
Nàng khẽ đưa những ngón tay thon dài, trắng muốt chạm vào bề mặt của trang giấy trắng đó. Một cảm giác trống rỗng truyền đến. Đó không phải là sự trống trải của một trang giấy chưa viết, mà là sự trống rỗng của một bầu trời vô tận, nơi không một sợi dây nào có thể ràng buộc, không một lồng giam nào có thể kìm giữ.
Ký ức của nàng bất giác ngược dòng về buổi trà đạo dưới gốc tùng già với Diệp Phi. Hắn đã nói gì?
*”Thánh nữ, nàng nhìn thấy mọi thứ trong sách, nhưng nàng có bao giờ thực sự nhìn thấy bóng mình trên mặt trà chưa?”*
Lúc ấy, nàng cho rằng đó chỉ là lời ngụy biện của một kẻ lười biếng, muốn dùng sự vô vi để che đậy sự hèn nhát trước thiên mệnh. Thế nhưng giờ đây, khi nhìn vào trang sách trắng, nàng bắt đầu cảm thấy sự sợ hãi nảy mầm. Nàng không sợ Diệp Phi, nàng sợ rằng thế giới mà mình vẫn hằng tôn thờ, quy luật mà mình dành cả đời để duy trì, hóa ra chỉ là một tấm màn che giả tạo.
Hữu Tự Thiên Thư vốn được coi là chân lý tối thượng. Nếu sách sai, vậy thì nàng là ai? Thái Thượng Giáo là gì? Và việc nàng hy sinh toàn bộ cảm xúc nhân gian để đạt tới “Thái Thượng Vong Tình” có ý nghĩa gì, nếu ngay cả định mệnh cũng có thể bị xóa trắng bởi một kẻ “vô dụng” như Diệp Phi?
Tô Nguyệt Nhi khép mắt lại. Nàng thử vận chuyển tâm pháp “Vạn Cổ Bất Biến” để bình ổn tâm cảnh, nhưng mỗi khi nàng muốn thanh tịnh, hình ảnh Diệp Phi đang gối đầu lên cuốn sách trắng, ngáy o o dưới ánh nắng hoàng hôn lại hiện lên. Một sự tự tại mãnh liệt, một cảm giác ung dung đến mức vô pháp vô thiên khiến cho những quy tắc của nàng bắt đầu rạn nứt.
*Rắc…*
Một tiếng động rất nhỏ phát ra. Trái tim Tô Nguyệt Nhi thắt lại. Nàng mở bừng mắt, nhìn xuống Hữu Tự Thiên Thư.
Ở mép của trang sách vàng ròng, một vết nứt nhỏ li ti vừa xuất hiện. Nó mảnh như sợi tóc nhưng lại vô cùng chói mắt. Hữu Tự Thiên Thư là chí bảo thiên địa, liên kết mật thiết với Thiên Đạo. Vết nứt này đồng nghĩa với việc Thiên Đạo đang có một lỗ hổng, hoặc giả… niềm tin của nàng – người thừa kế cuốn sách – đang sụp đổ.
“Nguyệt Nhi, tâm ngươi đã loạn.”
Một giọng nói trầm hùng, uy nghiêm bất chợt vang dội giữa không trung, làm lay động cả biển mây quanh đỉnh Vân Tiêu.
Tô Nguyệt Nhi vội vàng đứng dậy, cung kính cúi đầu: “Sư phụ.”
Không gian phía trước nàng vặn vẹo, một hư ảnh già nua nhưng đầy khí phách hiện ra. Đó là Càn Khôn Tử. Đôi mắt lão như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, sâu thẳm và lạnh lùng. Lão không bước đi, nhưng mỗi hơi thở đều như đang nén ép vạn vật xung quanh theo ý chí của mình.
Càn Khôn Tử liếc nhìn vết nứt trên Thiên Thư, ánh mắt lão lạnh đi vài phần: “Ngươi để kẻ đó đi vào tâm đạo của mình rồi. Diệp Phi không phải là con người, hắn là một ‘vết bẩn’ trên bức tranh hoàn mỹ của ta. Ngươi thấy trang sách bị xóa trắng, liền nghĩ rằng sách sai sao?”
Tô Nguyệt Nhi mím môi, sự nghi hoặc trong lòng dâng lên thành lời nói: “Thưa Sư phụ, đồ nhi vốn tin tưởng quy luật là bất biến. Nhưng nếu Thiên Đạo đã định sẵn, vì sao Diệp Phi lại có thể vượt ra ngoài? Nếu hắn là vết bẩn, vì sao trời đất không tiêu biến hắn ngay lập tức, mà lại để hắn nhởn nhơ mang theo sự ‘Tự Tại’ ấy đi khắp nơi? Phải chăng… chính Thiên Đạo cũng cho phép hắn tồn tại?”
Càn Khôn Tử cười lạnh, tiếng cười như kim loại va chạm: “Trời đất có cỏ dại, có nấm mốc. Chúng tồn tại không có nghĩa là chúng đúng đắn. Chúng tồn tại để thử thách lòng kiên định của người làm vườn. Ta dùng Thiên Địa Quy Thước để định lại trật tự, là muốn tạo ra một thế giới vĩnh hằng, không có đau khổ của sự vô định. Diệp Phi chính là sự vô định đó. Hắn khiến cho kẻ yếu có hy vọng hão huyền, khiến cho kẻ mạnh sinh lòng lười biếng. Đó là chất độc.”
Lão bước lại gần, giọng nói đầy sức nặng dụ dỗ: “Trả lại trật tự cho trang giấy đó. Dùng sức mạnh của Thái Thượng Giáo, tìm hắn, đoạt lại Vô Tự Thiên Thư, hoặc xóa bỏ hắn. Khi hắn chết, định mệnh sẽ lại đâu vào đấy. Vết nứt trong tâm ngươi cũng sẽ tự động biến mất.”
Tô Nguyệt Nhi cúi đầu, nhưng lòng nàng lại thầm nghĩ: *Xóa bỏ hắn? Hắn vốn dĩ không có tên, xóa bỏ cái không có tên bằng cách nào?*
Nàng nhớ lại lần đối đạo ở Khổ Hải. Khi nàng dùng vạn đạo hào quang để trấn áp, hắn chỉ cười bảo nàng hãy thử lắng nghe tiếng sóng vỗ. Nàng đã nghe thấy gì? Nàng nghe thấy tiếng than khóc của những linh hồn bị trói buộc vào định mệnh. Nàng thấy những tu sĩ kiệt sức vì đuổi theo một danh hiệu không thực.
Càn Khôn Tử thấy nàng im lặng, ánh mắt lóe lên sự không hài lòng. Lão vung tay, Thiên Địa Quy Thước hiện ra trên không trung. “Nguyệt Nhi, nhìn xem.”
Cây thước vạch ra một đường trên không trung, chia tách mây khói thành hai nửa đối xứng hoàn mỹ. “Đây là cái đẹp của sự đối xứng. Đây là sự bình yên của sự chuẩn xác. Mọi thứ lệch ra ngoài đều là xấu xí.”
Tô Nguyệt Nhi nhìn đường thẳng đó. Nó đẹp, thật sự rất đẹp, nhưng lại lạnh lẽo vô cùng. Nó khiến nàng cảm thấy ngộp thở. Bất chợt, một cánh bướm nhỏ màu xanh, chẳng biết từ đâu bay tới, không hề theo quy tắc, bay chao lượn ngang qua đường thẳng ấy. Cánh bướm mong manh, đường bay lộn xộn, dường như nó chẳng biết mình sẽ đi đâu, nhưng cái đập cánh của nó lại sống động hơn tất cả sự chuẩn xác của Càn Khôn Tử.
Càn Khôn Tử khẽ nhíu mày, định đưa tay gạt bỏ sinh linh nhỏ bé ấy, nhưng cánh bướm đã nhanh nhẹn lướt vào giữa các khe đá rồi biến mất.
Cảnh tượng nhỏ nhoi đó như một ngọn lửa bùng lên giữa rừng chấp niệm của Tô Nguyệt Nhi. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn trốn tránh nữa: “Sư phụ, nếu đồ nhi không muốn xóa bỏ hắn, mà muốn đi theo hắn để xem… cái ‘Tự Tại’ của hắn rốt cuộc dẫn về đâu thì sao?”
Một bầu không khí áp lực kinh người lập tức bao trùm đỉnh núi. Mây trời bỗng chốc đen lại như đổ mực.
“Ngươi muốn phản đạo?” Giọng Càn Khôn Tử trầm hẳn xuống, ẩn chứa sát khí kinh người.
“Đồ nhi không phản đạo.” Tô Nguyệt Nhi bình thản đáp, lạ kỳ thay, khi nói ra điều này, trái tim nàng không còn run rẩy nữa. “Đồ nhi chỉ muốn cầu một cái ‘Chân’. Nếu đạo của chúng ta là Chân Lý, thì nó không nên sợ hãi sự tồn tại của một kẻ như Diệp Phi. Nếu nó sợ hãi, nghĩa là nó vẫn chưa đủ Chân. Con sẽ dùng đôi mắt này để kiểm chứng xem, cuốn Hữu Tự Thiên Thư này rốt cuộc là sự cứu rỗi, hay chỉ là một bản danh sách tù nhân.”
Càn Khôn Tử nhìn chằm chằm vào đệ tử xuất sắc nhất của mình. Lão thấy trong mắt nàng không phải là sự nổi loạn tầm thường của tuổi trẻ, mà là sự tỉnh thức đáng sợ nhất – sự hoài nghi của kẻ trí.
“Tốt.” Càn Khôn Tử thu lại uy áp, bầu trời trong xanh trở lại trong chớp mắt. Lão xoay lưng đi, hư ảnh bắt đầu mờ dần. “Ngươi đi đi. Ta sẽ cho ngươi một cơ hội cuối cùng để chứng kiến sự thất bại của sự tự tại. Ngươi sẽ thấy, không có quy luật, thế giới này sẽ tan rã. Khi đó, tự tay ngươi sẽ cầm Thiên Địa Quy Thước để kết thúc hắn. Nếu không, chính ta sẽ kết thúc cả hai ngươi.”
Hư ảnh biến mất hoàn toàn. Đỉnh Vân Tiêu chỉ còn lại Tô Nguyệt Nhi và cơn gió buốt giá.
Nàng đứng dậy, thu hồi cuốn *Hữu Tự Thiên Thư*. Lần đầu tiên, nàng không cảm thấy tự hào về vật báu này nữa, mà cảm thấy nó nặng trĩu trên tay. Nàng đưa mắt nhìn xuống dưới chân núi, nơi thế gian hồng trần đang vạn dặm mênh mang.
Ở một nơi nào đó, chắc hẳn Diệp Phi đang gãi đầu gãi tai vì trà chưa đủ ngọt, hoặc đang tranh cãi với con lừa què của Lão Tửu về việc nên rẽ trái hay rẽ phải. Những việc vặt vãnh, vô dụng ấy, trước đây nàng coi là rác rưởi của tu hành, nay lại khiến nàng thấy tò mò đến lạ kỳ.
Tô Nguyệt Nhi không gọi tiên hạc, không ngự kiếm phi hành. Nàng chậm rãi bước xuống từng bậc thang đá gồ ghề của Vân Tiêu Các. Nàng muốn đi như một con người, muốn dùng đôi bàn chân mình chạm vào mặt đất để cảm nhận cái lạnh, cái cứng, cái chân thật của nhân gian.
Mỗi bước đi, nàng lại tự hỏi chính mình: “Hữu Tự hay Vô Tự? Trật tự hay Tự tại? Có lẽ chính bản thân mình mới là trang sách đang được viết lại.”
Nàng nhớ tới trang sách trắng trong cuốn Thiên Thư của mình. Vết nứt vẫn còn đó, nhưng thay vì muốn vá lại nó, nàng lại mong chờ nó rộng mở hơn. Vì nàng linh cảm rằng, sau vết nứt đó, không phải là vực thẳm của sự hỗn loạn, mà là ánh sáng của một bình minh mà nàng chưa từng được biết đến trong vạn năm qua.
Ánh mặt trời mọc phía chân trời, nhuộm hồng cả con đường phía trước của Thánh nữ Thái Thượng Giáo. Nàng cứ thế bước đi, bóng lưng thanh mảnh khuất dần vào màn sương mù mờ ảo, để lại phía sau một giáo phái đang chìm trong sự ngưng đọng lạnh lẽo của những quy tắc cứng nhắc.
Cuộc hành trình tìm kiếm câu trả lời của Tô Nguyệt Nhi mới chính thức bắt đầu. Nàng không còn là một Thánh nữ vô tình đi thực thi thiên mệnh, mà là một kẻ lữ hành đi tìm ý nghĩa của chính linh hồn mình, giữa một thế giới mà chữ nghĩa đã bắt đầu nhạt nhòa để nhường chỗ cho sự thâm trầm của hư không.
Trong khi đó, ở một thị trấn nhỏ ven bìa rừng, Diệp Phi bỗng hắt hơi một cái thật mạnh. Hắn dụi mắt, nhìn sang Lão Tửu đang nằm ngủ say như chết trên lưng lừa.
“Lão già, ta cứ cảm thấy như có ai đó đang nhắc tên mình… chắc lại là tên đòi nợ rượu lần trước rồi.”
Hắn lầm bầm, rồi lại thong thả ngáp một cái dài, gối đầu tay nhìn những đám mây đổi hình dạng trên bầu trời. Đám mây ấy vừa mới giống một con rồng, giờ đã tan ra như một sợi tơ, chẳng giữ lại hình hài gì cố định.
“Đến cả mây còn chẳng muốn giữ mình trong khuôn khổ, ta cũng chẳng rảnh mà lo chuyện bao đồng.”
Diệp Phi nhắm mắt lại, tiếp tục hưởng thụ cơn gió mát lành buổi sớm, hoàn toàn không hay biết rằng, sự hoài nghi của một thiếu nữ đã bắt đầu làm lung lay cả nền móng của Thái Thượng thế giới. Trang sách trắng trong lòng hắn bỗng khẽ lật qua một trang mới, vẫn trắng tinh khôi, nhưng dưới ánh mặt trời, nó dường như đang lung linh tỏa ra một vệt nắng lấp lánh như đang cười.
Trời cao không vội, sao người phải vội? Cuộc chơi của định mệnh và tự tại chỉ vừa mới đến đoạn mở màn.
Hết chương 26.