Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 83: Sự xuất hiện của Lão Tám Hoài
Gió bão giật liên hồi bên bờ đê sông Hồng, kéo theo những hạt mưa lạnh buốt quật thẳng vào dải băng cảnh báo màu vàng đen đang đung đưa phần phật dưới ánh đèn pin leo lét. Vũ Thúy Quỳnh đứng lặng người trong chiếc áo khoác da sũng nước, đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày giờ đây ngập tràn sự lo âu khi nhìn về phía khoảng không tối tăm phía ngoại ô. Cánh tay phải của cô – nơi có Ấn Ký Đoạt Hồn đang bị những vòng chỉ ngũ sắc bảo mạng quấn chặt – bỗng nhiên nhói lên một cơn đau dữ dội, nóng rát như thể có ai đó đang dí một thanh sắt nung đỏ trực tiếp vào da thịt.
“Chị Quỳnh… chị có sao không?” Nghĩa run rẩy tiến lại gần, hai hàm răng va vào nhau lập cập vì lạnh và sợ hãi. Gã cảnh sát trẻ cầm chiếc đèn pin mà tay cứ run như cầy sấy, ánh sáng quét qua quét lại trên mặt đất lầy lội đầy những vết chân nham nhở. “Khu vực dốc Quỷ Khóc này đã được chúng ta phong tỏa hoàn toàn dưới danh nghĩa điều tra vụ án mạng của Trần Phong rồi. Nhưng… nhưng em cứ cảm thấy có cái gì đó sai sai. Gió thổi ở đây nghe cứ như tiếng người khóc ấy, ghê răng quá chị ơi.”
Quỳnh không đáp lời Nghĩa, cô chỉ khẽ siết chặt báng khẩu súng ngắn K54 giấu trong túi áo khoác. Sợi chỉ ngũ sắc trên cổ tay cô bỗng nhiên căng lên, phát ra những tiếng kêu “tựt tựt” nhỏ nhẹ như thể đang phải chống chọi với một luồng âm khí cực kỳ khủng khiếp đang tràn về từ phía nghĩa trang ngoại ô. Trong đầu cô lúc này chỉ hiện lên gương mặt tái nhợt nhưng đầy vẻ bất cần đời của Trần Sinh – gã phu gom xác quái dị luôn mở miệng là đòi tiền sòng phẳng, nhưng lại sẵn sàng lao vào chỗ chết để cứu người.
Cô biết, đêm nay không chỉ đơn giản là một vụ án mạng thông thường. Đó là cuộc chiến sinh tử ở cõi âm phần, nơi luật pháp dương gian hoàn toàn bất lực. Bầu trời đêm phía ngoại ô bỗng chốc bị xé toạc bởi một tia chớp màu đỏ tà dị, chiếu sáng rực những đám mây đen xám xịt đang cuộn trào như những con quái vật khổng lồ.
“Trần Sinh… anh nhất định phải sống sót trở về.” Quỳnh thầm thì trong gió bão, bàn tay trái vô thức siết chặt chiếc bật lửa Zippo khắc hình Quan Công mà Sinh đã đưa cho cô để phòng thân. Luồng nhiệt lượng ấm áp từ chiếc bật lửa truyền qua lớp da mỏng, xoa dịu phần nào cơn đau buốt óc đang hành hạ cánh tay phải của cô.
***
Cùng lúc đó, tại nghĩa trang ngoại ô Hà Nội, căn chòi canh vách nứa vừa bị đè sập sau trận chiến oán thi đang rung chuyển dữ dội dưới sức ép của một luồng oán lực vô hình. Ngay sau lời cảnh báo đứt quãng của Ông Tư Lành, mặt đất bùn nhão dưới chân tôi bỗng nhiên nứt ra một khe hở khổng lồ dài hơn năm mét. Từ kẽ nứt đen ngóm ấy, một thứ chất lỏng màu đen đặc kịt, bốc mùi dầu gió Con Ó nồng nặc trộn lẫn với mùi thịt thối rữa lâu ngày bắt đầu rỉ ra xối xả, loang rộng khắp mặt đất nghĩa trang.
“Mẹ ơi! Cái mùi gì mà như mùi dầu gió của bà ngoại tao trộn với mắm tôm hết hạn thế này!” Phát béo đang ngồi bệt dưới đất bỗng nhảy tót lên như bị điện giật. Gã ôm khư khư chiếc chày gỗ dâu tằm dính đầy muội than, mặt cắt không còn một giọt máu, mếu máo nhìn tôi. “Sinh ơi là Sinh! Tao đã bảo rồi, cái nghề gom xác này xu cà na lắm, cứ dính vào là y như rằng gặp toàn thứ dữ! Lần này mà tao bay màu thật thì mày nhớ đốt cho tao mười tấn vàng mã với ba cái biệt thự giấy có hồ bơi đấy nhé!”
“Câm miệng vào đi thằng béo! Lo mà giữ chặt cái chày của mày đi!” Tôi gắt lên, đại não đau nhói như muốn nứt ra làm đôi. Năng lực Khứu Giác Oán Khí đã đạt đến độ viên mãn cực hạn của tôi lúc này đang bị kích thích một cách điên cuồng bởi mùi dầu gió Con Ó tà dị kia. Nó không chỉ là mùi hương thông thường, mà là hiện thân của hàng vạn oán niệm, hàng ngàn linh hồn bị giam cầm dưới đáy sâu đang gào thét đòi mạng.
*Rào rào… lách cách…*
Tiếng động quái dị vang lên từ dưới lòng đất, nghe như tiếng hàng vạn khúc xương khô đang va chạm vào nhau rầm rập trong một chiếc máy xay khổng lồ. Mặt đất nghĩa trang tiếp tục sụt lún, gốc cây đa cổ thụ trăm tuổi sát tháp chuông bỗng chốc đổ nghiêng, rễ cây đứt gãy kêu răng rắc.
Từ dưới khe nứt rỉ máu đen ấy, một cái đầu khổng lồ dần dần trồi lên dưới màn mưa bão. Đó không phải là đầu của một sinh vật sống, mà là một khối kiến trúc quỷ dị được ghép bằng hàng chục chiếc sọ người chết trùng, mắt của những chiếc sọ ấy phát ra những luồng tà quang đỏ máu rực rỡ, quét qua quét lại trong đêm tối như những ngọn đèn pha cõi âm.
Theo sau cái đầu sọ ấy là một thân thể dài hơn mười mét, uốn lượn rào rào trên mặt đất bùn nhão. Thân thể con quái vật này được cấu thành từ hàng ngàn khúc xương sườn, xương ống chân và xương cánh tay rỉ sét, đan xen vào nhau chặt chẽ như những đốt của một con rết khổng lồ. Mỗi bước di chuyển của con “Khổng Lồ Cốt Ngô” này đều khiến mặt đất xung quanh rung chuyển, những ngôi mộ hoang bên cạnh bị bước chân xương xẩu của nó dẫm nát vụn thành tro bụi.
Và đứng sừng sững trên đỉnh đầu con rết xương khổng lồ ấy, không ai khác chính là Lão Tám Hoài.
Dung mạo của lão lúc này tàn tạ và tởm lợm tột cùng, hoàn toàn không còn vẻ đạo mạo của một thầy phong thủy được giới nhà giàu kính trọng. Da mặt lão nứt nẻ chằng chịt như ruộng hạn hán gặp mưa rào, rỉ ra thứ máu đen ngòm hôi thối. Những đường kinh mạch màu đen kịt nổi lên cuồn cuộn dưới cổ và hai bên thái dương như những con giun đất đang bò trườn dưới da. Đôi mắt lão đỏ ngầu, điên dại, không còn chút nhân tính nào. Tay phải lão cầm cây sáo xương đùi trinh nữ đã bị nứt vỡ một nửa và quấn đầy chỉ đen, tay trái lão run rẩy cầm một hũ sứ nhỏ rỉ máu – thứ tà dược đỏ máu mà lão đã nuốt để ép tàn lực ra chiến đấu.
Lão Tám Hoài vừa ho ra một ngụm máu đen nồng nặc mùi dầu gió, vừa cười sằng sặc bằng giọng khàn đặc đầy căm hận:
“Ha ha ha… Trần Sinh! Thằng ranh con dòng họ Trần nhà mày! Mày đã phá hủy toàn bộ tâm huyết của tao ở Giảng Võ, mày lại dám dùng mười đời Âm Đức để độ hóa oán cốt của con mụ Nguyễn Thị Lượm! Mày có biết mày đã hại tao mất đi bao nhiêu thọ nguyên không?!”
Lão chỉ cây sáo xương rách nát về phía tôi, gầm lên điên cuồng:
“Trận pháp của tao bị mày phá hủy, tao không cần phải đợi đến đêm nguyệt thực nữa! Đêm nay, ngay tại cái nghĩa trang rách nát này, tao sẽ lột da mày, rút sạch dương khí mười đời của dòng họ Trần nhà mày để hồi mạng cho tao! Con rết xương này được luyện từ xương cốt của những kẻ chết trùng giờ hung dưới sông Hồng, để xem cái Thước Tầm Long rách của mày đỡ được mấy đòn!”
“Lão tặc Tám Hoài! Lão nhìn lại cái bản mặt của lão đi, trông có khác gì cái xác chết trôi sông ba ngày chưa vớt không?” Tôi gầm lên đáp trả, dù trong lòng đang trầm xuống cực hạn. Tôi cố gắng vận hành luồng Thủy Vía nhận từ vong hồn Lê Văn Thịnh để xoa dịu vết thương bả vai trái đang đau nhói, nhưng linh lực trong kinh mạch lúc này đã cạn kiệt sau khi kích hoạt Địa Sát Trấn Quỷ Trận ở chương trước. “Dòng họ Trần mười đời làm nghề gom xác, chưa từng sợ bất kỳ loại yêu tà nào! Hôm nay tao sẽ dùng cái thước này đập nát cái đầu sọ của lão!”
*VÚT!*
Con Khổng Lồ Cốt Ngô không thèm đợi tôi nói hết câu, nó uốn cong thân hình xương xẩu rồi quật mạnh chiếc đuôi nhọn hoắt bằng xương mác về phía chúng tôi. Cú quật mang theo một luồng âm phong lạnh buốt thấu xương, cuốn theo vô số bùn đất và rơm rạ mục nát lao vun vút như những mũi tên độc.
“Sinh ơi! Cứu tao!” Phát béo hét lên một tiếng thất thanh. Trong khoảnh khắc sinh tử, gã béo bỗng bộc phát một sự dũng cảm vô tri vô giác. Gã ôm chặt lấy chiếc bình cứu hỏa cải tiến đã cạn kiệt, dùng chút hỗn hợp tỏi chu sa cuối cùng phun thẳng vào luồng âm phong đang lao đến.
*XÈO XÈO!*
Hỗn hợp tỏi chu sa vừa chạm vào âm phong liền bùng lên những tia lửa đỏ nhỏ li ti, nhưng ngay lập tức bị luồng khí lạnh cực thịnh của con rết xương dập tắt hoàn toàn. Luồng âm phong quét qua, hất văng chiếc bình cứu hỏa trên tay Phát béo ra xa cả chục mét. Bản thân gã béo cũng bị phản lực đánh trúng, ngã nhào ra đất bùn, hai bàn tay phồng rộp, bỏng rát do oán khí ăn mòn.
“Phát béo!” Tôi hét lên, lòng nóng như lửa đốt.
Màng chắn bảo vệ nghĩa trang cùng những lá bùa Sắc Lệnh dán quanh chòi canh còn sót lại lúc này hoàn toàn bị đuôi con rết xương quét qua, vỡ vụn thành những mảnh giấy vụn bốc cháy đen ngòm. Bức tường bảo vệ tâm linh của nghĩa trang ngoại ô hoàn toàn tan rã trong tích tắc.
Tôi cắn chặt răng, dồn chút linh lực Thủy Vía tàn tạ cuối cùng vào cánh tay phải, vung *Thước Tầm Long* lên chắn trước mặt để che chở cho Ông Tư Lành đang nằm thoi thóp phía sau. Đúng lúc này, cuốn *Sổ Tay Da Bò* trong túi áo khoác của tôi bỗng nhiên tự động bay ra, lơ lửng trước ngực tôi. Những trang giấy da bò rỉ ra những vệt máu đỏ thẫm, bộc phát ra một màng chắn oán khí màu đỏ thẫm đầy uy áp để chống đỡ luồng âm phong của con rết xương.
*ẦM!*
Luồng âm phong đập mạnh vào màng chắn đỏ thẫm, tạo ra một tiếng nổ chấn động cả nghĩa trang. Sức mạnh phản chấn cực lớn dội ngược lại khiến tôi lùi liên tiếp năm bước, ngực đau nhói như bị búa tạ nện vào, khóe môi rỉ ra một dòng máu tươi nóng hổi. Màng chắn đỏ thẫm của cuốn sổ tay cũng xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện, ánh sáng mờ dần.
“Khặc khặc… Thằng ranh con! Linh lực của mày đã cạn kiệt rồi, cuốn sổ tay rách nát kia không cứu được mày mãi đâu!” Lão Tám Hoài đứng trên đầu rết cười sằng sặc, khuôn mặt lão co giật điên cuồng vì tà dược đang tàn phá cơ thể. Lão vung cây sáo xương đùi nứt vỡ lên: “Khổng Lồ Cốt Ngô! Nuốt chửng nó cho ta!”
Con rết xương khổng lồ nhận lệnh, nó dựng đứng nửa thân người lên không trung, há hốc cái miệng đầy những răng nanh nhọn hoắt được ghép bằng những mảnh xương sườn sắc bén, lao thẳng xuống định nuốt chửng tôi và Ông Tư Lành vào cái bụng đầy oán khí đen ngòm của nó.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, khi cái bóng đen khổng lồ của cái chết đã bao trùm lấy đỉnh đầu tôi, một bàn tay gầy guộc, nhăn nheo nhưng mang theo một lực lượng phi thường bất ngờ nắm lấy bả vai tôi, giật mạnh tôi ra phía sau.
“Sư… sư phụ?!” Tôi trợn tròn mắt nhìn.
Ông Tư Lành – người vừa rồi còn nằm hấp hối trên đất, bả vai trái rỉ dịch đen thối rữa – lúc này bỗng nhiên đứng bật dậy. Đôi mắt mờ đục của ông bỗng chốc sáng rực lên một cách tà dị, thần sắc bừng sáng như một ngọn đuốc vừa được đổ thêm dầu hỏa cực hạn. Tôi biết, đây là hiện tượng hồi quang phản chiếu cực kỳ nguy hiểm của người tu pháp – ông đang thiêu đốt toàn bộ máu tim và thọ nguyên tàn tạ còn lại để đổi lấy sức mạnh nhất thời!
“Thằng ranh con Trần Sinh! Mau dắt thằng béo chạy đi!” Ông Tư Lành gầm lên, giọng nói vang dội như sấm truyền, không còn chút vẻ già nua yếu ớt thường ngày.
“Không! Sư phụ! Con không đi!” Tôi gào lên, định lao lên kéo ông lại nhưng bị một luồng dương khí cực mạnh từ người ông đẩy lùi ra xa.
“Mẹ kiếp! Nghe lời tao một lần đi thằng ranh con!” Ông Tư Lành không quay đầu lại, ông ngậm chặt chiếc tẩu thuốc gỗ mun rách nát vào miệng. Ông dùng ngón tay trỏ trích mạnh vào lồng ngực mình, rặn ra một ngụm máu tim chứa đựng toàn bộ tinh huyết thuần dương cực hạn của một đời tu pháp phái Nội Đạo, phun thẳng vào đầu tẩu thuốc đang cháy đỏ.
*BÙNG!*
Ngọn lửa chu sa từ tẩu thuốc gỗ mun gặp máu tim lập tức bùng cháy dữ dội, hóa thành một con hỏa long khổng lồ màu đỏ rực, mang theo nhiệt lượng kinh thiên động địa lao vút lên không trung, chặn đứng cú vồ chí mạng của con rết xương khổng lồ. Bức tường lửa khổng lồ ấy cao hơn năm mét, ngăn cách hoàn toàn chúng tôi với Lão Tám Hoài và con quái vật xương xẩu.
“Áaaaa!”
Tiếng gào thét đau đớn của Lão Tám Hoài vang lên từ phía sau bức tường lửa khi một phần thân thể con rết xương bị ngọn lửa thuần dương thiêu rụi, những khúc xương khô nổ tách tách rồi hóa thành tro bụi dưới sức nóng kinh hoàng.
Ông Tư Lành đứng giữa làn khói lửa bùng cháy, tấm áo bà ba rách vai của ông bay phần phật trong gió bão. Ông dùng chút sức tàn cuối cùng, quay đầu lại nhìn tôi, nở một nụ cười hiền hậu hiếm hoi trên khuôn mặt đầy nếp nhăn sương gió:
“Trần Sinh… thằng ranh con dòng họ Trần… Nhớ kỹ lời tao dạy… Giữ chặt bản tâm… dùng Âm Đức để phá trận… dùng lòng trắc ẩn để độ vong! Chạy mau… đừng để dòng họ Trần tuyệt diệt… Chạy đi!!!”
“SƯ PHỤ!!!”
Tôi gào lên trong đau đớn tột cùng, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy tràn trề trên khuôn mặt lấm lem bùn đất. Tôi định lao vào bức tường lửa để cứu ông, nhưng ngọn lửa chu sa ấy quá mạnh, nó đang thiêu đốt chính sinh mệnh của Ông Tư Lành để tạo ra phong ấn tạm thời.
*RÀO RÀO…*
Oán khí đen kịt từ con rết xương khổng lồ dưới sự điên cuồng của Lão Tám Hoài bắt đầu phun ra xối xả, cố gắng dập tắt ngọn lửa chu sa. Bức tường lửa bắt đầu lung lay, và trong làn khói đen kịt ấy, tôi nhìn thấy thân xác của Ông Tư Lành dần dần bị oán khí nuốt chửng, ngã gục xuống bên cạnh gốc cây đa cổ thụ. Nhưng trước khi ngã xuống, tàn lực từ ngọn lửa máu tim của ông đã hóa thành một đại trận phong ấn bằng xích lửa, khóa chặt các khớp xương của con rết Khổng Lồ Cốt Ngô dưới lòng đất bùn nhão, khiến nó không thể di chuyển được nữa.
Ông Tư Lành đã hy sinh! Sư phụ hờ thường ngày hay chửi mắng tôi, người đã cứu mạng tôi biết bao lần, giờ đây đã dùng chính sinh mệnh của mình để mở ra một con đường sống cho chúng tôi!
“Sinh! Chạy đi mày! Không được để sư phụ hy sinh vô ích!”
Phát béo lúc này không biết lấy đâu ra sức lực, gã lao đến ôm chặt lấy thắt lưng tôi, dùng hết sức bình sinh kéo giật tôi ra phía sau. Gương mặt mập mạp của gã lúc này cũng đầm đìa nước mắt, gã vừa khóc vừa hét lớn:
“Mày mà chết ở đây thì ai trả nợ lương cho tao?! Ai đòi nợ máu cho Ông Tư?! Chạy mau mày ơi!”
Phát béo lôi xồng xộc tôi – lúc này đã hoàn toàn kiệt sức và suy sụp tinh thần – nhảy vọt lên cabin chiếc xe tải IFA cũ kỹ dán đầy bùa Sắc Lệnh đang đỗ sát mép cổng nghĩa trang. Gã béo nhảy lên ghế lái, dùng bàn tay phồng rộp vì bỏng dập mạnh vào ổ khóa, đề nổ động cơ một cách điên cuồng.
*GÀOOO… GÀOOO…*
Tiếng động cơ chiếc xe tải IFA vang lên giòn giã giữa màn đêm mưa bão như tiếng gầm của một con mãnh thú đang thức tỉnh. Phát béo nghiến răng ken két, đạp lút ga, chiếc xe tải dán đầy bùa Sắc Lệnh bốc đầu lao thẳng về phía trước, húc bay cánh cổng sắt rỉ sét của nghĩa trang ngoại ô, lao vút ra con đường đê sông Hồng lầy lội sương mù.
Phía sau lưng chúng tôi, từ giữa đống đổ nát của nghĩa trang, tiếng gào thét căm hận của Lão Tám Hoài vang động cả một vùng trời đêm:
“Trần Sinh! Mày chạy không thoát đâu! Dù có trốn đến chân trời góc bể, tao cũng sẽ lột da mày! Áaaa… cái phong ấn chết tiệt này!”
Con rết xương bị xích lửa của Ông Tư Lành khóa chặt dưới đất gầm rú điên cuồng, cố gắng vùng vẫy nhưng chưa thể thoát ra ngay lập tức.
Trong cabin chiếc xe tải IFA đang lao điên cuồng trong đêm giông bão, tôi ngồi im lìm trên ghế phụ, hai bàn tay nắm chặt lấy chiếc *Thước Tầm Long* bằng đồng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, máu tươi từ vết thương lòng ngực vẫn rỉ ra khóe môi.
*Xoạt…*
Cuốn *Sổ Tay Da Bò* trong túi áo khoác của tôi đột ngột ấm lên một cách lạ kỳ. Nó tự động lật mở đến một trang giấy trống mới tinh. Dưới làn nước mưa hắt qua cửa sổ cabin, tôi nhìn thấy những giọt máu vàng kim ấm áp từ lồng ngực tôi thấm vào trang giấy, từ từ hiện lên nét vẽ chi tiết của một ông lão một mắt, miệng ngậm chiếc tẩu thuốc gỗ mun, đang nở một nụ cười hiền hậu và ngạo nghễ nhìn tôi.
Bên dưới bức vẽ, nét chữ màu đỏ máu tự động hiện lên:
*”Kẻ gác cổng hai cõi âm dương: Ông Tư Lành. Tâm nguyện cuối cùng: Bảo vệ hậu duệ dòng họ Trần… Đã hoàn thành.”*
Một luồng dương khí ấm áp và bao dung tột cùng từ trang sách mới đột ngột truyền vào kinh mạch của tôi, nhanh chóng chữa lành các tổn thương trong lục phủ ngũ tạng, giúp tu vi Nhập Trần viên mãn cực hạn của tôi thêm phần vững chắc và cô đọng đến mức tối đa.
Tôi nhắm chặt mắt lại, nuốt ngược giọt huyết lệ vào trong lòng. Khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt âm dương của tôi đã không còn chút yếu đuối nào, chỉ còn lại một luồng sát ý ngút trời và sự kiên định lạnh lùng như băng đá.
“Lão tặc Tám Hoài… nợ máu của cha mẹ tôi mười năm trước, nợ mạng của sư phụ tôi đêm nay… Tôi thề sẽ dùng cái đầu của lão để tế cúng vong hồn của họ!”