Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 82: Huyết chiến nghĩa trang (Phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-07-02 18:43:29 | Lượt xem: 5

Năm tôi mười bốn tuổi, cái tuổi mà lũ trẻ con trong xóm còn đang mải mê bắn bi, đánh khăng ngoài bãi cát sông Hồng, thì tôi đã phải làm bạn với những chiếc quan tài gỗ sồi đen sì và mùi nhang bài nồng nặc của tiệm mai táng An Lạc. Tôi nhớ có lần lén ông nội ra bến đò phà đen tắm sông cùng lũ bạn, vô tình dẫm phải một cái xác chết đuối trương phình nằm khuất dưới rặng tre. Lúc đó, tôi sợ đến mức suýt thì tè ra quần, chân tay bủn rủn không bước nổi một bước.

Khi tôi lết được thân xác tơi tả về đến nhà, ông nội không những không dỗ dành mà còn thẳng tay tát tôi một cú trời giáng, rồi dùng chính điếu thuốc lào đang cháy đỏ gí mạnh vào mu bàn tay tôi để trục tà khí. Vết bỏng rát buốt đến tận xương tủy ấy đã theo tôi suốt mười hai năm qua như một lời nhắc nhở nghiêm khắc. Ông nội gõ tẩu thuốc xuống cạnh bàn gỗ mun, răn dạy bằng chất giọng khàn khàn đặc trưng của người cả đời đi gom xác:

“Làm cái nghề bốc vác người chết này, mắt mày phải lạnh, tay mày phải vững, nhưng lòng thì bắt buộc phải giữ lại một chút hơi ấm của phàm nhân. Nếu lòng mày cũng lạnh ngắt như cái xác trôi sông kia, thì quỷ chưa kịp bắt mày, mày đã tự hóa thành quỷ trước rồi, thằng ranh con ạ!”

Lời răn dạy năm mười bốn tuổi ấy đột nhiên dội về trong đại não tôi giữa tiếng mưa giông gào rít của đêm đông ngoại ô Hà Nội năm 1995. Tôi bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng ngắn ngủi, trước mắt tôi không còn là bãi cát sông Hồng lộng gió năm nào, mà là cảnh tượng hoang tàn, đổ nát của nghĩa trang ngoại ô đang bị bao vây bởi trùng trùng điệp điệp oán thi.

Vòng tròn hỏa long chu sa do Ông Tư Lành dốc kiệt máu tim và tàn thọ nguyên thổi ra vừa dập tắt, cũng là lúc cơ thể già nua của ông đổ sụp xuống như một thân cây mục bị mối mọt ăn rỗng từ bên trong.

“Ông Tư!”

Tôi gào lên một tiếng xé lòng, kích hoạt năng lực *Dạ Bộ* lướt đi không một tiếng động trong màn mưa bão, kịp thời chìa tay ra đỡ lấy thân hình gầy gò, nhẹ bẫng của sư phụ trước khi ông chạm vào nền đất nứt nẻ dính đầy máu đen. Bả vai trái của Ông Tư Lành lúc này đã rách nát hoàn toàn, thứ dịch đen ngòm hoại tử rỉ ra nồng nặc mùi rơm mục trộn lẫn với mùi thịt thối rữa của âm binh rơm. Tà độc của Lão Tám Hoài đã ăn sâu vào tận xương tủy của ông, biến những thớ thịt xung quanh vết thương thành một màu xám ngoét kinh dị, gân xanh gân đỏ nổi lên chằng chịt như rễ cây ác quỷ.

Tôi hoảng hốt vận chuyển luồng linh lực *Thủy Vía* nhận từ vong hồn Lê Văn Thịnh, cố gắng truyền vào kinh mạch của Ông Tư Lành thông qua huyệt đạo ở bả vai nhằm chặn đứng dòng tà độc đang điên cuồng chạy ngược về phía tim ông. Thế nhưng, luồng linh lực mang theo hơi nước ấm áp của tôi vừa mới đi vào cơ thể ông được nửa tấc, liền bị một luồng khí đen kịt, lạnh buốt và sắc lẹm như dao cạo đẩy bật trở ra.

“Hộc… hộc…”

Ông Tư Lành phun ra một ngụm máu đen dính đầy những hạt chu sa đỏ chói, lồng ngực phập phồng dữ dội như chiếc ống bạt của bốt điện thoại công cộng bị gió bão thổi căng. Ông dùng bàn tay gầy guộc gạt mạnh tay tôi ra, đôi mắt một bên bị hỏng co giật liên hồi dưới lớp băng đen, còn con mắt còn lại thì trừng trừng nhìn tôi, đầy vẻ nghiêm khắc pha lẫn bất lực:

“Vô ích thôi… thằng ranh con… Tà độc của lão tặc Tám Hoài đã ăn vào phế phủ của tao rồi. Lão dùng thuật *Khu Quỷ Đoạt Linh* này không phải để giết tao, mà là muốn vắt kiệt dương khí của mày trước đêm nguyệt thực ngày mai… Mau… dùng *Sổ Tay Da Bò* kết hợp với *Thước Tầm Long*, vẽ ngay *Nội Đạo Địa Sát Trấn Quỷ Trận* lên chiếc phản gỗ này… Đừng để tàn lực cuối cùng của tao trôi sông đổ bể!”

*U u u u… u u u u…*

Tiếng sáo xương đùi của Lão Tám Hoài từ phía đê sông Hồng xa xôi đột ngột rít lên một hồi dài réo rắt, tà dị đến cực điểm. Âm thanh ấy u uẩn, oán hận, giống như tiếng khóc của hàng ngàn đứa trẻ bị dìm chết dưới lòng sông, liên tục đâm xuyên qua màn mưa bão dội thẳng vào màng nhĩ của tôi.

Nghe thấy tiếng sáo xương thúc giục, bầy oán thi ngoài nghĩa trang vốn vừa bị ngọn lửa chu sa đẩy lùi bỗng chốc rống lên những tiếng trầm đục ghê rợn. Từ những hố đất nhão nhoét dính đầy nước mưa, hàng chục cái xác khô đét, những bộ xương trắng ởn dính đầy bùn đen lại tiếp tục trườn bò dậy. Chúng chồng chất lên nhau, giẫm đạp lên nhau mà lao về phía chòi canh sụp sệ, tạo thành một bức tường thịt thối rữa khổng lồ đang sầm sập ép tới.

“Sếp Sinh ơi! Em sắp thăng thiên thật rồi sếp ơi! Cái bình cứu hỏa này nó phản bội em rồi!”

Tiếng mếu máo thất thanh của Phát béo vang lên từ góc phía sau chòi canh, nơi vách nứa đã bị đè sập hoàn toàn tạo thành một khoảng trống hoác thông thẳng ra bãi mộ hoang. Tôi liếc mắt nhìn lại, mặt Phát béo lúc này cắt không còn một giọt máu, thân hình mập mạp của gã run lên như cầy sấy. Chiếc bình cứu hỏa cải tiến dán bùa Sắc Lệnh trên tay gã sau khi phun sạch những giọt hỗn hợp tỏi chu sa cuối cùng chỉ còn phát ra những tiếng “xì xì” bất lực của hơi gas rỗng.

Ngay phía trước mặt gã, ba con oán thi rách nát, da thịt trương phồng xám ngoét đang thò những bàn tay xương xẩu dài ngoằng qua khe hở vách nứa sập, móng vuốt đen ngòm chỉ cách chóp mũi gã chưa đầy một gang tay. Mùi tử khí tanh tưởi bốc lên khiến Phát béo suýt thì nôn ọe ngay tại chỗ.

Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, bản năng sinh tồn của một gã tài xế xe chở xác chuyên nghiệp đã lấn át cả nỗi sợ hãi bẩm sinh. Phát béo nhìn thấy chiếc đèn bão bằng sắt treo trên cột nứa bị oán thi đè vỡ lúc nãy, dầu hỏa bên trong chảy lênh láng trên mặt đất bùn nhão. Gã không thèm suy nghĩ nhiều, vứt phăng chiếc bình cứu hỏa rỗng sang một bên, vơ lấy thanh gậy sắt cạy hòm nặng trịch dính đầy rỉ sét vốn dùng để bốc mộ đặt ở góc chòi. Gã nhanh tay quấn vội tấm chăn len rách rưới dính đầy dầu hỏa xung quanh đầu gậy sắt, rồi móc chiếc bật lửa ga cũ kỹ trong túi quần ra đánh lửa.

*Phực!*

Ngọn lửa màu cam rực rỡ bùng lên rừng rực giữa màn đêm giông bão, chiếu sáng khuôn mặt đầy muội than đen sì và nước mắt nước mũi tèm lem của Phát béo. Gã hét lớn một tiếng để lấy can đảm, hai tay cầm chặt cây gậy sắt rực lửa lao ra chặn đứng lối vào phía sau chòi canh.

“Mẹ kiếp tụi bây! Ông đây chưa cưới vợ, chưa được sếp Sinh tăng lương, chưa được ăn mười bát phở bò đặc biệt! Tránh xa Ông Tư với thằng Sinh ra!”

Phát béo vừa khóc lóc gào thét, vừa vung cây gậy sắt rực lửa đập điên cuồng vào đầu, vào mặt những con oán thi đang cố chen chúc bò vào. Động tác của gã lóng ngóng, thô bạo, hoàn toàn không có bất kỳ chương pháp võ thuật nào, nhưng lại cực kỳ hiệu quả nhờ sức nóng kinh người của lửa dầu hỏa và mùi tỏi chu sa còn bám dày đặc trên người gã. Một con oán thi mặc đồ phu phen bị ngọn lửa liếm trúng mặt liền rú lên một tiếng chói tai, oán khí đen ngòm bốc lên nghi ngút rồi tháo lui ra phía sau.

“Sinh ơi! Tao chỉ chịu được ba phút thôi! Tấm chăn này sắp cháy rụi rồi! Mày có vẽ bùa hay vẽ tranh cổ động thì làm nhanh lên hộ tao cái! Lửa sắp liếm vào mông tao rồi này!” Phát béo vừa chống đỡ vừa hét lên, giọng gã đã khản đặc vì khói dầu hỏa và sợ hãi.

Nhìn bóng lưng mập mạp của Phát béo đang liều mạng tử thủ phía sau, lòng tôi dâng lên một luồng dương khí nóng hổi. Tôi nén đau thương, nhẹ nhàng đặt Ông Tư Lành nằm nghiêng trên chiếc phản gỗ mun sứt sẹo giữa chòi canh. Chiếc phản gỗ này vốn là nơi khâm liệm của nghĩa trang, dính đầy những vệt máu đen khô khốc của những người chết oan và tàn tro chu sa từ những đàn tế trước.

“Sư phụ, giữ vững bản tâm, chờ con!”

Tôi gằn giọng nói, rồi không chút do dự đưa ngón tay trỏ phải lên miệng, cắn mạnh một phát. Máu thuần dương đỏ tươi, nóng hổi trào ra từ đầu ngón tay. Tôi áp mạnh bàn tay trái lên cuốn *Sổ Tay Da Bò* đang lơ lửng giữa không trung. Cuốn sổ tay gia truyền làm bằng da thuộc cổ bỗng nhiên bộc phát ra những vệt sáng đỏ thẫm đầy uy áp, như một con huyết long đang uốn lượn che chở cho tôi khỏi những hạt mưa đá đang xối xả trút xuống từ mái nhà sập.

Một giọt máu vàng kim rực rỡ rỉ ra từ mép trang giấy da bò, nhanh chóng thấm thẳng vào lồng ngực tôi. Luồng dương khí khổng lồ, ấm áp ấy chạy dọc kinh mạch, chữa lành toàn bộ những chấn động nhỏ ở lồng ngực do phản chấn cơ học trên cầu Chương Dương đêm qua, đồng thời củng cố vững chắc tu vi cảnh giới Nhập Trần viên mãn cực hạn của tôi lên đến độ cô đọng tối đa.

Tôi truyền toàn bộ luồng dương khí cuồn cuộn ấy vào ngón tay trỏ đang dính máu thuần dương, rồi áp mạnh lên lưỡi *Thước Tầm Long* bằng đồng dắt bên hông.

*O o o…*

Chiếc thước đồng cổ bỗng nhiên phát ra tiếng reo vang trầm hùng như tiếng chuông chùa buổi sớm, bùng lên luồng dương quang vàng kim chói mắt, xua tan hoàn toàn màn sương mù đen kịt đang bao quanh phản gỗ. Tôi cầm Thước Tầm Long làm bút, lấy máu thuần dương làm mực, bắt đầu múa thước vẽ những đường nét phức tạp, cổ quái của *Nội Đạo Địa Sát Trấn Quỷ Trận* trực tiếp lên mặt phản gỗ mun.

Mỗi nét thước vạch xuống, mặt gỗ mun kêu lên những tiếng “xèo xèo” chói tai như sắt nung nhúng vào nước lạnh. Khói trắng bốc lên cuồn cuộn, mang theo mùi thơm nồng nặc của nhang bài đặc chế, đẩy lùi oán khí tanh tưởi của bầy oán thi đang tràn vào.

*U u u u… u u u u…*

Tiếng sáo xương đùi của Lão Tám Hoài ngoài đê sông Hồng bỗng nhiên tăng tốc, réo rắt và dồn dập hơn gấp bội. Luồng âm thanh tà dị ấy cố tình đâm xuyên qua màng nhĩ của tôi, tạo ra những ảo ảnh kinh hoàng trong đại não. Tôi nhìn thấy hình ảnh cha mẹ mình mười năm trước đang gào khóc thảm thiết trong một căn phòng tối tăm đầy máu, nhìn thấy Lão Tám Hoài đang cầm con dao bầu cười sằng sặc chỉ vào mặt tôi.

“Trần Sinh… mày không cứu được ai đâu! Dòng họ Trần của mày phải tuyệt diệt!” Giọng nói tà ác của Lão Tám Hoài như thì thầm ngay sát bên tai tôi.

Đại não tôi đau nhói như có hàng ngàn cây kim châm vào, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Nhưng bản tâm kiên định mười đời của dòng họ Trần làm nghề gom xác, cùng với luồng dương khí ấm áp từ *Sổ Tay Da Bò* đã giúp tôi giữ vững thần trí. Tôi cắn chặt răng đến mức bật máu môi, gầm lên một tiếng để đập tan mọi ảo ảnh:

“Lão tặc Tám Hoài! Bớt dùng ba cái trò mèo này đi! Hôm nay tao sẽ cho lão thấy thế nào là phong thủy chính đạo của dòng họ Trần!”

Tôi tăng tốc độ múa thước, những nét vẽ bằng máu thuần dương và linh lực vàng kim trên phản gỗ mun sáng rực lên như những đường kinh mạch của một sinh linh khổng lồ.

Trong lúc đó, ở phía sau chòi canh, tấm chăn len quấn trên gậy sắt của Phát béo đã cháy rụi đến những sợi chỉ cuối cùng, ngọn lửa dầu hỏa lụi dần chỉ còn là những đốm tàn le lói. Một con oán thi khổng lồ, da thịt trương phình dính đầy bùn sông Hồng bất ngờ lao vọt qua vòng vây, móng vuốt đen ngòm, sắc nhọn của nó chỉ cách cổ họng Phát béo chưa đầy ba phân.

“Sinh ơi! Tao đi trước đây! Nhớ đốt cho tao cái xe tải IFA bằng giấy có dán bùa Sắc Lệnh nha mày!”

Phát béo nhắm tịt mắt, hét lên một tiếng tuyệt vọng rồi ngã ngửa ra phía sau phản gỗ.

“Địa Sát Trấn Quỷ, sắc lệnh Nội Đạo, phong!”

Đúng vào tích tắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, tôi gầm lên một tiếng sấm sét, dồn toàn bộ linh lực Nhập Trần viên mãn cực hạn cùng mười đời Âm Đức tích lũy trong Sổ Tay đóng mạnh chuôi *Thước Tầm Long* xuống tâm trận trên phản gỗ mun.

*OÀNG!*

Một luồng sóng xung kích màu vàng kim rực rỡ, mang theo uy áp thuần dương cực thịnh từ phản gỗ bùng nổ, quét rộng ra xung quanh với bán kính hơn trăm mét. Luồng ánh sáng ấy mạnh đến mức xuyên qua những kẽ hở của vách nứa sập, chiếu sáng rực cả một vùng nghĩa trang ngoại ô tăm tối.

Toàn bộ bầy oán thi đang bao vây chòi canh bị luồng dương khí cực mạnh đánh trúng, đồng loạt rú lên những tiếng kêu đau đớn thảm thiết. Cơ thể thối rữa của chúng bốc cháy ngùn ngụt trong ánh sáng vàng kim, rồi nhanh chóng đổ sụp xuống, hóa thành những đống rơm mục và đất sét vô hại nằm bất động trên mặt đất bùn nhão.

*Rắc!*

Từ phía đê sông Hồng xa xôi, tiếng sáo xương của Lão Tám Hoài đột ngột đứt quãng bằng một tiếng rít chói tai, giống như tiếng xương gãy vụn dưới áp lực tâm linh cực lớn dội ngược trở lại. Trận pháp của lão đã bị tôi dùng Địa Sát Trận phá hủy hoàn toàn!

Không gian nghĩa trang ngoại ô bỗng chốc trở nên im ắng đến lạ thường, chỉ còn lại tiếng mưa phùn rơi tí tách trên những ngôi mộ hoang sũng nước.

Phát béo ngã ngồi dưới đất, hai bàn tay phồng rộp vì bỏng dầu hỏa, mặt mũi đen nhẻm muội than dính đầy bùn đất. Gã hé mắt nhìn xung quanh, thấy bầy oán thi đã biến mất chỉ còn lại những đống rơm mục, liền thở phào một hơi dài rồi cười mếu máo:

“Xong… xong rồi hả Sinh? Tao… tao chưa chết đúng không mày?”

Tôi không kịp trả lời Phát béo, vội vàng quỳ sụp xuống bên cạnh Ông Tư Lành. Sư phụ của tôi lúc này mắt đã mờ đục hoàn toàn, con mắt còn lại trợn trừng nhìn lên trần chòi canh sụp đổ, hơi thở của ông yếu ớt và đứt quãng như ngọn đèn dầu trước gió bão.

“Ông Tư! Ông cố chịu đựng, con đưa ông về tiệm An Lạc chữa trị!” Tôi nghẹn ngào nói, nước mắt trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt.

Ông Tư Lành khẽ lắc đầu, khóe môi rỉ ra một dòng máu đen đặc. Ông dùng chút sức tàn cuối cùng, nắm chặt lấy cổ tay trái của tôi, nơi sợi tơ hồn màu đỏ thẫm của *Sổ Tay Da Bò* vẫn đang quấn chặt. Ông trừng mắt nhìn về phía khoảng tối sâu thẳm ngay phía sau lưng tôi, nơi bóng tối nghĩa trang đang nứt ra một khe hở rỉ máu đen hôi thối nồng nặc mùi dầu gió Con Ó, rồi thốt lên bằng giọng khàn đặc, đầy kinh hoàng:

“Trần Sinh… cẩn thận phía sau… có kẻ…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8