Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 78: Bức thư đẫm máu gửi Ông Tư Lành

Cập nhật lúc: 2026-07-02 18:29:28 | Lượt xem: 6

Tiếng mưa phùn buốt giá của những ngày cận Tết năm 1995 gõ dồn dập vào những tấm kính cửa sổ đã mờ đục vì hơi ẩm của tiệm mai táng An Lạc. Trong căn phòng liệm nhỏ hẹp ở ngõ Khâm Thiên, không khí đặc quánh mùi nhang bài cổ truyền trộn lẫn với mùi cồn khử trùng nồng nặc và mùi tỏi ta hăng nồng. Dưới ánh sáng vàng vọt, chập chờn của chiếc bóng đèn tuýp đã cũ, bốn con người ngồi vây quanh một chiếc bếp than tổ ong đang đỏ lửa, tạo nên một khoảng không gian ấm áp hiếm hoi giữa lòng Hà Nội đang bị bão giông vây hãm.

Tôi ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tre thấp, ngón tay trỏ bên tay trái vẫn còn rướm máu đỏ tươi. Tôi đang tập trung toàn bộ tinh thần để vẽ lá bùa Sắc Lệnh thứ một trăm năm mươi hai. Đầu ngón tay tôi di chuyển chậm rãi, chuẩn xác trên mặt giấy vàng mỏng, từng nét vẽ bằng huyết sa trộn lẫn máu thuần dương của tôi hiện lên đỏ rực, mang theo một luồng sức mạnh vô hình ấm áp. Cuốn Sổ Tay Da Bò đặt ngay cạnh góc bàn thỉnh thoảng lại khẽ rung nhẹ, tỏa ra một luồng dương khí dịu nhẹ chạy dọc theo kinh mạch, nâng đỡ và củng cố cho tu vi Nhập Trần viên mãn cực hạn mà tôi vừa đạt được sau những biến cố kinh hoàng vừa qua.

“Cộc… cộc… cộc…”

Tiếng chày gỗ dâu tằm giã vào lòng cối đá vang lên đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Phát béo ngồi bệt dưới đất, hai chân dạng ra, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên khuôn mặt tròn trịa dù thời tiết ngoài trời đang dưới mười độ C. Gã vừa gồng đôi tay mập mạp giã nát đống tỏi ta trộn với chu sa và rượu gừng, vừa không ngừng lẩm bẩm cằn nhằn với giọng điệu đầy oán hận:

“Trời đất ơi, sếp Sinh à, mày nhìn xem tay tao này! Phồng rộp hết cả lên rồi. Tao thề là từ ngày làm nhân viên cho cái tiệm An Lạc này, tao chưa bao giờ được ngủ một giấc tròn mắt. Người ta làm tài xế xe chở xác thì chỉ việc lái xe, còn tao thì vừa phải làm phu bốc vác, vừa làm chân chạy vặt, giờ lại còn phải làm cả chân giã thuốc trừ tà thế này nữa! Lương thì nợ ba tháng chưa trả, phụ cấp độc hại thì chẳng thấy đâu. Xong vụ này mà mày không bao tao ba chầu phở bò đặc biệt ở phố hàng Đồng, thêm quả trứng trần với quẩy nóng, thì tao lập tức đình công, xách ba lô về quê chăn vịt cho nhẹ nợ!”

Tôi không thèm ngẩng đầu lên, ngón tay vẫn lướt đi trên lá bùa, nhàn nhạt đáp:

“Thôi bớt than vãn đi thằng béo. Mày có biết gỗ sưa dạo này đắt thế nào không? Tao đã dặn lòng là nếu mày có mệnh hệ gì trong đêm mai, tao sẽ đích thân khâm liệm cho mày bằng chiếc hòm gỗ sưa xịn nhất trong kho, lại còn khuyến mãi thêm một dàn kèn đám ma thổi suốt ba ngày đêm cho mày nở mày nở mặt với tổ tiên dưới suối vàng. Chi phí đấy tính ra gấp mấy chục lần ba chầu phở bò của mày rồi, thế mà còn không biết đường biết ơn tao à?”

“Mẹ kiếp cái thằng Sinh Sát Quỷ này! Mày trù ẻo tao chết để quỵt lương đúng không?” Phát béo trợn tròn mắt, mếu máo chửi thề một tiếng nhưng tay vẫn không ngừng giã tỏi. Gã với tay lấy củ khoai lang đang nướng trên nắp bếp than tổ ong, bẻ đôi ra, đưa một nửa cho Vũ Thúy Quỳnh đang ngồi đối diện: “Cô cảnh sát ăn đi cho ấm. Đừng để ý đến cái thằng vô lương tâm này. Nó chỉ giỏi bắt nạt người hiền lành như tao thôi.”

Vũ Thúy Quỳnh khẽ mỉm cười nhận lấy nửa củ khoai nóng hổi từ tay Phát béo. Cô khẽ bóc lớp vỏ cháy sém bên ngoài, làn khói ấm áp bốc lên che mờ đi gương mặt thanh tú nhưng đang có phần tái nhợt vì mệt mỏi của cô. Quỳnh mặc một chiếc quần jeans xanh sẫm giản dị và chiếc áo khoác da màu đen quen thuộc, mái tóc đen dài được buộc cao đuôi ngựa gọn gàng. Đôi bàn tay vốn quen cầm súng của cô lúc này đang tỉ mẩn xâu từng sợi chỉ ngũ sắc bảo mạng thành những chiếc vòng nhỏ để đeo vào cổ tay.

Thỉnh thoảng, Quỳnh lại khẽ nhăn mặt, bả vai phải của cô giật nhẹ một cái. Tôi dùng Vía Thấu Thị liếc qua, thấy rõ ràng dưới lớp áo khoác da của cô, Ấn Ký Đoạt Hồn của Lão Tám Hoài vẫn đang âm ỉ phát tác, những tia hắc khí màu đen như những con giun nhỏ đang cố gắng len lỏi dưới làn da của cô để hút đi dương khí. Nhưng nhờ có chiếc vòng chỉ ngũ sắc và chiếc bật lửa Zippo Quan Công tôi đưa cho cô gài ở thắt lưng, luồng tà khí đó liên tục bị đẩy lùi, không thể xâm nhập sâu vào phủ tạng.

“Tôi không sao, anh Sinh.” Quỳnh khẽ nói khi nhận ra ánh mắt lo lắng của tôi hướng về phía mình. Cô đưa tay lên miết nhẹ bả vai phải, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình thật bình tĩnh, lạnh lùng như một nữ cảnh sát hình sự thực thụ: “Cơn đau này tôi vẫn chịu đựng được. So với những gì chị Lượm hay anh Trần Phong phải gánh chịu, chút đau đớn này của tôi chẳng thấm vào đâu. Tôi chỉ lo lắng về đêm mai… nguyệt thực toàn phần, liệu chúng ta có thực sự ngăn chặn được Lão Tám Hoài không?”

Từ phía chiếc phản gỗ liệm xác cũ kỹ đặt sát bức tường phía sau, một tiếng ho khù khụ khàn đặc vang lên, cắt đứt lời của Quỳnh.

Ông Tư Lành gượng ngồi dậy. Bả vai trái của ông quấn một lớp băng gạc trắng dầy cộp, nhưng lúc này lớp băng đã bị thấm đen bởi thứ dịch độc hoại tử rỉ ra từ vết thương do âm binh rơm cào rách. Khuôn mặt nhăn nheo, sạm đen vì sương gió của ông lão gác nghĩa trang hiện lên vẻ mệt mỏi tột cùng, một bên mắt bị hỏng đeo băng đen khẽ giật giật. Ông đưa tay lấy chiếc tẩu gỗ mun bên cạnh, châm một mồi thuốc lào bằng tàn lửa đỏ trên bếp than tổ ong, rít một hơi thật sâu.

Tiếng nước trong điếu kêu lên “bọc… bọc… bọc…” giòn giã. Ông Tư Lành ngửa cổ thở ra một luồng khói thuốc xám xịt, bảng lảng bay quanh căn phòng liệm, tạm thời lấn át đi mùi tử khí đang rỉ ra từ bả vai của ông.

“Thằng ranh con Trần Sinh, nét vẽ ở góc dưới bên trái của lá bùa thứ một trăm năm mươi hai bị lệch rồi.” Ông Tư Lành khàn giọng lên tiếng, ánh mắt sắc bén như chim ưng đêm nhìn chằm chằm vào lá bùa tôi đang vẽ. “Dương khí của dòng họ Trần mày mặc dù thuần khiết, nhưng nếu nét vẽ bị đứt đoạn, lá bùa này khi gặp âm binh cực thịnh của Lão Tám Hoài sẽ lập tức tự bốc cháy thành tro bụi vô dụng. Vẽ lại cho tao! Nghề gom xác này, một ly đi một dặm, sai một li là mất mạng như chơi, không có cơ hội cho mày làm lại đâu.”

Tôi khẽ thở dài, đặt bút xuống, cung kính đáp:

“Cháu biết rồi, Ông Tư. Cháu sẽ vẽ lại.”

Ông Tư Lành nhìn tôi, ánh mắt nghiêm nghị của ông thoáng qua một tia xót xa và tự hào. Ông gõ mạnh chiếc tẩu thuốc xuống cạnh phản gỗ, khàn giọng nói tiếp:

“Mày có Vía Thấu Thị, có tu vi Nhập Trần viên mãn cực hạn, đó là phúc phận mười đời của dòng họ Trần tích lũy được. Nhưng đừng vì thế mà kiêu ngạo. Lão Tám Hoài không phải là những kẻ tà đạo thông thường mà mày từng gặp. Lão đã sống bằng tà thuật suốt mấy chục năm qua, oán khí tích tụ trên người lão đã đạt đến cảnh giới vô cùng khủng khiếp. Đêm mai, khi mặt trăng máu che khuất bầu trời, âm khí của dốc Quỷ Khóc sẽ tăng lên gấp mười lần. Nếu mày không giữ vững bản tâm, chỉ cần một chút sơ hở nhỏ, mày sẽ bị vạn quỷ cắn xé linh hồn ngay lập tức.”

Trong khi không khí ấm áp nhưng đầy lo âu đang bao trùm lấy tiệm mai táng An Lạc ở ngõ Khâm Thiên, thì tại một địa điểm hoàn toàn khác, một tấn bi kịch u ám và tàn bạo đang diễn ra đồng thời.

***

Tại dốc Quỷ Khóc, sâu trong căn mật thất tối tăm nằm dưới lòng đất của một ngôi nhà hoang sát mép nước sông Hồng.

Nơi này hoàn toàn đối lập với sự ấm áp của tiệm An Lạc. Không có bếp than đỏ lửa, không có tiếng cười đùa tự giễu của những con người nghĩa khí. Không gian nơi đây chỉ tràn ngập bóng tối tịch mịch, mùi tanh tưởi nồng nặc của thịt người rữa nát trộn lẫn với mùi dầu gió Con Ó cực kỳ nồng nặc – thứ mùi hương dùng để che giấu sự thối rữa của xác chết và tà thuật gặm nhấm thể xác.

Lão Tám Hoài đang quỳ sụp trước một bàn thờ tế khổng lồ được dựng bằng xương người và đất sét nung. Trên bàn thờ, năm chiếc sọ người chết trùng giờ hung đang lơ lửng giữa hư không, hốc mắt chúng phát ra những luồng tà quang màu đỏ máu lập lòe. Xung quanh bàn thờ, hàng chục hũ sành ngải rỉ ra thứ máu đen hôi thối, bốc khói nghi ngút.

“Hộc… hộc…”

Lão Tám Hoài ôm lấy lồng ngực gầy trơ xương của mình, liên tục hộc ra những ngụm máu đen đặc, tanh tưởi xuống nền đất ẩm ướt. Cơ thể lão lúc này trông vô cùng thê thảm. Tà thuật phản phệ từ trận chiến ở hầm móng Giảng Võ và việc Hoàng Sẹo bị tiêu diệt tại tiệm xăm Bóng Tối đang tàn phá dữ dội lục phủ ngũ tạng của lão. Những đường gân đen như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm dưới làn da nhăn nheo, xám ngoét của lão, liên tục nứt toác ra và rỉ dịch vàng hôi thối.

“Trần Sinh… thằng ranh con dòng họ Trần… mày dám phá vỡ phong ấn của Nguyễn Thị Lượm… dám tiêu diệt đệ tử của ta…” Lão Tám Hoài gầm rú lên bằng một giọng điệu khàn đặc, điên cuồng. Đôi mắt ti hí của lão đỏ ngầu như hai đốm lửa ma trơi, tràn ngập sát ý và sự căm hận tột cùng.

Cơn đau đớn dữ dội ập đến khiến lão khuỵu xuống. Đàn Huyết Rết Ngải nuôi trong chiếc hũ sành bên cạnh bỗng nhiên nổi loạn, chúng ngửi thấy mùi máu thối rữa của chủ nhân liền điên cuồng bò ra ngoài, lao vào cắn xé và hút máu trên cánh tay lão. Lão Tám Hoài nghiến răng, vội vàng vốc một nắm bột chu sa trộn tro xương người chết rắc xung quanh đàn tế. Ngọn lửa tà dị bùng lên thiêu rụi đám Huyết Rết Ngải phản chủ thành những xác khô đen kịt, bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Lão thở dốc, run rẩy móc từ trong túi áo ra một viên tà dược màu đỏ máu, vội vã nuốt chửng. Viên tà dược đi vào bụng, tạm thời ép chặt luồng oán khí nghịch hành trong cơ thể lão xuống, giúp lão lấy lại được chút sinh khí tàn tạ.

Lão nhìn chằm chằm vào bài vị của Nguyễn Thị Lượm đã bị cháy xém thành tro bụi trên bàn thờ. Lão biết mình không còn nhiều thời gian. Thể xác của lão đã bị tà thuật gặm nhấm đến mức giới hạn cực hạn, nếu không kích hoạt Thiên Linh Đại Trận vào đêm mai để khóa long mạch sông Hồng, cướp đoạt vận mệnh giàu sang và bất tử, lão sẽ tự bẻ cổ chết vì tà thuật phản phệ ngay lập tức.

“Ta phải bắt sống thằng ranh con đó… Máu chí dương mười đời của dòng họ Trần chính là Nhãn Trận Dương hoàn hảo nhất…” Lão Tám Hoài cười lạnh một tiếng ghê rợn.

Lão dùng móng tay dài đen ngòm tự rạch nát lòng bàn tay trái của mình. Máu đen đặc, tanh tưởi chảy ra xối xả. Lão dùng ngón tay trỏ tay phải nhúng vào máu, run rẩy viết lên một miếng da thuộc rách nát được lột từ xác người chết oan. Nét chữ viết bằng máu đen cực kỳ run rẩy, đứt gãy nhưng chứa đựng một luồng sát ý và oán độc ngập trời.

Khi chữ cuối cùng được hoàn thành, miếng da thuộc bỗng nhiên rung lên bần bật, tỏa ra một làn sương mù màu đỏ máu tanh tưởi.

Lão Tám Hoài huýt sáo một tiếng kỳ dị. Từ trong góc tối của mật thất, một bóng đen khổng lồ bay vút ra, đáp xuống vai lão. Đó là một con quạ đen khổng lồ – Linh Điêu Ngải – thứ quái vật được lão luyện bằng cách cho ăn thịt người chết trùng và máu chu sa suốt mười năm qua. Con quạ có đôi mắt đỏ ngầu như hai giọt máu, chiếc mỏ sắt nhọn hoắt đang găm chặt một chiếc đinh đồng rỉ sét, chân nó quấn đầy những sợi chỉ ngũ sắc ngược màu đen xám.

Lão Tám Hoài nhét bức huyết thư bằng da thuộc vào chiếc ống tre nhỏ quấn quanh chân con quạ. Lão ghé sát mặt vào con quái vật, thổi một luồng tà khí nồng nặc mùi dầu gió Con Ó vào mắt nó, khàn giọng ra lệnh:

“Bay đi… tìm đến chỗ thằng Tư Lành và thằng ranh con dòng họ Trần… đưa thư khiêu chiến cho chúng nó… Hãy cho chúng nó biết cái giá của việc đối đầu với ta!”

Con quạ đen khẽ kêu lên một tiếng “Quạ… quạ…” khàn đặc, tà dị rồi vỗ cánh bay vút ra khỏi mật thất, lao thẳng vào màn mưa bão đen kịt của bầu trời Hà Nội.

***

Trở lại tiệm mai táng An Lạc ở ngõ Khâm Thiên.

Không khí ấm áp của căn phòng liệm bỗng nhiên bị phá vỡ một cách đột ngột. Chiếc bóng đèn tuýp trên trần nhà đang sáng tỏ bỗng nhiên chớp tắt liên tục, phát ra những tiếng kêu “tè… tè…” chói tai rồi tối sầm lại, chỉ còn lại ánh lửa đỏ vàng yếu ớt phát ra từ bếp than tổ ong.

Nhiệt độ trong căn phòng đột ngột hạ thấp xuống một cách phi lý. Cái lạnh buốt giá thấu xương tủy từ đâu ập đến khiến hơi thở của tôi, Phát béo và Quỳnh lập tức ngưng tụ thành những luồng khói trắng xóa giữa hư không.

“Trời đất ơi, sao tự nhiên lạnh thế này? Bếp than vẫn đang cháy đỏ rực cơ mà!” Phát béo run cầm cập, hai hàm răng va vào nhau lập cập “cộp… cộp… cộp”. Gã vội vàng vứt chiếc chày dâu tằm xuống đất, nhảy tót lên chiếc ghế tre, ôm khư khư lấy người.

“U u u…”

Tiếng chuông gió bằng xương động vật treo ngoài cửa tiệm của Ông Tư Lành bỗng nhiên lắc lư dữ dội, phát ra những tiếng kêu lách cách khô khốc, dồn dập báo hiệu một luồng âm khí cực kỳ khủng khiếp đang tiến đến gần.

Đại não của tôi đột ngột nhói đau dữ dội như có hàng vạn cây kim châm cứu đâm thẳng vào thái dương. Năng lực Khứu Giác Oán Khí viên mãn cực hạn của tôi bùng nổ dữ dội. Tôi ngửi thấy một mùi tanh tưởi cực kỳ nồng nặc của thịt người rữa nát trộn lẫn với mùi dầu gió Con Ó hôi thối đang xộc thẳng vào phòng từ phía cửa sổ áp mái.

“Cẩn thận! Có biến!” Tôi hét lên một tiếng cảnh báo, lập tức đứng bật dậy, tay phải rút phắt chiếc Thước Tầm Long bằng đồng dắt bên hông ra thủ thế.

“Quạ… quạ… quạ…”

Một tiếng kêu khàn đặc, tà dị vang lên ngay sát cửa sổ áp mái. Ngay sau đó, một tiếng “xoảng” chói tai vang lên, cánh cửa kính áp mái bị tông vỡ nát thành hàng vạn mảnh vụn rơi loảng xoảng xuống sàn nhà.

Một bóng đen khổng lồ lao vút qua cửa sổ, mang theo một luồng gió lạnh ngắt màu đen kịt tràn vào phòng. Đó là con quạ đen khổng lồ Linh Điêu Ngải của Lão Tám Hoài. Đôi mắt đỏ ngầu của nó như hai giọt máu tươi rực sáng trong bóng tối, chiếc mỏ sắt găm đinh đồng rỉ sét há hốc ra, phát ra những tiếng kêu ghê rợn xé rách màng nhĩ.

Sự xuất hiện của con quạ mang theo luồng âm khí âm u cực thịnh khiến Ấn Ký Đoạt Hồn trên bả vai phải của Vũ Thúy Quỳnh lập tức bộc phát dữ dội.

“A!”

Quỳnh đau đớn thét lên một tiếng nhỏ, cuộn chỉ ngũ sắc trên tay cô rơi tuột xuống đất. Khuôn mặt cô lập tức biến dạng vì đau đớn, sắc mặt tái nhợt không còn một giọt máu. Những đường gân đen như rễ cây cổ thụ lập tức nổi lên cuồn cuộn dọc theo cánh tay phải, bò nhanh lên cổ và hướng thẳng về phía thái dương của cô. Cô ngã quỵ xuống sàn gạch lạnh lẽo, cơ thể co rút lại vì đau đớn tột cùng.

“Quỳnh!” Tôi biến sắc, gầm lên một tiếng.

Con quạ đen khổng lồ nhìn thấy Quỳnh ngã xuống, đôi mắt đỏ ngầu của nó lóe lên tia sáng tà dị. Nó vỗ cánh, lao thẳng xuống định dùng chiếc mỏ găm đinh đồng đâm thẳng vào đỉnh đầu của cô để đoạt đi hồn phách.

“Dạ Bộ!”

Tôi không thèm suy nghĩ, lập tức kích hoạt năng lực Dạ Bộ từ cuốn Sổ Tay Da Bò. Thân hình tôi chuyển động với tốc độ kinh hoàng tăng vọt 200%, lướt đi trong bóng tối mà không hề phát ra một tiếng động nào. Chỉ trong một chớp mắt, tôi đã xuất hiện ngay trước mặt Quỳnh.

Tôi vận chuyển toàn bộ linh lực Thủy Vía cuồn cuộn trong kinh mạch vào tay phải, vung mạnh Thước Tầm Long bằng đồng lên. Một luồng ánh sáng màu xanh lam dịu mát bùng lên từ chiếc thước, chém đứt đôi luồng âm khí đen kịt đang bao vây xung quanh cơ thể Quỳnh, tạm thời áp chế Ấn Ký Đoạt Hồn trên người cô lại.

Con quạ đen Linh Điêu Ngải thấy đòn tấn công bị chặn đứng, nó thét lên một tiếng người ghê rợn:

“Chết đi… thằng ranh con dòng họ Trần!”

Nó quay ngoắt đầu lại, đôi cánh đen khổng lồ vỗ mạnh, tạo ra hàng chục luồng gió đen chứa đầy những chiếc lông vũ sắc nhọn như dao cạo lao thẳng vào ngực tôi. Đồng thời, thân hình khổng lồ của nó lao vút về phía Ông Tư Lành đang nằm trên phản gỗ.

“Mơ đi con quạ rách!”

Tôi gầm lên, tay trái thọc nhanh vào túi áo khoác, rút chiếc bật lửa Zippo khắc hình Quan Công ra. Tôi dùng ngón cái gạt mạnh bánh xe đá lửa.

“Tách!”

Một ngọn lửa thuần dương màu đỏ rực bùng lên từ chiếc bật lửa Zippo. Tôi ngậm một ngụm rượu gừng tẩy trần mười năm đặt trên bàn, phun mạnh vào ngọn lửa.

“Phù!”

Ngọn lửa gặp rượu gừng lập tức bùng cháy dữ dội, hóa thành một luồng hỏa long màu đỏ rực, mang theo dương khí thuần khiết mười đời của dòng họ Trần cuồn cuộn lao thẳng về phía con quạ đen khổng lồ.

“Quạ… quạ…”

Con quạ đen không kịp né tránh, toàn bộ thân hình khổng lồ của nó bị ngọn lửa thuần dương bao trùm lấy. Nó thét lên những tiếng kêu đau đớn, giãy giụa điên cuồng giữa hư không. Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, tà khí trên người nó bị thiêu rụi hoàn toàn, toàn bộ cơ thể con quạ bốc cháy thành ngọn lửa lân tinh màu xanh lục bốc mùi dầu gió Con Ó cực kỳ hôi thối, rồi đổ sụp xuống sàn gạch thành một vũng tro đen kịt.

Từ trong đống tro tàn của con quạ, một cuộn da thuộc màu đỏ lòm oán khí, rỉ máu tươi ròng ròng rơi ra, lăn lóc trên nền nhà.

Căn phòng liệm lập tức trở lại sự tĩnh lặng vốn có. Chiếc bóng đèn tuýp trên trần nhà chớp tắt thêm vài cái rồi sáng tỏ trở lại, chiếu sáng hiện trường hỗn loạn dính đầy mảnh kính vỡ và vũng tro đen bốc khói nghi ngút.

“Hộc… hộc…”

Tôi thở dốc, thu hồi bật lửa Zippo và Thước Tầm Long lại, vội vàng cúi xuống đỡ lấy Vũ Thúy Quỳnh đang run rẩy dưới đất:

“Đồng chí cảnh sát, cô có sao không?”

Quỳnh khẽ lắc đầu, gượng đứng dậy nhờ sự hỗ trợ của tôi. Những đường gân đen trên cổ cô đã lặn xuống, sắc mặt cô dần hồng hào trở lại nhờ luồng linh lực Thủy Vía tôi truyền sang xoa dịu vết thương. Cô mím chặt môi, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào cuộn da thuộc rỉ máu dưới đất:

“Tôi không sao… Cảm ơn anh Sinh. Đó là cái gì vậy?”

Phát béo lúc này mới dám từ trên ghế tre bò xuống, tay gã vẫn lăm lăm chiếc chày dâu tằm, khuôn mặt mập mạp tái mét vì sợ hãi:

“Trời đất ơi, con quạ gì mà to như con ngỗng thế kia? Lại còn biết nói tiếng người nữa chứ! Tao suýt chút nữa là mất vía rồi. Sếp Sinh ơi, cái cuộn da thuộc kia… nó đang rỉ máu kìa!”

Tôi dắt Thước Tầm Long vào hông, tiến đến trước vũng tro đen. Tôi dùng đầu chiếc thước tầm long khẽ khều cuộn da thuộc lên. Một luồng oán khí lạnh ngắt lập tức truyền từ chiếc thước vào tay tôi, nhưng ngay lập tức bị dương khí từ cuốn Sổ Tay Da Bò trong túi áo tôi triệt tiêu hoàn toàn.

“Đó là Linh Điêu Ngải của Lão Tám Hoài.” Ông Tư Lành khập khiễng bước từ trên phản gỗ xuống, giọng ông khàn đặc và lạnh tanh dội lại từ phía sau. Ông nhìn vào cuộn da thuộc, đôi mắt một bên đeo băng đen khẽ nheo lại: “Nó lần theo vết tà độc rỉ ra từ bả vai của tao để tìm đến tận đây. Cuộn da thuộc đó… chính là thư khiêu chiến của lão.”

Tôi mở cuộn da thuộc ra. Miếng da thuộc rách nát được lột từ xác người chết oan lập tức tỏa ra một làn sương mù màu đỏ máu tanh tưởi. Trên mặt da, những nét chữ viết bằng máu đen đặc, run rẩy và đứt gãy hiện lên rõ mồn một.

Tôi hít một hơi thật sâu, khàn giọng đọc to nội dung bức thư cho mọi người cùng nghe:

*“Tư Lành và thằng ranh con dòng họ Trần.*

*Chúng mày dám phá hỏng kế hoạch của ta tại Giảng Võ, dám sát hại đệ tử của ta tại Khâm Thiên. Nhưng tất cả đã quá muộn rồi. Thiên Linh Đại Trận đã hoàn thành chín phần mười.*

*Đứa con gái ruột thất lạc có vết bớt bỉ ngạn sau gáy của Trịnh Tiến Nam đang nằm trong tay ta, dòng máu đặc biệt của nó đã được hiến tế làm Nhãn Trận Âm. Linh hồn oán hận của gã phản đồ Trần Phong đã bị ta giam cầm dưới đáy hố sụt làm Nhãn Trận Dương phụ.*

*Đêm mai, khi nguyệt thực toàn phần xảy ra, mặt trăng máu sẽ là lúc ta kích hoạt Thiên Linh Đại Trận để khóa long mạch sông Hồng, đạt được đại đạo bất tử.*

*Nếu thằng ranh con dòng họ Trần muốn đòi lại nợ máu mười năm trước cho bố mẹ nó, muốn giải cứu đứa con gái tội nghiệp kia và linh hồn của Trần Phong, thì đêm mai hãy mang mười đời Âm Đức của dòng họ Trần đến dốc Quỷ Khóc nộp mạng làm Nhãn Trận Dương chính cho ta.*

*Ta sẽ đợi chúng mày ở đó. Đêm mai sẽ là đêm trùng tang của dòng họ Trần!”*

Đọc xong chữ cuối cùng, bức huyết thư bỗng nhiên bốc lên một luồng khói đen kịt, mùi dầu gió Con Ó hôi thối nồng nặc tỏa ra khắp phòng khiến Phát béo phải bịt mũi ho sặc sụa.

“Khốn nạn! Lão ta dám dùng cả một cô bé vô tội và anh Trần Phong để làm vật hiến tế!” Vũ Thúy Quỳnh phẫn nộ gầm lên, hai nắm tay cô siết chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc. Ánh mắt cô tràn ngập sát ý và sự kiên định của một cảnh sát hình sự: “Tôi sẽ báo cáo lên sở, huy động toàn bộ lực lượng để phong tỏa dốc Quỷ Khóc ngay lập tức!”

“Không được!” Ông Tư Lành nghiêm khắc lên tiếng, khàn giọng ngắt lời Quỳnh. Ông khập khiễng bước đến bên bàn gỗ, chỉ ngón tay nhăn nheo vào bức huyết thư đẫm máu: “Thằng ranh con Trần Sinh, mày hãy nhìn kỹ những nét chữ này đi.”

Tôi tập trung linh lực vào mắt, kích hoạt Vía Thấu Thị nhìn thẳng vào những nét chữ viết bằng máu đen trên cuộn da thuộc. Dưới nhãn quang của Vía Thấu Thị, tôi phát hiện ra những nét chữ viết bằng máu đen cực kỳ run rẩy, đứt gãy, luồng tà quang đỏ máu bao quanh bức thư đang nhấp nháy liên tục một cách yếu ớt, không hề ổn định.

“Ông Tư, nét chữ này… tà khí của nó đang bị đứt đoạn?” Tôi biến sắc, nhận ra điều bất thường.

Ông Tư Lành gật đầu, rít một hơi thuốc lào rồi khàn giọng phân tích:

“Đúng vậy! Trận chiến ở hầm móng Giảng Võ và việc mày tiêu diệt Hoàng Sẹo tại tiệm xăm đã khiến tà thuật của Lão Tám Hoài bị phản phệ cực kỳ nghiêm trọng. Luồng oán khí nghịch hành đang tàn phá kinh mạch của lão hằng giờ hằng phút. Lão đang hấp hối, cơ thể lão đã thối rữa đến mức giới hạn rồi. Lão biết mình không thể chờ đợi thêm được nữa, nên mới phải vội vã gửi thư khiêu chiến, ép chúng ta phải quyết chiến sớm vào đêm mai trước khi lão tự bạo kinh mạch mà chết!”

Ông lão một mắt nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt nghiêm nghị chứa đựng một sự quyết đoán tột cùng:

“Trần Sinh, đây là cơ hội duy nhất và cũng là cuối cùng của chúng ta! Lão Tám Hoài đang ở trạng thái yếu nhất từ trước đến nay do bị phản phệ tà thuật. Đêm mai nguyệt thực toàn phần, mặc dù âm khí dốc Quỷ Khóc đạt đỉnh điểm, nhưng tà lực của lão lại đang lung lay dữ dội. Chỉ cần mày dùng mười đời Âm Đức tích lũy trong Sổ Tay Da Bò và Thước Tầm Long chém đứt năm sợi xích oán khí kia, tà trận sẽ tự sụp đổ, và lão sẽ bị vạn quỷ cắn xé linh hồn mà chết không toàn thây!”

Tôi nhìn chằm chằm vào cuộn da thuộc rỉ máu dưới đất. Sự căm hận tích tụ suốt mười năm qua kể từ ngày bố mẹ tôi bị hại chết dâng trào cuồn cuộn trong lồng ngực tôi như một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào.

Tôi rút chiếc bật lửa Zippo Quan Công ra, một lần nữa gạt mạnh bánh xe đá lửa. Ngọn lửa thuần dương màu đỏ rực bùng lên, tôi đưa ngọn lửa dí sát vào cuộn da thuộc đẫm máu.

“Xèo… xèo…”

Miếng da thuộc bùng cháy dữ dội dưới ngọn lửa thuần dương của chiếc Zippo Quan Công. Luồng oán khí đen kịt và mùi dầu gió hôi thối phát ra từ bức thư lập tức bị ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn, biến thành những tàn tro vô hại bay lơ lửng rồi tan biến vào hư không, trả lại sự thanh sạch và ấm áp vốn có cho căn phòng liệm của tiệm An Lạc.

“Đêm mai… dốc Quỷ Khóc sẽ là nơi chôn thây của Lão Tám Hoài!” Tôi gằn giọng gầm lên, sát ý trong mắt bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.

Vũ Thúy Quỳnh bước đến bên cạnh tôi, cô nắm chặt khẩu súng ngắn K54 trong tay, ánh mắt kiên định nhìn tôi:

“Anh Sinh, đêm mai tôi sẽ dùng danh nghĩa cảnh sát hình sự để phong tỏa toàn bộ khu vực bờ đê dốc Quỷ Khóc dưới danh nghĩa điều tra vụ án mạng của anh Trần Phong. Tôi thề sẽ tử thủ trên bờ đê, quyết không để một tên tay sai nào của Lão Tám Hoài lọt lưới dương gian để phá hoại dây cứu sinh của anh!”

Phát béo lúc này cũng đứng bật dậy từ trên ghế tre. Mặc dù khuôn mặt mập mạp của gã vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng gã vẫn dũng cảm vác chiếc chày dâu tằm lên vai, hét lớn:

“Đúng thế! Đêm mai tao cũng không sợ nữa! Tao thề sẽ dán kín ba trăm lá bùa Sắc Lệnh lên chiếc xe tải IFA này, quét sạch nhựa dâu tằm bảo mạng lên bốn bánh xe. Tao sẽ lái chiếc xe này húc bay cả cái đàn tế của Lão Tám Hoài cho mày chém đứt đầu lão, đòi lại công lý cho Ông Tư và chị Lượm!”

Tôi nhìn Phát béo, nhìn Quỳnh, rồi nhìn sang Ông Tư Lành đang mỉm cười gật đầu hài lòng trên phản gỗ. Một luồng cảm xúc ấm áp dâng trào trong lồng ngực tôi. Giữa thế giới âm phần đầy rẫy sự đáng sợ, tàn bạo và thối rữa này, tôi không hề cô độc. Bên cạnh tôi vẫn còn có những người đồng đội nghĩa khí, sẵn sàng vào sinh ra tử cùng tôi để đòi lại công lý cho cõi dương và cõi âm.

“Được rồi! Đêm mai nguyệt thực toàn phần, chúng ta sẽ xuất kích tiến vào dốc Quỷ Khóc!” Tôi gằn giọng tuyên bố, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía cửa sổ bám đầy nước mưa, nơi dốc Quỷ Khóc đang chìm trong bóng tối tăm tối của bão giông sắp tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8