Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 31: Người đàn bà mặc áo bà ba trắng
Dưới đáy mắt tôi, một vệt máu vàng kim rực rỡ đột ngột loang ra, nuốt chửng lấy màn đêm đen kịt của dốc Quỷ Khóc năm 1995. Có những điềm báo tâm linh không xuất hiện bằng tiếng quạ kêu hay cú rúc, mà nó đến từ sự tĩnh lặng đột ngột của đất trời. Cơn mưa bão gào rú cuồng loạn ngoài đê sông Hồng bỗng chốc im bặt như bị một bàn tay khổng lồ vô hình bóp nghẹt. Không còn tiếng sấm rền, không còn tiếng mưa quất ràn rạt vào da thịt, cũng triền đê sạt lở.
Thay thế vào đó là một bầu không khí tĩnh mịch đến rợn người, lạnh lẽo và đặc quánh. Ánh sáng vàng vọt của bóng đêm đô thị vụt tắt, nhường chỗ cho một buổi hoàng hôn đỏ rực như máu rưới thẳng xuống từ đỉnh trời. Mặt trời lúc này trông giống như một lòng đỏ trứng muối khổng lồ bị ai đó bóp nát, phun trào thứ ánh sáng đỏ ối, u uất nhuốm lên vạn vật.
Tôi khẽ chớp mắt, cảm giác bỏng rát nơi thái dương do năng lực Khứu Giác Oán Khí mang lại dần dịu đi, nhưng thay vào đó là một cơn chóng mặt dữ dội. Khi tôi định hình lại tiêu cự của đôi mắt âm dương, tôi kinh ngạc phát hiện ra mình không còn đứng trên nền đất bùn trơn trượt của bờ đê dốc Quỷ Khóc nữa.
Dưới chân tôi là những tấm ván gỗ sồi mục nát, rỉ nhựa đen và bốc lên mùi ẩm mốc nồng nặc. Tôi đang đứng trên một con đò lá tre cũ kỹ, nhỏ hẹp và chông chênh. Con đò độc mộc ấy không hề có người chèo, không có mái che, cứ thế lững lờ trôi tự do giữa một dòng sông Hồng rộng mênh mông, bát ngát không thấy đâu là bờ bến. Lớp sương mù hoàng hôn bảng lảng, mang theo sắc đỏ tà mị phủ kín mặt nước, khiến ranh giới giữa trời và đất như hòa làm một.
“Khẹc! Khẹc… Cái mùi gì mà tanh thế này?”
Một tiếng ho khan quen thuộc vang lên bên tai tôi. Tôi quay đầu lại, thấy Phát béo đang lồm cồm bò dậy từ lòng đò. Gã dụi dụi đôi mắt híp, nhìn dáo dác xung quanh rồi đột ngột đứng sững người như trời trồng. Khi gã nhìn xuống dòng nước sông Hồng đang cuộn chảy dưới mạn thuyền – một dòng nước không còn màu phù sa nâu đỏ quen thuộc mà là một màu đỏ quắt lại, đặc sánh như máu loãng – gã lập tức rú lên một tiếng kinh hoàng làm con đò lá tre chao đảo dữ dội.
“Mẹ ơi! Sinh ơi! Cứu tao! Sao nước sông lại có màu như nước lẩu thái thế này? Có phải tao với mày bị xe cán chết rồi nên giờ đang đi đò qua sông Nại Hà đầu thai không? Ôi tổ tiên ơi, con còn chưa kịp lấy vợ, chưa kịp tiêu hết số tiền năm triệu đồng của bà Nhàn đặt cọc mà!”
“Mày ngậm cái miệng rộng lại giùm tao!” Tôi lập tức quát lớn, đồng thời vận chuyển một luồng linh lực Thủy Vía mát lạnh xuống lòng bàn chân, ghì chặt lấy tấm ván gỗ để giữ thăng bằng cho con đò khỏi bị lật. “Mày mà chết thì Diêm Vương cũng chê vì tốn diện tích đất âm phủ, không có chỗ mà chứa cái thân hình gần một tạ của mày đâu.”
“Thế… thế đây là đâu?” Phát béo mếu máo, hai tay ôm khư khư lấy hũ sành đựng tro cốt của vong nhi Nguyễn Thế Bảo vào lòng như ôm một bảo vật gia truyền, người run bần bật như cầy sấy.
“Đây là Oán Cảnh.” Tôi nheo mắt, hít một hơi thật sâu để cảm nhận luồng khí tức xung quanh.
Khứu Giác Oán Khí của tôi lúc này hoạt động cực kỳ nhạy bén. Nó không còn ngửi thấy mùi khói súng K54 hay mùi bùn đất năm 1995 nữa, mà là mùi phù sa cổ xưa nồng nặc của hai mươi năm trước, trộn lẫn với mùi rỉ sét của xích sắt đồng đen ngâm dưới nước lâu ngày và mùi tóc cháy khét lẹt.
Tôi thò tay vào ngực áo khoác, chạm vào cuốn Sổ Tay Da Bò. Cuốn sổ lúc này nóng rực lên như một cục than hồng, nhưng không hề làm tôi bị bỏng. Trang sách vô tự rỉ ra những giọt máu vàng kim chính là chìa khóa mở ra cánh cổng thời gian này. Khi tôi đối đầu với Nguyễn Thị Lượm tại dốc Quỷ Khóc, oán khí cực hạn của cô ta va chạm với dương khí chí thuần từ dòng máu dòng họ Trần trong cuốn sổ, vô tình kích hoạt “Oán Cảnh” – một không gian ký ức oán hận được tạo ra từ linh thức của người chết oan.
Nói một cách dễ hiểu, linh hồn của tôi, Phát béo và Vũ Thúy Quỳnh đã bị kéo ngược dòng thời gian về lại khúc sông Hồng năm 1975 – thời điểm Nguyễn Thị Lượm bị sát hại. Muốn thoát ra khỏi cái bẫy tâm linh này, cách duy nhất là dùng “luật âm phần” để tìm ra nguyên nhân cái chết và hóa giải oán hận của cô ta. Diệt một con ma thì dễ, nhưng độ một oán quỷ có thâm niên hai mươi năm thì phải tìm tận gốc rễ của chữ “Oán”.
Tôi nhìn xuống giữa lòng đò. Vũ Thúy Quỳnh đang nằm bất động ở đó. Gương mặt thanh tú của cô cảnh sát lúc này xám ngoét, đôi lông mày nhíu chặt lại đầy đau đớn. Cánh tay phải của cô – nơi bị trúng Ấn Ký Đoạt Hồn của Lão Tám Hoài – đang đen sạm lại, các đường gân đen nổi lên như những con giun đất đang bò trườn dưới da. May mắn thay, sợi chỉ ngũ sắc tôi quấn quanh cổ tay cô vẫn đang phát ra những luồng sáng mờ nhạt, ngăn không cho tà khí xâm nhập vào tim.
Tôi ngồi thụp xuống, rút chiếc thước tầm long bằng đồng ra khỏi thắt lưng. Chiếc thước đồng lúc này không hề xoay tròn mà rung lên bần bật, phát ra những tiếng “o o” trầm đục như tiếng chuông chùa gọi hồn. Tôi quấn một đầu sợi chỉ ngũ sắc từ tay Quỳnh nối trực tiếp vào thân thước tầm long, sau đó cắm mạnh đầu thước xuống kẽ hở của ván đò.
“Thủy Vía định hồn, mượn nước giữ vía!”
Tôi lẩm nhẩm chú ngữ, truyền một phần linh lực Thủy Vía ít ỏi còn sót lại trong kinh mạch chạy dọc theo sợi chỉ ngũ sắc. Luồng sáng xanh lam nhạt tỏa ra, bao bọc lấy cơ thể Quỳnh như một màng sương mỏng, tạm thời cô lập linh hồn cô khỏi âm khí nồng nặc của sông Hồng năm 1975.
“Phát béo, nghe tao bảo đây.” Tôi quay sang nhìn gã bạn thân đang mặt cắt không còn giọt máu. “Bây giờ tao phải dùng luật âm phần để nói chuyện với vong hồn dưới sông. Mày ngồi im tại chỗ, tuyệt đối không được buông hũ sành của cu Bảo ra. Một tay ôm lấy hũ sành, tay kia giữ chặt lấy bả vai của đồng chí cảnh sát. Nếu mày thấy có cái gì nhô lên từ mặt nước định lôi cô ấy xuống, mày cứ lấy muối hột trộn tỏi trong túi áo mà ném thẳng vào mặt nó cho tao. Rõ chưa?”
Phát béo nuốt nước bọt cái “ực”, hai hàm răng va vào nhau lập cập phát ra tiếng “cọc cọc”. Nhưng nhìn thấy vẻ nghiêm túc của tôi, gã vẫn gật đầu cái rụp. Gã xê dịch cái mông nặng nề lại gần Quỳnh, một tay ghì chặt hũ sành của Nguyễn Thế Bảo vào lồng ngực béo múp, tay còn lại bấu chặt lấy vai áo khoác da của Quỳnh như một gã hộ vệ trung thành nhưng vô tri.
“Sinh… mày… mày nhớ cẩn thận đấy. Tao mà có mệnh hệ gì là cả tiệm mai táng An Lạc không có ai làm kế toán đâu. Với lại… tao vẫn chưa đòi mày tiền tăng lương gấp rưỡi đâu đấy!” Phát béo mếu máo dặn dò.
“Yên tâm, nếu tao chết, tao sẽ viết di chúc để lại cho mày toàn bộ đống nợ tiền nhà ba tháng qua,” tôi khẽ cười khẩy, cố tình buông một câu tự giễu để làm dịu đi bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở này.
Tôi đứng thẳng người dậy trên mũi đò, gió hoàng hôn lướt qua mặt mang theo cái lạnh buốt của nước sông và mùi tử khí đặc trưng. Con đò độc mộc vẫn trôi lững lờ, xung quanh sương mù đỏ ối bắt đầu dày đặc dần, che khuất hoàn toàn tầm nhìn xa quá năm mét.
Đột nhiên, từ phía trước mũi đò khoảng mười mét, mặt nước sông Hồng đang yên ả bỗng nhiên sủi bọt đen ngòm. Những bong bóng nước to bằng nắm tay vỡ ra, giải phóng một mùi hôi thối kinh hoàng của xác động vật phân hủy lâu ngày.
“Ùm… Ùm…”
Tiếng nước vỗ vào mạn đò bỗng nhiên dồn dập hơn. Và rồi, từ trong màn sương mù đỏ ối ấy, một tiếng khóc thê lương, ai oán cất lên. Âm thanh đó không giống như tiếng khóc bình thường của con người, mà nó u uất, nghẹn ngào, mang âm hưởng của một câu hát ru dang dở bị bóp nghẹt dưới dòng nước sâu:
“Gió… mùa thu… mẹ ru… con ngủ… năm canh chày… con hỡi… con ơi… sao chưa… về với mẹ…”
Tiếng hát ru thê thảm ấy lọt vào tai tôi, khiến đại não tôi đau nhói như có hàng ngàn cây kim châm vào thái dương. Khứu Giác Oán Khí của tôi bị kích thích cực đoan, máu từ hai bên lỗ mũi bắt đầu rỉ ra thành vệt đỏ thẫm. Tôi cắn chặt răng, vận hành luồng Thủy Vía mát lạnh chạy dọc lên đỉnh đầu để giữ cho thần trí không bị tiếng khóc ấy mê hoặc.
Ở phía sau, Phát béo đã bắt đầu có dấu hiệu mất hồn. Đôi mắt gã lờ đờ, tay phải buông lỏng vai Quỳnh ra, người hơi nghiêng về phía mạn thuyền như muốn lao đầu xuống dòng nước đỏ ngầu dưới kia.
“Bật lửa Quan Công, dương hỏa định tâm!”
Tôi hét lớn, ngón tay cái gạt mạnh bánh xe chiếc bật lửa Zippo.
“Tách!”
Ngọn lửa vàng rực bùng lên trên mũi đò. Ánh sáng ấm áp của dương hỏa chiếu rọi vào mặt Phát béo, khiến gã giật nảy mình một cái, đôi mắt híp lập tức lấy lại tiêu cự. Gã hốt hoảng rụt người lại, vội vàng lấy tay tát bôm bốp vào má mình để tỉnh táo rồi ôm chặt lấy Quỳnh hơn.
“Úi giời đất ơi! Suýt nữa thì tao đi tắm sông rồi! Cái tiếng khóc gì mà nghe như tiếng loa phường hỏng thế không biết!” Phát béo gào lên, mặt mũi cắt không còn giọt máu.
Tôi không trả lời gã, đôi mắt âm dương của tôi đang đổ dồn về phía mặt nước trước mũi đò.
Từ dưới lòng nước sông Hồng đỏ ngầu, một bóng người phụ nữ từ từ nổi lên. Cô ta đứng lơ lửng trên mặt nước, cơ thể không hề chìm xuống dù không có bất kỳ điểm tựa nào. Cô ta mặc một chiếc áo bà ba trắng, nhưng chiếc áo ấy đã rách nát tả tơi, bám đầy những mảng bùn non đen sẫm và rêu phong sông nước. Da thịt cô ta trương phình, xám xịt và nhợt nhạt do bị ngâm nước suốt hai mươi năm qua.
Nhưng điều kinh khủng nhất chính là mái tóc của cô ta. Mái tóc đen dài rười rượi, bết chặt lấy bùn đất, phủ kín hoàn toàn khuôn mặt. Từ kẽ tóc và dưới vạt áo bà ba, những sợi xích sắt đồng đen rỉ sét to bằng cổ tay quấn chặt lấy cổ, bả vai và hai cổ tay cô ta. Những sợi xích ấy găm sâu vào da thịt trương phình, rỉ ra thứ dịch đen hôi thối, kéo dài lòng thòng xuống tận đáy sông sâu thẳm dưới chân cô ta. Mỗi khi cô ta cử động, tiếng xích sắt va vào nhau “loảng xoảng” lại vang lên, nghe chói tai và lạnh buốt thấu xương.
Đây chính là Nguyễn Thị Lượm – Quỷ Oán Sông Đỏ, thực thể tâm linh mạnh mẽ nhất cai quản khúc sông chết chóc này.
Cuốn Sổ Tay Da Bò trong túi áo tôi rung lên bần bật như muốn nhảy ra ngoài. Trang giấy ghi tên Lê Thị Mai và Nguyễn Thị Lượm rỉ máu đen ngòm, những dòng chữ cổ tự động hiện lên rồi biến mất liên tục, như thể đang ghi nhận oán niệm cực hạn của ác linh trước mặt.
Tôi tiến lên một bước, đứng sát mép mũi đò chông chênh. Dù bả vai trái vẫn còn đau nhức do phát đạn sượt qua đêm qua, tôi vẫn cố gắng đứng thẳng lưng, khí chất của một phu gom xác dòng họ Trần bộc phát hoàn toàn. Tôi không dùng Zippo để phun lửa tấn công, bởi tôi biết, trong Oán Cảnh này, sức mạnh của Nguyễn Thị Lượm là vô tận. Nếu dùng bạo lực để trấn áp, con đò nhỏ này sẽ lập tức bị sóng dữ sông Hồng nhấn chìm ngay tức khắc.
Tôi hít một hơi thật sâu, dùng giọng điệu trầm ấm, uy nghiêm nhưng chứa đựng sự trắc ẩn sâu sắc để cất tiếng gọi:
“Nguyễn Thị Lượm! Tôi là Trần Sinh, kẻ gom xác dòng họ Trần. Hôm nay tôi đi đò qua khúc sông này không phải để dùng bùa chú diệt trừ cô, cũng không phải để phong ấn cô dưới đáy nước lạnh lẽo kia một lần nữa!”
Bóng trắng mặc áo bà ba từ từ dừng tiếng hát ru thê thảm. Từ đằng sau làn tóc đen dài rười rượi bết bùn, hai đốm sáng đỏ ngầu oán hận đột ngột lộ ra, nhìn chằm chằm vào tôi. Ánh mắt ấy chứa đựng sự căm phẫn, thù hận và đau đớn tích tụ suốt hai mươi năm qua.
“Kẻ gom xác… dòng họ Trần…” Giọng nói của cô ta cất lên, khàn đục, nghẹn ngào như tiếng nước chảy qua khe đá hẹp, mang theo luồng âm khí lạnh buốt thổi thẳng vào mặt tôi. “Các người… tất cả những kẻ còn sống… đều là lũ bội bạc… đều phải chết chìm… dưới dòng sông này!”
Mặt sông Hồng đỏ ngầu bỗng nhiên nổi sóng dữ dội. Những con sóng lớn cao hơn một mét liên tục đập mạnh vào mạn đò lá tre, khiến con đò nghiêng ngả như muốn lật úp. Phát béo rú lên kinh hãi, gã dùng cả người đè chặt lấy Quỳnh để cô không bị trượt xuống nước, miệng liên tục lẩm nhẩm: “A di đà phật, tổ tiên ơi cứu con, Sinh ơi cứu tao!”
“Chị Lượm!” Tôi vẫn đứng vững trên mũi đò, giọng nói đanh thép vang lên lấn át cả tiếng sóng vỗ. “Tôi biết cô chết oan! Tôi biết cô bị kẻ khác dùng xích sắt dìm xuống dòng sông này vào đúng giờ trùng để cướp đi vận mệnh giàu sang! Tôi biết nỗi đau của một người mẹ bị tước đoạt đứa con ngay khi nó chưa kịp chào đời!”
Từ “đứa con” vừa thốt ra khỏi miệng tôi, bóng trắng của Nguyễn Thị Lượm bỗng nhiên khựng lại. Hai đốm sáng đỏ ngầu trong mắt cô ta co rụt lại dữ dội. Những sợi xích sắt đồng đen quanh người cô ta rung lên “loảng xoảng” liên hồi như thể đang biểu thị sự chấn động tâm linh tột độ.
“Con… con của ta…” Cô ta lẩm nhẩm, giọng nói từ căm phẫn đột ngột chuyển sang run rẩy, thê lương. “Nó… nó ở đâu? Ai… ai đã mang nó đi?”
“Đứa trẻ đang ở đây!” Tôi chỉ tay về phía sau, nơi Phát béo đang ôm khư khư hũ sành màu đen của vong nhi Nguyễn Thế Bảo. “Hôm nay, Trần Sinh tôi lấy danh nghĩa của một phu gom xác, thề trước vong linh của cô: Tôi sẽ đưa tro cốt của con trai cô về quê chôn cất tử tế cạnh mẹ nó. Và tôi sẽ dùng luật âm phần, lôi kẻ đã dìm cô xuống sông năm xưa ra trước ánh sáng pháp luật và công lý cõi âm!”
Tôi bước lại gần chiếc hòm gỗ gia truyền, dùng tay mở nắp hòm. Từ bên trong, luồng nhiệt lượng ấm áp của cuốn Sổ Tay Da Bò lan tỏa ra, xua tan bớt màng sương mù đỏ ối xung quanh con đò.
“Tôi biết kẻ hại cô năm xưa giờ đã là một ông lão giàu có, quyền cao chức trọng ở dương gian. Tôi biết Lão Tám Hoài đã dùng tà thuật giam cầm linh hồn cô suốt hai mươi năm qua để làm tay sai cho lão.” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Lượm, giọng nói tràn đầy sự kiên định. “Nhưng lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt. Nợ máu của dòng họ Trần tôi với Lão Tám Hoài, nợ oán của cô với gã đàn ông bội bạc kia, hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau tính sổ!”
Nguyễn Thị Lượm đứng lơ lửng trên mặt nước, mái tóc dài của cô ta bay ngược ra phía sau dưới sức gió của Oán Cảnh, lộ ra một khuôn mặt trương phình nhưng vẫn thoảng nét thanh tú của một cô gái quê những năm 1970. Nước mắt của cô ta – thứ nước mắt màu đen quánh như bùn non – từ từ chảy dài xuống gò má xám xịt, rơi xuống mặt sông tạo thành những tiếng “tõm, tõm” vang vọng.
“Công lý… dương gian… làm gì có… công lý…” Lượm cười thảm thiết, tiếng cười của cô ta vang lên nghe như tiếng khóc nghẹn ngào. “Hắn… hắn đã giết mẹ con ta… hắn dùng xích sắt khóa chặt linh hồn ta dưới đáy bùn… suốt hai mươi năm… lạnh lẽo lắm… đau đớn lắm…”
Mặt sông Hồng dưới chân cô ta bỗng nhiên nứt ra một đường rãnh lớn, lộ ra một luồng hắc khí đen ngòm đang cuồn cuộn bốc lên. Từ dưới lòng khe nứt ấy, tôi ngửi thấy một mùi dầu gió Con Ó cực kỳ nồng nặc – mùi hương quen thuộc của Lão Tám Hoài.
Thì ra, ngay cả trong Oán Cảnh ký ức của Lượm, tà thuật phong ấn của Lão Tám Hoài vẫn đang cắm rễ sâu sắc dưới đáy sông, liên tục hút lấy oán khí của cô ta để nuôi dưỡng cho Thiên Linh Đại Trận của lão.
“Chị Lượm, hãy nhìn vào cuốn sổ này!” Tôi rút cuốn Sổ Tay Da Bò ra, giơ cao lên trước ngực. Trang giấy rách góc đang rỉ máu vàng kim tỏa ra một luồng hào quang ấm áp, chiếu thẳng vào những sợi xích sắt đồng đen trên người cô ta. “Dòng họ Trần chúng tôi gom xác cứu người, tích lũy âm đức cả đời không phải để thỏa hiệp với tà đạo. Nếu cô tin tôi, hãy cho tôi thấy toàn bộ ký ức của đêm mưa năm 1975 đó. Hãy cho tôi biết kẻ đeo đồng hồ vàng dìm cô xuống sông là ai!”
Nguyễn Thị Lượm nhìn chằm chằm vào cuốn Sổ Tay Da Bò đang tỏa sáng vàng kim. Sự ấm áp từ cuốn sổ dường như đã xoa dịu đi phần nào oán khí lạnh ngắt trong chân linh của cô ta. Những sợi xích sắt đồng đen quanh người cô ta bắt đầu run rẩy, một vài vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt rỉ sét của chúng.
“Trần… Sinh…” Cô ta rít lên một tiếng nhỏ, đôi mắt đỏ ngầu dần nhạt đi, lộ ra vẻ cầu cứu yếu ớt của một linh hồn tội nghiệp. “Hãy… cứu… con ta…”
Đột nhiên, từ dưới lòng sông Hồng đỏ ngầu, một tiếng nổ lớn vang lên. Luồng hắc khí mang theo mùi dầu gió Con Ó nồng nặc bỗng nhiên bùng phát dữ dội, hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng bùn đen từ dưới nước lao thẳng lên, chộp lấy hai chân của Nguyễn Thị Lượm lôi mạnh xuống dưới.
“A!” Lượm thét lên một tiếng đau đớn, cơ thể cô ta lập tức bị kéo chìm xuống nước đến tận thắt lưng. Những sợi xích sắt đồng đen quanh người cô ta đột ngột siết chặt lại, găm sâu vào da thịt rỉ ra dịch đen ngòm.
“Tà thuật của Lão Tám Hoài đang phản phệ!” Tôi biến sắc, lập tức nhận ra lão già khốn nạn kia đang cảm nhận được sự lung lay của phong ấn từ xa nên đã kích hoạt tà chú để cưỡng ép kéo Lượm trở lại trạng thái điên loạn.
“Sinh ơi! Cái bàn tay bùn kia nó đang hướng về phía đò của mình kìa!” Phát béo gào lên, gã cuống cuồng dùng tay bốc một nắm muối hột trộn tỏi trong túi áo ném thẳng về phía mặt nước.
“Bùm! Bùm!”
Những hạt muối hột chạm vào làn sương đỏ quỷ dị phát ra những tiếng nổ lép bép nhỏ, nhưng không thể ngăn cản được luồng hắc khí đang cuồn cuộn dâng lên từ lòng sông. Con đò lá tre bị sóng đánh mạnh, nước sông đỏ ngầu bắt đầu tràn vào bên trong lòng đò, ngập đến mắt cá chân của chúng tôi.
Tôi biết, nếu để Lượm bị kéo xuống đáy sông một lần nữa, oán khí của cô ta sẽ hoàn toàn bùng nổ, và linh hồn của ba người chúng tôi sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong Oán Cảnh năm 1975 này, trở thành những xác chết trôi sông không bao giờ siêu thoát.
Tôi không hề do dự, cất chiếc bật lửa Zippo vào túi, hai tay nắm chặt lấy chiếc thước tầm long bằng đồng. Tôi vận chuyển toàn bộ luồng linh lực Thủy Vía cuối cùng trong kinh mạch, truyền thẳng vào thân thước đồng.
“Thủy Vía khai mở, lội ngược dòng âm phần!”
Tôi hét lớn, cầm thước tầm long lao thẳng ra phía trước mũi đò, nhảy xuống dòng nước sông Hồng đỏ ngầu đang cuồn cuộn chảy xiết dưới chân.
“Sinh ơi! Mày điên rồi à!” Tiếng gào khóc thảm thiết của Phát béo vang vọng lại từ trên đò, nhưng bóng dáng gã nhanh chóng bị màn sương mù đỏ ối nuốt chửng khi tôi chìm sâu vào lòng nước lạnh ngắt của sông Hồng năm 1975.