Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 26: Cuộc vây ráp trong đêm tối
“Mày nghĩ mày trốn được sao, Trần Sinh? Lão Tám Hoài đã tính hết rồi, cái mạng rách của mày và cuốn sổ da bò kia chỉ là bậc thềm để lão bước lên cõi bất tử mà thôi! Cả cái vía của lão gác nghĩa trang Tư Lành lẫn dòng máu nhà họ Trần của mày đều nằm trong sổ sinh tử của Lão Tám Hoài đêm nay rồi!”
“Đại úy Trần Phong, súng của đồng chí có đạn, nhưng có bắn trúng được một người đã quen đi đêm với quỷ không?”
Tôi đứng im lìm trong góc tối của lò gạch hoang, giọng nói đều đều không chút gợn sóng, nhưng thực chất mồ hôi hột đã rịn đầy sau lưng. Khứu giác oán khí của tôi lúc này đang hoạt động hết công suất, mùi dầu gió Nhãn Hiệu Con Ó nồng nặc trộn lẫn với mùi thuốc súng tanh nồng từ họng súng K54 của Trần Phong xộc thẳng vào mũi, khiến đại não tôi nhức nhối như có hàng vạn cây kim châm vào. Trên bả vai phải của hắn, luồng hắc khí nhàn nhạt cuộn xoáy uốn lượn như một con rắn độc đang nhe nanh vuốt. Đó không phải là dương khí của một cảnh sát hình sự bình thường, mà là thứ tà lực được nuôi dưỡng bằng oán niệm và máu người.
Trần Phong không thèm trả lời. Đôi mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ rực, ngón tay trỏ đặt trên cò súng bỗng dưng siết chặt.
“Đoàng!”
Tiếng súng nổ vang rền, xé toạc màn đêm mưa bão, dội vào những bức tường gạch vỡ nát của lò hoang tạo nên những âm thanh ong ong nhức óc. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tôi không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức vận chuyển luồng Thủy Vía mát lạnh chạy dọc theo kinh mạch. Linh khí Thủy Vía nhận từ vong hồn Lê Văn Thịnh bùng phát, ngưng tụ hơi nước trong bầu không khí ẩm ướt của đêm mưa bão thành một màn sương mỏng vô hình ngay trước mặt tôi.
Đầu đạn K54 xé gió lao tới, khi đi qua màn sương ẩm liền bị lực khúc xạ bóp méo đường đi đi đôi chút.
“Phập!”
Viên đạn bắn sượt qua bả vai trái của tôi, găm thẳng vào bức tường gạch phía sau, làm bắn ra những tia lửa và bụi gạch đỏ lịm. Hơi nóng cực đại của đầu đạn sượt qua kích hoạt oán khí từ vết thương cũ do cái xác ông Thanh gây ra trước đó, khiến bả vai tôi đau nhói lên một trận kịch liệt. Tôi suýt chút nữa thì chửi thề thành tiếng. Đúng là súng đạn dương gian, dù có Thủy Vía hộ thể thì một phát này cũng suýt làm tôi được miễn phí một suất khâm liệm trọn gói của tiệm mai táng An Lạc rồi!
“Mẹ kiếp, bắn chuẩn đấy đồng chí!” Tôi tự giễu một câu, tay trái nhanh như chớp giật lấy chiếc bật lửa Zippo Quan Công trong túi áo, bật nắp rồi quẹt mạnh.
Ngọn lửa vàng rực bùng lên, tôi ném thẳng chiếc bật lửa đang cháy về phía đống củi khô mục rải rác lá chuối khô ở góc lò gạch. Lửa gặp củi khô dính dầu hỏa bùng lên một đám cháy lớn, khói đen mịt mù nhanh chóng bao phủ lấy không gian chật hẹp. Lợi dụng làn khói bụi và năng lực Khứu Giác Oán Khí giúp định vị lối ra trong bóng tối, tôi lướt nhanh qua các ngách gạch đổ nát, lao vút ra ngoài triền đê sông Hồng sũng nước.
Tôi phải dụ Trần Phong đuổi theo mình. Chỉ có như vậy, Phát béo và Vũ Thúy Quỳnh mới có cơ hội chạy thoát cùng với cái xác của Lê Thị Mai. Nghề gom xác này lương lậu thì ba cọc ba đồng, mà hiểm nguy thì lúc nào cũng tính bằng mạng người, đúng là cái combo hủy diệt của số phận mà!
Gió bão ngoài triền đê quất thẳng vào mặt tôi lạnh buốt. Nước sông Hồng cuồn cuộn đỏ ngầu dưới chân đê gầm rú như một con quái thú đang thèm khát sinh mạng. Tôi vừa chạy vừa thở dốc, bả vai trái máu rỉ ra thấm đẫm chiếc áo khoác đen bạc màu. Phía sau, tiếng gầm rú của chiếc xe Mink của Trần Phong đã vang lên dồn dập. Ánh đèn pha của hắn quét qua màn mưa, như hai con mắt quỷ đang săn lùng con mồi.
Chạy được khoảng hơn một cây số, một trạm bơm quản lý đê điều bỏ hoang hiện ra trước mắt tôi. Ngôi nhà hoang này tường gạch đã rêu phong, mái ngói vỡ nát quá nửa, xung quanh cỏ dại mọc lút đầu người. Tôi định lao vào bên trong để ẩn nấp thì bất ngờ, từ trong bụi rậm cạnh lối vào, một bàn tay lạnh giá thình lình thò ra, nắm chặt lấy cổ tay tôi kéo giật vào góc tối.
Tôi giật mình, theo bản năng vung thước tầm long bằng đồng định gõ thẳng vào đầu đối phương thì một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
“Anh Sinh! Là tôi!”
Tôi khựng lại, nheo mắt nhìn kỹ dưới ánh chớp sáng lòa vừa rạch qua bầu trời. Gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt của Vũ Thúy Quỳnh hiện ra dưới làn nước mưa. Mái tóc đuôi ngựa của cô đã sũng nước, bết chặt vào vạt áo khoác da màu đen.
“Đồng chí cảnh sát? Sao cô lại ở đây?” Tôi kinh ngạc hỏi gặng, giọng hạ thấp tối đa. “Chẳng phải tôi đã bảo thằng béo chở cô và cái xác chạy về nghĩa trang rồi sao?”
“Tôi không thể bỏ mặc anh đối đầu với gã sát nhân có súng được.” Quỳnh mím chặt môi, ánh mắt kiên định dù cơ thể cô đang run lên bần bật. “Tôi bảo Phát béo lái xe chở xác cô Mai ẩn nấp trong bụi rậm cách đây nửa cây số rồi. Tôi quay lại để hỗ trợ anh.”
Tôi nhìn xuống cánh tay phải của cô. Dưới ánh chớp, cánh tay ấy đang co quắp lại, các đầu ngón tay đen sạm như than, run rẩy dữ dội. Ấn Ký Đoạt Hồn của Lão Tám Hoài đang phản ứng cực kỳ mạnh mẽ với âm khí của đêm mưa bão, liên tục bào mòn dương khí của cô. Nếu không có sợi chỉ ngũ sắc tôi buộc tạm thời trên cổ tay, có lẽ cô đã ngất đi từ lâu rồi.
“Cô đúng là… rảnh rỗi sinh nông nổi!” Tôi thở dài, đưa tay vào túi lấy ra cuộn chỉ ngũ sắc, nhanh chóng gia cố thêm vài vòng quấn quanh cổ tay phải của cô, vừa quấn vừa lẩm nhẩm chú định tâm. “Cánh tay thế này mà đòi làm anh hùng cứu mỹ nam à? Nghe này, Trần Phong đang đuổi sát nút phía sau. Hắn không còn là người nữa rồi, tà thuật của Lão Tám Hoài đã biến hắn thành một con rối giết người.”
“Tôi biết.” Quỳnh cắn răng chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy khi tôi siết chặt sợi chỉ ngũ sắc. “Tôi có mang theo súng K54 của mình. Nhưng chỉ còn đúng hai viên đạn. Anh cầm lấy đi.”
Cô dùng tay trái vụng về rút khẩu súng từ trong bao súng bên hông ra, chìa về phía tôi.
Tôi liếc nhìn khẩu súng đen ngóm, lắc đầu từ chối thẳng thừng: “Đồng chí cảnh sát, tôi mà cầm súng thì tỉ lệ bắn trúng bản thân còn cao hơn bắn trúng kẻ địch. Tôi chỉ quen dùng kim khâu xác và thước tầm long thôi. Khẩu súng này cô giữ lấy, dùng tay trái mà bắn.”
“Vậy chúng ta làm thế nào?” Quỳnh lo lắng hỏi khi tiếng động cơ xe Mink của Trần Phong đã dừng lại ngay ngoài lối vào trạm bơm. Tiếng bước chân bốt đờ sô nện sầm sập trên nền đất sũng nước đang tiến lại gần.
Tôi nhìn lên trần nhà trạm bơm hoang. Những chiếc xà nhà bằng gỗ lim cũ kỹ, dột nát nhưng vẫn còn khá chắc chắn, nằm khuất sau những mảng bóng tối dày đặc của mái ngói vỡ. Một kế hoạch nhanh chóng hình thành trong đầu tôi.
“Nghe này, chúng ta sẽ lập bẫy.” Tôi thì thào sát tai cô, mùi oán khí từ người cô tỏa ra khiến khứu giác tôi hơi ngứa ngáy. “Cô dùng tay trái cầm súng, đứng ở góc tối đối diện cửa chính làm mồi nhử. Khi hắn bước vào, cô bắn một phát súng chỉ thiên để làm hắn giật mình và phân tâm. Tôi sẽ nấp trên xà nhà kia, chờ cơ hội nhảy xuống đánh úp từ phía sau. Nhớ kỹ, chỉ bắn chỉ thiên, không được bắn trực diện kẻo hắn đề phòng!”
Quỳnh nhìn tôi, khẽ gật đầu: “Được, anh Sinh. Hãy cẩn thận.”
Tôi không nói thêm lời nào, vận chút Thủy Vía vào hai chân, nhẹ nhàng nhún người bám vào một cột kèo gỗ rồi leo tuột lên xà nhà như một con dơi đêm. Tôi nằm áp sát người vào thanh gỗ lim, nín thở, tay phải nắm chặt thước tầm long bằng đồng, tay trái thủ sẵn một sợi chỉ đỏ chu sa đã được ngâm rượu gừng tẩy trần. Từ trên cao nhìn xuống, tôi có thể thấy rõ toàn bộ gian phòng trạm bơm hoang qua những kẽ hở của mái ngói dột.
Tiếng bước chân bốt đờ sô dừng lại ngay trước thềm cửa vỡ nát.
Mùi dầu gió Nhãn Hiệu Con Ó nồng nặc sực lên, át cả mùi ẩm mốc của trạm bơm hoang. Trần Phong bước vào. Hắn cầm khẩu K54 bằng cả hai tay, tư thế vô cùng chuyên nghiệp của một cảnh sát hình sự lão luyện. Nhưng khuôn mặt hắn dưới ánh chớp rạch qua cửa sổ trông vô cùng ghê rợn: da mặt xám ngoét, nổi đầy những gân máu đen chạy dọc lên thái dương, đôi mắt đỏ ngầu không chút nhân tính.
Hắn quét họng súng qua từng góc tối của căn phòng. Khi ánh mắt hắn dừng lại ở góc tường nơi Vũ Thúy Quỳnh đang đứng nấp, hắn nhếch mép nở một nụ cười lạnh tanh:

“Quỳnh, em nghĩ em trốn được anh sao? Cả em và thằng gác nghĩa trang kia đều phải chết đêm nay để hoàn thành đại trận của sư phụ.”
Hắn vừa dứt lời, định nâng súng lên hướng về phía Quỳnh thì…
“Đoàng!”
Tiếng súng nổ vang lên từ tay trái của Quỳnh. Viên đạn bắn thẳng lên trần nhà, làm vỡ nát một mảng ngói cổ, bụi bặm và mảnh vỡ rơi xuống rào rào.
Tiếng súng nổ bất ngờ trong không gian kín khiến Trần Phong giật mình, theo bản năng lùi lại một bước để né tránh mảnh vỡ rơi xuống. Chỉ chờ có thế, tôi buông tay khỏi xà nhà, lao thẳng xuống từ trên cao như một bóng ma vồ mồi.
“Bộp!”
Tôi đáp xuống ngay sau lưng Trần Phong, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nặng lên bả vai hắn. Đồng thời, tôi vung thước tầm long bằng đồng gõ mạnh một nhát cực hiểm vào cổ tay cầm súng của hắn.
“Rắc!”
Một tiếng xương rạn giòn giã vang lên. Trần Phong rú lên một tiếng đau đớn, khẩu K54 trên tay hắn văng ra xa, trượt dài trên nền xi măng sũng nước mưa dột. Không để hắn kịp phản ứng, tôi lập tức quấn sợi chỉ đỏ chu sa đã chuẩn bị sẵn quanh cổ hắn, siết chặt rồi quát lớn:
“Định hồn phong sát! Thu phục tà khí!”
Sợi chỉ đỏ chu sa chạm vào làn da xám ngoét của Trần Phong liền phát ra những tiếng “xèo xèo” như mỡ hành gặp chảo nóng, khói đen bốc lên nghi ngút. Hắc khí trên vai hắn cuộn xoáy dữ dội, cố gắng chống cự lại sức mạnh của chu sa và rượu gừng. Trần Phong gầm rú điên cuồng, cơ thể hắn bỗng dưng phồng rộp lên, sức mạnh thể chất tăng vọt một cách phi thường nhờ tà thuật cường hóa.
“Thằng ranh con nhà họ Trần! Mày nghĩ chút mẹo vặt này mà khóa được tao sao?”
Trần Phong gầm lên một tiếng như thú dữ, hai tay hắn nắm lấy sợi chỉ đỏ chu sa trên cổ, dùng lực giật mạnh.
“Phựt!”
Sợi chỉ đỏ chu sa vốn cực kỳ dẻo dai bỗng chốc đứt đoạn thành nhiều mảnh. Lực phản chấn cực mạnh hất văng tôi ra xa, đập mạnh lưng vào bức tường gạch rêu phong. Tôi hộc ra một ngụm khí lạnh, ngực nhói lên đau đớn. Tu vi Nhập Trần của tôi dù đã được củng cố nhưng so với tà lực bạo phát của một kẻ được Lão Tám Hoài truyền thụ trực tiếp như Trần Phong thì vẫn còn khoảng cách quá lớn.
Trần Phong từ từ quay người lại, khuôn mặt hắn vặn vẹo biến dạng vì đau đớn và giận dữ. Vết thương trên cổ hắn do chỉ chu sa gây ra đang rỉ ra thứ dịch màu đen hôi thối, nhưng hắn dường như không hề cảm giác thấy đau đớn. Từ trong túi áo khoác mưa sũng nước, hắn rút ra ba lá bùa quỷ màu đen xì, trên mặt vẽ những ký tự ngoằn ngoèo bằng máu gà trống pha chu sa đen của Lão Tám Hoài.
“Sư phụ đã ban cho tao ba lá bùa này để phòng hờ.” Trần Phong cười sằng sặc, giọng nói rít qua kẽ răng nghe rợn tóc gáy. “Đêm nay, tao sẽ cho tụi mày nếm thử mùi vị của Ngải Quan Tài thực sự!”
Hắn rút chiếc bật lửa gas trong túi ra, quẹt lửa rồi châm thẳng vào ba lá bùa quỷ màu đen.
Ba lá bùa bùng cháy, không phải bằng ngọn lửa thông thường mà là ngọn lửa màu xanh lục âm u, ma mị. Ngay lập tức, một làn khói đen đặc quánh, nhớp nháp bốc lên cuồn cuộn, nhanh chóng lấp đầy không gian chật hẹp của trạm bơm hoang.
Mùi thối rữa nồng nặc của đất quan tài cổ dưới lòng đất mười năm, trộn lẫn với mùi bột xương người chết trùng tang bị thiêu cháy xộc thẳng vào mũi tôi.
“Khục… khục…”
Khứu giác oán khí của tôi bị kích thích một cách cực đoan bởi thứ ngải độc tà môn này. Đại não tôi đau nhức dữ dội như muốn nổ tung ra thành trăm mảnh, mắt nổ đom đóm nến, hai tai ù đi không nghe thấy gì ngoài tiếng gió rít bên ngoài. Luồng Thủy Vía trong kinh mạch của tôi bỗng chốc bị nghẽn lại ở bả vai, không thể vận chuyển để giữ ấm cơ thể được nữa. Tôi quỳ sụp xuống nền đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, máu mũi rỉ ra ròng ròng từng giọt đỏ thẫm.
“Anh Sinh! Cẩn thận…”
Tiếng gọi của Vũ Thúy Quỳnh đột ngột đứt quãng. Tôi cố gắng ngẩng đầu lên qua làn khói đen kịt.
Phía đối diện, Quỳnh đang quỳ rạp dưới sàn gạch. Hít phải khói ngải độc, Ấn Ký Đoạt Hồn trên tay phải của cô bùng phát một cách điên cuồng. Những đường gân đen từ bàn tay cô đang bò nhanh như rắn, lan rộng lên cánh tay, qua bả vai và hướng thẳng về phía cổ cô. Gương mặt cô vặn vẹo vì đau đớn tột cùng, đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi.
Trong cơn ảo giác do ngải độc gây ra, cô liên tục nhìn thấy thi thể trương phình của Lê Thị Mai đang bò lổm ngổm trên sàn nhà, dùng đôi bàn tay rữa nát bóp chặt lấy cổ cô, cùng tiếng thì thầm đòi mạng của hàng vạn vong hồn chết oan dưới sông Hồng vang lên bên tai:
“Trả mạng cho tao… Trả mạng cho tao…”
“Quỳnh… tỉnh lại đi!” Tôi khàn giọng hét lên, cố gắng dùng chút sức tàn bò lại gần cô. Nhưng cơ thể tôi lúc này nặng trĩu như bị ngàn cân đá đè lên, mỗi một cử động đều khiến kinh mạch đau đớn thấu xương.
Trần Phong bước ra từ trong làn khói đen, đôi mắt đỏ ngầu của hắn sáng rực lên trong bóng tối tịch mịch. Hắn thong thả đi đến chỗ khẩu K54 đang nằm trên vũng nước, dùng bàn tay trái nhặt súng lên, lên đạn một cách lạnh lùng. Họng súng đen ngóm một lần nữa chĩa thẳng vào đầu tôi khi tôi đang cố gắng dùng thân mình che chở cho Quỳnh phía sau.
“Kết thúc rồi, Trần Sinh.” Trần Phong cười lạnh, ngón tay siết dần cò súng. “Mày và con nhỏ này sẽ là hai cái xác tiếp theo nằm dưới bãi chuối đê sông Hồng.”
Cái chết cận kề trong gang tấc. Mùi tử khí nồng nặc của ngải độc và mùi thuốc súng bao trùm lấy tôi.
Đúng vào khoảnh khắc định mệnh ấy, cuốn Sổ Tay Da Bò giấu trong túi áo ngực của tôi bỗng nhiên rung lên bần bật một cách điên cuồng. Một luồng nhiệt lượng nóng bỏng, rực rỡ như lửa đỏ đột ngột bùng phát từ cuốn sổ, lan tỏa khắp lồng ngực tôi, thiêu cháy đi toàn bộ tà khí và ngải độc đang phong tỏa kinh mạch.
Trang sách vô tự cuối cùng của dòng họ Trần dường như đang tự động lật mở trong bóng tối, rỉ ra những giọt máu vàng kim nhạt ấm áp…