Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 21: Chiếc xe Cup 81 không người lái

Cập nhật lúc: 2026-07-02 13:42:28 | Lượt xem: 6

“Nín thở ngay, thằng béo! Đừng có hít cái mùi này vào phổi, muốn đi bán muối sớm hay sao?”

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Chiếc xe Cup 81 không người lái - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Mẹ ơi, tao muốn nín lắm chứ nhưng cái bụng mỡ này nó cứ đòi oxy! Sinh ơi cứu tao, cái mùi này nó thối như xác chết trôi sông mười ngày ấy, ngửi một hơi chắc tao tổn thọ mười năm mất!”

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Chiếc xe Cup 81 không người lái - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Mưa bão cuối năm 1995 quất sầm sập vào mái lá cọ của chòi canh nghĩa trang ngoại ô, phát ra những tiếng bôm bốp như muốn dỡ tung cả công trình tạm bợ này lên trời. Sương mù ngoài sông Hồng cuồn cuộn tràn vào qua các khe hở của vách tre, trắng xóa và đặc quánh như những dải lụa liệm người chết. Gió bão rít qua rặng phi lao ngoài nghĩa địa nghe như tiếng góa phụ than khóc đêm đông, lạnh buốt găm thẳng vào da thịt. Trong cái không gian tối tăm tịch mịch sau khi ngọn đèn dầu phụt tắt, bóng tối như một bức màn đen khổng lồ nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại tiếng mưa rền rĩ và nhịp tim đập loạn xạ của hai thằng phu gom xác nghèo kiết xác.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Chiếc xe Cup 81 không người lái - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Khứu giác oán khí của tôi lúc này đang hoạt động hết công suất, đau nhức đến mức tưởng chừng như có hàng ngàn cây kim châm cứu cắm thẳng vào đại não. Cái mùi dầu gió nồng nặc đến nhức óc trộn lẫn với mùi rơm rạ mục nát dưới huyệt mộ, mùi đất sét ẩm ướt của những cỗ quan tài vừa cải táng bốc lên nồng nặc. Đó không phải là mùi của người sống. Đó là mùi của tử khí đã bị tà thuật biến đổi, tanh tưởi và lạnh ngắt.
Tôi nheo mắt, vận chuyển một luồng Thủy Vía mát lạnh chạy dọc theo kinh mạch để giữ cho đầu óc tỉnh táo, bàn tay phải đã âm thầm thọc sâu vào túi áo khoác, ngón tay cái gá chặt vào bánh xe của chiếc bật lửa Zippo khắc hình Quan Công.
“Ông Tư, cái mùi này…” Tôi thì thào, mắt âm dương cố gắng nhìn xuyên qua màn sương mù đang dày đặc dần trong chòi.
“Thằng ranh con, im lặng!” Giọng Ông Tư Lành vang lên trầm thấp nhưng đầy uy lực từ phía bóng tối góc phòng. Tiếng xột xoạt của vạt áo bà ba rách vai vang lên, tôi nghe thấy tiếng ông đang lách mình đứng chắn trước chiếc phản gỗ. “Đây là ‘Âm binh thế mạng’. Lão Tám Hoài không tự mình đến, hắn dùng bù nhìn rơm dán bùa quỷ để dò đường. Thằng béo,

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8