Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 22: Xác chết trong bụi chuối

Cập nhật lúc: 2026-07-02 13:49:19 | Lượt xem: 5

Tôi nhớ mang máng cái hồi tôi còn là một thằng nhóc mười hai tuổi, mũi thò lò xanh, suốt ngày bị ông nội lôi xềnh xệch đi theo những chuyến xe tang rách nát. Có lần, hai ông cháu đi gom xác một người đàn ông treo cổ tự tử ở bờ đê sông Hồng. Lúc tôi đang lóng ngóng cầm cuộn chỉ đỏ, ông nội bỗng gõ mạnh chiếc tẩu thuốc bằng đồng lên đầu tôi một cái đau điếng, mắng mỏ:
“Thằng ranh! Làm cái nghề phu liệm này, mắt phải tinh, tay phải vững, nhưng biết. Đặc biệt là mấy bụi chuối hoang ven đê, chỗ đó tụ âm khí nhiều nhất, có chết cũng đừng có dại mà bén mảng vào rình mò. Chuối hột giữ vía, chuối tiêu giữ oán, mày mà không nghe lời tao, có ngày quỷ nhập tràng nó lôi xác mày xuống sông làm bạn với cá!”
Lúc đó tôi chỉ biết ôm đầu khóc thút thít, thầm nghĩ ông nội vẽ chuyện để dọa không cho tôi đi chơi lêu lổng. Ai mà ngờ được, mười mấy năm sau, lời sấm truyền của ông nội lại vận vào người tôi một cách trớ trêu và chuẩn xác đến từng chi tiết thế này.
Trở lại với thực tại nghẹt thở trong chòi canh nghĩa trang ngoại ô.
“Thằng ranh con, im lặng! Đây là ‘Âm binh thế mạng’. Lão Tám Hoài không tự mình đến, hắn dùng bù nhìn rơm dán bùa quỷ để dò đường. Thằng béo, bịt chặt mũi mày lại cho tao!”
Lời nói của Ông Tư Lành như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, khiến tôi và Phát béo lạnh toát cả sống lưng. Tiếng bước chân *lẹp… xẹp…* bên ngoài vẫn đều đ với mùi bùn non và rơm rạ mục nát xộc thẳng vào mũi tôi qua năng lực “Khứu Giác Oán Khí” mới đột phá, khiến tôi có cảm giác như đại não mình đang bị ai đó dùng búa gõ liên hồi.
Phát béo lúc này đã run rẩy như cầy sấy. Nó dùng cả hai tay bịt chặt mũi, miệng ngậm chặt đến mức hai má phồng lên như hai cái bánh bao, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hoảng loạn nhìn chằm chằm vào tôi. Tay nó vẫn ôm khư khư chiếc túi vải bạt chứa hũ sành của vong nhi Nguyễn Thế Bảo, không dám buông ra dù chỉ một phân.
Ông Tư Lành không chần chừ thêm một giây nào. Ông lách người qua tôi, bàn tay gầy guộc rách nát thò vào vạt áo bà ba, rút ra ba cây nhang quấn bùa vàng. Ông ngậm tẩu thuốc, rít một hơi thật mạnh. Đốm lửa đỏ rực trên tẩu thuốc bùng lên giữa bóng tối, soi rõ khuôn mặt nhăn nheo, sạm đen và chiếc băng che mắt màu đen đầy tà khí của ông. Ông Tư ghé đầu ba cây nhang vào đốm lửa, miệng lẩm nhẩm những câu chú ngữ cổ bằng thứ tiếng nôm khó hiểu.
*Xèo!*
Ba cây nhang bùng lên ngọn lửa màu xanh lam nhạt, tỏa ra mùi thơm nồng của trầm hương pha lẫn chu sa, lập tức áp chế phần nào cái mùi hôi thối tanh tưởi của âm binh rơm ngoài kia. Ông Tư Lành nhanh như cắt cắm mạnh ba cây nhang xuống bậu cửa chòi canh, quát lớn:
“Thằng ranh con! Lão Tám dùng bù nhìn định vị vía của mày rồi. Mau mang hũ sành thằng bé Bảo đi ngay trong đêm! Đi đường đê sông Hồng, không được quay đầu lại! Ở đây cứ để tao lo!”
“Nhưng còn ông…” Tôi định thốt lên, lòng dấy lên một sự lo lắng tột độ. Dù Ông Tư Lành hay chửi bới, cằn nhằn tôi là “thằng ranh con”, nhưng trong lòng tôi, ông chẳng khác nào người cha thứ hai, người duy nhất còn sót lại hiểu rõ những bí mật của dòng họ Trần.
“Nhưng nhị cái gì! Mày muốn cả ba đứa cùng chết chùm ở đây à? Đi mau!” Ông Tư Lành quay lại, dùng một lực đạo cực mạnh đẩy tôi ra phía cửa sau của chòi canh. “Nhớ kỹ, bảo vệ hũ sành cho tốt, đưa nó về quê chôn cất để tích lũy âm đức. Đi!”
Tôi cắn răng, biết rằng ở lại chỉ làm vướng chân ông. Tôi quay sang túm lấy cổ áo Phát béo, lôi xềnh xệch nó chạy ra phía sau chòi canh, nơi chiếc xe Cup 81 của Ông Tư Lành đang dựng sẵn dưới gốc cây phi lao.
“Sinh… Sinh ơi… Tao sợ…” Phát béo mếu máo, giọng lí nhí qua kẽ tay đang bịt mũi.
“Sợ cái đầu mày! Lên xe mau, không tao bỏ mày lại cho âm binh nó xé xác!” Tôi gầm lên, nhảy phốc lên yên xe, chân đạp mạnh vào cần khởi động.
*Bành! Bành! Tành tành tành!*
Chiếc xe Cup 81 nổ máy kêu như bò rống, xả ra từng luồng khói xám xịt, khét lẹt giữa màn mưa bão cuối năm 1995. Phát béo cuống cuồng trèo lên yên sau, hai đùi kẹp chặt lấy hông xe, một tay ôm hòm gỗ gia truyền, một tay ôm chặt chiếc túi vải bạt chứa hũ sành, người nó run lên bần bật theo từng nhịp xóc của động cơ.
Tôi vặn ga hết cỡ, chiếc xe Cup 81 lao vút ra khỏi nghĩa trang ngoại ô, hướng thẳng về phía con lộ đê sông Hồng hoang vắng. Ngoảnh đầu nhìn lại qua gương chiếu hậu nhòe nước mưa, tôi chỉ kịp thấy ba đốm lửa nhang màu xanh lam nhạt của Ông Tư Lành đang bùng lên dữ dội trước cửa chòi canh, chống chọi lại với một bóng đen khổng lồ, méo mó bằng rơm đang từ từ bò vào từ bãi tha ma.
Cầu trời khấn Phật cho ông già một mắt ấy bình an vô sự. Nếu ông có mệnh hệ gì, tôi thề sẽ lột da Lão Tám Hoài ra làm thảm chùi chân!
***
Mưa bão cuối năm quất sầm sập vào mặt tôi buốt rát như ai đó dùng roi da quất liên hồi. Con đường đê sông Hồng lúc nửa đêm tối đen như hũ nút, không một bóng người, không một ánh đèn đường. Chỉ có ánh đèn pha vàng vọt, yếu ớt của chiếc Cup 81 quét qua những vũng nước đọng trơn trượt như bôi mỡ và những rặng phi lao đổ rạp dưới sức gió bão.
“Sinh ơi! Mày đi chậm thôi! Tao lạy mày! Đường trơn thế này ngã một phát là hai đứa mình đi bán muối cả lũ đấy!” Phát béo ngồi phía sau gào khóc thảm thiết, tiếng nó bị gió bão thổi bạt đi, nghe méo mó vô cùng.
“Im mồm đi thằng béo! Mày muốn dừng lại để làm mồi cho âm binh của Lão Tám Hoài à?” Tôi hét trả, hai tay ghì chặt ghi-đông xe, vận chuyển Thủy Vía chạy dọc theo kinh mạch để giữ cho cơ thể không bị cái lạnh cắt da cắt thịt làm đông cứng.
Chiếc xe máy tròng trành, lạng lách qua những khúc cua hiểm trở của dốc đê. Nước mưa thấm đẫm chiếc áo khoác đen bạc màu của tôi, lạnh buốt. Nhưng cái lạnh ngoài da thịt chẳng thấm thía gì so với sự hành xác mà năng lực “Khứu Giác Oán Khí” đang mang lại cho tôi lúc này.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Xác chết trong bụi chuối - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Mỗi khi gió bão thổi ngược chiều, hàng vạn thứ mùi vị hỗn tạp của cõi âm dương lại xộc thẳng vào mũi tôi. Mùi đất cát sông Hồng ẩm ướt, mùi cỏ dại thối rữa, mùi tử khí nhạt nhòa từ những ngôi mộ vô danh ven đê… Tất cả tạo thành một thứ hỗn hợp khiến tôi buồn nôn tột độ.
Đột ngột, khi chiếc xe Cup 81 vừa đi qua một khúc cua khuất, sương mù xung quanh bỗng nhiên dày đặc hẳn lên, trắng xóa như sữa. Và ngay trong khoảnh khắc đó, một mùi hương kỳ lạ, cực kỳ đậm đặc và buốt lạnh xộc thẳng vào mũi tôi.
*Hự!*
Tôi nấc lên một tiếng, suýt chút nữa thì nôn ọe ngay trên tay lái.
Mùi này… mùi máu tươi!
Nó tanh nồng, nóng hổi nhưng lại bị bao bọc bởi một luồng oán niệm buốt giá đến tận xương tủy. Khác với mùi tử khí cũ kỹ của những ngôi mộ hoang hay mùi tà thuật đầy dầu gió của Lão Tám Hoài, cái mùi này cực kỳ mới. Nó chỉ mới xuất hiện trong vòng vài tiếng đồng hồ trở lại đây. Và đáng sợ hơn, mùi máu này đang bốc lên từ ngay bên cạnh con lộ đê, rất gần chúng tôi.
*Két… két… rầm!*
Tôi bóp chặt cả hai phanh. Chiếc xe Cup 81 trượt dài trên mặt bùn nhão, đuôi xe quẹt ngang một vòng suýt chút nữa thì lật nhào xuống sườn đê. Phát béo rú lên một tiếng kinh hoàng, hai chân nó đạp loạn xạ xuống đất để giữ thăng bằng, hũ sành trong tay suýt nữa thì bay ra ngoài.
“Sinh! Mày điên à? Tự dưng phanh gấp thế làm cái quái gì? Mày muốn giết tao để quỵt tiền sửa xe IFA đúng không?” Phát béo mặt cắt không còn giọt máu, gào lên chửi bới.
Tôi không thèm trả lời nó. Tôi chống chân xe xuống bùn, tắt máy. Không gian lập tức chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên những tàu lá chuối và tiếng thở hồng hộc của hai thằng phu gom xác.
Tôi hít một hơi thật sâu, sử dụng năng lực “Khứu Giác Oán Khí” để định vị. Mùi máu tươi và oán niệm lạnh ngắt kia đang tỏa ra từ phía rặng chuối hột hoang dại mọc san sát nhau ngay sát mép đường đê. Những tàu lá chuối to bản bị gió bão đánh rách tả tơi, rủ xuống lòa xòa như những cánh tay ma quỷ đang vẫy gọi, mời mọc chúng tôi bước vào bóng tối.
“Có mùi người chết. Rất gần đây thôi.” Tôi lạnh lùng nói, giọng thấp xuống đầy cảnh giác.
Khuôn mặt béo múp của Phát béo lập tức chuyển từ đỏ gay sang xám ngoét. Nó nhìn chằm chằm vào bụi chuối tối thui, run rẩy nói:
“Sinh… mày đừng có dọa tao. Đêm hôm mưa bão thế này, đường đê hoang vắng, lấy đâu ra người chết? Đi tiếp đi mày, tao lạy mày đấy…”
“Mày nghĩ cái mũi của tao là để trang trí à?” Tôi lườm nó một cái sắc lẹm, rút chiếc đèn pin sắt từ trong hông xe ra, gõ nhẹ vào thân đèn cho ánh sáng vàng vọt hiện lên. “Tao ngửi thấy mùi máu tươi. Rất mới. Thằng béo, cầm lấy hũ rượu gừng phòng thân, bám sát sau lưng tao. Có biến là chạy ngay, nghe chưa?”
Phát béo nuốt nước bọt cái ực, dù nhát gan đến mức muốn tè ra quần nhưng vì lòng trung thành và nỗi sợ bị bỏ lại một mình giữa đường đê hoang vắng lớn hơn, nó đành lật đật bước xuống xe, một tay ôm chặt cho.
Tôi hít một hơi thật sâu, vận chuyển Thủy Vía lên đôi mắt âm dương. Trong bóng tối đặc quánh, tôi bắt đầu nhìn thấy những luồng hắc khí màu đen xám nhạt đang lượn lờ xung quanh rặng chuối hột, tụ lại thành một quầng sáng mờ ảo, lạnh lẽo ngay phía sau những thân chuối mốc thếch.
Tôi vạch những tàu lá chuối mục nát bốc mùi ẩm mốc, bước từng bước cẩn trọng vào bên trong bụi chuối. Bùn đất dưới chân lún sụt, nhớp nhúa bám chặt lấy đế giày của tôi. Mỗi bước đi phát ra tiếng *nhem nhép* ghê rợn.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin sắt quét qua những thân chuối sần sùi, loang lổ vết mốc trắng. Gió thổi qua kẽ lá tạo nên những tiếng sột soạt, xào xạc nghe như tiếng thì thầm của những vong hồn đói khát.
“Sinh… thấy gì chưa mày?” Phát béo đi sau, vừa đi vừa nép chặt người vào lưng tôi, hàm răng đánh vào nhau lập cập.
“Im lặng.” Tôi khẽ gắt.
Ánh đèn pin của tôi đột ngột dừng lại ở một khoảng đất trống nhỏ nằm sâu trong bụi chuối. Dưới lớp bùn đất nhão nhoét pha lẫn những tàu lá chuối khô héo, nổi bật lên một màu đỏ lòe loẹt, tương phản gay gắt với màu xám xịt của đất cát sông Hồng.
Đó là một vạt áo len màu đỏ.
Tim tôi đập thịch một nhịp. Tôi bước nhanh tới, gạt phăng những tàu lá chuối mục nát đang phủ phía trên ra.
Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt chúng tôi dưới ánh đèn pin vàng vọt.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Xác chết trong bụi chuối - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Đó là thi thể của một cô gái trẻ, tuổi đời chỉ khoảng mười chín, đôi mươi. Cô gái mặc một chiếc áo len màu đỏ rực đã bị bám đầy bùn đất và những vết cào rách loang lổ. Khuôn mặt cô gái xám ngoét, không một giọt máu, hai mắt trợn trừng đầy uất ức và kinh hoàng tột độ, nhìn thẳng lên khoảng không vô định như thể đang chất vấn ông trời về cái chết oan uổng của mình. Miệng cô gái há hốc, chứa đầy bùn đất cát sông Hồng pha lẫn những sợi cỏ dại rách nát.
Đáng sợ nhất là ở vùng cổ của cô gái. Có một vết hằn tím bầm, tụ máu đen ngòm, hằn sâu vào da thịt. Vết thương này rất rõ ràng: cô gái đã bị ai đó dùng một sợi dây thừng hoặc một bàn tay cực lớn bóp nghẹt cổ cho đến chết trước khi bị ném xác vào bụi chuối hoang này để phi tang.
“Á… á…!”
Phát béo nhìn thấy thi thể thì suýt chút nữa là hét lên thất thanh. Tôi đã nhanh tay vòng ra sau, bịt chặt lấy miệng nó, gầm ghéo gật đầu lia lịa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì sợ hãi. Nó ôm chặt lấy hũ sành vong nhi Nguyễn Thế Bảo như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cuộc đời mình, người thụt lùi lại phía sau, không dám nhìn thẳng vào cái xác chết oan kia nữa.
Tôi buông Phát béo ra, ngồi xổm xuống bên cạnh thi thể cô gái. Tử khí từ xác chết tỏa ra lạnh ngắt, xung đột dữ dội với dương khí của tôi. Tôi vội vàng vận chuyển Thủy Vía vào lòng bàn tay để giữ cho các ngón tay không bị run rẩy trước cái lạnh âm phần.
Mắt âm dương của tôi nhìn thấy rõ ràng một luồng oán khí màu đen xám nhạt đang quẩn quanh thi thể cô gái, bốc lên từ vết thương ở cổ và hai bàn tay co quắp của cô. Oán khí này rất tinh thuần, cho thấy cô gái chết trong sự uất ức tột cùng, chân linh vẫn chưa chịu rời đi mà đang lẩn khuất đâu đó xung quanh bụi chuối này.
Tôi quan sát kỹ lưỡng thi thể. Quần áo của cô gái tuy xộc xệch và bám đầy bùn đất nhưng không có dấu hiệu của việc bị xâm hại tình dục. Đồ trang sức trên người cô, bao gồm một chiếc vòng bạc đeo tay và đôi khuyên tai nhỏ, vẫn còn nguyên vẹn. Điều này chứng tỏ đây không phải là một vụ giết người cướp của thông thường.
“Sinh… Sinh ơi… Mình… mình đi báo cảnh sát đi mày… Chuyện này… chuyện này không đùa được đâu…” Phát béo run rẩy nói, giọng mếu máo.
“Báo cảnh sát?” Tôi nhếch mép cười lạnh, lòng dấy lên một sự tự giễu sâu sắc. “Mày nghĩ chúng ta báo cảnh sát thì họ sẽ tin hai thằng phu gom xác đi đêm ngẫu nhiên phát hiện ra cái xác này à? Hay họ sẽ xích cổ hai thằng mình lại vì tội giết người phi tang xác?”
Tôi vừa nói vừa đưa mắt nhìn xuống hai bàn tay của tử thi.
Bàn tay phải của cô gái bị co quắp, siết chặt cứng như đá, giống như đang cố gắng nắm giữ một thứ gì đó cực kỳ quan trọng trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Tôi nhíu mày, dùng lực của bàn tay trái có Thủy Vía bảo hộ, từ từ, cẩn thận tách từng ngón tay lạnh ngắt, cứng đờ của tử thi ra.
*Rắc… rắc…*
Tiếng khớp xương ngón tay của người chết kêu lên những tiếng khô khốc giữa đêm mưa tĩnh mịch, nghe rợn cả tóc gáy. Khi ngón tay cuối cùng được gỡ ra, một vật thể nhỏ bằng kim loại từ trong lòng bàn tay cô gái rơi xuống mặt bùn nhão.
Tôi nhặt vật đó lên, dùng vạt áo lau sạch lớp bùn đất bám phía trên rồi đưa lên sát ánh đèn pin để nhìn cho rõ.
Đó là một chiếc khuy áo bằng đồng.
Chiếc khuy áo có hình tròn, rìa ngoài hơi gờ lên, và ở chính giữa dập nổi hình một ngôi sao năm cánh sắc nét. Phía sau khuy là một khoen kim loại nhỏ dùng để khâu vào vải phục y.
Đầu tôi như có một luồng điện xẹt qua, tê dại.
Đây là khuy áo cảnh sát!
Và không phải là loại khuy áo thông thường, đây chính là loại khuy đồng chuyên dụng trên sắc phục của lực lượng Cảnh sát Nhân dân Việt Nam những năm 1990.
Tôi sững sờ nhìn chiếc khuy đồng trong lòng bàn tay, rồi lại nhìn vết hằn tím bầm trên cổ cô gái. Một giả thuyết kinh hoàng lập tức hình thành trong đầu tôi. Cô gái này đã giãy giụa dữ dội trước khi chết, và trong lúc giãy giụa, cô đã giật đứt chiếc khuy áo trên người kẻ sát nhân.
Kẻ sát nhân… là một cảnh sát?
Hoặc ít nhất, hắn đã mặc sắc phục cảnh sát vào thời điểm gây án.
Tôi nghĩ ngay đến Vũ Thúy Quỳnh. Đồng chí cảnh sát hình sự quả cảm ấy vừa mới ký khế ước hợp tác ngầm với tôi vài tiếng trước. Cô ta đang điều tra những vụ án mạng kỳ lạ liên quan đến Lão Tám Hoài và những thế lực đen tối đang thao túng đồn cảnh sát huyện. Liệu cái chết của cô gái này có liên quan gì đến cuộc chiến ngầm trong đồn cảnh sát hay không? Liệu có kẻ nào trong lực lượng pháp luật đang là tay sai, là quân cờ của Lão Tám Hoài?
*U u u…*

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Xác chết trong bụi chuối - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Đột ngột, cuốn Sổ Tay Da Bò giắt trong túi áo ngực của tôi rung lên bần bật.
Nó tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng, nhưng khác với những lần trước khi thu gom xác chết oan khuất – trang sách sẽ rỉ ra những vệt máu đỏ tươi và hiện rõ tên tuổi, tâm nguyện của nạn nhân – lần này, cuốn sổ chỉ rung lên một cách yếu ớt, và từ kẽ sách rỉ ra một vệt nước màu vàng nhạt, tanh nồng mùi bùn đất sông Hồng.
Tôi biến sắc, vội vàng rút cuốn sổ tay ra.
Trang giấy dó cổ tự động lật mở đến một trang trắng tinh. Trên mặt giấy, không có một nét chữ nào hiện lên. Chỉ có vệt nước màu vàng nhạt kia từ từ loang ra, tạo thành hình bóng mờ ảo của một cô gái đang ôm đầu khóc lóc uất ức, nhưng hình ảnh đó vô cùng nhạt nhòa, giống như một làn khói sắp sửa tan biến trong gió.
Tôi lập tức hiểu ra vấn đề.
Cô gái này mới chết cách đây không lâu, oán khí tuy mạnh nhưng chân linh bị chấn động quá lớn sau cái chết đột ngột và tàn khốc, dẫn đến việc hồn phách bị phân tán, chưa thể hiển hóa thông tin đầy đủ vào Sổ Tay Da Bò. Vía của cô gái quá yếu, không đủ lực để tự mình viết lên tâm nguyện cuối cùng.
Muốn siêu độ cho vong hồn này, muốn mượn được năng lực của cô gái để gia tăng tu vi cảnh giới Nhập Trần của bản thân, tôi bắt buộc phải tự mình tìm ra kẻ thủ ác – kẻ sở hữu chiếc áo cảnh sát bị mất chiếc khuy đồng này.
“Sinh… mày làm cái gì thế? Cuốn sổ… cuốn sổ của mày lại rỉ nước kìa!” Phát béo nhìn thấy cuốn Sổ Tay Da Bò phát ra dị trạng thì sợ hãi thốt lên.
“Thằng béo, vụ này không đơn giản là một vụ giết người cướp của thông thường đâu.” Tôi cẩn thận nhét chiếc khuy đồng vào túi quần, đóng cuốn sổ tay lại rồi giắt vào ngực áo. “Có kẻ trong đồn cảnh sát liên quan đến cái chết của cô gái này. Và rất có thể, kẻ đó chính là tay sai của Lão Tám Hoài.”
“Cái… cái gì? Cảnh sát giết người á? Sinh ơi, mày đừng có nói bừa, tội vu khống công an là đi tù mọt gọng đấy mày!” Phát béo mặt mày tái mét, lắc đầu nguầy nguậy.
“Mày nhìn chiếc khuy này đi.” Tôi đưa chiếc khuy đồng dập hình ngôi sao năm cánh ra trước mặt nó. “Sắc phục cảnh sát nhân dân thời nay, loại khuy này không thể lẫn vào đâu được. Cô gái này giật được nó từ người kẻ sát nhân trước khi chết.”
Tôi nhìn xuống thi thể cô gái trẻ tội nghiệp đang nằm lạnh ngắt dưới bùn đất. Lòng trắc ẩn của một kẻ gom xác trỗi dậy. Tôi không thể để cô nằm phơi xác ở đây cho thú hoang hay mưa bão tàn phá, nhưng lúc này cũng không thể mang xác cô đi ngay được. Nếu tôi mang xác đi, kẻ thủ ác sẽ biết hiện trường đã bị động, hắn sẽ lập tức xóa sạch mọi dấu vết và chúng tôi sẽ trở thành nghi can số một.
Tôi quyết định dùng những tàu lá chuối khô xung quanh, cẩn thận đắp lại lên người cô gái, phủ thêm một lớp bùn đất mỏng để ngụy trang hiện trường như cũ, tránh cho kẻ khác phát hiện ra trước khi chúng tôi tìm được manh mối.
“Sinh… giờ mình làm thế nào?” Phát béo nhìn tôi đắp lá chuối, giọng run rẩy hỏi.
“Về nghĩa trang trước đã. Phải đưa hũ sành của thằng bé Bảo về nơi an toàn. Sau đó, tao phải tìm đồng chí cảnh sát Vũ Thúy Quỳnh để xác minh lai lịch chiếc khuy áo này.” Tôi đứng dậy, phủi bùn đất bám trên tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía bóng tối sâu thẳm của con lộ đê. “Lão Tám Hoài… mạng lưới của lão ta dường như đã ăn sâu vào cả những nơi mà chúng ta không ngờ tới nhất.”
Hai đứa chúng tôi lật đật bước ra khỏi bụi chuối hột hoang dại.
Cơn mưa bão bắt đầu ngớt dần, chỉ còn những hạt mưa bụi li ti bay lượn trong màn sương mù đặc quánh. Chiếc xe Cup 81 của Ông Tư Lành vẫn dựng im lìm bên mép đường đê, giống như một con quái thú bằng sắt đang kiên nhẫn chờ đợi chủ nhân của nó.
Tôi dắt xe lên mặt đường, chuẩn bị đạp máy khởi động thì đột ngột, năng lực “Khứu Giác Oán Khí” trong đầu tôi lại giật nảy lên một cái đau nhói.
Mùi dầu gió… và mùi khói súng!
Một mùi vị cực kỳ nguy hiểm, lạnh ngắt và sắc lẹm xộc thẳng vào mũi tôi từ phía khúc cua dốc đê phía trước.
Cùng lúc đó, từ trong sương mù dày đặc cách chúng tôi khoảng vài chục mét, vang lên tiếng động cơ xe máy gầm rú ga thật lớn, kèm theo ánh đèn pha quét mạnh qua màn sương, đang lao thẳng về phía chúng tôi với tốc độ kinh hoàng.
“Sinh! Có xe đến! Có phải cảnh sát không mày?” Phát béo hét lên, cuống cuồng định trèo lên xe.
“Không phải cảnh sát thông thường!” Tôi biến sắc, mắt âm dương nhìn thấy rõ ràng một luồng hắc khí màu đen kịt, hung hãn đang cuồn cuộn bay đi trước chiếc xe máy đang lao tới kia. Đó là oán khí của tà thuật, cực kỳ quen thuộc.
Là người của Lão Tám Hoài! Hoặc có thể chính là kẻ sát nhân quay lại hiện trường để kiểm tra cái xác!
“Lên xe mau, thằng béo! Bám chắc vào!”
Tôi gầm lên, chân đạp mạnh vào cần khởi động. Chiếc Cup 81 nổ máy tành tành. Tôi vặn ga hết cỡ, chiếc xe máy lao vút đi ngay trong khoảnh khắc ánh đèn pha của chiếc xe lạ mặt kia quét thẳng vào vị trí bụi chuối hột nơi chúng tôi vừa đứng.
Qua gương chiếu hậu, tôi chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng một gã đàn ông cao lớn, mặc chiếc áo khoác mưa cảnh sát màu xanh lá mạ, khuôn mặt khuất sau chiếc mũ bảo hiểm tối màu, đang từ từ dừng xe lại ngay sát bụi chuối hột, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo nhìn chằm chằm theo hướng chiếc xe Cup 81 của chúng tôi đang chạy trốn vào bóng đêm…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8