Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 60: Cạm bẫy ở thời đại Sơn Tinh

Cập nhật lúc: 2026-06-25 18:20:47 | Lượt xem: 5

*Bùm!*
Một tiếng nổ chói tai xé toạc màng nhĩ Thẩm Mặc khi hắn đang rơi tự do từ độ cao vạn trượng. Luồng áp suất không khí bạo ngược ép chặt lấy lồng ngực, khiến chút dưỡng khí ít ỏi trong phổi hắn bay biến sạch sẽ. Đôi cánh Lạc Vũ bằng linh lực màu vàng kim nhạt sau lưng hắn đập loạn xạ, rách nát tả tơi như hai chiếc quạt giấy gặp bão, hoàn toàn không đủ sức giúp hắn giữ thăng bằng.
Bên dưới, một đại dương cuồn cuộn nước lũ màu đen ngòm đang gầm rú điên cuồng, dâng cao hàng chục trượng, hung hãn vỗ thẳng vào vách đá sừng sững của Tản Viên Thần Sơn. Sấm sét rạch đôi màn đêm đen kịt, rít lên những tiếng rợn người như muốn nghiền nát kẻ ngoại lai này thành tro bụi.
“Thẩm Mặc! Nghe rõ trả lời! Tọa độ nhảy vọt bị lệch rồi! Cậu đang rơi thẳng vào mốc thời gian xảy ra đại chiến Sơn – Thủy! Năng lượng Thủy hệ ở đây quá bạo ngược, mỏ neo truyền âm của tôi đang bị quá tải nghiêm trọng! Sắp sập nguồn rồi!”
Tiếng hét của Đường Dao rè rè vang lên trong thức hải Thẩm Mặc, lẫn lộn giữa hàng loạt tiếng rít gào của gió bão và tiếng sấm nổ đùng đoàng.
“Viện trưởng! Cô cho tôi đi nghỉ mát ở biển mà cái biển này nó hơi nhiều nước quá rồi đấy! Không có phao cứu sinh thì gã báo thủ này chuẩn bị chìm nghỉm làm mồi cho cá đây này!”
Thẩm Mặc chửi thề một tiếng, lộn nhào hai vòng trên không trung để né tránh một tia lôi điện màu xanh tím vừa sượt qua gáy. Hắn cắn răng, dốc toàn bộ linh lực Chúc Đồng Cảnh ít ỏi còn sót lại vào đôi cánh sau lưng. Hoa văn mặt trời Đông Sơn trên lông vũ bùng lên một tia sáng vàng kim yếu ớt, giúp hắn miễn cưỡng lướt ngang một nhịp, đáp mạnh xuống một mỏm đá nhô ra dưới sườn núi Tản Viên Thần Sơn.
*Bộp!*
Thân hình hắn đập thẳng vào vách đá cứng ngắc, bùn đất bết bát văng đầy mặt. Thẩm Mặc ho sặc sụa, phun ra một ngụm nước mưa mặn chát pha lẫn mùi rỉ sét của đồng cổ. Hắn chưa kịp vuốt tóc thì một đợt sóng thần cao bằng tòa nhà năm tầng đã ập thẳng tới, bọt tung trắng xóa, mang theo sức nặng ngàn cân muốn cuốn phăng mỏm đá này xuống đáy vực sâu.
Hắn lập tức rút Tuế Nguyệt Đồng Bản ra, áp mạnh lên mặt đá hộc. Luồng hào quang vàng kim từ đồng xu tỏa ra một màng chắn mỏng manh, rẽ đôi dòng nước lũ đang quét qua người hắn.
“Check var chiến trường thôi mà cũng phải chơi trò cảm giác mạnh thế này sao?” Thẩm Mặc lẩm bẩm, lau vệt máu rỉ ra từ khóe môi, đôi mắt sâu thẳm bắt đầu co rút lại khi nhìn về phía trước.
Dưới nhãn quan khảo cổ được cường hóa bởi Đồng Bản, toàn bộ cảnh tượng đại chiến thần thoại hiện ra vô cùng kinh hoàng. Trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, những dải đá khổng lồ cao vạn trượng đang tự động nhô ra, rễ cây cổ thụ ngàn năm đan xen chặt chẽ thành những bức tường thành vững chãi như những tấm khiên khổng lồ của đất mẹ. Đó là ý chí của Tự Nhiên Thần Quân – Sơn Tinh đang trấn giữ bờ cõi.
Nhưng ở phía ngược lại, từ dưới lòng biển sâu, hàng vạn con Giao Long, thủy quái khổng lồ đang đạp sóng dữ lao lên. Tiếng gầm rú của chúng làm rung chuyển cả đất trời cổ đại. Điều đáng nói là dòng nước lũ bao quanh lũ thủy quái này không mang màu xanh thẳm của Đông Hải, mà lại đan xen những sợi chỉ đen quỷ dị, bốc lên mùi mục nát, tanh tưởi cực kỳ nồng nặc.
*Tít! Tít! Tít!*
Tuế Nguyệt Đồng Bản trên tay Thẩm Mặc đột ngột rung lên bần bật, phát ra luồng ánh sáng đỏ cảnh báo nguy hiểm ở mức độ cao nhất.
“Chờ đã… Luồng năng lượng màu đen này…” Thẩm Mặc nheo mắt, áp sát mặt vào Đồng Bản để phân tích dòng chảy linh lực. “Nghịch Mệnh tà lực! Là mã độc thời gian của Cơ Vô Mệnh!”
Giọng Đường Dao lại vang lên từ đầu dây bên kia, lần này mang theo sự run rẩy vì kinh hãi: *”Thẩm Mặc! Máy quét của Viện Khảo Cổ vừa phát hiện dao động nhân quả ở mốc thời gian của cậu đang tăng vọt theo chiều hướng tiêu cực! Có kẻ đang dùng tà thuật can thiệp vào huyết mạch của Thủy tộc!”*
“Không cần quét nữa, tôi thấy rồi!” Thẩm Mặc cắn răng, giọng lạnh tanh. “Lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh đã gieo mầm phân thân Nghịch Mệnh từ trước. Hắn đang dùng tà thuật tiêm nhiễm tử khí vào nghịch lân của lũ Giao Long kia, khiến chúng phát điên, tự bạo để dâng nước vượt quá quy luật tự nhiên. Mục tiêu của hắn là muốn dìm chết toàn bộ linh mạch Thổ hệ của Tản Viên Thần Sơn!”
Hắn nhận ra tính chất nghiêm trọng của vấn đề. Nếu Tản Viên Thần Sơn sụp đổ ở mốc thời gian này, hệ thống long mạch của Âu Lạc Thần Châu sẽ bị đứt gãy hoàn toàn ngay từ thời sơ khai. Đồng nghĩa với việc thời hiện đại của hắn—nơi có Viện Khảo Cổ, có Đường Dao, có bát mì tôm Hảo Hảo của hắn—sẽ biến mất vào hư vô trong tích lách.
“Muốn chơi trò rút củi đáy nồi với Admin sao? Để xem ai hack nhanh hơn ai!”
Thẩm Mặc thu hồi đôi cánh Lạc Vũ, thân hình lướt đi như một bóng ma giữa màn mưa gió bão bùng. Hắn men theo vách núi, lần theo luồng tử khí đậm đặc nhất đang không ngừng rỉ ra từ một hang động ngập nước nằm sâu dưới chân núi Tản Viên.
Hang động tối tăm, nước dâng ngập đến tận ngực. Thẩm Mặc phải nín thở, vận chuyển Chúc Đồng Quyết để da thịt cứng như đồng cổ, chống chọi với áp suất nước cực lớn đang đè nặng lên các vết rạn nứt trên cơ thể. Hắn nhích từng bước một, tiến sâu vào bên trong.
Ngay tại trung tâm hang ngầm, một luồng ánh sáng đỏ quỷ dị đang lập lòe phát sáng. Một bóng người khoác áo choàng xám tro đang đứng vắt vẻo trên đầu một con Đại Giao Long ba sừng khổng lồ. Con quái vật dài hơn trăm trượng, vảy ngược trên người dựng đứng, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí và đau đớn.
Kẻ khoác áo choàng liên tục kết ấn, nhỏ những giọt máu đen kịt từ đầu ngón tay vào một trận đồ bằng đồng rỉ sét đặt trên lưng con quái vật. Mỗi giọt máu rơi xuống, trận đồ lại rít lên một tiếng chói tai, phóng ra vô số sợi chỉ đen quấn chặt lấy cơ thể con Giao Long, ép nó phải gào thét, phun ra những luồng nước lũ mang theo tử khí nồng nặc.
Đó chính là phân thân Nghịch Mệnh của Cơ Vô Mệnh!

Truyện Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ - Cạm bẫy ở thời đại Sơn Tinh - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Ta đã bảo là không có đạo đức nghề nghiệp rồi mà!”
Thẩm Mặc không thèm nói nhảm nửa lời. Hắn đạp mạnh vào vách đá, thân hình vọt lên như một mũi tên đồng. Hai nắm đấm của hắn bùng nổ ra luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ của Chúc Đồng Qảnh đỉnh phong.
“Chúc Đồng Quyền – Phá Thiên!”
Luồng quyền mang theo hơi nóng hầm hập của đồng nung xé toạc màn sương đen trong hang ngầm, nện thẳng từ trên cao xuống đầu tên phân thân.
*Uỳnh!!!*
Cơ Vô Mệnh phản ứng cực nhanh. Hắn lộn mèo một vòng ra phía sau, né tránh cú đấm ngàn cân của Thẩm Mặc. Nắm đấm của Thẩm Mặc nện thẳng xuống đầu con Đại Giao Long, tạo ra một tiếng nổ trầm hùng làm vách hang rạn nứt, đá hộc rơi rụng rào rào.
Tên phân thân đáp xuống một tảng đá nổi, mũ trùm đầu rơi ra, lộ ra gương mặt vặn vẹo đầy sẹo rỉ sét. Hắn nhìn Thẩm Mặc, nở nụ cười khẩy đầy ác độc:
“Kẻ Trộm Thời Gian… Ngươi đến muộn rồi. Bản tọa đã gieo trận đồ Nghịch Mệnh này suốt ba trăm năm qua. Hôm nay, Tản Viên Thần Sơn phải hóa thành bình địa, long mạch Âu Lạc phải đứt gãy! Ngươi lấy cái gì mà cản?”
“Cản cái đầu nhà ngươi ấy!” Thẩm Mặc phun ra một búng máu, cười khẩy đầy vô sỉ. “Cơ Vô Mệnh, kiến thức đúc đồng và trận pháp của ngươi là học lỏm từ cuốn sách rách của ta ở kỷ nguyên Hoang Cổ đúng không? Dùng đồ lậu, không có bản quyền mà đòi đấu với Admin chính hãng sao?”
*Gào!!!*
Con Đại Giao Long ba sừng dưới sự điều khiển của trận đồ đồng cổ rống lên một tiếng đau đớn, quật mạnh chiếc đuôi khổng lồ mang theo lực lượng vạn quân về phía Thẩm Mặc. Áp suất nước trong hang đột ngột tăng vọt, nén chặt lấy cơ thể Thẩm Mặc khiến xương cốt hắn phát ra những tiếng *rắc rắc* ghê người.
Thẩm Mặc bị hất văng vào vách hang, máu tươi tuôn ra từ các vết nứt trên da. Nhưng đôi mắt hắn không hề có vẻ sợ hãi, ngược lại còn rực sáng lên tia sáng xảo quyệt của một nhà khảo cổ học thực địa.
“Đồng xu cổ rỉ sét kia… Các nét khắc trên hoa văn bị đảo ngược hoàn toàn. Đây là một lỗi tràn bộ đệm hệ thống!” Thẩm Mặc cười to, tay phải hắn run rẩy áp chặt vào Tuế Nguyệt Đồng Bản. “Đường Dao! Kích hoạt mỏ neo linh lực hệ Mộc! Tôi cần một lượng năng lượng thuần khiết để hack ngược cái trận đồ lậu này!”
*”Nhận hàng đây, gã báo thủ!”*
Từ trong thức hải, một luồng linh lực hệ Mộc xanh biếc, tràn đầy sinh mệnh lực từ cơ thể Đường Dao ở hiện tại vượt qua rào cản thời không, truyền thẳng vào tim Thẩm Mặc. Giọt máu Tiên tộc trong tim hắn lập tức sôi trào, phóng ra luồng sinh khí mãnh liệt.
Thẩm Mặc không lùi mà tiến, hắn đạp nước lao thẳng về phía lưng con Đại Giao Long, mặc cho móng vuốt sắc nhọn của nó cào rách vai. Hắn áp sát lòng bàn tay chứa đầy linh lực hệ Mộc và Tuế Nguyệt Đồng Bản vào ngay tâm nhãn của trận đồ đồng cổ rỉ sét.
“Lạc Hồng Hô Hấp Quyết – Đảo ngược nhân quả!”
*KENG!!!*
Một tiếng ngân vang lộng lẫy, trầm hùng như tiếng sấm khai thiên lập địa vang lên ngay trong hang ngầm. Luồng linh lực hệ Mộc thuần khiết va chạm với tử khí Nghịch Mệnh, tạo ra một phản ứng dây chuyền cực mạnh. Các nét khắc ngược trên trận đồ đồng cổ bắt đầu bị bẻ cong, nứt vỡ ra từng mảng lớn.
“Không! Ngươi đã làm gì?!” Cơ Vô Mệnh hét lên kinh hoàng khi thấy luồng tử khí đang quay ngược lại cắn trả chính phân thân của hắn.
“Ta chỉ là giúp ngươi sửa lại bản vẽ cho đúng tiêu chuẩn ISO triệu năm thôi!” Thẩm Mặc cười to, mặt đầy máu nhưng ánh mắt sáng quắc.
Nhưng đúng lúc Thẩm Mặc chuẩn bị tung đòn kết liễu để phá hủy hoàn toàn trận đồ, mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội. Một tiếng gầm chấn thiên động địa từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn vọng xuống, mang theo uy nghiêm vô hạn của đất mẹ.
Ý chí của Sơn Tinh đã quét đến hang động này, nhận ra sự tồn tại của luồng tử khí tà ác.
*Ầm ầm ầm!*
Trần hang ngầm vỡ vụn. Một bàn tay bằng đá khổng lồ, cao hàng trăm trượng, mang theo sức mạnh dời non lấp bể từ trên cao thọc thẳng xuống, muốn nghiền nát cả Thẩm Mặc, Cơ Vô Mệnh lẫn con Đại Giao Long thành tro bụi trong tích tắc.
“Mẹ kiếp! Sếp Sơn Tinh giận thật rồi! Chạy mau!” Thẩm Mặc trợn tròn mắt, chửi thề một tiếng vang dội cả hang ngầm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8