Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 59: Đồng xu thứ hai lộ diện

Cập nhật lúc: 2026-06-25 18:17:31 | Lượt xem: 4

Sóng xung kích màu xanh lam nhạt mang theo hơi lạnh thấu xương của biển sâu cuộn trào, quét qua từng ngóc ngách của căn hầm ngầm. Tiếng la hét thảm thiết của đám tà tu Vô Cực Giáo bị bóp nghẹt dưới áp lực nước vô hình, rồi tắt lịm khi thân thể chúng va đập dữ dội vào những bức tường đá xám xịt. Mùi máu tanh nồng quyện lẫn với mùi ozone cháy khét và hương vị mằn mặn của muối biển Đông Hải tạo nên một hỗn hợp không khí cực kỳ quỷ dị. Những hạt nước li ti ngưng tụ trên vách đá rơi xuống lã chã, tạo nên những tiếng *tí tách* dồn dập như tiếng gõ nhịp của tử thần.

Hôi Cốt, kẻ vừa rồi còn huênh hoang tự đắc, lúc này đang nằm bẹp dưới đất như một con nhái bén bị xe lu cán qua. Lồng ngực gã phập phồng dữ dội, khóe miệng không ngừng trào ra những bọt máu màu tím sẫm lẫn lộn với những mảnh vụn nội tạng. Gã cố gắng ngước cặp mắt vằn tia máu lên nhìn bóng người đang từ từ bước xuống từ bàn đá khảo cổ, trong lòng chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ.

“Ngươi… ngươi không phải là phế mạch… Bản thể của ngươi…” Hôi Cốt lắp bắp, giọng nói run rẩy như sắp đứt hơi.

Thẩm Mặc không thèm nhìn gã lấy một cái. Hắn khẽ rùng mình, cảm nhận luồng linh lực hệ Thủy bạo liệt vừa mượn từ Đông Hải Long Cung đang cuộn trào trong kinh mạch, giống như một đàn cá voi đang điên cuồng lao đi trong một con mương nhỏ hẹp. Những chiếc vảy rồng màu xanh lam nhạt ẩn hiện dưới da tay hắn bắt đầu nhạt dần, rồi chìm hẳn vào trong thớ thịt, để lại những vệt đỏ ửng như bị bỏng nước sôi. Cơn đau nhức nhối từ tận xương tủy truyền đến khiến khóe mắt hắn giật giật, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, ung dung của một vị cao nhân đắc đạo.

Hắn chậm rãi bước đến bên cạnh Đường Dao, người lúc này đang ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm lấy lồng ngực, hơi thở dồn dập và yếu ớt. Ánh mắt cô nhìn hắn tràn đầy sự phức tạp—có mừng rỡ, có nhẹ nhõm, nhưng nhiều hơn cả là sự kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy mái tóc của hắn. Mái tóc đen nhánh ngày nào giờ đây đã lốm đốm những sợi bạc trắng, tạo thành một kiểu tóc “muối tiêu” cực kỳ lãng tử nhưng cũng đầy tang thương, giống như một kẻ vừa trải qua trăm năm dâu bể chỉ trong một cái chớp mắt.

“Viện trưởng, tôi vừa đi cứu thế giới về, cô không định tăng lương hay ít nhất là đền cho tôi bát mì tôm Hảo Hảo đấy chứ? Lại còn phải là loại chua cay có hai gói muối cơ, chứ loại thường không đủ bù đắp tổn thất tinh thần của tôi đâu.” Thẩm Mặc cúi người, chìa bàn tay còn hơi run rẩy ra trước mặt cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười cợt nhả quen thuộc.

Đường Dao nhìn bàn tay đầy những vết xước rớm máu của hắn, rồi lại nhìn lọn tóc bạc trắng rủ trước trán gã báo thủ này. Cô hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau thắt nơi lồng ngực, vươn tay đập mạnh một phát vào lòng bàn tay hắn thay vì nắm lấy để đứng lên.

“Cậu còn tâm trí đùa à? Nhìn lại cái bản mặt của cậu đi, trông không khác gì cụ già neo đơn tám mươi tuổi cả!” Đường Dao mắng, nhưng giọng cô lại nghẹn ngào, đôi mắt phượng đỏ hoe vì lo lắng. “Kinh mạch của cậu… rạn nứt đến mức này rồi mà còn dám dùng Thủy hệ linh lực của Long tộc? Cậu muốn tự bạo để tôi phải viết báo cáo giải trình với Bộ Văn hóa là nhân viên tự tử vì áp lực KPI đấy à?”

“Khụ… khụ…”

Như để minh họa cho lời nói của Đường Dao, Thẩm Mặc đột ngột gập người xuống, ho khan một tiếng dữ dội. Một ngụm máu đen kịt, tanh nưởi phun ra từ miệng hắn, nhuộm đen một khoảng đất dưới chân. Cùng với ngụm máu đó, những chiếc vảy rồng xanh lam cuối cùng trên mu bàn tay hắn cũng hoàn toàn biến mất, để lại một làn da nhợt nhạt, lạnh lẽo như người chết.

“Đấy, cô thấy chưa, đã bảo là do thiếu dinh dưỡng mà.” Thẩm Mặc lấy tay lau khóe miệng, mặt không đỏ mắt không biến sắc, tiếp tục nghênh ngang tự giễu. “Kinh mạch rạn nứt thì lấy keo 502 dán lại là xong. Nhưng cái đám tà tu này… có vẻ như không chỉ đơn giản là đến để cướp đồ cổ đâu.”

Hắn xoay người, ánh mắt lướt qua đám tà tu đang nằm la liệt. Đa số chúng đã bị luồng sóng xung kích hệ Thủy đánh nát đan điền, trở thành phế nhân. Nhưng sự chú ý của Thẩm Mặc lại va vào xác của gã tà tu mập mạp—kẻ vừa bị hắn búng tay bẻ gãy kiếm lúc nãy.

Xác của gã mập đang có một sự biến đổi cực kỳ dị thường. Không giống như người bình thường sau khi chết sẽ lạnh dần, cơ thể gã lúc này đang bốc ra những luồng tử khí màu xám xịt, nhơn nhớt như dầu luyn thải. Những luồng khí này không bay lên cao mà lại bò loằng ngoằng trên mặt đất, tỏa ra một mùi rỉ sét của đồng cổ bị ngâm dưới cống rãnh lâu năm, cực kỳ khó ngửi.

Thẩm Mặc nhíu mày. Khứu giác nhạy bén của một nhà khảo cổ học thực địa lập tức cảnh báo hắn: đây không phải là mùi của xác phân hủy bình thường. Đây là mùi của… thời gian bị mục nát.

Hắn chậm rãi bước đến gần cái xác, ngồi xổm xuống. Đường Dao thấy vậy cũng gượng dậy, ôm ngực đi tới sau lưng hắn, tò mò hỏi: “Cậu phát hiện ra cái gì à?”

“Viện trưởng, cô có ngửi thấy mùi vị này không?” Thẩm Mặc chỉ vào luồng hắc khí đang bốc lên từ ngực gã mập. “Nó rất giống với mùi của những ngôi mộ cổ bị yếm bùa chú thời gian mà chúng ta từng khai quật ở Loa Thành. Nhưng cái này… nó tanh hơn, và mang tính công kích cực kỳ mạnh mẽ.”

Nói đoạn, Thẩm Mặc vươn bàn tay phải—bàn tay đã được tôi luyện qua *Chúc Đồng Quyết* đến mức cứng như đồng đúc—trực tiếp thọc sâu vào lồng ngực đã nát bấy của gã tà tu mập.

*Xoẹt!*

Tiếng da thịt rách ra vang lên ghê rợn trong hầm ngầm tĩnh lặng. Đường Dao khẽ nhíu mày, quay mặt đi chỗ khác vì hơi lợm giọng. Thẩm Mặc thì ngược lại, gương mặt hắn vô cảm như một bác sĩ pháp y đang mổ tử thi. Ngón tay hắn chạm vào một vật cứng, lạnh ngắt và đang rung động bần bật ngay sát tâm mạch của gã mập.

Hắn dùng lực, dứt khoát lôi vật đó ra ngoài.

Đó là một mảnh vỡ kim loại màu đen tuyền, kích thước chỉ bằng khoảng một phần ba đồng xu bình thường. Nó không hề dính một giọt máu nào, ngược lại còn đang không ngừng hút lấy những luồng tử khí xám xịt xung quanh để tỏa ra một luồng ánh sáng mờ tối, quỷ dị.

Thẩm Mặc đặt mảnh vỡ lên lòng bàn tay. Khi nhìn rõ những hoa văn khắc trên bề mặt của nó, đồng tử của hắn đột ngột co rút lại như mắt mèo gặp ánh sáng mạnh.

“Cái này…” Đường Dao cũng kinh ngạc thốt lên, cô quên cả cơn đau, cúi sát xuống để nhìn. “Đây là hoa văn mặt trời Đông Sơn? Nhưng tại sao… các tia sáng lại bị bẻ cong ngược chiều kim đồng hồ? Và con chim Lạc này…”

Trên mảnh vỡ màu đen, hình ảnh chim Lạc—biểu tượng vĩ đại của sự sống và tự do của đất mẹ Âu Lạc—lại được khắc họa với một đôi mắt đỏ rực như máu, đôi cánh rách nát và đang ở tư thế cắm đầu lao xuống đất, bay ngược hoàn toàn so với quy luật thông thường. Toàn bộ họa tiết toát lên một vẻ điên cuồng, sụp đổ và hủy diệt.

“Nó không phải là đồng xu của tôi.” Thẩm Mặc trầm giọng, giọng điệu chưa bao giờ nghiêm túc đến thế. Hắn cảm nhận được Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải của mình đang rung lên điên cuồng, phát ra những tiếng *keng keng* dồn dập như tiếng trống trận, tràn ngập sự bài xích và sát ý mãnh liệt đối với mảnh vỡ màu đen này.

“Ý cậu là… trên đời này còn có một đồng xu thời gian khác?” Đường Dao lắp bắp, da đầu cô tê rần. “Nhưng trong tất cả các tài liệu cổ, từ thời Hồng Hoang đến mạt pháp, chỉ có một ‘Tuế Nguyệt Đồng Bản’ được ghi chép lại như một thần khí duy nhất duy trì sự tuần hoàn của lịch sử kia mà?”

“Đúng thế. Đồng xu của tôi đại diện cho sự tuần hoàn, bảo tồn và vá lại những lỗ hổng của lịch sử. Nó là ‘Tuế Nguyệt’.” Thẩm Mặc khẽ siết chặt nắm tay, để mảnh vỡ đen kịt cắm sâu vào lòng bàn tay đồng cổ của mình. “Còn cái thứ này… nó mang năng lực ngược lại. Nó cưỡng ép thay đổi nhân quả, nuốt chửng thọ nguyên của người sống để bẻ cong dòng chảy thời gian theo ý muốn của chủ nhân. Đây là… Nghịch Mệnh Đồng Bản.”

“Nghịch Mệnh…” Đường Dao lẩm bẩm cái tên này, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Kẻ sở hữu nó… là Cơ Vô Mệnh?”

“Không sai.” Thẩm Mặc đứng bật dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ đen trong tay. “Lão già mũi trâu đó hóa ra không phải là một gã tà tu may mắn nhặt được bí pháp cổ đại. Gã là một ‘hacker’ thực sự của dòng thời gian. Gã dùng cái mảnh vỡ rách nát này để tạo ra những ‘backdoor’ (cổng sau) trong lịch sử, ăn bám vào những mốc thời gian mà tôi đã mở ra để thay đổi kết cục.”

Đúng lúc này, một biến cố đột ngột xảy ra.

Không gian xung quanh căn hầm ngầm bỗng nhiên bị bóp méo một cách kỳ dị. Những chiếc đèn LED cứu hộ trên trần nhà chớp tắt liên tục rồi tắt ngóm hoàn toàn, đẩy cả căn phòng vào bóng tối dày đặc. Nhưng bóng tối đó không kéo dài lâu, bởi vì từ mảnh vỡ đồng xu đen trên tay Thẩm Mặc, một luồng hắc khí đậm đặc bỗng dưng bùng nổ, hóa thành một quầng sáng màu đen tuyền đối lập hoàn toàn với ánh sáng vàng kim nhạt từ người Thẩm Mặc tỏa ra.

*Rầm rầm rầm…*

Tiếng đá hộc rạn nứt vang lên dồn dập. Luồng hắc khí không ngừng ngưng tụ, xoay tròn giữa không trung rồi từ từ hóa thành hình ảnh một nam tử trung niên nho nhã, mặc trường bào màu vàng kim thêu hoa văn Thái Cực nhưng vạt áo đã bị nhuộm đen bởi tử khí.

Đó là ảo ảnh ý chí của Cơ Vô Mệnh.

Dù chỉ là một phân thân ý chí được lưu lại trong mảnh vỡ, nhưng áp lực mà gã tỏa ra vẫn khiến không khí trong hầm ngầm trở nên vô cùng nặng nề, tựa như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy cổ họng của những người có mặt.

Cơ Vô Mệnh nhìn Thẩm Mặc, gương mặt nho nhã khẽ mỉm cười lạnh lẽo, đôi mắt xám xịt không một tia ấm áp nhìn thẳng vào lọn tóc muối tiêu của hắn.

“Tuế Nguyệt Đạo Tặc… cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau trực diện.” Giọng nói của gã vang lên, không phải bằng tai nghe thấy, mà là dội trực tiếp vào thần hồn của Thẩm Mặc, mang theo hơi thở mục nát của triệu năm lịch sử. “Ngươi nghĩ ngươi đang làm gì? Vá lại lịch sử sao? Thật là một trò hề ngu xuẩn của một kẻ phàm nhân có chút tài vặt.”

Thẩm Mặc khoanh tay trước ngực, dù kinh mạch đang đau như búa bổ nhưng mặt hắn vẫn tỉnh bơ, thậm chí còn khẽ nhếch mép cười khẩy một tiếng:

“Lão già, dùng đồ lậu, đồ nứt vỡ rách nát như thế này mà cũng dám gáy to thế à? Bản vẽ lịch sử của Âu Lạc Thần Châu này là do ta ký duyệt, ngươi muốn nhảy vào sửa đổi bản vẽ mà không thông qua ‘Admin’ này thì có vẻ hơi thiếu đạo đức nghề nghiệp đấy nhỉ?”

Cơ Vô Mệnh không hề tức giận trước lời khiêu khích của Thẩm Mặc. Gã chậm rãi chắp tay sau lưng, ảo ảnh của gã khẽ bước đi một bước giữa hư không, tạo nên những gợn sóng thời gian màu đen loang loáng dưới chân.

“Admin? Ngươi tự phong cho mình cái danh hiệu đó sao?” Cơ Vô Mệnh cười nhạt. “Ngươi có biết cái giá của việc ‘vá’ lại lịch sử là gì không? Mỗi lần ngươi cứu một bộ tộc, mỗi lần ngươi thay đổi một cái chết của kẻ đáng ra phải chết, ngươi đang tích tụ một lượng lớn ‘lỗi hệ thống’ vào tương lai. Ngươi đang dọn đường cho Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên giáng lâm nhanh hơn mà thôi.”

Đường Dao đứng bên cạnh, nghe đến đây liền không kiềm chế được, lớn tiếng chất vấn: “Vậy còn ngươi? Ngươi hiến tế hàng vạn sinh linh, bẻ cong long mạch đất nước để mở cổng Tiên giới giả tưởng, đó gọi là cứu thế sao?!”

Cơ Vô Mệnh liếc nhìn Đường Dao, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ đối với kẻ yếu: “Ngự Linh tộc chỉ là lũ chó giữ nhà của một kỷ nguyên đã chết. Các ngươi không hiểu được đại cục. Muốn chống lại sự thanh trừng của Trầm Uyên, cách duy nhất là chủ động phá hủy dòng thời gian cũ, gom góp toàn bộ nhân quả và thọ nguyên của Âu Lạc Thần Châu để đúc thành một ‘Nghịch Mệnh Thiên Đình’ mới. Chỉ có kẻ đứng ngoài thời gian mới có thể sống sót qua Tịch Diệt Kiếp.”

“Nghe thì hay đấy, nhưng tóm lại là ngươi vẫn muốn làm thịt đồng bào để tự cứu mạng mình chứ gì?” Thẩm Mặc ngắt lời gã bằng một giọng điệu vô cùng thô bỉ. “Vẽ chuyện đại cục làm gì cho mệt xác. Lão già, ta nói cho ngươi biết, ta là nhà khảo cổ học. Công việc của ta là đào bới những thứ đã chết, và hồi sinh những thứ ngươi muốn chôn vùi. Ngươi muốn chơi game bẻ cong thời gian với ta? Được thôi, ta sẽ ‘check var’ cái mạng của ngươi ở mọi mốc lịch sử.”

Trong lúc Thẩm Mặc đang nói chuyện để kéo dài thời gian, ánh mắt hắn âm thầm liếc xuống mảnh vỡ đồng xu đen trên tay. Hắn đang dùng linh lực Chúc Đồng Cảnh kết hợp với Tuế Nguyệt Đồng Bản để quét sâu vào cấu trúc bên trong của mảnh vỡ này.

Và ngay trong khoảnh khắc đó, một cú “twist” cực kỳ kinh hoàng bộc phát trong đầu hắn, khiến toàn thân hắn lạnh ngắt như rơi xuống hố băng.

Ở mặt sau của mảnh vỡ Nghịch Mệnh Đồng Bản, ẩn sâu dưới lớp rỉ sét màu đen quỷ dị và tử khí dày đặc, có một ký hiệu vô cùng nhỏ bé, được khắc bằng phương pháp vi phẫu hiện đại. Ký hiệu đó là một chuỗi ký tự viết tắt kèm theo mã số sinh viên của Viện Khảo Cổ Phong Châu thời hiện đại:

*TM-99-ARC*

Đây chính là ký hiệu đánh dấu hiện vật cá nhân mà chính tay Thẩm Mặc đã khắc lên chiếc hộp đựng dụng cụ khảo cổ của mình ở thời đại học!

*Cái quái gì thế này?!* Thẩm Mặc gào thét trong lòng, sóng bão nổi lên điên cuồng trong thức hải. *Tại sao mảnh vỡ của Nghịch Mệnh Đồng Bản—thần khí đối lập của Cơ Vô Mệnh—lại có ký hiệu cá nhân của mình từ thời hiện đại? Chẳng lẽ… người tạo ra cái thứ tà ác này… lại chính là mình trong một tương lai bị hủy diệt sao?*

Cơn chấn động tâm lý cực lớn khiến hơi thở của Thẩm Mặc hơi loạn một nhịp. Tuy nhiên, bản lĩnh của một kẻ chuyên đi lừa đảo lịch sử giúp hắn nhanh chóng đè nén sự hoảng loạn xuống đáy lòng, gương mặt không lộ ra một chút sơ hở nào.

Cơ Vô Mệnh dường như không nhận ra sự phát hiện của Thẩm Mặc. Ảo ảnh của gã bắt đầu mờ dần, hắc khí xung quanh dao động kịch liệt.

“Thẩm Mặc, cuộc chơi của chúng ta chỉ mới bắt đầu.” Cơ Vô Mệnh cười lạnh, giọng nói mang theo sự đe dọa rõ ràng. “Ngươi vừa mới mượn sức mạnh của Đông Hải Long Vương thời Hoang Cổ để trở về đúng không? Ngươi nghĩ ngươi đã giấu được ta sao? Mốc thời gian tiếp theo… ta sẽ tự tay cắt đứt nguồn linh khí hệ Thủy của Âu Lạc ngay tại Đông Hải Long Cung thời Hoang Cổ. Để xem không có nguồn nước của đất mẹ, cái cây ‘Tuế Nguyệt’ của ngươi sẽ héo rũ như thế nào!”

“Ngươi dám!” Đường Dao biến sắc, định xông lên nhưng ảo ảnh của Cơ Vô Mệnh đã hoàn toàn tan rã thành những làn khói đen.

Tuy nhiên, nguy hiểm chưa dừng lại ở đó.

Mảnh vỡ đồng xu màu đen trên tay Thẩm Mặc đột nhiên rít lên một tiếng chói tai, rạn nứt ra thành hàng trăm khe hở rực đỏ như nham thạch. Luồng tử khí bên trong bỗng chốc mất đi sự khống chế, phình to ra như một quả bóng sắp nổ tung.

“Nó muốn tự hủy để xóa dấu vết và san bằng cả cái Viện Khảo Cổ này!” Đường Dao hét lên kinh hãi. Cô lập tức cắn răng, dốc hết chút linh lực hệ Mộc ít ỏi còn sót lại trong cơ thể, đôi tay thon thả bùng lên linh quang xanh biếc, cố gắng triệu hồi những sợi dây leo từ vách đá hầm ngầm để quấn chặt lấy mảnh vỡ, ngăn cản vụ nổ.

Nhưng những sợi dây leo vừa chạm vào luồng hắc khí liền lập tức chuyển sang màu đen mục nát, thối rữa rồi hóa thành tro bụi trong tích tắc. Tử khí của Nghịch Mệnh Đồng Bản quá tàn nhẫn, nó ăn mòn mọi sinh mệnh lực mà nó chạm vào.

“Tránh ra!”

Thẩm Mặc gầm lên một tiếng. Hắn biết, nếu để mảnh vỡ này nổ tung ở đây, không chỉ toàn bộ phế tích lăng mộ bị hủy diệt, mà Đường Dao cũng sẽ bị tử khí ăn mòn đến mức linh hồn tiêu tán. Hắn không thể dùng năng lực thời gian của Tuế Nguyệt Đồng Bản lúc này, vì cơ thể hắn đã quá tải, nếu cưỡng ép bẻ cong thời gian một lần nữa, hắn sẽ chết vì cạn kiệt thọ nguyên ngay lập tức.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thẩm Mặc nhớ đến luồng linh lực hệ Thủy mà hắn vừa thu hoạch được từ Đông Hải Long Cung.

“Hệ Thủy… Thủy Long Quyết!”

Thẩm Mặc bước lên một bước, chắn trước mặt Đường Dao. Hắn không dùng kiếm, mà hai tay kết ấn cực nhanh. Khí huyết Chúc Đồng Cảnh trong người hắn sôi trào lên như nước lôi hỏa đúc đồng. Từ lòng bàn tay hắn, một luồng nước biển Đông Hải màu xanh lam đậm đột ngột phun trào ra ngoài, nhưng luồng nước này không hề trong suốt, mà lại cuồn cuộn phù sa màu đỏ thẫm của sông Hồng—nguồn nước thiêng mang theo ý chí của đất mẹ Âu Lạc.

“Bùn nhão sông Hồng, nước biển Đông Hải… Phong ấn cho ta!”

Luồng nước phù sa cuồn cuộn quấn chặt lấy mảnh vỡ đồng xu đen đang đỏ rực. Sự kết hợp giữa linh lực hệ Thủy mạnh mẽ của Long tộc và sức mạnh thổ nhưỡng trù phú của đất mẹ tạo thành một lớp bọc trầm tích cực kỳ kiên cố, không ngừng dập tắt những tia lửa nham thạch đang phun ra từ mảnh vỡ.

*Xèo xèo xèo…*

Tiếng rít chói tai vang lên khi tử khí va chạm với nước phù sa cổ xưa. Thẩm Mặc cắn chặt răng, trán nổi đầy gân xanh, khóe miệng lại rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Hắn vung tay phải lên, Tuế Nguyệt Đồng Bản trong tay hắn xuất hiện, hắn gõ mạnh một tiếng vào khối trầm tích đang bao bọc mảnh vỡ đen.

*KENG!!!*

Một tiếng ngân vang lộng lẫy, trầm hùng như tiếng gõ của chiếc Trống Đồng Đông Sơn đầu tiên thời khai thiên lập địa vang vọng khắp căn hầm ngầm. Sóng âm vàng kim lan tỏa, đóng băng hoàn toàn không gian xung quanh khối trầm tích.

Quả bom thời gian màu đen cuối cùng đã bị khống chế, hóa thành một khối đá trầm tích cổ màu xám đen, im lìm nằm trên mặt đất.

Căn hầm ngầm trở lại sự tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hai người.

Thẩm Mặc quỳ một gối xuống đất, tay chống xuống sàn đá hộc để giữ cho cơ thể không bị ngã khuỵu. Mái tóc muối tiêu của hắn dường như lại có thêm vài sợi bạc trắng hoàn toàn rủ trước trán. Hắn ngửa đầu ra sau, cười khổ một tiếng, nhìn Đường Dao đang lảo đảo đi tới bên cạnh.

“Viện trưởng… xem ra kế hoạch nghỉ phép đi biển của tôi… phải thực hiện sớm hơn dự kiến rồi.” Thẩm Mặc nhếch môi cười, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn đầy vẻ bất cần. “Đông Hải Long Cung thời Hoang Cổ… đang đợi chúng ta đến ‘check var’ đấy.”

Đường Dao nhìn khối đá trầm tích dưới đất, rồi lại nhìn gã báo thủ tóc bạc trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô biết, một cuộc chiến thời không vĩ đại và tàn khốc hơn gấp bội đang chờ đợi họ ở phía trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8