Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 61: Gặp gỡ Tự Nhiên Thần Quân

Cập nhật lúc: 2026-06-25 18:25:47 | Lượt xem: 4

Cơn bão hoàng hôn đổ sụp xuống đỉnh Tản Viên Thần Sơn nhanh đến mức không ai kịp trở tay. Không phải là thứ ráng chiều đỏ rực lãng mạn của những cặp tình nhân thời hiện đại, mà là một màu đỏ quạch, nhớp nháp như máu rỉ sét trộn lẫn với tử khí màu tím sẫm đang cuồn cuộn bốc lên từ phía chân núi. Gió bão rít gào qua những khe đá, mang theo tiếng gầm rú của hàng vạn loài dị thú hồng hoang đang run rẩy trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Linh khí Thổ hệ và Mộc hệ ở nơi này cuồng bạo đến mức hóa thành những lưỡi dao gió màu lục nhạt, chém vào vách đá phát ra những tiếng *xoẹt xoẹt* chói tai.

Thẩm Mặc lồm cồm bò ra khỏi đống đổ nát của hang ngầm, miệng ngậm một cọng cỏ tranh khô, mặt mũi lấm lem bùn đất và tro tàn của vụ nổ trận đồ đồng cổ. Hắn nhổ cọng cỏ ra, ho sặc sụa, cảm giác như lục phủ ngũ tạng của cái thân thể Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong này vừa bị một chiếc xe tải mười tám bánh cán qua cán lại vài vòng.

“Khụ khụ… Mẹ kiếp, sếp Sơn Tinh ra tay đúng là không nể nang gì đồng nghiệp cả. Suýt chút nữa là nhà khảo cổ học vĩ đại nhất Thần Châu đã biến thành hóa thạch cho hậu thế đào bới rồi.”

Thẩm Mặc vừa lầm bầm tự giễu, vừa phủi phủi lớp bụi đồng rỉ sét bám trên vạt thanh y tơi tả. Đôi cánh Chim Lạc bằng linh khí sau lưng hắn giờ chỉ còn là vài cọng lông vũ vàng kim thưa thớt, xơ xác như cánh gà công nghiệp bị vặt lông dở. Việc cưỡng ép bẻ lái mỏ neo thời gian và hấp thụ một lượng tà lực khổng lồ từ phân thân của Cơ Vô Mệnh ở chương trước đã khiến kinh mạch của hắn rạn nứt như gốm nung quá lửa, lọn tóc muối tiêu trên trán lại có xu hướng bạc thêm vài phần.

Đang định tìm một tảng đá bằng phẳng để nằm xuống ăn vạ, Thẩm Mặc bỗng khựng lại. Đôi mắt nhạy bén của một kẻ chuyên đi đào mộ cổ chợt bắt được một dấu hiệu kỳ lạ ngay dưới kẽ nứt của một gốc tùng vạn năm gần đó.

Đó là một chiếc lá tre hóa thạch. Điều bất thường là chiếc lá này không có màu xám đá thông thường, mà lại nửa trong suốt như ngọc bích, nhưng bên trong gân lá lại đang rỉ ra một thứ dịch thể màu đen ngòm, bốc mùi thối rữa của thời gian mục nát. Khi Thẩm Mặc cúi xuống, dùng ngón tay quệt nhẹ một chút dịch thể, chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải của hắn bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra một tiếng *keng* chói tai đầy cảnh báo.

Ngay trên bề mặt chiếc lá hóa thạch, những đường gân lá đen ngòm bỗng nhiên co rúm lại, tự động xếp thành một chữ “Mệnh” nhỏ xíu bằng ký tự nòng nọc cổ đại, rồi nhanh chóng tan chảy thành một bãi nước đen hôi thối, ăn mòn cả phiến đá bên dưới thành một cái hố sủi bọt xèo xèo.

“Manh mối mới à? Lại còn là chữ ký của lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh nữa chứ.” Thẩm Mặc nheo mắt, rùng mình một cái. “Tên khốn này không chỉ gửi phân thân về phá hoại, mà dường như đã tìm cách cấy ‘mã độc thời gian’ vào tận hệ thống rễ cây cổ thụ của Tản Viên Sơn từ trước đó rất lâu. Đây không phải là phá hoại cục bộ, đây là gã đang muốn cài virus hủy diệt toàn bộ hệ điều hành của Thần Sơn!”

*Tít… Tít… Rè rè…*

Tiếng máy truyền âm trong đầu Thẩm Mặc đột ngột vang lên, kèm theo những tiếng nhiễu sóng điện từ cực kỳ khó chịu. Giọng nói của Đường Dao truyền đến, nghe chập chờn như thể cô đang đứng ở một vùng núi không có sóng 4G:

*”Thẩm… Mặc… Cậu còn sống… không? Máy dò dao động… ở hiện tại… đang báo động đỏ… Tọa độ của cậu… đang bị nhiễu loạn… cực kỳ nghiêm trọng… Mau… trở về…”*

“Đường đại tiểu thư, cô bớt trù ẻo tôi đi.” Thẩm Mặc thở dài, tựa lưng vào gốc tùng, tay gõ gõ vào thái dương như thể đang chỉnh lại ăng-ten tivi. “Tôi chưa chết, nhưng nếu cô không tăng thêm công suất pin dự phòng thì tôi sắp sửa sập nguồn đến nơi rồi đây. Cái mỏ neo thời gian này của cô dạo này chất lượng kém quá, sụt pin nhanh hơn cả iPhone đời cũ.”

Ở đầu dây bên kia, nghe thấy giọng điệu cợt nhả quen thuộc của hắn, Đường Dao dường như thở phào một hơi, nhưng ngay sau đó giọng cô lại rít lên đầy nóng nảy:

*”Cậu còn tâm trí mà đùa à! Tôi vừa phải dùng bí thuật của Ngự Linh tộc để chặn đứng ba đợt truy quét của cảnh sát khảo cổ lẫn đám tà tu Vô Cực Giáo ở hiện tại đấy! Sợi tóc bạc trên đầu tôi sắp nhiều hơn tóc cậu rồi! Cậu đang ở đâu?”*

“Tôi đang ở dưới chân đỉnh Tản Viên.” Thẩm Mặc ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi đang bị bao phủ bởi một xoáy nước năng lượng màu xanh biếc khổng lồ. “Và có vẻ như tôi phải đi gặp sếp tổng của ngọn núi này để ‘check var’ một chút. Cơ Vô Mệnh đã ra tay với Sơn Tinh. Nếu tôi không lên đó vá lại cái lỗ hổng hệ thống này, thì cả tôi và cô đều bay màu chứ đừng nói là có tương lai mà giao hàng.”

*”Sơn Tinh?! Tự Nhiên Thần Quân thời Hoang Cổ?!”* Giọng Đường Dao tràn ngập sự kinh hãi. *”Cậu điên rồi! Đó là ý chí của đất mẹ, là thực thể thần thoại sở hữu sức mạnh Thổ hệ vạn cổ! Với cái thân thể tàn tạ Chúc Đồng Cảnh của cậu hiện tại, ngài ấy chỉ cần hắt hơi một cái là cậu bay màu thẳng về cõi u minh đấy!”*

“Yên tâm đi, tôi là nhà khảo cổ chuyên nghiệp, chuyên trị những ca khó tính.” Thẩm Mặc nhếch môi cười, ánh mắt chợt trở nên kiên định kỳ lạ. “Đường Dao, chuẩn bị thiết lập mỏ neo cưỡng chế kéo tôi về nếu thấy nhịp tim của tôi về số không. Tôi lên núi đây!”

Nói đoạn, Thẩm Mặc không đợi cô trả lời liền chủ động ngắt kết nối để tiết kiệm linh lực. Hắn vận hành *Lạc Hồng Hô Hấp Quyết*, ép dòng linh khí bạo liệt trong cơ thể di chuyển dọc theo xương sống, tạm thời đè ép thương thế xuống. Đôi cánh Chim Lạc tơi tả sau lưng một lần nữa miễn cưỡng bộc phát ra luồng sáng vàng kim nhạt, giúp hắn bốc đầu lướt đi trên những vách đá dựng đứng của Tản Viên Thần Sơn với tốc độ cực hạn.

Càng lên cao, áp lực từ “Ý chí thần quân” càng trở nên khủng khiếp. Không khí đặc quánh lại như keo hồ, mỗi một bước đi của Thẩm Mặc giống như đang phải vác trên vai cả một tòa thành trì cổ đại. Linh khí Thổ hệ trầm nặng như muốn bóp nát xương cốt hắn, còn linh khí Mộc hệ thì lại điên cuồng muốn xâm nhập vào phế mạch của hắn để nảy mầm.

“A ui… Cái mông Chúc Đồng Cảnh của tôi…” Thẩm Mặc vừa leo vừa rên rỉ, thỉnh thoảng lại phải dùng gậy tre gõ gõ xuống đất để dò bẫy rập linh lực. “Đúng là làm nghề cứu thế này không có bảo hiểm tai nạn lao động có khác, lỗ vốn nặng nề!”

Sau nửa canh giờ chạy đua với tử thần, Thẩm Mặc cuối cùng cũng đặt chân lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.

Đập vào mắt hắn là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Đỉnh núi không phải là một mỏm đá nhọn hoắt, mà là một tế đàn khổng lồ bằng đá xám cổ xưa, rộng hàng vặm dặm, được bao quanh bởi những cây cổ thụ ngàn năm rễ dài như những con rồng uốn lượn. Nhưng lúc này, toàn bộ tế đàn đang bị bao phủ bởi một màn sương mù màu tím đen dày đặc – đó chính là tử khí của Tịch Diệt Kiếp, thứ tà độc mà Cơ Vô Mệnh đã gieo rắc.

Ngay tại trung tâm của tế đàn, một bóng hình khổng lồ đang ngồi bất động.

Đó không phải là một ông lão râu tóc bạc phơ tiên phong đạo cốt như trong mấy cuốn tiểu thuyết tiên hiệp rẻ tiền, mà là một thực thể bán nhân bán thạch cao sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Nửa thân dưới của ngài hoàn toàn hòa làm một với địa tầng của Tản Viên Sơn, da thịt ngài có màu xám xịt của đá granite cổ đại, phủ đầy rêu xanh và những hoa văn Đông Sơn tự nhiên chạy dọc theo bắp tay cuồn cuộn.

Tự Nhiên Thần Quân – Sơn Tinh!

Tuy nhiên, lúc này vị Thần Quân uy nghiêm ấy đang ở trong tình trạng cực kỳ tồi tệ. Ngay trước ngực ngài, một vết thương hình chữ Vạn ngược khổng lồ đang rỉ ra thứ dịch thể màu tím đen bốc khói nghi ngút. Những mạch máu bằng đá trên cơ thể ngài đang bị những vệt đen ấy ăn mòn như gỉ sắt, rít lên từng hồi như tiếng hàng vạn con côn trùng đang gặm nhấm sinh mệnh lực của ngài. Mỗi một nhịp thở nặng nề của Sơn Tinh đều khiến cả ngọn núi Tản Viên rung chuyển, đá lở rào rào dưới chân Thẩm Mặc.

“Kẻ… mang… mùi… vị… của… thời… không… khác…”

Một giọng nói trầm hùng, vang dội như tiếng sấm rền từ sâu trong lòng đất đột ngột vang lên, chấn động đến mức màng nhĩ của Thẩm Mặc rỉ máu. Sơn Tinh từ từ mở mắt. Đôi mắt ngài to như hai hố lửa đỏ rực, nhưng lúc này đã bị bao phủ bởi một lớp màng màu tím đục ngầu, lạnh lẽo và vô tình nhìn chằm chằm xuống Thẩm Mặc.

“Ngươi… đến… để… cướp… đoạt… linh… mạch… của… ta… như… tên… tà… tu… kia… sao?”

Áp lực từ ánh mắt của vị Thần Quân mạnh mẽ đến mức khiến đầu gối Thẩm Mặc lập tức khuỵu xuống, mặt đất dưới chân hắn nứt toác ra thành một cái hố sâu. Hắn cắn chặt răng, xương cốt toàn thân phát ra tiếng *rắc rắc* chịu đựng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má. Nhưng thay vì quỳ rạp xuống chịu trói, gã báo thủ này lại cố gắng dùng hết sức bình sinh để ngẩng cao đầu, nở một nụ cười cực kỳ vô sỉ:

“Thần Quân… Ngài bớt giận. Nhìn cái bản mặt đẹp trai thư sinh này của tôi, giống kẻ đi cướp bóc lắm sao? Tôi là nhà khảo cổ học có giấy phép hành nghề đàng hoàng, đến đây là để… bảo trì và sửa chữa hệ thống cho ngài đấy!”

Sơn Tinh không trả lời, nhưng áp lực Thổ hệ xung quanh Thẩm Mặc bỗng nhiên tăng vọt lên gấp đôi. Một bàn tay đá khổng lồ từ mặt đất đột ngột mọc lên, bóp chặt lấy nửa thân dưới của hắn, kéo mạnh xuống lòng đất như muốn chôn sống hắn ngay tại chỗ.

“Nói… thật… đi… kẻ… trộm… thời… gian… Trước… khi… ta… nghiền… nát… linh… hồn… ngươi…” Giọng Sơn Tinh ngày càng trở nên hỗn loạn, dường như tà độc của Cơ Vô Mệnh đang bắt đầu xâm chiếm lấy lý trí của ngài, khiến ngài dần mất đi sự kiểm soát đối với sức mạnh của chính mình.

“Mẹ kiếp! Đã bảo là đến cứu net mà sao ai cũng thích dùng bạo lực thế này!” Thẩm Mặc gầm lên một tiếng, tay phải hắn đột ngột vung lên.

Chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản trong tay hắn bùng nổ ra luồng ánh sáng vàng kim chói lòa, hóa thành một màn sương thời gian dày đặc, tạm thời làm chậm lại tốc độ co bóp của bàn tay đá xung quanh hắn. Đồng thời, huyết mạch Tiên tộc (mẹ Âu Cơ) trong tim hắn được kích hoạt đến cực hạn. Một luồng linh quang hệ Mộc màu xanh biếc rực rỡ, tràn đầy sinh khí thanh khiết và dịu mát, đột ngột tuôn ra từ lòng bàn tay hắn, bao phủ lấy bàn tay đá đang bóp chặt lấy mình.

Cảm nhận được luồng sinh khí hệ Mộc thuần khiết mang hơi thở của mẹ Âu Cơ cổ xưa, bàn tay đá khổng lồ bỗng nhiên khựng lại, rồi từ từ nới lỏng ra, hóa thành những mảnh đất vụn rơi lả tả.

Sơn Tinh khẽ ồ lên một tiếng đầy ngạc nhiên, lớp màng tím đục trong mắt ngài dao động dữ dội:

“Huyết… mạch… Tiên… tổ… Âu… Cơ? Ngươi… tại sao… lại mang… dòng máu… của… người?”

Thẩm Mặc lảo đảo bò ra khỏi cái hố đá, thở hồng hộc như một con chó sắp đứt hơi. Hắn lau vệt máu trên khóe môi, vừa ho vừa nói:

“Đã bảo… khụ khụ… đã bảo là người nhà mà ngài không tin. Tôi là truyền nhân chính tông của Con Rồng Cháu Tiên ở vạn năm sau đấy! Lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh kia dùng ‘mã độc Nghịch Mệnh’ để ám hại ngài, nếu ngài còn không để tôi chữa trị, thì không quá ba canh giờ nữa, ngài sẽ biến thành một con quỷ đá khổng lồ đi tàn sát cả Âu Lạc Thần Châu này cho xem!”

Sơn Tinh im lặng nhìn Thẩm Mặc. Vị Thần Quân vĩ đại của đất mẹ lúc này dường như cũng nhận ra tình trạng kiệt quệ của bản thân. Tà độc của Cơ Vô Mệnh không phải là độc tố thông thường, mà là một loại oán niệm thời gian được tích tụ qua hàng trăm năm, liên tục đảo ngược dòng chảy sinh mệnh lực của ngài, khiến vết thương không thể tự chữa lành mà ngày càng loét rộng ra.

“Ta… phải… làm… sao?” Giọng Sơn Tinh trầm xuống, mang theo một sự bất lực đầy bi tráng của một vị thần đang đứng trước bờ vực sa ngã.

Thẩm Mặc đi vòng quanh thực thể khổng lồ của Sơn Tinh, đôi mắt hắn quét qua vết thương trước ngực ngài như cách một nhà khảo cổ học đang soi xét một chiếc bình gốm cổ bị nứt vỡ nghiêm trọng. Hắn vuốt cằm, lẩm bẩm độc thoại nội tâm:

“Vết nứt này nằm ngay tại tâm nhãn của long mạch Thổ hệ trên cơ thể ngài ấy. Cơ Vô Mệnh đã dùng tà thuật để găm một mảnh ‘Nghịch Mệnh Đồng Bản’ giả vào đây, tạo ra một lỗi tràn bộ đệm linh lực. Muốn vá cái lỗ này, không thể dùng sức mạnh trực diện để nhổ ra, vì nó sẽ kéo theo cả linh mạch của Tản Viên Sơn sụp đổ theo. Phải dùng phương pháp ‘phẫu thuật nội soi’ thời gian!”

Hắn quay sang nhìn Sơn Tinh, nghiêm túc nói:

“Thần Quân, lát nữa sẽ có chút đau đớn đấy. Tôi sẽ dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản để đóng băng dòng chảy thời gian xung quanh vết thương của ngài, sau đó dùng huyết mạch Tiên tộc của tôi làm chất dẫn để thanh lọc và ‘vá’ lại lỗ hổng linh mạch. Ngài phải tuyệt đối tin tưởng tôi, không được phản kháng, nếu không cả hai chúng ta đều sẽ bị nổ tung thành thịt vụn!”

Sơn Tinh nhìn gã tu sĩ tóc muối tiêu nhỏ bé trước mặt, rồi từ từ nhắm mắt lại, khẽ gật đầu:

“Được… Khởi… sự… đi…”

Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu. Hắn biết, đây là một canh bạc cực kỳ mạo hiểm. Việc sử dụng huyết mạch Tiên tộc để chữa trị cho một thực thể cấp Thần như Sơn Tinh sẽ tiêu tốn một lượng linh lực và thọ nguyên khổng lồ mà cơ thể Chúc Đồng Cảnh của hắn hiện tại khó lòng gánh vác nổi.

“Đường Dao! Chuẩn bị kết nối lại! Bật chế độ sạc nhanh tối đa cho tôi! Nếu tôi có mệnh hệ gì, nhớ đào cái mộ cổ nào đẹp nhất Thần Châu rồi chôn tôi cùng đống đồ rỉ sét của tôi nhé!”

*\”Cậu bớt nói gở đi, gã báo thủ! Kết nối đã thiết lập! 120% công suất linh lực hệ Mộc đang truyền dẫn! Đừng có mà chết đấy!\”* Giọng Đường Dao vang lên đầy lo lắng và kiên định trong thức hải của hắn.

“Lên nhạc nào!”

Thẩm Mặc gầm lên một tiếng, hai tay kết ấn cực nhanh. Chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản bay lơ lửng trước ngực hắn, phóng ra một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ, bao phủ lấy vết thương màu tím đen của Sơn Tinh. Không gian xung quanh vết thương bỗng nhiên đứng khựng lại, những làn khói độc màu tím đang bốc lên bỗng nhiên bị đóng băng giữa chừng không trung như những dải lụa cứng ngắc.

“Khải Huyết Cảnh! Chúc Đồng Cảnh! Thức tỉnh huyết mạch Tiên tộc – Mộc sinh vạn vật!”

Thẩm Mặc cắn chặt đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tim chứa đựng tinh hoa huyết mạch Tiên tộc thuần khiết nhất lên Tuế Nguyệt Đồng Bản. Đồng xu cổ rỉ sét hấp thụ máu tươi, lập tức bùng nổ ra một luồng linh quang màu xanh lục bảo rực rỡ chưa từng có. Luồng linh quang ấy mang theo hơi thở ấm áp của mùa xuân, của sự sống mới nảy mầm, nhẹ nhàng len lỏi vào bên trong vết thương khổng lồ của Sơn Tinh.

*Xèo xèo xèo!!!*

Khi linh lực hệ Mộc thanh khiết chạm vào tử khí Nghịch Mệnh, một tiếng rít chói tai vang dội cả đỉnh núi. Thứ dịch thể màu tím đen bắt đầu sôi sục lên, bốc ra những luồng khói độc hôi thối cực kỳ kinh tởm. Thẩm Mặc cảm thấy như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua hệ thống kinh mạch của chính mình. Sự phản phệ từ tà độc của Cơ Vô Mệnh thông qua liên kết thời gian đang điên cuồng dội ngược lại cơ thể hắn.

“Á á á!!! Mẹ kiếp! Đau chết ông chủ rồi!” Thẩm Mặc gào thét lên thảm thiết, da thịt trên cánh tay hắn nứt toác ra, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả vạt áo. Mái tóc muối tiêu của hắn với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy đang nhanh chóng chuyển sang màu trắng xóa nhiều hơn.

*”Thẩm Mặc! Cố lên! Nhịp tim của cậu đang tăng vọt lên 200 rồi! Đừng có sập nguồn lúc này!”* Đường Dao ở hiện tại hét lên qua mỏ neo truyền âm, cô đang phải dốc toàn bộ linh lực của mình để duy trì mỏ neo thời gian, khuôn mặt cô cũng trở nên tái nhợt vì kiệt sức.

“Ta… là… nhà… khảo… cổ… chuyên… nghiệp… Không… có… món… cổ… vật… nào… ta… không… sửa… được!”

Thẩm Mặc trợn trừng mắt, hai tay run rẩy dữ dội nhưng vẫn cố chấp dí chặt vào Tuế Nguyệt Đồng Bản, đẩy mạnh luồng linh lực hệ Mộc vào sâu trong tim nhãn của Sơn Tinh. Hắn đang dùng chính sinh mệnh lực của mình để làm chất keo, kết dính lại những mảnh vỡ linh mạch Thổ hệ đang bị đứt gãy của vị Thần Quân.

Quá trình giằng co diễn ra vô cùng khốc liệt, kéo dài như cả một thế kỷ đối với Thẩm Mặc.

Dưới sự thanh tẩy điên cuồng của huyết mạch Tiên tộc kết hợp với sức mạnh thời gian của Tuế Nguyệt Đồng Bản, mảnh ‘Nghịch Mệnh Đồng Bản’ giả màu đen ngòm bám sâu trong ngực Sơn Tinh cuối cùng cũng bị lung lay. Những sợi tơ độc màu tím đen bám chặt vào linh mạch của ngài từ từ bị nhổ bật ra từng sợi một.

“Ra đây cho bố!!!”

Thẩm Mặc gầm lên một tiếng cuối cùng, dốc hết chút linh lực tàn kiệt trong cơ thể vào một cú giật mạnh.

*XOẢNG!!!*

Một tiếng nổ giòn giã vang lên. Mảnh đồng xu giả màu đen ngòm bị trục xuất hoàn toàn ra khỏi lồng ngực của Sơn Tinh, hóa thành một viên hắc thạch tròn vo, rơi rống xuống đất và bị linh lực Thổ hệ của đỉnh núi lập tức nghiền nát thành tro bụi.

Cùng lúc đó, vết thương khổng lồ trước ngực Sơn Tinh bùng phát ra luồng ánh sáng màu xanh lục bảo rực rỡ. Những mạch máu bằng đá xám xịt của ngài nhanh chóng được phủ đầy bởi một lớp rêu xanh tươi tốt, những vết nứt rỉ sét biến mất, thay vào đó là một nguồn sinh mệnh lực Thổ – Mộc dồi dào, trầm hùng cuồn cuộn chảy xuôi khắp cơ thể khổng lồ của ngài.

*UỲNH UỲNH UỲNH!!!*

Toàn bộ ngọn núi Tản Viên rung chuyển trong sự vui mừng khôn xiết. Những đám mây bão màu đỏ quạch trên bầu trời lập tức bị một luồng gió thần màu xanh biếc thổi bay sạch sẽ, trả lại một bầu trời đêm đầy sao lấp lánh của thời Hoang Cổ. Linh khí trong lành, đậm đặc ùa về như thác lũ, bao phủ lấy đỉnh núi.

“Phù…”

Thẩm Mặc thở hắt ra một hơi, đôi cánh Chim Lạc sau lưng hoàn toàn tan biến thành những đốm sáng nhỏ. Thân hình hắn mềm nhũn như một sợi bún giải ngũ, đổ sụp xuống mặt đất, nằm ngửa ra nhìn bầu trời sao rực rỡ, hai mắt trợn ngược, miệng sùi bọt mép vì kiệt sức.

“Xong… xong việc rồi… Đường đại tiểu thư… Nhớ… nhớ chuyển khoản tiền viện phí… và… bát mì tôm hai gói muối… cho tôi nhé…” Hắn thều thào nói vào mỏ neo truyền âm rồi lịm đi.

Sơn Tinh từ từ mở mắt. Lần này, đôi mắt ngài không còn màu tím đục ngầu tà ác nữa, mà là một màu đỏ rực ấm áp như dung nham sâu trong lòng đất, tràn đầy sự tỉnh táo và uy nghiêm thần thánh. Ngài cúi đầu nhìn gã tu sĩ nhỏ bé tóc trắng xóa đang nằm bất tỉnh nhân sự dưới đất, trong mắt hiện lên một sự kinh ngạc và tôn trọng sâu sắc.

“Một… kẻ… phàm… nhân… mang… huyết… mạch… Tiên… tổ… lại… có… thể… nghịch… chuyển… nhân… quả… cứu… ta… khỏi… kiếp… nạn… này… Thật… là… một… kỳ… tích…”

Vị Thần Quân khổng lồ khẽ đưa một ngón tay bằng đá to như thân cây cổ thụ chạm nhẹ vào ngực Thẩm Mặc. Một luồng linh lực Thổ hệ vô cùng ôn hòa, mang theo hơi ấm của đất mẹ, lập tức truyền vào cơ thể hắn, nhanh chóng chữa lành những vết rách trên da thịt và ổn định lại hệ thống kinh mạch đang rạn nứt của hắn.

Sau vài phút, Thẩm Mặc khẽ rên rỉ một tiếng rồi từ từ mở mắt ra. Hắn thấy mình đang nằm trên một tấm nệm bằng rêu xanh cực kỳ êm ái, thương thế trong cơ thể đã hồi phục được bảy tám phần, mặc dù linh lực vẫn còn trống rỗng.

Hắn lồm cồm ngồi dậy, gãi gãi đầu, nhìn Sơn Tinh đang nhìn mình đầy thú vị:

“Ủa? Tôi chưa chết hả? Sếp Sơn Tinh quả là hào phóng, còn khuyến mãi thêm dịch vụ hồi sức cấp cứu miễn phí nữa cơ đấy.”

“Kẻ trộm thời gian, ngươi đã cứu ta một mạng, cũng là cứu cả linh mạch của Tản Viên Thần Sơn này.” Giọng Sơn Tinh vang lên, lần này vô cùng rõ ràng và trầm ấm, không còn sự hỗn loạn lúc trước. “Ta, Tự Nhiên Thần Quân, không bao giờ nợ ân tình của ai, đặc biệt là một người mang huyết mạch của Tiên tổ Âu Cơ.”

Sơn Tinh khẽ vẫy tay. Từ trên đỉnh ngọn cây cổ thụ vạn năm bên cạnh tế đàn, một nhánh tre nhỏ màu xanh ngọc bích, dài khoảng ba thước, từ từ bay xuống, lơ lửng trước mặt Thẩm Mặc. Nhánh tre này không có lá, nhưng trên thân tre lại khắc đầy những hoa văn Đông Sơn tự nhiên rực rỡ, tỏa ra một luồng sinh mệnh lực Mộc hệ đậm đặc đến mức hóa thành những giọt sương nhỏ giọt xung quanh nó.

“Đây là một nhánh của Gậy Tre Trăm Đốt cổ xưa – Mộc hệ chí bảo được sinh ra từ thời khai thiên lập địa.” Sơn Tinh nói. “Nó ẩn chứa một phần ý chí của ta và sức mạnh trị liệu tối thượng của đất mẹ. Ngươi có thể dùng nó làm vũ khí, hoặc làm ‘chìa khóa’ để mở ra con đường tiến vào Đông Hải Long Cung.”

Thẩm Mặc mắt sáng rực như đèn pha ô tô. Hắn nhanh tay lẹ mắt chộp lấy nhánh tre ngọc bích, vuốt ve đầy thèm thuồng như thể đang cầm một thỏi vàng ròng:

“Ôi chu cha mạ ơi! Đồ tốt! Đồ cổ chính hiệu triệu năm không có vết xước! Cái này mà đem về hiện tại đấu giá thì chắc chắn là đủ tiền mua cả cái Viện Khảo Cổ của Đường Dao luôn ấy chứ!”

Hắn lập tức nhét nhánh tre vào trong thức hải bên cạnh Tuế Nguyệt Đồng Bản, rồi đứng dậy, chắp tay cúi đầu chào Sơn Tinh đầy lễ phép (mặc dù nụ cười vẫn vô cùng cợt nhả):

“Đa tạ Thần Quân đã ban thưởng! Tôi xin nhận món quà này với lòng biết ơn sâu sắc nhất của một nhà khảo cổ học chân chính.”

Sơn Tinh nhìn điệu bộ của hắn, khẽ lắc đầu cười khổ, nhưng ngay sau đó vẻ mặt ngài chợt trở nên cực kỳ nghiêm túc:

“Nhưng ngươi phải cẩn thận, kẻ trộm thời gian. Tà độc trên người ta tuy đã được thanh tẩy, nhưng ta cảm nhận được ý chí của kẻ đứng sau tên tà tu kia – Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên – đang bắt đầu chú ý đến dòng thời gian này. Sự can thiệp của ngươi đã tạo ra một vết nứt lớn trong dòng sông tuế nguyệt.”

Ngài dừng lại một chút, đôi mắt rực lửa nhìn về hướng Đông Hải xa xôi:

“Đông Hải Long Cung lúc này đang trải qua một cuộc đại biến dị. Long Vương tộc đang bị một luồng oán niệm hắc ám từ tương lai xâm chiếm, nguồn nước biển đang dần chuyển sang màu tím đen của sự chết chóc. Nếu ngươi muốn tìm kiếm mảnh vỡ tiếp theo của Tuế Nguyệt Đỉnh ở đó, ngươi sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến thảm khốc hơn gấp bội.”

Thẩm Mặc nheo mắt nhìn về phía Đông, nơi đường chân trời xa xôi dường như đang thấp thoáng một màn sương mù màu tím đen quỷ dị đang từ từ dâng lên từ mặt biển. Hắn khẽ thở dài, vuốt lọn tóc trắng xóa trên trán, tự giễu:

“Biết sao được đây… KPI cứu thế đã nhận rồi, muốn hủy hợp đồng cũng không được. Xem ra chuyến đi biển này của tôi không có bikini và nước dừa rồi, chỉ toàn là thủy quái và tà tu thôi.”

Hắn quay sang gật đầu chào Sơn Tinh lần cuối:

“Thần Quân bảo trọng! Tôi đi ‘check var’ Đông Hải đây!”

Nói đoạn, Thẩm Mặc kích hoạt Tuế Nguyệt Đồng Bản. Một vết rách không gian màu vàng kim rực rỡ bùng lên, nuốt chửng lấy thân hình hắn, đưa hắn biến mất khỏi đỉnh Tản Viên Thần Sơn, để lại vị Thần Quân khổng lồ lặng lẽ nhìn theo hướng hắn đi với một ánh mắt đầy hy vọng và lo âu về vận mệnh của Âu Lạc Thần Châu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8