Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 58: Đường Dao hộ pháp ở hiện tại

Cập nhật lúc: 2026-06-25 18:13:38 | Lượt xem: 5

Sợi khói mỏng từ chiếc ấm siêu tốc cũ kỹ lười biếng lượn lờ trong không khí, mang theo mùi trà hoa cúc nồng ấm trộn lẫn với hương vị nhân tạo đặc trưng của gói mì tôm Hảo Hảo vị tôm chua cay đang úp dở.

Trong căn hầm ngầm của Viện Khảo Cổ Phong Châu, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng những hạt mưa rào mùa hạ lộp bộp gõ lên lớp kính cường lực của giếng trời phía trên cao. Nơi này vốn là một kho chứa cổ vật bị bỏ hoang, nay được cải tạo sơ sài thành một căn phòng nửa hiện đại nửa cổ kính. Một bên là dãy máy chủ nhấp nháy đèn LED xanh đỏ, bên còn lại là những chiếc kệ gỗ gụ chất đầy bình gốm vỡ, mảnh ngói rêu phong và những thanh đồng rỉ sét.

Đường Dao ngồi trên chiếc ghế xếp bằng vải dù, hai tay ôm lấy đầu gối, đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày giờ đây hằn lên những tia máu mệt mỏi. Cô không nhìn vào màn hình radar đang quét liên tục ngoài hành lang, cũng chẳng thèm để ý đến bát mì đã nở trương phình bên cạnh.

Ánh mắt cô dán chặt vào thanh niên đang nằm bất động trên chiếc bàn đá khảo cổ ở giữa phòng.

Thẩm Mặc.

Cái tên “báo thủ” này lúc này trông chẳng khác nào một xác chết biết thở. Thân thể hắn nằm đó, nhưng dường như linh hồn đã bị rút cạn, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch. Đáng sợ hơn, mái tóc đen nhánh của hắn giờ đây đã bạc đi hơn một nửa, những sợi tóc trắng như sương muối xơ xác rủ xuống vầng trán nhợt nhạt. Cứ mỗi mười lăm phút trôi qua, trên da thịt hắn lại xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ như gốm nung quá lửa, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm rồi nhanh chóng bốc hơi thành một làn sương mù màu xám tro nhạt.

Đó là tử khí của thời gian. Là cái giá phải trả cho việc một kẻ phế mạch dám ngang nhiên “bẻ lái” dòng chảy nhân quả triệu năm.

“Cái đồ phá gia chi tử này…”

Đường Dao khẽ lầm bầm, giọng nói khàn khàn vì thiếu ngủ. Cô đứng dậy, bước đến bên bàn đá, nhúng chiếc khăn bông vào chậu nước ấm rồi nhẹ nhàng vắt khô. Đôi bàn tay thon thả vốn quen cầm đoản đao chiến đấu giờ đây lại vô cùng cẩn trọng, nhẹ nhàng lau đi những vệt máu khô trên má Thẩm Mặc.

Mỗi lần chạm vào da thịt hắn, cô lại cảm thấy một luồng chấn động vô hình dội ngược vào lòng bàn tay. Lạnh buốt, rồi lại nóng rẫy, giống như đang chạm vào một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược với tốc độ điên cuồng.

“Cậu bảo cậu chỉ đi ‘check var’ lịch sử một chút, thế mà lần nào về cũng như cái giẻ lau nhà rách thế này?” Đường Dao vừa lau trán cho hắn vừa càu nhàu, dù biết rõ hắn chẳng thể nghe thấy. “Hết Chúc Đồng Cảnh rồi lại đến Lạc Vũ Cảnh… Cậu có biết ở hiện đại này, tôi phải đi gõ cửa từng nhà tài trợ, viết hàng chục cái báo cáo giải trình cho Bộ Văn hóa để giải thích tại sao cái phế tích Cửu Trùng Đài tự dưng lại bốc cháy như một quả pháo hoa khổng lồ không?”

Cô thở dài, đặt chiếc khăn xuống, ngón tay vô thức lướt qua lọn tóc bạc trắng của hắn. Một cảm giác xót xa dâng lên trong lòng vị viện trưởng trẻ tuổi.

Từ khi nhặt được đồng xu Tuế Nguyệt rỉ sét kia, cuộc đời của Thẩm Mặc đã không còn thuộc về hắn nữa. Hắn sống ở hiện tại, nhưng hơi thở lại vương vấn ở triệu năm trước. Hắn cười cợt, vô sỉ, lúc nào cũng tỏ ra bất cần đời và coi việc nghịch thiên cải mệnh dễ như việc đi mua rau ngoài chợ. Nhưng Đường Dao biết, đằng sau cái vẻ mặt “đòn gánh” cười cợt ấy là một nỗi cô độc tột cùng. Hắn là người duy nhất đi ngược dòng sông thời gian, mắt thấy tai nghe những kỷ nguyên vĩ đại sụp đổ, chứng kiến những người bạn, những người đệ tử của mình hóa thành tro bụi lịch sử, rồi lại lầm lũi quay về thời mạt pháp này để gặm nhấm nỗi đau một mình.

“Thẩm Mặc, cậu không được phép chết ở một thời đại nào khác đâu đấy.” Đường Dao siết chặt nắm tay, giọng cô bỗng chốc chùng xuống, mang theo một sự kiên định đến bướng bỉnh. “Nếu cậu dám tan biến ở quá khứ, tôi thề sẽ dùng cái xẻng khảo cổ của cậu, đào nát toàn bộ các ngôi mộ cổ từ thời Hồng Bàng đến giờ để lôi bằng được cái linh hồn thối tha của cậu về bắt viết báo cáo!”

*Tít… tít… tít…*

Tiếng chuông cảnh báo từ chiếc máy dò tìm dao động thời không đặt trên bàn bỗng vang lên dồn dập. Màn hình tinh thể lỏng bắt đầu nhảy số liên tục, những đường đồ thị màu đỏ dựng đứng lên như những chiếc gai nhọn.

Cùng lúc đó, một mùi hương kỳ lạ đột ngột tràn ngập khắp căn hầm ngầm.

Không còn là mùi trà hoa cúc hay mùi mì tôm nữa. Đó là mùi nước biển mặn chát, mùi tanh nồng của rong rêu vạn năm dưới đáy đại dương, và mùi rỉ sét nồng nặc của những thỏi đồng cổ bị chôn vùi dưới lòng biển sâu.

Đường Dao giật mình nhìn xuống Thẩm Mặc.

Trên mu bàn tay phải của hắn, hình xăm đồng hồ cát ba tầng bỗng nhiên bùng lên ánh sáng xanh lam u tối, không phải màu vàng kim ấm áp thường ngày. Dưới lớp da cổ tay của hắn, những chiếc vảy nhỏ màu xanh sẫm, sắc nhọn như vảy cá bỗng chốc ẩn hiện, phát ra những tiếng *tách… tách…* ghê rợn khi chúng cố gắng đâm rách da thịt hắn để chui ra ngoài.

“Đông Hải…” Đôi mắt Đường Dao co rụt lại. “Tọa độ của hắn bị lệch sang Thủy hệ? Cái tên ngốc này, sao lại rơi xuống biển rồi?!”

Cô không kịp suy nghĩ nhiều. Sự thay đổi đột ngột này ở quá khứ đang trực tiếp phản phệ lên thể xác của Thẩm Mặc ở hiện tại. Nhịp tim của hắn trên máy đo đột ngột giảm mạnh, thân nhiệt hạ xuống mức đóng băng, hơi thở yếu ớt đến mức gần như triệt tiêu.

“Muốn cướp người trước mặt Ngự Linh tộc?”

Đường Dao hít vào một hơi thật sâu, vẻ mặt mệt mỏi biến mất sạch sẽ, thay vào đó là sự lạnh lùng và uy nghiêm của một truyền nhân gia tộc thủ hộ lăng mộ cổ. Cô đứng thẳng người, hai tay nhanh chóng kết ấn.

“Vạn vật hữu linh, mộc khởi sinh cơ!”

*Oàng!*

Một luồng linh quang màu xanh lục dịu mát, tràn đầy sinh mệnh lực bộc phát từ lòng bàn tay Đường Dao, hóa thành vô số những sợi tơ năng lượng mềm mại quấn chặt lấy cơ thể Thẩm Mặc. Linh lực hệ Mộc thuần khiết nhất từ huyết mạch của cô bắt đầu thẩm thấu qua các vết rạn nứt trên da hắn, ép những chiếc vảy xanh lam quỷ dị kia phải lặn xuống, tạm thời đóng băng trạng thái phản phệ từ đáy biển sâu.

Nhưng ngay khi Đường Dao vừa ổn định được tình trạng của Thẩm Mặc, hệ thống an ninh bên ngoài căn hầm bỗng phát ra những tiếng còi hú chói tai.

*Rầm! Rầm! Rầm!*

Tiếng đập cửa dữ dội vang lên từ phía trên lối vào nhà kho. Trên màn hình camera giám sát, hàng chục bóng người mặc áo choàng xám tro, mang theo những luồng tử khí âm u đang nhanh chóng bao vây toàn bộ khu vực Viện Khảo Cổ. Dẫn đầu bọn chúng là những chiếc xe cảnh sát nhấp nháy đèn xanh đỏ, nhưng Đường Dao thừa biết, những kẻ bước xuống từ xe không phải là lực lượng hành pháp thông thường.

Đó là người của Thái Thượng Vô Cực Giáo.

Cơ Vô Mệnh sau khi bị Thẩm Mặc “chơi khăm” ở Cửu Trùng Đài đã hoàn toàn phát điên. Gã không chỉ dùng “Nghịch Mệnh Thuật” để săn lùng tổ tiên Thẩm Mặc ở quá khứ, mà ở hiện tại, gã đã huy động toàn bộ lực lượng tà tu còn sót lại ở Phong Châu để san phẳng Viện Khảo Cổ, quyết tâm cướp đoạt Tuế Nguyệt Đồng Bản.

“Sói đã tới cửa rồi à…”

Đường Dao liếc nhìn Thẩm Mặc vẫn đang hôn mê sâu, khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Cô bước tới góc phòng, nhấc thanh đoản đao cổ từ trên giá xuống, thắt chặt chiếc thắt lưng da đeo đầy các túi công cụ giải mã trận pháp.

“Thẩm Mặc, tôi chỉ có thể gánh cho cậu thêm mười lăm phút nữa thôi đấy. Nếu sau mười lăm phút cậu không chịu vác xác về, thì chuẩn bị tinh thần xuống âm phủ mà làm báo cáo khảo cổ với Diêm Vương đi!”

Nói đoạn, cô ngồi xếp bằng ngay dưới chân bàn đá nơi Thẩm Mặc nằm, cắm mạnh thanh đoản đao xuống nền gạch Bát Tràng.

*Keng!*

Một vòng tròn trận pháp màu xanh lục bảo rực rỡ đột ngột lan tỏa từ mũi đao, bao phủ lấy toàn bộ căn hầm ngầm. Đây là “Vạn Linh Thủ Hộ Trận” của Ngự Linh tộc, trận pháp phòng ngự tối thượng lấy sinh mệnh lực của người thi triển làm mắt trận.

Trận chiến hộ pháp ở hiện tại, chính thức bắt đầu trong tiếng mưa rơi tầm tã của Phong Châu Thần Đô.

***

Ngoài sân Viện Khảo Cổ, những hạt mưa nặng hạt rơi xuống những tán lá chò chỉ cổ thụ, tạo nên những tiếng động rào rào che giấu đi những bước chân chết chóc.

“Nhanh lên! Bản thể của Giáo chủ đang bị phản phệ dữ dội ở mật điện, chúng ta phải bắt sống kẻ trộm thời gian kia về hiến tế!”

Một gã tà tu mặc áo choàng xám, gương mặt gầy gò như khỉ khô—chính là Hôi Cốt, sư đệ của Hắc Phong—vung tay ra hiệu cho đám thuộc hạ. Trên tay gã cầm một chiếc la bàn xương sọ khỉ, chiếc kim chỉ bằng xương ngón tay đang quay tít rồi dừng lại, chỉ thẳng xuống lòng đất dưới chân tòa nhà kho cũ.

“Trận pháp phòng ngự hệ Mộc? Hừ, một lũ tàn dư của Ngự Linh tộc mà cũng dám chống cự sao?”

Hôi Cốt cười khẩy, gã rút ra một lá bùa màu đen kịt, lẩm nhẩm chú ngữ rồi ném mạnh vào không trung. Lá bùa bùng cháy thành một ngọn lửa màu tím đen, hóa thành hàng ngàn con Huyết Hồn Điệp (bướm hút máu) điên cuồng lao vào tấn công lớp màng bảo hộ màu xanh lục đang bao phủ tòa nhà.

*Xèo… xèo… xèo…*

Tiếng ăn mòn ghê rợn vang lên khi tử khí từ những con bướm ma va chạm với sinh mệnh lực hệ Mộc.

Bên trong căn hầm ngầm, Đường Dao khẽ hừm một tiếng. Gương mặt cô bỗng chốc tái đi một tông, một dòng máu tươi nhỏ từ mũi cô chậm rãi chảy xuống, rớt trên nền gạch lạnh lẽo. Cô không lau đi, chỉ lặng lẽ nhắm mắt, tiếp tục dồn linh lực vào thanh đoản đao cổ.

Ở hiện tại, linh khí cạn kiệt, việc duy trì một đại trận phòng ngự cấp cao như vậy đối với một tu sĩ Khải Huyết Cảnh đỉnh phong như cô là một sự quá tải cực hạn. Từng thớ cơ, từng đường kinh mạch trong cơ thể cô đang gào thét đau đớn như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên.

Nhưng cô không thể lùi bước. Phía sau cô là Thẩm Mặc. Chỉ cần trận pháp này vỡ, tà tu xông vào, thể xác của hắn sẽ bị cắt đứt liên kết với dòng thời gian, và hắn sẽ vĩnh viễn bị kẹt lại trong hư无 của quá khứ, không bao giờ có thể quay lại được nữa.

“Cố lên… một chút nữa thôi…” Đường Dao thầm nhủ, đôi môi cô đã bị cắn đến bật máu.

Trong bóng tối của thức hải, ý thức của Đường Dao dường như vượt qua ranh giới của thực tại, chạm vào một khoảng không gian mơ hồ. Ở nơi đó, cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Thẩm Mặc.

Nhưng đó không phải là Thẩm Mặc của hiện tại.

Đó là một Thẩm Mặc mặc thanh y rách nát, đôi cánh Chim Lạc rực rỡ sau lưng đã gãy rụng gần hết, xung quanh hắn là một màu đen kịt của đáy đại dương sâu thẳm. Hắn đang bị một bàn tay khổng lồ đầy vảy xanh kéo ghì xuống vực sâu không đáy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn nhìn ngược lên phía trên, như thể đang tìm kiếm bóng hình của cô qua hàng triệu năm lịch sử.

*Thẩm Mặc…* Cô thầm gọi tên hắn trong tâm tưởng.

*Đường đại tiểu thư?*

Một tiếng thì thầm yếu ớt, mang theo giọng điệu cợt nhả quen thuộc bỗng dưng vang lên trong đầu cô, dù cực kỳ mờ nhạt do khoảng cách thời không quá lớn.

*Cô… lại đang úp mì tôm Hảo Hảo đấy à? Sao tôi ngửi thấy mùi chua cay nồng nặc thế này… Ở dưới đáy biển này toàn mùi cá ươn, thèm một miếng mì của cô chết đi được…*

Đường Dao dở khóc dở cười. Cái tên điên này, đến nông nỗi này rồi mà vẫn còn tâm trí nghĩ đến mì ăn liền sao?

*Câm miệng và lo mà giữ mạng đi!* Cô truyền âm ngược lại, giọng điệu tràn đầy sự giận dữ nhưng lại run rẩy vì lo lắng. *Bọn Vô Cực Giáo đang phá trận bên ngoài. Tôi sắp không trụ nổi nữa rồi. Cậu mà không nhanh chân lết cái xác về, tôi sẽ đem toàn bộ đống đồ cổ của cậu đi thanh lý ve chai hết đấy!*

*Ấy, đừng thế chứ! Đống tiền xu rỉ sét ấy là gia tài cả đời của tôi đấy… Chờ tôi một chút, tôi vừa chạm trán với một lão già thích nuôi cá cảnh ở Đông Hải. Lão này có vẻ hơi khó tính, nhưng để tôi ‘check var’ xem lão có kẽ hở nào không rồi tôi về ngay…*

Giọng nói của Thẩm Mặc đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng gầm rú dữ dội từ đáy biển sâu dội lại qua mỏ neo thời gian.

Cùng lúc đó, bên ngoài căn hầm ngầm, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

*OÀNG!!!*

Lớp màng bảo hộ màu xanh lục của Vạn Linh Thủ Hộ Trận cuối cùng đã bị tà lực của Hôi Cốt đánh vỡ. Cánh cửa sắt của nhà kho bị thổi bay thành trăm mảnh, khói bụi mịt mù kèm theo tử khí màu xám tro cuồn cuộn tràn xuống lối đi dẫn vào hầm ngầm.

“Ha ha ha! Ngự Linh tộc đã suy tàn từ lâu, chút bản lĩnh này mà cũng đòi cản đường Thái Thượng Vô Cực Giáo sao?!”

Hôi Cốt dẫn đầu đám tà tu xông vào phòng. Ánh mắt gã lập tức khóa chặt vào Thẩm Mặc đang nằm trên bàn đá và Đường Dao đang quỳ rạp dưới đất, hơi thở thoi thóp, khóe miệng đầy máu.

“Bắt lấy tên phế vật tóc trắng kia! Còn con đàn bà này, phế bỏ tu vi của ả rồi ném cho lũ Huyết Hồn Điệp làm thức ăn!” Hôi Cốt tàn nhẫn ra lệnh.

Hai gã tà tu mập mạp bước lên, vung trường kiếm đen kịt định chém đứt gân tay gân chân của Đường Dao.

Đường Dao cắn răng, cô cố gắng nhấc thanh đoản đao cổ lên, nhưng cơ thể đã hoàn toàn kiệt quệ, linh lực hệ Mộc trong kinh mạch đã cạn sạch, ngay cả việc đứng vững cũng là một điều xa xỉ. Cô nhìn lưỡi kiếm đen kịt đang lao đến gần, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực tột cùng.

*Xin lỗi… tôi không giữ được mỏ neo rồi…* Cô nhắm mắt lại đầy cam chịu.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng áp lực khủng khiếp, mang theo hơi thở vĩ đại của vạn cổ hồng hoang đột ngột bùng nổ từ trên bàn đá khảo cổ!

*UỲNH!!!*

Không gian trong căn hầm ngầm bỗng chốc đông cứng lại. Những hạt mưa đang rơi ngoài giếng trời đột ngột dừng lại giữa không trung, hóa thành những viên ngọc pha lê lơ lửng. Những lưỡi kiếm đen kịt của đám tà tu chỉ còn cách cổ Đường Dao vài centimet cũng bị một sức mạnh vô hình khóa chặt, không thể tiến thêm một ly nào.

Một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ, pha lẫn sắc xanh lam dịu mát của đại dương sâu thẳm bộc phát từ cơ thể Thẩm Mặc, xua tan toàn bộ tử khí màu xám tro trong phòng.

*Cạch…*

Tiếng động rất khẽ vang lên.

Đường Dao kinh ngạc mở mắt ra. Cô thấy bàn tay phải của Thẩm Mặc—vốn đã bất động suốt nhiều giờ qua—bỗng nhiên đưa lên, hai ngón tay thon dài, cứng cáp như đồng đúc nhẹ nhàng kẹp lấy lưỡi kiếm đen kịt của gã tà tu mập mạp.

Trên da thịt hắn, những vết rạn nứt đang nhanh chóng lành lại dưới sự bao phủ của một lớp linh quang màu xanh lam lấp lánh như vảy rồng. Mái tóc bạc trắng của hắn khẽ bay bay trong luồng gió linh lực vô hình, đôi mắt hắn từ từ mở ra, sâu thẳm và lạnh lẽo như chứa đựng cả vòm trời tinh tú của kỷ nguyên Hoang Cổ.

Hắn nhìn gã tà tu đang run rẩy trước mặt, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười vô sỉ quen thuộc, nhưng giọng nói phát ra lại trầm đục, mang theo tiếng gầm rú của những luồng hải lưu vạn dặm:

“KPI hôm nay của các ngươi… ta nhận trước nhé.”

*Rắc!*

Chỉ với một cái búng tay nhẹ nhàng, thanh trường kiếm đen kịt của gã tà tu mập mạp vỡ vụn thành trăm mảnh gốm rỉ sét, cuốn theo một luồng sóng xung kích màu xanh lam cực mạnh thổi bay toàn bộ đám tà tu Vô Cực Giáo ra khỏi hầm ngầm như những chiếc lá khô trong cơn bão dữ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8