Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 57: Sự thức tỉnh của huyết mạch Tiên tộc

Cập nhật lúc: 2026-06-25 18:09:19 | Lượt xem: 8

Chỉ tiếc là, cái dòng sông thời gian này dường như lúc nào cũng thích trêu đùa những kẻ làm nghề khảo cổ kiêm đạo tặc như hắn.
Ngay khi thân ảnh hắn đang rã ra thành những đốm sáng vàng kim rực rỡ để chuẩn bị bay ngược về tương lai, một cơn chấn động khủng khiếp từ sâu trong lòng đất bỗng nhiên bộc phát. Cảm giác này giống như một chiếc máy tính đang chạy mượt mà bỗng nhiên bị dính virus cực độc, màn hình xanh lè và hệ thống báo lỗi liên tục.
Trong thức hải của hắn, Tuế Nguyệt Đồng Bản đột nhiên rung lên bần bật, phát ra những tiếng kêu o o đầy chói tai. Một dòng chữ đỏ lòm hiện lên trong tâm trí hắn:
*“Cảnh báo! Phát hiện mã độc nhân quả chạy ngầm! Tiến trình dịch chuyển bị can thiệp bởi tà thuật Nghịch Mệnh!”*
Hắn còn chưa kịp định thần xem cái “mã độc” này từ đâu chui ra thì dưới lớp bùn đỏ cuồn cuộn của sông Hồng, nơi mà đống xương tàn của phân thân Cơ Vô Mệnh vừa bị cuốn trôi, một luồng tử khí đen ngòm bỗng nhiên ngưng tụ lại. Nó không hề tan biến như hắn tưởng, mà ngược lại, nó đang điên cuồng hút lấy oán niệm và huyết khí của những con dã thú vừa chết trong trận bão để hóa hình.
Chỉ trong một cái chớp mắt, một con rết xương khổng lồ (Tử Cổ) dài tới mười trượng, được ghép từ hàng vạn mảnh xương khô đen kịt, lao vút lên từ lòng sông. Thân thể nó quấn đầy những sợi tơ đen ngòm của Nghịch Mệnh Thuật, tỏa ra mùi hôi thối của xác phân hủy và tử khí nồng nặc.
Con quái vật xương xẩu này không hề lao về phía Thẩm Mặc, bởi vì nó biết linh thể của hắn đang ở trạng thái hư vô của dòng thời gian, không thể chạm tới. Đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận của nó khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé của Thẩm Hồng đang quỳ trên bờ sông.
Lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh trước khi chết đã kịp cài lại một cái bẫy tự động! Gã biết mình không diệt được Thẩm Mặc ở hiện tại, liền dùng chút tàn lực cuối cùng để nguyền rủa tổ tiên của hắn ở quá khứ.
Nếu Thẩm Hồng – vị thủy tổ của dòng họ Thẩm – chết ở đây, sợi dây nhân quả nối liền đến Thẩm Mặc ở tương lai sẽ bị chặt đứt ngay lập tức. Nghịch lý thời gian sẽ xảy ra, và hắn sẽ bị xóa sổ khỏi thực tại như một dòng dữ liệu bị nhấn nút Delete.
“Đậu xanh rau má cái lão già chơi bẩn này! Chết rồi mà vẫn còn muốn kéo người ta đi bồi táng cùng à?!”
Thẩm Mặc chửi thầm một tiếng. Nhìn con rết xương khổng lồ đang há cái mồm đầy răng nanh sắc nhọn lao thẳng về phía Thẩm Hồng, hắn biết mình không thể trần trừ thêm một giây nào nữa.
“Ngắt kết nối! Hủy bỏ lệnh dịch chuyển! Cho tôi quay xe ngay lập tức!”
Hắn hét lên trong lòng, điên cuồng thúc động Tuế Nguyệt Đồng Bản. Việc cưỡng ép ngắt quá trình dịch chuyển giữa chừng giống như việc bạn đang rút ổ cắm điện khi máy tính đang cập nhật hệ điều hành – cái giá phải trả cực kỳ thê thảm.
Đồng xu cổ rên rỉ một tiếng, trên bề mặt xuất hiện một vết rạn nhỏ như sợi tóc. Thọ nguyên của hắn lập tức bị trừ thẳng tay mất hai trăm năm trong một nốt nhạc, khiến hắn đau đớn đến mức suýt chút nữa thì ngất đi.
Nhưng thân hình đang mờ nhạt của hắn đột ngột ngưng tụ lại thành thực thể.
*Vút!*
Với tốc độ của Lạc Vũ Cảnh, Thẩm Mặc hóa thành một vệt sáng vàng kim lao xuống, chắn ngay trước mặt Thẩm Hồng đúng vào khoảnh khắc cái mồm đầy tử khí của con rết xương chuẩn bị ngoạm xuống.
*Uỳnh!!!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên giữa bờ sông lộng gió. Con rết xương đâm sầm vào lưng Thẩm Mặc. Thân thể Chúc Đồng Cảnh vốn kiên cố như đồng cổ của hắn phát ra những tiếng răng rắc khô khốc, tựa như một chiếc bình gốm nung quá lửa bị búa tạ nện trúng.
Máu tươi đỏ thẫm phun ra từ miệng hắn, nhuộm đỏ cả vạt áo thanh y rách nát. Lực va đập khủng khiếp hất văng cả hắn và Thẩm Hồng lùi lại phía sau, trượt dài trên nền bùn nhão nhoét.
Nằm rạp dưới đất bùn hoang cổ, Thẩm Mặc cảm thấy toàn thân mình như bị nghiền nát thành trăm mảnh. Từng thớ cơ, từng khúc xương đều gào thét đau đớn. Tệ hơn nữa, tử khí đen ngòm từ vết thương trên lưng đang điên cuồng ăn mòn da thịt hắn, khiến những vết rạn nứt màu xám xịt bắt đầu lan rộng ra khắp cơ thể.
“Thần Quân! Người… Người làm sao thế này?!”
Thẩm Hồng lồm cồm bò dậy từ đống bùn, gương mặt cậu thiếu niên cắt không còn một giọt máu khi nhìn thấy vị thần nhân vĩ đại vừa cứu mình đang nằm trong vũng máu, hơi thở thoi thóp.
Cậu bé hoảng hốt vứt phăng mảnh ngọc giản sang một bên, cố dùng đôi bàn tay thô ráp của mình để gạt đi làn khói đen đang bốc lên từ vết thương của Thẩm Mặc. Nhưng ngay khi ngón tay cậu vừa chạm vào làn khói đen kia, một luồng sát khí lạnh lẽo đã lập tức đánh bật cậu ra xa, khiến lòng bàn tay cậu bỏng rát, rỉ máu.
“Đừng… đừng chạm vào…”
Thẩm Mặc thều thào, giọng nói yếu ớt đến mức chính hắn cũng cảm thấy mình sắp sửa đi gặp tổ tiên – à không, tổ tiên của hắn đang đứng ngay cạnh đây rồi, đi gặp Diêm Vương thì đúng hơn.
“Tử khí này… không phải thứ mà huyết mạch Khải Huyết Cảnh của ngươi chịu nổi đâu. Tránh ra xa một chút…”
Hắn cố gắng chống tay định ngồi dậy, nhưng cánh tay Chúc Đồng Cảnh lúc này lại run rẩy như một ông lão bách tuế. Trong thức hải, Tuế Nguyệt Đồng Bản liên tục nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo nguy hiểm:
*“Cảnh báo! Thọ nguyên hiện tại: 3 năm… 2 năm… 1 năm… Cơ thể đang đi vào trạng thái sụp đổ sinh học! Hệ thống chuẩn bị tắt nguồn cưỡng chế!”*
Hắn cười khổ trong lòng. Đúng là cái nghề gánh KPI cứu thế này không dễ ăn chút nào. Chưa kịp về hiện tại ăn bát mì tôm Hảo Hảo cho ấm bụng thì đã sắp phải nằm lại ở cái xó xỉnh triệu năm trước này rồi. Không biết nếu hắn chết ở đây, Viện Khảo Cổ của Đường Dao có hỗ trợ tiền mai táng hay bảo hiểm tai nạn lao động không nữa.
Con rết xương khổng lồ thấy đòn đánh lén của mình thành công, liền uốn lượn thân hình đầy gai góc, phát ra những tiếng cười khè khè đầy đắc ý từ trong khoang sọ trống rỗng. Làn sương đen xung quanh nó lại một lần nữa bốc lên, chuẩn bị cho đòn kết liễu cuối cùng để xóa sổ hoàn toàn hai kẻ nghịch mệnh này.
Giữa khoảnh khắc cận kề cái chết, khi ý thức của Thẩm Mặc bắt đầu mờ nhạt dần, hắn đột nhiên cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ với mảnh đất hoang cổ dưới thân.
Gương mặt hắn đang áp sát vào lớp bùn đỏ mịn màng bên bờ sông Hồng. Lớp bùn ấy không hề lạnh lẽo, mà ngược lại, nó mang theo một hơi ấm nồng nàn, dịu nhẹ, tựa như cái ôm của một người mẹ.
Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của dòng nước sông Hồng cuộn chảy, tiếng xào xạc của những cánh rừng chò chỉ đại ngàn trên dãy Hoàng Liên Sơn xa xôi, và cả tiếng thở dài đầy bao dung của đất mẹ Âu Lạc.
*“Con của ta… đừng sợ…”*
Một giọng nói dịu dàng, cổ xưa như tiếng chuông gió từ thuở khai thiên lập địa vang lên bên tai hắn. Đó không phải là ngôn ngữ của loài người, mà là ý chí của tự nhiên, là bản nguyên sinh mệnh của vạn vật hữu linh.
Ngay tại thời khắc sinh mệnh của hắn chạm đến đáy vực, một giọt máu ẩn sâu nhất trong tim hắn – thứ huyết mạch thanh nhẹ, thuần khiết của Tiên tộc (dòng dõi mẹ Âu Cơ) vốn luôn im lìm bấy lâu nay – bỗng nhiên sôi trào dữ dội.
Nếu như huyết mạch Long tộc mang lại cho hắn sự cứng cáp, mạnh mẽ của kim loại và đất đá (Chúc Đồng Cảnh), thì huyết mạch Tiên tộc lại chính là nguồn sinh mệnh vô tận, là khả năng giao tiếp và điều khiển vạn vật sinh sôi. Hai nguồn năng lượng một cương một nhu, một nặng một nhẹ, vốn luôn mất cân bằng trong cơ thể phế mạch của hắn, nay dưới áp lực của cái chết đã hoàn toàn dung hợp, đạt đến trạng thái thái cực hoàn mỹ.
*Oong…*
Một luồng lục quang màu xanh ngọc bảo đột ngột bộc phát từ lồng ngực Thẩm Mặc, chiếu sáng cả một vùng bờ sông u tối.
Luồng ánh sáng này không hề chói mắt hay mang theo sát khí, mà ngược lại, nó mang theo một hơi thở tràn đầy sinh cơ, ấm áp và thanh khiết đến cực điểm.
Ngay khi lục quang chạm vào làn sương đen tử khí đang ăn mòn lưng Thẩm Mặc, tiếng *xèo xèo* vang lên như nước lạnh đổ vào than hồng. Tử khí tàn bạo của Cơ Vô Mệnh lập tức bị thanh tẩy, tan biến vào hư không như bong bóng xà phòng.
Thẩm Hồng đang khóc lóc thảm thiết bỗng nín bặt, trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.
Trên lưng Thẩm Mặc, những vết rạn nứt đáng sợ bắt đầu mọc ra những sợi dây leo nhỏ màu xanh biếc rực rỡ. Chúng đan rít vào nhau với tốc độ chóng mặt, tựa như những sợi chỉ sinh học tự động vá lại da thịt, nối liền những khúc xương đồng bị gãy của hắn.
Cơn đau đớn thấu xương tủy biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là một luồng khí mát rượi chảy xuôi theo kinh mạch, gột rửa toàn bộ mệt mỏi và tổn thương trong cơ thể hắn.
Mái tóc bạc xơ xác của hắn bỗng chốc trở nên mềm mại, óng ả như tơ, tỏa ra một hương thơm thanh tao của hoa quỳnh đêm hòa quyện với mùi lúa mới gặt. Đôi mắt hắn mở ra, tròng mắt đen láy giờ đây đã hóa thành màu xanh lục bảo thẳm sâu, lấp lánh như chứa đựng cả một khu rừng nguyên sinh cổ đại.
Thẩm Mặc chậm rãi đứng dậy. Hắn không còn vẻ chật vật, yếu ớt của một kẻ phế mạch nữa. Mỗi bước chân hắn đi qua, mặt đất bùn đỏ cằn cỗi bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, những bông hoa dại nhỏ bé màu trắng tinh khôi lập tức nở rộ dưới gót chân hắn.
“Chà… cảm giác này… giống như vừa được đăng ký gói cước VIP cứu trợ thiên tai của đất mẹ vậy.”

Truyện Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ - Sự thức tỉnh của huyết mạch Tiên tộc - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Thẩm Mặc khẽ cử động bả vai, khóe môi nhếch lên một nụ cười tếu táo quen thuộc. Hắn nhìn xuống bàn tay đang bao phủ bởi một lớp sương mù màu xanh lục ấm áp, cảm nhận được quyền điều khiển vạn vật mộc hệ đang nằm gọn trong lòng bàn tay mình.
Con rết xương khổng lồ dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm từ nguồn năng lượng mới này. Nó rít lên một tiếng chói tai, hàng trăm chiếc chân xương cào cấu điên cuồng xuống đất bùn, định quay đầu bỏ chạy xuống lòng sông sâu để trốn thoát.
“Muốn chạy? Ở đây không có chế độ hoàn trả hàng đâu, nhóc con.”
Thẩm Mặc khẽ cười khẩy, chân phải nhẹ nhàng dậm xuống đất một cái.
*Ầm!*
Không có đất đá bay tứ tung, cũng không có tiếng nổ vang trời. Nhưng ngay tại nơi con rết xương đang bò qua, mặt đất bỗng nhiên nứt ra, hàng vạn sợi dây leo cổ thụ gai góc, to bằng bắp đùi người trưởng thành, rít gió lao lên từ lòng đất.
Chúng giống như những con rồng xanh khổng lồ, quấn chặt lấy thân hình xương xẩu của con rết, siết mạnh đến mức những khúc xương đen kịt phát ra những tiếng răng rắc liên tục. Con quái vật gào thét thảm thiết, điên cuồng phun ra tử khí để ăn mòn dây leo, nhưng những sợi dây này cứ đứt lại mọc ra với tốc độ còn nhanh hơn, dường như có nguồn sinh mệnh vô tận từ đất mẹ hậu thuẫn phía sau.
Thẩm Mặc quay đầu nhìn về phía những bụi lúa hoang đang mọc đầy bên bờ sông Hồng. Hắn khẽ vẫy tay một cái, giọng nói mang theo một sự uy nghiêm, thanh nhẹ của Tiên tộc:
“Vạn vật hữu linh, mượn của các ngươi một chút linh lực nhé.”
*Xào xạc… xào xạc…*
Hàng vạn hạt lúa hoang màu vàng óng bỗng nhiên tự động tách ra khỏi thân cây, bay lượn trên không trung xung quanh Thẩm Mặc. Dưới sự điều khiển của mộc khí thanh nhẹ, những hạt lúa này bỗng chốc hóa thành những mũi tên ánh sáng màu xanh lục rực rỡ, sắc nhọn vô cùng.
“Đi.”
Thẩm Mặc búng tay một cái.
*Vút! Vút! Vút!*
Cơn mưa mũi tên ánh sáng xanh biếc xé toạc màn mưa bão, bắn thẳng về phía con rết xương đang bị trói chặt. Mỗi một mũi tên cắm vào thân thể nó đều mang theo sức mạnh thanh tẩy cực hạn của Tiên tộc, khiến làn khói đen tử khí trên người nó bị bốc hơi ngay lập tức.
*GÀO!!!*
Một tiếng thét gào đầy u uất và hoảng sợ vang lên từ sâu trong khoang sọ của con rết xương. Đó là tàn hồn của Cơ Vô Mệnh đang gào thét trong tuyệt vọng khi thấy tà thuật của mình bị khắc chế hoàn toàn bởi sức mạnh sinh mệnh khởi nguyên.
Chỉ trong vài nhịp thở, con rết xương khổng lồ đã bị bắn thành một cái rổ rách. Luồng lục quang rực rỡ nổ tung từ bên trong cơ thể nó, thanh tẩy hoàn toàn mọi dấu vết của tà khí Nghịch Mệnh.
Toàn bộ thân hình khổng lồ của con quái vật rã ra, hóa thành những hạt bụi màu xanh lục mịn màng, rơi xuống đất bùn và biến thành chất dinh dưỡng nuôi dưỡng cho thung lũng.
Mưa bão hoàn toàn dừng lại.
Bầu trời xám xịt của kỷ nguyên Hoang Cổ bỗng chốc nứt ra một khe hở, để lộ ra những tia nắng ban mai rực rỡ chiếu xuống thung lũng. Nơi đây giờ đây không còn là một bãi chiến trường hoang tàn, bùn lầy lội nữa, mà đã biến thành một thung lũng trù phú, tràn ngập cỏ hoa xanh mướt và hương thơm thanh khiết của tự nhiên.
Thẩm Hồng và toàn bộ dân làng sững sờ nhìn cảnh tượng thần kỳ trước mắt. Họ ngửi thấy mùi hoa quỳnh đêm thoang thoảng, cảm thấy cơ thể mình bỗng chốc nhẹ bẫng, mọi vết thương do chạy trốn lúc trước đều tự động lành lại.
“Thần Quân vạn thế! Thần Quân hiển linh cứu giúp chúng con!”
Thẩm Hồng quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa trên gương mặt lấm lem bùn đất. Cậu thiếu niên bộ lạc chưa bao giờ nhìn thấy một sức mạnh nào vĩ đại và ấm áp đến thế. Đây không chỉ là sức mạnh để hủy diệt kẻ thù, mà là sức mạnh để ban phát sự sống cho vạn vật.
Thẩm Mặc chậm rãi bước tới trước mặt Thẩm Hồng. Đôi cánh Chim Lạc rực rỡ sau lưng hắn khẽ lay động, phát ra những đốm sáng vàng kim ấm áp. Hắn đặt bàn tay đang tỏa ra làn sương mù màu xanh lục dịu mát lên đầu cậu thiếu niên.
Một luồng mộc khí thuần khiết nhất của Tiên tộc nhẹ nhàng chảy vào cơ thể Thẩm Hồng, bảo hộ lấy trái tim và kinh mạch của cậu bé. Với luồng khí hộ thể này, Thẩm Hồng và con cháu đời sau của cậu sẽ dễ dàng thức tỉnh huyết mạch Lạc Hồng hơn gấp mười lần người bình thường, đồng thời bách bệnh bất xâm.
“Nhóc con, đây là món quà cuối cùng ta để lại cho bộ tộc của ngươi.”
Thẩm Mặc mỉm cười, giọng nói vang vọng như tiếng gió ngàn thổi qua thung lũng.
“Hãy nhớ kỹ, đất đai này là nguồn sống của chúng ta. Hãy chăm sóc nó, làm cho đất này nở hoa, và truyền lại mảnh ngọc giản kia cho đời sau. Chúng ta… sẽ còn gặp lại ở cuối dòng sông tuế nguyệt.”
*Keng…*
Tiếng đồng xu cổ ngân vang một lần nữa trong thức hải của hắn, lần này vô cùng dứt khoát và mạnh mẽ.
Mỏ neo thời gian của Đường Dao ở hiện tại đã hoàn toàn khóa chặt tọa độ của hắn. Một luồng lực hút không thể kháng cự bộc phát từ Tuế Nguyệt Đồng Bản, kéo linh thể của hắn thoát ly khỏi kỷ nguyên Hoang Cổ.
Thân hình Thẩm Mặc hóa thành một luồng sáng xanh lục dịu mát hòa quyện với những đốm sáng vàng kim rực rỡ, tan biến vào cơn gió ban mai thanh khiết, để lại một thung lũng trù phú vạn cổ và một vị tổ tiên mang lòng biết ơn sâu sắc đến tận xương tủy.
***
*Hộc!*
Thẩm Mặc trợn trừng mắt, hít vào một hơi thật sâu như kẻ vừa chết đuối được vớt lên bờ.
Hắn ôm lấy ngực, ho sặc sụa. Mùi bùn đất hoang cổ, mùi hoa quỳnh và lúa mới trong nháy mắt biến mất sạch sẽ, thay vào đó là một mùi hương cực kỳ quái dị…
Mùi rỉ sét của đồng cổ, mùi dầu máy công nghiệp nồng nặc, và… mùi nước biển mặn chát đến nhức mũi.
Hắn không nằm trong chiếc xe bọc thép ấm áp của Đường Dao. Hắn cũng không ở trong phòng thí nghiệm hiện đại của Viện Khảo Cổ Phong Châu.
Xung quanh hắn tối đen như mực, chỉ có vài tia sáng lờ mờ từ những loài rong biển phát quang chiếu rọi. Áp lực nước khủng khiếp từ bốn phương tám hướng đang điên cuồng ép chặt lấy lồng ngực hắn, khiến thân thể Chúc Đồng Cảnh của hắn cũng phải phát ra những tiếng rên rỉ chịu đựng.
Hắn đang ở dưới đáy biển sâu!
“Cái quái gì thế này?! Đường đại tiểu thư, cô định vị kiểu gì mà ném tôi thẳng xuống cống thoát nước của đại dương thế này?!”
Thẩm Mặc thầm mắng trong lòng, định dùng truyền âm để liên lạc với Đường Dao. Nhưng thiết bị mỏ neo truyền âm trên tai hắn đã hoàn toàn im lìm, dường như đã bị áp suất nước phá hủy hoặc sóng tín hiệu bị chặn bởi một trận pháp cực mạnh.
Hắn cố gắng cử động cơ thể, định bơi lên phía trên. Nhưng ngay khi hắn vừa nhấc tay lên, một cảm giác lạnh lẽo, nhơn nhớt bỗng nhiên quấn chặt lấy cổ tay phải của hắn.
Đó không phải là rong biển.
Đó là một bàn tay khổng lồ, phủ đầy những lớp vảy màu xanh lam đậm lấp lánh dưới ánh sáng lờ mờ của đáy đại dương. Những chiếc móng vuốt sắc nhọn như dao cạo khẽ miết nhẹ trên làn da đồng cổ của hắn, để lại những vệt xước rớm máu.
Một giọng nói trầm đục, mang theo tiếng gầm rú của những luồng hải lưu sâu thẳm, vang lên trực tiếp trong đầu hắn:
“Chào mừng đến với Đông Hải Long Cung, kẻ trộm thời gian.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8