Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 56: Trận chiến bảo vệ huyết mạch

Cập nhật lúc: 2026-06-25 17:06:47 | Lượt xem: 5

“Cậu không thể quay về, tọa độ hiện tại của chúng ta đã bị một dòng oán niệm cực lớn bẻ cong!”

“Cái gì? Sóng wifi thời không của cô lại rớt mạng đúng lúc này à? Đường đại tiểu thư, cô có biết tôi đang ở trạng thái nửa người nửa ma, sắp bay màu vào hư không rồi không?”

“Tôi không đùa! Thiết bị dò tìm đang báo động đỏ. Có một luồng tử khí cực mạnh đang đảo ngược dòng chảy nhân quả của cậu. Thẩm Mặc, có kẻ đang muốn nhắm vào gốc rễ huyết mạch của cậu ở quá khứ!”

“Mẹ kiếp, lại là lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh? Lão ta không lo dưỡng thương cái cánh tay bị nổ mà còn rảnh rỗi đi làm hacker lịch sử thế này à?”

Thẩm Mặc chưa kịp gào thét hết câu thì cảm nhận được linh thể đang tan biến của mình bỗng dưng bị một lực hút vô hình kéo giật trở lại mặt đất. Hắn rớt bịch một cái xuống bãi sỏi bên bờ sông Hồng, mông chạm đất đau điếng.

“A ui! Cái mông Chúc Đồng Cảnh của tôi…” Thẩm Mặc xoa xoa mông, lầu bầu chửi rủa cái dịch vụ vận chuyển thời gian kém chất lượng của Tuế Nguyệt Đồng Bản. Hắn tự nhủ lần sau nếu có cơ hội gặp lại người chế tạo ra đồng xu này, hắn nhất định phải khiếu nại đòi bồi thường năm sao kèm theo một cái đánh giá tệ hại nhất lịch sử.

Nhưng hắn chưa kịp đứng dậy thì bỗng nhận ra bầu không khí xung quanh có gì đó không đúng.

Mùi phù sa sông Hồng nồng nàn vốn có bỗng chốc bị thay thế bởi một mùi hôi thối quỷ dị, tựa như mùi xác chết phân hủy vạn năm trồi lên từ lòng đất.

Bầu trời Hồng Hoang đang mưa bão bỗng dưng đứng khựng lại. Những giọt mưa lơ lửng giữa không trung, rồi dần dần chuyển sang một màu tím xám đục ngầu, như thể có ai đó vừa đổ một lọ mực độc vào vòm trời.

“Cái quái gì thế này?” Thẩm Mặc lầm bầm, mắt híp lại.

Dưới sông Hồng, dòng nước đỏ nặng phù sa vốn đang cuộn chảy hiền hòa bỗng dưng sôi sùng sục. Từng mảng bong bóng đen ngòm nổi lên, cá tôm chết trắng bụng nổi lềnh bềnh trên mặt nước, vừa ngoi lên đã bị một luồng khí xám ăn mòn thành xương trắng trong nháy mắt.

Bộ lạc của Thẩm Hồng đang thu dọn đồ đạc trên bờ sông lập tức náo loạn. Họ chưa kịp vui mừng vì vừa được vị “Thần Quân” ban cho ngọc giản tiên pháp thì tai họa ập đến.

“Trời phạt! Trời phạt rồi!”

“Sông mẹ nổi giận rồi! Chạy mau!”

Tiếng la hét thất thanh vang dội khắp bờ sông. Thẩm Hồng ôm lấy đứa con sơ sinh, tay kia nắm chặt mảnh ngọc giản rực sáng ánh xanh biếc, cố gắng che chở cho vợ mình lùi lại phía sau. Cậu thiếu niên bộ lạc tuy có chút dũng khí nhưng trước dị tượng kinh hoàng này, mặt cậu cũng cắt không còn giọt máu.

*Xoẹt!*

Một tiếng rách tai vang lên giữa không trung, tựa như có một bàn tay khổng lồ vừa xé toạc tấm vải bạt của vòm trời. Một vết nứt không gian màu đen kịt, rộng chừng vài trượng, từ từ mở ra ngay phía trên dòng sông Hồng.

Từ trong khe nứt, một luồng tử khí đặc quánh như hắc ín tuôn ra xối xả. Và rồi, một bóng người bước ra.

Nói là người thì hơi quá, bởi kẻ này chẳng khác nào một bộ xương khô di động, khoác trên mình chiếc áo choàng xám rách rưới bốc mùi mục nát. Xung quanh gã, hàng vạn sợi tơ nhện màu tím đen rỉ máu bay múa điên cuồng, mỗi sợi tơ đều mang theo oán niệm gào thét của vô số sinh linh bị hiến tế.

“Tìm thấy rồi… Nhánh rễ dơ bẩn của Kẻ Trộm Thời Gian!”

Giọng nói của gã khàn khàn, chói tai như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau, vang vọng khắp cả vùng đất Hồng Hoang. Đó chính là phân thân thứ nhất của Cơ Vô Mệnh, kẻ đã dùng tà thuật Nghịch Mệnh Thuật để dò theo sợi chỉ nhân quả huyết mạch của Thẩm Mặc.

Ánh mắt trống rỗng rực lửa tím của gã lập tức khóa chặt vào Thẩm Hồng đang đứng chết trân dưới đất.

“Chết đi!”

Cơ Vô Mệnh vung tay, vạn sợi tơ nhện tử khí lập tức đan chéo vào nhau thành một luồng hắc phong khổng lồ, mang theo hơi thở mục nát của cái chết lao thẳng về phía Thẩm Hồng. Cậu thiếu niên bộ lạc hoàn toàn bị áp chế bởi uy áp của tà tu, đôi chân như mọc rễ xuống bùn đất, chỉ biết nhắm mắt chờ chết.

“Này lão già, muốn động vào tổ tiên ta thì đã hỏi qua ý kiến của người thừa kế hợp pháp này chưa?”

Một giọng nói tếu táo nhưng lạnh thấu xương đột ngột vang lên.

*Keng!*

Tiếng chuông gió thời gian ngân vang một tiếng trong trẻo.

Ngay khi luồng tử khí chỉ còn cách trán Thẩm Hồng đúng một gang tấc, toàn bộ không gian trong bán kính trăm trượng bỗng dưng đứng khựng lại.

Gió ngừng thổi. Sóng sông Hồng ngừng vỗ. Ngay cả luồng tử khí hung tợn của Cơ Vô Mệnh cũng bị khóa chặt giữa hư không, như thể bị nhốt vào một khối pha lê vô hình.

Thẩm Mặc bước ra từ một kẽ nứt thời không nhỏ hẹp ngay trước mặt Thẩm Hồng. Mái tóc bạc của hắn bay múa lộn xộn, gương mặt tái nhợt không một giọt máu do di chứng hao hụt thọ nguyên từ trận chiến trước, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại rực sáng sát khí ngập trời.

Hắn không thèm quay đầu lại, chỉ khẽ búng tay một cái.

*Vút!*

Đồng xu cổ Tuế Nguyệt Đồng Bản từ trong ngực hắn bay ra, lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, phóng ra một quầng sáng màu vàng kim nhạt. Quầng sáng này nhanh chóng lan rộng, tạo thành một màn sương mù mỏng bao phủ toàn bộ khu vực bờ sông.

Đây là vùng đệm thời gian mà Thẩm Mặc vừa thiết lập.

“Mẹ kiếp, một trăm tám mươi giây.” Thẩm Mặc thầm rủa trong lòng. “Đồng xu rách này đúng là càng ngày càng hút máu. Thiết lập vùng đệm cách ly với Thiên đạo Hồng Hoang mà chỉ duy trì được đúng ba phút. Nếu quá thời gian này, Thiên Lôi của thời đại này sẽ nhận diện được linh lực từ tương lai của mình và giáng xuống một phát nổ banh xác cả lũ.”

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực đau nhói như bị ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào. Thọ nguyên của hắn đang cạn kiệt, mỗi giây trôi qua đều là một sự xa xỉ.

Cơ Vô Mệnh bị màn sương vàng kim bao bọc, phát hiện ra tà thuật của mình bị đóng băng thì không khỏi tức giận gầm lên. Khí thế của gã bộc phát, cưỡng ép phá vỡ sự phong tỏa của không gian tĩnh lặng, đôi mắt rực lửa tím nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc:

“Thẩm Mặc! Ngươi quả nhiên đã mò tới đây! Ngươi tưởng ngươi có thể vá lại sợi chỉ nhân quả này sao? Hôm nay, ta sẽ tàn sát sạch sẽ cái bộ lạc dơ bẩn này, cắt đứt hoàn toàn huyết mạch của ngươi từ gốc rễ! Để xem ở tương lai, ngươi làm sao có thể tồn tại!”

“Ồ, muốn chơi trò nghịch lý ông nội à?” Thẩm Mặc khoanh tay trước ngực, khẩy cười một tiếng đầy vẻ vô sỉ. “Lão già, kiến thức vật lý thời không của ngươi kém quá đấy. Muốn xóa sổ ta? Ngươi có biết ta đã mua bảo hiểm nhân thọ trọn gói của Thiên đạo chưa?”

Mặc dù miệng thì cà khịa cực mạnh, nhưng trong lòng Thẩm Mặc lại vô cùng ngưng trọng. Hắn biết phân thân này của Cơ Vô Mệnh mang theo oán niệm cực kỳ quỷ dị của Nghịch Mệnh Thuật, nếu không giải quyết nhanh gọn trong vòng ba phút, hậu quả sẽ không thể lường trước.

“Chết đi cho ta!”

Cơ Vô Mệnh không muốn dây dưa lời nói với gã báo thủ này nữa. Gã gầm lên, vạn sợi tơ nhện tử khí trên người đột ngột bùng nổ, hóa thành những mũi tên nhọn hoắt rít gào xé gió bắn thẳng vào lồng ngực Thẩm Mặc.

“Đến đây! Để xem cái Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong này của ta cứng hay là đống xương khô của ngươi cứng!”

Thẩm Mặc hét lớn, vận chuyển Chúc Đồng Quyết đến cực hạn.

*Keng! Keng! Keng!*

Tiếng xương cốt va đập vang lên như tiếng búa tạ rèn trên đe đồng cổ hoàng gia. Thân thể hắn bỗng chốc rực sáng ánh vàng kim của đồng nung, da thịt dẻo dai như một pho tượng thần bằng đồng thau nguyên khối.

Hắn không thèm né tránh, bước chân dẫm nát đá hộc trên bờ sông, lao thẳng vào cơn mưa tên tử khí.

*Bùm! Bùm! Bùm!*

Thẩm Mặc dùng đôi tay trần, đấm vỡ từng luồng tơ nhện rỉ máu. Mỗi cú đấm của hắn đều mang theo sức mạnh nặng nề của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, đánh nát bấy những sợi tơ oán niệm. Tuy nhiên, tử khí của Cơ Vô Mệnh quá mức ăn mòn. Da thịt trên nắm đấm của Thẩm Mặc bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, máu tươi rỉ ra chưa kịp rơi xuống đất đã bị tử khí gặm nhấm hóa thành tro tàn đen kịt.

“Hộc…” Thẩm Mặc phun ra một ngụm máu nhỏ, lồng ngực đau thắt lại.

“Ha ha ha! Thẩm Mặc, ngươi đã kiệt quệ rồi! Thọ nguyên của ngươi không còn bao nhiêu, Chúc Đồng Cảnh của ngươi cũng chỉ là cái vỏ rỗng!” Cơ Vô Mệnh cười điên cuồng, áo choàng xám bay phần phật, gã vung trảo tới, năm ngón tay xương xẩu hóa thành năm luồng kiếm khí xám xịt chém thẳng vào cổ Thẩm Mặc.

Thẩm Mặc cúi đầu né tránh, năm luồng kiếm khí sượt qua vai hắn, chém nát bấy tảng đá khổng lồ phía sau thành bột mịn.

Hắn liếc nhìn đồng hồ cát ba tầng trên mu bàn tay phải.

“Còn sáu mươi giây. Mẹ kiếp, không thể dùng công pháp hiện đại nữa, Thiên đạo đang bắt đầu rục rịch chú ý rồi.”

Thẩm Mặc nghe thấy tiếng sấm rền rĩ mơ hồ từ ngoài màn sương vàng kim vọng vào. Đó là điềm báo của Thiên Lôi đang dò tìm biến số.

Nếu hắn dùng thêm những chiêu thức mang hào khí Đông Sơn hay ngọn lửa hệ Kim của tương lai, Thiên đạo sẽ lập tức định vị được hắn. Hắn phải ngụy trang đòn đánh này thành một hiện tượng tự nhiên của thời đại Hồng Hoang!

“Vạn vật hữu linh… Sông mẹ sông Hồng…” Thẩm Mặc lẩm bầm, đôi mắt hắn đột ngột chuyển sang một màu đỏ rực của phù sa cổ đại.

Trong lồng ngực hắn, giọt máu huyết mạch Long tộc vốn đang im lìm bỗng dưng sôi trào, cộng hưởng với tiếng sóng gầm rú của dòng sông bên cạnh.

Thẩm Mặc đột ngột quỳ một gối xuống đất, áp chặt lòng bàn tay phải đang rướm máu xuống dòng nước sông Hồng cuồn cuộn.

“Vạn vật hữu linh, sông Hồng nghe lệnh! Thủy Long quyết — Phù Sa Hóa Hình!”

Hắn gầm lên một tiếng vang dội.

*ẦM ẦM ẦM!!!*

Dòng sông Hồng vốn đang sôi sùng sục bỗng dưng dậy sóng dữ dội. Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên từ sâu dưới lòng sông cổ xưa, chấn động cả linh hồn của những kẻ có mặt.

Nước sông đỏ ngầu nặng trĩu phù sa bỗng dưng dựng đứng dậy, hóa thành một cột nước khổng lồ cao tới hàng chục trượng. Cột nước ấy xoay tròn điên cuồng, bùn đất và cát sỏi bên bờ sông cuộn vào bên trong, nhanh chóng ngưng tụ thành hình dáng một con Giao Long khổng lồ.

Con rồng đất phù sa này dài tới trăm thước, vảy rồng được tạo nên từ những phiến đá hộc sắc nhọn, đôi mắt là hai luồng linh quang đỏ rực của dòng sông mẹ. Nó há to cái miệng khổng lồ chứa đầy nước xoáy, gầm vang một tiếng làm rách toác cả màn sương tử khí của Cơ Vô Mệnh.

“Cái… Cái gì thế này?!”

Cơ Vô Mệnh kinh hoàng thét lên. Gã cảm nhận được một sức mạnh đại địa và sông ngòi vô tận đang đè nặng lên vai mình. Đây không phải là linh lực của một tu sĩ tương lai, mà là ý chí thuần túy của tự nhiên Hồng Hoang, là sức mạnh của dòng sông đã nuôi dưỡng vạn vật từ thuở khai thiên lập địa!

“Lão già, đi tắm rửa cho sạch sẽ cái linh hồn thối rữa của ngươi đi!”

Thẩm Mặc vung tay hướng về phía Cơ Vô Mệnh.

*GÀO!!!*

Con Giao Long phù sa khổng lồ lao vút tới với tốc độ cực hạn. Nó mang theo hàng vạn tấn nước sông đỏ ngầu và bùn đất phù sa nặng nề, nuốt chửng hoàn toàn phân thân của Cơ Vô Mệnh vào trong bụng.

“Không!!! Thẩm Mặc, ta sẽ không tha cho ngươi—”

Tiếng gào thét của Cơ Vô Mệnh chưa kịp dứt đã bị tiếng sóng gầm rú nuốt chửng hoàn toàn. Sức mạnh gột rửa cực đại của dòng sông mẹ Hồng Hoang phối hợp với lực nghiền nát của phù sa đất đá lập tức đánh tan nát bộ xương khô và vạn sợi tơ nhện tử khí của gã.

Phân thân của Cơ Vô Mệnh rã ra thành từng mảnh vụn xám xịt, bị dòng nước đỏ cuồn cuộn cuốn trôi, thanh tẩy không còn lại một chút dấu vết nào giữa dòng sông Hồng vĩ đại.

*Phù…*

Màn sương vàng kim nhạt bao quanh khu vực bờ sông từ từ tan biến vào hư không.

Thời gian trở lại bình thường.

Trời quang mây tạnh, những đám mây tím xám quỷ dị đã biến mất không dấu vết, trả lại bầu trời xám xịt nhưng trong lành của cơn mưa bão Hồng Hoang. Dòng sông Hồng lại tiếp tục chảy hiền hòa, mang theo phù sa đỏ nặng bồi đắp cho đất mẹ.

*Bịch! Bịch!*

Thẩm Hồng và toàn bộ dân làng cổ ngã nhào xuống đất bùn. Họ ngơ ngác nhìn xung quanh, dụi dụi mắt như vừa tỉnh lại sau một giấc mơ kỳ lạ.

Trong ký ức đã bị Thiên đạo tự động “vá” lại của họ, họ chỉ vừa chứng kiến một cơn lũ quét đột ngột từ sông Hồng tràn lên bờ, cuốn trôi hoàn toàn làn sương đen quỷ dị và con quái vật xương khô đáng sợ kia đi mất.

“Sông mẹ… Sông mẹ đã hiển linh cứu chúng ta!”

Một bô lão trong bộ lạc run rẩy kêu lên, rồi quỳ sụp xuống hướng về phía dòng sông dập đầu lia lịa.

Thẩm Hồng ôm chặt đứa con sơ sinh, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cậu thiếu niên bộ lạc ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức khóa chặt vào bóng người đứng trên tảng đá lớn bên bờ sông.

Đó là Thần Quân.

Bóng lưng Thẩm Mặc đứng sừng sững giữa gió lộng bên sông Hồng, mái tóc bạc của hắn có thêm vài phần lấp lánh dưới ánh mặt trời vừa hé rạng sau mây bão. Gương mặt hắn tuy tái nhợt, nhưng thần thái vẫn vô cùng ung dung, tự tại như một vị thần tiên không màng thế sự.

Thẩm Hồng không một chút do dự, ôm con bò rạp tới trước tảng đá, dập đầu thành kính:

“Thần Quân hiển linh! Đệ tử Thẩm Hồng… cảm tạ ơn cứu mạng của Thần Quân và Sông mẹ!”

Dân làng thấy vậy cũng đồng loạt quỳ sụp xuống phía sau Thẩm Hồng, tiếng hô vang vọng khắp bờ sông Hồng Hoang:

“Cảm tạ Thần Quân! Cảm tạ Thần Quân cứu khổ cứu nạn!”

Thẩm Mặc lặng lẽ quay đầu lại. Hắn nhìn Thẩm Hồng – vị tổ tiên xa xôi của mình ở thời đại sơ khai này. Ánh mắt hắn đầy vẻ nhẹ nhõm và một chút tự hào thầm kín.

Mặc dù cơ thể hắn lúc này đang đau nhức như muốn rã ra, thọ nguyên lại bị đốt cháy thêm một khoảng không nhỏ, nhưng nhìn thấy dòng máu họ Thẩm vẫn tiếp tục được lưu truyền, hắn biết mọi sự hy sinh đều xứng đáng.

Hắn khẽ mỉm cười, giọng nói vang vọng, mang theo một sự trang nghiêm hiếm có:

“Nhớ kỹ, nhóc con. Dòng sông này mang huyết mạch của đất mẹ Âu Lạc. Đất còn thì người còn, huyết mạch họ Thẩm tuyệt đối không được đầu hàng trước bóng tối. Hãy sống sót, bảo vệ bộ lạc của ngươi, và truyền lại mảnh ngọc giản kia cho con cháu đời sau.”

Thẩm Hồng áp chặt mảnh ngọc giản màu xanh biếc vào ngực, nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt lấm lem bùn đất, nghẹn ngào hứa:

“Đệ tử xin khắc ghi lời dạy của Thần Quân! Đời đời kiếp kiếp, huyết mạch họ Thẩm thề bảo vệ đất mẹ, tuyệt đối không khuất phục!”

Thẩm Mặc khẽ gật đầu.

*Keng…*

Tiếng đồng xu cổ ngân vang một lần nữa trong thức hải của hắn.

Thân hình Thẩm Mặc bắt đầu mờ nhạt dần, hóa thành những đốm sáng vàng kim rực rỡ lấp lánh. Những đốm sáng ấy bay ngược lên trời cao, hòa vào ánh nắng ban mai vừa hé rạng, biến mất hoàn toàn khỏi kỷ nguyên Hoang Cổ vĩ đại.

Thẩm Hồng quỳ dưới đất, nhìn chăm chằm vào khoảng không vô tận nơi Thần Quân vừa biến mất, trong lòng tràn ngập một niềm tin sắt đá sẽ thay đổi vận mệnh của cả gia tộc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8