Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 55: Cuộc săn lùng tổ tiên

Cập nhật lúc: 2026-06-25 16:59:56 | Lượt xem: 4

“Rắc!”

Một tiếng nứt giòn giã vang lên ngay trong lồng ngực Thẩm Mặc, theo sau là một luồng lực lượng tàn bạo vô hình bóp nghẹt lấy khí quản của hắn. Cảm giác này giống như có một bàn tay khổng lồ luồn thẳng vào lồng ngực, nắm lấy trái tim hắn rồi siết mạnh một cái.

Thẩm Mặc gập đôi người lại giữa dòng chảy thời không hỗn loạn, hai mắt trợn trừng, những tia máu đỏ sọc lên trong tròng mắt. Hắn phun ra một ngụm máu thứ hai, nhưng lần này không phải màu đỏ tươi, mà là một màu đen quánh, mang theo mùi rỉ sét nồng nặc của những món đồ đồng bị chôn vùi dưới lòng đất ẩm ướt hàng triệu năm.

“Khục… Khục…”

Hắn ho sặc sụa, từng hơi thở kéo theo tiếng rít buốt nhói nơi cuống họng. Đôi cánh Chim Lạc bằng linh khí sau lưng hắn vốn dĩ đang rực rỡ sắc vàng kim, nay lại giống như một chiếc bóng đèn bị sụt áp, nhấp nháy điên cuồng rồi rã ra thành từng mảnh vụn ánh sáng. Thân hình hắn loạng choạng, suýt chút nữa đã bị một luồng rác thải thời gian — một mảnh vỡ của một vương triều nào đó đã lụi tàn — va trúng.

Trên mu bàn tay phải của hắn, hình xăm đồng hồ cát ba tầng vốn là biểu tượng của Tuế Nguyệt Đồng Bản giờ đây đang nứt ra một vết sâu hoắm. Từ vết nứt đó, những giọt máu đen quỷ dị rỉ ra, chảy dọc theo ngón tay hắn rồi rơi tõm vào khoảng không vô định.

*Rè… Rè… Chiếu… Chiếu…*

Mỏ neo truyền âm đeo bên tai Thẩm Mặc bỗng phát ra những tiếng nhiễu sóng chói tai, tựa như tiếng móng tay cào vào bảng đen. Giọng nói của Đường Dao từ thời hiện đại lọt qua khe hở thời không, méo mó và ngập tràn sự hoảng loạn chưa từng có:

“Thẩm Mặc! Cậu… cậu có nghe thấy tôi nói không?! Tín hiệu… bị nhiễu loạn nghiêm trọng! Ở phía tôi… toàn bộ gia phả họ Thẩm lưu trữ trong kho bảo mật của Viện Khảo Cổ đang tự động bốc cháy! Không có lửa, nhưng những trang giấy cứ thế hóa thành tro xám!”

“Cái gì?” Thẩm Mặc cắn chặt môi đến bật máu để giữ cho mình tỉnh táo, giọng khàn đặc hỏi lại.

“Chưa hết đâu!” Giọng Đường Dao run rẩy, dường như cô đang phải chứng kiến một cảnh tượng cực kỳ kinh hoàng. “Hệ thống dữ liệu quốc gia… tên của cậu đang bị xóa mờ! Các văn bản, chứng chỉ khảo cổ, thậm chí là ảnh chụp chung của cậu với tôi… khuôn mặt của cậu đang nhạt dần như bị đổ nước tẩy! Nhân quả của cậu đang bị triệt tiêu từ gốc rễ! Có kẻ đang dùng tà thuật xóa sổ tổ tiên của cậu ở quá khứ!”

Thẩm Mặc nghe vậy thì không nhịn được mà bật cười một tiếng thảm hại, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm:

“Lão già Cơ Vô Mệnh này… đúng là chơi bẩn thật. Đánh không lại bản tôn ở hiện tại, liền chơi trò ‘Terminator’ chạy về quá khứ bóp chết cụ tổ nhà tôi sao? Đúng là không có một chút đạo đức nghề nghiệp nào của người tu tiên cả!”

Hắn lập tức hiểu ra nguyên nhân. Trận chiến ở phế tích Loa Thành trước đó, tuy hắn đã dùng kế mượn sức mạnh của Thần Kim Quy đánh tan phân thân của Cơ Vô Mệnh, nhưng gã tà tu xảo quyệt kia chắc chắn đã thu thập được tàn huyết của hắn rơi vãi trên tế đàn. Cơ Vô Mệnh đã dùng thứ tàn huyết mang tính liên kết nhân quả mạnh mẽ đó để tế luyện ra *Nghịch Mệnh Chỉ Nhân*, nương theo sợi tơ huyết mạch mà đi ngược dòng thời gian, tìm đến thời điểm yếu ớt nhất của gia tộc họ Thẩm để nhổ cỏ tận gốc.

“Thẩm Mặc! Quay lại ngay!” Đường Dao hét lên qua mỏ neo truyền âm. “Tôi sẽ kích hoạt Ngự Linh trận pháp bảo thủ hộ linh hồn cho cậu! Nếu cậu còn tiếp tục ở trong kẽ hở thời gian, một khi nhân quả đứt gãy hoàn toàn, cậu sẽ biến thành một khoảng trống không tồn tại! Cậu sẽ tan biến ngay lập tức!”

“Quay lại? Trốn cái đầu cô ấy!” Thẩm Mặc cười khẩy, đưa tay quệt ngang dòng máu đen trên khóe miệng. “Cụ tổ mà chết thì tôi cũng thành không khí. Lúc đó lấy ai trả tiền nợ thẻ tín dụng cho cô đây? Hôm nay, tôi phải về quá khứ check var cái mạng của lão già mũi trâu này!”

Nói đoạn, Thẩm Mặc không màng đến lời ngăn cản tiếp theo của Đường Dao. Hắn biết mình đang ở trong tình trạng tồi tệ nhất kể từ khi bắt đầu hành trình “trộm thời gian”. Kinh mạch rạn nứt, huyết mạch suy kiệt, linh lực trong người giống như một bình xăng đã cạn đáy. Nếu cứ thế này mà đối đầu với phân thân mang tà thuật nghịch mệnh của Cơ Vô Mệnh, hắn chẳng khác nào đem trứng chọi đá.

Nhưng Thẩm Mặc là ai? Hắn là một nhà khảo cổ học chuyên nghiệp, một kẻ chuyên đi lách luật của lịch sử. Nếu không có tài nguyên, hắn sẽ tự “hack” hệ thống!

“Muốn chơi khô máu chứ gì? Được, để ta cho ngươi xem thế nào là bug của thời gian!”

Thẩm Mặc cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ, dùng dòng máu tươi còn sót lại vẽ một trận đồ Đông Sơn thu nhỏ ngay trên mặt Tuế Nguyệt Đồng Bản rỉ sét. Đồng xu cổ bỗng chốc rung lên bần bật, phát ra những tiếng kêu o o như tiếng ong vỡ tổ.

Hắn nhắm mắt lại, lẩm nhẩm khẩu quyết của một cấm thuật điên rồ nhất mà hắn từng nghiên cứu được trong các mảnh vỡ ký ức của Hoang Tổ: **Trộm thời gian của chính mình.**

Hắn không trộm linh khí của người chết nữa. Lần này, hắn mượn trước sức mạnh đỉnh phong của bản thân ở mười năm sau trong tương lai giả định — thời điểm mà hắn đã hoàn toàn dung hợp được chín mảnh vỡ của Tuế Nguyệt Đỉnh và bước vào cảnh giới tối cao.

*OÀNG!!!*

Một luồng linh lực khổng lồ, bạo liệt và nóng bỏng như mặt trời mùa hạ đột ngột từ trong vô tận thời không dội ngược về thân thể Thẩm Mặc.

“Hự… A…”

Thẩm Mặc gầm lên một tiếng đau đớn. Thân thể hắn rền vang những tiếng *coong coong* như tiếng búa tạ nện vào chuông đồng. Da thịt hắn nứt ra những vệt đỏ rực như nham thạch, mùi đồng rỉ sét bốc lên ngùn ngụt từ từng lỗ chân lông.

Và cái giá phải trả cho việc “quẹt thẻ tín dụng thọ nguyên” này lập tức hiển hiện.

Mái tóc đen lãng tử của Thẩm Mặc trong nháy mắt bị nhuộm một màu trắng xóa như tuyết góa, dài ra nhanh chóng rồi rủ xuống chạm vai. Gương mặt thanh tú của hắn xuất hiện thêm vài nét phong sương, đôi mắt sâu thẳm giờ đây lại càng thêm tang thương, u uất như chứa đựng cả vạn năm luân hồi.

Nhưng đổi lại, linh lực Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong trong người hắn bùng nổ như núi lửa phun trào. Đôi cánh Chim Lạc phía sau lưng một lần nữa ngưng tụ, rực rỡ và khổng lồ hơn trước gấp ba lần, hoa văn mặt trời Đông Sơn trên lông vũ xoay tròn phát ra tiếng sấm rền vĩ đại.

“Cụ tổ ơi, giữ chắc cái mạng nhỏ giùm con! Cháu đích tôn của người đến cứu viện đây!”

Thẩm Mặc gầm lên, đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh một cái, bẻ lái mỏ neo thời gian lao thẳng xuống một vết nứt không gian đỏ ngầu đang hiện ra phía dưới dòng sông tuế nguyệt.

***

Mê Linh sơ khai, thời kỳ Hồng Hoang.

Cơn mưa tầm tã trút xuống vùng đất ven sông Hồng hoang dã, biến những con đường mòn thành những bãi bùn nhão nhoét. Bầu trời vốn dĩ phải là màu xám xịt của mây bão, nay lại bị nhuộm một màu tím xám quỷ dị, đầy rẫy những luồng tử khí lượn lờ như những con rắn độc.

Tại một ngôi làng cổ với những mái nhà tranh vách đất sơ sài, tiếng la hét thảm thiết, tiếng khóc lóc của trẻ nhỏ hòa lẫn trong tiếng sấm rền vang. Những mái nhà đang bốc cháy nghi ngút bất chấp cơn mưa xối xả, khói đen quyện cùng sương độc màu tím tạo nên một khung cảnh tận thế thu nhỏ.

“Yêu ma! Mau chạy đi!”

“Trời đất ơi, thần linh phương nào cứu giúp bộ tộc chúng con với!”

Giữa bãi đất trống của ngôi làng, một cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra.

Một con búp bê bằng giấy khổng lồ cao tới ba trượng, không có ngũ quan, trên thân người dán đầy những lá bùa màu vàng rách nát rỉ ra thứ máu đen hôi thối. Đó chính là *Nghịch Mệnh Chỉ Nhân* — phân thân tà thuật của Cơ Vô Mệnh. Con quái vật giấy di chuyển một cách vặn vẹo, mỗi bước chân của nó dẫm xuống đều khiến mặt đất xung quanh héo úa, cỏ cây lập tức hóa thành tro bụi đen ngòm.

Từ những kẽ hở trên thân con quái vật giấy, vạn đạo tơ máu quỷ dị phóng ra như những xúc tu, điên cuồng truy quét và siết chặt lấy bất kỳ sinh linh nào cản đường nó.

Lúc này, dưới chân con quái vật, một tráng đinh trẻ tuổi mặc độc một chiếc khố bằng da thú, thân hình gầy gò nhưng săn chắc, đang quỳ một chân dưới bùn đất. Trên tay gã là một cây giáo tre đã bị gãy làm đôi, đầu giáo nhọn hoắt dính đầy thứ dịch thể màu đen của con quái vật giấy.

Gã chính là Thẩm Hồng — tổ tiên đời thứ nhất của Thẩm Mặc tại mảnh đất này.

Gương mặt Thẩm Hồng bê bết bùn đất và máu tươi, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Dù đôi chân đang run rẩy dữ dội trước áp lực khủng khiếp của con quái vật, nhưng ánh mắt gã lại kiên định đến đáng sợ.

Phía sau lưng gã, một người phụ nữ cổ đại đang ôm chặt một đứa bé sơ sinh còn đỏ hỏn trong lòng, khóc lóc thảm thiết. Đứa bé dường như cảm nhận được sát khí ngập trời, tiếng khóc của nó oa oa vang lên, xé rách màn mưa lạnh lẽo.

“Chạy… chạy đi A Liên…” Thẩm Hồng khàn giọng hét lên, máu tươi từ khóe miệng trào ra. Gã cố gắng dùng cây giáo tre gãy để chống đỡ thân thể đứng dậy. “Đưa con chạy đi! Ta sẽ cản con yêu quái này!”

Con quái vật giấy khổng lồ cúi cái đầu không mặt xuống, trên ngực nó bỗng nhiên nứt ra một cái khe lớn, lộ ra một chiếc la bàn bằng xương người đang xoay tròn điên cuồng. Kim la bàn rỉ máu chỉ thẳng vào đứa bé sơ sinh trong lòng người phụ nữ.

Từ trong miệng con quái vật phát ra giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo của Cơ Vô Mệnh, vang vọng khắp ngôi làng:

“Tìm thấy rồi… Huyết mạch nguyên thủy của nghiệt súc họ Thẩm. Chỉ cần cắt đứt giọt máu đầu tiên này, kẻ trộm thời gian kia sẽ tự động biến mất khỏi thiên địa. Chết đi!”

*Vút!*

Ba sợi tơ máu to bằng ngón tay cái, mang theo luồng tử khí mục nát cực mạnh, đột ngột phóng ra từ tay con quái vật giấy, xé rách màn mưa, lao thẳng về phía ngực Thẩm Hồng và đứa bé sơ sinh phía sau với tốc độ chớp nhoáng.

Thẩm Hồng trợn tròn mắt. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết ấy, gã không hề lùi bước. Gã hét lên một tiếng phẫn nộ, dùng chút tàn lực cuối cùng lao người ra phía trước, dang rộng hai tay định dùng chính tấm lưng của mình để đỡ lấy đòn chí mạng cho vợ con.

“Dù ta có chết, cũng không để yêu ma chạm vào con ta!”

Thần chết đã gõ cửa. Khoảng cách giữa sợi tơ máu và lồng ngực Thẩm Hồng chỉ còn tính bằng tấc.

*ĐOÀNG!!!*

Một tia sét màu vàng kim khổng lồ đột ngột từ trên chín tầng mây giáng thẳng xuống bãi đất trống, rạch đôi bầu trời tím xám quỷ dị. Luồng ánh sáng chói lòa đến mức khiến tất cả mọi người, kể cả con quái vật giấy, đều phải tạm thời nhắm mắt lại.

Một luồng sóng xung kích vô hình, mang theo hào khí Đông Sơn vĩ đại và sức mạnh hệ Phong cuồng bạo, từ điểm sét đánh bùng nổ ra xung quanh. Cơn mưa xối xả trong vòng bán kính trăm trượng lập tức bị thổi bay thành sương mù, mặt đất bùn nhão bị cày xới lên thành một cái hố sâu hoắm.

Ba sợi tơ máu của con quái vật giấy chưa kịp chạm vào người Thẩm Hồng đã bị luồng sóng xung kích này chém thành trăm mảnh vụn, tan biến vào hư không.

Khi ánh sáng vàng kim dần tiêu tán, giữa bãi đất trống hiện ra một bóng người cao gầy, khoác chiếc thanh y rách rưới nhưng khí chất lại siêu phàm thoát tục. Mái tóc dài nửa đen nửa trắng bay múa hỗn loạn trong gió bão, đôi cánh Chim Lạc khổng lồ sau lưng từ từ khép lại rồi biến mất vào hư không.

Thẩm Mặc đứng đó, một tay chắp sau lưng, tay còn lại đang nhẹ nhàng phủi đi những hạt bụi vô hình trên vai áo. Hắn khẽ quay đầu lại, nhìn tráng đinh Thẩm Hồng đang ngơ ngác dưới đất, rồi liếc nhìn đứa bé sơ sinh phía sau.

Khóe miệng hắn khẽ giật giật, độc thoại nội tâm đầy vẻ vô sỉ:

“Chào cụ tổ. Con cháu bất hiếu đến hơi muộn một chút. Nhưng mà nhìn kỹ thì cụ tổ thời trẻ trông cũng ra dáng tráng sĩ đấy chứ, hèn gì gen nhà mình lại sinh ra một cực phẩm nhân gian như con cháu sau này.”

Thẩm Hồng trợn tròn mắt nhìn vị “tiên nhân tóc bạc” vừa từ trên trời rơi xuống. Khí chất Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong rực rỡ vàng kim tỏa ra từ người Thẩm Mặc khiến gã cảm thấy như đang đối mặt với một ngọn núi lớn, vừa uy nghiêm vừa tràn đầy sinh mệnh lực.

“Ngài… Ngài là thần linh phương nào?” Thẩm Hồng lắp bắp, hai tay run rẩy buông rơi cây giáo tre gãy, quỳ sụp xuống đất bái lạy.

Thẩm Mặc xoay người lại, khẽ nâng tay lên, một luồng linh lực hệ Mộc ôn hòa lập tức bao bọc lấy Thẩm Hồng, nhẹ nhàng nâng gã dậy, đồng thời nhanh chóng chữa lành những vết thương ngoài da cho gã. Hắn vuốt ngược mái tóc bạc ra sau, bày ra bộ mặt tiên phong đạo cốt, giọng điệu thâm trầm như vị thần sống vạn tuổi:

“Ta là Tuế Nguyệt Thần Quân. Hôm nay đi ngang qua dòng sông thời gian, thấy nơi này có tà khí ngút trời, yêu ma làm loạn nên xuống tay trừ hại. Nhóc con, ôm vợ con lui ra sau đi. Để ta dạy cho cái thứ rác rưởi không có mặt này biết thế nào là đạo đức nghề nghiệp!”

Nghe đến bốn chữ “Tuế Nguyệt Thần Quân”, Thẩm Hồng và người vợ phía sau lập tức lộ ra vẻ sùng bái tột độ. Trong nhận thức thô sơ của người cổ đại thời Hồng Hoang, những tu sĩ có thể bay lượn trên trời, hô mưa gọi gió đều là những vị thần linh bảo hộ đất nước.

“Đa tạ Thần Quân cứu mạng! Đa tạ Thần Quân!” Thẩm Hồng vội vàng ôm lấy vợ con, lùi nhanh về phía sau một gốc cây cổ thụ gần đó, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng vĩ đại của Thẩm Mặc.

Lúc này, con quái vật giấy khổng lồ dường như đã nhận ra sự xuất hiện của kẻ thù truyền kiếp. Chiếc la bàn xương người trên ngực nó xoay tròn điên cuồng, phát ra những tiếng kêu rắc rắc ghê người.

“Thẩm… Mặc…” Giọng nói của Cơ Vô Mệnh từ trong con rối giấy phát ra, tràn ngập sự căm hận thấu xương tủy. “Ngươi dám… nghịch chuyển thời không, dùng cấm thuật mượn lực tương lai sao? Mái tóc trắng kia… thọ nguyên của ngươi đã cạn kiệt rồi! Ngươi lấy cái gì để đấu với ta?!”

Thẩm Mặc cười khẩy, bước lên một bước. Mỗi bước chân của hắn dẫm xuống, mặt đất dưới chân đều phát ra ánh sáng vàng kim của đồng cổ, xua tan đi thứ tử khí màu tím độc hại xung quanh.

“Lão già mũi trâu, ngươi bớt nói nhảm đi.” Thẩm Mặc khinh bỉ phun ra một bãi nước bọt dính máu đen. “Ta dù có rụng mất nửa cái mạng thì cũng đủ để đập dẹt cái con búp bê giấy rách nát này của ngươi. Chạy về quá khứ bắt nạt tổ tiên của ta? Ngươi có giỏi thì chạy về thời kỳ tinh vân vũ trụ bóp chết hạt bụi đầu tiên tạo ra ta đi!”

“Ngông cuồng! Chết đi!”

Con quái vật giấy gầm lên một tiếng quái dị. Toàn bộ những lá bùa rỉ máu trên người nó đồng loạt bùng cháy lên ngọn lửa màu tím đen đầy oán khí. Vạn đạo tơ máu nghịch mệnh từ trên thân nó phóng ra, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ che kín cả bầu trời, chụp thẳng xuống đầu Thẩm Mặc.

Tấm lưới tơ máu đi qua đến đâu, không gian nơi đó đều bị bóp méo, nước mưa rơi xuống lập tức bốc hơi thành những làn khói đen hôi thối. Đây là đòn tấn công trực tiếp vào nhân quả sinh mệnh, chỉ cần bị một sợi tơ chạm vào, thọ nguyên và huyết mạch của đối phương sẽ bị rút cạn trong nháy mắt.

Nhưng Thẩm Mặc không hề né tránh. Hắn đứng thẳng người giữa trận bão tơ máu, đôi mắt sâu thẳm rực sáng lên ánh vàng thần bí.

Hắn vận chuyển *Chúc Đồng Quyết* đến mức cực hạn. Toàn bộ xương cốt trong người hắn phát ra tiếng gầm rú của sấm sét, da thịt hắn bỗng chốc hóa thành một màu vàng đồng cổ hoàng gia rực rỡ, đao thương bất nhập, vạn pháp bất xâm.

“Chúc Đồng Quyền — Phá Thiên!”

Thẩm Mặc gầm lên, năm ngón tay siết chặt thành quyền, đấm thẳng lên bầu trời.

Một luồng linh lực hệ Kim cực nóng, mang theo hào khí Đông Sơn vĩ đại cuồn cuộn dâng trào từ nắm đấm của hắn. Một nắm đấm khổng lồ bằng ánh sáng vàng kim, to như một tòa lầu các, ngưng tụ giữa không trung, mang theo sức mạnh dời non lấp bể nện thẳng vào tấm lưới tơ máu.

*UỲNH!!!*

Tiếng nổ kinh hoàng chấn động cả vùng đất Mê Linh.

Ngọn lửa hệ Kim cực nóng từ nắm đấm của Thẩm Mặc lập tức thiêu rụi tấm lưới tơ máu màu tím đen. Những sợi tơ máu vừa chạm vào ánh sáng vàng kim đã bị đốt cháy thành những làn khói trắng, phát ra những tiếng xèo xèo ghê người. Sức mạnh của cú đấm không hề giảm bớt, tiếp tục lao thẳng tới, nện mạnh vào ngực con quái vật giấy khổng lồ.

*RẮC!!!*

Chiếc la bàn bằng xương người trên ngực con quái vật giấy bị cú đấm của Thẩm Mặc nện trúng, lập tức xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh xám xịt.

Con quái vật giấy gào thét thảm thiết bằng giọng nói của Cơ Vô Mệnh. Thân hình khổng lồ ba trượng của nó bị ngọn lửa vàng kim bao bọc, bắt đầu bốc cháy dữ dội từ bên trong.

“Không… Không thể nào! Ngươi chỉ là một kẻ phế mạch… Sao có thể sở hữu sức mạnh nghịch thiên thế này?!” Giọng Cơ Vô Mệnh đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng vang lên từ đống lửa.

“Phế mạch thì sao?” Thẩm Mặc lạnh lùng bước tới trước mặt con quái vật đang bốc cháy. Hắn rút ra Tuế Nguyệt Đồng Bản từ trong ngực, đồng xu cổ rực sáng ánh vàng kim chói lòa. “Ta là kẻ trộm thời gian. Quy luật của thế giới này, do ta viết lại!”

Hắn ấn mạnh Tuế Nguyệt Đồng Bản vào giữa trán con quái vật giấy đang cháy:

“Vá lại cho ta!”

Một luồng sóng ánh sáng vàng kim bùng nổ từ đồng xu cổ, quét qua toàn bộ thân thể con quái vật. Tà thuật nghịch mệnh của Cơ Vô Mệnh lập tức bị cưỡng ép đóng băng, đảo ngược và thanh tẩy hoàn toàn. Những lá bùa rỉ máu hóa thành tro bụi bay biến trong mưa, con quái vật giấy khổng lồ rã ra thành những mảnh giấy vụn bình thường rồi tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.

Bầu trời tím xám quỷ dị dần dần thối lui, trả lại màu xám xịt tự nhiên của cơn mưa bão Hồng Hoang. Luồng tử khí mục nát biến mất hoàn toàn, không khí trở nên trong lành và mát rượi.

Cơn đau tim dữ dội của Thẩm Mặc đột ngột biến mất. Trên mu bàn tay phải của hắn, hình xăm đồng hồ cát ba tầng đã ngừng rỉ máu đen, những hạt cát ánh sáng bên trong bắt đầu chảy đều đặn trở lại. Hắn khẽ thở phào một hơi, biết rằng mình đã thành công bảo vệ được dòng thời gian của bản thân. Nhân quả đã được vá lại an toàn.

Lúc này, Thẩm Hồng cùng toàn bộ dân làng cổ từ trong các xó xỉnh bò ra. Họ nhìn vị “tiên nhân tóc bạc” đứng sừng sững giữa bãi đất trống với ánh mắt đầy vẻ thành kính và sùng bái tột độ.

“Thần Quân vạn tuế! Thần Quân cứu khổ cứu nạn!”

Thẩm Hồng ôm lấy đứa con sơ sinh, cùng vợ quỳ rạp dưới chân Thẩm Mặc, dập đầu lia lịa xuống bùn đất.

Thẩm Mặc lặng lẽ nhìn Thẩm Hồng. Hắn khẽ mỉm cười, vẻ vô sỉ thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự kính trọng sâu sắc dành cho người đàn ông đã liều chết bảo vệ dòng máu của gia tộc trong quá khứ. Nếu không có dũng khí của Thẩm Hồng ngày hôm nay, sẽ không bao giờ có một Thẩm Mặc danh chấn thiên hạ ở tương lai.

Hắn thò tay vào ngực, rút ra một mảnh ngọc giản màu xanh biếc, bên trong khắc ghi một phần công pháp thổ nạp cơ bản nhất của huyết mạch Tiên tộc mà hắn đã đơn giản hóa từ kiến thức khảo cổ của mình.

Hắn ném mảnh ngọc giản xuống trước mặt Thẩm Hồng, giọng nói vang vọng như tiếng chuông khánh:

“Nhóc con, cầm lấy cái này. Đây là pháp môn dưỡng sinh, hãy truyền lại cho con cháu đời sau của ngươi, tuyệt đối không được để thất truyền. Sau này… chúng ta sẽ còn gặp lại.”

Thẩm Hồng run rẩy nhặt lấy mảnh ngọc giản, áp chặt vào trán, nghẹn ngào: “Đệ tử Thẩm Hồng… xin khắc ghi lời dạy của Thần Quân! Đời đời kiếp kiếp không dám quên!”

Thẩm Mặc khẽ gật đầu. Thân hình hắn bắt đầu mờ nhạt dần, hóa thành những đốm sáng vàng kim rực rỡ rồi tan biến vào không trung dưới cơn mưa Hồng Hoang, để lại một truyền thuyết vĩ đại về vị “Tuế Nguyệt Thần Quân tóc bạc” cho bộ tộc Mê Linh sơ khai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8