Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 51: Bước chân vào kỷ nguyên Hùng Vương thứ nhất

Cập nhật lúc: 2026-06-25 16:38:54 | Lượt xem: 4

“Giữ chặt lấy! Đừng để mỏ neo thời không bị đứt đoạn!”

“Đã bảo là tôi sắp sập nguồn rồi, cô có ngon thì xuống đây mà kéo!”

Một cơn bão sấm sét màu đỏ tía đột ngột rạch ngang bầu trời hồng hoang, kéo theo những đám mây cuồn cuộn như thác đổ, phản chiếu tâm trạng hoang mang tột độ của kẻ vừa thoát chết khỏi kẽ hở thời gian. Gió gào rú qua các khe đá cổ, mang theo hơi ẩm của mặt đất nguyên thủy hoang dã và mùi tanh nồng của chướng khí ngàn năm.

Thẩm Mặc rơi tự do từ vết rách thời không, đập thẳng mông xuống một vũng bùn nông dưới chân Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Cú chạm đất không hề êm ái chút nào. Hắn rên rỉ, cảm giác như xương chậu của mình vừa có một cuộc hội ngộ thân mật ngoài ý muốn với đá cuội hồng hoang.

“Chết tiệt… Cái mỏ neo thời gian này đúng là hàng xách tay không có bảo hành mà! Lần sau có đi du hành, nhất định phải bắt Đường Dao lắp thêm hệ thống túi khí giảm chấn, chứ cứ tiếp đất bằng mông thế này thì danh hiệu ‘Tuế Nguyệt Đạo Tặc’ của mình sớm muộn gì cũng đổi thành ‘Tuế Nguyệt Phế Nhân’ mất thôi!”

Thẩm Mặc lầm bầm chửi rủa, nhổ ra một ngụm nước bùn xen lẫn cỏ dại. Hắn lồm cồm bò dậy, phủi phủi lớp bùn đất dính trên bộ thanh y rách nát của mình.

Cơ thể hắn lúc này thảm hại vô cùng. Kinh mạch toàn thân rạn nứt chằng chi t như chiếc bình gốm Phùng Nguyên bị nung quá lửa, đau đớn âm ỉ truyền đến từng tế bào. Mái tóc đen dài lãng tử ngày nào giờ đã bạc trắng phân nửa, xơ xác rủ trước trán. Việc cưỡng ép triệu hoán sức mạnh vĩ đại của Thần Kim Quy ở Loa Thành thời mạt pháp để đánh tan phân thân của Cơ Vô Mệnh đã rút cạn năm trăm năm thọ nguyên của hắn chỉ trong chớp mắt. Nếu không có lớp da sắt xương đồng của Chúc Đồng Cảnh chống đỡ, có lẽ hắn đã rã ra thành từng mảnh vụn ngay khi vừa bước qua kẽ hở thời không.

Nhưng ngay khi hắn hít vào một hơi thật sâu để định thần, lồng ngực bỗng nhiên thắt lại, khí quản nóng rát như bị bỏng.

“Khụ khụ… Cái gì thế này? Linh khí hay là khói độc của nhà máy hóa chất vậy?”

Thẩm Mặc ho sặc sụa, hai tay ôm cổ. Linh khí hồng hoang ở kỷ nguyên này đậm đặc đến mức gần như hóa lỏng, lởn vởn thành những dải sương mù màu trắng sữa sát mặt đất. Đối với một tu sĩ thời mạt pháp vốn quen hít thở bầu không khí nghèo nàn linh lực, việc đột ngột nạp vào một lượng lớn linh khí bạo liệt thế này chẳng khác nào bắt một người đang nhịn đói ba ngày phải ăn một nồi lẩu siêu cay khổng lồ. Nó bạo ngược, hoang dã và sẵn sàng thổi bay những kinh mạch yếu ớt.

Tuy nhiên, bản năng sinh tồn của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong lập tức được kích hoạt. Các lỗ chân lông trên da hắn tự động giãn nở, điên cuồng nuốt chửng luồng linh khí dạt dào xung quanh. Sức sống hệ Mộc từ mảnh vỡ Tuế Nguyệt Đỉnh trong thức hải cũng bắt đầu vận chuyển, tỏa ra những luồng hơi ấm xanh biếc xoa dịu những vết rạn nứt trên kinh mạch.

“May quá, suýt chút nữa thì sập nguồn thật. Đúng là linh khí hồng hoang có khác, chất lượng cao thế này mà ở thời hiện đại chắc phải bán đấu giá theo từng mililit mất.”

Thẩm Mặc thở phào, đưa tay vuốt lại mái tóc muối tiêu lãng tử của mình. Hắn ngồi bật dậy trên một tảng đá phẳng, dùng vạt áo thanh y rách nát lau sạch bùn đất trên mặt, rồi ngẩng đầu quan sát xung quanh.

Nơi đây là một thung lũng nguyên sinh khổng lồ nằm dưới chân Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Những cây dương xỉ cổ đại cao bằng tòa nhà năm tầng che khuất cả ánh mặt trời, thảm thực vật rậm rạp đến mức không thấy lối đi. Từ phía xa, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng gầm rú trầm hùng của những con dị thú hồng hoang, khiến mặt đất khẽ rung chuyển. Bầu không khí ngập tràn dã tính, không hề có một chút dấu vết nào của công nghệ hay nền văn minh hiện đại. Hắn đã thực sự trở về quá khứ, xa hơn cả thời đại của Trường Sinh Tử lúc trước.

*U u u…*

Một tiếng tù và bằng sừng thú trầm ấm, vang dội bỗng nhiên từ đỉnh núi Nghĩa Lĩnh phía trên truyền xuống, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của khu rừng. Tiếng tù và mang theo một luồng uy áp vô hình, khiến bầy chim trĩ khổng lồ trên ngọn cây giật mình bay tứ tán.

Thẩm Mặc nheo mắt, nhìn về phía ngọn núi thông thiên đang ẩn hiện sau màn sương mù vàng kim rực rỡ.

“Tiếng tù và định quốc… Không lẽ mình đáp xuống đúng lúc đại điển lập quốc của Hùng Vương thứ nhất đang diễn ra sao? Đúng là chọn ngày không bằng gặp ngày, để xem ‘KPI’ lập quốc của vị Nhân Đế đầu tiên trông thế nào. Là một nhà khảo cổ học chuyên nghiệp, cơ hội ‘check var’ trực tiếp lịch sử thế này mà bỏ lỡ thì đúng là có tội với tổ nghề.”

Thẩm Mặc nhếch môi cười, vận dụng chút linh lực vừa mới hồi phục để giảm nhẹ trọng lực cơ thể nhờ Tuế Nguyệt Đồng Bản. Thân hình hắn nhẹ bẫng, lướt đi như một bóng ma giữa những tán lá khổng lồ, hướng thẳng lên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn.

***

Đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn lúc này đang ngập tràn trong một bầu không khí trang nghiêm và căng thẳng tột độ.

Một Tế Đàn khổng lồ được xây dựng từ những phiến đá thô sơ xếp chồng lên nhau ngự trị ở trung tâm đỉnh núi. Xung quanh tế đàn, hàng vạn người dân bộ lạc mình trần đóng khố đang quỳ rạp dưới đất, miệng liên tục lẩm nhẩm những lời cầu nguyện cổ xưa. Bao phủ lấy toàn bộ đỉnh núi là một luồng khí thế màu vàng kim rực rỡ, cuồn cuộn như rồng bay phượng múa – đó chính là Nhân Hoàng khí, thứ sức mạnh tối cao đại diện cho ý chí của đất trời và lòng dân buổi đầu lập quốc.

Thẩm Mặc nấp sau một bụi cây dương xỉ khổng lồ to bằng tòa nhà ba tầng ở rìa phía Tây tế đàn, nheo mắt quan sát.

Đứng ở vị trí cao nhất trên tế đàn là một nam tử vĩ đại. Ngài cao hơn hai mét, thân hình cường tráng với những khối cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá đồng đen được rèn luyện qua vạn lần lôi hỏa. Ngài mình trần, chỉ đóng một chiếc khố thêu hoa văn chim Lạc tinh xảo bằng chỉ vàng. Mái tóc đen dài của ngài được búi cao, cài một chiếc lông chim Lạc rực rỡ rủ xuống vai. Ánh mắt ngài sắc bén như chim ưng, mỗi hơi thở đều mang theo khí thế long hổ áp đảo quần hùng.

“Đó chính là Hùng Quốc Vương… Vạn Cổ Nhân Đế trong truyền thuyết sao?” Thẩm Mặc thầm tặc lưỡi đánh giá. “Nhìn cái cơ bắp kia kìa, chắc chắn là thuộc hệ Bá Vương Cảnh rồi. Một đấm của ngài ấy chắc đủ để tiễn mình về chầu Diêm Vương ngay lập tức. Đúng là các cụ thời xưa khỏe thật, không cần sữa bột hay tập gym mà đô con thế này.”

Lúc này, Hùng Vương đang cầm một chiếc cọc tre trăm đốt khổng lồ, rực sáng linh quang hệ Mộc màu xanh biếc, chuẩn bị cắm xuống tâm tế đàn để định vị linh mạch quốc gia, chính thức khai sinh ra triều đại huyền thoại.

Tuy nhiên, ngay khi đầu cọc tre vừa chạm vào mặt đất, một tiếng nổ trầm hùng bỗng nhiên vang lên từ lòng đất Nghĩa Lĩnh.

*ẦM ẦM ẦM!!!*

Mặt đất bỗng nhiên rung chuyển dữ dội như có một con địa long đang lật mình dưới sâu vạn trượng. Những vết nứt lớn như mạng nhện nhanh chóng lan rộng khắp tế đàn đá, bụi đất bay mù mịt. Từ dưới những kẽ nứt đó, từng luồng chướng khí màu xám đen – thứ tử khí hồng hoang bạo ngược tích tụ từ thuở khai thiên lập địa – phun ra xối xả, gầm rú như những con hắc long muốn nuốt chửng toàn bộ tế đàn và những người xung quanh.

“Đại Vương! Long mạch không chịu khuất phục! Linh khí bạo ngược dưới lòng đất quá mạnh, tế đàn sắp sụp đổ rồi!” Một Lạc tướng mình trần, tay cầm rìu đồng khổng lồ hét lớn, cố gắng dùng sức mạnh Chúc Đồng Cảnh của mình để đè nặng lên một phiến đá đang bị đẩy lên, nhưng lập tức bị một luồng linh áp hất văng ra xa mười mét, hộc máu ngay tại chỗ.

“Lùi lại hết cho ta!” Hùng Vương gầm lên một tiếng, giọng nói trầm hùng như sấm đánh ngang tai, chấn động cả đỉnh núi.

Ngài dốc toàn bộ Nhân Hoàng khí màu vàng kim vào chiếc cọc tre trăm đốt, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, cưỡng ép đóng mạnh chiếc cọc xuống đất hòng dùng sức mạnh tuyệt đối để trấn áp luồng chướng khí xám đen kia.

Nhưng vô hiệu. Long mạch buổi sơ khai của Âu Lạc Thần Châu quá đỗi hoang dã, tự do và bạo ngược. Nó chưa từng được khai phá, chưa từng được thuần hóa bởi bất kỳ quy luật hay trận pháp nào. Sự phản kháng của đất trời hồng hoang mạnh mẽ đến mức chiếc cọc tre trăm đốt bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt, những tia sét màu đỏ tía từ dưới lòng đất đánh thẳng lên, khiến Hùng Vương cũng phải lùi lại một bước, chân mày nhíu chặt đầy bất lực. Ngài mạnh mẽ, nhưng ngài thiếu một “pháp bảo” có khả năng điều hòa âm dương, định hình âm luật của đất trời để thuần hóa long mạch hoang dã này.

Núp sau phiến đá, Thẩm Mặc nheo mắt quan sát dưới góc độ của một nhà khảo cổ học chuyên nghiệp. Hắn xoa cằm, lầm bầm phân tích:

“A, ra là thế. Lão đại này muốn dùng bạo lực để quy phục long mạch sao? Đúng là tư duy trực quan của thời đại đồ đồng. Long mạch là mạch sống của non sông, vạn vật hữu linh, dùng sức mạnh vật lý để đè ép thì chỉ khiến nó phản phệ mạnh hơn thôi. Giống như việc cài win mà không có bản quyền, cứ cố bẻ khóa bằng búa thì chỉ có nước hỏng cả ổ cứng. Muốn định quốc, phải dùng âm luật để hòa hợp, dùng phong thủy để dẫn dắt.”

Hắn nhìn vào Tuế Nguyệt Đồng Bản trong lòng bàn tay. Đồng xu rỉ sét khẽ rung lên, phát ra ánh sáng vàng nhạt, chỉ ra một điểm lỗi trận pháp ngay dưới bệ đá đồng lớn ở rìa phía Tây của tế đàn. Đó là nơi linh mạch đang rạn nứt mạnh nhất, nhưng cũng là vị trí “trận nhãn” hoàn hảo để điều hòa âm dương cho toàn bộ ngọn núi.

“Được rồi, xem ra đã đến lúc nhà khảo cổ học f2p này phải ra tay cứu net rồi. Nếu để cái tế đàn này sập, lịch sử bay màu thì mình cũng chẳng còn tương lai mà về ăn mì tôm nữa.” Thẩm Mặc tặc lưỡi, quyết định hành động.

***

Thẩm Mặc vận dụng Tuế Nguyệt Đồng Bản để che giấu hơi thở hoàn toàn. Thân hình hắn nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, lướt qua những kẽ đá, lẻn đến sát phiến đá đồng lớn vốn là bệ đỡ tế đàn đang bị nứt toác ở rìa phía Tây.

Hắn ngồi xổm xuống, ngón tay phải bùng lên một luồng lôi hỏa màu xanh lam nhạt của Chúc Đồng Cảnh. Thẩm Mặc nhanh như chớp, dùng ngón tay làm bút, mượn lôi hỏa để khắc mạnh lên mặt đá đồng thô sơ kia.

Hắn đang vẽ gì?

Đó chính là sơ đồ của một chiếc Trống Đồng Đông Sơn cổ đại – thứ pháp bảo tối thượng mà vạn năm sau hắn từng khai quật, nghiên cứu và phục chế đến từng chi tiết nhỏ nhất trong phòng thí nghiệm của Viện Khảo Cổ Phong Châu. Ở tâm là hình mặt trời 14 cánh rực rỡ đại diện cho nguồn sáng và sự sống, xung quanh là những vòng tròn đồng tâm khắc hình chim Lạc đang dang cánh bay ngược chiều kim đồng hồ, xen kẽ là hình ảnh con người giã gạo, múa hát, chèo thuyền.

Mỗi nét khắc của hắn không đơn thuần là hội họa, mà là sự lồng ghép tinh vi của các trận đồ phong thủy Đông Sơn cổ đại, có khả năng chuyển hóa linh khí bạo ngược thành âm luật ôn hòa.

*Xoẹt xoẹt xoẹt!*

Tiếng ngón tay khắc lên đá đồng phát ra những âm thanh nhỏ sắc nhọn, kèm theo những tia lửa xanh lam bắn ra tung tóe.

“Kẻ nào?!”

Một Lạc tướng nhạy bén đang đứng gần đó lập tức quay đầu lại, nhìn thấy một bóng người tóc bạc trắng phân nửa, mặc thanh y rách nát đang ngồi xổm khắc vẽ bậy lên bệ đá tế đàn linh thiêng của quốc gia.

“Có kẻ phá hoại tế đàn! Bắt lấy dị nhân tóc bạc đó cho ta!”

Hàng chục Lạc tướng mình trần, tay cầm giáo đồng và rìu đá lập tức lao đến bao vây Thẩm Mặc. Khí thế Chúc Đồng Cảnh của họ tỏa ra khóa chặt lấy mọi hướng lui của hắn, sát khí đằng đằng.

Thẩm Mặc chậm rãi đứng thẳng người lên. Dù cơ thể vẫn còn đau đớn và kiệt quệ, hắn vẫn nở một nụ cười lãng tử đầy bất cần. Mái tóc bạc trắng bay lượn trong gió bão hồng hoang, hai tay chắp sau lưng, phong thái vô cùng thong dong như thể đang đi dạo trong công viên chứ không phải đang đối mặt với hàng vạn chiến binh cổ đại.

“Dừng tay!”

Một giọng nói đầy uy nghiêm, trầm hùng như sấm đánh bỗng nhiên vang lên từ phía đỉnh tế đàn, khiến toàn bộ các Lạc tướng lập tức đứng khựng lại, cung kính lùi sang hai bên.

Hùng Vương bước tới. Mỗi bước đi của ngài đều mang theo một áp lực vô hình nặng nề như núi thái sơn đè nặng lên vai Thẩm Mặc. Đôi mắt sắc bén của vị Nhân Đế đầu tiên nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc, từ mái tóc bạc trắng kỳ lạ đến bộ trang phục thanh y không thuộc về thời đại này.

“Ngươi là kẻ ngoại tộc từ đâu đến? Tại sao lại mang mái tóc bạc của kẻ sắp chết, nhưng trong người lại ẩn chứa một luồng sức mạnh kỳ lạ?” Hùng Vương hỏi, giọng điệu trầm hùng đầy cảnh giác nhưng cũng không kém phần uy nghiêm của bậc đế vương.

Thẩm Mặc cố nén cơn đau đang cuộn trào trong kinh mạch, chắp tay hành lễ theo đúng nghi thức cổ xưa của tu sĩ Âu Lạc:

“Vãn bối ra mắt Đại Vương. Ta không có ý phá hoại tế đàn linh thiêng, ngược lại, ta đến đây là để hiến dâng cho Đại Vương một phương kế định quốc vạn năm, giúp thuần hóa long mạch bạo ngược này.”

“Phương kế định quốc?” Hùng Vương nheo mắt, ánh mắt ngài lướt qua Thẩm Mặc, rồi dừng lại trên phiến đá đồng dưới chân hắn.

Khi nhìn thấy bức họa Trống Đồng Đông Sơn với những nét khắc tinh xảo, ẩn chứa quy luật âm dương tuần hoàn của chim Lạc và mặt trời 14 cánh, đồng tử của vị Nhân Đế đầu tiên đột ngột co rút lại. Là người mang Nhân Hoàng khí, ngài lập tức cảm nhận được một luồng năng lượng vô cùng huyền diệu, dường như có khả năng cộng hưởng hoàn hảo với nhịp đập của chính mảnh đất Nghĩa Lĩnh này.

***

Hùng Vương bước đến trước phiến đá đồng, đưa bàn tay to lớn, thô ráp vuốt ve những nét khắc còn nóng hổi lôi hỏa của Thẩm Mặc. Ngài nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí bạo ngược dưới lòng đất khi đi qua những nét vẽ này bỗng nhiên trở nên ôn hòa một cách kỳ lạ.

“Bức họa này… chứa đựng âm luật của đất trời, có thể điều hòa linh khí bạo ngược. Kẻ ngoại tộc, ngươi muốn bản vương làm gì với nó?” Hùng Vương mở mắt, nhìn Thẩm Mặc hỏi.

Thẩm Mặc mỉm cười, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng khắp đỉnh núi, át cả tiếng gầm rú của gió bão:

“Đại Vương, đất trời hồng hoang vạn vật hữu linh, long mạch buổi sơ khai bạo ngược không thể dùng bạo lực để trấn áp. Nếu dùng sức mạnh để đè ép, mạch sống của non sông sẽ đứt đoạn, thiên tai sẽ hoành hành khắp nơi. Muốn định quốc, phải dùng âm luật để hòa hợp, dùng tiếng lòng của con người để dẫn dắt.”

Hắn chỉ tay vào bức họa Trống Đồng:

“Hãy đúc một chiếc trống bằng đồng thau, khắc trận đồ này lên mặt trống. Tâm trống là mặt trời rực rỡ đại diện cho nguồn sáng, xung quanh là chim Lạc phi thiên đại diện cho khát vọng bay cao. Khi gõ vào trống đồng, âm thanh phát ra sẽ là tiếng sấm của đất trời, là hào khí của nhân dân. Tiếng trống vang lên đến đâu, long mạch sẽ quy phục đến đó, chướng khí sẽ tiêu tan, bờ cõi sẽ vững bền vạn năm. Đó chính là thần khí thủ hộ đất nước này!”

Hùng Vương im lặng một hồi lâu. Ngài nhìn luồng chướng khí xám đen vẫn đang cuộn trào ngoài tế đàn, rồi nhìn lại bức họa trên đá đồng. Trí tuệ của một vị đế vương khai quốc giúp ngài hiểu được tầm vóc vĩ đại của lời nói này.

“Được! Bản vương sẽ thử một lần!”

Hùng Vương gầm lên một tiếng, dốc toàn bộ Nhân Hoàng khí màu vàng kim rực rỡ vào lòng bàn tay phải, rồi vỗ mạnh vào tâm của bức họa mặt trời 14 cánh trên phiến đá đồng.

*BOONG!!!*

Một tiếng ngân vang thanh tao, trầm hùng đột ngột phát ra từ phiến đá đồng, vang dội khắp đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, xuyên qua màn sương mù dày đặc và dội thẳng vào lòng đất vạn trượng. Sóng âm màu vàng kim rực rỡ từ nét khắc lan tỏa ra xung quanh như những gợn nước hồ thu, mang theo một luồng uy lực điều hòa vĩ đại.

Kỳ tích xuất hiện!

Tiếng ngân vang đi đến đâu, mặt đất đang rung chuyển dữ dội lập tức bình lặng trở lại. Những vết nứt lớn trên tế đàn đá tự động khép miệng, luồng chướng khí xám đen bạo ngược bị sóng âm vàng kim quét qua liền tiêu tán sạch sẽ như tuyết gặp ánh mặt trời. Long mạch Nghĩa Lĩnh triệt để thuần phục dưới chân Hùng Vương, hóa thành những luồng linh khí ôn hòa, dạt dào nuôi dưỡng đất đai xung quanh.

“Thành công rồi! Long mạch đã quy phục! Đất trời đã yên bình!”

Các Lạc tướng và hàng vạn người dân bộ lạc reo hò vang trời, quỳ sụp xuống bái lạy Hùng Vương trong sự xúc động tột cùng.

Hùng Vương kinh ngạc nhìn bàn tay mình, rồi quay sang nhìn Thẩm Mặc với ánh mắt đầy tôn kính và nể phục. Ngài chắp tay, cúi đầu nhẹ:

“Tiên sinh quả là dị nhân phương nào! Tại sao người lại mang hơi thở của tuế nguyệt vạn năm sau, lại thấu hiểu vận mệnh đất nước ta đến thế? Bản vương muốn phong tiên sinh làm Quốc sư, cùng bản vương cai trị đất nước này!”

Thẩm Mặc nhìn thấy cơ thể mình bắt đầu nhạt nhòa, những đốm sáng vàng kim từ Tuế Nguyệt Đồng Bản đang bao phủ lấy hắn để kích hoạt cơ chế ẩn thân thời không. Hắn mỉm cười lãng tử, xua tay:

“Đại Vương quá khen. Ta chỉ là một kẻ nhặt nhạnh tro tàn của lịch sử, không màng danh lợi. Đại Vương, hãy nhớ kỹ lời ta: đúc Trống Đồng Đông Sơn, đó sẽ là thần khí thủ hộ đất nước này chống lại kẻ thù ngoài tinh không trong tương lai.”

Nói xong, thân ảnh của Thẩm Mặc hoàn toàn biến mất vào màn sương mù hồng hoang, để lại Hùng Vương và các Lạc tướng đứng ngơ ngác nhìn phiến đá đồng đã được khắc trận đồ định quốc vạn năm.

*Keng!*

Một tiếng chuông giòn giã bỗng vang lên trong thức hải của Thẩm Mặc.

Nhờ hiến kế lập quốc, định hình long mạch buổi đầu sơ khai của Âu Lạc Thần Châu, nhân quả dội lại cực kỳ mạnh mẽ. Một luồng thọ nguyên dạt dào như đại dương đột ngột tràn vào cơ thể hắn.

Một trăm năm thọ nguyên được hồi phục ngay lập tức! Mái tóc bạc trắng của hắn xuất hiện thêm những sợi đen óng ả rực rỡ, kinh mạch rạn nứt cũng được phục hồi một phần lớn.

Mảnh vỡ Tuế Nguyệt Đỉnh thứ nhất trong thức hải rung lên bần bật, chiếu ra một luồng sáng xanh biếc, chỉ thẳng về hướng Đông – nơi Đông Hải Long Cung đang vẫy gọi hắn cho mảnh vỡ tiếp theo.

Thẩm Mặc đứng giữa màn sương hồng hoang dưới chân núi, nhếch môi cười đắc ý:

“Check var lịch sử thành công, lại còn được húp thêm một trăm năm thọ nguyên miễn phí. Đúng là làm nhà khảo cổ học chuyên nghiệp sướng thật. Giờ thì… đi biển thôi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8