Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 52: Gặp lại Trường Sinh Tử: Sự thành lập của Trường Sinh Môn

Cập nhật lúc: 2026-06-25 16:43:22 | Lượt xem: 4

Có một sự thật mà Thẩm Mặc luôn giấu kín trong lòng, một bí mật khảo cổ học mang tính chất “lừa đảo thiên niên kỷ” mà nếu bị phanh phui, danh tiếng của vị “Tuế Nguyệt Thần Nhân” vĩ đại sẽ lập tức bay màu trong vòng một nốt nhạc.

Đó là chuyện xảy ra vào cái ngày đầu tiên hắn đặt chân đến kỷ nguyên Hoang Cổ triệu năm trước.

Khi ấy, Thẩm Mặc chỉ là một kẻ phế mạch vừa thoát khỏi nanh vuốt của một con Linh Báo, toàn thân đầy vết cào rớm máu, đói đến mức mắt nổ đom đóm. Giữa hang động tối tăm và lạnh lẽo, hắn nhìn thấy một đứa trẻ dã thú gầy gò, mang dã tính đầy mình, chân bị thương nặng đến mức bốc mùi hoại tử. Đứa trẻ đó nhìn hắn bằng ánh mắt cảnh giác của một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

Để tự cứu mạng mình và cũng để tìm một “đệ tử” kiêm “lao động miễn phí” bảo hộ cho bản thân trong khu rừng nguyên sinh đầy rẫy nguy hiểm, Thẩm Mặc đã dựng lên một màn kịch vĩ đại. Hắn dùng một quyển vở lò xo rách nát nhặt được trong balo khảo cổ, dùng chiếc bút bi Thiên Long màu xanh đã gần hết mực, viết nguệch ngoạc mấy chữ “Lạc Hồng Hô Hấp Quyết” theo trí nhớ chắp vá từ mấy cuốn sách dưỡng sinh hiện đại.

Hắn nhớ rõ vẻ mặt của đứa trẻ khi nhận lấy cuốn sách rách ấy. Nó run rẩy, ánh mắt ngập tràn sự sùng bái và thành kính, coi hắn như một vị Thần Minh hạ phàm ban phát đại đạo. Còn Thẩm Mặc lúc đó? Hắn chỉ đang nín thở, cầu nguyện sao cho thằng bé không nhận ra chữ viết tay của hắn xấu như gà bới, và quan trọng nhất là nó sẽ đi kiếm cho hắn vài quả dại để lót dạ trước khi cả hai cùng chết đói.

Đúng là nhân quả luân hồi, một lời nói dối vô sỉ năm xưa để giữ mạng, nay lại biến thành một cột mốc lịch sử vĩ đại, khai thiên lập địa ra con đường tu tiên của cả nhân tộc.

***

“Check var lịch sử thành công, lại còn được húp thêm một trăm năm thọ nguyên miễn phí. Đúng là làm nhà khảo cổ học chuyên nghiệp sướng thật. Giờ thì… đi biển thôi!”

Thẩm Mặc đứng dưới chân núi Nghĩa Lĩnh cổ xưa, khẽ phủi bụi trên tà thanh y rách nát của mình. Luồng thọ nguyên dạt dào từ nhân quả định quốc của Hùng Vương thứ nhất đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch hắn như một dòng nước tăng lực cực mạnh. Mái tóc vốn bạc trắng phân nửa của hắn giờ đây đã xuất hiện thêm những lọn đen óng ả, rực rỡ sức sống. Những vết nứt nẻ rớm máu trên da thịt – di chứng của trận chiến tại Loa Thành hiện đại – cũng đã khép miệng hoàn toàn, để lại làn da dẻo dai của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong.

Mảnh vỡ Tuế Nguyệt Đỉnh thứ nhất trong thức hải của hắn rung lên bần bật, chiếu ra một luồng sáng xanh biếc, chỉ thẳng về hướng Đông. Nơi đó, Đông Hải Long Cung đang vẫy gọi hắn.

Tuy nhiên, khi Thẩm Mặc thử vận hành thần thức mỏng manh của mình quét về hướng Đông, chân mày hắn lập tức nhíu lại.

“Mẹ kiếp, hệ thống phòng thủ của Thủy tộc thời này kinh khủng thế sao?”

Thông qua sợi tơ nhân quả của mảnh vỡ, Thẩm Mặc cảm nhận được một luồng áp lực bạo liệt từ đại dương xa xôi vọng lại. Đông Hải thời đại này không phải là vùng biển du lịch thanh bình với những hòn đảo đá vôi thơ mộng của hiện đại. Đó là một vùng biển chết, bị phong tỏa hoàn toàn bởi “Vạn Cổ Thủy Long Trận” của nghịch tộc Giao Long. Áp lực nước sâu vạn trượng trộn lẫn với tử khí hồng hoang có thể ép dẹt một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh thành một miếng bánh tráng nướng trong vòng một nốt nhạc.

Muốn xuống đó lấy mảnh vỡ tiếp theo, hắn cần một công cụ tị thủy cực mạnh, hoặc ít nhất là một bí pháp mộc hệ thượng thừa để điều hòa áp suất nước.

“Trực tiếp xông vào là tự sát. Mình chỉ là một nhà khảo cổ học thanh lịch, không phải là bao cát để đám thủy quái kia tập thể dục.” Thẩm Mặc lầm bầm, tay phải lật nhẹ đồng xu rỉ sét – Tuế Nguyệt Đồng Bản.

Hắn khẽ nhắm mắt, tập trung tinh thần vào thức hải. Ở đó, bên cạnh mảnh vỡ thứ nhất, có một sợi tơ nhân quả màu vàng kim cực kỳ rực rỡ, kéo dài vô tận vào khoảng không thời gian. Sợi tơ đó kết nối trực tiếp với Trường Sinh Tử – đứa trẻ dã thú năm xưa, vị Hoang Tổ khai thiên lập địa của nhân tộc.

“Tiểu tử, để xem sau khi ta rời đi, ngươi đã vẽ ra cái dự án Trường Sinh Môn này đến đâu rồi.”

Thẩm Mặc cười khẩy, ngón tay búng nhẹ vào đồng xu.

*Keng!*

Một tiếng ngân thanh tao vang lên, không gian xung quanh Thẩm Mặc lập tức vỡ vụn như một tấm gương lớn. Luồng sương mù thời gian màu vàng kim từ Đồng Bản tuôn ra, bao bọc lấy thân hình hắn và kéo mạnh ý thức lẫn thực thể của hắn bay ngược dòng tuế nguyệt.

Lần này, hắn thực hiện một cú nhảy vọt thời gian dài hạn. Đồng Bản đưa hắn nhảy đến mốc thời gian khoảng năm vạn năm sau lần đầu gặp gỡ Trường Sinh Tử ở kỷ nguyên Hoang Cổ. Đây là thời kỳ Hoang Cổ trung kỳ, thời điểm mà nhân tộc đã bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ dưới sự dẫn dắt của các vị đại năng khởi thủy.

***

*Ầm!*

Thẩm Mặc đáp xuống mặt đất. Một luồng gió núi lạnh buốt lùa qua tà áo thanh y, mang theo mùi trầm hương thanh khiết trộn lẫn với mùi sương mai ẩm ướt. Hắn vội vàng mở mắt, cảnh giác nhìn ngó xung quanh.

Nơi hắn đứng không còn là khu rừng nguyên sinh hoang dã, đầy rẫy thú dữ của triệu năm trước nữa.

Trước mắt hắn là một ngọn núi khổng lồ, cao vút tầng mây, được đục đẽo thành những bậc thang đá xám tinh xảo chạy dài vô tận. Điều kỳ vĩ nhất là, lơ lửng xung quanh đỉnh núi là hàng chục tòa đền đài được xây dựng bằng gỗ mun cổ thụ, nối với nhau bởi những dải cầu mây uốn lượn giữa hư không. Xung quanh các đền đài là những rặng tre ngà vươn thẳng lên trời xanh, lá tre xào xạc phát ra những âm thanh như tiếng đàn tranh cổ kính.

Nhưng thứ khiến Thẩm Mặc trợn tròn mắt, suýt chút nữa rớt cả quai hàm, lại là thứ nằm ngay chính giữa quảng trường đá thạch anh trắng khổng lồ phía trước.

Ở đó, ngự trị một bức tượng đá khổng lồ cao tới trăm trượng. Bức tượng được tạc khắc vô cùng tỉ mỉ, mô tả một nam tử trẻ tuổi mặc thanh y lãng tử, mái tóc dài buộc hờ hững bay trong gió. Tay phải của bức tượng khẽ nâng lên, ngón tay kẹp một đồng xu tròn trịa, ánh mắt nhìn xa xăm đầy vẻ ưu tư cứu thế, tiên phong đạo cốt đến mức không thể tả bằng lời.

“Mẹ kiếp…” Thẩm Mặc lẩm bẩm, khóe môi giật giật. “Đẹp trai thế này thì đúng là mình rồi. Nhưng cái tư thế cầm đồng xu này… trông có khác gì mấy ông Thần Tài đứng ở cửa tiệm tạp hóa thời hiện đại để hút khách không cơ chứ?”

Dưới chân bức tượng đá khổng lồ, một cảnh tượng hoành tráng đang diễn ra.

Hàng vạn tu sĩ mặc võ phục màu xanh thêu hình chim Lạc đang quỳ rạp trên quảng trường. Khói hương từ những chiếc lư đồng khổng lồ bốc lên nghi ngút, bao phủ cả quảng trường trong một làn sương mờ ảo diệu. Ở phía trước đài tế, chín chiếc Trống Đồng khổng lồ xếp thành hình vòng cung, phát ra những tiếng ngân trầm hùng, điều hòa linh khí của cả ngọn núi theo một nhịp điệu hoàn hảo.

“Thái Thượng Thần Tổ tại thượng! Nguyện Thần Tổ phù hộ cho Trường Sinh Môn vạn cổ trường tồn, nhân tộc hưng thịnh!”

Tiếng hô vang dội của hàng vạn tu sĩ đồng thanh cất lên, chấn động cả mây trời.

Thẩm Mặc đứng ở rìa quảng trường, chứng kiến cảnh này mà không khỏi tặc lưỡi tự giễu: “Tiểu tử Trường Sinh này khá khen cho ngươi, làm thương hiệu tốt đấy. Vẽ ra cái dự án thờ phụng sư tôn thế này, KPI quảng bá hình ảnh chắc chắn là đạt điểm tối đa rồi. Ta mà có tài khoản ngân hàng ở thời này, chắc tiền công đức của đám đệ tử này đã đè chết ta từ lâu.”

Hắn vừa định bước tới để tìm hiểu thêm, thì bầu không khí trang nghiêm của buổi đại lễ tế tổ đột ngột bị phá vỡ.

Sự xuất hiện của một kẻ mặc thanh y rách rưới, tóc tai bù xù, đột ngột hiện hình từ hư không ngay cạnh đài tế đã ngay lập tức thu hút sự chú ý của các hộ vệ tông môn. Đặc biệt là, dung mạo của kẻ này… lại giống bức tượng Thần Tổ trăm trượng phía sau đến chín phần mười!

“Kẻ nào dám khinh nhờn Thần Tổ?!”

Một tiếng quát như sấm nổ vang lên từ phía đài tế.

*Vút! Vút! Vút!*

Hàng chục luồng sáng mạnh mẽ từ trên các tòa đền lơ lửng lao xuống, bao vây chặt chẽ lấy Thẩm Mặc. Đó là các chấp sự và trưởng lão của Trường Sinh Môn, người nào người nấy khí huyết dồi dào, tu vi thấp nhất cũng là Chúc Đồng Cảnh trung kỳ.

Vị trưởng lão dẫn đầu là một lão giả râu dài chạm ngực, mặc trường bào màu lam thêu hoa văn trống đồng rực rỡ. Lão nhìn chằm chằm vào dung mạo của Thẩm Mặc, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi, ánh mắt đầy sát khí:

“Tà ma ngoại đạo phương nào dám dùng huyễn thuật bắt chước dung mạo của Thần Tổ để làm loạn buổi đại lễ tế tổ? Ngươi có biết đây là tội chết không chừa một mảnh xương không?!”

Thẩm Mặc nhìn vị trưởng lão đang dựng râu trợn mắt trước mặt, khẽ thở dài, đưa tay gãi gãi tai. Hắn chắp tay sau lưng, gương mặt không hề có một chút hoảng sợ, ngược lại còn nở một nụ cười tếu táo quen thuộc:

“Ai chà, đệ tử đệ tôn của Trường Sinh bây giờ nóng tính thế cơ à? Vừa gặp mặt đã đòi luyện hóa người ta thành tro bụi. Ta mà là tà ma, thì cái tượng đá to đùng phía sau các ngươi đã tự sụp từ lâu rồi.”

“Láo xược! Dám gọi thẳng tên tục của Thái Thượng Lão Tổ!” Vị trưởng lão lam bào nổi giận lôi đình. “Trường Sinh Môn ta sừng sững vạn năm, chưa từng thấy kẻ nào cuồng vọng như ngươi! Mau quỳ xuống chịu trói, để ta dùng lôi hỏa của tông môn thanh tẩy linh hồn tà ác của ngươi!”

Nói đoạn, vị trưởng lão bước lên một bước, tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong bộc phát hoàn toàn. Bàn tay lão bùng lên những tia sét màu đỏ rực rỡ, phát ra những tiếng nổ bôm bốp ghê người, chuẩn bị giáng một đòn chí mạng xuống đầu Thẩm Mặc.

Hàng vạn đệ tử phía dưới quảng trường cũng bắt đầu xôn xao, ánh mắt nhìn Thẩm Mặc như nhìn một kẻ điên sắp chết. Ở thời đại này, khinh nhờn “Tuế Nguyệt Thần Nhân” – tín ngưỡng tối cao của Trường Sinh Môn – chính là tội ác không thể dung thứ.

Thẩm Mặc đứng im tại chỗ, không thèm động đậy một ngón tay. Hắn biết rõ, với tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong hiện tại của mình, nếu đánh nhau trực diện với một đám đông trưởng lão thế này thì quá mất phong thái của một bậc “Sư tôn”. Hơn nữa, việc gì phải dùng bạo lực khi hắn đang nắm giữ “quyền Admin” của cả cái tông môn này?

Hắn khẽ nhắm mắt, câu thông với Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải.

“Đồng xu à đồng xu, tích lũy hương hỏa vạn năm của ta trên bức tượng kia… đã đến lúc thu hoạch một ít rồi.”

*Keng!*

Đồng xu rỉ sét trong thức hải khẽ xoay tròn. Ngay lập tức, bức tượng đá khổng lồ cao trăm trượng phía sau bỗng dưng rung chuyển dữ dội. Những vết rêu phong vạn năm trên thân tượng tự động bong tróc, lộ ra lớp đá xám rực rỡ ánh sáng vàng kim.

Một luồng uy áp thiên địa thần thánh, mang theo hơi thở của tuế nguyệt cổ xưa và hương hỏa niềm tin của hàng triệu sinh linh tích tụ vạn năm, đột ngột từ bức tượng đổ ập xuống quảng trường như một trận bão tuyết.

*UỲNH!!!*

Luồng uy áp này không mang theo sát khí, nhưng nó lại chứa đựng một ý chí tối cao, khiến linh lực trong cơ thể tất cả các tu sĩ tại chỗ lập tức ngưng trệ.

Vị trưởng lão lam bào đang chuẩn bị ra tay bỗng cảm thấy một bàn tay khổng lồ vô hình của thiên đạo đè nặng lên vai. Lôi hỏa trên tay lão lập tức tắt ngúm trong một nốt nhạc. Hai đầu gối lão run rẩy dữ dội, khớp xương phát ra tiếng kêu răng rắc, rồi không cưỡng lại được mà quỳ rụp xuống mặt thạch anh trắng, mặt cắt không còn một giọt máu.

*Rầm! Rầm! Rầm!*

Không chỉ có lão, mà hàng vạn đệ tử, chấp sự đang đứng trên quảng trường cũng đồng loạt bị luồng uy áp từ bức tượng ép cho quỳ rạp xuống đất, trán chạm sát vào mặt đá lạnh lẽo. Không một ai có thể ngẩng đầu lên, trong lòng họ chỉ còn lại một sự kinh hoàng tột độ và một nỗi thành kính vô hạn từ sâu trong huyết quản dội lại.

Giữa quảng trường khổng lồ, chỉ còn một mình Thẩm Mặc đứng thẳng. Thanh y rách nát của hắn khẽ bay trong gió núi, gương mặt lãng tử mang theo nụ cười nhạt, tay phải khẽ lật nhẹ đồng xu vàng kim rực rỡ.

“Ta đã bảo rồi mà, nóng nảy chỉ làm hỏng việc thôi.” Thẩm Mặc nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại vang vọng rõ ràng bên tai mỗi người nhờ sự cộng hưởng của bức tượng đá.

***

Ngay khi quảng trường đang chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, bầu trời phía trên đỉnh Trường Sinh đột ngột nứt ra một khe hở khổng lồ dài hàng trăm trượng.

Một luồng khí thế bạo ngược, cuồn cuộn như sóng thần từ trong khe hở đổ ập xuống, khiến các tòa đền đài lơ lửng xung quanh rung lắc dữ dội như những chiếc lá tre trong bão. Luồng khí thế này mạnh đến mức lấn át cả uy áp hương hỏa của bức tượng đá, mang theo một ý chí bá đạo, dời non lấp bể.

Bá Vương Cảnh! Đây là sức mạnh của một vị vương giả thực thụ, kẻ đứng trên đỉnh cao của Âu Lạc Thần Châu thời bấy giờ.

Từ trong khe hở không gian, một bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là một lão nhân tóc bạc phơ như tuyết, xõa dài qua vai. Lão mặc một chiếc trường bào màu vàng kim thêu hoa văn trống đồng hoàng gia rực rỡ, xung quanh thân thể có những luồng lôi điện màu xanh lam lượn lờ như những con rồng nhỏ. Ánh mắt lão sắc như dao cạo, có thể chém đứt hư không, mang theo sự lạnh lùng vô tình của một kẻ đã sống qua mấy kỷ nguyên thăng trầm.

Đây chính là Trường Sinh Tử, vị Hoang Tổ danh chấn vạn cổ, người khai sáng ra con đường tu tiên của nhân tộc.

“Kẻ nào dám cả gan làm loạn tại Trường Sinh Môn của ta…”

Giọng nói của lão vang dội như tiếng sấm truyền từ chín tầng trời, khiến màng nhĩ của hàng vạn đệ tử phía dưới đau nhức. Tuy nhiên, khi ánh mắt già nua của lão quét qua quảng trường, và dừng lại trên bóng dáng thanh y đơn bạc đang đứng chắp tay dưới chân bức tượng…

Câu nói của vị Bá Vương vĩ đại đột ngột nghẹn lại ở cổ họng.

Trường Sinh Tử đứng hình trên hư không. Đôi mắt vốn lạnh lùng vô tình, chứa đựng cả tinh hà của lão đột nhiên co rụt lại, rồi run rẩy dữ dội. Lão nhìn chằm chằm vào dung mạo thanh tú của Thẩm Mặc, nhìn vào chiếc đồng xu rỉ sét đang khẽ xoay tròn trên đầu ngón tay hắn, và đặc biệt là hình xăm đồng hồ cát ba tầng đang phát ra ánh sáng vàng nhạt thần bí trên mu bàn tay phải của hắn.

Ký ức của năm vạn năm trước, cái ngày lão còn là một đứa trẻ dã thú gầy gò, được vị “Thần Nhân” này cứu mạng và truyền thụ đại đạo, lập tức ùa về như một trận lũ quét qua tâm trí lão.

“Sư… Sư tôn?!”

Trường Sinh Tử thốt lên một tiếng run rẩy, giọng nói không còn vẻ uy nghiêm của một vị Bá Vương, mà nghẹn ngào, đầy sự khó tin và xúc động tột cùng.

Trước sự kinh hoàng đến mức rớt cả cằm của hàng vạn đệ tử và các trưởng lão đang quỳ dưới đất, vị Lão Tổ tối cao của họ – người được coi là thần minh sống, kẻ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai trong suốt mấy vạn năm qua – đột nhiên bước hụt một bước từ trên hư không.

Lão không thèm dùng ngự khí phi hành để giữ thể diện, mà lảo đảo chạy xộc xuống đất như một đứa trẻ lạc đường đột ngột tìm thấy cha mẹ. Đôi chân già nua của vị Bá Vương Cảnh vấp phải bậc thềm đá, suýt chút nữa thì ngã nhào, nhưng lão không quan tâm. Lão lao đến như một cơn gió, rồi quỳ sụp xuống ngay dưới chân Thẩm Mặc.

*Bịch!*

Trường Sinh Tử ôm chặt lấy vạt áo thanh y rách rưới của Thẩm Mặc, hai bả vai run lên bần bật. Nước mắt già nua trào ra giàn giụa trên gương mặt nhăn nheo đầy nếp nhăn, lão dập đầu sát đất, giọng nói nghẹn ngào trong tiếng khóc:

“Đệ tử Trường Sinh… cung nghênh Sư tôn trở về! Đệ tử đã đợi người… suốt năm vạn năm rồi! Sư tôn… người không bỏ rơi đệ tử… người thực sự đã trở lại rồi!”

Toàn bộ quảng trường Trường Sinh Môn tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua từng kẽ lá tre ngà.

Hàng vạn đệ tử há hốc mồm, mắt trợn ngược như nhìn thấy ngày tận thế. Vị Lão Tổ tối cao của họ, người đã sống qua bao thăng trầm của lịch sử, nay lại quỳ gối khóc lóc thảm thiết dưới chân một kẻ nhìn như phế nhân Chúc Đồng Cảnh? Kẻ này… rốt cuộc là tồn tại khủng khiếp đến mức nào?!

Vị trưởng lão lam bào lúc nãy định ra tay với Thẩm Mặc giờ đây toàn thân run cầm cập như cầy sấy. Lão nhận ra mình vừa suýt chút nữa ra tay với “Thần Tổ” thực sự – người sáng lập ra đức tin của cả tông môn. Lão chỉ muốn có một cái lỗ nẻ nào trên quảng trường để chui xuống ngay lập tức.

Thẩm Mặc nhìn lão nhân tóc bạc quỳ dưới chân mình, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn khẽ thở dài, cúi người dùng đôi tay dẻo dai của Chúc Đồng Cảnh đỡ Trường Sinh Tử dậy. Giọng nói của hắn trở nên ôn hòa, mang theo chút trách móc nhẹ nhàng nhưng đầy sự chiều chuộng:

“Được rồi, tiểu tử. Đứng lên đi. Đã là Lão Tổ của một tông môn lớn thế này rồi, dưới trướng có hàng vạn đệ tử, mà còn khóc nhè trước mặt chúng nó thế này, không sợ tụi nhỏ cười cho à? Phong thái Bá Vương của ngươi bay đi đâu mất rồi?”

Trường Sinh Tử lau nước mắt, đứng dậy nhưng vẫn khom người đầy cung kính, hai tay chắp lại trước ngực, ánh mắt nhìn Thẩm Mặc đầy sự tôn kính không hề thay đổi so với năm vạn năm trước:

“Trước mặt Sư tôn, đệ tử mãi mãi chỉ là đứa trẻ dã thú được người cứu mạng năm xưa. Cho dù đệ tử có là Bá Vương, thì cũng là do một tay Sư tôn tạo nên.”

Lão quay lại nhìn hàng vạn đệ tử đang quỳ rạp phía dưới, sắc mặt lập tức khôi phục lại vẻ uy nghiêm lạnh lùng, giọng nói vang dội:

“Tất cả đệ tử Trường Sinh Môn nghe lệnh! Kẻ đứng trước mặt các ngươi chính là Tuế Nguyệt Thần Tổ, vị sư tôn khai sáng của ta, người đã ban phát đại đạo cho nhân tộc buổi sơ khai! Kẻ nào dám có nửa phần bất kính, trục xuất khỏi tông môn, phế bỏ tu vi!”

“Chúng đệ tử bái kiến Thần Tổ! Nguyện Thần Tổ vạn thọ vô cương!”

Hàng vạn tiếng hô vang dội lập tức vang lên, lần này còn thành kính và cuồng nhiệt hơn gấp trăm lần buổi lễ tế tổ lúc nãy.

Thẩm Mặc nhìn cảnh này, khẽ lắc đầu cười khổ, thầm nghĩ trong lòng: “Tiểu tử này quả thực là biết cách làm truyền thông. Một cái quỳ gối của hắn đã trực tiếp nâng tầm mình lên thành Boss cuối của cái thế giới này rồi.”

***

Trường Sinh Tử dẫn Thẩm Mặc đi vào mật điện sâu nhất dưới lòng đất của Trường Sinh Môn.

Nơi này được bảo vệ bởi chín vòng trận pháp Trống Đồng khổng lồ, linh khí đậm đặc đến mức hóa thành những giọt sương mù màu lam nhạt lơ lửng trong không trung. Đây là trận nhãn của cả tông môn, cũng là nơi Trường Sinh Tử dùng để bế quan tự phong ấn sinh mệnh.

Trong mật điện yên tĩnh, chỉ có hai thầy trò. Trường Sinh Tử lúc này đã trút bỏ vẻ uy nghiêm của một vị Lão Tổ, lão lăng xăng đi pha trà, dâng nước cho Thẩm Mặc với sự chu đáo tột cùng, giống hệt như cách lão vẫn làm năm xưa trong hang động hoang dã.

“Sư tôn, xin dùng trà. Đây là trà ngộ đạo được hái từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn, có tác dụng điều hòa kinh mạch rất tốt.” Trường Sinh Tử cung kính dâng tách trà bằng hai tay.

Thẩm Mặc nhận lấy tách trà, nhấp một ngụm, cảm nhận luồng linh khí thanh mát lan tỏa trong cơ thể. Hắn nhìn kỹ Trường Sinh Tử, nhận ra dù khí thế của lão rất mạnh mẽ, nhưng sâu trong đan điền, sinh mệnh lực của lão đang có dấu hiệu khô héo, thọ nguyên đã sắp đi đến giới hạn cuối cùng.

“Trường Sinh, tu vi của ngươi đã đạt đến Bá Vương Cảnh đỉnh phong từ lâu, tại sao không lựa chọn phi thăng lên cảnh giới cao hơn để kéo dài tuổi thọ? Với thực lực của ngươi, việc vượt qua thiên kiếp không phải là chuyện khó.” Thẩm Mặc đặt tách trà xuống, nghiêm túc hỏi.

Trường Sinh Tử khẽ cười khổ, lắc đầu:

“Sư tôn, đệ tử không muốn phi thăng. Quy luật của thiên đạo Hoang Cổ rất khắc nghiệt, một khi phi thăng lên thượng giới, đệ tử sẽ bị cắt đứt hoàn toàn nhân quả với kỷ nguyên này. Đệ tử sợ… sợ rằng nếu mình đi rồi, khi Sư tôn trở lại dòng sông thời gian, sẽ không còn ai đón tiếp người, không còn ai bảo vệ di sản của người nữa.”

Lão nhìn Thẩm Mặc, ánh mắt tràn đầy một chấp niệm vạn năm không đổi:

“Đệ tử dùng bí pháp tự phong ấn sinh mệnh, chấp nhận sống lay lắt trong mật điện lạnh lẽo này suốt ba vạn năm qua, chỉ để chờ đợi một ngày mỏ neo nhân quả của Sư tôn hoạt động trở lại. Đệ tử muốn được nhìn thấy Sư tôn một lần nữa, muốn báo cáo với người rằng… đứa trẻ dã thú năm xưa đã không làm người thất vọng.”

Nghe những lời này, lồng ngực Thẩm Mặc bỗng nghẹn lại.

Hắn vốn là một kẻ vô sỉ, luôn coi việc du hành thời gian là để “húp thọ nguyên”, “trộm tài nguyên” và “chạy KPI cứu thế”. Nhưng khi đối mặt với một chấp niệm vĩ đại và sự trung thành tuyệt đối vượt qua cả vạn năm của người đệ tử này, hắn nhận ra những gì mình đã gieo ở quá khứ… có sức nặng khủng khiếp đến mức nào.

“Ngốc tử.” Thẩm Mặc khẽ mắng một tiếng, nhưng giọng nói lại run lên.

Hắn không nói hai lời, lập tức bước tới trước mặt Trường Sinh Tử, đặt bàn tay phải lên vai lão.

“Sư tôn? Người định làm gì…” Trường Sinh Tử kinh ngạc định lùi lại vì sợ tổn hại đến tu vi của Thẩm Mặc.

“Đứng im!” Thẩm Mặc quát khẽ.

Hắn lập tức câu thông với Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải. Luồng thọ nguyên một trăm năm dạt dào mà hắn vừa nhận được từ Hùng Vương thứ nhất lập tức được hắn trích ra một nửa. Hắn vận chuyển linh lực hệ Mộc của huyết mạch Tiên tộc, biến luồng thọ nguyên đó thành một dòng năng lượng màu xanh lục ấm áp, cuồn cuộn truyền vào cơ thể của Trường Sinh Tử.

*Oong!*

Cơ thể già nua của Trường Sinh Tử bỗng chốc phát ra ánh sáng xanh biếc rực rỡ.

Dòng sinh mệnh lực mới mẻ, dạt dào như dòng nước xuân tràn vào đan điền đang khô héo của lão, nhanh chóng chữa lành những tổn thương do bí pháp phong ấn để lại, lấp đầy khoảng trống thọ nguyên đang cạn kiệt. Mái tóc bạc trắng của lão tuy không đen lại, nhưng nếp nhăn trên mặt đã giãn ra rất nhiều, sắc mặt hồng hào, hơi thở dồi dào sức sống hơn hẳn lúc nãy.

Năm mươi năm thọ nguyên! Đối với một tu sĩ Bá Vương Cảnh, năm mươi năm tuy không dài, nhưng nó lại là một liều thuốc hồi sinh vô giá, giúp lão có thêm thời gian để ổn định sinh mệnh lực mà không cần phải tiếp tục tự phong ấn.

“Sư tôn! Người… người đã truyền thọ nguyên cho đệ tử?!” Trường Sinh Tử kinh hoàng quỳ sụp xuống, đôi mắt đỏ hoe. Lão biết rõ ở thời đại mạt pháp của sư tôn, thọ nguyên là thứ quý giá đến mức nào. “Đệ tử tội đáng muôn chết! Đệ tử sao dám tiêu hao thọ nguyên của Sư tôn!”

“Đứng lên cho ta!” Thẩm Mặc trừng mắt mắng, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười lãng tử. “Ta đã bảo rồi, vi sư mới đi làm vài cái dự án ngoài luồng, kiếm được kha khá thọ nguyên. Chia cho ngươi một ít để kéo dài KPI hoạt động của Trường Sinh Môn. Ngươi mà chết thì ai trông coi cái đống đồ cổ này cho ta? Ai bảo vệ cái danh tiếng Thần Tổ của ta?”

Trường Sinh Tử lau nước mắt, trong lòng dâng lên một sự cảm kích và kính sùng vô hạn. Lão biết, Sư tôn vẫn luôn là vị Thần Minh vĩ đại, người luôn che chở và ban phát ân huệ cho lão như ngày đầu tiên.

Lão hít một hơi thật sâu để bình ổn cảm xúc, rồi vội vàng đi tới chiếc Trống Đồng khổng lồ đặt ở trung tâm mật điện. Lão kết ấn bằng hai tay, miệng niệm chú ngữ cổ xưa.

*BOONG!!!*

Chiếc Trống Đồng khổng lồ phát ra một tiếng ngân vang trầm hùng. Mặt trống bỗng nứt ra một khe hở nhỏ, từ bên trong, một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa, mang theo hơi thở thời gian bạt ngàn, chậm rãi bay ra ngoài.

Đó là một mảnh vỡ bằng đồng cổ, trên mặt có khắc hoa văn hình chim Lạc đang phi thiên rực rỡ – chính là **Mảnh vỡ thứ tư của Tuế Nguyệt Đỉnh**.

“Sư tôn, đây là mảnh vỡ thần khí mà đệ tử tìm thấy ở một phế tích hoang cổ từ hai vạn năm trước. Đệ tử biết đây là vật của người, nên đã dùng toàn bộ sức mạnh của Trường Sinh Môn để bảo vệ và nuôi dưỡng nó bằng hương hỏa vạn năm qua. Nay, đệ tử xin hoàn trả lại cho người.” Trường Sinh Tử nâng mảnh vỡ bằng hai tay, cung kính dâng lên.

Chưa dừng lại ở đó, lão tiếp tục lấy từ trong tay áo ra một viên ngọc châu màu xanh biếc, tỏa ra luồng hơi nước mát lạnh và một luồng uy áp của thủy tộc mạnh mẽ:

“Ngoài ra, đệ tử biết Sư tôn đang muốn xuống Đông Hải Long Cung để tìm kiếm mảnh vỡ tiếp theo. Đông Hải thời đại này bị phong tỏa bởi nghịch tộc Giao Long bạo ngược, nước sâu vạn trượng đầy tử khí, tu sĩ thông thường xuống đó sẽ bị áp suất nước ép nát. Viên ‘Tị Thủy Thần Châu’ này là do tự tay đệ tử chém giết một con Giao Long Bá Vương Cảnh ở Đông Hải mười vạn năm trước, dùng yêu đan của nó để đúc thành. Mang theo viên châu này, Sư tôn có thể đi lại dưới đáy biển sâu như đi trên đất bằng, vạn thủy bất xâm!”

Thẩm Mặc nhìn mảnh vỡ Tuế Nguyệt Đỉnh thứ tư và viên Tị Thủy Thần Châu rực rỡ trước mặt, trong lòng không khỏi cảm thán:

“Đúng là nuôi đệ tử có ngày dùng đến. Cái này gọi là đầu tư mạo hiểm giai đoạn đầu, nay đã đến lúc thu hoạch lợi nhuận khổng lồ rồi!”

Hắn đưa tay nhận lấy mảnh vỡ thứ tư. Ngay khi mảnh vỡ vừa chạm vào lòng bàn tay hắn, một luồng năng lượng thời gian khổng lồ, tinh thuần chưa từng có lập tức từ mảnh vỡ tuôn ra, tràn vào thức hải của hắn.

*OONG!!!*

Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải rít lên một tiếng reo hò vui sướng. Bốn mảnh vỡ của Tuế Nguyệt Đỉnh lập tức bay xoay tròn xung quanh đồng xu, phát ra những luồng hào quang vàng kim chói lòa.

Tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của Thẩm Mặc bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Xương cốt toàn thân hắn phát ra những tiếng kêu giòn giã như tiếng gõ trống đồng, ánh sáng vàng kim của đồng cổ hoàng gia rực sáng dưới làn da hắn. Luồng linh khí bạo liệt trong mật điện bị hắn hút sạch vào cơ thể, hóa thành những dòng linh lực tinh thuần chạy dọc theo xương sống rồi tụ hội về tim.

Đột phá!

Chỉ trong một hơi thở, Thẩm Mặc đã trực tiếp vượt qua ranh giới, đột phá mạnh mẽ lên Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ!

Phía sau lưng hắn, một đôi cánh bằng linh khí rực sáng hình Chim Lạc khẽ xuất hiện rồi ẩn đi, mang theo một luồng tốc độ và sự nhẹ nhàng vượt qua mọi định luật vật lý.

Thẩm Mặc mở mắt ra, cảm nhận sức mạnh mới mẻ trong cơ thể, khẽ mỉm cười nhìn Trường Sinh Tử:

“Làm tốt lắm, tiểu tử. KPI lần này của ngươi… vi sư duyệt cho mức xuất sắc nhất!”

Trường Sinh Tử nhìn thấy sư tôn đột phá, gương mặt già nua lộ ra nụ cười hạnh phúc và tự hào tột cùng.

***

Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Ngay khi Thẩm Mặc chuẩn bị thu hồi mảnh vỡ và viên Tị Thủy Thần Châu để chuẩn bị lên đường tới Đông Hải, một biến cố đột ngột xảy ra.

*UỲNH!!!*

Một tiếng gầm rú rung chuyển trời đất, mang theo sự bạo ngược và thối rữa tột cùng, đột ngột từ phía Đông Hải xa xôi vọng về, chấn động đến tận đỉnh Trường Sinh.

Tiếng gầm mạnh đến mức khiến toàn bộ chín vòng trận pháp Trống Đồng của mật điện lập tức xuất hiện những vết rạn nứt lớn. Linh khí màu lam nhạt trong điện bỗng chốc bị nhuộm thành một màu tím xám quỷ dị, đầy rẫy hơi thở của sự mục nát và hư vô.

Cùng lúc đó, Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải của Thẩm Mặc đột ngột phát ra một tiếng rít chói tai đầy đau đớn. Trên mặt đồng xu rỉ sét bỗng xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ màu đen, rỉ ra một giọt máu màu tím sẫm.

Sắc mặt Thẩm Mặc lập tức đại biến, nụ cười trên môi tắt ngúm:

“Mẹ kiếp… cái mùi thối rữa này… là Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên sao?! Sao hắn lại có thể dò tìm được tọa độ thời gian của ta ở mốc lịch sử này?!”

Bên ngoài mật điện, bầu trời xanh biếc của đỉnh Trường Sinh bỗng chốc bị xé toác ra một vết rách khổng lồ hình con mắt màu tím đen, đang lạnh lẽo nhìn xuống mặt đất…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8