Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 50: Khởi đầu của cuộc chiến vĩ đại

Cập nhật lúc: 2026-06-25 16:34:44 | Lượt xem: 3

Chiếc xe bọc thép gầm rú chưa được bao lâu thì mặt đất phía trước đột ngột sụt lún. Sóng biển Đông Hải cuộn trào dâng cao hàng trăm trượng, nhưng đó không phải là nước biển bình thường, mà là hắc thủy thối rữa chứa đầy tử khí.

“Mẹ kiếp, bọn chúng chặn đường rồi!” Đường Dao nghiến răng, tay lái bẻ ngoặt một góc chín mươi độ.

Phía sau họ, hàng chục bóng đen ngự trên những con thủy quái khổng lồ xé toác màn mưa lao đến. Đó là tà tu của Thái Thượng Vô Cực Giáo và phản tặc Thủy tộc. Trận chiến ngoài Đông Hải diễn ra chớp nhoáng nhưng cực kỳ tàn khốc. Thẩm Mặc dùng Thiết Mã Thần Kiếm chém đôi một con giao long, giật lấy mảnh vỡ thứ ba rực sáng ánh xanh lam từ miệng nó, nhưng đổi lại, một chưởng của tà tu cao cấp đã đánh trúng ngực hắn, khiến Chúc Đồng cốt phát ra tiếng rạn nứt ê ẩm.

“Không thể ra biển được nữa! Không gian xung quanh Đông Hải đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi tử khí của Trầm Uyên!” Thẩm Mặc hộc ra một ngụm máu đen, quát lớn qua tiếng gió rít. “Quay xe! Về Loa Thành! Nơi đó có Vạn Cổ Trận Pháp chín vòng xoáy ốc, là bộ khuếch đại linh mạch duy nhất giúp tôi mở backdoor nhảy vọt thời gian!”

Đường Dao không một lời thừa thãi. Cô giẫm lút ga, chiếc xe bọc thép quay đầu, húc bay ba tên tà tu cản đường, điên cuồng phóng ngược trở lại phế tích Loa Thành dưới cơn bão lôi điện màu tím xám đang cuồn cuộn đổ xuống từ bầu trời sụp đổ.

Bánh xe bọc thép nghiến nát những mảng gạch cổ, trượt dài rồi dừng hẳn ngay dưới chân gò đất cao nhất của phế tích Loa Thành. Động cơ xe bốc khói nghi ngút, tiếng kim loại giãn nở vì nhiệt kêu lên lách tách giữa màn mưa như tiếng đếm ngược của tử thần.

Thẩm Mặc mở toang cửa xe, lảo đảo bước xuống. Thanh y trên người hắn đã rách mướp thành từng dải, máu tươi đỏ thẫm hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng dọc theo cánh tay phải. Vết thương do chưởng lực của tà tu ngoài Đông Hải vẫn đang bốc lên những luồng khói đen kịt của tử khí, liên tục ăn mòn da thịt hắn. Hắn đứng giữa tâm trận nhãn của Loa Thành, nơi Cửu Trùng Đài đổ nát chỉ còn lại những tảng đá xám xịt, ngửa mặt nhìn lên bầu trời.

Trên cao, những đám mây đen cuồn cuộn xoáy tròn thành một cái phễu khổng lồ. Những tia chớp màu tím xám rạch ngang trời, mang theo một thứ áp lực vô hình khiến không khí xung quanh đặc quánh lại như keo. Đó không phải là thiên tai tự nhiên. Đó là sự phong tỏa của Trầm Uyên. Không gian đang bị bóp nghẹt, thời gian đang bị đông cứng.

“Cậu còn trụ được không đấy?” Đường Dao nhảy xuống xe, đoản đao cầm tay, đôi mắt phượng quét nhanh qua bốn phía đề phòng.

Linh lực hệ Mộc màu xanh lục bùng lên từ lòng bàn tay cô, hóa thành một quầng sáng mỏng manh bao bọc lấy cả hai, tạm thời ngăn chặn luồng tử khí đang tràn xuống từ đỉnh đầu. Gương mặt cô tái mét vì kiệt sức, nhưng đôi môi vẫn mím chặt, không hề lộ ra một tia dao động.

“Yên tâm đi, mạng tôi dai lắm. Diêm Vương còn đang bận họp chi bộ, chưa rảnh tiếp tôi đâu.” Thẩm Mặc khịt mũi, cố nén cơn đau buốt tận xương tủy từ lồng ngực. Hắn nhìn Đường Dao, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tự giễu: “Nếu lần này tôi đi mà không về, cô nhớ giữ lại chiếc xe bọc thép này nhé. Bán sắt vụn đi cũng đủ tiền cho cô mua vài tấn mì tôm Hảo Hảo ăn qua ngày đấy.”

“Cậu bớt nói nhảm đi!” Đường Dao gắt lên, nhưng bàn tay cô đang run rẩy lại siết chặt lấy vai hắn. Cô nhìn chằm chằm vào lọn tóc bạc trắng mới xuất hiện bên thái dương hắn, giọng nói đột ngột dịu đi nhưng tràn ngập sự quyết tuyệt: “Ngự Linh trận đã khởi động dưới chân chúng ta rồi. Tôi sẽ dùng cả tính mạng này để giữ chặt mỏ neo linh hồn cho cậu ở thời đại này. Đi đi, Thẩm Mặc. Và nhớ… mang cả thế giới này trở về.”

“Được, nhận KPI này của cô.”

Thẩm Mặc thu hồi vẻ cợt nhả. Hắn hít một hơi thật sâu, hai tay đưa lên trước ngực.

Từ trong thức hải của hắn, ba luồng sáng đột ngột bay ra, lơ lửng giữa khoảng không.

Mảnh vỡ thứ nhất – đoạt được từ lăng mộ Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, tỏa ra ánh sáng vàng kim ấm áp của Nhân Hoàng hương hỏa, mang theo tiếng gầm thét của vạn dân triều bái.

Mảnh vỡ thứ hai – đoạt được từ Dã Vy Dạ Lâm, tỏa ra ánh sáng xanh lục tràn đầy sinh mệnh lực của mộc hệ cổ xưa, mang theo tiếng xào xạc của đại ngàn triệu năm.

Mảnh vỡ thứ ba – vừa cướp được từ Đông Hải Long Cung, tỏa ra ánh sáng xanh lam thẳm sâu của thủy hệ bản nguyên, mang theo tiếng sóng gầm dữ dội của đại dương bao la.

Ba mảnh vỡ của Tuế Nguyệt Đỉnh quay tròn xung quanh Thẩm Mặc. Chúng không hề ghép lại với nhau bằng các mối nối vật lý thông thường. Dưới sự kích hoạt của Tuế Nguyệt Đồng Bản trên mu bàn tay phải của hắn, những sợi xích năng lượng màu xám xịt của quy luật thời gian đột ngột phóng ra từ hư không, quấn chặt lấy ba mảnh vỡ, cưỡng ép kéo chúng lại gần nhau.

*KENG!!!*

Một tiếng động trầm hùng, vĩ đại vang lên, chấn động khắp phế tích Loa Thành. Đó không phải là âm thanh của kim loại va chạm, mà là tiếng Trống Đồng Đông Sơn gõ vang từ sâu thẳm linh hồn của cả đại lục Âu Lạc. Sóng âm rực rỡ sắc vàng kim lan tỏa ra xung quanh, đẩy lùi màn mưa bão và tử khí trong vòng bán kính trăm mét.

Ngay lập tức, phản phệ của thời gian ập đến như một trận đại hồng thủy.

“Hự!”

Thẩm Mặc quỵ một chân xuống đất, mặt đất dưới chân hắn rạn nứt thành những mạng nhện khổng lồ. Toàn bộ xương cốt Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của hắn kêu lên những tiếng răng rắc ghê người. Từng dòng linh lực bạo liệt từ ba mảnh vỡ dội ngược vào kinh mạch, như thể có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng thớ thịt, cưỡng ép gột rửa và tái tạo lại cơ thể hắn.

Mái tóc đen dài của Thẩm Mặc, dưới sự bào mòn tàn khốc của dòng chảy tuế nguyệt dội ngược, bắt đầu biến đổi với tốc độ mắt thường có thể thấy. Từ thái dương lan rộng ra, toàn bộ mái tóc của hắn biến thành một màu bạc trắng như tuyết trường sinh, bay múa điên cuồng trong gió bão. Trên da thịt hắn, những vết rạn nứt phát ra ánh sáng vàng kim của đồng cổ hoàng gia hiện lên chi chít, rớm máu nhưng lập tức được linh lực hệ Mộc của Đường Dao chữa lành.

Trong đầu hắn, những hình ảnh của quá khứ lướt qua như một cuốn phim tua nhanh với tốc độ chóng mặt. Hắn thấy Trường Sinh Tử thời trẻ đang quỳ lạy trước bức tượng không mặt; hắn thấy con Giao Long khổng lồ bị đẩy lùi trước tiếng trống đồng đầu tiên; hắn thấy viễn cảnh diệt thế với bầu trời tím xám và cái chết của Đường Dao dưới chân Cửu Trùng Đài.

Hắn đã hiểu. Muốn cứu hiện tại, hắn không thể chỉ đi ăn trộm vặt của lịch sử nữa. Hắn phải đi ngược về tận nguồn gốc, nơi Trầm Uyên đặt nhát dao đầu tiên để chặt đứt long mạch của Âu Lạc Thần Châu. Hắn phải trở thành người kiến tạo, người gác đền thực sự của thời gian.

*ẦM ẦM ẦM!!!*

Bầu trời phía trên Loa Thành hoàn toàn sụp đổ. Cái phễu mây đen vỡ tan, lộ ra một vết rách vạn dặm đỏ rực như máu. Từ trong vết rách đó, một con mắt khổng lồ màu tím xám – Tuế Nguyệt Chi Nhãn của Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên từ từ mở ra.

Thứ ánh sáng mục nát, lạnh lẽo từ con mắt quét xuống, đi đến đâu, hạt mưa đang rơi liền đứng khựng lại giữa không trung, vạn vật bắt đầu mất đi màu sắc, biến thành một màu xám xịt chết chóc. Trầm Uyên đã phát hiện ra kẻ hack hệ thống. Hắn muốn đóng băng toàn bộ mốc thời gian này.

“Á!”

Đường Dao hét lên một tiếng đau đớn. Áp lực khủng khổng từ thiên đạo ép cô quỳ sụp xuống thềm đá cổ. Khóe miệng cô trào ra một dòng máu tươi đỏ rực, nhưng đôi tay cô vẫn kết ấn không đổi, linh quang hệ Mộc bùng lên đến mức cực hạn, hóa thành những sợi dây leo ánh sáng quấn chặt lấy chân Thẩm Mặc, giữ cho mỏ neo linh hồn của hắn không bị dòng xoáy thời gian cuốn trôi.

“Thẩm… Mặc… Tôi… không buông… Đi đi!” Cô cắn răng, từng chữ thốt ra như chứa đựng cả sinh mệnh lực của cô.

Thẩm Mặc đứng thẳng người giữa bão tố. Đôi cánh Chim Lạc sau lưng hắn đột ngột bùng cháy rực rỡ bằng ngọn lửa vàng kim khổng lồ, xé toác màn sương mục nát của Trầm Uyên. Thân thể hắn rực sáng ánh đồng cổ vĩ đại, mái tóc bạc trắng bay lượn, khí chất của hắn lúc này không còn là một gã phế nhân mạt pháp, mà là một thực thể siêu việt đang đứng trên đỉnh cao của tuế nguyệt.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như kiếm quang nhìn thẳng vào Tuế Nguyệt Chi Nhãn khổng lồ trên bầu trời.

Hắn không hề sợ hãi, cũng không gào thét căm hận như những kẻ nghịch thiên thông thường. Hắn chỉ nở một nụ cười lãng tử, ngón tay phải khẽ gảy nhẹ đồng xu Tuế Nguyệt Đồng Bản lên không trung. Đồng xu xoay tròn, phát ra tiếng ngân vang thanh tao rồi rơi gọn vào lòng bàn tay hắn.

“Trầm Uyên, ngươi nghĩ ngươi là kẻ viết ra kịch bản của thế giới này sao?”

Giọng nói của Thẩm Mặc không lớn, nhưng dưới sự khuếch đại của chín vòng xoáy ốc Loa Thành, nó vang vọng khắp trời đất, xuyên qua rào cản của các kỷ nguyên, dội vào thức hải của mọi sinh linh.

“Xin lỗi nhé, ta là nhà khảo cổ học. Công việc của ta là đào bới những thứ đã chết, và hồi sinh những thứ ngươi muốn chôn vùi.”

Thẩm Mặc bước tới trước một bước. Ba mảnh vỡ Tuế Nguyệt Đỉnh xung quanh hắn bùng nổ ra luồng ánh sáng thông thiên, hóa thành một chiếc kén ánh sáng vàng rực rỡ che khuất cả bầu trời đêm mạt pháp. Hắn chỉ tay thẳng lên con mắt khổng lồ kia, ngạo nghễ tuyên chiến:

“Trò chơi của ngươi đến đây là hết rồi. Trận chiến này, Kẻ Trộm Thời Gian ta… chính thức tiếp nhận!”

*UỲNH!!!*

Một cột sáng vàng kim khổng lồ, mang theo hào khí Đông Sơn vạn cổ, từ đỉnh Loa Thành bắn thẳng lên trời, đâm thủng hoàn toàn Tuế Nguyệt Chi Nhãn. Ánh sáng chói lòa nuốt chửng mọi thứ.

Thân ảnh của Thẩm Mặc hoàn toàn biến mất vào vết rách thời không, chủ động bước vào dòng sông thời gian vĩ đại, hướng về phía kỷ nguyên Hoang Cổ xa xôi.

Dưới đất, cột sáng dần tiêu tán. Cơn mưa rào của đêm mạt pháp rơi trở lại trên những phiến đá cổ. Đường Dao kiệt lực ngã quỵ xuống mặt đất ẩm ướt, hơi thở yếu ớt nhưng đôi mắt cô vẫn nhìn chăm chằm vào khoảng không nơi Thẩm Mặc vừa biến mất. Trên khóe môi còn dính máu của cô, hiện lên một nụ cười tin tưởng tuyệt đối.

Hồi một khép lại. Bánh xe lịch sử đã chính thức chệch hướng, và cuộc chiến vĩ đại của Kẻ Trộm Thời Gian đối với số phận… giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8