Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 49: Viễn cảnh diệt thế
Tiếng lốp xe bọc thép nghiến sột soạt trên mặt đường đèo đầy bùn nhão, kèm theo đó là tiếng động cơ diesel tăng áp gầm rú như một con bò mộng đang lên cơn hen suyễn. Không khí bên trong cabin chật hẹp của chiếc xe dã ngoại ngột ngạt đến mức khó thở, chỉ có mùi dầu máy nồng nặc trộn lẫn với mùi da ghế cũ kỹ và hương thảo dược thanh mát từ linh lực hệ Mộc của Đường Dao đang lởn vởn xung quanh.
Thẩm Mặc nằm bẹp dí ở băng ghế sau, hai tay ôm khư khư lấy chiếc nắp trống đồng cổ xưa rỉ sét xanh rỉ sét đỏ—mảnh vỡ thứ ba của Tuế Nguyệt Đỉnh—trông không khác gì một gã ôm hũ vàng chạy loạn. Thân thể hắn lúc này rệu rã đến mức tưởng chừng chỉ cần Đường Dao đạp mạnh phanh một cái là toàn bộ khung xương Chúc Đồng Cảnh của hắn sẽ rã ra thành từng mảnh như đồ chơi Lego giá rẻ. Những vết nứt vàng kim trên da thịt hắn, tàn dư của cuộc đột phá cưỡng ép tại Cửu Trùng Đài, đang khẽ nhấp nháy, mỗi lần sáng lên lại mang theo một cơn đau buốt tận xương tủy, hệt như có kẻ đang dùng bàn ủi nung đỏ áp thẳng vào kinh mạch.
“Đường đại tiểu thư… cô lái xe hay là đang chơi tàu lượn siêu tốc đấy?” Thẩm Mặc hé mắt, cố rặn ra một nụ cười vô sỉ quen thuộc để giảm bớt bầu không khí đông cứng trong xe. “Tôi biết tay nghề của cô rất lụa, nhưng cũng phải nghĩ đến cái thân già mất năm trăm năm thọ nguyên này chứ. Lỡ tôi đột tử giữa đường, ai sẽ là người gánh cái KPI cứu thế này cho cô đây?”
Đường Dao một tay giữ chặt vô lăng, một tay gạt cần số, mắt phượng vẫn dán chặt vào con đường đèo mờ mịt trong sương mù phía trước. Khóe môi cô khẽ giật giật, lạnh lùng đáp: “Câm miệng đi, báo thủ. Nếu cậu còn sức để cằn nhằn thì lo mà vận khí điều hòa cái đống linh lực hỗn loạn trong người đi. Tôi đang phải làm ‘pin sạc dự phòng’ miễn phí cho cậu cả quãng đường rồi đấy, hóa đơn tiền linh lực hệ Mộc của tôi sau này cậu có bán cả Viện Khảo Cổ cũng không trả nổi đâu!”
Thẩm Mặc cười hắc hắc, nhưng nụ cười nhanh chóng méo xệch đi khi một cơn đau dữ dội từ thức hải dội ngược xuống. Trong sâu thẳm linh hồn hắn, đồng xu rỉ sét Tuế Nguyệt Đồng Bản đột nhiên phát ra một tiếng “keng” trầm đục, lạnh ngắt như thể vừa bị ném vào một hầm băng vạn năm.
Cái lạnh lẽo ấy nhanh chóng lan tỏa, đóng băng cả dòng linh lực hệ Mộc ấm áp mà Đường Dao vừa truyền vào. Thẩm Mặc cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu, nặng như thể có hai quả núi đè lên. Tiếng mưa rơi rào rào ngoài cửa kính xe, tiếng gầm rú của động cơ, cả tiếng càu nhàu sắc mỏng của Đường Dao… tất cả cứ xa xăm dần, rồi biến thành một chuỗi âm thanh xào xạc kỳ quái.
Đó là tiếng của hàng triệu hạt cát thời gian đang chảy xiết qua một chiếc đồng hồ cát khổng lồ vô hình.
Ý thức của Thẩm Mặc đột ngột mất đi trọng lực, rơi tự do vào một khoảng không tối tăm không đáy. Hắn muốn hét lên, muốn cử động ngón tay để bấu víu lấy lớp da ghế xe bọc thép, nhưng cả cơ thể hắn đã hoàn toàn mất đi sự liên kết. Hắn biết, đây không phải là một giấc ngủ thông thường.
Đây là “Tuế Nguyệt Hồi Âm”—sự phản phệ vật lý cực đoan khi linh hồn của hắn, một kẻ trộm thời gian, bị cưỡng chế kéo vào kẽ hở giữa Quá khứ và Tương lai do sự cộng hưởng quá mức giữa Đồng Bản và mảnh vỡ trống đồng thứ ba.
***
Khi Thẩm Mặc mở mắt ra một lần nữa, hắn không còn ngửi thấy mùi dầu máy hay mùi mưa lạnh của đêm mạt pháp nữa.
Thay vào đó là một mùi vị kinh tởm tột cùng: mùi của tro tàn nguội ngắt, mùi rỉ sét nồng nặc của hàng vạn tấn đồng cổ bị phân hủy, và mùi mục rữa của một nền văn minh đã chết từ lâu.
Hắn thấy mình đang đứng trên đỉnh của một tòa nhà chọc trời đổ nát, những thanh thép rỉ sét chọc lỏm chỏm lên nền trời như những ngón tay của bộ xương khô đang cầu cứu. Nhưng bầu trời phía trên mới là thứ khiến da đầu Thẩm Mặc tê dại.
Không có mây xanh, không có ánh mặt trời, thậm chí không có cả bóng tối của ban đêm. Toàn bộ vòm trời bị nhuộm một màu tím xám quỷ dị, đặc quánh như một bãi đầm lầy lơ lửng. Và ngay tại trung tâm của vòm trời ấy, một vết rách không gian khổng lồ dài hàng vạn dặm đang từ từ co thắt. Đó chính là Tuế Nguyệt Chi Nhãn của Tịch Diệt Ma Thần – Trầm Uyên. Con mắt dọc khổng lồ màu tím đen ấy không hề có đồng tử, chỉ là một hố đen sâu thẳm, lạnh lẽo, vô tình nhìn xuống mặt đất, không ngừng hút đi những sợi tơ linh khí mỏng manh cuối cùng của Thần Châu.
“Đây là… Phong Châu?”
Thẩm Mặc lầm bầm, giọng nói của hắn lọt thỏm vào sự im lặng đến rợn người của không gian. Hắn nhìn xuống phía dưới. Sông Hồng vĩ đại, dòng sông mẹ của Âu Lạc Thần Châu, giờ đây đã hoàn toàn cạn kiệt, trơ ra một rãnh sâu hoắm, đen ngòm như một vết chém chí mạng trên cơ thể đất mẹ. Dưới đáy sông không có nước, chỉ có tro đen và xác của những sinh vật biến dị khổng lồ đang thối rữa.
Khắp nơi trong thành phố đổ nát, những chiếc trống đồng khổng lồ—vốn là hộ quốc trận pháp được đúc từ thời hoàng kim để bảo vệ đất nước—nay nằm vỡ vụn thành từng mảnh lớn nhỏ. Hoa văn mặt trời Đông Sơn trên mặt trống bị bôi bẩn bởi một thứ chất dịch màu đen hôi thối, không còn phát ra một chút hào quang hộ thể nào.
Cả thế giới như một bức tranh sơn dầu bị đổ nước, nhòe nhoẹt, xám xịt và chết chóc.
“Trường Sinh! Đường Dao!”
Thẩm Mặc điên cuồng gào lên, linh thể của hắn lao vút đi trong cõi mộng. Hắn không cần dùng đến đôi cánh Chim Lạc, ý niệm của hắn dịch chuyển với tốc độ của suy nghĩ. Hắn bay qua những tàn tích của Phong Châu, hướng thẳng về phía Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn—thánh địa linh thiêng nhất của Âu Lạc.
Nhưng khi đến nơi, lồng ngực hắn như bị một tảng đá ngàn cân nện thẳng vào.
Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, ngọn núi thông thiên vĩ đại, nơi ngự trị của các đời Hùng Vương, nay đã bị một lực lượng vô hình chẻ đôi từ đỉnh xuống chân núi. Vết nứt khổng lồ ấy rỉ ra thứ dung dịch màu tím sẫm, bốc lên mùi tử khí nồng nặc. Tế Đàn tế trời đất trên đỉnh núi đã sụp đổ hoàn toàn, những cột đá đồng cổ ngã đổ ngổn ngang.
Và ngay dưới lòng đất nứt toác của Nghĩa Lĩnh, Thẩm Mặc nhìn thấy một cảnh tượng khiến linh hồn hắn run rẩy dữ dội.
Một bộ xương hóa thạch khổng lồ, dài vạn trượng, uốn lượn như một con cự long nằm sâu dưới mạch đất. Đó chính là long mạch của Âu Lạc Thần Châu, cũng chính là thân thể hóa thạch của Trường Sinh Tử (Hoang Tổ)—người đệ tử triệu năm trước của hắn, người đã dùng cả tính mạng để hóa thân thành long mạch bảo vệ đất nước ở Hồi II.
Giờ đây, bộ xương hóa thạch ấy bị những sợi xích sắt màu tím đen khổng lồ, đúc từ tà khí của Trầm Uyên, quấn chặt và siết nát thành từng khúc. Vô số con Quỷ Mộc Tinh với những khuôn mặt người vặn vẹo đang bám đầy trên bộ xương, điên cuồng gặm nhấm những mảnh tàn hồn cuối cùng còn sót lại của Hoang Tổ.
Trong không gian tĩnh lặng, một tiếng rên rỉ câm lặng, mang theo sự thống khổ tột cùng vượt qua triệu năm lịch sử, dội thẳng vào tâm thức của Thẩm Mặc:
*”Sư tôn… đệ tử bất tài… đệ tử không giữ được Âu Lạc… Sư tôn…”*
“Trường Sinh!!!”
Thẩm Mặc gầm lên, hắn muốn lao xuống, muốn dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản để chặt đứt những sợi xích sắt kia, nhưng linh thể của hắn chỉ xuyên qua hư vô. Hắn bất lực nhìn tàn hồn của người đệ tử duy nhất từng quỳ dưới chân hắn, thề sẽ bảo vệ vương quốc để chờ hắn ở cuối dòng sông thời gian, bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn.
Nỗi đau đớn chưa kịp nguôi ngoai, một luồng oán khí khủng khiếp từ phía Cửu Trùng Đài đổ nát dội lại, kéo ghì ý thức của Thẩm Mặc quay về hướng đó. Hắn điên cuồng bay đi, trong lòng gào thét một cái tên.
*Không thể nào… Đường Dao… cô không thể chết được!*
Nhưng định mệnh chưa bao giờ biết đùa.
Tại thềm đá vỡ nát của Cửu Trùng Đài, dưới chân một bức tượng thần sụp đổ, Đường Dao đang nằm đó.
Cơ thể cô bị xuyên qua bởi hàng chục chiếc gai pha lê màu tím sẫm—thứ vũ khí ngưng tụ từ tà khí cực độ của Trầm Uyên. Làn da cô xám xịt, không còn một tia huyết sắc, đôi mắt phượng vốn sắc sảo và tràn đầy sức sống giờ đã nhắm nghiền vĩnh viễn.
Nhưng ngay cả khi đã trút hơi thở cuối cùng, cô vẫn giữ nguyên tư thế của một chiến binh Ngự Linh tộc kiêu hãnh. Đôi bàn tay thon thả của cô vẫn ghì chặt lấy chuôi đoản đao cổ, cắm sâu xuống mặt đá. Linh quang hệ Mộc cuối cùng trong cơ thể cô đã hóa thành những dây gai khô héo, quấn chặt lấy chân của một con quái thú tà ác khổng lồ phía trước, như muốn dùng chút tàn lực cuối cùng để kéo kẻ thù xuống địa ngục cùng mình.
Mái tóc ngắn nhuộm đỏ hung của cô giờ đã bị nhuộm đen bởi máu bầm, rũ rượi trong gió lạnh.
Thẩm Mặc quỳ sụp xuống bên cạnh xác cô. Hắn run rẩy đưa tay ra, muốn vuốt lại lọn tóc rối trên gương mặt cô, muốn cảm nhận hơi ấm từ người đồng hành duy nhất luôn cằn nhằn nhưng chưa bao giờ bỏ rơi hắn.
Nhưng bàn tay linh thể của hắn chỉ xuyên qua khuôn mặt lạnh ngắt của Đường Dao. Hắn không chạm vào được cô. Hắn không cứu được cô.
“Tại sao… tại sao lại như vậy?” Thẩm Mặc lầm bầm, hai mắt hắn đỏ ngầu, những giọt lệ bằng linh quang rỉ ra từ khóe mắt. “Ta là Tuế Nguyệt Đạo Tặc… Ta có thể trộm thọ nguyên, ta có thể thay đổi quá khứ… Tại sao ta lại không cứu được các người?”
Sự bất lực tột cùng như một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt lấy trái tim hắn. Hắn nhận ra một sự thật tàn khốc: mỗi lần hắn dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản để “sửa” một lỗi nhỏ trong lịch sử, mỗi lần hắn “trộm” một chút linh khí hay thọ nguyên từ quá khứ để vá vào hiện tại, hắn không hề làm thế giới tốt đẹp hơn.
Hắn chỉ đang tạo ra những vết nứt mới. Và những vết nứt ấy chính là những tọa độ hoàn hảo để Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên tìm đến, đẩy nhanh ngày tàn của thế giới này.
Hắn không phải là đấng cứu thế. Hắn chính là kẻ đồng phạm đưa thế giới này đến diệt vong.
***
“Ngươi cuối cùng cũng nhận ra rồi sao? Bản thể ngây thơ của ta.”
Một giọng nói lạnh lùng, trầm đục và mang theo sự giễu cợt quen thuộc đột ngột vang lên từ phía sau lưng Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc giật mình quay người lại. Giữa màn sương mù xám xịt của phế tích, một bóng người đang từ từ bước ra.
Kẻ đó có gương mặt giống hệt Thẩm Mặc, từ sống mũi thanh tú cho đến đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. Nhưng mái tóc của kẻ đó không còn là màu đen hay muối tiêu nữa, mà đã bạc trắng hoàn toàn như tuyết, xõa rượi trên vai. Kẻ đó mặc một bộ chiến giáp đúc từ đồng đen rỉ sét, trên ngực giáp khắc hoa văn mặt trời Đông Sơn nhưng đã bị nứt toác, rỉ ra thứ huyết dịch màu xám xịt.
Điểm đặc trưng nhất là trên mu bàn tay phải của kẻ đó, hình xăm đồng hồ cát ba tầng không còn sáng ánh vàng kim nữa, mà tỏa ra một luồng hắc khí màu tím đen quỷ dị—thứ ánh sáng của Trầm Uyên.
“Ngươi… là ai?” Thẩm Mặc đứng bật dậy, Chúc Đồng cốt trong người rít lên kịch liệt, cảnh giác cao độ.
“Ta chính là ngươi. Hoặc chính xác hơn, là ngươi của mười vạn năm sau, sau khi đã đi hết chín kỷ nguyên và gom đủ chín mảnh vỡ của Tuế Nguyệt Đỉnh.” Bản ngã tương lai bước đến gần, đôi mắt đen kịt không có lòng trắng nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc. “Ngươi nhìn xem, đây chính là kết cục của cái gọi là ‘bố cục vĩ đại’ mà ngươi đang tự hào đấy.”
Kẻ đó chỉ tay về phía xác của Đường Dao và bộ xương hóa thạch của Trường Sinh Tử dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh.
“Ngươi tưởng ngươi dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản để đi ngược thời gian, ban công pháp cho Trường Sinh Tử, chỉ điểm cho hắn lập tông môn, để lại di tích cho ngươi khai quật ở hiện tại là thông minh sao? Ngươi tưởng ngươi dùng ‘quyền Admin’ để hack vào trận pháp Loa Thành, đánh bại phân thân của Cơ Vô Mệnh là ngầu lắm sao?”
Bản ngã tương lai cười lớn, tiếng cười mang theo sự điên cuồng và thống khổ tột cùng dội vang khắp phế tích:
“Nghịch lý thời gian! Đó là một cái bẫy! Mỗi lần ngươi thay đổi một sợi tơ nhân quả ở quá khứ, dòng sông thời gian lại phải tự điều chỉnh để vá lại lỗ hổng đó. Và cái giá của việc tự chữa lành ấy là gì? Là thọ nguyên của thế giới này bị rút ngắn lại! Trầm Uyên không cần phải tìm kiếm tọa độ của Thần Châu. Chính ngươi, bằng những lần nhảy vọt thời gian của mình, đã thắp sáng ngọn hải đăng dẫn lối cho gã!”
Thẩm Mặc lùi lại một bước, gương mặt hắn tái mét. Lời nói của bản ngã tương lai như một lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua sự tự tin, sự ngạo nghễ vốn có của hắn.
“Không… nếu ta không ra tay, Trường Sinh Tử đã chết từ lúc nhỏ dưới vuốt Linh Báo! Nếu ta không ra tay, Đường Dao đã bị Cơ Vô Mệnh hiến tế tại Cửu Trùng Đài! Ta làm vậy là sai sao?” Thẩm Mặc gầm lên, hai nắm tay siết chặt đến mức Chúc Đồng cốt phát ra tiếng kêu răng rắc.
“Ngươi không sai. Nhưng ngươi quá yếu.” Bản ngã tương lai dừng lại cách Thẩm Mặc chỉ ba bước, gương mặt lạnh lùng ghé sát vào tai hắn, thì thầm:
“Ngươi chỉ là một kẻ trộm vặt. Ngươi trộm một chút linh khí ở Hoang Cổ, trộm vài trăm năm thọ nguyên của kẻ thù để kéo dài hơi tàn. Nhưng ngươi có biết quy luật tối cao của Tuế Nguyệt là gì không?”
Kẻ đó đột ngột nắm lấy cổ áo Thẩm Mặc, nhấc bổng hắn lên. Sức mạnh từ bàn tay đúc bằng đồng đen ấy khủng khiếp đến mức linh thể của Thẩm Mặc muốn rạn nứt.
“Muốn cứu họ, ngươi phải trộm đi thứ lớn hơn thế nhiều. Ngươi phải trộm đi chính cái kết cục này!”
“Trộm… cái kết cục?” Thẩm Mặc trợn mắt nhìn bản ngã tương lai.
“Đúng vậy. Đừng cố vá lại cái bình gốm đã vỡ. Hãy trộm luôn cả bàn tay của kẻ đã đập vỡ nó.” Bản ngã tương lai nở một nụ cười quỷ dị, đôi mắt đen sâu thẳm chợt lóe lên một tia sáng vàng kim yếu ớt cuối cùng. “Thời gian của ngươi không còn nhiều đâu, bản thể ngây thơ của ta. Cơ Vô Mệnh ở hiện tại chỉ là một con cờ dò đường. Hiểm họa thực sự đang chờ ngươi ở Đông Hải.”
Nói đoạn, cơ thể của bản ngã tương lai đột ngột rạn nứt, hóa thành một luồng tà khí màu tím sẫm dày đặc. Luồng tà khí ấy không hề tấn công mà lao thẳng vào lồng ngực của Thẩm Mặc, hòa nhập vào linh hồn hắn.
Một cơn đau đớn xé rách linh hồn bùng nổ. Thẩm Mặc cảm thấy như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm xuyên qua thần thức của mình, mang theo vô số mảnh ký ức hỗn loạn, những mảnh vỡ của tương lai chết chóc và một loại cảm ngộ quy luật thời gian vô cùng huyền bí nhưng cũng đầy tà ác.
“Gặp lại ở Đông Hải… Bản thể của ta…”
Tiếng thì thầm cuối cùng tan biến, và toàn bộ thế giới xám xịt xung quanh Thẩm Mặc bắt đầu sụp đổ như một tấm gương bị đập vỡ.
***
*HỰU!!!*
Thẩm Mặc bật người dậy như một chiếc lò xo bị nén chặt, miệng há hốc thở dốc điên cuồng.
Hắn thở hổn hển, từng ngụm, từng ngụm không khí lạnh tràn vào phổi buốt nhói. Mồ hôi lạnh trộn lẫn với những vệt máu bầm rỉ ra từ khóe mắt và lỗ tai chảy ròng ròng xuống cằm, ướt đẫm cả vạt thanh y rách nát. Hai tay hắn vẫn ghì chặt lấy chiếc nắp trống đồng cổ xưa, nhưng móng tay đã cắm sâu vào lớp rỉ sét đến rớm máu.
“Thẩm Mặc! Cậu tỉnh rồi! Làm tôi sợ chết khiếp!”
Tiếng hét của Đường Dao vang lên ngay bên cạnh.
Thẩm Mặc định thần lại, nhận ra mình vẫn đang ngồi ở băng ghế sau của chiếc xe bọc thép dã ngoại. Bên ngoài cửa kính, cơn mưa đêm mạt pháp vẫn trút xuống xối xả, tiếng cần gạt nước đập liên hồi vào kính chắn gió nghe “bạch bạch” đầy sốt ruột. Ánh đèn LED vàng nhạt ấm áp bên trong cabin chiếu lên gương mặt đầy lo lắng của Đường Dao. Cô đang một tay giữ vô lăng điều khiển xe lao đi trên con đường đèo trơn trượt, một tay vội vàng với lấy chai nước khoáng ném ra phía sau cho hắn.
“Uống nước đi! Cậu vừa rồi cứ như bị quỷ nhập tràng ấy, người lạnh ngắt như xác chết, Chúc Đồng cốt thì phát ra tiếng kêu như máy nghiền đá. Tôi suýt nữa thì phải dùng bí thuật của Ngự Linh tộc để cưỡng chế đập vỡ thức hải của cậu rồi đấy!” Đường Dao vừa lái xe vừa gắt gỏng, nhưng giọng cô run lên, không giấu nổi sự hoảng hốt thực sự.
Thẩm Mặc không trả lời ngay. Hắn run rẩy vặn nắp chai nước, tu một hơi hết sạch, để dòng nước mát lạnh xoa dịu cái cổ họng đang bỏng rát như lửa thiêu.
Hắn từ từ đưa bàn tay phải lên trước mặt. Trên mu bàn tay, hình xăm đồng hồ cát ba tầng vẫn đang phát ra ánh sáng vàng kim yếu ớt, nhưng ở tầng dưới cùng, một vệt đen mờ nhạt như sợi chỉ đang từ từ bò lên, quấn chặt lấy chiếc đồng hồ cát.
Hắn khẽ vuốt mái tóc của mình. Một lọn tóc dài bên thái dương trái, vốn là màu đen, nay đã bạc trắng hoàn toàn như sương muối.
Cái giá của việc nhìn thấy “Tuế Nguyệt Hồi Âm”. Thọ nguyên của hắn tuy không bị trừ trực tiếp năm trăm năm như lần trước, nhưng vết nứt Chúc Đồng trên xương cốt của hắn đã hằn sâu thêm một phân. Thời gian của hắn thực sự đang cạn dần.
“Đường đại tiểu thư…” Thẩm Mặc khàn giọng lên tiếng, giọng hắn không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà mang một sự trầm tĩnh, kiên định đến đáng sợ.
“Hửm? Lại muốn giở trò vô sỉ gì nữa đây?” Đường Dao liếc nhìn qua gương chiếu hậu, nhưng khi thấy gương mặt nghiêm túc và lọn tóc bạc mới xuất hiện của hắn, cô chợt im lặng.
“Cô có tin vào định mệnh không?” Thẩm Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nơi màn đêm đen kịt đang nuốt chửng những dãy núi trập trùng của mạn Đông Bắc.
Đường Dao im lặng một nhịp, rồi khẽ hừ một tiếng: “Tôi là truyền nhân Ngự Linh tộc, cả đời canh giữ lăng mộ cổ, tiếp xúc với những thứ đã chết từ ngàn năm trước. Nếu tôi tin vào định mệnh, tôi đã sớm chấp nhận việc gia tộc bị tiêu diệt và ngồi chờ chết rồi, chứ rảnh rỗi đâu mà đi làm viện trưởng Viện Khảo Cổ rồi chạy rông khắp nơi với một gã báo thủ như cậu?”
Cô quay vô lăng, chiếc xe bọc thép ôm cua một cú ngoạn mục, suýt chút nữa thì hất Thẩm Mặc văng khỏi ghế.
“Định mệnh là thứ do kẻ mạnh viết ra để lừa phỉnh kẻ yếu. Còn với tôi, đứa nào dám chặn đường tôi sống, tôi sẽ dùng đoản đao chém chết đứa đó. Thế thôi.”
Thẩm Mặc nhìn bóng lưng mảnh mai nhưng vô cùng kiên định của Đường Dao, trong lòng chợt dâng lên một luồng ấm áp kỳ lạ. Cái viễn cảnh kinh hoàng kia, cái chết bi tráng của cô dưới chân Cửu Trùng Đài… hắn tuyệt đối sẽ không để nó xảy ra.
Bản ngã tương lai nói đúng, hắn quá yếu. Hắn chỉ là một gã “Tuế Nguyệt Đạo Tặc” chuyên đi ăn trộm vặt của lịch sử. Nhưng từ giờ trở đi, hắn sẽ không trộm vặt nữa.
Hắn sẽ trộm đi chính cái kết cục diệt thế này.
“Nói hay lắm, Đường đại tiểu thư.” Thẩm Mặc khẽ cười, nụ cười lãng tử và vô sỉ thường ngày đã trở lại trên môi, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh lùng và sắc bén như một thanh thần binh rèn từ lôi hỏa. “Vậy thì chuẩn bị tinh thần đi. Chúng ta sắp phải đối đầu với một lũ thủy quái thích ăn thịt người và một lão già mũi trâu mất một cánh tay nhưng thù dai rồi đấy.”
Hắn ôm chặt chiếc nắp trống đồng trước ngực, cảm nhận được một luồng khí tức mằn mặn của biển cả, xen lẫn với một luồng linh lực hệ Thủy vô cùng mạnh mẽ đang từ phía trước dội lại qua màn sương mù.
“Đường Dao, nhấn ga sát ván đi! Chúng ta phải đến Đông Hải trước khi lũ tà tu của Vô Cực Giáo kịp ‘check var’ cái thủy phủ dưới đáy biển. Lần này, tôi quyết định sẽ không dùng keo 502 nữa.”
“Thế cậu định dùng cái gì?” Đường Dao tò mò hỏi, chân phải đã nhấn mạnh ga.
Thẩm Mặc nhếch môi, ánh mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô tận phía trước:
“Tôi sẽ dùng búa để đập nát luôn cái thằng định đập bình!”
*GÀOOO!!!*
Chiếc xe bọc thép dã ngoại gầm rú lên một tiếng kinh thiên động địa, xé toạc màn sương mù dày đặc của vùng duyên hải, lao vút vào bóng tối vô tận của Đông Hải, nơi những con sóng dữ triệu năm đang cuộn trào, mở ra một ván cờ mới đầy sóng gió giữa Kẻ Trộm Thời Gian và số phận vĩ đại.