Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 44: Kế hoạch triệu năm trước phát huy tác dụng
Cái lạnh buốt giá từ cơ thể Đường Dao truyền qua lớp thanh y rách nát, thấm thẳng vào lồng ngực Thẩm Mặc, lạnh đến mức khiến hắn phải rùng mình một cái. Giữa bầu không khí sặc sụa mùi lưu huỳnh, tử khí và mùi máu tanh nồng nặc trên đỉnh Cửu Trùng Đài, cái lạnh ấy giống như một gáo nước đá dội thẳng vào ý thức đang bắt đầu mơ hồ của hắn.
Xung quanh họ, chiếc Trống Đồng khổng lồ trên tế đàn đang rên rỉ những tiếng “ong ong” chói tai. Những vết nứt đỏ ngầu như những con rết lửa bò lổm ngổm trên thân trống, rỉ ra từng luồng sương mù màu tím đen đặc quánh. Đó là thứ năng lượng thời không bị ô nhiễm bởi tà độc của Cơ Vô Mệnh, một khi nó nổ tung, bán kính mười dặm xung quanh Phong Châu này sẽ lập tức bốc hơi khỏi bản đồ thực tại, biến thành một vùng đất chết không có quá khứ cũng chẳng có tương lai.
“Cậu… tên báo thủ này…” Đường Dao thào thào, đôi môi cô tái nhợt không còn một giọt máu. Cô cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để đẩy lồng ngực hắn ra, nhưng bàn tay cô lúc này yếu ớt đến mức chỉ giống như một chiếc lá rụng chạm vào vai hắn. “Chạy đi… Tôi là truyền nhân Ngự Linh tộc, có chết cũng có tổ tiên hộ mệnh… Cậu không đỡ nổi vụ nổ này đâu. Mau cút đi…”
“Đường đại tiểu thư, cô bớt nói nhảm giùm tôi cái.” Thẩm Mặc cúi xuống, thô bạo lấy vạt áo rách rưới của mình lau đi vệt máu đen ngòm trên khóe môi cô. Dù trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, cái bản mặt của hắn vẫn lộ ra vẻ vô sỉ quen thuộc: “Cô nghĩ tôi là ai? Tôi là nhà khảo cổ học chuyên nghiệp, có chứng chỉ hành nghề đàng hoàng đấy nhé. Gặp bom thì kẻ ngu mới đứng lại gỡ. Tôi đi sửa bản vẽ thiết kế từ khâu sản xuất.”
Đường Dao trợn tròn mắt phượng nhìn hắn, hoàn toàn không hiểu tên điên này đang luyên thuyên cái quái gì giữa lúc tử thần đã gõ cửa sát sườn.
Cơ Vô Mệnh ở phía đối diện cười lên sằng sặc. Gương mặt nho nhã của gã giờ đây vặn vẹo như một con ác quỷ bước ra từ u minh, cánh tay phải đã hoàn toàn biến thành một chiếc móng vuốt đen kịt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, cắm phập vào thân trống đồng để cưỡng ép gia tốc vụ nổ: “Sửa bản vẽ? Hahaha! Kẻ trộm thời gian, ngươi đã kiệt quệ đến mức thần trí điên loạn rồi sao? Chết đi! Hãy cùng bổn tọa tan biến vào hư vô vĩnh hằng!”
“Lão già mũi trâu, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một bài học: Đừng bao giờ chơi đồ cổ với một thằng thiết kế hệ thống.”
Thẩm Mặc không thèm nhìn Cơ Vô Mệnh. Hắn hít một hơi thật sâu, áp lòng bàn tay phải – nơi có hình xăm đồng hồ cát ba tầng đang rực sáng ánh vàng – thẳng vào một vết nứt lớn nhất đang rò rỉ năng lượng trên thân trống.
Hắn không ngu mà dùng thọ nguyên vốn dĩ đã chẳng còn bao nhiêu của mình để kích hoạt Tuế Nguyệt Đồng Bản. Lần này, hắn chơi một ván bài cực kỳ điên rồ: Hắn dùng chính luồng năng lượng thời không bạo liệt, hỗn loạn đang trào ra từ chiếc trống sắp nổ để làm nhiên liệu cưỡng chế nạp vào đồng xu cổ!
*Vù… vù… vù…*
Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực hắn bỗng chốc quay tròn với tốc độ kinh hoàng, phát ra tiếng rít chói tai như một chiếc tuabin phản lực bị quá tải. Sức nóng khủng khiếp từ năng lượng tím đen xộc vào kinh mạch hắn, đốt cháy da thịt hắn từ bên trong.
*Xoạt… Xoạt…*
Mái tóc vốn dĩ đã bạc phân nửa của Thẩm Mặc, trong tích tắc ấy, lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được mà hóa thành một màu trắng xóa như tuyết đầu mùa. Từng sợi tóc bạc phơ bay bay trong gió bão, phản chiếu ánh sáng vàng kim tàn tạ. Da thịt hắn nứt ra như đất hạn hán lâu ngày, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả chiếc thanh y rách nát. Cái giá phải trả để “hút ké” năng lượng hủy diệt này là cơ thể hắn đang tự hủy hoại với tốc độ chóng mặt.
Nhưng hắn đã thành công.
*KENG!!!*
Một tiếng chuông ngân vang vọng từ sâu thẳm linh hồn Thẩm Mặc.
Ngay lập tức, thế giới xung quanh đột ngột mất đi mọi âm thanh. Tiếng cười điên cuồng của Cơ Vô Mệnh đông cứng lại nửa chừng, gương mặt gã méo mó giữ nguyên vẻ đắc ý quỷ dị. Những tia sét màu đỏ máu xé rách bầu trời đêm Phong Châu đứng khựng lại giữa không trung như những nét vẽ nguệch ngoạc bằng màu sáp. Gió ngừng thổi, bụi cát lơ lửng giữa chừng.
Không gian và thời gian tại đỉnh Cửu Trùng Đài đã bị đóng băng hoàn toàn trong một phạm vi cực nhỏ.
Ý thức của Thẩm Mặc bị một lực kéo vô hình, tàn bạo giật mạnh ra khỏi thể xác. Hắn cảm giác như linh hồn mình bị ném vào một chiếc máy giặt khổng lồ đang quay với tốc độ ánh sáng, xung quanh là những mảng màu lịch sử xám xịt trôi qua vun vút.
“Đồng xu rách, lần này ping hơi cao đấy nhé! Mau đưa bố mày về đúng tọa độ!” Thẩm Mặc gầm lên trong thức hải.
*OÀM!!!*
Cảm giác rơi tự do đột ngột biến mất. Khứu giác của Thẩm Mặc lập tức bị tấn công bởi một mùi cực kỳ nồng nặc: mùi than củi cháy đượm, mùi đất sét nung nóng và đặc biệt là mùi đồng nóng chảy hừng hực, khét lẹt rát cả mũi.
Hắn mở mắt ra.
Trước mặt hắn không còn là đỉnh Cửu Trùng Đài lạnh lẽo của thời hiện đại nữa, mà là một thung lũng khổng lồ nằm sâu trong lòng núi thời Hoang Cổ triệu năm trước. Bầu trời nơi đây xanh trong một cách thuần khiết, không hề có một chút khói bụi công nghiệp nào, nhưng dưới mặt đất lại là một đại công xưởng đúc đồng thủ công có quy mô vĩ đại đến mức khiến một nhà khảo cổ học như hắn cũng phải nghẹt thở.
Hàng trăm thợ đúc đồng vạm vỡ, mình trần đóng khố da thú, cơ bắp cuồn cuộn như những thỏi sắt nguội, đang mồ hôi nhễ nhại quai búa chan chát xung quanh những lò nung khổng lồ bằng đất nung. Tiếng búa nện xuống đe đá, tiếng lửa reo phừng phực, tiếng đồng lỏng sôi sùng sục “ục ục” tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy dã tính và sống động.
Ở trung tâm công xưởng, một cái khuôn đúc bằng đất sét nung khổng lồ cao bằng hai người trưởng thành đang được dựng đứng vững chãi. Đó chính là khuôn đúc của chiếc Trống Đồng Đông Sơn vĩ đại – chiếc trống mà triệu năm sau sẽ bị Cơ Vô Mệnh dùng làm tế đàn hiến tế.
Thẩm Mặc lúc này đang tồn tại dưới dạng một linh thể mờ nhạt, lay lắt như một ngọn nến trước gió. Hắn biết mình không có nhiều thời gian. Mỗi giây hắn đứng ở đây, nhân quả nghịch đảo đang bào mòn linh hồn hắn với tốc độ khủng khiếp. Mái tóc linh thể của hắn đã bạc trắng hoàn toàn, bay phấp phới trong luồng khí nóng bốc lên từ lò nung.
“Hộc…” Thẩm Mặc ho ra một ngụm khói hư ảo, lẩm bẩm: “Lò đúc thủ công thế này mà không có hệ thống quản lý chất lượng ISO thì hỏng rồi. Để chuyên gia khảo cổ này đến giúp các bác fix bug (sửa lỗi) phần cứng nhé.”
Hắn lướt nhẹ như một bóng ma qua đầu các thợ đúc đồng đang bận rộn. Những người này hoàn toàn không nhìn thấy hắn, họ chỉ cảm thấy có một luồng gió lạnh bất chợt thổi qua giữa công xưởng nóng hừng hực, khiến ai nấy đều rùng mình một cái.
Thẩm Mặc đáp xuống ngay trước mặt khuôn đúc bằng đất sét nung của chiếc trống. Phần mặt trống vẫn chưa được đổ đồng lỏng vào hoàn toàn, các hoa văn khắc chìm trên khuôn đất sét vẫn còn lộ rõ dưới ánh lửa hồng.
Hắn nhìn chằm chằm vào tâm của mặt trống – nơi có hoa văn mặt trời 14 cánh rực rỡ, biểu tượng cho nguồn năng lượng tối cao của đất trời Âu Lạc. Theo thiết kế nguyên bản, luồng linh lực khi đánh vào trống sẽ tụ hội về tâm mặt trời này rồi khuếch tán ra xung quanh qua các vòng tròn đồng tâm vẽ hình chim Lạc bay ngược chiều kim đồng hồ.
“Cơ Vô Mệnh, lão già mũi trâu nhà ngươi đã lợi dụng chính cái thiết kế tuần hoàn khép kín này để tích tụ năng lượng, biến nó thành một quả bom nổ chậm đúng không?” Thẩm Mặc cười khẩy, gương mặt linh thể hiện lên vẻ láu cá tột cùng. “Được, thế thì ta sẽ lắp cho chiếc trống này một cái ‘cột thu lôi’ kiêm ‘van xả áp’.”
Thẩm Mặc giơ ngón tay trỏ của bàn tay phải lên. Hắn vận chuyển chút linh lực hệ Lôi ít ỏi còn sót lại trong linh thể, ngón tay hắn bắt đầu phát ra những tia điện nhỏ màu xanh tím, lách tách kêu xèo xèo.
Hắn cúi người xuống, cẩn thận đặt ngón tay lên khuôn đất sét nóng bỏng.
*Xèo… xèo…*
Mùi đất sét cháy khét bốc lên. Thẩm Mặc cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt nhói từ linh hồn truyền về. Hắn nhẹ nhàng, tỉ mỉ vạch thêm một đường rãnh cực kỳ nhỏ, chỉ mảnh như một sợi tóc, nối liền từ một tia sáng của tâm mặt trời 14 cánh, kéo dài xuyên qua các vòng hoa văn đồng tâm, rồi nối thẳng vào mỏ của một con chim Lạc đang chúi đầu bay thẳng xuống phía dưới chân trống.
Nét vẽ này cực kỳ tinh xảo và vi diệu. Nếu nhìn bằng mắt thường, người ta sẽ chỉ nghĩ đây là một đường vân tự nhiên của đất sét hoặc một nét vẽ trang trí thêm của nghệ nhân đúc đồng. Thế nhưng, dưới góc nhìn của một nhà khảo cổ học am hiểu trận pháp như Thẩm Mặc, đây là một đường rãnh phá vỡ sự tuần hoàn khép kín của năng lượng.
Một khi năng lượng bên trong chiếc trống vượt quá ngưỡng chịu đựng cực hạn, thay vì bành trướng ra ngoài gây nổ tung, luồng năng lượng khổng lồ đó sẽ bị đường rãnh này dẫn dụ, chạy dọc theo thân chim Lạc hướng xuống dưới, rồi xả thẳng xuống đất thông qua chân trống – hệt như cách một sợi dây tiếp địa dẫn dòng điện cao áp xuống lòng đất để bảo vệ thiết bị.
“Chưa hết…” Thẩm Mặc đột nhiên nảy ra một ý tưởng vô cùng tồi tệ. Đôi mắt hắn híp lại đầy nguy hiểm: “Nếu đã lắp van xả áp, tại sao không lắp thêm một cái ‘vòng lặp phản hồi’ (feedback loop) để tặng quà cho người sử dụng nhỉ?”
Hắn dùng ngón tay vạch thêm một nét ngoằn ngoèo ở điểm cuối của đường rãnh, tạo thành một ký hiệu cổ tự mà hắn từng thấy trong lăng mộ Nghĩa Lĩnh. Ký hiệu này có tác dụng: Khi năng lượng xả xuống đất, nó sẽ tạo ra một lực phản chấn ngược chiều, hướng thẳng về phía kẻ đang trực tiếp áp lòng bàn tay vào thân trống để kích nổ.
“Khặc hộc…”
Thẩm Mặc phun ra một ngụm máu linh thể màu vàng nhạt. Thân hình linh thể của hắn bắt đầu mờ nhạt đến mức gần như trong suốt. Sức ép từ nhân quả lịch sử đang điên cuồng gạt bỏ sự tồn tại của hắn ra khỏi mốc thời gian này.
“Sư… Sư tôn?”
Một tiếng gọi non nớt, đầy vẻ ngơ ngác đột ngột vang lên từ phía cửa công xưởng.
Thẩm Mặc giật mình quay đầu lại. Giữa đám thợ đúc đồng vạm vỡ, hắn nhìn thấy một đứa trẻ gầy gò, cổ đeo chiếc vòng có ba chiếc răng thú, đang đứng ngơ ngác nhìn về phía khuôn đúc. Đôi mắt đen láy của đứa trẻ dường như đang nhìn thẳng vào linh thể mờ nhạt của hắn.
Đó là Trường Sinh Tử lúc nhỏ!
“Nhóc con… à không, Trường Sinh…” Thẩm Mặc mỉm cười yếu ớt, giơ tay vẫy vẫy: “Học cho tốt bản thiết kế này nhé. Sau này nhớ bảo con cháu đừng có mua đồ cổ không rõ nguồn gốc…”
Chưa kịp nói hết câu, một lực hút kinh hoàng từ Tuế Nguyệt Đồng Bản đột ngột bùng phát, kéo tuột ý thức của Thẩm Mặc ngược trở lại tương lai.
***
*OÀNH!!!*
Âm thanh gầm rú của gió bão và tiếng cười điên cuồng của Cơ Vô Mệnh đột ngột dội thẳng vào tai Thẩm Mặc như một gáo nước lạnh.
Ý thức của hắn đã trở lại thể xác trên đỉnh Cửu Trùng Đài thời hiện đại. Cơn đau đớn kịch liệt từ kinh mạch rạn nứt khiến hắn suýt chút nữa thì khuỵu xuống. Hắn vẫn đang ôm chặt lấy Đường Dao trong lòng, còn bàn tay phải của hắn vẫn đang áp chặt vào thân chiếc Trống Đồng khổng lồ đang nứt nẻ.
Thời gian bắt đầu trôi tiếp với tốc độ bình thường.
“Chết đi!!! Cùng bổn tọa hóa thành tro bụi đi!!!” Cơ Vô Mệnh gào lên, bàn tay quỷ trảo của gã dồn hết toàn bộ tà lực Bá Vương Cảnh vào thân trống để kích nổ luồng năng lượng tím đen đang nén chặt bên trong.
Chiếc trống đồng rung lên bần bật, ánh sáng tím đen bộc phát rực rỡ đến mức chói mắt, chuẩn bị nổ tung ra xung quanh.
Đường Dao nhắm nghiền mắt lại, nép chặt vào lồng ngực Thẩm Mặc, chờ đợi thời khắc bị xé nát.
Thế nhưng…
Một giây trôi qua.
Hai giây trôi qua.
Cú nổ hủy thiên diệt địa mà Cơ Vô Mệnh hứa hẹn vẫn chưa hề xảy ra.
“Cái… Cái gì?!” Cơ Vô Mệnh trợn tròn hai mắt, tiếng cười điên cuồng của gã nghẹn họng lại giữa chừng như một con gà bị bóp cổ.
Thẩm Mặc thì ngược lại, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười đầy bí hiểm: “Check var thất bại rồi nhé, lão già mũi trâu.”
*VÙ… VÙ… VÙ…*
Ngay tại tâm của mặt trống đồng, hoa văn mặt trời 14 cánh bỗng dưng xoay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ kinh hoàng. Luồng ánh sáng tím đen khổng lồ đang chuẩn bị nổ tung bỗng nhiên khựng lại, giống như một dòng nước lũ đang cuồn cuộn chảy xiết bỗng nhiên tìm thấy một cái cống thoát nước khổng lồ.
Toàn bộ luồng năng lượng hủy diệt bị hút ngược vào trong tâm mặt trời, rồi theo một đường rãnh siêu nhỏ rực sáng ánh vàng kim – đường rãnh mà Thẩm Mặc vừa khắc triệu năm trước – chạy dọc xuống phía dưới thân trống.
*UỲNH!!!*
Một luồng ánh sáng tím đen khổng lồ từ đế trống đồng phun thẳng xuống cột đá của tế đàn Cửu Trùng Đài, rồi thông qua đó truyền thẳng xuống hệ thống linh mạch ngầm của Loa Thành dưới lòng đất.
Mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ một cái, giống như một tiếng thở phào nhẹ nhõm của đất mẹ khi được giải phóng áp lực một cách an toàn. Toàn bộ năng lượng hủy diệt của Tịch Diệt Kiếp đã bị dẫn dụ và phân tán hoàn toàn vào lòng đất rộng lớn, không hề gây ra bất kỳ vụ nổ nào trên mặt đất.
“Không thể nào!!! Trận pháp của bổn tọa!!! Tại sao lại biến thành trận pháp trấn địa?!” Cơ Vô Mệnh gào lên đầy rẫy sự hoang mang và kinh hãi. Gã điên cuồng muốn rút tay ra khỏi thân trống, nhưng đã quá muộn.
“Món quà phản hồi” mà Thẩm Mặc cài cắm ở quá khứ đã được kích hoạt.
*BÙM!!!*
Từ điểm cuối của đường rãnh trên thân trống, một luồng năng lượng phản chấn cực mạnh, mang theo tần số khắc chế chính công pháp của Cơ Vô Mệnh, đột ngột dội ngược trở lại qua cánh tay quỷ trảo của gã.
“Aaa!!!”
Cơ Vô Mệnh hét lên một tiếng thảm thiết. Cánh tay phải hóa quỷ trảo của gã, dưới sức ép của luồng năng lượng dội ngược (backdraft), lập tức nổ tung thành một làn sương máu màu đen kịt. Sức nổ hất văng gã ra xa mười trượng, đập mạnh người vào vách đá của tế đàn, máu đen từ miệng phun ra xối xả.
Khói bụi dần lắng xuống. Ánh sáng đỏ ngầu quỷ dị trên bầu trời Phong Châu từ từ tan biến, để lại bầu trời đêm đầy sao lấp lánh và gió mát rượi thổi qua đỉnh núi.
Thẩm Mặc lúc này đứng dậy giữa đống đổ nát. Mái tóc dài của hắn đã bạc trắng hoàn toàn như tuyết, bay phấp phới trong gió đêm. Dù sắc mặt tái nhợt, cơ thể rướm máu đầy thảm hại, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại sáng quắc như sao trời, toát lên một khí chất lãng tử, bất cần nhưng cũng đầy uy nghiêm của một vị tiền bối đắc đạo.
Hắn bế bổng Đường Dao lên theo kiểu công chúa. Cô ngơ ngác nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của hắn, rồi nhìn mái tóc trắng xóa như sương tuyết kia, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe.
“Cậu… cậu thực sự làm được rồi…” Cô thầm thì, giọng nói run rẩy.
Thẩm Mặc cúi xuống nhìn cô, nháy mắt một cái đầy vô sỉ: “Đã bảo rồi mà, tôi là nhà khảo cổ học chuyên nghiệp. Chơi đồ cổ với tôi thì chỉ có nước bán nhà mà đền thôi.”
Hắn quay đầu lại, nhìn Cơ Vô Mệnh đang nằm thoi thóp, mất đi một cánh tay dưới đất bằng ánh mắt thương hại tột cùng:
“KPI hôm nay của ngươi… ta nhận trước nhé, lão già mũi trâu.”
Nói đoạn, Thẩm Mặc vận chuyển tàn lực của đôi cánh Chim Lạc sau lưng. Một đôi cánh bằng linh khí vàng kim nhạt, dù có phần xơ xác nhưng vẫn vô cùng lộng lẫy, đột ngột xòe ra. Hắn ôm chặt Đường Dao, hóa thành một luồng sáng vàng lướt thẳng vào bóng đêm bao la, biến mất khỏi đỉnh Cửu Trùng Đài.
Phía sau lưng họ, tế đàn khổng lồ của Thái Thượng Vô Cực Giáo bắt đầu sụp đổ rầm rầm do mất đi nguồn năng lượng chống đỡ, chôn vùi tiếng gào thét bất lực và phẫn nộ tột cùng của Cơ Vô Mệnh vào cát bụi của đêm tối.