Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 45: Trận pháp đảo ngược và sự sụp đổ của Cơ Vô Mệnh
Cú quật ngược của trọng lực đột ngột kéo ghì hai thân ảnh đang bay vút lên cao rơi thẳng xuống thềm đá Cửu Trùng Đài đang rạn nứt.
Hóa ra đôi cánh Chim Lạc hào nhoáng kia vừa xòe ra được ba mét đã “sập nguồn” vì chủ nhân của nó cạn sạch pin dự phòng. Gã thanh niên tóc trắng đáp đất bằng một tư thế không thể nào thảm hại hơn: úp mặt thẳng xuống đống gạch vỡ bát tràng cổ, nhưng hai tay vẫn ôm khư khư lấy cô gái bên mình như ôm một bình gốm quý.
“Mẹ kiếp, hệ thống định vị của cái cánh này chắc chắn chưa được cập nhật firmware!”
Gã lầm bầm, phun ra một ngụm cát bụi lẫn máu, vội vàng chống tay ngồi dậy. Chưa kịp thở phào, một tiếng rít xé gió đã ập đến từ phía sau, mang theo luồng sát ý lạnh buốt đến tận xương tủy.
“Chết đi! Lũ sâu bọ!”
Cơ Vô Mệnh, lúc này chỉ còn một cánh tay trái, toàn thân đẫm máu đen quỷ dị, gương mặt nho nhã thường ngày đã méo mó thành một đồ hình ác quỷ. Gã không thèm cầm máu cho bờ vai phải đang phun máu xối xả do cú nổ ngược trận pháp vừa rồi, mà dùng bàn tay còn lại điên cuồng bấm niệm pháp quyết. Nghịch Mệnh Đồng Bản đen kịt lơ lửng trước ngực gã bỗng bộc phát ra luồng hắc khí nồng nặc, hóa thành một trảo hắc ám khổng lồ ngưng tụ từ oán niệm của hàng vạn sinh linh, bổ thẳng xuống đầu hai người.
Đường Dao lúc này vừa được giải thoát khỏi cấm chế, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu, nhưng phản xạ của truyền nhân Ngự Linh tộc không cho phép cô ngồi chờ chết. Cô cắn chặt môi đến bật máu, hai tay bùng lên linh quang hệ Mộc xanh biếc, hóa thành những dây leo cổ thụ quấn chặt lấy nhau tạo thành một tấm khiên chắn trước mặt.
*Rầm!*
Trảo hắc ám đập mạnh vào khiên gỗ, tiếng nổ đùm đùm vang lên tai hại, dây leo xanh biếc héo úa với tốc độ mắt thường cũng thấy được dưới sự ăn mòn của tử khí. Đường Dao hộc ra một ngụm máu tươi, cơ thể lảo đảo ngã vào lòng gã tóc trắng bên cạnh.
“Cậu… chạy mau! Lão già này điên thật rồi, gã muốn đồng quy vu tận!” Cô nghiến răng, cố đẩy gã ra để tạo đường sống.
“Chạy? Trong từ điển của một nhà khảo cổ học chuyên nghiệp không có từ ‘chạy’ khi nhìn thấy một đống tài nguyên miễn phí thế này!” Gã thanh niên tóc trắng cười khẩy, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm. “Bà chị nằm im đấy làm sạc dự phòng cho tôi, hôm nay tôi sẽ cho lão già này biết thế nào là ăn buffet miễn phí!”
Xung quanh họ, do tế đàn bị đảo ngược trận pháp từ triệu năm trước, luồng linh lực hiến tế khổng lồ không lối thoát đang cuộn xoáy điên cuồng như một con rồng bão. Đó là tà lực hỗn loạn, pha tạp cả tử khí, oán niệm của tà tu và linh khí tinh thuần của long mạch Loa Thành bị rút ra trước đó. Luồng năng lượng này rít gào, làm rạn nứt không gian xung quanh, tạo ra những tia chớp đen kịt rạch ngang trời.
“Lão già mũi trâu, ngươi cất công gom góp bấy nhiêu tài nguyên để lùa gà, nay gà chạy mất rồi, đống này để ta thanh lý hộ cho!”
Gã thanh niên tóc trắng dứt lời liền ném văng chiếc vuốt rùa cổ đại sang một bên, hai tay áp chặt vào hư không. Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải của hắn xoay tròn điên cuồng, phát ra những tiếng “keng keng” trong trẻo xuyên thấu tâm can. Một vòng xoáy vàng kim khổng lồ xuất hiện ngay trước ngực hắn, đóng vai trò như một bộ lọc thời gian tối tân nhất, bắt đầu hút ngược luồng tà lực hỗn loạn đang tiêu tán kia vào người.
“Cậu điên rồi! Đó là tà lực hỗn hợp, hút vào sẽ nổ kinh mạch đấy!” Đường Dao hét lên đầy kinh hãi, muốn ngăn cản nhưng áp lực từ vòng xoáy khiến cô không thể tiến lại gần.
“Yên tâm, tôi có màng lọc đạt chuẩn ISO triệu năm!”
Ngay khi luồng năng lượng khổng lồ đầu tiên tràn vào cơ thể qua vòng xoáy lọc của đồng xu cổ, gương mặt hắn lập tức biến dạng vì đau đớn.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt gãy vụn rồi tự động nối liền vang lên liên hồi như tiếng pháo nổ ngày Tết. Đây là quá trình rèn luyện cốt cách của Chúc Đồng Cảnh (Đúc xương đồng da sắt), nhưng ở mức độ tàn khốc gấp vạn lần bình thường. Tà lực cuồng bạo xé toác kinh mạch của hắn, nhưng ngay lập tức bị năng lượng thời gian của đồng xu cổ “tua nhanh” quá trình chữa lành, ép buộc những mảnh xương vỡ phải ngưng tụ lại, cứng cáp hơn, dày đặc hơn.
Mái tóc của hắn, vốn đã bạc trắng một nửa, nay dưới sự phản phệ của thời gian và nỗi đau xé xác, từng sợi đen cuối cùng cũng nhanh chóng phai màu, biến thành một mái tóc trắng xóa như sương tuyết, bay ngược lên trời như một vị ma thần cổ đại.
“Aaa!!!”
Nỗi đau khiến hắn gào lên thảm thiết, nhưng tay vẫn không ngừng kết ấn. Da thịt hắn nứt ra, lộ ra những thớ thịt rực sáng ánh vàng kim của đồng cổ hoàng gia dưới lớp vảy rồng ẩn hiện. Xương cốt toàn thân hắn đang được đúc lại bằng hợp kim đồng Đông Sơn nguyên chất nhất của lịch sử!
Cơ Vô Mệnh trơ mắt nhìn cảnh tượng này, lồng ngực gã phập phồng như một ống bễ rách. Gã không thể tin nổi vào mắt mình. Kẻ trước mặt không những không bị tà lực của gã làm cho nổ tung xác, mà ngược lại đang dùng chính nguồn năng lượng hiến tế của gã để làm chất dinh dưỡng thăng cấp!
“Ngươi… ngươi dám dùng linh lực của bản giáo chủ để đột phá?! Tên trộm ranh con kia! Ta phải băm vằm ngươi ra vạn mảnh!”
Cơ Vô Mệnh điên cuồng hộc máu, tay trái vung lên, Nghịch Mệnh Đồng Bản đen kịt bắn ra hàng vạn sợi chỉ đen kịt mang theo tử khí, hóa thành một cơn mưa tên hắc ám lao thẳng về phía Thẩm Mặc đang trong quá trình đột phá then chốt.
“Đừng hòng chạm vào cậu ấy!”
Đường Dao hét lên một tiếng đầy giận dữ. Dù cơ thể kiệt quệ, cô vẫn cắn răng kích hoạt bí thuật huyết mạch Ngự Linh tộc. Một bóng hình khổng lồ của một con Linh Điệp màu lục nhạt hiện lên sau lưng cô, xòe đôi cánh mỏng manh nhưng dẻo dai chắn trước mặt Thẩm Mặc, chặn đứng cơn mưa tên hắc ám.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Những sợi chỉ đen đâm sầm vào cánh bướm, tiếng nổ liên tiếp vang lên. Mỗi một vụ nổ khiến sắc mặt Đường Dao tái đi một phần, nhưng cô vẫn đứng vững như một bàn thạch, không lùi nửa bước.
“Bà chị… đúng là… quả pin sạc chất lượng cao nhất mà tôi từng mua…”
Giọng nói của Thẩm Mặc vang lên, không còn là tiếng gào thét đau đớn nữa, mà mang theo một luồng uy áp nặng trịch như núi thái sơn đè nặng.
*OÀNG!!!*
Một luồng hào quang vàng kim rực rỡ từ cơ thể hắn bùng nổ ra xung quanh, thổi bay toàn bộ tử khí và sương mù đen kịt của Cơ Vô Mệnh. Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, thành công!
Thân thể hắn lúc này đứng sừng sững, da thịt phát ra ánh hoàng kim mờ ảo của đồng cổ đúc trống, lục phủ ngũ tạng kiên cố đến mức không thể phá vỡ. Không chỉ vậy, tàn lực của Lạc Vũ Cảnh trong người hắn cũng được lấp đầy. Đôi cánh Chim Lạc sau lưng hắn bùng cháy rực rỡ bằng ngọn lửa vàng kim, hoa văn mặt trời Đông Sơn trên lông vũ xoay tròn phát ra tiếng sấm rền vang.
Cơ Vô Mệnh bị luồng sóng xung kích từ cú đột phá của Thẩm Mặc hất văng ngược lại, Nghịch Mệnh Đồng Bản đen kịt trên ngực gã xuất hiện một vết nứt nhỏ. Gã rên rỉ, nhìn Thẩm Mặc bằng ánh mắt đầy sợ hãi.
“Ngươi… ngươi đã đạt đến Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong?!”
“Sai rồi, lão già.” Thẩm Mặc bước tới một bước, mặt đất dưới chân hắn nứt toác ra thành những rãnh sâu. “Là Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong có chứng nhận an toàn của Thần Kim Quy!”
Hắn vung tay phải lên, chiếc vuốt rùa cổ đại bay ngược trở lại vào tay hắn, bùng lên luồng thần lực màu xanh lam đậm.
“Đỡ một chiêu này của nhà khảo cổ học đi!”
Thẩm Mặc chém mạnh chiếc vuốt rùa xuống. Một luồng kiếm khí khổng lồ hình mai rùa, mang theo sức mạnh dời non lấp bể của hệ Thủy, xé rách không khí lao thẳng về phía Cơ Vô Mệnh.
Cơ Vô Mệnh hoảng hốt dùng Nghịch Mệnh Đồng Bản chắn trước ngực.
*UỲNH!!!*
Đồng xu đen kịt nổ tung thành trăm mảnh, Cơ Vô Mệnh hét lên một tiếng thảm thiết, cơ thể gã bị đánh bay vút ra xa, đập sập hoàn toàn một góc của Cửu Trùng Đài, bị hàng vạn khối gạch đá cổ đè nặng lên người.
“Đi thôi! Nơi này sắp sập thật rồi!”
Thẩm Mặc không thèm nhìn kết quả, hắn lướt nhanh như một tia chớp vàng, bế bổng Đường Dao lên. Đôi cánh Chim Lạc rực sáng xé toạc màn đêm, đưa hai người bay vút lên bầu trời cao, tránh xa khỏi Cửu Trùng Đài đang sụp đổ rầm rầm như một ngôi nhà bằng quân bài vị. Dưới chân họ, khói bụi mịt mù bốc lên che khuất vạn vật, chôn vùi tất cả những tội ác và dã tâm của một kỷ nguyên mạt pháp vào lòng đất sâu thẳm.