Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 46: Đột phá Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong

Cập nhật lúc: 2026-06-25 16:13:59 | Lượt xem: 2

Một cơn bão chướng khí màu đỏ tía đột ngột quét qua đỉnh Nghĩa Lĩnh, kéo theo những đám mây đen cuồn cuộn như mực đổ, che lấp hoàn toàn ánh trăng yếu ớt của đêm mạt pháp. Giữa tiếng sấm rền rĩ vang lên từ những tầng mây thấp, một điềm báo kỳ lạ xuất hiện: không khí bỗng dưng thoang thoảng mùi hương thanh khiết của hoa quỳnh nở muộn, nhưng ngay sau đó lại bị lấn át bởi mùi rỉ sét tanh nồng của đồng cổ bị chôn vùi dưới lòng đất vạn năm. Dòng thời gian xung quanh vách đá dường như đang bị kéo căng ra như một sợi dây thun quá cỡ, phát ra những tiếng “co kéo” vô hình trong hư không. Đây là dấu hiệu cho thấy thiên đạo đang cực kỳ khó ở sau cú bẻ khóa lịch sử của một kẻ vô sỉ nào đó.

*Bịch!*

Thẩm Mặc đáp xuống một vách đá nhô ra sát rìa núi, hai chân vừa chạm đất đã lảo đảo suýt chút nữa là cắm đầu xuống vực sâu vạn trượng bên dưới. Đôi cánh Chim Lạc rực rỡ sau lưng hắn sau khi tiêu hao sạch sẽ chút năng lượng cuối cùng liền hóa thành những đốm sáng vàng lấp lánh, tan biến vào hư không như đom đóm gặp gió bão.

“Khụ… khụ…”

Hắn gập người phun ra một ngụm máu đen kịt đầy tạp chất, lồng ngực phập phồng như một cái ống bễ rách nát. Mái tóc của hắn, vốn đã bạc trắng một nửa sau chuyến du hành trước, nay dưới sự tàn phá của luồng phản phệ khủng khiếp, từng sợi đen cuối cùng cũng nhanh chóng phai màu. Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, một mái tóc trắng xóa như sương tuyết đã hiện ra, bay phần phật trong gió độc như một vị ma thần cổ đại bước ra từ cấm địa.

“Cậu… cậu có sao không? Nhìn cậu bây giờ chẳng khác nào một ông cụ non sắp xuống lỗ cả!”

Đường Dao vội vàng từ trên lưng hắn tuột xuống, đôi tay thon thả run rẩy đỡ lấy bả vai rách nát của Thẩm Mặc. Khuôn mặt thanh tú của cô nàng lúc này vừa tái nhạt vì kiệt sức, vừa tràn ngập sự hốt hoảng và xót xa không hề che giấu.

“Bà chị… khụ… nói năng cho cẩn thận.” Thẩm Mặc hé miệng cười một cái, hàm răng dính đầy máu tươi trông cực kỳ thê thảm nhưng giọng điệu thì vẫn vô sỉ như thường: “Tôi đây là đang thị phạm phong cách ‘lãng tử bạc đầu’ đang hot trên mạng đấy. Chưa kịp lấy vợ mà tóc đã trắng thế này, sau này đi xem mắt chắc người ta tưởng tôi dắt cháu gái đi dạo mất. Mà cô nói xem, cái mộ cổ nào đẹp nhất Thần Châu để tôi còn đặt chỗ trước?”

“Cậu còn đùa được nữa à?!” Đường Dao tức đến đỏ cả mắt, bàn tay siết chặt lấy vai hắn: “Kinh mạch của cậu rạn nứt hết rồi! Linh lực trong người đang hỗn loạn như một nồi lẩu thập cẩm bị đun quá lửa kia kìa!”

Thẩm Mặc không trả lời, ánh mắt hắn vượt qua bả vai cô, nhìn chằm chằm xuống thung lũng bên dưới.

Nơi đó, Cửu Trùng Đài khổng lồ của Thái Thượng Vô Cực Giáo đã sụp đổ hoàn toàn thành một đống gạch vụn khổng lồ, bụi đất bốc lên cao hàng trăm mét như một đám mây nấm. Thế nhưng, nghi thức tế đàn bị lỗi kia không hề dừng lại một cách yên bình. Luồng linh lực khổng lồ được rút ra từ long mạch Nghĩa Lĩnh, trộn lẫn với tà thuật hiến tế màu đỏ xám của Cơ Vô Mệnh, lúc này đang phun trào ngược lên trời như một vòi rồng năng lượng khổng lồ, rít lên những tiếng gào rú chói tai.

Trong thức hải của Thẩm Mặc, Tuế Nguyệt Đồng Bản rỉ sét bỗng dưng xoay tròn điên cuồng. Nó phát ra một luồng khao khát vô cùng mãnh liệt, giống như một gã chết đói ba ngày nhìn thấy một bàn tiệc buffet năm sao miễn phí.

“Đường đại tiểu thư, cô có tin vào câu ‘trời đánh tránh bữa ăn’ không?” Thẩm Mặc liếm liếm vết máu trên môi, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm: “Một cột sạc dự phòng siêu to khổng lồ thế kia, nếu không tranh thủ ‘hôi của’ một chút thì thật là có lỗi với tổ tiên, có lỗi với Thần Kim Quy và đặc biệt là có lỗi với cái mạng nhỏ chỉ còn vài năm thọ nguyên của tôi!”

“Cậu điên rồi! Đó là tà lực hỗn hợp, bên trong toàn là tử khí và oán niệm của những kẻ bị hiến tế! Cậu nạp thứ đó vào người là tự sát đấy!” Đường Dao hét lên, cố gắng kéo hắn lùi lại.

“Không thử thì cũng là chờ chết.” Thẩm Mặc lắc đầu, ánh mắt bỗng trở nên kiên định đến đáng sợ: “Chúc Đồng Quyết của tôi cần một lượng năng lượng khổng lồ để đột phá đến mức tối cao. Bình thường tu luyện thì có mà đến kiếp sau tôi mới rèn nổi Hoàng Đồng Cốt. Hôm nay, tôi quyết định chơi một vố lớn!”

Nói xong, Thẩm Mặc không đợi Đường Dao ngăn cản, lập tức ngồi xếp bằng xuống vách đá. Hắn cắn đầu ngón tay, vẽ một đường bùa chú thời gian đơn giản lên mặt Tuế Nguyệt Đồng Bản rồi ném mạnh nó ra không trung.

*Keng!*

Tiếng đồng xu va chạm vào hư không vang lên thanh tao. Ngay lập tức, một lực hút khủng khiếp bùng nổ. Cột sáng năng lượng đỏ xám dưới thung lũng như tìm được lối thoát, lập tức bị bẻ cong một góc chín mươi độ, hóa thành một con rồng xám khổng lồ lao thẳng về phía vách đá, chui tọt vào đỉnh đầu Thẩm Mặc.

“Áaaaa!!!”

Tiếng gào thét đau đớn của Thẩm Mặc vang vọng khắp núi rừng Nghĩa Lĩnh.

Luồng tà lực bạo ngược tràn vào kinh mạch hắn như một dòng đồng nóng chảy vạn độ, thiêu rụi mọi thứ trên đường đi của nó. Da thịt toàn thân Thẩm Mặc nứt toác ra như đất sét gặp hạn hán, từng vệt máu tươi vừa chảy ra đã lập tức bị nhiệt độ cao hóa thành làn khói đỏ nhạt. Đầu óc hắn ong ong, oán niệm của vạn linh bị hiến tế như muốn xé rách linh hồn hắn thành trăm mảnh.

“Lão già mũi trâu kia… ăn cái gì mà linh lực hôi thế không biết… Toàn mùi mắm tôm quá hạn!” Thẩm Mặc dù đau đến chết đi sống lại vẫn không quên chửi thề một câu để giữ vững lý trí.

Ngay khi Thẩm Mặc sắp sửa bị luồng tà lực kia làm cho nổ tung thành một đám sương máu, một luồng mát rượi thanh khiết đột ngột từ sau lưng truyền vào.

Đường Dao đã ngồi xuống ngay sau lưng hắn từ lúc nào. Đôi tay thon thả của cô bùng lên linh quang hệ Mộc màu xanh biếc rực rỡ, áp chặt vào hai huyệt mệnh môn sau lưng hắn. Huyết mạch Ngự Linh tộc trong người cô hoàn toàn thức tỉnh, hóa thành những sợi dây leo ánh sáng mềm mại nhưng dẻo dai, luồn lách vào từng ngõ ngách trong kinh mạch rách nát của Thẩm Mặc.

“Cậu là cái đồ báo thủ đáng ghét nhất mà tôi từng gặp!” Đường Dao cắn răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, sắc mặt cô nhanh chóng trở nên trắng bệch vì tiêu hao quá độ: “Tập trung tinh thần vận chuyển Chúc Đồng Quyết đi! Tôi sẽ làm màng lọc cho cậu! Nếu cậu dám chết ở đây, tôi thề sẽ đào cái mộ cổ rách của cậu lên rồi ném hết đồ đồng rỉ sét của cậu đi đấy!”

“Bà chị… quả nhiên là… quả pin sạc chất lượng cao nhất… tôi từng mua trên Shopee…”

Thẩm Mặc thều thào một câu, nhưng không dám phân tâm nữa. Có linh lực hệ Mộc của Đường Dao làm chất xúc tác và màng lọc, toàn bộ tử khí và oán niệm màu xám đen trong luồng năng lượng kia đều bị giữ lại và thanh tẩy, chỉ còn lại nguồn linh lực long mạch thuần khiết nhất của đất mẹ Âu Lạc tuôn chảy vào đan điền hắn.

Hắn lập tức vận chuyển *Chúc Đồng Quyết* đến mức tối đa.

*Boong… Boong… Boong…*

Từ sâu trong cơ thể Thẩm Mặc, những tiếng gõ trầm hùng, cổ xưa bỗng dưng vang lên, nghe như tiếng gõ vào những chiếc trống đồng Đông Sơn khổng lồ từ thuở khai thiên lập địa. Mỗi một tiếng “boong” vang lên, xương cốt toàn thân hắn lại run rẩy một cách kịch liệt.

Quá trình rèn xương đúc cốt chính thức bắt đầu.

Xương cốt của Thẩm Mặc, vốn mang màu đồng xanh (thanh đồng) của Chúc Đồng Cảnh sơ kỳ, dưới sự tôi luyện của linh lực long mạch khổng lồ và ngọn lửa thời gian từ Đồng Bản, bắt đầu chuyển hóa một cách thần kỳ. Màu xanh xỉn dần biến mất, thay vào đó là một sắc vàng kim rực rỡ, ấm áp và uy nghiêm của loại đồng cổ hoàng gia – thứ hợp kim thượng hạng chỉ được dùng để đúc trống đồng cho các bậc vương giả, đế vương thời Hùng Vương khởi thủy.

Trên các dải xương sườn của hắn, những hoa văn cổ xưa bắt đầu tự động khắc sâu vào cốt cách. Đó là hình ảnh những đàn chim Lạc đang dang rộng đôi cánh bay vút lên trời cao, và hình ảnh mặt trời Đông Sơn mười bốn tia sáng rực rỡ ngự trị ngay chính giữa xương ức. Mỗi một đường nét hoa văn đều phát ra ánh sáng thần thánh, xua tan hoàn toàn những tia tử khí cuối cùng còn sót lại trong tủy xương của hắn.

“Hoàng Đồng Cốt… Thành!”

Thẩm Mặc gầm nhẹ một tiếng.

*OÀNG!!!*

Một luồng hào quang vàng kim rực rỡ như mặt trời ban trưa từ cơ thể hắn bùng nổ ra xung quanh, quét sạch mọi chướng khí đỏ tía và mây đen trong vòng bán kính một dặm. Sức mạnh của cú đột phá mạnh mẽ đến mức hất văng cả những tảng đá ngàn cân xung quanh vách núi xuống vực sâu.

Thẩm Mặc chính thức bước vào **Chúc Đồng Cảnh Đỉnh Phong**!

Thân thể hắn lúc này sừng sững như một pho tượng thần bằng đồng vàng nguyên chất, da thịt phát ra ánh hoàng kim mờ ảo, lục phủ ngũ tạng kiên cố đến mức đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm. Không chỉ vậy, tàn lực của Lạc Vũ Cảnh trong người hắn cũng được lấp đầy một cách hoàn mỹ. Đôi cánh Chim Lạc sau lưng hắn một lần nữa xòe rộng, nhưng lần này không còn xơ xác nữa mà bùng cháy bằng ngọn lửa vàng kim rực rỡ, hoa văn mặt trời Đông Sơn trên lông vũ xoay tròn phát ra tiếng sấm rền vang như muốn chấn nát cả bầu trời đêm mạt pháp.

“Phù… cuối cùng cũng nâng cấp xong cấu hình.” Thẩm Mặc đứng dậy, phủi phủi lớp thanh y rách nát nay đã bị nhuộm vàng bởi linh quang, tự giễu: “Bây giờ mà có kẻ nào cầm dao chém tôi, chắc con dao đó sẽ bị mẻ làm đôi, còn tôi thì chỉ bị ngứa một chút thôi nhỉ?”

Đường Dao ngồi bệt dưới đất, thở hổn hển, nhưng đôi mắt phượng sắc sảo của cô lúc này lại sáng rực lên khi nhìn thấy sự biến đổi của hắn: “Cậu… cậu thực sự làm được rồi. Tên quái vật này…”

“Chưa xong đâu bà chị.” Ánh mắt Thẩm Mặc đột ngột lạnh lùng, hắn nhìn chằm chằm xuống đống đổ nát của Cửu Trùng Đài bên dưới: “Lão già bẻ khóa lỗi kia… vẫn chưa chịu chết đâu.”

*ĐOÀNG!!!*

Như để chứng minh cho lời nói của hắn, đống gạch đá cổ dưới thung lũng đột ngột nổ tung. Đá hộc bay tứ tung, tử khí màu đen kịt như mực từ dưới lòng đất phun trào ra ngoài.

Từ trong đống đổ nát, một bóng người thê thảm đến mức không thể nhận ra đang từ từ bò lên.

Đó chính là Cơ Vô Mệnh.

Thế nhưng, vị Giáo chủ nho nhã, khí chất xuất trần của Thái Thượng Vô Cực Giáo trước đây giờ đã biến mất hoàn toàn. Nửa thân dưới của gã đã bị Cửu Trùng Đài sụp đổ nghiền nát thành một đống thịt vụn bét nhè, cánh tay phải bị chém đứt sát bả vai, máu đen chảy ròng ròng. Gương mặt gã biến dạng, một bên mắt bị vỡ nát, bên mắt còn lại trợn trừng đầy tơ máu, nhìn chằm chằm lên vách núi nơi Thẩm Mặc đang đứng bằng ánh mắt tràn ngập sự điên cuồng, oán hận và tuyệt vọng tột cùng.

Gã đã hoàn toàn thất bại. Tế đàn bị phá hủy, phân thân bị tiêu diệt, bản thể trọng thương đến mức sắp sửa dầu hao đèn tắt. Thế nhưng, dã tâm của một kẻ muốn nghịch thiên cải mệnh làm sao có thể dễ dàng dập tắt như vậy?

“Kẻ trộm thời gian… Khụ… Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao?!” Cơ Vô Mệnh gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau: “Ngươi dám cướp đi linh lực của ta… dám phá hủy đại kế cứu thế của ta! Ta có phải xuống địa ngục, cũng phải kéo ngươi theo!”

“Lão già, nhìn lại mình đi.” Thẩm Mặc đứng trên vách đá nhìn xuống, giọng điệu tràn đầy sự mỉa mai: “Nửa người dưới của ông đã biến thành nhân bánh mỳ kẹp thịt rồi, còn muốn kéo ai đi cùng nữa? Hay là để tôi gọi xe cứu thương cho ông nhé? À quên, thời này làm gì có sóng điện thoại.”

“Câm miệng! Tên nghịch tặc vô sỉ!”

Cơ Vô Mệnh điên cuồng rít gào. Gã dùng bàn tay trái còn lại, run rẩy móc từ trong ngực áo ra một mảnh vỡ màu đen kịt. Đó chính là mảnh vỡ cuối cùng của *Nghịch Mệnh Đồng Bản* – đồng xu thời gian màu đen đối lập với Tuế Nguyệt Đồng Bản của Thẩm Mặc.

“Hôm nay, ta dùng huyết mạch của bản thân, hiến tế ba ngàn năm tu vi, mở ra Nghịch Mệnh Chi Môn! Thẩm Mặc, ta sẽ đợi ngươi ở mốc thời gian tiếp theo! Ngươi tuyệt đối không bao giờ cứu được Thần Châu đâu!”

Cơ Vô Mệnh gầm lên một tiếng thê thảm, bàn tay trái bóp nát mảnh đồng xu đen kịt, đồng thời tự bạo hoàn toàn phần đan điền còn sót lại của mình.

*BÙM!!!*

Một luồng máu đen kịt bùng nổ, vẽ nên một trận đồ tà ác, quỷ dị giữa không trung. Sức mạnh tự bạo của một cường giả Bá Vương Cảnh dù đã tàn phế vẫn khủng khiếp vô song. Không gian phía sau Cơ Vô Mệnh đột ngột rạn nứt, lộ ra một vết rách thời không xám xịt, lạnh lẽo và đầy rẫy những dòng chảy hỗn loạn – đây chính là tàn dư từ sức mạnh của Tuế Nguyệt Chi Nhãn trước đó chưa kịp khép lại.

Luồng lực hút kinh hoàng từ vết rách bắt đầu kéo cơ thể tàn phế của Cơ Vô Mệnh vào trong. Gã muốn mượn vết rách này để đào tẩu vào dòng sông thời gian!

“Muốn chạy trốn để làm phần hai à? Mơ đi cưng!”

Thẩm Mặc trợn mắt. Hắn biết rõ, nếu để gã chạy thoát vào quá khứ hoặc tương lai, gã sẽ trở thành một quả bom hẹn giờ cực kỳ nguy hiểm, liên tục quấy phá và thay đổi nhân quả của hắn.

Hắn dậm mạnh chân phải xuống vách đá.

*RẮC!!!*

Toàn bộ vách đá Nghĩa Lĩnh nứt toác ra làm đôi dưới sức mạnh khủng khiếp của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong. Thân hình Thẩm Mặc hóa thành một luồng sáng vàng kim hình mũi tên, lao vút đi với tốc độ vượt qua cả âm thanh. Đôi cánh Chim Lạc sau lưng hắn đập mạnh, đẩy tốc độ của hắn lên tới mức cực hạn.

Chỉ trong một cái chớp mắt, hắn đã áp sát vết rách thời không, xuất hiện ngay trước mặt Cơ Vô Mệnh đang bị hút vào trong.

“Để lại một cánh tay nữa rồi cút!”

Thẩm Mặc gầm lên, nắm đấm tay phải của hắn co lại, toàn bộ sức mạnh của Hoàng Đồng Cốt rực sáng ánh vàng kim bộc phát. Luồng linh lực khổng lồ ngưng tụ phía trước nắm đấm của hắn, hóa thành một hư ảnh chiếc Trống Đồng khổng lồ dài tới mười trượng, mang theo tiếng sấm rền vang dội thiên địa.

“Chúc Đồng Quyền… Phá Thiên!”

*UỲNH CHÚA!!!*

Nắm đấm của Thẩm Mặc nện thẳng vào lồng ngực của Cơ Vô Mệnh ngay trước khi gã kịp chui tọt vào vết rách.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động khắp dãy núi Nghĩa Lĩnh. Không gian xung quanh vết rách vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ như những mảnh gương vỡ. Sức mạnh dời non lấp bể từ Hoàng Đồng Cốt nện xuống, khiến toàn bộ phần thân thể còn lại của Cơ Vô Mệnh lập tức bị đánh thành một đám sương máu đỏ đậm giữa không trung.

“Aaa!!!”

Tiếng hét thảm thiết của Cơ Vô Mệnh vang lên đầy tuyệt vọng. Thế nhưng, tàn hồn và phần đầu của gã, nhờ sức che chở cuối cùng của mảnh vỡ Nghịch Mệnh Đồng Bản đen kịt, vẫn kịp thời bị luồng lực hút không gian nuốt chửng vào sâu trong vết rách xám xịt.

Trước khi vết rách khép lại hoàn toàn, tiếng cười điên dại, oán độc của gã vẫn kịp vọng lại từ kẽ hở thời gian, lọt vào tai Thẩm Mặc:

“Thẩm Mặc… Ngươi không giết được ta đâu… Ta sẽ đợi ngươi… ở mốc thời gian tiếp theo… Hãy tận hưởng… những ngày tháng cuối cùng của Thần Châu đi… Ha ha ha…”

*Vút!*

Vết rách thời không khép lại hoàn toàn, không gian xung quanh thung lũng Nghĩa Lĩnh đột ngột trở lại vẻ tĩnh lặng chết chóc. Chỉ còn lại những làn khói xám nhạt và mùi máu tanh nồng nặc lảng vảng trong không khí.

Thẩm Mặc đáp xuống mặt đất đầy gạch vụn, nắm đấm tay phải của hắn vẫn còn vương lại vài giọt máu đen kịt của Cơ Vô Mệnh. Hắn thở dốc, mái tóc trắng xóa khẽ lay động trong gió đêm. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định nơi vết rách vừa biến mất, khóe miệng khẽ giật giật:

“Mẹ kiếp, đúng là dai như đỉa đói. Đã bị đánh đến mức chỉ còn cái đầu và linh hồn rách nát mà vẫn còn gáy to thế được. Lần sau gặp lại, tôi thề sẽ dùng cái trống đồng này để giã gã thành tương ớt mới thôi.”

Đường Dao lúc này cũng đã lướt tới bên cạnh hắn, nhìn khoảng không trống rỗng bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng: “Cậu ta… trốn thoát rồi sao? Hắn đi về đâu?”

“Vết rách thời không kia rất hỗn loạn, gã lại tự bạo đan điền, dù có trốn thoát thì cũng chỉ còn là một tàn hồn tàn phế, không biết bị văng đến kỷ nguyên nào đâu.” Thẩm Mặc thu hồi đôi cánh sau lưng, quay sang nhìn Đường Dao, nhún vai một cái đầy bất đắc dĩ: “Nhưng có một điều chắc chắn… cuộc chơi này của chúng ta mới chỉ kết thúc bản thử nghiệm (Beta) thôi. Bản chính thức (Official) với độ khó ác mộng… vẫn còn đang chờ chúng ta ở phía trước.”

Hắn ngước nhìn bầu trời đêm Nghĩa Lĩnh đang dần tự chữa lành những vết rách, gió bão bắt đầu tan đi, để lộ ra những ngôi sao lấp lánh của bầu trời cổ xưa. Thẩm Mặc nắm chặt Tuế Nguyệt Đồng Bản trong tay, khẽ mỉm cười.

Dù tương lai có tăm tối đến đâu, dù kẻ địch có mạnh mẽ thế nào, thì “Tuế Nguyệt Đạo Tặc” hắn… chưa bao giờ biết sợ là gì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8