Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 40: Trận chiến phòng ngự đầu tiên
Một cú xóc nảy đến mức muốn văng cả não ra ngoài đột ngột kéo gạt đi chút ý thức mơ hồ cuối cùng của Thẩm Mặc. Chiếc xe dã ngoại bọc thép dã chiến gầm rú như một con thú kim loại điên cuồng, lao vun vút qua những khúc cua tử thần trên cung đường đèo mạn Tây Bắc. Tiếng sấm sét ngoài trời nổ oành oành, hòa cùng tiếng mưa xối xả đập vào kính chắn gió tạo nên một bản nhạc giao hưởng của ngày tận thế.
“Cái tên khốn kiếp nhà cậu! Tỉnh lại cho tôi!”
Đường Dao hét lên, hai tay ghì chặt lấy vô lăng đang rung bần bật như muốn rụng ra. Đôi mắt phượng của cô đỏ ngầu vì căng thẳng và thiếu ngủ. Phía sau xe, Thẩm Mặc nằm co quắp trên băng ghế, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ, mái tóc bạc trắng rũ rượi xơ xác xõa đầy trên tấm nệm da. Thân thể hắn lạnh ngắt, nhưng ngay giữa lồng ngực, chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản rỉ sét bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng rít chói tai như kim loại ma sát.
Một luồng sáng đỏ sậm quỷ dị, mang theo mùi tanh tưởi của máu và sự mục nát, đột ngột phun ra từ khe hở của đồng xu cổ. Luồng tử khí này hung hãn vô cùng, vừa xuất hiện đã điên cuồng cắn xé quầng sáng vàng kim hộ thể yếu ớt xung quanh Thẩm Mặc. Chỉ trong vài nhịp thở, tử khí ngưng tụ thành một làn sương mù dày đặc, lơ lửng ngay trong cabin xe.
Trong làn sương mù ấy, một ảo ảnh kinh hoàng hiện lên rõ mồn một. Đó là thung lũng Hoang Cổ quen thuộc – nơi trú ngụ của bộ tộc Trường Sinh Tử. Nhưng lúc này, bầu trời nơi đó đen kịt như mực, một vết rách khổng lồ màu tím sẫm đang hoác miệng hút cạn sinh khí của đất trời, và dưới mặt đất, hàng vạn yêu thú biến dị với đôi mắt đỏ ngầu đang điên cuồng tràn xuống từ các vách đá, muốn san phẳng toàn bộ thung lũng.
Ý thức của Thẩm Mặc rúng động dữ dội trong thức hải rách nát. Hắn nhìn thấy rõ ràng cái chết đang chực chờ nuốt chửng cậu học trò nhỏ và những con người nguyên thủy tội nghiệp kia.
*Trầm Uyên! Ngươi muốn chơi trò nhổ cỏ tận gốc, diệt sạch nhân quả của ta ngay từ thuở sơ khai sao?*
Nỗi phẫn nộ tột cùng bùng lên lấn át cả cơn đau thể xác. Thẩm Mặc hiểu rằng nếu bộ tộc kia bị xóa sổ vào lúc này, lịch sử Âu Lạc Thần Châu sẽ bị viết lại, Đường Dao ở hiện tại sẽ tan biến vào hư vô, và chính hắn cũng sẽ bị kẹt lại trong một nghịch lý thời gian không lối thoát. Hắn thà đánh cược một lần nữa, chứ tuyệt đối không chịu ngồi chờ chết như một món đồ cổ rỉ sét trong tủ kính.
“Muốn tuyệt diệt tương lai của tôi? Mơ đi!”
Thẩm Mặc rống lên trong tâm thức. Hắn không màng đến việc cơ thể Chúc Đồng Cảnh của mình đang rách nát, cưỡng ép vận chuyển chút linh lực hệ Mộc ít ỏi còn sót lại từ quả Trường Sinh, điên cuồng kích hoạt Tuế Nguyệt Đồng Bản. Hắn muốn phân tách thần hồn, thực hiện một chuyến “Ý thức chiếu rọi” vượt thời không.
“Thẩm Mặc! Cậu định làm cái quái gì thế hả?!” Đường Dao nhìn qua gương chiếu hậu, thấy thần sắc hắn đột ngột đại biến, cả người run rẩy dữ dội liền kinh hãi hét lên.
“Tôi phải đi check var quá khứ một lát… Cô giữ chắc tay lái, đừng để chúng ta lao xuống vực!”
Giọng nói của Thẩm Mặc vang lên trong đầu Đường Dao đầy mệt mỏi nhưng không thiếu phần lỳ lợm. Ngay sau đó, một vệt sáng vàng kim từ trán hắn vút ra, xuyên qua làn sương mù tử khí, lao thẳng vào hư không thời gian, bỏ lại thân xác bất động và tiếng hét bất lực của Đường đại tiểu thư vang vọng trong cabin xe dầm dề mưa bão.
***
Tại kỷ nguyên Hoang Cổ, bầu trời thung lũng sụp đổ xuống như một tấm vải liệm màu đen.
Tiếng gầm rú của vạn thú hồng hoang vang vọng khắp các vách đá dựng đứng, tạo nên những đợt dư chấn khiến đất đá rơi rụng rào rào. Đàn yêu thú bị nhiễm tử khí từ Tuế Nguyệt Chi Nhãn đã hoàn toàn mất đi lý trí. Những con khỉ khổng lồ sáu tay toàn thân mọc đầy gai độc, những con giao long cụt sừng mang theo dòng nước đen ngòm hôi thối, cùng hàng vạn dị thú dị hình dị trạng đang điên cuồng lao xuống từ đỉnh núi. Chúng không còn săn mồi để sinh tồn, mà như một công cụ hủy diệt được điều khiển bởi ý chí tối tăm ngoài vũ trụ, mục tiêu duy nhất là san bằng mọi dấu vết của sự sống loài người tại nơi này.
Trước đài đá cao nhất của bộ tộc, thiếu niên Trường Sinh Tử đứng sừng sững dưới cơn mưa sấm chớp.
Gã không còn là đứa trẻ dã thú gầy gò, run rẩy trốn sau lưng Sư tôn ngày nào. Trải qua những ngày tháng tu luyện khắc khổ theo Lạc Hồng Hô Hấp Quyết, khí chất của gã đã có một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất. Khải Huyết Cảnh đỉnh phong bộc phát toàn diện, luồng khí huyết nóng rực như lò lửa luân chuyển khắp kinh mạch gã. Dưới lớp da thú thô sơ, những vảy rồng mờ nhạt màu hoàng kim ẩn hiện dọc theo hai cánh tay và bả vai, tỏa ra uy áp của dòng máu Long tộc kiêu hãnh.
Phía sau gã là chiếc Trống Đồng đầu tiên của nhân loại, được đúc bằng đồng đen nguyên chất dưới sự chỉ dẫn tỉ mỉ của Thẩm Mặc trước khi hắn rời đi. Trên mặt trống, những hoa văn hình mặt trời mười hai cánh và đàn chim Lạc đang sải cánh bay lượn lấp lánh ánh sáng kim loại thô sơ nhưng tràn đầy linh tính.
“Đồng bào! Chiến sĩ! Không được lùi bước!”
Trường Sinh Tử gầm lên, giọng nói non nớt giờ đây chứa đựng một sức nặng vạn quân. Gã vung cánh tay rắn chắc, cầm lấy một khúc xương đùi Linh Báo khổng lồ, dùng hết sức bình sinh gõ mạnh vào tâm chiếc Trống Đồng cổ đại.
*Tùng!*
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên, chấn động cả màng nhĩ của vạn thú. Một làn sóng âm màu vàng nhạt, mang theo hơi thở của đất mẹ hồng hoang, đột ngột lan tỏa từ mặt trống, hóa thành một màng chắn linh lực khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ thung lũng phía sau.
*Tùng! Tùng! Tùng!*
Tiếng trống dồn dập vang lên liên hồi. Đàn yêu thú đi đầu đâm sầm vào màng chắn linh lực, tạo ra những tiếng nổ *ầm ầm* kinh thiên động địa. Sức mạnh phản chấn khiến hàng trăm con thú biến dị thịt nát xương tan, máu đen phun tung tóe. Các chiến sĩ bộ tộc đứng phía dưới thấy vậy liền phấn khởi reo hò, cầm chặt giáo tre, cung đá trong tay, sẵn sàng quyết tử.
Thế nhưng, tử khí màu tím đen từ vết rách trên bầu trời quá mức nồng đậm. Nó như những xúc tu vô hình, bám chặt lấy màng chắn linh lực và bắt đầu ăn mòn nó. Những vệt đen kịt như mạng nhện nhanh chóng lan rộng trên quầng sáng vàng nhạt.
“Hự!”
Trường Sinh Tử lồng ngực nghẹn lại, một ngụm máu tươi trào ra nơi khóe miệng. Sức ép từ tử khí truyền qua tiếng trống, chấn động thẳng vào lục phủ ngũ tạng của gã. Phía sau gã, hàng chục chiến sĩ bộ tộc có tu vi yếu hơn không chịu nổi áp lực tinh thần khủng khiếp này, đồng loạt thổ huyết ngã quỵ xuống đất, co giật liên hồi.
“Không thể… không thể gục ngã vào lúc này!” Trường Sinh Tử nghiến chặt răng đến mức bật máu, gân xanh nổi đầy trên trán. Gã cố gắng nâng khúc xương thú lên một lần nữa, nhưng hai cánh tay đã run rẩy kịch liệt, huyết mạch Khải Huyết Cảnh trong người gã đang có dấu hiệu hỗn loạn, tùy thời có thể nổ tung.
Đúng vào khoảnh khắc màng chắn linh lực xuất hiện một vết nứt lớn và một con cự thú sáu tay chuẩn bị thò móng vuốt khổng lồ vào bên trong, không gian phía trên đài đá bỗng nhiên vỡ ra một khe hở nhỏ.
Một luồng sáng vàng kim dịu nhẹ, mang theo hơi thở thời không cổ kính và ấm áp, đột ngột giáng xuống, bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của Trường Sinh Tử.
Từ trong luồng sáng ấy, một bóng người bước ra.
Đó là Thẩm Mặc. Nhưng hắn lúc này không có thực thể bằng xương bằng thịt. Thần hồn của hắn ở trạng thái bán trong suốt, tà áo thanh y bay lượn hư ảo giữa cơn bão cát, mái tóc bạc trắng bay múa tựa như một vị Anh Linh bước ra từ những trang sử ký cổ xưa nhất. Dù chỉ là một sợi ý thức chiếu rọi, nhưng uy áp của “Tuế Nguyệt Đạo Tặc” vẫn khiến không gian xung quanh đài đá lập tức đông cứng lại, đẩy lùi toàn bộ tử khí đang xâm lấn.
Trường Sinh Tử trợn tròn mắt, nước mắt rưng rưng, gào lên đầy nghẹn ngào:
“Sư tôn! Người không bỏ rơi chúng con!”
Thẩm Mặc liếc nhìn cậu học trò nhỏ, dù trong lòng vô cùng xót xa nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm khắc, lớn tiếng mắng:
“Tập trung tinh thần cho ta! Khóc lóc cái gì, ta còn chưa chết để ngươi khóc tang đâu! Nghe cho kỹ, hiện tại ta chỉ là một sợi ý thức chiếu rọi vượt thời gian, không thể trực tiếp dùng tay chân đập chết lũ quái vật này cho ngươi được. Nhưng ta sẽ là tai mắt, là nhịp điệu của ngươi. Hãy vận hành Lạc Hồng Hô Hấp Quyết, để huyết mạch của ngươi hòa cùng nhịp đập của đất trời!”
Trường Sinh Tử nghe vậy liền chấn động tinh thần. Gã hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, ép bản thân quên đi cơn đau đớn toàn thân, bắt đầu điều hòa nhịp thở theo đúng tần số mà Sư tôn từng truyền dạy. Một luồng linh khí ấm áp từ hư không bỗng nhiên tuôn vào cơ thể gã, xoa dịu những kinh mạch đang rách nát.
Thẩm Mặc đứng bên cạnh chiếc Trống Đồng, đôi mắt sâu thẳm rực sáng ánh vàng kim. Hắn khẽ vung tay, kích hoạt năng lực quy luật thời gian của Tuế Nguyệt Đồng Bản từ xa.
Trong tích tắc, một quầng sáng thời gian vô hình bao phủ toàn bộ thung lũng. Đối với bộ tộc Hoang Cổ, mọi thứ vẫn bình thường, nhưng đối với đàn yêu thú biến dị bên ngoài, dòng thời gian của chúng đột ngột bị kéo chậm lại gấp mười lần. Những cú vồ mồi dũng mãnh, những luồng chưởng lực tím đen đầy sát khí bỗng chốc trở nên chậm chạp như sên bò trong mắt Trường Sinh Tử.
Ngược lại, dòng linh khí hỗn loạn trong không khí dưới sự tác động của Thẩm Mặc lại được “gia tốc” ngưng tụ, điên cuồng đổ dồn vào chiếc Trống Đồng Đông Sơn, khiến mặt trống phát ra những tiếng rung tự nhiên đầy uy lực.
“Trường Sinh! Nhìn rõ chưa? Kẻ thù tuy đông nhưng nhịp điệu của chúng đã loạn!” Thẩm Mặc nghiêm giọng chỉ điểm. “Bây giờ, nghe theo khẩu lệnh của ta! Gõ vào tâm trống – nhịp điệu của sấm sét! Gõ vào vành ngoài – nhịp điệu của gió bão! Gõ!!!”
Trường Sinh Tử mở bừng mắt, ánh mắt gã rực lửa chiến ý. Gã không còn chút do dự nào, vung khúc xương thú lao về phía trước.
*Tùng!*
Khúc xương nện thẳng vào tâm trống. Một luồng sét vàng kim khổng lồ từ mặt trống phóng thẳng lên trời, sau đó hóa thành hàng vạn tia sét nhỏ giáng xuống đầu đàn yêu thú đang bị làm chậm ngoài màng chắn.
*Cộc! Cộc! Tùng!*
Trường Sinh Tử di chuyển linh hoạt, khúc xương thú gõ liên tục vào vành ngoài của trống đồng, nơi khắc hình những con chim Lạc đang bay. Một cơn lốc xoáy linh lực khổng lồ, mang theo những lưỡi dao gió sắc lẹm rực sáng ánh vàng, quét qua chiến trường như một chiếc máy nghiền thịt khổng lồ.
Bản hùng ca Đông Sơn thực thụ lần đầu tiên được tấu lên giữa kỷ nguyên Hoang Cổ hoang dã. Tiếng trống không còn là những âm thanh thô sơ nữa, mà nó đã hòa quyện với quy luật thời gian của Thẩm Mặc và huyết mạch Long tộc của Trường Sinh Tử.
Sóng âm vàng rực lan tỏa đến đâu, tử khí màu tím đen trên người đàn yêu thú lập tức bị thanh tẩy đến đó. Những con cự thú gào thét thảm thiết khi tà lực của Trầm Uyên bị ánh sáng của Trống Đồng Đông Sơn thiêu rụi. Thân thể chúng nhanh chóng khô héo, hóa thành những làn khói đen rồi tan biến hoàn toàn vào hư vô, không để lại một chút dấu vết.
Hàng vạn yêu thú biến dị, vốn là cơn ác mộng có thể dễ dàng hủy diệt cả một kỷ nguyên, lúc này lại bị hai thầy trò phối hợp nhịp nhàng quét sạch như quét rác. Chiến sĩ bộ tộc Hoang Cổ há hốc mồm kinh ngạc, rồi sau đó bùng nổ ra những tiếng reo hò vang dội cả đất trời.
“Thần nhân vạn tuế! Sư tôn vạn tuế!”
Họ quỳ sụp xuống đất, hướng về phía đài đá cao, nơi hình bóng bán trong suốt của Thẩm Mặc đang l lửng giữa không trung mà dập đầu tôn thờ như một vị Thần hộ mệnh vĩ đại nhất.
Trường Sinh Tử thở dốc, mồ hôi đầm đìa nhưng khuôn mặt rạng rỡ nụ cười chiến thắng. Gã quay sang nhìn Sư tôn, định báo cáo chiến tích, nhưng nụ cười trên môi gã lập tức cứng đờ.
Hình bóng bán trong suốt của Thẩm Mặc lúc này đang xuất hiện vô số vết rạn nứt chằng chịt như thủy tinh sắp vỡ. Ánh sáng vàng kim xung quanh hắn mờ nhạt đi trông thấy, linh thể của hắn bắt đầu tiêu tán thành những đốm sáng nhỏ li ti bay vào hư không. Việc cưỡng ép phân tách thần hồn và can thiệp vào quy luật thời gian ở quá khứ khi cơ thể hiện tại đang trọng thương đã khiến tinh thần lực của hắn bị quá tải nghiêm trọng.
Thẩm Mặc không nhìn cậu học trò, mắt hắn đăm đăm hướng về phía bầu trời đen kịch.
Ở đó, vết rách thời không tuy đã khép lại phần nào sau khi thú triều bị diệt, nhưng nó không biến mất hoàn toàn. Một ký hiệu hình con mắt màu tím sẫm, lạnh lẽo và đầy oán hận, đã vĩnh viễn khắc sâu trên tầng mây đen của Hoang Cổ.
*Trầm Uyên… Ngươi đã khóa chặt mốc tọa độ này rồi sao?* Thẩm Mặc thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một nỗi lo âu cực lớn.
“Sư tôn! Người làm sao thế này?!” Trường Sinh Tử hốt hoảng lao đến, cố gắng dùng hai tay ôm lấy chân Thẩm Mặc nhưng chỉ chạm vào khoảng không vô định.
Thẩm Mặc cúi xuống nhìn gã, khẽ thở dài, giọng nói trở nên vô cùng nghiêm túc và trầm khàn:
“Trường Sinh, nghe ta dặn đây. Trận chiến này chỉ là màn dạo đầu của một âm mưu lớn hơn rất nhiều. Kẻ đứng sau con mắt kia đã chú ý đến thời đại này, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi tiêu diệt sạch sẽ nhân loại các ngươi để ăn mòn lịch sử.”
Hắn đưa tay chỉ về hướng Đông:
“Ngươi không thể ở lại thung lũng này nữa. Hãy lập tức dẫn dắt bộ tộc di cư về phía đồng bằng sông Hồng. Nơi đó có linh mạch đất đai trù phú, có long mạch bảo hộ mạnh mẽ nhất. Hãy xây dựng Loa Thành vững chắc, đúc thêm nhiều Trống Đồng để bảo vệ đồng bào. Ngươi phải nhanh chóng mạnh lên, đạt đến Bá Vương Cảnh, thậm chí là Hùng Đế Cảnh! Có như vậy, ngươi mới có tư cách đứng cạnh ta trong trận chiến cuối cùng.”
Trường Sinh Tử nghe những lời như trăn trối của Sư tôn, nước mắt lại trào ra, nhưng gã lập tức gạt đi, quỳ thẳng người, ánh mắt kiên định chưa từng có:
“Đệ tử thề bằng cả sinh mệnh và huyết mạch của mình! Con sẽ dẫn dắt bộ tộc đến Phong Châu, xây dựng vương quốc vững mạnh nhất, chờ ngày Sư tôn trở lại!”
Thẩm Mặc nhìn cậu học trò nhỏ nay đã trưởng thành, trong lòng thoáng hiện một chút an ủi. Hắn mỉm cười đầy tự giễu:
“Hắc hắc… Đúng là cái số gánh KPI cứu thế khổ như chó mà. Thôi, ta đi đây, sếp của ta ở hiện tại chắc đang phát điên lên rồi.”
Dứt lời, thần hồn của Thẩm Mặc hoàn toàn vỡ vụn thành vạn đốm sáng vàng kim rực rỡ, xé toạc màn sương đêm của Hoang Cổ, biến mất không để lại một dấu vết.
***
“Á!!!”
Thẩm Mặc hét lớn một tiếng, cả người bật dậy như xác chết vùng dậy trên băng ghế sau của chiếc xe dã ngoại bọc thép.
Một ngụm máu đen ngòm từ cổ họng hắn phun thẳng ra phía trước, bám đầy lên tấm kính chắn gió và mặt táp-lô của xe. Thân thể hắn run lên bần bật, từng thớ cơ co rút đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Mái tóc hắn vốn đã bạc trắng phân nửa, nay lại có thêm vài sợi tóc chuyển màu xám xịt của sự lão hóa sớm.
“Thẩm Mặc! Cậu tỉnh rồi!”
Đường Dao hốt hoảng đạp phanh, chiếc xe bọc thép trượt bánh một đường dài trên mặt đường bùn lầy rồi dừng khựng lại bên mép vực sâu hoắm. Cô lập tức buông vô lăng, nhào về phía băng ghế sau, đỡ lấy bả vai lạnh ngắt của hắn, khuôn mặt tràn đầy vẻ lo lắng và giận dữ:
“Tên khốn kiếp nhà cậu! Cậu có biết mình vừa làm cái gì không hả? Nhịp tim của cậu vừa nãy đã dừng hẳn ba phút! Tôi suýt nữa đã phải chuẩn bị hòm để chôn cậu cùng đống đồ rỉ sét này rồi đấy!”
Thẩm Mặc thở dốc từng hơi nặng nhọc, khuôn mặt tái nhợt không còn một giọt máu. Hắn run rẩy đưa tay lau đi vệt máu đen nơi khóe miệng, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lúc này lại rực sáng lên một vẻ quyết liệt và điên cuồng chưa từng có.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Đường Dao, nhếch mép cười một nụ cười vô sỉ quen thuộc nhưng đầy lạnh lẽo:
“Hắc hắc… Đường đại tiểu thư, yên tâm đi, Diêm Vương chê tôi quá vô sỉ nên không thèm nhận đâu. Check var xong rồi…”
Giọng hắn đột ngột trầm xuống, mang theo một sự nghiêm túc đến đáng sợ:
“Chúng ta không thể chần chừ được nữa. Lũ quái vật ngoài vũ trụ kia đã khóa chặt tọa độ lịch sử của chúng ta rồi. Chúng sắp tìm đến thời hiện đại này. Chúng ta phải đến Tản Viên Thần Sơn ngay lập tức!”