Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 39: Lạc Vũ Cảnh: Đôi cánh Chim Lạc
Ánh sáng vàng kim từ đôi cánh khổng lồ hắt lên vách đá ẩm ướt của hang động, xua tan hoàn toàn bóng tối tịch mịch đã tồn tại hàng vạn năm. Thẩm Mặc lơ lửng giữa hư không, hai chân cách mặt đất khoảng ba thước. Cảm giác không trọng lực này không giống như khi hắn nhảy dù ở thời hiện đại, mà là một sự giải phóng tuyệt đối khỏi xiềng xích của đất mẹ.
Hắn khẽ quay đầu lại nhìn. Phía sau lưng, nơi xương bả vai kết nối với da thịt, hai luồng hào quang rực rỡ đang nhẹ nhàng phập phồng. Đó không phải là đôi cánh bằng xương bằng thịt của loài chim phàm trần, mà là sự ngưng tụ của linh khí hệ Phong tinh khiết nhất phối hợp với dòng chảy thời gian từ Tuế Nguyệt Đồng Bản. Mỗi sợi lông vũ đều được dệt bằng những sợi tơ ánh sáng vàng óng, trên bề mặt khắc họa chi tiết những hoa văn mặt trời Đông Sơn xoay tròn chậm rãi, tỏa ra một luồng dao động cổ kính và trang nghiêm. Khi hắn khẽ động niệm, không khí xung quanh lập tức vặn vẹo, phát ra những tiếng rít khe khẽ như tiếng gió thổi qua rặng tre già.
Hắn thử nghiệm tốc độ. Chỉ một cái nháy mắt, không hề có một tiếng động hay luồng gió mạnh nào được tạo ra, thân hình hắn đã đột ngột xuất hiện ở phía bên kia hang động rộng lớn. Đây không phải là bay, mà là “trượt”. Đôi cánh Chim Lạc đã giúp hắn bám vào những gợn sóng mỏng manh của thời không, lướt đi trên các kẽ hở thời gian mà phàm nhân không thể nhìn thấy.
“Vãi thật… Cái này mà đem đi giao hàng công nghệ ở hiện đại thì chắc chắn nhận danh hiệu shipper xuất sắc nhất thế kỷ.”
Thẩm Mặc lẩm bẩm tự giễu, nhưng nụ cười trên môi hắn lập tức tắt ngấm. Một cơn đau thấu xương tủy từ sâu trong lồng ngực đột ngột bộc phát, khiến hắn suýt chút nữa thì mất thăng bằng mà cắm đầu xuống đất.
*Rắc!*
Tiếng xương cốt kêu lên răng rắc đầy quá tải. Thân thể Chúc Đồng Cảnh của hắn tuy đã được rèn luyện cứng như đồng cổ, nhưng việc cưỡng ép đột phá lên Lạc Vũ Cảnh bằng cách hút cạn linh lực bạo ngược từ hai mảnh vỡ Tuế Nguyệt Đỉnh đã để lại những di chứng khủng khiếp. Kinh mạch của hắn lúc này giống như một con đường cao tốc vừa bị một đoàn xe tải hạng nặng càn quét qua, rách nát và đầy rẫy những vết nứt rỉ máu.
Hắn đưa tay lên vuốt tóc. Một vài sợi tóc rụng xuống lòng bàn tay. Dưới ánh sáng vàng kim của đôi cánh, những sợi tóc ấy không còn màu đen tuyền nữa, mà đã biến thành một màu trắng xóa như sương muối. Ở hai bên thái dương, tóc bạc đã lan ra thành một mảng lớn.
Thẩm Mặc cười khổ, cảm nhận rõ ràng thọ nguyên của mình lại bị bào mòn thêm một khoảng lớn. Cái giá của việc “hack game” thời gian chưa bao giờ là rẻ. Mỗi lần hắn dùng năng lực nghịch thiên để thay đổi nhân quả, dòng sông thời gian sẽ quay lại cắn trả, rút bớt sinh mệnh lực của hắn như một cái máy hút bụi tàn nhẫn.
“Cứ cái đà này, chưa kịp tìm đủ chín mảnh vỡ của đỉnh để cứu thế giới thì mình đã phải đi chọn đất xây lăng mộ cho bản thân rồi. Phi hành bằng ‘động cơ phản lực’ này tốn xăng kinh khủng, lại còn trừ trực tiếp vào tuổi thọ nữa chứ…”
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng đè ép cơn đau đang cuộn trào trong lục phủ ngũ tạng. Mùi máu tanh nồng dâng lên tận cổ họng, bị hắn thô bạo nuốt ngược trở lại.
Chợt, một luồng dao động quen thuộc truyền đến từ sâu trong thức hải. Đó là mỏ neo ý thức kết nối với Đường Dao ở thời hiện đại. Giọng nói của cô vang lên, mang theo sự lo lắng và dồn dập tột độ, xen lẫn tiếng rè rè của sóng năng lượng bị nhiễu loạn:
*”Thẩm Mặc! Cậu có nghe thấy không? Dòng thời gian ở hiện tại đang biến động dữ dội! Bản đồ linh mạch của Phong Châu đang xuất hiện những vết nứt đỏ ối. Cậu ở quá khứ rốt cuộc đang làm cái quái gì thế? Đừng nói với tôi là cậu lại đi chọc phá tổ ong vò vẽ nào nữa nhé!”*
“Đường đại tiểu thư, cô nghĩ tôi muốn thế chắc?” Thẩm Mặc giao cảm bằng ý nghĩ, giọng điệu vẫn giữ vẻ cợt nhả để che giấu sự kiệt quệ của bản thân. “Tôi vừa mới nâng cấp lên phiên bản ‘Lạc Vũ Cảnh 1.0’, có cánh hẳn hoi nhé. Nhưng có vẻ như hệ thống đang gặp lỗi nghiêm trọng. Ở thời Hoang Cổ này, bầu trời sắp sụp đến nơi rồi. Nếu tôi không ra tay vá lại cái ‘bug’ này, sợ là cả tôi và tổ tiên của chúng ta ở đây đều sẽ biến thành tro bụi hết.”
*”Cậu… tóc của cậu lại bạc thêm đúng không?”* Giọng Đường Dao đột ngột trầm xuống, sự thông minh của truyền nhân Ngự Linh tộc khiến cô dễ dàng nhận ra cái giá mà hắn đang phải trả. *”Đừng có liều mạng quá sức. Nếu cậu chết ở quá khứ, tôi ở hiện tại cũng sẽ bị xóa sổ khỏi thực tại đấy.”*
“Yên tâm đi, tôi còn chưa cưới được cô, làm sao nỡ chết dễ dàng thế được.” Thẩm Mặc cười hắc hắc, cắt đứt liên kết ý thức trước khi Đường Dao kịp nổi điên lên mà mắng mỏ.
Hắn quay đầu nhìn ra phía cửa hang. Mùi khét lẹt của tử khí mục nát bắt đầu len lỏi vào trong, trộn lẫn với mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa. Thính giác nhạy bén của Lạc Vũ Cảnh giúp hắn nghe thấy những tiếng sấm nổ đùng đoàng ngoài kia, nhưng đó không phải là tiếng sấm của tự nhiên, mà là tiếng gào thét của không gian đang bị xé rách.
Thảm họa đã giáng lâm.
Thẩm Mặc thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên lạnh lùng và lý trí đến đáng sợ. Đôi cánh sau lưng khẽ vỗ, thân hình hắn hóa thành một vệt sáng vàng kim nhạt, lao vút ra ngoài cửa hang.
Khi bước ra khỏi bóng tối của hang đá, cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử của Thẩm Mặc co rụt lại.
Bầu trời Hoang Cổ vĩ đại, vốn là một màu xanh thẳm của kỷ nguyên nguyên thủy, lúc này đã bị xé rách thành một đường nứt khổng lồ kéo dài vạn dặm, giống như một vết thương mưng mủ trên da thịt của thiên địa. Ngự trị ở trung tâm vết rách đó là Tuế Nguyệt Chi Nhãn – con mắt khổng lồ màu tím đen của Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên. Vòng xoáy bên trong con mắt xoay tròn chậm rãi, tỏa ra một luồng tử khí tím sẫm, đậm đặc và lạnh lẽo đến mức cực hạn.
Những luồng tử khí đó rơi xuống mặt đất như những sợi xích khổng lồ, hoặc những xúc tu của một con quái vật u minh. Chúng chạm vào đâu, sự sống ở đó lập tức bị tước đoạt trong tích tắc. Những cây cổ thụ ngàn năm cao vút trời xanh chỉ trong một cái chớp mắt đã khô héo, rụng lá, rồi hóa thành tro bụi xám xịt. Thú dữ hoang dã gào thét chạy trốn, nhưng chỉ cần bị một tia sáng tím quét qua, da thịt chúng liền mục nát, trơ ra bộ xương khô rồi tan rã thành cát bụi.
Đó là trạng thái phân rã thời gian ở mức độ tàn khốc nhất. Thời gian tại những nơi đó đã bị gia tốc đến hàng vạn năm chỉ trong một giây, khiến vạn vật đi thẳng đến điểm kết thúc của sự hủy diệt.
Dưới thung lũng, bộ tộc của Trường Sinh Tử đang lâm vào cảnh tận thế.
Tiếng khóc thét của trẻ nhỏ, tiếng la hét tuyệt vọng của phụ nữ hòa lẫn trong tiếng sấm rền vang. Trường Sinh Tử lúc này đang dẫn đầu các tráng sĩ mạnh mẽ nhất của bộ tộc. Thiếu niên gầy gò ngày nào giờ đã mang dã tính của một chiến binh thực thụ. Cổ đeo chiếc vòng ba răng thú rực sáng, gã đứng ở tiền tuyến, hai tay siết chặt chiếc khiên đồng thô sơ mới đúc dưới sự chỉ điểm của Thẩm Mặc.
“Vận hành Lạc Hồng Hô Hấp Quyết! Không được lùi lại!” Trường Sinh Tử gầm lên, giọng nói khản đặc vì khói bụi và sợ hãi, nhưng ánh mắt gã vẫn rực lửa kiên định.
Gã dồn toàn bộ sức mạnh Khải Huyết Cảnh mới thức tỉnh vào chiếc khiên đồng. Một luồng linh quang đỏ hồng hoang bộc phát, cố gắng chống đỡ một luồng tử khí tím đang từ trên trời quét xuống.
Nhưng sức mạnh của Ma Thần quá mức áp đảo. Chiếc khiên đồng thô sơ – niềm tự hào về kỹ nghệ mới của bộ tộc – chỉ chịu đựng được chưa đầy ba nhịp thở. Trên bề mặt đồng bắt đầu xuất hiện những vệt rỉ sét xanh xám, rồi nhanh chóng rạn nứt như gốm sứ bị đập phá.
*Choang!*
Chiếc khiên vỡ vụn thành những mảnh vụn rỉ sét. Trường Sinh Tử bị chấn động mạnh, lồng ngực gầm lên một tiếng đau đớn, máu tươi phun ra từ miệng, nhuộm đỏ cả khoảng đất trước mặt. Gã quỳ sụp xuống, đầu gối lún sâu vào bùn đất, nhưng hai tay vẫn dang rộng, che chắn cho một nhóm đứa trẻ nhỏ đang run rẩy khóc lóc phía sau.
“Sư tôn…” Trường Sinh Tử ngước nhìn lên bầu trời đầy mây tím, trong lòng dâng lên một sự bất lực tột cùng. Gã không sợ chết, gã chỉ sợ mình chết đi rồi thì ai sẽ là người canh giữ cửa hang cho Thần minh? Ai sẽ là người thực hiện lời hứa bảo vệ vương quốc tương lai cho Người?
Ngay trên đầu gã, một luồng tử khí khổng lồ, to như thân cây cổ thụ, đang lao thẳng xuống với tốc độ kinh hoàng. Luồng tử khí mang theo hơi thở của sự mục nát và cái chết cận kề, chỉ còn cách đỉnh đầu Trường Sinh Tử chưa đầy trượng.
“Chết tiệt!” Trường Sinh Tử nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết.
Nhưng cái chết đã không đến.
*Oanh!!!*
Một tiếng nổ siêu thanh chấn động cả thung lũng vang lên giữa không trung. Một vệt sáng vàng kim rực rỡ, mang theo phong thế bạt ngàn của gió bão, xé toạc màn sương tím sẫm mà lao xuống. Tốc độ của vệt sáng đó nhanh đến mức vượt qua cả giới hạn nhìn bằng mắt thường của tu sĩ Khải Huyết Cảnh, tạo ra một luồng áp lực không khí cực lớn ép chặt xuống mặt đất, thổi bay toàn bộ cát bụi xung quanh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thẩm Mặc đã đến.
Đôi cánh Chim Lạc sau lưng hắn bộc phát hào quang chói lòa như một vầng mặt trời nhỏ. Hắn không hề do dự, kích hoạt ngay Tuế Nguyệt Đồng Bản trong đan điền.
*Keng!*
Một tiếng vang thanh tao của đồng xu cổ vang lên trong thức hải của hắn. Trong phạm vi mười trượng xung quanh Thẩm Mặc, thời gian đột ngột bị kéo chậm lại mười lần trong vòng một phần mười giây ngắn ngủi. Luồng tử khí tím đang lao xuống bỗng nhiên chuyển động chậm chạp như một con ốc sên bò trên lá.
Chỉ cần một phần mười giây đó là quá đủ cho một tu sĩ Lạc Vũ Cảnh với tốc độ cực hạn.
Thẩm Mặc vỗ mạnh cánh, thân hình hóa thành một bóng mờ hư ảo. Hắn lao xuống, một tay xách cổ áo Trường Sinh Tử, tay kia ôm gọn ba đứa trẻ bộ tộc gần đó, rồi vỗ cánh ngược lên trời cao.
Ngay khi thời gian trở lại bình thường, luồng tử khí tím đen nện thẳng xuống mặt đất nơi bọn họ vừa đứng.
*Uỳnh!!!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Mặt đất bị khoét sâu thành một cái hố khổng lồ rộng hơn chục trượng, sâu hoắm không thấy đáy. Bên trong hố, tử khí mục nát cuồn cuộn bốc lên, biến đất đá xung quanh thành một màu xám xịt của tro tàn, không còn một chút sinh cơ nào.
Thẩm Mặc đáp xuống một đỉnh núi đá cao cách đó dặm đường, nhẹ nhàng đặt Trường Sinh Tử và lũ trẻ xuống đất.
Trường Sinh Tử mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Sư tôn. Nhưng khi nhìn thấy mái tóc của Thẩm Mặc đã bạc trắng hoàn toàn ở hai bên thái dương, cùng với đôi cánh ánh sáng vàng kim khổng lồ sau lưng đang khẽ run rẩy, khóe mắt thiếu niên bỗng đỏ hoe.
“Sư tôn… Người… tóc của Người…” Trường Sinh Tử nghẹn ngào, giọng nói run rẩy. Gã biết, vị Thần minh tối cao của mình lại một lần nữa dùng đến cấm thuật nghịch thiên để cứu mạng gã. Cái giá phải trả chắc chắn là thọ nguyên vô giá của Người. “Đệ tử vô năng! Đệ tử không bảo vệ được bộ tộc, còn làm lụy đến Sư tôn!”
Thẩm Mặc đưa tay gõ nhẹ một cái thật đau vào trán Trường Sinh Tử, ra vẻ bất cần đời mà mắng mỏ:
“Nhóc con, bớt diễn phim bi kịch gia đình đi. Ta còn chưa chết, ngươi khóc cái tang gì? Lần sau lo mà tập luyện cho tốt vào, cái khiên đồng thô sơ đó mà đòi đỡ đòn của Ma Thần à? Đúng là đồ ăn hại!”
Dù miệng mắng mỏ, nhưng trong lòng Thẩm Mặc lại dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp. Hắn nhìn đứa trẻ dã thú gầy gò ngày nào giờ đã biết dùng cả tính mạng để bảo vệ đồng bào, trong lòng thầm nghĩ: *Đây chính là Hoang Tổ – vị tổ tiên khai thiên lập địa của nhân loại sao? Hóa ra trước khi trở thành một vị thần tiên phong đạo cốt đứng trên đỉnh vương quốc, ông ấy cũng từng có lúc yếu ớt và bất lực như thế này.*
Nỗi sợ hãi về việc thay đổi lịch sử sẽ dẫn đến sự sụp đổ của tương lai bỗng chốc bị dập tắt bởi một ý chí kiên định hơn. Hắn là một nhà khảo cổ học, hắn yêu kính lịch sử, nhưng hắn không chấp nhận một lịch sử được viết bằng sự diệt vong của những người hắn quan tâm. Nếu lịch sử muốn họ phải chết, vậy thì hắn – kẻ trộm thời gian – sẽ tự tay viết lại một trang sử mới!
“Sư tôn, giờ chúng ta phải làm sao?” Trường Sinh Tử nhìn thung lũng bên dưới đang dần bị tử khí nuốt chửng, ánh mắt đầy lo âu. “Con mắt kia… nó quá mạnh. Chúng ta không thể chống lại nó.”
Thẩm Mặc ngước nhìn Tuế Nguyệt Chi Nhãn khổng lồ trên bầu trời. Hắn có thể cảm nhận được một luồng ý chí lạnh lùng, tuyệt đối lý trí từ con mắt đang quét qua quét lại trên mặt đất, giống như một người nông dân đang tìm kiếm những cọng cỏ dại để nhổ bỏ.
“Đánh trực diện với nó? Ta có điên đâu mà lấy trứng chọi đá.” Thẩm Mặc hừ lạnh một tiếng, khóe môi khẽ cong lên đầy xảo quyệt. “Ta là nhà khảo cổ chuyên nghiệp, không phải đấu sĩ đường phố. Đối phó với mấy cái hệ thống tự động này, cách tốt nhất là tìm ‘bug’ để lách luật.”
Hắn đứng thẳng người, đôi cánh Chim Lạc sau lưng dang rộng, phát ra những tiếng rít gió sắc lẹm. Thẩm Mặc ném Tuế Nguyệt Đồng Bản ra ngoài không trung. Đồng xu cổ rỉ sét lơ lửng trước ngực hắn, hoa văn đồng hồ cát ba tầng rực sáng ánh vàng kim thần bí.
“Trường Sinh, đứng yên đó xem Sư tôn của ngươi biểu diễn kỹ thuật ‘lừa đảo lịch sử’ đây.”
Thẩm Mặc lẩm bẩm, hai tay bắt đầu kết ấn với tốc độ cực nhanh. Linh lực Lạc Vũ Cảnh trong cơ thể hắn điên cuồng tuôn ra, rót thẳng vào Tuế Nguyệt Đồng Bản.
Hắn không dùng sức mạnh để tấn công con mắt, vì hắn biết rõ tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ của mình đối với Trầm Uyên chỉ giống như một con kiến đối với một con voi. Hắn muốn dùng năng lực cốt lõi của mình: Trộm Thời Gian, nhưng lần này không phải là trộm thọ nguyên, mà là trộm đi **nhận diện thời gian** của vùng đất này.
“Hỡi linh khí hệ Mộc của vạn vật cổ đại, nghe lệnh ta, tụ hội!”
Thẩm Mặc quát lớn. Đôi cánh Chim Lạc sau lưng hắn vỗ mạnh, tạo ra một luồng phong bão khổng lồ quét qua các đỉnh núi xung quanh. Sức gió của Lạc Vũ Cảnh kết hợp với trận đồ trên đồng xu cổ bắt đầu điên cuồng rút đi dòng linh khí hệ Mộc dồi dào, tràn đầy sinh cơ từ những khu rừng cổ thụ ngàn năm chưa bị tử khí chạm tới.
Một luồng sương mù màu xanh biếc pha lẫn ánh vàng kim khổng lồ bắt đầu ngưng tụ, cuồn cuộn đổ về phía thung lũng của bộ tộc.
Thẩm Mặc dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản để nghịch đảo quy luật thời gian bên trong màn sương đó. Hắn không làm cho thung lũng trẻ lại, mà ngược lại, hắn dùng năng lực thời gian để **giả lập** trạng thái của thung lũng này vào thời điểm mười vạn năm sau – một vùng đất hoang tàn, đổ nát, không còn một chút linh khí hay sự sống nào.
Màn sương mù thời gian (Tuế Nguyệt Mê Trận) nhanh chóng bao phủ toàn bộ thung lũng, che giấu hoàn toàn sự hiện diện của bộ tộc Trường Sinh Tử dưới một lớp vỏ bọc thời gian giả tạo.
Trên bầu trời, Tuế Nguyệt Chi Nhãn khổng lồ đột ngột dừng lại. Vòng xoáy tím đen bên trong nó đảo qua đảo lại, quét luồng sáng tím xuống thung lũng.
Nhưng trong “mắt” của quy luật hủy diệt, thung lũng bên dưới lúc này đã là một đống tro tàn của vạn năm sau, không còn linh mạch, không còn sinh linh, hoàn toàn phù hợp với kết quả của Tịch Diệt Kiếp. Hệ thống nhận diện của Ma Thần bị đánh lừa bởi quy luật thời gian giả lập của Thẩm Mặc.
Con mắt khổng lồ chớp nhẹ một cái, vẻ nghi ngờ dường như thoáng qua rồi biến mất. Vết rách không gian màu tím đen trên bầu trời từ từ khép lại, luồng tử khí tàn bạo cũng dần dần tiêu tán vào hư không.
Bầu trời Hoang Cổ dần trở lại màu xanh nguyên thủy của nó, dù mặt đất bên ngoài thung lũng đã bị tàn phá nặng nề.
*Phốc!*
Ngay khi con mắt biến mất hoàn toàn, Thẩm Mặc phun ra một ngụm máu đen, đôi cánh Chim Lạc sau lưng lập tức vỡ tan thành những đốm sáng vàng kim rồi tan biến vào hư vô. Thân hình hắn run lên bần bật, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đá hộc.
“Sư tôn!” Trường Sinh Tử nhanh tay lẹ mắt lao đến, dùng bả vai gầy gò nhưng rắn chắc của mình đỡ lấy cơ thể đang kiệt quệ của Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc tựa vào vai cậu học trò, thở dốc từng hơi nặng nhọc. Cơn đau từ việc phản phệ thời gian đang tàn phá lục phủ ngũ tạng của hắn, nhưng khóe môi hắn vẫn nở một nụ cười đắc ý:
“Hắc hắc… Thấy chưa nhóc con? Đã bảo là trời chưa sập được mà. Cái con mắt chết tiệt kia tuy to xác nhưng đầu óc thì ngu si lắm, chỉ cần chút thủ thuật ‘fake IP’ thời gian là lừa được ngay.”
Trường Sinh Tử không hiểu “fake IP” là gì, nhưng gã nhìn thung lũng đã được bảo toàn bên dưới, rồi lại nhìn mái tóc bạc trắng đầy mệt mỏi của Sư tôn, trong lòng dâng lên một sự kính ngưỡng và trung thành tuyệt đối. Vị Sư tôn này của gã, dù có lúc nói những lời kỳ quái, có lúc cư xử vô sỉ, nhưng vào thời khắc sinh tử, Người luôn là bức tường vững chãi nhất bảo vệ nhân loại.
“Sư tôn, người đã cứu bộ tộc của con một lần nữa.” Trường Sinh Tử quỳ xuống, dập đầu thật mạnh trước mặt Thẩm Mặc. “Ơn nghĩa này, Trường Sinh Tử thề suốt đời suốt kiếp không bao giờ quên!”
Thẩm Mặc xua xua tay, cố gắng đứng thẳng người dậy. Hắn nhìn thung lũng hoang tàn bên dưới, màn sương bảo hộ của hắn tuy tạm thời đánh lừa được Tuế Nguyệt Chi Nhãn, nhưng linh mạch nơi này đã bị tổn hại nghiêm trọng, không còn thích hợp để sinh sống lâu dài nữa.
“Đứng lên đi, nhóc con. Thung lũng này không còn an toàn nữa đâu.” Thẩm Mặc nghiêm túc dặn dò, giọng nói trầm xuống đầy uy nghiêm của một vị Sư tôn thực thụ. “Lịch sử đã bắt đầu rẽ nhánh, con mắt kia sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra điểm bất thường mà quay lại. Ngươi phải lập tức dẫn dắt bộ tộc di cư về phía Đông, hướng về vùng đất Phong Châu tương lai. Nơi đó có long mạch bảo hộ mạnh mẽ nhất của đại lục này, mới là nơi để nhân loại chúng ta lập quốc.”
Hắn đưa tay vào trong ngực, lấy ra một mảnh ngọc giản thô sơ mà hắn đã chuẩn bị từ trước. Bên trong ngọc giản có chứa đựng sơ đồ tu luyện hoàn chỉnh của Chúc Đồng Cảnh, cùng với một số bản vẽ thô sơ về cách chế tạo Trống Đồng Đông Sơn để trấn áp tà ma và tập hợp sức mạnh hương hỏa niềm tin.
“Cầm lấy cái này.” Thẩm Mặc trao ngọc giản cho Trường Sinh Tử. “Đây là con đường để ngươi mạnh mẽ lên. Hãy nhớ kỹ, sức mạnh của ngươi không chỉ là của riêng ngươi, mà là của cả bộ tộc, của cả nhân loại này. Ngươi phải trở thành vị Hoang Tổ khai thiên lập địa, nghe rõ chưa?”
Trường Sinh Tử run rẩy nhận lấy mảnh ngọc giản rực sáng ánh xanh. Gã ôm chặt nó vào lòng, nước mắt lăn dài trên gò má dính đầy bùn đất:
“Đệ tử nghe rõ! Đệ tử thề sẽ dẫn dắt bộ tộc đến Phong Châu, thề sẽ tu luyện đến đỉnh phong để bảo vệ vương quốc này!”
Lúc này, cơ thể Thẩm Mặc bắt đầu mờ nhạt dần. Những đốm sáng vàng kim nhỏ li ti bắt đầu thoát ra từ da thịt hắn, bay lơ lửng giữa không trung. Mỏ neo thời gian của Đường Dao ở hiện tại đang điên cuồng kéo ý thức của hắn trở về để tránh việc linh thể bị dòng sông thời gian hòa tan hoàn toàn.
Thẩm Mặc biết thời gian của mình ở kỷ nguyên này đã hết. Hắn nhìn cậu học trò nhỏ, nở một nụ cười ấm áp hiếm hoi:
“Trường Sinh… Hãy sống sót, và mạnh mẽ lên. Ta sẽ đợi ngươi ở cuối dòng sông tuế nguyệt.”
“Sư tôn!!! Người bảo trọng!!!”
Trường Sinh Tử gào lên, lao về phía trước muốn giữ lấy tay Sư tôn, nhưng bàn tay gã chỉ lướt qua một luồng ánh sáng vàng nhạt hư ảo.
Thẩm Mặc hóa thành một vệt sáng vàng kim rực rỡ, xé toạc màn sương đêm của Hoang Cổ, biến mất hoàn toàn vào dòng sông thời gian vô tận.
Trên đỉnh núi đá hoang vu, Trường Sinh Tử quỳ sụp xuống hướng về phía hư không dập đầu ba cái thật mạnh, tiếng trán va vào đá hộc vang lên chan chát giữa thung lũng vắng lặng. Ánh mắt thiếu niên lúc này không còn sự non nớt của một đứa trẻ dã thú nữa, mà đã tràn đầy sự kiên định, lạnh lùng và uy nghiêm của một vị Hoang Tổ tương lai – người sẽ đặt những viên gạch đầu tiên cho nền văn minh tu tiên vĩ đại của Âu Lạc Thần Châu.
*(Còn tiếp)*