Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 38: Sự chuẩn bị của Hoang Tổ

Cập nhật lúc: 2026-06-25 15:39:01 | Lượt xem: 1

Mùi lá thông ẩm ướt trộn lẫn với mùi dầu động cơ khét lẹt xộc thẳng vào mũi, kéo theo một cơn xóc nảy muốn rụng rời cả khung xương.

Đường Dao nghiến chặt răng, hai tay ghì chặt lấy vô lăng của chiếc xe dã ngoại bọc thép dã chiến. Đôi mắt phượng sắc sảo của cô căng ra, nhìn chằm chằm vào con đường mòn bùn lầy trơn trượt bên rìa rừng rậm phương Nam. Gạt nước mưa trên kính chắn gió hoạt động hết công suất, gạt đi từng mảng nước đục ngầu, lộ ra khung cảnh sương mù xám xịt phía trước.

Cô khẽ liếc nhìn sang ghế phụ.

Ở đó, Thẩm Mặc đang nằm bất động. Linh thể của hắn đã xuất khiếu, chỉ còn lại cái xác phàm nhân nằm thở thoi thóp. Nhưng điều đáng sợ nhất là, cứ sau mỗi một nhịp tim đập yếu ớt, những sợi tóc đen nhánh trên đầu hắn lại như bị một bàn tay vô hình nhuộm trắng. Từng sợi, từng sợi bạc đi với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, giống như một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược, tước đoạt đi từng chút thọ nguyên ít ỏi còn sót lại của hắn.

“Tên điên này… lại quẹt thẻ thọ nguyên để gánh KPI cứu thế rồi đúng không?”

Đường Dao tặc lưỡi, trong lòng vừa sốt ruột vừa tức tối. Cô đột ngột buông một tay khỏi vô lăng, năm ngón tay thon dài bùng lên một luồng linh quang hệ Mộc màu xanh lục rực rỡ, ấm áp như hơi thở của mùa xuân. Cô ấn mạnh lòng bàn tay vào ngực Thẩm Mặc, nơi chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản dưới lớp thanh y rách nát đang tỏa ra hơi nóng bỏng rát, rung lên bần bật như một lò phản ứng hạt nhân sắp quá tải.

*Xèo xèo…*

Linh lực hệ Mộc của Ngự Linh tộc vừa chạm vào ngực hắn liền bị hút sạch sành sành như đất hạn gặp mưa rào. Đường Dao mặt hơi tái đi, cô cảm giác như mình đang cố gắng dùng một viên pin sạc dự phòng để chạy cả một trạm vũ trụ. Nhưng cô không thể dừng lại. Nếu cô buông tay, cơ thể phàm nhân này của Thẩm Mặc sẽ lập tức khô héo thành một bộ xương khô trước khi ý thức của hắn kịp trở về từ quá khứ.

“Cậu mà chết ở đây, tôi thề sẽ đào cái mộ cổ đẹp nhất Thần Châu rồi chôn cậu cùng đống đồ rỉ sét của cậu đấy, nghe rõ chưa?” Cô lẩm bẩm mắng mỏ, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự lo lắng không thể che giấu.

***

Trong khi đó, ở một không-thời-gian cách biệt hàng triệu năm.

Bên trong một hang đá thô sơ trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, khói bếp hồng hoang phảng phất bay lên, mang theo mùi thịt thú nướng cháy xém và mùi lá thuốc đắng ngắt. Ngoài kia, tiếng mưa rừng Hoang Cổ gột rửa mặt đất sau trận lôi đình vẫn rào rào trút xuống, như muốn xóa sạch dấu vết của cuộc va chạm kinh hoàng vừa diễn ra trên bầu trời.

Trường Sinh Tử đang quỳ sụp bên cạnh đống lửa tàn, hai tay siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, rỉ máu.

Gã nhìn chăm chăm vào vị “Thần nhân” đang nằm nhắm nghiền mắt trên tấm nệm bằng da thú. Đôi vai gầy gò của gã thiếu niên dã thú run lên bần bật vì sợ hãi và tự trách. Gã vừa mới đột phá Lạc Vũ Cảnh, vừa mới ngỡ rằng mình đã đủ mạnh để bảo vệ bộ lạc, bảo vệ Sư tôn. Nhưng trước mặt con mắt khổng lồ màu tím đen kia, gã thậm chí còn không chịu nổi một cái liếc nhìn.

Đôi cánh linh khí hình chim Lạc rực rỡ mà gã hãnh diện đã bị xé nát trong chớp mắt. Nếu không có Sư tôn liều mạng che chắn, dùng chiếc đồng xu vàng kim kia để chống đỡ đòn hủy diệt, thì giờ đây gã đã hóa thành một vũng máu loãng trên đỉnh núi đá.

“Sư tôn… đều tại đệ tử vô năng…” Trường Sinh Tử thì thầm, giọng nghẹn ngào.

“Khụ khụ… Ngươi mà còn khóc lóc nữa, ta sẽ phạt ngươi đi giặt hết đống da thú bốc mùi kia đấy.”

Một giọng nói uể oải, mang theo vài phần tếu táo quen thuộc đột ngột vang lên.

Trường Sinh Tử giật nảy mình, vội vàng ngẩng đầu lên. Chỉ thấy Thẩm Mặc đã hé mở đôi mắt sâu thẳm, tuy sắc mặt vẫn nhợt nhạt như tờ giấy tuyên, nhưng khóe môi vẫn ngậm lấy một nụ cười bất cần đời. Hắn chật vật ngồi dậy, cảm giác như toàn bộ xương cốt trong người vừa bị một đàn voi ma mút dẫm đạp qua lại mười vòng.

“Sư tôn! Người tỉnh rồi!” Trường Sinh Tử mừng rỡ, định nhào tới nhưng lại sợ làm đau hắn, đành lúng túng quỳ rạp xuống đất. “Đệ tử đáng chết! Đệ tử đã khiến Người phải tiêu hao thần thọ…”

“Đứng lên đi, nam tử hán đại trượng phu, quỳ cái gì mà quỳ.” Thẩm Mặc tức giận gõ nhẹ lên đầu đệ tử một cái *cốp*.

Hắn đưa tay vuốt lại mái tóc của mình, chợt khựng lại khi ngón tay chạm vào phần tóc bên thái dương. Một mảng tóc lớn ở đó đã bạc trắng như sương muối, khô khốc và không còn chút sinh cơ. Hắn khẽ thở dài trong lòng. Cái giá của việc “hack” thời gian để cứu đứa nhỏ này quả thực không hề rẻ. Năm trăm năm thọ nguyên bay màu chỉ trong một nốt nhạc, giờ lại thêm một mảng “highlight” bạc kim thời thượng này nữa. Đúng là lỗ vốn nặng nề mà!

Nhưng nhìn khuôn mặt đầy vết xước và ánh mắt lo lắng tột độ của Trường Sinh Tử, Thẩm Mặc lại nuốt những lời than vãn vào trong. Hắn phẩy tay, tỏ vẻ cực kỳ ngầu lòi:

“Ngươi thì biết cái gì. Đây gọi là phong cách ‘muối tiêu lãng tử’ của thượng giới, chỉ những bậc đại năng tu vi thông thiên mới có được. Ta thấy mái tóc đen tuyền trước đây hơi đơn điệu, nên đổi kiểu chút thôi.”

Trường Sinh Tử ngơ ngác nhìn mảng tóc bạc của Sư tôn, trong lòng nửa tin nửa ngờ, nhưng sự tôn sùng đối với Thẩm Mặc lại tăng thêm vài phần. Thần minh quả nhiên là thần minh, ngay cả việc mất đi thọ nguyên cũng có thể nói một cách nhẹ nhàng và đầy phong thái như vậy!

***

Quay trở lại thời hiện đại, chiếc xe dã ngoại bọc thép đột ngột phanh gấp bên dưới một tán cây cổ thụ rậm rạp.

*Tít! Tít! Tít!*

Hệ thống radar cảnh báo trên bảng điều khiển của xe bỗng nhiên nhấp nháy ánh sáng đỏ dồn dập. Đường Dao giật mình, vội vàng thao tác trên màn hình ảo. Một bản đồ nhiệt hiển thị ba luồng khí tức màu đen xám đang di chuyển với tốc độ cực nhanh từ hướng Đông Bắc, đang không ngừng thu hẹp khoảng cách với vị trí của họ.

“Lũ ruồi nhặng của Thái Thượng Vô Cực Giáo này thính mũi thật!”

Đường Dao nghiến răng chửi thề một câu. Cơ Vô Mệnh tuy bị phản phệ trọng thương do phân thân bị tiêu diệt ở Loa Thành, nhưng mạng lưới tà tu của gã vẫn hoạt động cực kỳ hiệu quả. Chúng đang dùng bí thuật truy vết luồng oán niệm từ mảnh vỡ trống đồng mà cô và Thẩm Mặc vừa cướp được ở Dã Vy Dạ Lâm.

Cô quay đầu nhìn Thẩm Mặc vẫn đang nằm “hôn mê”. Làn da của hắn lúc này đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ, rỉ ra những đốm sáng vàng kim nhạt. Đây là dấu hiệu linh thể của hắn ở quá khứ đang phải chịu áp lực quá tải, dội ngược phản phệ về bản thể hiện tại.

“Thẩm Mặc, cậu tốt nhất là nên nhanh cái tay cái chân lên!”

Đường Dao hít một hơi thật sâu, hai tay cô kết ấn. Linh lực hệ Mộc từ cơ thể cô tuôn ra như thác lũ, hóa thành vô số những dây leo và lá cây khổng lồ, nhanh chóng bao phủ lấy toàn bộ chiếc xe bọc thép, biến nó thành một gò đất xanh rì, hòa lẫn hoàn toàn vào cảnh quan của khu rừng rậm. Cô đang dùng bí thuật ẩn nấp của Ngự Linh tộc để tranh thủ từng giây từng phút cho hắn.

***

Lúc này, ở đỉnh Nghĩa Lĩnh thời Hoang Cổ.

Thẩm Mặc được Trường Sinh Tử đỡ bước ra khỏi hang đá. Gió núi thổi tung mái tóc muối tiêu của hắn, mang theo hơi thở nguyên thủy của đất trời. Từ mỏm đá cao nhất, hắn nhìn xuống vùng thung lũng bao la phía dưới.

Nơi đó, những ngôi nhà sàn bằng tre nứa sơ khai của bộ lạc Lạc Việt đang mọc lên san sát. Những cột khói bếp ấm áp bay lên, trẻ con đùa giỡn, người lớn đang bận rộn chế tạo công cụ bằng đá và đồng đỏ. Đây là mầm mống đầu tiên của một nền văn minh vĩ đại.

Nhưng trên bầu trời xa xăm, vết rách không gian màu tím đen của Tuế Nguyệt Chi Nhãn tuy đã khép lại, nhưng vẫn để lại một vệt sẹo màu xám xịt, quỷ dị giữa tầng mây.

“Sư tôn,” Trường Sinh Tử trầm giọng nói, ánh mắt tràn đầy lo âu. “Thứ đáng sợ trên trời kia… nó sẽ lại đến đúng không? Đệ tử tuy không sợ chết, nhưng tộc nhân của đệ tử… họ chỉ là những phàm nhân yếu ớt. Nếu kiếp nạn đó lại giáng xuống, đệ tử phải làm sao để bảo vệ họ?”

Thẩm Mặc im lặng một lát. Hắn biết rất rõ, thứ mà Trường Sinh Tử gọi là “thứ đáng sợ” chính là Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên, kẻ chuyên ăn lịch sử và thọ nguyên của các nền văn minh. Hoang Cổ kỷ nguyên cuối cùng cũng sẽ bị hủy diệt, đó là dòng chảy lịch sử mà hắn đã đọc được trong sách cổ hiện đại.

Nhưng nhìn vào ánh mắt tràn đầy khát vọng sinh tồn và lòng trung nghĩa của người đệ tử trước mặt, Thẩm Mặc không muốn gieo rắc sự tuyệt vọng. Hắn là một nhà khảo cổ, nhưng hắn cũng là một “kẻ trộm thời gian”. Lịch sử đã định sẵn? Không, hắn đến đây là để viết lại những trang sử đó!

“Muốn bảo vệ họ? Vậy thì chúng ta phải xây dựng một thứ mà ngay cả ý chí của trời đất cũng không thể tùy tiện nghiền nát.”

Thẩm Mặc nhặt một cành cây khô dưới đất, cúi người xuống, bắt đầu vạch lên nền đất cát ẩm ướt.

Trường Sinh Tử tò mò nhìn theo. Chỉ thấy dưới nét vẽ của Thẩm Mặc, những đường cong uốn lượn xuất hiện, đan xen vào nhau tạo thành một sơ đồ hình xoáy ốc chín vòng tròn đồng tâm, nhìn qua vừa giống như một con ốc sên khổng lồ, lại vừa giống như những hoa văn thần bí trên mặt Trống Đồng Đông Sơn.

“Sư tôn, đây là…?”

“Đây là bản phác thảo sơ khai của **Bách Việt Sơn Hà Trận**.” Thẩm Mặc vừa vẽ vừa giải thích, giọng điệu mang theo sự tự tin của một chuyên gia khảo cổ học thực địa. “Hoang Cổ thời đại các ngươi nghèo rớt mồng tơi, không có linh thạch thượng phẩm, không có trận kỳ tinh xảo của các tông môn phương Bắc. Nhưng các ngươi có thứ mà chúng không bao giờ có.”

Hắn dùng cành cây chỉ thẳng vào dòng sông Hồng cuồn cuộn đỏ ngầu phù sa đang chảy bao quanh chân núi Nghĩa Lĩnh, rồi lại chỉ về phía dãy núi Tản Viên trùng điệp phía Tây.

“Các ngươi có mạch nước sông Hồng cuộn cuộn huyết khí Long tộc, có vách đá Tản Viên vững chãi ý chí Tiên tộc. Bản thân non sông Âu Lạc này chính là một trận pháp tự nhiên vĩ đại nhất! Ta muốn ngươi dẫn dắt tộc nhân, đúc những chiếc Trống Đồng khổng lồ bằng đồng đỏ, đặt tại chín vị trí mắt trận dọc theo long mạch của Nghĩa Lĩnh.”

Đôi mắt Trường Sinh Tử rực sáng lên, gã nghe mà như nuốt từng lời, đại não như mở ra một cánh cửa mới.

“Trống Đồng làm bộ gõ, tiếng gõ trống sẽ là khẩu lệnh kích hoạt.” Thẩm Mặc tiếp tục vẽ thêm các ký hiệu hoa văn chim Lạc bay quanh vòng xoáy. “Khi kẻ địch tấn công, tiếng trống đồng vang lên sẽ cộng hưởng với huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên trong người mỗi tộc nhân, đồng thời đánh thức linh lực của sông núi để hộ thể. Chín vòng thành xoáy ốc này sẽ phân tán lực tấn công của kẻ địch vào lòng đất mẹ. Đây chính là nền móng cho Loa Thành Trận Địa vạn năm sau… khụ, ý ta là của vương quốc chúng ta.”

“Dùng non sông làm trận, dùng Trống Đồng làm tim…” Trường Sinh Tử lẩm nhẩm, cả người run lên vì phấn khích. Gã quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Mặc, dập đầu mạnh mẽ. “Sư tôn trí tuệ vĩ đại! Đệ tử đã hiểu! Đệ tử lập tức truyền lệnh cho các bộ tộc, ngày đêm đúc trống, khai phá địa mạch, quyết không phụ lòng mong mỏi của Người!”

“Được rồi, đi đi. Nhớ là phải đúc bằng đồng đỏ nguyên chất, đừng có pha tạp chất vào kẻo âm thanh bị rè, trận pháp lỗi là ta không bảo hành đâu đấy.” Thẩm Mặc phẩy tay cười nói.

Nhìn bóng dáng Trường Sinh Tử hăm hở chạy xuống núi, nụ cười trên môi Thẩm Mặc dần dần tắt ngấm.

Hắn ôm lấy ngực, khuỵu gối xuống một tảng đá, thở dốc.

“Bách Việt Sơn Hà Trận tuy mạnh, nhưng đó là chuyện của tương lai khi nó được hoàn thiện.” Hắn tự thoại, ánh mắt nhìn vào lòng bàn tay đang run rẩy của mình. “Còn hiện tại… mình quá yếu.”

Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong. Ở thời hiện đại mạt pháp, tu vi này đủ để hắn đi khè thiên hạ, đập đá như đập dưa hấu. Nhưng ở thời Hoang Cổ đầy rẫy đại năng này, và đặc biệt là trước mặt Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên, Chúc Đồng Cảnh chỉ là một con kiến hôi cứng cáp hơn một chút mà thôi.

Hắn cần phải đột phá. Hắn phải tiến vào **Lạc Vũ Cảnh (Vũ Hóa Phi Thiên)**. Chỉ khi đạt đến Lạc Vũ Cảnh, thức tỉnh đôi cánh chim Lạc bằng linh lực, hắn mới có khả năng ngự khí phi hành với tốc độ cực hạn, mới có thể di chuyển linh hoạt để né tránh những đòn tấn công quy luật thời gian của Trầm Uyên, thay vì đứng im chịu trận như một cái bia đỡ đạn sống.

Nhưng linh khí Hoang Cổ dù đậm đặc đến mấy, muốn từ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong đột phá lên Lạc Vũ Cảnh cũng cần phải tích lũy hàng chục, thậm chí hàng trăm năm tu luyện bình thường. Hắn làm gì có nhiều thời gian như vậy? Thọ nguyên của hắn đang bị đốt cháy từng ngày!

Thẩm Mặc nhắm mắt lại, ý thức chìm sâu vào bên trong đan điền của mình.

Ở đó, bên cạnh chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đang lơ lửng tỏa ra ánh sáng vàng kim nhạt, có một luồng khí tức màu tím đen, u ám và mục nát đang bị những sợi xích bằng ánh sáng vàng khóa chặt. Đó chính là tàn dư tử khí của Tuế Nguyệt Chi Nhãn mà hắn đã “trộm” được sau cuộc đối đầu vừa rồi.

Luồng tử khí này chứa đựng sức mạnh thời gian cực kỳ bạo liệt, chỉ cần rò rỉ một chút ra ngoài cũng đủ để làm héo úa cả một khu rừng ngàn năm.

Một ý tưởng điên rồ, táo bạo và đầy vô sỉ đột ngột nảy sinh trong đầu nhà khảo cổ học.

“Người ta dùng lôi hỏa để rèn sắt. Còn ta… tại sao không dùng chính tử khí thời gian này để rèn xương?”

Hắn muốn điên rồi.

Bình thường, tu sĩ Chúc Đồng Cảnh chỉ dùng linh khí tự nhiên để gột rửa xương cốt, khiến chúng cứng như thanh đồng. Nhưng Thẩm Mặc muốn dùng tử khí thời gian của Trầm Uyên để phá hủy xương cốt của mình, sau đó dùng Chúc Đồng Quyết và linh lực Hoang Cổ cực hạn để tái tạo lại ngay lập tức!

Quá trình “hủy diệt và tái sinh” liên tục dưới áp lực của thời gian sẽ ép xương cốt hắn đạt đến cực hạn tuyệt đối của Chúc Đồng Cảnh, cưỡng ép mở ra cánh cửa dẫn đến Lạc Vũ Cảnh trong thời gian ngắn nhất.

“Đúng là chơi dao có ngày đứt tay, chơi với thời gian có ngày bay màu.” Thẩm Mặc tự giễu cười khổ một tiếng. “Nhưng không chơi thì chỉ có nước chờ chết. Chơi thì chơi, sợ cái quái gì!”

Hắn quay trở lại hang đá, ngồi xếp bằng trên tấm da thú, hít một hơi thật sâu để bình ổn tâm trí.

***

Cùng lúc đó, ở thời hiện đại.

Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống khu rừng rậm phương Nam. Cơn mưa rừng vẫn rả rích rơi, tạo nên những tiếng động rì rào đều đặn.

Bên trong chiếc xe dã ngoại bọc thép được ngụy trang kỹ lưỡng, Đường Dao đang ngồi xếp bằng bên cạnh Thẩm Mặc. Sắc mặt cô lúc này đã có phần mệt mỏi, linh lực hệ Mộc trong cơ thể hao hụt nghiêm trọng sau nhiều giờ liên tục duy trì trận pháp ẩn nấp và truyền năng lượng bảo hộ cho hắn.

*Sột soạt…*

Tiếng bước chân giẫm lên lá khô ngoài xe đột ngột vang lên, dù rất nhỏ nhưng vẫn không thoát khỏi khứu giác nhạy bén của một truyền nhân Ngự Linh tộc.

Đường Dao lập tức mở bừng mắt, tay cô khẽ chạm vào chuôi đoản đao cổ bên hông.

Qua khe hở của lớp dây leo ngụy trang, cô nhìn thấy ba bóng đen mặc trường bào màu xám tro của Thái Thượng Vô Cực Giáo đang chậm rãi tiến lại gần. Trên tay chúng là những chiếc la bàn bằng xương sọ khỉ, kim la bàn đang xoay tròn điên cuồng, chỉ thẳng về hướng chiếc xe bọc thép.

“Sư huynh, luồng oán niệm của bảo vật biến mất ở ngay khu vực này.” Một tên tà tu gầy gò như khỉ khô lên tiếng, giọng nói khàn khàn đầy sát khí.

“Cẩn thận một chút.” Tên tà tu đi đầu, một gã chột mắt có khứu giác cực kỳ nhạy bén – chính là Hắc Phong, trầm giọng cảnh báo. “Kẻ trộm thời gian kia vô cùng xảo quyệt. Hắn tuy bị thương, nhưng bên người vẫn còn con ả của Ngự Linh tộc hỗ trợ. Tìm kỹ cho ta, đào ba tấc đất lên cũng phải tìm ra chúng!”

Đường Dao nín thở, lòng bàn tay rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Cô nhìn sang Thẩm Mặc vẫn đang bất động, mảng tóc bạc trên đầu hắn dường như lại rộng thêm một chút.

“Thẩm Mặc… tôi chỉ có thể giúp cậu chặn tụi này mười phút thôi.” Cô thì thầm, ánh mắt hiện lên một vẻ quyết tuyệt. “Mười phút sau, nếu cậu không tỉnh lại, tôi sẽ tự mình kích hoạt tự bạo của chiếc xe này, kéo theo lũ tà tu kia xuống địa ngục cùng chúng ta!”

Nói rồi, Đường Dao khẽ đẩy cửa xe, thân hình uyển chuyển như một con báo đêm, lặng lẽ hòa vào màn sương mù u tối phía ngoài, chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử cận chiến.

***

Trở lại hang đá Nghĩa Lĩnh thời Hoang Cổ.

Thẩm Mặc đã bắt đầu quá trình điên rồ của mình. Hắn khẽ động ý niệm, nới lỏng một sợi xích vàng kim của Tuế Nguyệt Đồng Bản trong đan điền.

*Húuuu!*

Chỉ một sợi xích vừa lỏng ra, một tia tử khí màu tím đen nhỏ như sợi chỉ lập tức thoát ra ngoài, hung tợn như một con rắn độc đói mồi, lao thẳng vào hệ thống kinh mạch và xương cốt của hắn.

“Áaaa…!”

Một tiếng gầm thét đau đớn tột cùng bị Thẩm Mặc nghẹn chặt trong cổ họng, chỉ hóa thành một tiếng rên rỉ trầm đục đầy đau đớn.

Cơn đau ập đến dữ dội và tàn khốc gấp trăm lần so với việc bị đao chém hay lửa thiêu. Đó là cơn đau của sự lão hóa và mục nát từ sâu trong tủy sống. Nơi nào tia tử khí đi qua, xương cốt cứng như thanh đồng của hắn lập tức bị bào mòn, xuất hiện những vết rạn nứt xám xịt, giống như một khúc gỗ mục bị thời gian phân hủy suốt hàng trăm năm chỉ trong một tích tắc.

Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, ướt sũng cả chiếc áo thanh y rách nát của hắn. Thân thể Thẩm Mặc run lên bần bật, huyết quản trên trán và cổ nổi rồng nổi phượng, rực lên ánh sáng đỏ hồng hoang.

“Chúc… Đồng… Quyết… Vận… Hành…!”

Thẩm Mặc cắn chặt răng đến mức bật máu, dùng ý chí sắt đá của một nhà khảo cổ học thực địa dồn toàn bộ linh lực tự nhiên đậm đặc của Hoang Cổ vào vùng xương cốt đang bị tàn phá.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Tiếng xương cốt gãy vụn rồi lại tự động nối liền vang lên liên tục bên trong cơ thể hắn, nghe rợn người như tiếng gõ búa của một người thợ rèn đang điên cuồng nện xuống đe sắt. Tử khí thời gian phá hủy đến đâu, linh lực bạt ngàn của Hoang Cổ dưới sự dẫn dắt của Chúc Đồng Quyết lại điên cuồng tái tạo và gia cố đến đó.

Mỗi một lần hủy diệt và tái sinh, lớp xương đồng của hắn lại trở nên đặc hơn, nặng hơn, phát ra ánh sáng vàng kim của đồng cổ hoàng gia rực rỡ hơn. Khói xám tử khí thoát ra từ lỗ chân lông của hắn lập tức bị huyết mạch rực đỏ thiêu rụi, biến thành chất dinh dưỡng ngược lại để tôi luyện cơ thể.

Ở bên ngoài hang đá, Trường Sinh Tử đang ngồi canh gác dưới cơn mưa tầm tã.

Gã đột ngột cảm nhận được một luồng dao động khủng khiếp, hỗn loạn và đầy rẫy hơi thở mục nát xen lẫn sinh cơ bộc phát ra từ bên trong hang. Hang đá thô sơ rung chuyển nhẹ, những viên đá nhỏ từ trên trần hang rơi xuống lộp bộp.

Trường Sinh Tử giật mình đứng bật dậy, tay siết chặt chiếc rìu đá bằng đồng đỏ mới đúc. Gã muốn lao vào trong để xem Sư tôn thế nào, nhưng lại nhớ đến lời dặn của Thẩm Mặc trước khi bế quan là tuyệt đối không được làm phiền.

Gã đứng sừng sững trước cửa hang dưới màn mưa lạnh buốt, ánh mắt đầy kiên định và sát khí nhìn ra xung quanh.

“Sư tôn đang dùng thần thuật tối cao để rèn luyện.” Trường Sinh Tử tự nhủ, lồng ngực gã phập phồng theo nhịp thở của Lạc Hồng Hô Hấp Quyết. “Đệ tử thề, dù có phải thịt nát xương tan, cũng quyết không để bất kỳ thứ gì quấy rầy Người!”

Gã không biết rằng, ở bên trong hang đá, quá trình rèn luyện của Thẩm Mặc đã đạt đến thời khắc mấu chốt nhất.

Xương cốt toàn thân Thẩm Mặc lúc này đã hoàn toàn biến thành một màu vàng kim rực rỡ của đồng cổ hoàng gia, không còn một chút tạp chất nào. Sức mạnh của Chúc Đồng Cảnh đã được ép đến giới hạn tối cao, không thể tiến thêm được nữa.

*Oanh!!!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong linh hồn hắn.

Chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản trong đan điền bỗng nhiên quay tròn với tốc độ cực hạn, hấp thụ sạch sành sanh luồng tử khí tím đen còn sót lại, đồng thời phóng thích ra một luồng linh lực tinh khiết, mát lành như sương mai.

Luồng linh lực này tràn ngập khắp cơ thể hắn, khiến thân thể vốn nặng nề như đồng tấm sắt lá của hắn bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng, thanh thoát như một sợi lông chim.

Phía sau lưng Thẩm Mặc, trong màn đêm u tối của hang đá, hai luồng linh quang màu vàng kim rực rỡ bộc phát ra ngoài, đan xen vào nhau, ngưng tụ thành hình dáng một đôi cánh hư ảo khổng lồ, mang theo hoa văn của loài chim Lạc thần thoại đang tung cánh bay về phía mặt trời.

Lạc Vũ Cảnh! Vũ Hóa Phi Thiên!

Thẩm Mặc mở bừng mắt, đôi cánh linh khí sau lưng khẽ vỗ nhẹ, đưa thân hình hắn lơ lửng cách mặt đất ba thước một cách tự nhiên mà không cần dùng đến bất kỳ lực nâng nào.

Hắn nhìn xuống đôi tay của mình, cảm nhận được luồng sức mạnh mới mẻ, tự do và tốc độ cực hạn đang cuộn trào trong huyết quản. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười ngạo nghễ:

“Lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh… và cả cái con mắt chết tiệt kia nữa. Lần tới gặp lại, để xem các ngươi có đuổi kịp tốc độ của ta không!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8