Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 37: Trở lại Hoang Cổ: Tuế Nguyệt Chi Nhãn xuất hiện

Cập nhật lúc: 2026-06-25 15:31:44 | Lượt xem: 2

Thẩm Mặc nhớ lại lúc hắn còn ở Thần Châu Kỷ Nguyên, một ngày mưa tầm tã tại Phong Châu, khi hắn bị gã trưởng phòng béo ị ở Viện Khảo Cổ mắng sa sả vào mặt vì “suốt ngày chỉ biết ôm mấy đồng xu rỉ sét, tu vi thì phế vật, làm tốn cơm tốn gạo của viện”. Lúc đó, hắn chỉ biết im lặng cười trừ, trong đầu thầm nghĩ: *Lão già này nếu sinh vào thời Hoang Cổ, chắc chắn sẽ là loại bị dã thú nhai đầu đầu tiên vì tội nói nhiều mà không có kỹ năng sinh tồn.* Nhưng chính cái ngày định mệnh ấy, khi hắn vô tình chạm vào Tuế Nguyệt Đồng Bản rỉ sét dưới đáy một chiếc rương cổ vật mới đào được, máu trong người hắn bỗng sôi trào như nước lèo nấu lẩu. Cái cảm giác linh hồn bị rút cạn, ý thức bay bổng vào hư không lúc đó đã dạy cho hắn một bài học nhớ đời: trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, và muốn làm “Kẻ Trộm Thời Gian” thì trước hết phải chuẩn bị tinh thần bị thời gian hành cho ra bã.

Trở lại với thực tại khắc nghiệt, Thẩm Mặc chưa kịp tận hưởng cảm giác ấm áp từ luồng linh lực của mảnh vỡ thứ hai vừa dung hợp, cũng chưa kịp chém gió xong với Đường Dao và nhận A Sa làm đệ tử “chuyên chùi nồi” cho mình, thì biến cố đã ập đến.

Ngay khi ba người vừa bước chân ra khỏi mật điện u tối của Dạ Lâm, ánh nắng ban mai rực rỡ còn chưa kịp sưởi ấm khuôn mặt tàn tạ của Thẩm Mặc, thì lồng ngực hắn bỗng nhiên nóng rực lên như thể có ai đó vừa nhét một hòn than tổ ong đang cháy đỏ vào trong áo.

“Ái chà chà! Nóng, nóng, nóng!”

Thẩm Mặc nhảy dựng lên như khỉ phải bỏng, vội vàng thọc tay vào ngực áo. Mảnh vỡ đồng cổ hình bán nguyệt – cái quai của Tuế Nguyệt Đỉnh mà hắn vừa thu được – lúc này đang phát ra những tiếng rít chói tai giống như tiếng ấm nước sôi đến độ cực hạn. Sức mạnh thời gian cổ xưa, thuần khiết bên trong nó bỗng nhiên bộc phát, không cần hắn kích hoạt đã tự động đồng bộ với Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi quần hắn.

*Keng! Keng! Keng!*

Tiếng đồng xu va chạm vang dội trong không gian, nhưng lần này không phải là tiếng vang thanh thoát bình thường, mà là những tiếng động dồn dập, hỗn loạn như tiếng chuông báo động thiên tai. Một luồng hào quang màu vàng kim rực rỡ kèm theo những luồng khí xám xịt của thời gian từ hai bảo vật bùng lên, bao phủ lấy toàn thân Thẩm Mặc.

“Thẩm Mặc! Cậu lại giở trò gì đấy?!” Đường Dao kinh hoàng hét lên. Cô nhạy cảm nhận ra luồng dao động thời không xung quanh Thẩm Mặc đang vặn vẹo một cách điên cuồng, biến không khí xung quanh hắn thành những gợn sóng nước nhấp nhô.

“Tôi thề là tôi không có bấm nút khởi động! Cái hệ thống lỗi này nó tự động chạy chương trình rồi! Quả này là tự động update phần mềm không hỏi ý kiến người dùng rồi!” Thẩm Mặc gào lên, cố gắng giữ chặt lấy đồng xu đang xoay tròn điên cuồng trên lòng bàn tay, nhưng vô ích.

Đường Dao không chút do dự, đôi tay thon thả bùng lên linh quang hệ Mộc xanh biếc rực rỡ, hàng loạt dây leo từ mặt đất trồi lên, điên cuồng lao về phía Thẩm Mặc để kéo hắn lại. Thế nhưng, ngay khi những sợi dây leo chạm vào quầng sáng vàng kim, chúng lập tức bị hóa thành tro bụi xám xịt, phân hủy với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

“Tránh ra! Đừng chạm vào!” Thẩm Mặc hét lớn.

Hắn cảm nhận được một lực hút vô hình, khổng lồ từ sâu trong dòng sông thời gian đang khóa chặt lấy linh hồn hắn. Cơn đau buốt tận xương tủy từ vết thương cũ – cái giá của việc mất năm trăm năm thọ nguyên trước đó – bỗng chốc bùng phát trở lại. Mái tóc muối tiêu của hắn, vốn đã bạc trắng một nửa, giờ đây bay múa hỗn loạn trong gió lốc thời không.

“Sư tôn!” A Sa sợ hãi khóc thét lên, định lao vào nhưng bị Đường Dao dùng chút sức tàn kéo giật lại.

“Chết tiệt! Lần này là dịch chuyển bị động… Đường đại tiểu thư, trông nhà cho kỹ, tôi đi check var quá khứ một chuyến đây!”

Đó là câu nói cuối cùng của Thẩm Mặc trước khi không gian xung quanh hắn hoàn toàn vỡ vụn như một tấm gương bị búa tạ đập trúng. Thân ảnh của hắn hóa thành một luồng sáng vàng kim, bị hút tọt vào một vết rách không gian đen ngòm rồi biến mất tăm, để lại một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp Dạ Lâm.

***

*Bộp!*

“Ui da! Cái định vị GPS của cái đồng xu này chắc chắn là hàng chợ trời rồi! Lần nào tiếp đất cũng bằng mông thế này thì có ngày nát bàn tọa mất thôi!”

Thẩm Mặc lồm cồm bò dậy từ một mỏm đá nhô ra của một ngọn núi cao ngất ngưỡng. Hắn ôm mông, xuýt xoa chửi rủa, khuôn mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt. Hắn vội vàng kiểm tra cơ thể mình. May mắn thay, lần này hắn du hành dưới dạng “linh thể thực chất” – nghĩa là hắn vẫn có xương thịt, có thể tương tác với vạn vật, nhưng cơ thể vẫn thể hiện rõ trạng thái tàn tạ ở hiện tại. Mái tóc bạc trắng nửa đầu xơ xác, sắc mặt nhợt nhạt như người thiếu máu, thanh y rách nát đầy vết máu bầm khô khốc.

“Hộc… Linh khí nồng đậm thật. Nhưng mà… lạnh quá.” Thẩm Mặc rùng mình một cái.

Hắn đứng dậy, phóng tầm mắt nhìn xuống thung lũng phía dưới. Ngay lập tức, đôi mắt sâu thẳm của nhà khảo cổ học trong hắn co rụt lại, hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ.

“Đây là… Hoang Cổ? Nhưng sao lại thay đổi nhiều thế này?”

Trước mắt hắn không còn là khu rừng rậm nguyên thủy âm u, đầy rẫy chướng khí và những bộ tộc ăn lông ở lỗ mà hắn gặp lần đầu nữa. Dưới thung lũng rộng lớn, một nền văn minh sơ khai nhưng tràn đầy sức sống đã hình thành.

Hàng trăm, hàng ngàn ngôi nhà sàn bằng gỗ sồi kiên cố được dựng lên theo một quy hoạch rõ ràng, bao quanh bởi một bức tường thành bằng đất nện vững chãi. Những làn khói bếp xám nhạt lười biếng bay lên từ những mái nhà tranh, mang theo mùi thơm của lúa nước chín và thịt thú nướng. Thậm chí, Thẩm Mặc còn nhìn thấy những tộc nhân mặc y phục bằng vải thô dệt từ sợi gai, thay vì những mảnh da thú rách rưới ngày xưa.

Đặc biệt nhất, ở trung tâm thung lũng là một xưởng đúc khổng lồ. Tiếng búa quai vào đe đồng vang lên chan chát: *Keng! Keng! Keng!* Những tia lửa đỏ rực bắn ra trong không trung. Họ đang đúc rìu đồng, giáo đồng, và cả những chiếc Trống Đồng thô sơ dựa trên kỹ nghệ đúc đồng Đông Sơn mà Thẩm Mặc đã truyền dạy từ hàng trăm năm trước.

“Xem ra nhóc con Trường Sinh Tử làm ăn khá phết đấy chứ. Đúng là không uổng công ta vẽ cho cái bản vẽ thiết kế nhà sàn với công thức đúc đồng.” Thẩm Mặc khẽ mỉm cười, lòng dấy lên một cảm giác tự hào khó tả của một người thầy nhìn thấy học trò mình đỗ thủ khoa.

Thế nhưng, sự yên bình của thung lũng không kéo dài được lâu.

*Gào!!!*

Một tiếng gầm rú kinh thiên động địa bỗng nhiên vang lên từ phía vách núi đối diện, làm rung chuyển cả những tán cây cổ thụ xung quanh. Từ trong sương mù, một con quái thú khổng lồ lao ra. Đó là một con Song Đầu Linh Báo (báo hai đầu) cao hơn trượng, toàn thân phủ một lớp vảy đen bóng như thép nguội, bốn móng vuốt sắc lẹm cào nát đá tảng dưới chân. Nó đang điên cuồng lao xuống thung lũng, hướng thẳng về phía một nhóm thợ săn đang kéo một chiếc xe chở đầy quặng đồng thô.

“A! Quái thú! Mau chạy đi!”

“Bảo vệ quặng đồng! Mau thông báo cho Thống lĩnh!”

Đám thợ săn phàm nhân hoảng loạn hét lên, những mũi giáo đồng thô sơ trong tay họ run rẩy trước uy áp của con dị thú Hoang Cổ ngang ngược này. Con báo hai đầu nhe nanh múa vuốt, hai cái miệng đỏ lòm phun ra những luồng gió tanh hôi, chuẩn bị vồ xuống xé xác phàm nhân.

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ phía đỉnh núi cao nhất của bộ lạc, một đạo lưu quang rực rỡ bỗng nhiên xé toạc bầu trời, lao xuống với tốc độ nhanh đến mức không tưởng.

*Vút!*

“Nghiệt súc! Dám mạo phạm bộ tộc của ta, cút!”

Một giọng nói trầm hùng, đầy uy nghiêm vang vọng khắp núi rừng.

Thẩm Mặc nheo mắt nhìn lại. Từ trên không trung, một nam tử trẻ tuổi đang lướt đi trên gió. Người đó vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng vững chãi như núi đá, ngũ quan cương nghị như được tạc từ đồng cổ, đôi mắt sáng rực như hai ngôi sao khuya. Nhưng điều khiến Thẩm Mặc kinh ngạc nhất chính là phía sau lưng nam tử ấy.

Một đôi cánh linh khí khổng lồ, rộng tới vài trượng, đang dang rộng và vỗ mạnh trong không trung. Đôi cánh ấy rực rỡ linh quang hệ Phong màu xanh lam và hệ Lôi màu tím nhạt, đan xen vào nhau tạo thành những đường nét hoa văn uốn lượn cực kỳ tinh xảo. Nếu nhìn kỹ, những hoa văn đó chính là hình ảnh loài chim Lạc đang bay lượn, hệt như những nét khắc trên chiếc Trống Đồng Đông Sơn vĩ đại nhất.

“Lạc Vũ Cảnh! Nhóc con này thực sự đột phá lên Lạc Vũ Cảnh rồi!” Thẩm Mặc thốt lên, trong lòng không khỏi chấn động.

Trường Sinh Tử đứng lơ lửng trên không trung, đôi cánh chim Lạc vỗ mạnh tạo ra những luồng cuồng phong thổi bay cát đá xung quanh. Cậu ta không dùng vũ khí, chỉ đơn giản là lao xuống như một ngôi sao băng, nắm đấm phải ngưng tụ một luồng lôi hỏa rực rỡ, đấm thẳng vào đầu con Song Đầu Linh Báo.

*Ầm!!!*

Một tiếng nổ chấn động tai ương vang lên. Luồng lôi hỏa bộc phát, trực tiếp đánh tan lớp hộ thể bằng vảy thép của con dị thú khổng lồ. Con báo hai đầu gào thét thảm thiết, cơ thể khổng lồ của nó bị đấm bay xa hàng chục trượng, đập mạnh vào vách đá rồi tắt thở ngay lập tức, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng đất đá.

“Thống lĩnh vạn tuế!”

“Thần sứ vạn tuế!”

Hàng vạn tộc nhân bên dưới thung lũng đồng loạt quỳ sụp xuống, reo hò vang trời, ánh mắt nhìn Trường Sinh Tử tràn đầy sự sùng bái và kính ngưỡng vạn phần.

Trường Sinh Tử thu hồi nắm đấm, đôi cánh Lạc Vũ sau lưng khẽ vỗ, đưa cậu ta lơ lửng giữa không trung. Gương mặt cậu ta không chút kiêu ngạo, chỉ có sự điềm tĩnh và chín chắn của một vị thủ lĩnh gánh vác vận mệnh của cả một tộc người.

Thế nhưng, ngay khi chuẩn bị đáp xuống thung lũng để chỉ huy tộc nhân thu dọn chiến trường, Trường Sinh Tử bỗng nhiên khựng lại. Cậu ta giật mình quay đầu về phía ngọn núi đá cao nhất, nơi Thẩm Mặc đang đứng.

Huyết mạch trong tim cậu ta bỗng nhiên sôi trào, một sợi dây liên kết nhân quả vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ đang run lên bần bật. Hơi thở này… sự dao động thời không này… không thể sai được!

“Sư… Sư tôn?!”

Trường Sinh Tử lầm bầm, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng chốc đỏ hoe. Cậu ta không màng đến đám tộc nhân đang ngơ ngác phía dưới, đôi cánh chim Lạc sau lưng vỗ mạnh một cái, hóa thành một đạo thanh lôi xé toạc không khí, lao thẳng lên đỉnh núi đá với tốc độ cực hạn.

***

*Ầm!*

Trường Sinh Tử đáp xuống đỉnh núi đá, lực lượng mạnh mẽ khiến bụi đất bay mù mịt. Ngay khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò, thanh y rách nát đang đứng chắp tay sau lưng dưới gốc cây thông cổ thụ, nam tử cương nghị, dũng mãnh vừa đấm chết dị thú trong một chiêu kia bỗng nhiên run rẩy như một đứa trẻ.

*Bịch!*

Cậu ta không chút do dự, quỳ sụp hai gối xuống đất, đầu đập mạnh vào đá tảng:

“Sư tôn! Đệ tử… đệ tử cuối cùng cũng đợi được người! Ba trăm năm… ba trăm năm qua, đệ tử chưa từng có một ngày quên đi lời dạy của người!”

Giọng nói của Trường Sinh Tử nghẹn ngào, chứa đựng nỗi nhớ nhung và lòng trung thành tuyệt đối tích tụ qua ba thế kỷ cô độc gánh vác bộ tộc.

Thẩm Mặc nhìn đứa trẻ dã thú gầy gò ngày nào giờ đã thành một đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Đối với Trường Sinh Tử, đó là ba trăm năm đằng đẵng đầy máu và mồ hôi. Nhưng đối với Thẩm Mặc, thực chất mới chỉ trôi qua có vài tuần ngắn ngủi ở thời hiện đại.

“Đứng lên đi, nhóc con. Ba trăm năm không gặp, cậu cao lên nhiều đấy, lại còn biết bay nữa cơ à? Trông ngầu phết đấy chứ.” Thẩm Mặc khẽ cười, giọng điệu vẫn tếu táo, bất cần như ngày nào.

Trường Sinh Tử run rẩy ngẩng đầu lên. Nhưng ngay khi nhìn rõ dung mạo của Thẩm Mặc lúc này, nụ cười trên môi cậu ta bỗng đông cứng lại. Ánh mắt cậu ta dán chặt vào mái tóc bạc trắng chiếm mất một nửa đầu của Sư tôn, vào khuôn mặt nhợt nhạt không chút huyết sắc, và cả những vết máu bầm đen còn vương trên thanh y rách nát của hắn.

“Sư… Sư tôn… Người…”

Trường Sinh Tử sững sờ. Trong ký ức của cậu, Sư tôn là một vị “Thần minh” tối cao, tiêu sái, bất phàm, nắm giữ quy luật thời gian, chỉ một cái phất tay là có thể dời non lấp bể, đùa giỡn với số phận. Tại sao… tại sao bây giờ Người lại trở nên tàn tạ, yếu ớt, hơi thở mong manh như thế này?

*Ầm!!!*

Một luồng linh lực cuồng bạo của Lạc Vũ Cảnh bỗng nhiên bùng nổ từ người Trường Sinh Tử, làm nứt toác cả mỏm đá dưới chân hai người. Đôi mắt cậu ta đỏ ngầu, tràn đầy sát khí và sự phẫn nộ tột độ hướng về phía hư không:

“Là kẻ nào?! Kẻ nào ở tương lai dám đả thương Sư tôn đến mức này?! Nói cho đệ tử biết! Đệ tử dù có phải nghịch chuyển càn khôn, dời non lấp bể, dùng cả bộ tộc này làm vật tế cũng phải diệt tộc kẻ đó! Đệ tử phải băm vằm hắn ra làm muôn mảnh!”

Sát khí của một cường giả Lạc Vũ Cảnh thời Hoang Cổ cuồn cuộn như bão tố, khiến mây đen trên trời cũng phải biến sắc. Cậu ta không thể chấp nhận được việc vị Thần minh duy nhất của lòng mình bị kẻ khác chà đạp đến mức này.

Thẩm Mặc nhìn bộ dạng xù lông của đệ tử, khẽ thở dài. Hắn tiến lại gần, vươn tay ra, gõ nhẹ một cái thật đau vào trán Trường Sinh Tử, giống hệt như cái cách hắn vẫn hay cốc đầu cậu ta khi còn là một đứa trẻ dã thú bướng bỉnh.

*Cốc!*

“Nhóc con, bớt nói khoác đi. Ta đã bảo cậu bao nhiêu lần rồi, tu tiên là để tu tâm dưỡng tính, chứ không phải để đi làm giang hồ thôn.” Thẩm Mặc lườm cậu ta một cái, vô sỉ nói: “Ta chỉ đi dạo một vòng ở tương lai, gặp mấy con muỗi khổng lồ hơi thích cắn người, bị chúng nó đốt vài cái thôi. Mái tóc này là mốt thời thượng ở tương lai đấy, gọi là tóc highlight muối tiêu lãng tử, cậu thì biết cái gì mà gào thét?”

Bị Sư tôn cốc đầu, luồng sát khí cuồng bạo của Trường Sinh Tử bỗng chốc xẹp lép như quả bóng xì hơi. Cậu ta ôm trán, ánh mắt vừa cung kính vừa xót xa nhìn Thẩm Mặc: “Sư tôn… người gạt con. Hơi thở của người… thọ nguyên của người đã bị hao hụt nghiêm trọng. Có phải… có phải vì cứu giúp nhân loại, vì gánh vác nhân quả thời gian mà người mới phải gánh chịu sự phản phệ này không?”

Thẩm Mặc im lặng một lát. Hắn nhìn vào đôi mắt chân thành, tràn đầy sự lo lắng của đệ tử, khẽ thở dài: “Trường Sinh, trên đời này muốn có được thứ gì thì phải trả giá bằng thứ khác. Ta chọn con đường này, thì cái giá này là xứng đáng. Cậu tiến bộ rất nhanh, đã ngưng tụ được Lạc Vũ, bảo vệ được tộc nhân. Ta rất vui.”

Trường Sinh Tử nghe vậy, sống mũi cay xè, cúi đầu nói: “Nếu không có sự chỉ điểm của Sư tôn, Trường Sinh Tử đã sớm làm mồi cho dã thú trong rừng sâu, làm sao có được ngày hôm nay. Đệ tử thề, cả đời này…”

“Được rồi, được rồi, bớt văn vở đi.” Thẩm Mặc xua tay cắt ngang màn bày tỏ tình cảm sến sẩm của đệ tử. “Ta đến đây lần này là vì…”

Chưa kịp nói hết câu, sắc mặt Thẩm Mặc đột ngột biến đổi.

Không chỉ có hắn, mà cả Trường Sinh Tử cũng giật mình kinh hãi, lập tức đứng bật dậy, đôi cánh chim Lạc sau lưng bùng nổ linh quang phòng ngự, che chắn trước mặt Sư tôn.

***

*Vù… vù… vù…*

Một luồng gió lạnh thấu xương, mang theo mùi của sự mục nát, chết chóc và hư vô bỗng nhiên từ đâu ập đến, bao trùm lấy toàn bộ Âu Lạc Thần Châu thời Hoang Cổ.

Nhiệt độ xung quanh giảm xuống một cách điên cuồng, nước sông dưới thung lũng bỗng chốc đóng một lớp băng mỏng màu xám xịt. Bầu trời Hoang Cổ vốn đang xanh trong rực rỡ nắng vàng bỗng nhiên tối sầm lại. Mây đen cuồn cuộn kéo đến từ bốn phương tám hướng, nhưng đó không phải là mây dông màu đen thông thường, mà là một thứ sương mù dày đặc màu tím sẫm quỷ dị, tà ác đến cực điểm.

“Cái gì thế này?!” Trường Sinh Tử kinh hoàng nhìn lên bầu trời. “Linh khí thiên địa… đang bị đóng băng?!”

*Xoẹt!!!*

Một tiếng động khổng lồ, chói tai vang lên, giống như tiếng một tấm vải liệm khổng lồ bằng sắt bị một bàn tay vô hình xé rách ra làm đôi.

Từ trên đỉnh chín tầng mây, một vết rách không gian dài vạn dặm, đen ngòm và sâu thẳm hiện ra, cắt đôi bầu trời Hoang Cổ. Từ trong vết rách ấy, thứ ánh sáng tím sẫm quỷ dị bắt đầu rỉ ra, nhỏ xuống đại địa như những giọt máu độc.

Và rồi, từ sâu trong vết rách đen tối ấy, một thứ gì đó khổng lồ, vĩ đại và tà ác bắt đầu chậm rãi lộ diện.

Đó là một con mắt khổng lồ màu tím đen – **Tuế Nguyệt Chi Nhãn**.

Con mắt ấy to lớn đến mức che lấp cả vòm trời, không có con ngươi phàm trần, mà ở trung tâm của nó là một vòng xoáy thời gian khổng lồ đang từ từ xoay tròn. Vòng xoáy ấy sâu thẳm như một vực thẳm không đáy, chứa đựng hơi thở của sự mục nát, sự lãng quên và cái chết của hàng vạn kỷ nguyên đã qua. Khi nhìn vào con mắt ấy, người ta có cảm giác như cả linh hồn và thọ nguyên của mình đang bị một lực hút vô hình kéo tuột ra ngoài.

“Tịch… Tịch Diệt Kiếp…” Thẩm Mặc lầm bầm, đồng tử co rụt lại thành một sợi chỉ nhỏ. Hắn cảm nhận được một ý chí lạnh lùng, tối cao, mang theo sự hủy diệt tuyệt đối đang từ con mắt kia nhìn xuống. Đó là hơi thở của **Trầm Uyên** – thực thể ý chí cổ xưa tồn tại ngoài dòng sông thời gian, kẻ chuyên đi ăn lịch sử và thọ nguyên của các nền văn minh.

“Nó… nó đến sớm hơn dự kiến!” Thẩm Mặc cắn răng, Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi áo hắn bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu ong ong chói tai như muốn nứt vỡ trước uy áp kinh hoàng của Ma Thần.

Hắn hiểu ra rồi. Sự can thiệp nghịch thiên của hắn ở hiện tại – việc hắn chém phân thân của Cơ Vô Mệnh, thay đổi nhân quả ở lăng mộ Nghĩa Lĩnh và Loa Thành – đã tạo ra một phản ứng dây chuyền cực lớn trong dòng sông thời gian. Sự biến động ấy đã đánh động đến Trầm Uyên, khiến thực thể này lần theo dấu vết nhân quả mà tìm đến kỷ nguyên Hoang Cổ này sớm hơn lịch sử vốn có!

*Vút!*

Một luồng ánh sáng tím sẫm từ Tuế Nguyệt Chi Nhãn bỗng nhiên quét qua đại địa dưới thung lũng.

“A!!! Cứu tôi với!”

“Mẹ ơi! Con đau quá!”

Hiệu ứng Tịch Diệt kinh hoàng bắt đầu bộc phát. Luồng ánh sáng tím quét qua đến đâu, vạn vật đến đó lập tức bị tước đoạt thọ nguyên một cách tàn nhẫn.

Những cây cổ thụ ngàn năm đang xanh tươi bỗng chốc héo úa, lá rụng tơi tả, thân gỗ mục nát rồi hóa thành tro bụi xám xịt chỉ trong vài nhịp thở. Đất đai trù phú bỗng chốc nứt nẻ, bạc màu, biến thành sa mạc chết chóc.

Kinh khủng hơn, dưới thung lũng, hàng ngàn tộc nhân yếu ớt khi bị ánh sáng tím chạm vào, cơ thể họ lập tức bị lão hóa với tốc độ chóng mặt. Da thịt họ nhăn nheo lại, mái tóc đen nhánh bỗng chốc bạc trắng, răng rụng, lưng còng xuống, rồi ngã gục xuống đất chết già chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi.

“Không!!! Tộc nhân của ta!”

Chứng kiến cảnh tượng thảm khốc ấy, Trường Sinh Tử đỏ mắt vì phẫn nộ. Cậu ta không thể trơ mắt nhìn bộ tộc mà mình đã dành cả ba trăm năm xương máu để xây dựng, bảo vệ bị hủy diệt một cách vô lý như vậy.

“Nghiệt súc! Ta liều mạng với ngươi!”

Trường Sinh Tử gầm lên một tiếng chấn động núi sông. Sức mạnh của một cường giả Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ bộc phát đến mức cực hạn. Đôi cánh chim Lạc sau lưng cậu ta bùng nổ linh quang rực rỡ, lôi hỏa cuồng bạo quấn quanh thân thể. Cậu ta vỗ cánh mạnh một cái, hóa thành một đạo lôi quang tím biếc, điên cuồng lao thẳng lên bầu trời, hướng về phía con mắt khổng lồ kia mà đấm ra một quyền mạnh nhất cuộc đời mình.

“Trường Sinh! Đừng lên đó! Quay lại!” Thẩm Mặc kinh hoàng hét lớn, nhưng đã quá muộn.

Quyền mang theo lôi hỏa của Trường Sinh Tử chưa kịp chạm vào con mắt, thì một luồng tử khí tím đen từ Tuế Nguyệt Chi Nhãn đã nhẹ nhàng quét qua người cậu ta.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Ngay khi tiếp cận luồng tử khí cách bầu trời ngàn trượng, đôi cánh linh khí hình chim Lạc rực rỡ của Trường Sinh Tử lập tức bị rã ra như tuyết gặp mặt trời mùa hè. Sức mạnh thời gian vô tình tước đoạt đi linh lực của cậu ta, thần hồn bị chấn nhiếp cực mạnh.

“Phụt!”

Trường Sinh Tử hộc ra một ngụm máu tươi lớn, sắc mặt bỗng chốc già đi mười tuổi, cơ thể mất kiểm soát hoàn toàn, rơi tự do từ trên không trung xuống đất như một con diều đứt dây. Sức mạnh của Lạc Vũ Cảnh trước mặt thực thể vũ trụ vĩ đại này, thực sự chẳng khác nào một con kiến hôi cố gắng lay chuyển cây cổ thụ!

***

“Nhóc con!”

Thẩm Mặc không chút do dự. Hắn nghiến răng, vận dụng chút linh lực Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong ít ỏi còn sót lại trong cơ thể, đạp mạnh vào vách đá, lao vút ra ngoài không trung.

Thân ảnh hắn như một tia chớp bạc, đón lấy cơ thể đang rơi rụng của Trường Sinh Tử giữa không trung, rồi mượn lực xoay người, đáp xuống đỉnh núi đá một cách chật vật.

*Bùm!*

Cả hai người trượt dài trên mặt đất, đập mạnh vào vách đá phía sau mới dừng lại được. Thẩm Mặc lồm cồm bò dậy, khóe môi hắn cũng đã rỉ ra một vệt máu tươi do chấn động. Hắn vội vàng đỡ lấy Trường Sinh Tử đang thoi thóp trong lòng.

“Sư… Sư tôn… Đệ tử… đệ tử vô năng…” Trường Sinh Tử hơi thở yếu ớt, đôi cánh Lạc Vũ sau lưng đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt tràn đầy sự bất lực và tuyệt vọng nhìn lên bầu trời. “Đó… đó là thứ gì… Tại sao sức mạnh của đệ tử… lại bị nó hút cạn chỉ trong một cái chớp mắt…”

“Im lặng và dưỡng thương đi!” Thẩm Mặc trầm giọng nói, sắc mặt ngưng trọng chưa từng có.

Hắn đứng dậy, tiến lên một bước, che chắn trước mặt đệ tử.

Hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời. Lúc này, Tuế Nguyệt Chi Nhãn khổng lồ kia dường như đã phát hiện ra sự tồn tại của hắn. Vòng xoáy thời gian màu tím đen trong con mắt chậm rãi xoay tròn, tiêu cự của nó từ từ khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé, tàn tạ của Thẩm Mặc trên đỉnh núi đá.

Một luồng uy áp kinh hoàng, nặng nề như cả vạn ngọn núi Tản Viên đè xuống, khiến xương cốt Chúc Đồng Cảnh của Thẩm Mặc phát ra những tiếng *rắc rắc* chói tai như muốn gãy vụn.

*Keng! Keng! Keng!*

Tuế Nguyệt Đồng Bản trên tay Thẩm Mặc rung lên điên cuồng, phát ra những tiếng kêu ong ong đau đớn. Trên bề mặt đồng xu vàng kim rực rỡ bỗng nhiên xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ như sợi tóc. Bảo vật này đang cảnh báo hắn: nếu tiếp tục đối đầu trực diện, nó sẽ bị phá hủy hoàn toàn!

Nhưng Thẩm Mặc là ai?

Hắn là một nhà khảo cổ học lỳ lợm, một kẻ vô sỉ đã quen đối mặt với tử thần ở cả hai thời đại. Trốn chạy? Ở đây làm gì có chỗ nào để trốn? Nếu hắn lùi bước, Trường Sinh Tử sẽ chết, bộ tộc này sẽ bị xóa sổ, và nhân quả của hắn ở tương lai cũng sẽ hoàn toàn sụp đổ!

“Chết tiệt… Muốn ăn dòng thời gian này của ta sao?”

Thẩm Mặc cười lạnh, lau vệt máu tươi bên khóe môi. Hắn ngạo nghễ ngẩng cao đầu, mái tóc bạc trắng bay múa trong gió độc, đôi mắt sâu thẳm rực lên một ngọn lửa điên cuồng và quyết liệt chưa từng có.

Hắn giơ cao Tuế Nguyệt Đồng Bản lên trời, gầm lớn:

“Để xem răng của ngươi có đủ cứng để nhai được đồng xu này của ta không! Lên cho ta!”

*Uỳnh!!!*

Tuế Nguyệt Đồng Bản bùng nổ. Một luồng hào quang màu vàng kim rực rỡ, chói lòa như một mặt trời thứ hai đột ngột xuất hiện giữa bầu trời Hoang Cổ, hóa thành một quầng sáng bảo hộ khổng lồ, đối đầu trực diện với luồng tử khí tím đen đang cuồn cuộn đổ xuống từ Tuế Nguyệt Chi Nhãn.

Khóe mắt, khóe tai của Thẩm Mặc bắt đầu rỉ máu do áp lực quá tải của thời gian phản phệ. Cơ thể hắn run lên bần bật, nhưng hắn vẫn đứng sừng sững như một bức tượng đồng vĩnh cửu, không lùi nửa bước.

Trên bầu trời, con mắt khổng lồ màu tím đen khẽ chấn động, vòng xoáy thời gian bên trong nó đột ngột xoay nhanh hơn, tỏa ra một luồng ánh sáng tím đậm đặc đến mức cực hạn, chuẩn bị giáng xuống đòn hủy diệt tuyệt đối…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8