Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 28: Loa Thành hỗn chiến: Cổ và Kim giao thoa

Cập nhật lúc: 2026-06-25 14:41:05 | Lượt xem: 2

Cao Lãm, thống lĩnh đệ nhất đội Kim Quy Vệ của thành Cổ Loa, đang trải qua một ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của mình.

Gã đứng dưới chân đài đá khổng lồ của cung điện đang xây dở, tay nắm chặt chuôi kiếm đồng nặng trịch, mắt không rời hai kẻ kỳ dị vừa từ trên trời rơi xuống. Tên nam tử tóc trắng nửa đầu kia trông như một kẻ sắp chết đói, mặt mũi thì non choẹt nhưng ánh mắt lại láu cá vô cùng, liên tục đảo quanh như đang tìm đường trộm đồ; còn nữ tử bên cạnh thì mặc bộ đồ bó sát kỳ lạ, tóc đỏ rực như lửa Dạ Lâm, trên người tỏa ra một luồng linh lực hệ Mộc vô cùng thuần khiết nhưng lại hỗn loạn vô cùng.

Cao Lãm thầm nghĩ trong lòng: *”Lũ dị nhân này từ phương nào tới? Nhìn trang phục và khí chất của chúng, hoàn toàn không giống với bất kỳ bộ tộc nào trong mười lăm bộ của Âu Lạc. Đã vậy, tên tóc bạc kia lại còn dám cầm một đồng xu rỉ sét chứa hơi thở của Thần Kim Quy. Chẳng lẽ… chúng là mật thám của ngoại bang phương Bắc phái đến để phá hoại phong ấn long mạch?”*

Nghĩ đến đây, sát khí trên người Cao Lãm bùng lên, gã chỉ chờ một cái phất tay của Đại vương là sẽ lập tức dẫn đầu quân sĩ xông lên, băm vằn hai kẻ lai lịch bất minh này thành trăm mảnh.

Thế nhưng, khi uy áp cuồn cuộn của An Dương Vương đang đè nặng lên vai Thẩm Mặc và Đường Dao, khiến mặt đất dưới chân họ rạn nứt thành những mạng nhện chằng chịt, thì bầu trời phía sau họ đột ngột vặn vẹo một cách quỷ dị.

*XOÀNG!!!*

Một tiếng động như thủy tinh vỡ vụn vang lên giữa không trung. Vết rách thời không vốn đang khép lại bỗng nhiên phình to ra, phun ra một luồng hắc khí xám xịt, tanh tưởi và lạnh lẽo đến thấu xương. Từ trong luồng hắc khí ấy, một bóng người hư ảo dần dần ngưng tụ thành thực thể.

Đó là một nam tử trung niên nho nhã, mặc trường bào thêu hoa văn Thái Cực xám xịt, nhưng gương mặt lại vặn vẹo, dữ tợn như ác quỷ bước ra từ u minh. Đây chính là phân thân ý niệm của Cơ Vô Mệnh!

Gã vốn là một ấn ký định vị được bản thể gieo vào Tuế Nguyệt Đồng Bản từ trước. Khi Thẩm Mặc cưỡng ép nhảy vọt thời gian, ấn ký này đã điên cuồng hút lấy linh khí thời không hỗn loạn để ngưng tụ thành một thực thể tạm thời. Vừa mới đặt chân lên nền đất Hoang Cổ, phân thân ý niệm này đã mất đi lý trí, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào bóng dáng Thẩm Mặc, gầm lên một tiếng điếc tai nhức óc:

“Kẻ trộm thời gian! Mau giao ra Tuế Nguyệt Đồng Bản cho bản tọa! Nếu không, ta sẽ khiến linh hồn ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh!”

Luồng hắc khí xám xịt từ người Cơ Vô Mệnh tỏa ra, mang theo tử khí nồng nặc và oán niệm ngập trời của Thái Thượng Vô Cực Giáo, khiến những thảm cỏ xanh xung quanh công trường Loa Thành trong nháy mắt bị héo úa, thối rữa.

Chứng kiến cảnh tượng này, An Dương Vương đứng trên đài cao bỗng biến sắc. Đôi mắt vị vua cổ đại rực lên ánh sáng vàng kim của Đế Vương Chi Khí, ông ta nhìn chằm chằm vào luồng tử khí xám của Cơ Vô Mệnh, rồi lạnh lùng kết luận:

“Tử khí của phương Bắc! Lũ nghịch tặc phương Bắc dám cả gan dùng bí thuật không gian để ám sát Bản vương và phá hoại linh mạch Loa Thành! Kim Quy Vệ, Lạc Tướng nghe lệnh!”

An Dương Vương vung tay áo rộng, thanh kiếm đồng bên hông tự động bay ra, hóa thành một luồng sáng vàng rực rỡ chỉ thẳng vào Cơ Vô Mệnh:

“Sát! Không để một tên ma tộc nào sống sót rời khỏi Loa Thành!”

“Tuân lệnh!”

Tiếng gầm vang dội của hàng vạn binh sĩ làm rung chuyển cả đất trời cổ đại. Cao Lãm là người phản ứng nhanh nhất, gã vung thanh kiếm đồng trong tay, hét lớn:

“Bày trận! Nỏ Liên Châu, bắn!”

Hàng ngàn chiến binh Kim Quy Vệ xăm mình Giao Long lập tức di chuyển theo những quỹ đạo phức tạp, tạo thành một trận pháp hình xoắn ốc chín vòng bao vây lấy Cơ Vô Mệnh. Những chiếc nỏ đồng khổng lồ được kéo căng, linh khí đất trời điên cuồng tụ hội về phía mũi nỏ.

*VÚT! VÚT! VÚT!*

Hàng vạn mũi tên linh lực rực sáng như mưa sao băng xé toạc bầu trời đêm, đan chéo thành một tấm lưới ánh sáng khổng lồ, trực diện dội xuống đầu phân thân Cơ Vô Mệnh.

Cơ Vô Mệnh lúc này đang trong trạng thái điên cuồng, thấy có kẻ tấn công liền vung tay tạo ra một bức tường tử khí xám xịt hòng chống đỡ. Thế nhưng, gã đã đánh giá thấp sức mạnh của quân đội cổ đại ở thời kỳ đỉnh cao. Những mũi tên linh lực kia mang theo sức mạnh cộng hưởng của long mạch Loa Thành, vừa chạm vào bức tường tử khí đã tạo ra những tiếng nổ “đùng đùng” liên tiếp, trực tiếp bào mòn lớp hộ thể linh quang của gã một cách nhanh chóng.

“Lũ kiến hôi cổ đại! Dám cản đường bản tọa!” Cơ Vô Mệnh gầm rú, tử khí trên người bộc phát mạnh mẽ hơn, hóa thành hàng vạn con Huyết Hồn Điệp xám xịt lao về phía quân sĩ.

Ngay lúc đó, một vị Lạc Tướng hệ Thổ có thân hình hộ pháp, ngực trần xăm hình thần núi khổng lồ bước ra. Ông ta nện mạnh hai tay xuống đất, miệng quát lớn:

“Thần Núi quyết! Khởi!”

*ẦM ẦM ẦM!*

Mặt đất rung chuyển dữ dội, hàng vạn tảng đá khổng lồ từ dưới lòng đất trồi lên, cuộn lại với nhau rồi hóa thành một cự nhân đá cao mười trượng. Cự nhân đá gầm lên một tiếng như sấm sét, vung nắm đấm nặng ngàn cân, mang theo sức mạnh dời non lấp bể nện thẳng xuống đầu Cơ Vô Mệnh.

*BÙM!!!*

Cú đấm của cự nhân đá trực tiếp đánh tan luồng tử khí của Cơ Vô Mệnh, ép gã phải lùi lại mấy bước, mặt đất dưới chân gã lún sâu xuống thành một hố lớn.

Trong lúc toàn bộ công trường Loa Thành đang bùng nổ một cuộc hỗn chiến kinh thiên động địa, Thẩm Mặc nằm rạp dưới đất, hai mắt sáng rực như đèn pha. Hắn khẽ huých cùi chỏ vào người Đường Dao, thì thầm:

“Đường đại tiểu thư, cơ hội đến rồi! Lão già mũi trâu kia đang gánh còng lưng cho chúng ta đấy. Mau nhân lúc bọn họ đang bận ‘combat’ mà chuồn thôi!”

Đường Dao lườm hắn một cái, nhưng tay chân thì vô cùng nhanh nhẹn. Cô lập tức vận hành linh lực hệ Mộc vừa mới thức tỉnh trong người. Những hạt cỏ hoang dưới đất dưới sự kích thích của linh lực bỗng chốc sinh trưởng một cách điên cuồng, hóa thành những dây leo và bụi rậm cao quá đầu người, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của binh lính xung quanh.

“Tên điên này, đi lối nào?” Đường Dao vừa duy trì ngụy trang vừa hỏi, giọng cô vẫn còn run lên vì áp lực của chiến trường cổ đại.

Thẩm Mặc nắm chặt chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản trong tay. Lúc này, đồng xu cổ đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, rung lên bần bật và chỉ hướng về phía một khe nứt sâu hoắm nằm ngay dưới móng của bức tường thành đang xây dở.

“Đi theo tôi! Đồng xu đang chỉ đường xuống dưới lòng đất. Nơi đó chắc chắn là mạch ngầm của Loa Thành!”

Thẩm Mặc kéo tay Đường Dao, hai người khom lưng, lợi dụng bụi rậm ngụy trang và sự hỗn loạn của trận chiến để nhanh chóng lách vào khe nứt tối tăm kia. Phía sau họ, tiếng nổ của pháp thuật, tiếng gầm của cự nhân đá và tiếng thét điên cuồng của Cơ Vô Mệnh vẫn vang vọng khắp bầu trời Loa Thành, tạo nên một bản nhạc nền hỗn loạn nhưng vô cùng kích thích.

Khi bóng tối của địa đạo ngầm hoàn toàn nuốt chửng hai người, tiếng ồn ào náo nhiệt của trận chiến phía trên cũng dần dần nhỏ lại, rồi biến mất hẳn, chỉ còn lại tiếng bước chân dồn dập và tiếng thở dốc của họ vang vọng trong không gian chật hẹp.

Địa đạo ngầm dưới móng thành Loa Thành tối tăm và ẩm ướt vô cùng. Những vách đá ở đây không phải do tự nhiên hình thành, mà được đẽo gọt một cách thô sơ nhưng vô cùng kiên cố, trên bề mặt thỉnh thoảng lại xuất hiện những mạch đá lấp lánh ánh sáng màu xanh lam nhạt – đó chính là linh mạch của đất trời đang lưu chuyển.

Sau khi chạy được một đoạn khá xa, xác định quân đội cổ đại và phân thân của Cơ Vô Mệnh không thể đuổi kịp, Thẩm Mặc mới kiệt sức ngã ngồi xuống một phiến đá phẳng.

“Phù… Suýt chút nữa là tiêu đời nhà ma rồi.” Thẩm Mặc ho sặc sụa, đưa tay lên vuốt lại mái tóc bạc trắng của mình, cười khổ tự giễu. “Đường đại tiểu thư, cậu nhìn xem, tôi bây giờ trông có giống mấy nhân vật chính trong truyện tiên hiệp có phong thái ‘mỹ nam tóc bạc’ không? Chỉ tiếc là không có cái gương nào ở đây để tôi tự luyến một chút.”

“Cậu bớt nói nhảm đi, tên điên này!”

Đường Dao tức giận mắng, nhưng hành động của cô lại hoàn toàn trái ngược với lời nói. Cô quỳ sụp xuống bên cạnh hắn, vội vàng nắm lấy cổ tay hắn để kiểm tra thương thế. Khi cảm nhận được kinh mạch trong người Thẩm Mặc trống rỗng, thọ nguyên bị hao hụt nghiêm trọng khiến nhịp tim của hắn yếu ớt vô cùng, hốc mắt cô bỗng chốc đỏ lên.

“Cậu rốt cuộc có biết trân trọng mạng sống của mình không hả?” Đường Dao nghẹn ngào, những giọt nước mắt ấm nóng không tự chủ được mà rơi xuống mu bàn tay của Thẩm Mặc. “Mười năm thọ nguyên… nói mất là mất. Chỉ để cứu tôi, cậu có đáng phải làm thế không?”

Thẩm Mặc ngẩn người nhìn những giọt nước mắt của Đường Dao. Trong ký ức của hắn, Đường đại tiểu thư lúc nào cũng là một nữ cường nhân mạnh mẽ, miệng lưỡi độc địa, chưa bao giờ chịu khuất phục trước bất kỳ ai. Vậy mà giờ đây, cô lại khóc vì hắn.

Hắn khẽ thở dài, đưa bàn tay thô ráp xoa nhẹ đầu cô, giọng điệu bỗng trở nên dịu dàng hiếm thấy:

“Đường đại tiểu thư, cậu nói xem, nếu tôi không cứu cậu thì ai sẽ làm ‘pin sạc dự phòng’ cho tôi ở thời hiện đại đây? Hơn nữa, chúng ta là đồng đội hoạn nạn mà. Để một cô gái xinh đẹp như cậu phải chết trước mặt mình, thì cái danh ‘Tuế Nguyệt Đạo Tặc’ của tôi vứt cho chó gặm à?”

“Cậu…” Đường Dao nghiến răng, định đấm cho hắn một phát nhưng nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt, lão hóa đi vài phần của hắn, cô lại không đành lòng.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại, rồi vận hành linh lực hệ Mộc của Ngự Linh tộc. Một luồng ánh sáng màu xanh lá cây ấm áp, tràn đầy sinh mệnh lực từ lòng bàn tay cô nhẹ nhàng truyền vào cơ thể Thẩm Mặc, xoa dịu những kinh mạch đang rạn nứt và giảm bớt cơn đau đớn do phản phệ thời gian mang lại.

Cảm nhận được dòng nước ấm áp chảy qua cơ thể, sắc mặt Thẩm Mặc dần dần hồng hào trở lại. Hắn nhắm mắt tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này. Trong địa đạo tối tăm, ẩm ướt, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt thánh thót từ trên trần đá xuống những vũng nước nhỏ dưới chân, tạo nên một nhịp điệu chậm rãi, sâu lắng. Sự tương tác nhẹ nhàng, ấm áp giữa hai người như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm không gian lạnh lẽo xung quanh.

“Được rồi, Đường đại tiểu thư, linh lực của cậu tốt thật đấy, cứ như là nước tăng lực vậy.” Thẩm Mặc mở mắt ra, cười hì hì rồi gượng dậy. “Chúng ta không thể ở đây lâu được. Tuyệt đối không được để ‘dead bộ máy’ ở cái xó xỉnh này.”

Hắn đứng dậy, cầm chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản lên để dò đường. Đi được vài bước, họ vấp phải một cánh cửa đá khổng lồ chặn đứng lối đi. Trên bề mặt cánh cửa đá khắc đầy những hoa văn Đông Sơn vô cùng phức tạp: hình những con chim Lạc đang bay lượn, hình những người giã gạo, và ở trung tâm là một vầng mặt trời với các tia sáng rực rỡ.

Đường Dao nhìn cánh cửa đá, nhíu mày:

“Đây là trận pháp phong ấn của thời cổ đại sao? Nhìn hoa văn này… có vẻ rất giống với những gì tôi từng thấy trên các mảnh vỡ trống đồng ở viện bảo tàng.”

Thẩm Mặc tiến lại gần, đưa tay vuốt ve những đường khắc trên đá, ánh mắt lộ ra vẻ hưng phấn của một nhà khảo cổ học thực địa:

“Không chỉ giống đâu, đây chính là bản gốc đấy! Nhìn xem, hướng bay của chim Lạc trên cửa đá này… Thông thường trên trống đồng Đông Sơn, chim Lạc sẽ bay ngược chiều kim đồng hồ. Nhưng ở đây, có ba con chim Lạc lại bay xuôi chiều. Đây không phải là lỗi của người thợ khắc, mà là một sơ đồ bát quái nghịch chuyển để mở cửa!”

“Bát quái nghịch chuyển?” Đường Dao ngơ ngác.

“Đúng vậy.” Thẩm Mặc cười đắc ý. “Lũ tà tu mạt pháp kia nếu đến đây chắc chắn sẽ dùng bạo lực để phá cửa, và kết quả là sẽ kích hoạt vạn tiễn lôi đình của Loa Thành trận địa. Nhưng với một nhà khảo cổ học xuất sắc như tôi, đây chỉ là một bài toán mẫu giáo.”

Thẩm Mặc bắt đầu di chuyển. Hắn giẫm chân lên những phiến đá dưới đất theo một quỹ đạo kỳ lạ, miệng lẩm bẩm:

“Một bước hướng Đông Sơn, hai bước theo cánh chim Lạc bay xuôi, ba bước giẫm vào hình người giã gạo thứ tư…”

*CẠCH… CẠCH… RẦM…*

Theo từng bước chân của Thẩm Mặc, những tiếng cơ quan chuyển động nặng nề vang lên từ bên trong cánh cửa đá. Phiến đá khổng lồ từ từ nâng lên, tiết lộ một lối đi rộng lớn dẫn sâu xuống dưới lòng đất. Từ bên trong, một luồng linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù màu xanh lam và vàng kim ùa ra, mang theo hơi thở cổ xưa, vĩ đại của đất mẹ Âu Lạc.

Đường Dao kinh ngạc nhìn Thẩm Mặc, không tiếc lời khen ngợi:

“Tên điên này, cậu thực sự là một con quái vật khảo cổ. Mấy thứ này ở thời hiện đại chỉ có trên sách giáo khoa nghiên cứu, vậy mà cậu lại dùng để vượt qua cạm bẫy cứ như đi dạo trong công viên vậy.”

“Quá khen, quá khen!” Thẩm Mặc vuốt tóc, vẻ mặt vô cùng đắc ý. “Đi thôi, bảo vật thực sự đang ở phía trước.”

Hai người bước qua cánh cửa đá, tiến vào một không gian khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất Loa Thành.

Nơi đây là một hang động tự nhiên rộng lớn vô cùng, trần hang cao hàng trăm trượng, được treo đầy những khối thạch nhũ lấp lánh ánh sáng màu vàng kim nhạt như những ngôi sao trên bầu trời đêm. Dưới lòng hang, hàng vạn mạch linh lực màu xanh lam uốn lượn như những con rồng nhỏ, đồng loạt hội tụ về phía một hồ nước khổng lồ ở trung tâm.

Nước trong hồ không phải là nước thông thường, mà là linh dịch long mạch tinh khiết đến cực điểm, tỏa ra những làn sương khói mờ ảo, thơm ngát.

Khi Thẩm Mặc và Đường Dao vừa bước đến rìa hồ nước, chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản trên tay Thẩm Mặc bỗng nhiên phát ra một tiếng “coong” thanh tao, tự động bay ra khỏi tay hắn, lơ lửng trên mặt hồ và tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ chưa từng có.

*ỤC… ỤC… ỤC…*

Mặt hồ linh dịch vốn đang yên ả bỗng nhiên sủi bọt một cách kịch liệt. Một luồng uy áp cổ xưa, vĩ đại và bao la như cả đất trời hồng hoang từ dưới đáy hồ bùng phát ra, khiến không khí trong hang động như đông cứng lại.

Đường Dao cảm thấy lồng ngực nghẹn lại, áp lực huyết mạch quá lớn khiến hai chân cô run rẩy, suýt chút nữa là quỳ sụp xuống đất nếu không có Thẩm Mặc kịp thời đỡ lấy. Thẩm Mặc dù toàn thân đau nhức, xương cốt kêu lên những tiếng “răng rắc” dưới áp lực, nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn chằm chằm vào tâm hồ.

Từ trong luồng linh dịch cuồn cuộn, một thực thể khổng lồ từ từ nhô lên.

Đó là một Thần Thú khổng lồ cao bằng cả một tòa nhà ba tầng! Toàn thân ngài được bao phủ bởi một lớp mai rùa màu đen tuyền, bóng loáng như được đúc từ đồng đen vạn năm. Trên chiếc mai khổng lồ ấy là những đường vân thiên địa tự nhiên, uốn lượn tinh xảo tựa như một trận đồ hoàn mỹ nhất thế gian, liên tục lưu chuyển ánh sáng vàng kim. Đôi mắt của ngài to như hai cái lồng đèn rực sáng, sâu thẳm và tĩnh lặng như chứa đựng cả dòng chảy của triệu năm lịch sử.

Thần Kim Quy! Linh vật truyền thuyết bảo hộ cho vương quốc Âu Lạc!

Thần Kim Quy không hề mở miệng, nhưng một giọng nói trầm ấm, vĩ đại và mang theo sự uy nghiêm vô hạn bỗng vang vọng trực tiếp trong tâm trí của Thẩm Mặc và Đường Dao:

“Kẻ nghịch thời gian… Ngươi mang theo hơi thở của tương lai mạt pháp, dùng thứ thần vật không thuộc về thời đại này để khuấy động nhân quả của Loa Thành. Ngươi có biết tội của mình?”

Ánh mắt khổng lồ của Thần Kim Quy khóa chặt vào Thẩm Mặc, khiến hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay phải của hắn bỗng chốc nóng bỏng như bị lửa thiêu.

Đường Dao run rẩy, vội vàng cúi đầu bái kiến:

“Vãn bối Đường Dao, truyền nhân Ngự Linh tộc, bái kiến Thần Quân!”

Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp thở, hắn tiến lên một bước, che chắn trước người Đường Dao, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt khổng lồ của Thần Kim Quy. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười ranh ma nhưng vô cùng tự tin:

“Bản thần kính mến, tôi biết hành động của mình là nghịch thiên, nhưng tôi đến đây không phải để phá hủy, mà là để cứu vãn.”

“Ồ?” Thần Kim Quy khẽ híp mắt, luồng uy áp xung quanh giảm đi một chút, tỏ vẻ hứng thú. “Một kẻ phế mạch ở thời mạt pháp, lại dám nói lời cứu vãn trước mặt Bản thần? Ngươi lấy cái gì để chứng minh?”

Thẩm Mặc giơ chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đang lơ lửng trên tay lên, dõng dạc nói:

“Tôi dùng chính sự tồn tại của mình để chứng minh! Bản thần, ngài là hộ quốc thần thú, chắc chắn ngài biết rõ linh mạch của Loa Thành này liên kết chặt chẽ với vận mệnh của cả Âu Lạc Thần Châu. Ở thời đại của tôi, thế giới đang đi vào diệt vong, tà tu phương Bắc – chính là kẻ vừa bị quân đội của An Dương Vương tiêu diệt phân thân phía trên – đang muốn hiến tế toàn bộ sinh linh để mở ra cánh cổng tà ác.”

Thẩm Mặc dừng một chút, ánh mắt trở nên vô cùng sắc bén:

“Nếu Loa Thành ở thời đại này bị phá hủy, phong ấn long mạch bị rạn nứt, thì tương lai của tộc nhân chúng ta sẽ chỉ còn là tro tàn. Tôi muốn mượn một tia sức mạnh của ngài để vá lại phong ấn thời không trên đồng xu này, giúp tôi có đủ thực lực để đối phó với bản thể của Cơ Vô Mệnh ở hiện tại. Đổi lại…”

“Đổi lại cái gì?” Giọng nói của Thần Kim Quy trầm xuống, mang theo sức nặng ngàn cân.

“Đổi lại, tôi sẽ cho ngài biết kẻ thực sự đứng sau âm mưu diệt vong Âu Lạc ở tương lai! Đó không chỉ là một gã tà tu Cơ Vô Mệnh, mà là một thực thể vĩ đại ngoài dòng sông thời gian – Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên! Hắn đang muốn nuốt chửng toàn bộ lịch sử và sinh mệnh lực của nền văn minh chúng ta!”

Lời của Thẩm Mặc vừa dứt, toàn bộ hang động bỗng chốc im lặng đến đáng sợ.

Thần Kim Quy nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc. Đôi mắt khổng lồ của ngài lóe lên những tia sáng kỳ dị, như đang dùng thần thông để nhìn thấu dòng nhân quả trên người kẻ tóc bạc trước mặt. Ngài nhìn thấy hình bóng của Hoang Tổ Trường Sinh Tử từ triệu năm trước, nhìn thấy huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên đang sôi sục trong lồng ngực hắn, và nhìn thấy cả chiếc bóng đen khổng lồ của Trầm Uyên đang rình rập ở cuối dòng sông thời gian.

Sau một hồi im lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận, Thần Kim Quy khẽ thở dài một tiếng, giọng nói mang theo sự cảm thán vạn năm:

“Kẻ nghịch thiên… Ngươi quả thực có một lá gan lớn bằng trời. Lão phu đã canh giữ long mạch này suốt vạn năm, chứng kiến bao triều đại hưng thịnh rồi suy vong, nhưng chưa từng thấy kẻ nào điên rồ như ngươi.”

Ngài khẽ nâng một chiếc vuốt khổng lồ lên, một giọt linh dịch màu vàng kim rực rỡ, chứa đựng thần lực vô tận của Thần Kim Quy và long mạch Loa Thành từ từ bay ra, lơ lửng trước mặt Thẩm Mặc:

“Bản thần chấp nhận giao kèo của ngươi. Giọt thần lực này sẽ giúp ngươi vá lại phong ấn của Tuế Nguyệt Đồng Bản, đồng thời cường hóa thân thể Chúc Đồng Cảnh của ngươi. Nhưng hãy nhớ kỹ, kẻ trộm thời gian… nhân quả của thời gian vô cùng tàn khốc. Ngươi thay đổi lịch sử càng nhiều, cái giá phải trả sẽ càng đắt. Hãy bảo vệ tốt tộc nhân của chúng ta ở tương lai.”

Giọt thần lực màu vàng kim từ từ bay vào lồng ngực Thẩm Mặc, dung hợp với Tuế Nguyệt Đồng Bản.

*OÀNG!!!*

Một luồng sáng vàng kim rực rỡ bùng phát từ người Thẩm Mặc, chiếu sáng toàn bộ hang động ngầm dưới lòng đất Loa Thành, đánh dấu sự khởi đầu của một giao kèo vĩ đại vượt qua triệu năm lịch sử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8