Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 29: Khế ước của Thần Kim Quy

Cập nhật lúc: 2026-06-25 14:45:13 | Lượt xem: 1

Luồng sáng vàng kim bùng phát từ giọt thần lực của Thần Kim Quy không giống như những đợt linh khí bạo liệt thông thường. Nó không cuộn trào như bão táp, mà thẩm thấu vào da thịt Thẩm Mặc một cách êm dịu, mang theo mùi vị của đất sét nung ấm áp và hơi thở thanh khiết của một dòng sông ngàn năm không đổi dòng.

Thẩm Mặc khẽ rùng mình. Hắn cảm giác như toàn bộ cơ thể rách nát của mình vừa được ném vào một bồn tắm nước nóng pha đầy nhân sâm ngàn năm giữa mùa đông lạnh giá. Sự ấm áp len lỏi vào từng thớ thịt, chạy dọc theo sống lưng, nhẹ nhàng bao bọc lấy những đường kinh mạch đang bị rạn nứt do phản phệ thời gian. Cơn đau nhức nhối từ việc tổn hao mười năm thọ nguyên tạm thời dịu đi đáng kể.

Tuy nhiên, khi Thẩm Mặc cúi đầu nhìn xuống lọn tóc rủ trước trán, hắn chỉ biết cười khổ một tiếng. Mái tóc hắn vẫn giữ nguyên một màu bạc trắng như sương muối, lác đác vài sợi đen mờ nhạt như thể đang trêu ngươi chủ nhân của nó. Gương mặt hắn tuy đã bớt đi vẻ nếp nhăn già nua nhưng vẫn mang một nét phong trần, mỏi mệt không thuộc về lứa tuổi đôi mươi. Đúng là “tiền nào của nấy”, thời gian đã bị cướp đi thì không dễ gì lấy lại được bằng vài giọt linh dược miễn phí của thần linh.

Thần Kim Quy khổng lồ nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc. Cái đầu rùa vĩ đại khẽ gật gù, phát ra những tiếng thở dài trầm đục làm rung chuyển cả những rễ cây cổ thụ bám quanh vách đá. Ngài khẽ rung mình một cái, tiếng vỏ rùa va đập vào nhau rầm rập như một trận động đất cấp độ nhẹ dưới lòng đất.

Từ dưới lớp mai dày cộm phủ đầy rêu phong và những dấu vết sẹo lồi lõm của các trận lôi kiếp cổ xưa, một vật thể nhỏ màu xám xịt từ từ tách ra. Nó lơ lửng trong không trung rồi từ từ bay về phía Thẩm Mặc.

“Kẻ trộm thời gian…” Giọng nói của Thần Kim Quy vang vọng trực tiếp trong tâm trí Thẩm Mặc, trầm hùng và uy nghiêm. “Bản thần trao cho ngươi chiếc vuốt này, được đúc từ một phần bản nguyên của ta. Nó chứa đựng thần lực trấn áp long mạch của Loa Thành, cũng là thứ có thể giúp ngươi ngưng tụ linh khí hoang dã để chống lại kẻ thù.”

Thẩm Mặc đưa tay ra đón lấy vật thể đang bay tới. Khi ngón tay hắn vừa chạm vào nó, một cảm giác nặng nề kinh khủng ập đến, suýt nữa đã khiến khớp cổ tay hắn gãy rụp. Hắn vội vàng vận chuyển linh lực của Chúc Đồng Cảnh, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc mới có thể vững vàng giữ lấy vật này trên lòng bàn tay.

Nhìn kỹ lại, đây là một chiếc vuốt rùa nhỏ chỉ bằng ngón tay cái, màu đồng cổ xám xịt và mang theo mùi bùn đất ngàn năm nồng nặc. Trên bề mặt nhám sần sùi của nó khắc chằng chịt những hoa văn sấm sét nhỏ li ti màu xanh lam, liên tục nhấp nháy chuyển động như những sinh vật sống đang thở. Trông nó chẳng khác nào một mẩu xương hóa thạch tầm thường mà người ta có thể dễ dàng nhặt được ở bất kỳ bãi rác khảo cổ nào, nhưng trọng lượng của nó thì nặng ngang ngửa một ngọn núi nhỏ.

“Đổi lại khế ước này,” Thần Kim Quy khẽ híp đôi mắt khổng lồ rực sáng ánh vàng, “khi Loa Thành ở tương lai của ngươi đối mặt với ngày tàn, khi long mạch Âu Lạc bị tà ma ngoại bang dòm ngó, ngươi phải dùng mạng để thủ hộ nó. Ngươi có chấp nhận giao kèo này không?”

Thẩm Mặc nhìn chiếc vuốt rùa trong tay, rồi lại nhìn hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay phải đang phát ra ánh sáng vàng nhạt. Hắn biết, bản thân mình từ lúc nhặt được Tuế Nguyệt Đồng Bản đã không còn đường lui. Hắn không phải là một anh hùng đại nghĩa diệt thân, nhưng hắn cũng không muốn nhìn thấy thế giới nơi mình sinh ra biến thành một đống tro tàn hoang phế dưới chân những thực thể tà ác.

“Thần Quy tiền bối, ngài đã tin tưởng tôi như vậy, tôi làm sao dám từ chối?” Thẩm Mặc nhếch môi cười, ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm túc. “Giao kèo thành lập. Loa Thành còn, tôi còn. Nếu nó sụp đổ, tôi sẽ là kẻ cuối cùng nằm xuống dưới chân thành.”

“Tốt!”

Thần Kim Quy gầm nhẹ một tiếng. Một luồng cuồng phong vàng kim đột ngột bùng phát từ miệng ngài, thổi bay toàn bộ sương mù xung quanh. Thẩm Mặc và Đường Dao chỉ cảm thấy đất trời đảo lộn, không gian ngầm rực sáng ánh vàng kim bỗng chốc vỡ vụn như những mảnh gương.

Trước khi tầm mắt hoàn toàn bị che phủ, Thẩm Mặc nghe thấy lời cảnh báo cuối cùng của vị thần thú cổ xưa:

“Hãy cẩn thận… Sức mạnh của bản thần không dễ sử dụng. Nếu xương cốt của ngươi không đủ cứng cáp, chiếc vuốt này sẽ nuốt chửng cánh tay của ngươi trước khi tiêu diệt kẻ thù!”

***

*HỰ!*

Thẩm Mặc và Đường Dao đồng thời ngã nhào ra đất. Cảm giác cứng rắn của nền đá mật đạo và mùi ẩm mốc quen thuộc xộc thẳng vào mũi giúp họ nhận ra mình đã được dịch chuyển trở lại lối đi phía trên, ngay sát khu vực vừa xảy ra vụ nổ của Lôi Đình Cổ Trận.

Xung quanh họ lúc này là một đống hoang tàn đổ nát. Khói bụi xám xịt từ đá vôi bị nung chảy bay mù mịt, che khuất tầm nhìn. Tiếng đá lở thỉnh thoảng vẫn vang lên lách cách trong bóng tối đặc quánh.

“Cậu có sao không, Thẩm Mặc?” Đường Dao ho sặc sụa, vội vàng bò dậy đỡ lấy Thẩm Mặc. Bàn tay cô run rẩy khi chạm vào bả vai lạnh ngắt của hắn.

“Chưa chết được, Đường đại tiểu thư…” Thẩm Mặc ho khan vài tiếng, nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn bụi đá xám. “Nhưng nếu không có giọt nước tăng lực của cụ rùa vừa rồi, chắc tôi đã biến thành một bộ xương khảo cổ thật sự rồi.”

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên từ đống đổ nát phía trước.

*BÙM!*

Những tảng đá nặng hàng tấn bị một luồng sức mạnh vô hình hất tung ra xung quanh, đập vào vách đá tạo nên những tiếng động kinh hoàng. Từ trong làn khói bụi xám xịt, một bóng người từ từ bước ra.

Đó là phân phân của Cơ Vô Mệnh.

Nhưng lúc này, gã không còn vẻ nho nhã, từ bi của một vị giáo chủ tối cao nữa. Phân thân của gã cực kỳ thảm hại: cánh tay phải đã bị lôi đình đánh cụt tận gốc, vết thương cháy đen không hề chảy máu mà bốc lên những luồng khói đen kịt mang theo mùi hôi thối của xác chết mục rữa. Nửa thân người bên trái của gã cũng bị thiêu rụi, lộ ra những mảng xương sườn cháy xém dưới lớp trường bào rách nát.

Tuy nhiên, đôi mắt của gã lại rực lên một thứ ánh sáng màu tím đen điên cuồng và đầy sát khí oán hận. Luồng uy áp của một tu sĩ Bá Vương Cảnh tuy đã bị suy yếu nghiêm trọng nhưng vẫn đủ để khiến không khí xung quanh trở nên đông cứng, đè nặng lên lồng ngực của hai người.

“Hahaha… Kẻ trộm thời gian!” Cơ Vô Mệnh cười khàn đặc, giọng nói của gã giống như tiếng hai thanh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. Gã nhìn chằm chằm vào mái tóc bạc trắng của Thẩm Mặc, ánh mắt đầy vẻ châm biếm và tham lam. “Bản tọa đã nói rồi, ngươi nghịch thiên cải mệnh, cuối cùng cũng chỉ chuốc lấy sự phản phệ của thời gian! Nhìn xem, ngươi bây giờ chẳng khác nào một bộ xương khô sắp đất hóa bùn!”

Gã tiến lên một bước, mặt đất dưới chân gã nứt toác ra dưới sức nặng của tà khí:

“Giao ra bí mật của đồng xu cổ kia, giao ra thần vật dưới lòng đất! Bản tọa hứa sẽ cho linh hồn ngươi một cơ hội đầu thai, nếu không… bản tọa sẽ rút gân, lột da ngươi, biến ngươi thành một con rối huyết hồn vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Đường Dao lập tức nghiến răng, tiến lên một bước chắn trước mặt Thẩm Mặc. Đôi mắt phượng của cô rực lên ánh sáng xanh lục bảo của huyết mạch Ngự Linh tộc. Cô vung tay lên, hàng chục sợi dây leo gai mọc ra từ những khe đá xung quanh, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm khiên chắn kiên cố trước mặt hai người.

“Lão già mũi trâu, muốn đụng đến cậu ấy thì phải bước qua xác tôi trước!” Đường Dao quát lớn.

Tuy nhiên, Cơ Vô Mệnh chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. Gã phất tay áo còn lại, một luồng tà khí màu tím đen hóa thành một bàn tay khổng lồ, dễ dàng bóp nát tấm khiên dây leo của Đường Dao thành những mảnh vụn xanh xám.

*HỰ!*

Đường Dao bị chấn động mạnh, lùi lại mấy bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi rực rỡ trên làn da trắng bệch. Uy áp của một phân thân Bá Vương Cảnh, dù đã tàn phế, vẫn không phải là thứ mà một tu sĩ vừa mới thức tỉnh huyết mạch như cô có thể trực diện chống đỡ.

“Đường đại tiểu thư, tránh ra chút.”

Một bàn tay lạnh lẽo nhưng vô cùng kiên định đặt lên vai Đường Dao, nhẹ nhàng kéo cô về phía sau.

Thẩm Mặc bước lên. Mái tóc bạc của hắn bay nhẹ trong luồng gió đầy sát khí. Trên mu bàn tay phải của hắn, hình xăm đồng hồ cát ba tầng đang nhấp nháy ánh sáng vàng thần bí, đồng bộ với nhịp đập điên cuồng của Tuế Nguyệt Đồng Bản trong lồng ngực.

“Cậu…” Đường Dao lo lắng nhìn hắn. “Cậu đang bị thương nặng, đừng liều mạng!”

“Yên tâm đi, tôi vẫn chưa muốn chết trẻ thế này đâu.” Thẩm Mặc quay đầu lại, nháy mắt với cô một cái đầy tinh nghịch, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của hắn lại tràn ngập một sự lạnh lẽo thấu xương. “Để tôi sạc pin cho gã lão già mũi trâu này một vố nhớ đời.”

Thẩm Mặc xòe bàn tay phải ra. Chiếc Vuốt Kim Quy màu xám xịt xuất hiện, lơ lửng trên lòng bàn tay hắn.

Cơ Vô Mệnh nhìn thấy chiếc vuốt rùa, đôi mắt gã đột ngột co rụt lại. Gã cảm nhận được một nguồn thần lực cổ xưa, dày đặc và vô cùng nguy hiểm đang ẩn chứa bên trong vật thể tầm thường đó.

“Đó là… thần vật của Loa Thành?!” Cơ Vô Mệnh gầm lên đầy thèm khát. “Giao nó cho bản tọa!”

Gã điên cuồng lao tới, bàn tay trái hóa thành một móng vuốt tà khí tím đen khổng lồ, mang theo tiếng gào khóc thảm thiết của hàng vạn linh hồn bị hiến tế, trực diện vồ xuống đầu Thẩm Mặc.

“Nằm mơ đi, lão già!”

Thẩm Mặc quát lạnh một tiếng. Hắn không hề lùi bước, mà dứt khoát ấn mạnh chiếc Vuốt Kim Quy vào mu bàn tay phải của mình – ngay vị trí của hình xăm đồng hồ cát.

*PHẬP!!!*

Chiếc vuốt rùa cổ đại bỗng chốc như hóa thành một sinh vật sống, những móng vuốt sắc nhọn của nó cắm sâu vào da thịt Thẩm Mặc, xuyên qua lớp biểu bì, cắn chặt vào xương cốt cánh tay hắn. Máu tươi từ vết thương phun ra, nhưng chưa kịp rơi xuống đất đã bị chiếc vuốt hút sạch, biến những hoa văn sấm sét màu xanh lam trên bề mặt của nó trở nên đỏ rực như máu nung.

“ÁAAAA!!!”

Thẩm Mặc không kìm được tiếng gào thét đau đớn. Cơn đau kịch liệt từ cánh tay phải truyền thẳng vào đại não, khiến hắn cảm giác như có một luồng nham thạch đang chảy dọc trong xương tủy mình. Xương cốt toàn thân hắn, dưới tác động của thần lực Kim Quy, bắt đầu vang lên những tiếng “binh binh” trầm đục, giống như tiếng búa tạ của một người thợ rèn đang điên cuồng nện vào một đe đồng nung đỏ.

Đó là sự xung đột giữa cốt cách Chúc Đồng Cảnh của hắn và thần lực vĩ đại của Thần Kim Quy. Nếu thân thể hắn không được rèn luyện đến mức “xương đồng da sắt” từ những chuyến du hành trước, và nếu không có giọt linh dịch bảo hộ kinh mạch của Thần Kim Quy, thì ngay trong tích tắc này, toàn bộ cánh tay phải của hắn đã bị nổ tung thành một vũng máu vụn.

Mạch máu trên cánh tay Thẩm Mặc phồng to lên, nổi cuồn cuộn như những con rồng nhỏ màu vàng kim đang uốn lượn dưới da. Hắn cắn chặt răng đến mức bật máu, đôi mắt rực lên ánh sáng vàng kim đầy điên cuồng.

“Đúc xương đồng da sắt… chính là để dùng vào lúc này!”

Thẩm Mặc hét lớn, tay trái nắm chặt lấy cổ tay phải, hướng thẳng cánh tay về phía Cơ Vô Mệnh đang lao tới.

*OÀNG!!!*

Một luồng linh lực vàng kim rực rỡ bộc phát từ người hắn, ngưng tụ phía trước cánh tay phải thành một cánh cung ánh sáng khổng lồ cao hơn trượng. Chiếc Vuốt Kim Quy cắm trên tay hắn lúc này đóng vai trò như chiếc lẫy nỏ thần kỳ trong truyền thuyết. Nó giữ chặt một mũi tên ánh sáng khổng lồ, chằng chịt những tia sét màu đỏ máu và vàng kim, mang theo hơi thở vạn cổ đầy uy nghiêm.

Không gian xung quanh mũi tên bỗng chốc bị bóp méo, tạo nên những tiếng rít chói tai như thể bầu trời đang bị xé rách.

“Cái gì?!” Cơ Vô Mệnh kinh hoàng hét lên. Gã cảm nhận được một mối đe dọa tử vong thực sự từ mũi tên ánh sáng kia. Bản năng sinh tồn của một tu sĩ vạn năm trỗi dậy, gã vội vàng dừng lại, dốc toàn bộ tà khí còn sót lại để tạo thành một lá chắn hắc ám dày đặc trước mặt. “Vô Cực Ma Thuẫn! Chặn cho bản tọa!”

“Chết đi, lão già mũi trâu!”

Thẩm Mặc gầm lên, tay trái dứt khoát gạt mạnh chiếc Vuốt Kim Quy – cái lẫy nỏ vĩ đại của thần thoại.

*OÀNG DỒNG!!!*

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động toàn bộ hệ thống mật đạo dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh.

Mũi tên ánh sáng vàng kim mang theo hình ảnh hư ảo của một con thần quy khổng lồ lao vút đi với tốc độ vượt qua cả giới hạn của thời gian. Nó xé toạc không gian, tạo ra một rãnh sâu hoắm trên nền đá cứng của mật đạo.

Lá chắn hắc ám “Vô Cực Ma Thuẫn” của Cơ Vô Mệnh, vốn có thể chống đỡ được đòn tấn công của các tu sĩ đồng cấp, thì trước mặt mũi tên thần lực này lại mỏng manh như một tờ giấy thấm nước.

*XOẢNG!*

Mũi tên ánh sáng xuyên thủng lá chắn trong tích tắc, trực diện bắn trúng lồng ngực cháy xém của phân thân Cơ Vô Mệnh.

“Không!!! Bản tọa không phục!!! Kẻ trộm thời gian, bản thể của ta sẽ tìm ra ngươi… Áaaaa!!!”

Tiếng gào thét đầy oán hận của Cơ Vô Mệnh đột ngột ngưng bặt. Thần lực vàng kim bùng phát từ bên trong cơ thể gã, thiêu rụi toàn bộ tà khí tím đen. Trong nháy mắt, phân thân của vị giáo chủ Thái Thượng Vô Cực Giáo vỡ vụn thành hàng triệu đốm sáng nhỏ, rồi hoàn toàn phân rã thành tro bụi, biến mất khỏi thế gian không để lại một dấu vết nhỏ nào.

***

Sau phát bắn kinh hoàng, cánh cung ánh sáng khổng lồ tan biến.

Thẩm Mặc quỳ sụp xuống đất, thở hồng hộc như một kẻ vừa chạy trốn khỏi lưỡi hái của tử thần. Cánh tay phải của hắn rủ thõng xuống, da thịt nứt nẻ rỉ máu đầm đìa, rát bỏng như bị bỏng lửa. Chiếc Vuốt Kim Quy từ từ rút ra khỏi xương cốt hắn, thu nhỏ lại thành một hình xăm màu xám xịt hình móng rùa ẩn hiện dưới da, ngay cạnh hình xăm đồng hồ cát.

“Mẹ kiếp…” Thẩm Mặc cười khổ, giọng nói yếu ớt đến cực điểm. “Dùng cái thứ này một lần… chắc tôi tổn thọ thêm năm năm nữa mất. Đúng là đồ của thần linh, dùng hao pin kinh khủng.”

“Thẩm Mặc!”

Đường Dao lao đến, quỳ xuống bên cạnh và đỡ lấy thân thể đang đổ gục của hắn. Cô vội vàng vận chuyển linh lực hệ Mộc còn sót lại trong người, áp lòng bàn tay xanh mát vào cánh tay đang rỉ máu của hắn để giảm bớt cơn đau. Nước mắt cô không tự chủ được mà rơi xuống, hòa lẫn với bụi đá trên mặt Thẩm Mặc.

“Cậu điên rồi! Sao lại liều mạng như thế?” Đường Dao nghẹn ngào mắng.

“Nếu tôi không điên… thì cả hai chúng ta… đều đã biến thành đồ nhắm cho gã lão già kia rồi.” Thẩm Mặc nỗ lực nở một nụ cười tự giễu, nhưng mí mắt hắn đã bắt đầu nặng trĩu.

Đúng lúc này, một sự biến đổi dị thường đột ngột xảy ra.

Từ sâu trong lồng ngực Thẩm Mặc, chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản bỗng dưng rung động một cách điên cuồng, phát ra những tiếng kêu o o sắc nhọn như tiếng chuông báo động.

Khi phân thân của Cơ Vô Mệnh tan rã, một sợi tơ hồn màu tím đen cực kỳ nhỏ bé – tàn dư linh hồn của gã – không hề biến mất mà bị lực hút vô hình của Tuế Nguyệt Đồng Bản kéo mạnh vào trong đồng xu.

*UỲNH!!!*

Một luồng ký ức xa lạ, hỗn loạn đột ngột tràn vào tâm trí Thẩm Mặc.

Nhưng đó không phải là ký ức của Cơ Vô Mệnh, mà là một đoạn hình ảnh tiên tri bị phong ấn sâu trong chiếc đồng xu rỉ sét, nay bị tàn dư linh hồn của gã kích hoạt.

Trong tâm trí Thẩm Mặc hiện lên một viễn cảnh kinh hoàng:

Đó là một thế giới hoàn toàn xa lạ, không phải Hoang Cổ hoang dã, cũng không phải đô thị hiện đại của hắn. Xung quanh là những tòa nhà chọc trời bằng kim loại đen khổng lồ đã bị sụp đổ, những phi thuyền không gian rách nát cắm sâu vào lòng đất hoang tàn. Bầu trời rực lên một màu đỏ ngầu như máu.

Giữa đống đổ nát công nghệ cao đó, một bóng người đang đứng lặng lẽ. Người đó mặc một bộ chiến giáp màu đen xám, mái tóc bạc trắng bay phần phật trong gió bão. Khi người đó quay mặt lại, Thẩm Mặc kinh hoàng nhận ra: gương mặt đó giống hệt hắn!

Nhưng đôi mắt của “Thẩm Mặc tương lai” kia lại trống rỗng, lạnh lẽo không một chút sinh khí, tay phải hắn đang nắm chặt chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản rực sáng màu đỏ ngầu của sự hủy diệt. Và ngay dưới chân hắn, Đường Dao đang nằm bất động trong vũng máu, đôi mắt vô hồn nhìn lên bầu trời đỏ rực.

*Cái gì?!*

Thẩm Mặc giật mình tỉnh táo lại khỏi ảo ảnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Cú twist kinh hoàng này khiến đầu óc hắn như muốn nổ tung.

“Thẩm Mặc tương lai” là kẻ hủy diệt? Đường Dao sẽ chết dưới tay hắn? Hay đây chỉ là một dòng thời gian khác mà hắn chưa từng biết tới?

Chưa kịp để Thẩm Mặc suy nghĩ thêm, toàn bộ mật đạo Nghĩa Lĩnh bỗng chốc rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết.

Do phân phân của Cơ Vô Mệnh bị tiêu diệt, bản thể của gã ở thời hiện tại chắc chắn đã bị phản phệ vô cùng tàn khốc, khiến gã phát điên và điên cuồng kích hoạt các tế đàn phụ để tìm kiếm tọa độ của Thẩm Mặc. Đồng thời, việc Thẩm Mặc thay đổi nhân quả quá lớn ở Loa Thành quá khứ – dùng thần lực của Kim Quy để diệt địch – đang khiến dòng chảy thời gian hiện tại bị rạn nứt nghiêm trọng.

*RẮC!!!*

Một tiếng động chói tai vang lên. Ngay phía sau Thẩm Mặc và Đường Dao, không gian bỗng nứt toác ra, lộ ra một vết rách thời không khổng lồ màu đen xám, tỏa ra lực hút vô cùng khủng khiếp. Đá tảng, khói bụi và cả không khí xung quanh đều bị hút mạnh vào trong vết rách đó.

“Thẩm Mặc! Cẩn thận!” Đường Dao hét lớn, cô cố gắng bám chặt lấy một tảng đá lớn, nhưng lực hút quá mạnh đang kéo cả hai về phía vực thẳm thời gian.

Thẩm Mặc biết, nếu họ bị cuốn vào đây mà không có định vị, linh hồn và thể xác của họ sẽ bị xé nát thành từng mảnh vụn trong hư không vũ trụ.

Hắn cắn răng, dùng chút tàn lực cuối cùng kích hoạt Tuế Nguyệt Đồng Bản. Đồng xu cổ phát ra một luồng sương mù vàng nhạt, bao bọc lấy cả hai người, cố gắng tìm kiếm một mốc tọa độ nhân quả gần nhất để làm mỏ neo thoát hiểm.

“Đường đại tiểu thư! Ôm chặt lấy tôi!”

Thẩm Mặc hét lớn, vươn cánh tay trái còn lành lặn ra, dứt khoát kéo Đường Dao vào lòng mình. Đường Dao không chút do dự, ôm chặt lấy cổ hắn, nhắm nghiền mắt lại.

*OÀNG!!!*

Vết rách thời không mở rộng ra, nuốt chửng cả hai người vào trong bóng tối vô tận.

Cánh cổng không gian khép lại, trả lại sự im lặng chết chóc cho mật đạo Nghĩa Lĩnh đổ nát, để lại một câu hỏi lớn về tương lai tăm tối và một hành trình hoàn toàn mới đang chờ đón họ ở một kỷ nguyên vĩ đại khác của Âu Lạc Thần Châu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8