Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 22: Tiếng sấm từ chiếc Trống Đồng đầu tiên
Trong những năm tháng mài đũng quần trên ghế giảng đường của Viện Khảo cổ học Thần Châu, Thẩm Mặc từng bị giáo sư hướng dẫn – một ông lão nghiêm khắc có mái tóc hói chữ M và chiếc kính lão dày cộm – gõ thước lên đầu không dưới một trăm lần. Mỗi lần hắn ngủ gật trong tiết học về “Kỹ nghệ đúc đồng Đông Sơn và sự cộng hưởng linh môi thời tiền sử”, ông cụ lại gầm lên: *”Thẩm Mặc! Cậu có ngủ gật nữa thì sau này ra trường chỉ có đi bốc mộ thuê hoặc làm thợ đúc đồng nát thôi! Đừng hòng chạm vào một mảnh cổ vật nào của Viện!”*
Lúc đó, Thẩm Mặc chỉ biết xoa đầu cười trừ, thầm nghĩ có điên mới đi làm thợ đúc đồng nát giữa cái thời đại mạt pháp linh khí cạn kiệt này. Thế nhưng, thế sự xoay vần như một trò đùa dai của số phận. Ai mà ngờ được, ở một kỷ nguyên Hoang Cổ cách thời hiện đại hàng triệu năm, nhà khảo cổ học phế mạch ngày nào không chỉ đang đi “bốc mộ” (khảo cổ lăng mộ cổ Nghĩa Lĩnh), mà còn kiêm luôn cả chức tổng thầu thiết kế kiêm giám sát thi công, chuẩn bị tự tay đúc ra chiếc trống đồng đầu tiên trong lịch sử nhân loại.
Nghĩ đến đây, Thẩm Mặc không khỏi tự giễu một tiếng. Nếu vị giáo sư hói đầu kia biết được học trò cưng của mình đang chuẩn bị dùng máu Giao Long ngàn năm làm chất dẫn linh môi để đúc đồ cổ, chắc cụ sẽ tức đến mức mọc lại tóc mất.
“Cậu lại cười cái kiểu vô tri gì đấy, Thẩm Mặc?”
Giọng nói thanh lãnh của Đường Dao vang lên bên tai, kéo Thẩm Mặc ra khỏi dòng hồi tưởng ngắn ngủi. Cô đang đứng bên cạnh một cái bể chứa bằng đất nung méo mó – sản phẩm thủ công đầy vụng về của tộc nhân Xích Thổ. Bên trong bể là một thứ chất lỏng màu xanh lam rực rỡ, đặc quánh và phát ra luồng linh khí mát rượi, tanh nồng nhưng lại có sức hút kỳ lạ. Đó chính là máu của con Hắc Lân Giao Long vừa bị Thẩm Mặc đấm cho suýt đầu thai ở chương trước.
“Tôi đang nghĩ về việc nếu mang cái bể máu này về hiện đại, đem bán cho mấy lão đại gia tu tiên làm nước tắm dưỡng nhan, chắc chắn sẽ đổi được vài căn biệt thự mặt tiền ở Thần Đô,” Thẩm Mặc tặc lưỡi, vẻ mặt tiếc rẻ vô cùng. “Đường đại tiểu thư, cô nhìn xem, thứ này ngửi một cái là tỉnh cả người, sướng hơn cả hít dầu gió vị bạc hà của mấy tên tà tu Vô Cực Giáo kia nhiều.”
Đường Dao lườm hắn rách cả mắt phượng. Cô phủi phủi bụi than bám trên bộ đồ khảo cổ bó sát – thứ trang phục vốn dĩ rất thời thượng ở hiện đại nhưng giờ đây đã lấm lem bùn đất và tro bếp của thời tiền sử.
“Cậu bớt nghèo nàn đi. Lo mà làm cho tốt cái khuôn đất sét kia kìa. Nếu để nứt một kẽ, tôi sẽ ném cậu vào lò nung làm chất xúc tác luôn đấy. Linh lực hệ Mộc của tôi không phải là pin sạc dự phòng vô hạn đâu!”
Nói rồi, Đường Dao đưa hai bàn tay thon dài ra phía trước. Một luồng ánh sáng màu xanh biếc, ấm áp và tràn đầy sinh mệnh lực từ cơ thể cô tuôn ra, bao bọc lấy những khối quặng đồng đỏ rực vừa được đào lên từ lòng đất Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Dưới sự gột rửa và dẫn dắt của huyết mạch Ngự Linh tộc mới thức tỉnh, những tạp chất xám xịt trong quặng đồng bắt đầu bị đẩy ra ngoài, rơi xuống đất thành những hạt bụi đen kịt, để lại những khối đồng đỏ tinh khiết nhất, lấp lánh ánh kim loại dưới ánh lửa bập bùng.
“Đấy, tôi đã bảo mà, Đường viện trưởng chính là máy quét quặng chạy bằng cơm cao cấp nhất lịch sử,” Thẩm Mặc cười hì hì, tay không ngừng dùng một nhánh cây gỗ mun đen nhánh để khắc họa hoa văn lên lòng khuôn cát bằng đất sét nung.
Bối cảnh xung quanh họ lúc này là một thạch thất khổng lồ nằm sâu bên sườn Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Khói lửa ngút trời từ các lò nung bằng đất sét bao phủ cả không gian, quyện với hơi nóng hầm hập khiến mồ hôi trên trán Thẩm Mặc chảy ròng ròng. Nhưng đôi mắt hắn lại tập trung đến đáng sợ.
Hắn đang vẽ. Những nét vẽ không hề tùy tiện, mà tuân theo một quy luật mỹ thuật và trận pháp vô cùng phức tạp mà hắn đã thuộc lòng từ những bức ảnh chụp trống đồng Đông Sơn cổ đại. Ở tâm mặt trống là một vầng mặt trời rực rỡ với mười bốn cánh tia sáng nhọn hoắt. Xung quanh vầng mặt trời là những vòng tròn đồng tâm chứa đầy những chú chim Lạc đang sải cánh dang rộng, bay ngược chiều kim đồng hồ như đang đuổi theo thời gian. Xen kẽ giữa chúng là hình ảnh những con người Hoang Cổ đang giã gạo, nhảy múa, và những chiến thuyền chở linh hồn chiến sĩ.
Mỗi khi nhánh gỗ mun của Thẩm Mặc vạch xuống một đường, hình xăm đồng hồ cát ba tầng trên mu bàn tay phải của hắn lại khẽ sáng lên ánh vàng thần bí. Tuế Nguyệt Đồng Bản cất trong túi áo hắn dường như cũng cảm ứng được nhịp điệu của lịch sử, bắt đầu rung nhẹ, phát ra những luồng sóng xung kích vô hình, ép chặt linh khí hoang dã của đất trời vào từng thớ đất sét của khuôn đúc.
“Trường Sinh! Chuẩn bị đổ khuôn!” Thẩm Mặc hét lên, giọng nói vang vọng khắp thạch thất, lấn át cả tiếng lửa cháy phập phùng.
“Có đệ tử!”
Trường Sinh Tử bước ra từ trong bóng tối của lò nung. Thiếu niên gầy gò ngày nào giờ đây đã mang vóc dáng của một chiến binh thực thụ. Xương cốt toàn thân hắn sau khi đột phá Chúc Đồng Cảnh phát ra những tiếng “răng rắc” giòn giã như kim loại va chạm, da thịt ẩn hiện một lớp màng mỏng màu đồng cổ hoàng gia. Hắn dùng đôi tay trần, trực tiếp bưng lấy cái vại đất nung khổng lồ chứa đầy đồng nóng chảy pha lẫn máu Giao Long đỏ rực như dung nham núi lửa.
Nhiệt độ cao đến mức cực hạn khiến không khí xung quanh bị bóp méo, da mặt Trường Sinh Tử đỏ bừng lên dưới sức nóng, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định tột cùng.
“Sư tôn! Đệ tử cảm nhận được… trong huyết quản của đồng đỏ có tiếng gầm của con nghiệt súc kia! Nó không chịu khuất phục!” Trường Sinh Tử gầm lên, hai cánh tay nổi đầy gân xanh đang run rẩy dữ dội khi luồng oán khí màu lam đen từ máu Giao Long bắt đầu giãy giụa bên trong vại nung.
“Nện mạnh vào cho ta! Dùng ý chí Chúc Đồng của ngươi, thuần hóa oán khí của nó, biến xương cốt nó thành âm thanh của loài người!” Thẩm Mặc quát lớn, tay phải ấn mạnh lên khuôn đúc, kích hoạt một luồng linh lực hệ Mộc từ Đường Dao truyền sang để gia cố cho lớp đất sét không bị nổ tung trước nhiệt độ hủy diệt.
*BÙM!*
Trường Sinh Tử dốc ngược vại nung, dòng thác đồng đỏ pha máu Giao Long cuồn cuộn đổ vào khuôn đúc. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, khói độc màu lam đen bốc lên nghi ngút hóa thành hình ảnh một con Giao Long thu nhỏ đang há miệng nanh ác muốn cắn xé mọi thứ. Trường Sinh Tử không hề lùi bước, hắn vung chiếc búa đá khổng lồ rực lửa lôi hỏa lên, nện chan chát vào đai sắt gia cố xung quanh khuôn đúc.
*KENG! KENG! KENG!*
Mỗi nhát búa nện xuống là một lần lôi điện bùng nổ, ép chặt dòng đồng nóng chảy vào các kẽ hở của hoa văn chim Lạc. Sức mạnh của Chúc Đồng Cảnh kết hợp với lôi hỏa nguyên thủy đã hoàn toàn trấn áp oán niệm của Giao Long, bắt buộc nó phải dung hợp vào cốt cách của chiếc trống đồng đang dần thành hình.
Thế nhưng, ngay khi chiếc trống đồng chuẩn bị hoàn thành những công đoạn cuối cùng, bên ngoài thạch thất đột ngột vang lên những tiếng sấm sét nổ đoành đoành.
Bầu trời Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn vốn dĩ vừa mới hửng nắng nay lại đột ngột tối sầm lại nhanh chóng. Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng cuộn xoáy về như một đàn rồng đen khổng lồ đang giận dữ. Sông Hồng Hoang dưới chân núi lại một lần nữa gầm rú gieo rắc tai ương. Nước sông dâng cao bất thường, tràn qua đê đất vừa mới được tộc nhân Xích Thổ đắp vá, tạo thành những con sóng dữ cao hàng chục trượng.
“Không xong rồi! Oán khí của con Hắc Lân Giao Long đã chết đang cộng hưởng với thủy mạch của Đông Hải!” Đường Dao lao ra cửa thạch thất, sắc mặt cô biến đổi nghiêm trọng khi nhìn thấy cảnh tượng ngoài kia. “Thẩm Mặc, luồng thủy triều này không phải tự nhiên. Tôi cảm nhận được một luồng Thủy Hệ Thần Thông vĩ đại từ khoảng cách vạn dặm đang khóa chặt vào Nghĩa Lĩnh. Đông Hải Long Cung đang ra tay trừng phạt bộ tộc này vì dám sát hại dòng dõi của chúng!”
Từ phía hạ lưu, sóng nước cuồn cuộn mang theo ý chí lạnh lẽo, mục nát và đầy sát khí lao thẳng về phía Xích Thổ Lũy. Tộc nhân hoảng loạn kêu khóc thảm thiết, họ ôm lấy con trẻ, chạy tán loạn lên những sườn đá cao. Nhưng trước sức mạnh của thiên tai mang tầm vóc thần thông này, những nỗ lực trốn chạy của họ chẳng khác nào đàn kiến trên miệng chén.
Họ nhìn về phía thạch thất đang đóng chặt cửa với niềm hy vọng cuối cùng, liên tục gào khóc:
“Thần Nhân vĩ đại! Xin hãy cứu chúng con!”
“Sư tôn cứu mạng!”
*ẦM!*
Cửa thạch thất bằng đá nặng hàng ngàn cân đột ngột nổ tung thành trăm mảnh. Khói bụi mù mịt tản ra, để lại bóng dáng một nam tử mặc thanh y rách rưới, mái tóc bạc trắng bay múa trong gió bão. Đó chính là Thẩm Mặc.
Phía sau hắn, Trường Sinh Tử đang dùng đôi vai trần rực lửa lôi hỏa, gánh một chiếc trống đồng khổng lồ bước ra. Chiếc trống đồng đầu tiên của kỷ nguyên Hoang Cổ đã ra đời. Nó không còn là một khối kim loại vô tri, mà lấp lánh ánh kim hoàng dã của đồng đỏ Nghĩa Lĩnh, đan xen với những đường vân xanh lam huyền bí của máu Giao Long chạy dọc theo thân trống như những mạch máu đang đập phập phồng.
Thẩm Mặc nhảy vọt lên, thân hình nhẹ nhàng như một chú chim Lạc, đáp xuống đài cao nhất của Xích Thổ Lũy – nơi đặt Tế Đàn tế trời đất. Hắn nhìn con sóng dữ cao hàng chục trượng đang lao đến trước mặt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ:
“Đông Hải Long Cung? Thần thông vạn dặm? Để xem hôm nay âm luật Đông Sơn của ta có đánh tan cái bong bóng nước của các ngươi không!”
Hắn vung hai chiếc dùi gỗ bọc da thú khổng lồ lên, hít một hơi thật sâu. Thẩm Mặc không sử dụng linh lực thông thường của bản thân, bởi hắn biết tu vi của mình chưa đủ để đối đầu với thần thông của Long Cung. Thứ hắn dùng lúc này chính là **Hương Hỏa niềm tin** – hàng ngàn đốm sáng vàng kim đang bay lượn xung quanh hắn từ lòng sùng bái của tộc nhân.
Hắn dồn toàn bộ nguồn thần lực hương hỏa đó vào đôi tay, nện mạnh dùi trống xuống mặt trống đồng!
*BÙM!!!*
Nhát gõ đầu tiên vang lên.
Âm thanh đó không hề chói tai, mà trầm hùng, sâu lắng, vang dội như tiếng sấm rền từ thuở khai thiên lập địa. Một vòng sóng âm màu vàng kim hữu hình đột ngột tỏa ra từ mặt trống, quét qua mặt đất, chấn động cả không gian.
Con sóng dữ đang lao đến sát bờ đê, khi chạm phải vòng sóng âm vàng kim này, liền khựng lại giữa không trung như bị một bàn tay khổng lồ vô hình chặn đứng. Luồng oán khí Giao Long đang gào thét trên bầu trời lập tức bị chấn vỡ một mảng lớn, tiêu tán thành những làn khói xám vô hại.
“Trường Sinh! Đánh nhịp!” Thẩm Mặc hét lớn.
Trường Sinh Tử lập tức hiểu ý, hắn vận hành toàn bộ tu vi Chúc Đồng Cảnh, dùng hai tay trần nện mạnh vào thân trống, tạo ra tiếng đệm trầm đục rền vang.
*BÙM! BÙM! BÙM!*
Thẩm Mặc bắt đầu gõ liên tiếp theo nhịp điệu lao động cổ xưa – nhịp điệu của những người giã gạo, nhịp điệu của những tiếng hò kéo thuyền vượt thác dữ sông Hồng Hoang. Trống Đồng Thần Trận chính thức được kích hoạt!
Trên mặt trống đồng, những hoa văn hình chim Lạc đột ngột rực sáng ánh vàng kim. Chúng như sống dậy, thoát ly khỏi bề mặt kim loại, hóa thành hàng trăm bóng chim ánh sáng khổng lồ sải cánh bay lượn trên bầu trời Nghĩa Lĩnh. Tiếng kêu thanh tao của chim Lạc hòa quyện cùng tiếng trống đồng trầm hùng tạo nên một khúc ca khải hoàn vĩ đại của loài người.
*ẦM! ẦM! ẦM!*
Mỗi tiếng trống vang lên là một lần vòng sóng âm vàng kim quét qua mặt nước. Con sóng dữ cao hàng chục trượng của Đông Hải Long Cung bị tiếng trống chấn động liên tục, bắt đầu rạn nứt rồi vỡ vụn thành những cơn mưa rào đổ xuống dòng sông. Luồng thủy triều mang theo ý chí trừng phạt tàn ác nhanh chóng bị phân rã, nước lũ rút lui cuồn cuộn về phía hạ lưu như một kẻ bại trận hoảng sợ.
Mây đen trên bầu trời bị những bóng chim Lạc ánh sáng xé toạc ra thành trăm mảnh, để lộ ra ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi xuống Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Sông Hồng Hoang phẳng lặng trở lại, dòng nước đục ngầu trôi chảy êm đềm như chưa từng có cuộc viễn chinh nào của thủy tộc.
Toàn bộ tộc nhân Xích Thổ Lũy đứng lặng đi trong giây lát, rồi đồng loạt ngã quỵ xuống đất. Nhưng lần này, họ không quỳ vì sợ hãi, mà vì huyết mạch trong cơ thể họ đang cộng hưởng mạnh mẽ với tiếng trống đồng.
Dưới tác động của âm luật Đông Sơn, dòng máu Long – Tiên trong tim họ sôi trào dữ dội. Trên da thịt của nhiều thanh niên lực lưỡng bắt đầu ẩn hiện những lớp vảy mỏng màu xanh lam hoặc màu đồng cổ – dấu hiệu của việc thức tỉnh huyết mạch, đột phá lên Khải Huyết Cảnh sơ kỳ với số lượng lớn chưa từng có!
“Thần Nhân vĩ đại! Sư tôn vĩ đại!”
Tiếng hò reo vang dội trời đất bùng nổ. Vị tộc trưởng già nua của bộ tộc, run rẩy quỳ bò đến trước đài cao, hai tay dâng lên một chiếc vòng được kết từ những sợi lông chim Lạc rực rỡ sắc màu và những viên đá thạch anh lấp lánh tinh khiết nhất của Nghĩa Lĩnh.
“Thần Nhân vĩ đại đã cứu vớt bộ tộc chúng con khỏi diệt vong! Chúng con xin dâng lên người chiếc vòng này, kính xin người lên ngôi vị Vua của loài người chúng con, thống lĩnh vạn dân, lập nên vương quốc vĩnh hằng!” Vị tộc trưởng già khóc nấc lên, dập đầu sát đất.
Trường Sinh Tử cũng quỳ một bên, mắt đỏ hoe nhìn Thẩm Mặc với sự tôn sùng tột độ: “Sư tôn! Người xứng đáng là Nhân Đế của chúng con!”
Đường Dao đứng dưới bóng râm của một cây cổ thụ gần đó, khoanh hai tay trước ngực, nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt đầy hứng thú. Cô khẽ thì thầm:
“Cậu chơi lớn thật đấy, Thẩm Mặc. Giờ thì cậu sắp thành Hùng Vương đời thứ nhất luôn rồi kìa. Để xem cậu từ chối thế nào, hay là định ở lại đây làm vua thật luôn?”
Thẩm Mặc đứng trên đài cao, lặng lẽ nhìn chiếc trống đồng còn đang nóng ấm dưới chân, rồi nhìn hàng ngàn khuôn mặt đang hướng về phía mình với niềm tin tuyệt đối. Hắn thở dài một tiếng, tiến lên vài bước, nhẹ nhàng đỡ vị tộc trưởng già dậy và đẩy chiếc vòng lông chim Lạc ra.
“Ta không làm vua của các ngươi,” Thẩm Mặc bình thản nói, giọng hắn không lớn nhưng nhờ có sự cộng hưởng của trống đồng, nó vang vọng đến tận đáy lòng mỗi người. “Chiếc trống này là của các ngươi, dòng máu này là của các ngươi. Tiếng sấm vừa rồi không phải là sức mạnh của ta, mà là tiếng lòng tự cường, không chịu khuất phục trước thiên tai của chính nhân loại các ngươi.”
Hắn quay sang nhìn Trường Sinh Tử, ánh mắt nghiêm nghị nhưng chứa đựng sự kỳ vọng sâu sắc:
“Từ nay về sau, khi thiên tai ập đến, khi kẻ thù ngoại bang xâm lược, không cần cầu thần bái phật, cũng không cần chờ đợi ta xuất hiện. Hãy tự mình gõ vang chiếc trống này! Hãy để đất trời, để Đông Hải Long Cung, để vạn vật vũ trụ biết rằng: Nhân loại Âu Lạc chưa bao giờ và sẽ không bao giờ chịu cúi đầu!”
Cả bãi đất rộng lớn im phăng phắc. Lời nói của Thẩm Mặc như một mồi lửa ném vào đống rơm khô, thổi bùng lên ngọn lửa tự tôn và ý chí tự lực cánh sinh trong lòng mỗi tộc nhân.
Trường Sinh Tử dập đầu mạnh xuống đất, nước mắt rơi lã chã: “Sư tôn vĩ đại! Đệ tử xin thề, đời đời kiếp kiếp bảo hộ chiếc trống này, bảo hộ ý chí tự cường của người!”
“Chúng con xin thề bảo hộ ý chí của Thần Nhân!” Hàng ngàn tộc nhân đồng loạt hô vang, âm thanh chấn động cả núi rừng Nghĩa Lĩnh.
Đường Dao nhìn bóng lưng Thẩm Mặc dưới ánh bình minh rực rỡ, khẽ mỉm cười và lầm bầm:
“Đúng là một kẻ lừa đảo lịch sử đáng ghét… nhưng cũng không tệ lắm.”
Thế nhưng, ngay khi không khí hào hùng đang đạt đến đỉnh điểm, một biến cố kinh hoàng đột ngột xảy ra.
Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi áo Thẩm Mặc bỗng nhiên rung lên bần bật với tần số chưa từng có. Hình xăm đồng hồ cát ba tầng trên mu bàn tay phải của hắn đột ngột phát ra ánh sáng đỏ rực như máu, thay vì ánh vàng kim ấm áp thông thường. Một cơn đau đớn dữ dội như có hàng vạn mũi kim châm thẳng vào đại não khiến Thẩm Mặc lảo đảo, suýt nữa ngã quỵ ngay trên đài cao.
*RẮC!!!*
Một tiếng rạn nứt không gian chói tai vang lên ngay giữa mặt chiếc trống đồng vừa mới được đúc xong. Từ vết nứt đen ngòm đó, một luồng tử khí xám xịt, mục nát và lạnh lẽo tột cùng bắt đầu rò rỉ ra ngoài, nhanh chóng héo rũ những ngọn cỏ xung quanh.
Thẩm Mặc nghe thấy một tiếng thở dài lạnh lẽo, âm u vang vọng từ sâu trong kẽ nứt thời không đó, chỉ thẳng vào linh hồn hắn:
*”Kẻ trộm thời gian… ngươi rốt cuộc cũng lộ diện rồi…”*
“Thẩm Mặc!!!” Đường Dao kinh hoàng hét lên khi nhìn thấy Thẩm Mặc đột ngột hộc ra một ngụm máu đen, mái tóc bạc trắng một nửa của hắn bắt đầu rụng xuống, làn da trên tay hắn nhăn nheo lại với tốc độ chóng mặt, như thể thọ nguyên đang bị một bàn tay vô hình nào đó điên cuồng rút cạn…