Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 21: Cơn giận của Thủy Quái Giao Long
“Vỡ đê rồi! Nước lũ từ phía Đông dâng lên tận ngọn cây rồi, chạy mau!”
“Nháo cái gì mà nháo? Cả lũ đứng im đấy cho ta! Ai còn la hét nữa là ta cho vào nồi hầm trước tiên đấy!”
Trời đất tối sầm lại như có một hũ mực khổng lồ vừa bị gã khổng lồ nào đó vô ý hất đổ xuống đầu Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Những đám mây đen kịt, nặng trĩu cuộn xoáy thành một cái phễu khổng lồ ngay trên đỉnh đầu, đè ép bầu không khí xuống mức nghẹt thở. Mưa bão gầm rú, từng cơn gió rít lên như tiếng vạn quỷ khóc than, trút xuống những dòng nước lạnh buốt xé toạc màn sương mù dày đặc của Dạ Lâm. Sông Hồng Hoang phía trước Xích Thổ Lũy vốn dĩ hiền hòa, nay bỗng chốc hóa thành một con dã thú điên cuồng, cuộn trào những cột sóng cao hàng chục trượng, mang theo mùi tanh nồng tột cùng của bùn rác, xác động vật và một thứ chướng khí thủy độc xanh lè, hôi thối.
Đây tuyệt đối không phải là một trận lũ lụt tự nhiên do ông trời dở chứng. Thiên nhiên cuồng bạo này chính là sự phản chiếu cho cơn thịnh nộ của một thực thể đang ngự trị dưới lòng sông sâu.
*ÀOOOO!*
Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, xé rách cả màn mưa bão. Từ giữa dòng nước lũ đang cuộn xoáy dữ dội, một luồng vòi rồng nước khổng lồ dựng đứng lên trời, và từ trong tâm vòi rồng đó, một cái đầu quái vật khổng lồ từ từ hiển lộ.
Đó là một con Hắc Lân Giao Long dài hơn trăm trượng. Toàn thân nó bao phủ bởi những lớp vảy đen kịt, sáng loáng như sắt nguội, mỗi chiếc vảy to bằng cái mâm lớn. Trên đầu nó mọc ra một chiếc sừng độc duy nhất nhọn hoắt, rực sáng ánh tím dị thường. Đôi mắt to như hai cái đình làng rực lên thứ lửa vàng đầy sát khí và khinh miệt, nhìn xuống lũ người đang run rẩy trên bờ đê đất mới đắp.
“Lũ kiến hôi đất liền! Nghịch súc đáng chết!”
Tiếng gầm của Giao Long hóa thành sóng âm hữu hình, chấn động đến mức những hạt mưa đang rơi giữa không trung cũng bị đánh tan thành bụi nước.
“Bản tôn ngự trị Đông Hải thủy lộ vạn năm, dòng sông này là lãnh địa của Thủy tộc! Lũ phàm nhân các ngươi dám đắp đê ngăn sông, đúc đồng chế khí, làm ô uế linh mạch của ta? Hôm nay, bản tôn sẽ dâng nước dìm chết toàn bộ cái bộ lạc rách nát này, biến các ngươi thành mồi cho tôm cá!”
Uy áp của một sinh vật bán bước Thần Thông Cảnh quét qua như một ngọn núi đè nặng. Những tộc nhân Xích Thổ Lũy chưa từng tu luyện lập tức cảm thấy ngực mình thắt lại, lục phủ ngũ tạng như bị bóp nghẹt, nhiều người không chịu nổi đã ngã quỵ xuống bùn lầy, thổ huyết tại chỗ. Sự hoảng loạn lan rộng như vết dầu loang. Người tiền sử dù có dũng cảm đến đâu thì trước mặt một con rồng thần biết hô mưa gọi gió, họ cũng chỉ là những sinh linh bé nhỏ chờ chết.
Đứng trên đài cao của Xích Thổ Lũy, Thẩm Mặc đưa tay lau nước mưa bết bát trên mặt, nhìn cảnh tượng hoành tráng trước mắt mà không khỏi méo miệng tự giễu. Hắn vừa mới trải qua một màn “đúc xương đồng da sắt” thập tử nhất sinh, cơ thể còn chưa kịp thích ứng hoàn toàn với sức mạnh mới của Chúc Đồng Cảnh, tóc thì bạc trắng mất một nửa nhìn như mấy gã cosplayer lập dị thời hiện đại, thế mà “boss thế giới” đã tìm tới tận cửa đòi KPI. Đúng là cái số làm “Tuế Nguyệt Đạo Tặc” của hắn lúc nào cũng đi kèm với mấy gói dịch vụ khuyến mãi đầy rẫy tai tai ương ương thế này.
“Đúng là không để cho người ta nghỉ ngơi lấy một phút mà,” Thẩm Mặc lẩm bẩm, bàn tay phải khẽ siết lại. Trên mu bàn tay, hình xăm đồng hồ cát ba tầng tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, giúp hắn đứng vững trước luồng uy áp đáng sợ của con quái vật khổng lồ kia. “Vừa mới lên cấp Chúc Đồng Cảnh, chưa kịp đi khè thiên hạ thì đã phải đi trị thủy. Ta là nhà khảo cổ học chứ có phải là Sơn Tinh đâu?”
Hắn quay sang phía sau, nơi chiếc Trống Đồng khổng lồ mới đúc xong đang nằm chễm chệ trên bệ đá. Mặt trống bằng đồng đỏ rực rỡ, những hoa văn chim Lạc bay ngược và vòng tròn mặt trời Đông Sơn ở tâm điểm dường như đang cộng hưởng với tiếng sấm trên trời, khẽ rung lên những tiếng *o o* trầm thấp.
“Trường Sinh! Dẫn toàn bộ tộc nhân vào vị trí cho ta!” Thẩm Mặc hét lớn qua màn mưa, giọng nói được gia trì bởi linh lực Chúc Đồng Cảnh vang lên dõng dạc, át cả tiếng sấm rền. “Lấy tất cả những chiếc trống nhỏ hơn xếp thành vòng tròn xung quanh đài tế! Không được lùi bước! Đứa nào chạy, ta cắt khẩu phần thịt thú rừng một tháng!”
Nghe thấy tiếng gọi của vị “Thần Minh” mặc thanh y tóc bạc, Trường Sinh Tử – lúc này mặt mũi vẫn còn lấm lem muội than từ lò đúc – lập tức như tìm được chỗ dựa tinh thần vĩ đại nhất. Cậu nhóc gầm lên một tiếng đầy dã tính, vung chiếc rìu đồng mới đúc lên cao:
“Nghe lệnh Sư tôn! Bày trận! Gõ trống cho ta! Loài người chúng ta không làm mồi cho cá!”
Hàng trăm gã đàn ông lực lưỡng của bộ lạc lập tức gạt bỏ nỗi sợ hãi, họ gào thét lao về phía những chiếc trống đồng cỡ trung và cỡ nhỏ, xếp thành một trận thế vòng tròn đồng tâm bao quanh chiếc đại trống của Thẩm Mặc. Đây chính là phác thảo thô sơ nhất của “Trống Đồng Thần Trận” mà hậu thế vạn năm sau vẫn hằng tìm kiếm trong các thư tịch cổ.
Cùng lúc đó, Đường Dao bước lên bên cạnh Thẩm Mặc. Mái tóc ngắn của cô bết lại vì nước mưa, nhưng đôi mắt phượng sắc sảo kia lại sáng rực lên một luồng sinh khí màu xanh lục bảo vô cùng thuần khiết. Sau khi được Tuế Nguyệt Mộc Tủy gột rửa và giải độc, huyết mạch Ngự Linh tộc hệ Mộc trong cơ thể cô đã thức tỉnh một cách mạnh mẽ chưa từng có.
“Này, cậu có chắc là cái món đồ chơi bằng đồng đỏ này chịu nổi một cú quật đuôi của con thằn lằn bay kia không đấy?” Đường Dao nhướng mày, giọng điệu vẫn không quên khịa Thẩm Mặc một câu, nhưng bàn tay cô đã bắt đầu kết ấn, linh lực mộc hệ dao động mãnh liệt xung quanh người.
“Yên tâm đi Đường đại tiểu thư,” Thẩm Mặc cười khẩy, hai cánh tay hắn đột ngột rực sáng lên những đường vân lôi điện màu xanh tím nhạt dưới làn da đồng cổ. “Hàng giới hạn do chính tay Tuế Nguyệt Thần Minh ta thiết kế và đúc thủ công đấy, không có chính sách đổi trả đâu. Bây giờ, giúp tôi giữ vững cái bờ đê đất này trước đi, nếu đê sập thì chúng ta thành cá trắm cỏ hết!”
“Biết rồi, nói nhiều quá!”
Đường Dao hít một hơi thật sâu, hai lòng bàn tay cô đột ngột cắm thẳng xuống mặt đất bùn lầy của bờ đê Xích Thổ Lũy.
“Ngự Linh – Vạn Mộc Triều Tông!”
Một luồng ánh sáng xanh lục bảo khổng lồ từ cơ thể cô phóng thẳng xuống lòng đất. Ngay lập tức, mặt đất dưới chân bờ đê rung chuyển dữ dội. Từ sâu trong lòng đất Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, vô số những rễ cây thạch anh khổng lồ, to bằng cả thân người, điên cuồng trồi lên. Chúng đan chéo, bện chặt vào nhau như những chiếc xương sườn của một con quái thú khổng lồ, bọc lót toàn bộ bề mặt bờ đê đất. Những chiếc rễ cây này cứng cáp vô cùng, hút sạch thủy độc xung quanh và hóa thành một bức tường thành sinh mệnh màu xanh lục rực rỡ, chặn đứng những cột sóng dữ đang liên tục vỗ vào bờ đê.
“Khá khen cho lũ kiến hôi các ngươi!” Hắc Lân Giao Long thấy đòn tấn công của mình bị chặn lại, đôi mắt rực lửa vàng càng thêm giận dữ. Nó há miệng khổng lồ, một luồng thủy pháo màu đen mang theo kịch độc ăn mòn bắn thẳng về phía đài tế nơi Thẩm Mặc đang đứng.
“Trường Sinh! Gõ nhịp cho ta!” Thẩm Mặc hét lớn.
“Rõ, Sư tôn!”
Trường Sinh Tử cùng hàng trăm tộc nhân đồng loạt vung những chiếc dùi bằng gỗ sồi ngàn năm nện mạnh xuống mặt những chiếc trống đồng xung quanh.
*BÙM! BÙM! BÙM!*
Tiếng trống đồng đầu tiên vang lên, trầm hùng, sâu lắng như tiếng gầm của đất mẹ từ thuở khai thiên lập địa. Sóng âm vô hình dập dềnh lan tỏa, quét sạch màn mưa bão trong phạm vi mười trượng xung quanh đài tế.
Nhưng thế vẫn chưa đủ để cản luồng thủy pháo kịch độc của Giao Long. Thẩm Mặc bước tới trước chiếc đại trống đồng khổng lồ. Hắn không có dùi trống chuyên dụng, và hắn cũng chẳng cần.
Vận chuyển toàn bộ linh lực của Chúc Đồng Cảnh, Thẩm Mặc biến hai cánh tay mình thành hai khối đồng cổ hoàng gia nặng trịch, phát ra những tiếng *keng keng* của kim loại va chạm. Hắn lấy chính cơ thể xương đồng da sắt của mình làm dùi trống!
Hắn vung tay phải, nện thẳng một cú đấm cực mạnh vào tâm điểm mặt trống đồng – nơi có hình vẽ ngôi sao mặt trời mười hai cánh.
*BÙM!!!*
Một tiếng nổ như thiên lôi đánh thẳng vào tai mọi người vang lên. Mặt trống đồng đỏ rực sáng như một mặt trời thực sự giữa đêm giông bão. Một vòng sóng âm màu vàng kim khổng lồ, mang theo hình ảnh hư ảo của những cánh chim Lạc rực rỡ đang sải cánh bay lượn, từ mặt trống quét ra ngoài.
Sóng âm vàng kim va chạm trực diện với luồng thủy pháo kịch độc của Giao Long.
*OÀNH!*
Luồng thủy pháo đen ngòm lập tức bị sóng âm chấn nổ tung thành vạn giọt nước nhỏ giữa không trung, trước khi kịp chạm vào đài tế thì đã bị chấn động lực thổi bay ngược trở lại sông. Bức tường sóng âm không dừng lại ở đó, nó tiếp tục lan tỏa ra xa, tạo thành một quầng sáng hình bán cầu khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ Xích Thổ Lũy. Dòng nước lũ hung hãn đang cuồn cuộn lao tới bờ đê bỗng chốc như va phải một bức tường vô hình cực kỳ kiên cố, buộc phải dạt sang hai bên, lộ ra một khoảng đất trống khô ráo trước thành trì của loài người.
“Cái… cái gì?!” Hắc Lân Giao Long kinh ngạc gầm lên. Nó không thể tin nổi pháp thuật hệ Thủy bán bước Thần Thông Cảnh của mình, vốn dĩ có thể dễ dàng nhấn chìm cả một vương quốc phàm nhân, nay lại bị một chiếc trống đồng đỏ rách nát của loài người khắc chế hoàn toàn. “Thứ ma pháp quỷ quái gì thế này? Lũ kiến hôi các ngươi làm sao có được thứ thần lực này?!”
“Thần lực cái đầu nhà ngươi ấy!” Thẩm Mặc đứng trên đài cao, hai cánh tay ê ẩm nhưng khóe miệng vẫn nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ. “Đây gọi là Hào khí Đông Sơn, hiểu chưa gã rắn nước kia? Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, đất liền này là do ai làm chủ!”
Đường Dao từ phía sau quan sát con quái vật, đôi mắt phượng của cô khẽ nheo lại. Với kiến thức khảo cổ học uyên thâm tích lũy từ hiện đại, cô lập tức nhận ra những đường vân cổ tự đang nhấp nháy trên chiếc sừng độc của con Giao Long.
“Thẩm Mặc! Chiếc sừng của nó là mỏ neo tụ khí thiên địa, nhưng điểm yếu chí mạng của loài giao long này nằm ở phiến vảy ngược màu trắng bạc ngay dưới cổ!” Đường Dao hét lớn, giọng nói mang theo linh lực truyền thẳng vào tai hắn. “Nó đang dùng sức mạnh của dòng sông để duy trì phòng ngự, cậu phải áp sát, đập vỡ phiến vảy ngược đó thì mới cắt đứt được liên kết thủy mạch của nó!”
“Hiểu rồi! Đường đại tiểu thư, giữ đê cho chắc vào đấy!”
Thẩm Mặc cười lớn một tiếng. Hắn đạp mạnh chân xuống bệ đá của đài tế.
*RẮC!*
Bệ đá thạch anh cứng cáp lập tức xuất hiện những vết nứt chằng chịt dưới lực đạp khủng khiếp của hắn. Thân hình Thẩm Mặc như một quả pháo đại pháo bằng đồng cổ lao vút lên không trung, xé toạc màn mưa bão, trực diện lao thẳng về phía cái đầu khổng lồ của Hắc Lân Giao Long.
“Nghịch súc đất liền! Dám chủ động chịu chết!”
Hắc Lân Giao Long thấy một gã phàm nhân bé nhỏ dám bay lên tấn công mình thì vô cùng tức giận. Nó vung cái đuôi khổng lồ dài hàng chục trượng, mang theo sức mạnh vạn cân có thể quật nát cả một ngọn núi nhỏ, xé gió lao thẳng về phía Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc không hề né tránh. Hắn biết, ở cảnh giới Chúc Đồng Cảnh này, né tránh chính là sỉ nhục đối với cái danh hiệu “xương đồng da sắt” mà hắn vừa phải trả giá bằng cả mống thọ nguyên để đổi lấy.
“Đến đây! Để xem đuôi ngươi cứng hay xương ta cứng!”
Hắn đưa hai cánh tay đồng cổ lên đỡ thẳng cú quật đuôi của Giao Long.
*KENG!!!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai, đinh tai nhức óc vang lên giữa không trung, bắn ra vạn tia lửa điện xanh tím rực rỡ. Sức mạnh khủng khiếp từ cú quật của Giao Long khiến Thẩm Mặc bị chấn bay ngược ra sau hàng chục trượng, khóe miệng hắn rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Tuy nhiên, xương cốt đồng sắt của hắn vẫn nguyên vẹn không một vết nứt, ngược lại, những chiếc vảy đen cứng cáp trên đuôi Giao Long nơi va chạm với tay hắn đã bị chấn nát vụn, máu xanh lam chảy ra ròng ròng.
“Aaa! Thân thể của ngươi… làm sao có thể cứng như vậy?!” Hắc Lân Giao Long đau đớn gầm thét. Nó không thể hiểu nổi tại sao một kẻ chỉ ở cảnh giới Chúc Đồng Cảnh (tương đương với luyện thể của yêu tộc) lại có thể ngạnh kháng đòn đánh toàn lực của nó mà không bị nát xương thịt.
“Đã bảo là hàng chất lượng cao rồi mà lị!”
Thẩm Mặc lộn vòng trên không trung để triệt tiêu lực chấn động, đôi cánh linh khí Chim Lạc nhạt màu sau lưng khẽ vỗ mạnh, giúp hắn giữ thăng bằng giữa cơn bão. Hắn nhìn xuống vết máu xanh lam trên tay mình, chiến ý trong lòng đột ngột bùng lên cuồng bạo. Đây là lần đầu tiên hắn thực sự cảm nhận được sức mạnh của việc tu luyện cổ xưa, cảm giác dùng nắm đấm để nói chuyện với thiên nhiên này quả thực… quá mức kích thích!
Cùng lúc đó, dưới đất, Trường Sinh Tử thấy sư tôn bị đẩy lùi liền điên cuồng gõ trống.
*BÙM! BÙM! BÙM!*
Tiếng trống đồng dồn dập như mưa rào, sóng âm liên tục đánh thẳng vào màng nhĩ và linh hồn của Hắc Lân Giao Long, khiến nó bị ù tai nhức óc, động tác tấn công tiếp theo bỗng chốc trở nên trì trệ, chậm chạp.
“Cơ hội tốt!”
Thẩm Mặc lợi dụng khoảnh khắc Giao Long bị sóng âm làm phân tâm, thân hình hắn hóa thành một luồng ánh sáng vàng kim nhạt, lách qua móng vuốt khổng lồ của nó, áp sát vào phần cổ dưới của con quái vật.
Đúng như Đường Dao đã chỉ dẫn, ngay dưới lớp da cổ dày cộm của Giao Long, có một phiến vảy ngược màu trắng bạc, to bằng cái mâm xoay, đang phát ra những luồng sáng nhạt kết nối với dòng nước sông bên dưới. Đây chính là mỏ neo giúp nó mượn sức mạnh của thủy mạch Hồng Hoang.
“Nếm thử nắm đấm đồng của tổ tiên loài người đây!”
Thẩm Mặc gầm lên, dồn toàn bộ lôi hỏa rực cháy cùng linh lực Chúc Đồng Cảnh vào nắm đấm phải. Nắm đấm của hắn lúc này co rút lại, ngưng tụ ánh sáng đồng cổ hoàng gia chói mắt như một quả lôi cầu thu nhỏ.
*OÀNH!!!*
Cú đấm đập thẳng vào phiến vảy ngược màu trắng bạc của Giao Long.
Một tiếng *rắc* giòn giã vang lên xé toạc màn mưa. Phiến vảy ngược màu bạc lập tức bị nứt vỡ thành trăm mảnh dưới sức mạnh vạn cân của Chúc Đồng Cảnh. Máu Giao Long màu xanh lam đậm đặc bắn tung tóe như mưa trút, nhuộm xanh cả một vùng nước sông bên dưới.
“GÀOOOO!!!”
Hắc Lân Giao Long rú lên một tiếng thảm thiết đau đớn tột cùng. Liên kết giữa nó và thủy mạch sông Hồng Hoang lập tức bị chặt đứt hoàn toàn. Luồng vòi rồng nước khổng lồ nâng đỡ cơ thể nó bỗng chốc sụp đổ, khiến thân hình khổng lồ dài trăm trượng của nó rơi rầm xuống dòng sông, cuốn theo một trận sóng lớn cao hàng chục trượng vỗ vào bờ đê.
Nhờ bức tường rễ cây thạch anh của Đường Dao gia cố vững chắc, bờ đê Xích Thổ Lũy vẫn đứng vững vàng trước trận sóng thần cuối cùng này.
Con Giao Long khổng lồ ngụp lặn dưới dòng nước đục ngầu, chiếc sừng độc trên đầu đã bị luồng lôi điện từ cú đấm của Thẩm Mặc đánh nứt một đường dài, toàn thân đầy máu lam sắc. Nó nhìn Thẩm Mặc đứng lơ lửng trên không trung với đôi mắt rực lửa giận dữ nhưng cũng đầy sợ hãi tột cùng.
“Lũ nghịch súc đất liền… Các ngươi hãy đợi đấy! Đông Hải Long Cung sẽ không bỏ qua chuyện này đâu! Bản tôn sẽ trở lại!”
Nói xong, con quái vật hoảng sợ quay đầu, điên cuồng vẫy đuôi tháo chạy về phía hạ lưu Đông Hải, kéo theo dòng nước lũ đen ngòm cũng bắt đầu nhanh chóng rút đi như thủy triều triệt thoái.
Cơn mưa bão dữ dội ngớt dần. Những đám mây đen kịt trên bầu trời Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn bắt đầu nứt ra một kẽ hở lớn, để lộ ra những tia nắng vàng rực rỡ đầu tiên của buổi bình minh chiếu xuống Xích Thổ Lũy đang nguyên vẹn.
Toàn bộ tộc nhân Xích Thổ Lũy đứng lặng đi trong giây lát, nhìn dòng sông đang dần trở lại bình thường, rồi nhìn vị “Thần Minh” mặc thanh y tóc bạc đang thong thả từ trên không trung bước xuống bờ đê.
“Thần Minh vạn tuế! Sư tôn vạn tuế!”
“Loài người thắng rồi! Chúng ta không bị cá ăn thịt rồi!”
Tiếng reo hò vang dội trời đất bùng nổ. Hàng ngàn tộc nhân đồng loạt quỳ rạp xuống bùn đất, hướng về phía Thẩm Mặc mà vái lạy với sự sùng bái cuồng nhiệt tột cùng. Niềm tin hương hỏa mãnh liệt từ trái tim họ hóa thành những đốm sáng vàng kim nhỏ li ti mà mắt thường không thấy được, điên cuồng bay về phía Thẩm Mặc, dung nhập vào cơ thể hắn, khiến những đường vân lôi điện trên xương cốt hắn càng thêm ấm áp, kiên cố.
Đường Dao mệt mỏi rút hai tay ra khỏi mặt đất, mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt thanh tú. Cô đi đến bên cạnh Thẩm Mặc, nhìn bộ dạng toàn thân đẫm máu Giao Long màu xanh lam của hắn mà không khỏi phì cười:
“Cậu chơi lớn quá đấy, Thẩm Mặc. Đường đại tiểu thư tôi suýt chút nữa là phải chôn cùng lũ đất rồi. Mà nhìn cậu kìa, người ngợm xanh lè xanh lét như gã khổng lồ Shrek ấy.”
Thẩm Mặc cười khẩy, đưa tay vuốt ngược mái tóc bạc trắng một nửa của mình ra sau đầu, tạo dáng vô cùng tự luyến:
“Đã bảo hôm nay có canh rắn ăn mà lị. Đường viện trưởng, cô thấy phong thái chiến đấu của tôi thế nào? Có đáng được lên trang bìa tạp chí Khảo Cổ Học Thần Châu không?”
“Bớt tự luyến đi cậu,” Đường Dao lườm hắn một cái, nhưng trong mắt cô lại tràn ngập ý cười ấm áp. “Mau bảo mọi người dọn dẹp chiến trường đi. Máu Giao Long kia là bảo vật luyện thể ngàn năm khó gặp đấy.”
“Trường Sinh!” Thẩm Mặc quay sang gọi đệ tử của mình.
“Có đệ tử!” Trường Sinh Tử lập tức chạy đến, mắt sáng rực như sao.
“Dẫn tộc nhân mang chum, vại ra bờ sông thu gom toàn bộ máu Giao Long còn sót lại trên các phiến đá về cho ta. Đứa nào làm đổ một giọt, ta bắt phạt gõ trống mười tiếng!”
“Rõ, Sư tôn!”
Nhìn bóng dáng Trường Sinh Tử hăm hở dẫn đầu tộc nhân chạy đi thu hoạch chiến lợi phẩm, Thẩm Mặc khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hắn cúi đầu nhìn xuống dòng sông Hồng Hoang đang êm đềm trôi chảy dưới chân đê.
Tuy nhiên, ở sâu dưới dòng nước đục ngầu kia, nơi ánh mặt trời không thể chiếu tới, Thẩm Mặc dường như cảm nhận được một ánh mắt khổng lồ khác, lớn gấp mười lần con Hắc Lân Giao Long vừa rồi, đang lặng lẽ từ sâu trong lòng biển Đông Hải nhìn về phía Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Một luồng uy áp cổ xưa, lạnh lẽo và tột cùng nguy hiểm đang âm thầm dao động, báo hiệu một cuộc trả thù khủng khiếp hơn từ Đông Hải Long Cung đang cận kề dòng thời gian này.
“Đúng là… rắc rối gối đầu giường mà,” Thẩm Mặc mắng thầm một câu, nhưng khóe miệng hắn lại nhếch lên một nụ cười đầy thách thức. “Đến thì đến, Tuế Nguyệt Đạo Tặc ta sợ cái gì chứ?”