Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 9: Trở lại Hoang Cổ: Khai phá Khải Huyết

Cập nhật lúc: 2026-06-24 15:25:39 | Lượt xem: 5

Giữa bão lôi đình rực sáng cả một vùng trời đất Nghĩa Lĩnh, tiếng gào thét thảm thiết của ba tên tà tu Thái Thượng Vô Cực Giáo dần dần lịm đi, bị tiếng sấm vạn trượng nuốt chửng không còn một mảnh vụn. Sức mạnh của Lôi Đình Cổ Trận triệu năm trước để lại quả thực không phải là thứ mà mấy tên tà tu nửa mùa ở thời mạt pháp có thể chống đỡ.

Thẩm Mặc đứng giữa bãi đá cổ rực sáng ánh vàng, mái tóc đen dài bay lượn trong gió bão, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sấm sét rực rỡ. Hắn nhìn ba tên tà tu đang chật vật giãy giụa như ba con rùa trong hũ, khẽ mỉm cười:

“Chào mừng các bạn đến với tour du lịch khảo cổ thực địa của Viện Khảo Cổ Thần Châu. Vé vào cửa miễn phí, nhưng vé ra… thì phải trả bằng mạng đấy.”

Hắn đột ngột vung tay lên, chỉ thẳng về phía ba tên tà tu:

“Trường Sinh nhóc con, nổ tung tụi nó cho ta!”

*OÀNH!!!*

Hàng chục tia lôi đình màu xanh lam từ trên trời giáng xuống như một cơn mưa sao băng rực lửa, nhắm thẳng vào vị trí của ba tên tà tu Thái Thượng Vô Cực Giáo mà đánh xuống. Tiếng gào thét thảm thiết của chúng nháy mắt bị tiếng sấm vạn trượng nuốt chửng, để lại một vùng trời đất Nghĩa Lĩnh rực sáng lôi quang, chấn động cả một phương trời đất cổ xưa.

Nhưng Thẩm Mặc biết rõ, màn biểu diễn hoành tráng này chỉ là vẻ bề ngoài. Trong lòng hắn, một nỗi hoảng loạn mang tính học thuật đang dâng lên cuồn cuộn.

Ở hiện tại, thể xác của hắn thực chất chỉ là một cái vỏ rỗng đang được luồng linh lực từ cổ trận bao bọc, tạm thời bảo hộ cho cả hắn và Đường Dao – cô nàng viện trưởng đang nằm bất tỉnh nhân sự bên cạnh với gương mặt tái nhợt. Sức mạnh lôi đình này không phải của hắn. Nó là một khoản “vay nặng lãi” từ mốc nhân quả của Hoang Tổ Trường Sinh Tử triệu năm trước. Mà quy luật của thời gian thì tàn nhẫn hơn cả ngân hàng ở thời hiện đại: vay thì phải trả, lại còn kèm theo lãi suất cắt cổ.

Trên mu bàn tay phải của Thẩm Mặc, hình xăm đồng hồ cát ba tầng cổ xưa bỗng nhiên nóng rực lên như một thanh sắt nung gí sát vào da thịt. Cảm giác đau đớn thấu xương tủy khiến hắn suýt chút nữa thì chửi thề thành tiếng. Hắn cúi đầu nhìn, ba tầng cát vàng trong hình xăm đang chảy với tốc độ chóng mặt, ánh sáng vàng kim từ Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực hắn bắt đầu rít lên những tiếng “vo vo” chói tai, giống như một chiếc máy biến áp quá tải chuẩn bị nổ tung.

*“Cảnh báo! Dao động nhân quả vượt quá ngưỡng chịu đựng! Trục thời gian hiện tại đang xuất hiện vết rạn nứt! Ký chủ cần lập tức bổ sung điểm neo lịch sử, nếu không linh thể sẽ bị nghiền nát trong dòng chảy hư vô!”*

Một dòng thông tin lạnh lùng, máy móc hiện lên trong đại não Thẩm Mặc.

Hắn tự giễu cười khổ. Đúng là không có bữa trưa nào miễn phí trên đời. Hắn vừa dùng cái danh “Thần minh” để mượn sấm sét của người ta ở hiện tại, thì giờ đây, hắn phải quay về quá khứ để “sạc pin” và gieo trồng chính cái nguồn năng lượng lôi đình đó vào cơ thể của Hoang Tổ lúc nhỏ. Đây chính là một vòng lặp nhân quả đóng (Bootstrap Paradox) hoàn hảo. Nếu hắn không về quá khứ giúp Trường Sinh thức tỉnh huyết mạch lôi đình đầu tiên, thì cái cổ trận ở hiện tại cũng sẽ biến mất, và hắn cùng Đường Dao sẽ nháy mắt bị ba tên tà tu kia băm vằn thành chả lá lốt.

“Mẹ kiếp, đúng là tư bản thời không bóc lột sức lao động mà!”

Thẩm Mặc lầm bầm một câu bằng ngôn ngữ mạng hiện đại, rồi không chần chừ thêm một giây nào, hắn áp chặt chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản rỉ sét vào lòng bàn tay phải đang rớm máu của mình. Máu của huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên thuần khiết chạm vào đồng xu cổ, ngay lập tức kích hoạt một phản ứng dây chuyền kinh hoàng.

*HƯUZZZZ!*

Đồng xu cổ hút lấy luồng lôi năng vàng kim đang bão hòa xung quanh bãi đá cổ Nghĩa Lĩnh, phát ra một tiếng gầm rú chấn động cả linh hồn. Không gian xung quanh Thẩm Mặc bắt đầu vỡ vụn ra thành hàng vạn mảnh gương nhỏ lấp lánh. Trong mỗi mảnh gương ấy, hắn nhìn thấy những lát cắt lịch sử trôi ngược một cách điên cuồng: từ những tòa nhà chọc trời của Phong Châu hiện đại sụp đổ thành những bức tường gạch rêu phong, rồi hóa thành những thành lũy đất nung thời Hùng Vương, và cuối cùng, tất cả chìm vào một màu xanh rì, hoang dã của rừng già nguyên thủy.

Khứu giác của hắn bị tấn công đầu tiên bởi mùi khét lẹt của ozone và thịt cháy từ ba tên tà tu ở hiện tại, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, mùi hương đó đã bị thay thế bởi mùi đất ẩm nồng nặc, mùi gỗ mục nát và vị tanh tưởi của một cơn mưa đen kéo dài vạn dặm.

Ý thức của Thẩm Mặc bị rút mạnh ra khỏi thể xác phàm trần, nương theo luồng lôi đình khổng lồ ngược dòng tuế nguyệt, lao thẳng về phía Kỷ Nguyên Hoang Cổ.

***

*ẦM!!!*

Một tiếng sấm nổ vang trời kéo Thẩm Mặc trở lại với thực tại. À không, thực tại của triệu năm trước.

Linh thể của hắn nhẹ nhàng đáp xuống nền đá vôi ẩm ướt của một hang động quen thuộc. Thẩm Mặc lắc lắc cái đầu vẫn còn đang ong ong như có cả một bầy ong vò vẽ bên trong. Hắn liếc nhìn mu bàn tay phải, hình xăm đồng hồ cát hiển thị thời gian còn lại: 18 giờ 00 phút.

“Ơ kìa? Lần trước rời đi mới có mấy tiếng ở hiện tại, sao ở đây cảm giác như đã trôi qua cả thế kỷ thế này?”

Thẩm Mặc lầm bầm, khứu giác nhạy bén của hắn lập tức ngửi thấy một mùi vị cực kỳ khó chịu. Đó không phải là mùi phân dã thú thông thường, mà là một mùi tanh tưởi, mục nát, giống như mùi của những xác chết bị ngâm trong nước cống lâu ngày. Hơn nữa, nhiệt độ trong hang động thấp đến đáng sợ, những giọt nước rỉ ra từ nhũ đá rơi xuống mặt đất phát ra những tiếng *tách… tách…* lạnh lẽo.

Hắn nhìn ra phía cửa hang. Bên ngoài, trời đang đổ một cơn mưa đen kịt. Những hạt mưa nặng trĩu, đen như mực, rơi xuống lá cây cổ thụ phát ra những tiếng *lộp bộp* nặng nề. Chướng khí màu xám xịt, dày đặc như mây mù, đang cuồn cuộn tràn vào từ phía Dạ Lâm phương Nam.

“Sư… Sư tôn? Có phải là Người không?”

Một giọng nói thiếu niên, vừa khàn đặc vừa run rẩy, vang lên từ góc tối của hang động.

Thẩm Mặc quay đầu lại. Dưới ánh lửa bập bùng của một đống củi tàn, hắn nhìn thấy Trường Sinh.

Đứa trẻ dã thú ngày nào giờ đây đã cao lớn hơn hẳn, cơ thể gầy guộc nhưng săn chắc như những thớ thịt của loài báo rừng. Khắp người cậu đầy những vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ, tấm da thú rách rưới khoác trên vai đẫm máu và bùn đất. Nhưng điều khiến Thẩm Mặc kinh ngạc là đằng sau lưng Trường Sinh lúc này không chỉ có một mình cậu.

Có khoảng hơn mười dã nhân khác – những người gầy trơ xương, mặt mũi đầy tro than và bụi bẩn, đang co cụm lại một góc. Họ ôm lấy nhau, run rẩy sợ hãi. Trên người một số dã nhân lớn tuổi đã xuất hiện những vết lở loét màu đen ghê tởm, liên tục ho ra những ngụm máu đen kịt.

“Trường Sinh, ngươi… đây là đang mở nhà tình thương đấy à?” Thẩm Mặc khẽ nhướng mày, giọng điệu tự giễu quen thuộc vang lên.

Trường Sinh nghe thấy giọng nói của Thẩm Mặc, đôi mắt vốn đang tràn ngập sự tuyệt vọng bỗng nhiên rực sáng lên như hai ngọn đuốc. Cậu không màng đến vết thương đầy mình, lập tức quỳ sụp xuống đất, đầu đập mạnh xuống nền đá vôi kêu *cộp cộp*:

“Sư tôn! Người đã trở lại! Đệ tử… đệ tử rốt cuộc cũng đợi được Người! Xin Thần minh từ bi, xin Người hãy cứu lấy tộc nhân của con!”

Thẩm Mặc khoanh hai tay trước ngực, linh thể của hắn lơ lửng cách mặt đất vài tấc, tỏa ra một vầng sáng lôi điện mờ ảo màu vàng nhạt. Nhìn bộ dạng thảm hại của vị “Hoang Tổ” tương lai này, trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc vô cùng phức tạp. Hắn thầm nghĩ: *Nếu đám tu sĩ kiêu ngạo của Trường Sinh Môn ở hiện tại mà nhìn thấy cảnh tổ tiên khai thiên lập địa của họ đang quỳ gối khóc lóc cầu xin một kẻ phế mạch thế này, chắc họ sẽ tập thể nhảy xuống sông Hồng tự tử vì xấu hổ mất.*

Nhưng nghĩ thì nghĩ thế, Thẩm Mặc vẫn phải duy trì cái phong thái “Thần minh” cao thâm khó lường của mình. Hắn hắng giọng, lạnh lùng nói:

“Ta đã nói rồi, ta là Thần, không phải bảo mẫu của ngươi. Sức mạnh để cứu họ, vốn dĩ đã nằm trong chính dòng máu của ngươi rồi. Tại sao đến nông nỗi này?”

Trường Sinh run rẩy chỉ tay ra ngoài cửa hang, giọng nói tràn ngập sự căm hận và sợ hãi:

“Sư tôn… ba tháng trước, sau khi Người rời đi, Dạ Lâm bỗng nhiên đại biến. Những loài thú dữ bị một luồng tử khí đen kịt bao phủ. Chúng chết đi, nhưng rồi lại đứng dậy, cơ thể bị những sợi rễ cây màu đen xuyên qua, biến thành những con quái vật thèm khát máu thịt. Chúng tàn sát bộ lạc của con… Con chỉ kịp dẫn theo mười mấy tộc nhân này chạy trốn vào đây. Nhưng lũ quỷ mộc kia… chúng đã vây chặt ngọn núi này ba ngày ba đêm rồi!”

*RẦM!!! RẮC RẮC!*

Như để chứng minh cho lời nói của Trường Sinh, một tiếng động lớn vang lên ngoài cửa hang.

Dưới ánh chớp đen ngòm của cơn mưa bão, Thẩm Mặc nhìn thấy hàng chục bóng đen đang lờ mờ di chuyển trong sương mù. Đó là những con sói rừng, những con lợn lòi khổng lồ, thậm chí có cả xác người cổ đại. Cơ thể của chúng đã hoàn toàn thối rữa, nhưng điều kinh tởm là từ trong hốc mắt, lồng ngực và các khớp xương của chúng, những sợi rễ cây màu đen kịt, quằn quại như những con giun đất khổng lồ đang không ngừng bò trườn, cắm sâu vào lòng đất để điều khiển những cái xác này di chuyển.

“Quỷ Mộc Ký Sinh!”

Đôi mắt khảo cổ học của Thẩm Mặc nhíu lại. Hắn lập tức nhận ra thứ này. Đây là một loại tà thuật ký sinh cổ xưa của Quỷ Mộc Tinh – con yêu quái hồng hoang khổng lồ thống trị phương Nam. Lũ ký sinh này tuy không mạnh bằng bản thể của Quỷ Mộc Tinh, nhưng số lượng của chúng cực kỳ đông đảo, và chướng khí độc địa tỏa ra từ chúng chính là thứ đang từ từ giết chết những dã nhân trong hang.

“Khẹc… khẹc…”

Một con sói ký sinh khổng lồ, nửa khuôn mặt đã lộ ra xương sọ trắng hếu, đang dùng những móng vuốt sắc nhọn cào cấu điên cuồng lên vách đá cửa hang, phát ra những tiếng ken két nhức óc. Luồng tử khí đen kịt từ miệng nó thở ra đang len lỏi qua các kẽ đá, tràn vào bên trong.

Trường Sinh cắn chặt răng, tay nắm chặt thanh đao đá mài thô sơ, đứng chắn trước cửa hang. Đôi chân cậu run rẩy vì kiệt sức, nhưng ánh mắt dã tính kia lại rực lên một quyết tâm điên cuồng:

“Tộc nhân… đứng sau ta! Ai dám bước lên một bước, ta sẽ băm vằn kẻ đó!”

“Trường Sinh nhóc con, ngươi cầm cái thìa đá đó định đi gãi ngứa cho chúng đấy à?” Giọng nói châm biếm của Thẩm Mặc vang lên ngay bên tai cậu.

Trường Sinh giật mình quay lại, gương mặt đầy tủi thân: “Sư tôn… đệ tử… đệ tử không sợ chết! Nhưng con không thể để chúng chạm vào thánh địa của Người!”

“Ngu ngốc.” Thẩm Mặc gõ nhẹ một ngón tay linh thể vào trán Trường Sinh, khiến cậu đau đến mức ôm đầu nhảy dựng lên. “Ai bảo ngươi đi liều mạng bằng sức lực phàm nhân? Ngươi quên những gì ta đã dạy ngươi rồi sao? Bản đồ mạch khí thiên địa, ngươi vẽ đến đâu rồi?”

Trường Sinh ngẩn người, rồi như sực nhớ ra điều gì, cậu vội vàng chạy sâu vào trong hang, chỉ vào một vật thể đang được phủ kín bằng những chiếc lá chuối rừng khổng lồ.

Khi Trường Sinh gạt những chiếc lá ra, Thẩm Mặc không khỏi bất ngờ.

Đó là một chiếc trống đất nung thô sơ. Nó được nặn bằng đất sét đỏ lấy từ lòng sông, nung qua lửa rừng nên có màu đỏ gạch không đồng đều. Nhưng điều đáng nói là trên mặt trống, Trường Sinh đã dùng than củi và máu thú để vẽ lại một cách tỉ mỉ hoa văn mặt trời Đông Sơn mà Thẩm Mặc từng vẽ trên vách hang lần trước. Vòng tròn đồng tâm ở giữa đại diện cho Mặt Trời, mười hai tia sáng tỏa ra xung quanh, và vòng ngoài cùng là những nét vẽ thô sơ mô tả những cánh chim Lạc đang bay ngược chiều kim đồng hồ.

Dù nét vẽ còn rất nguệch ngoạc và thô kệch, nhưng Thẩm Mặc – với tư duy của một nhà khảo cổ học đại tài – lập tức cảm nhận được một luồng khí cơ huyền diệu đang dao động xung quanh chiếc trống đất này.

“Tốt lắm.” Khóe miệng Thẩm Mặc khẽ cong lên. “Ngươi quả thực có chút thiên phú của một kẻ báo thủ… à không, một vị thiên tài. Chiếc trống đất này, chính là vật dẫn để ngươi cộng hưởng với đất mẹ Âu Lạc.”

Hắn lơ lửng đáp xuống trước chiếc trống đất, thần sắc trở nên cực kỳ nghiêm túc. Thời gian đếm ngược trên tay hắn chỉ còn 17 giờ 45 phút. Luồng lôi năng vàng kim mà hắn “vay” từ hiện tại đang rục rịch chuyển động trong linh thể của hắn, đòi hỏi một lối thoát.

“Trường Sinh, nghe cho kỹ đây.” Giọng nói của Thẩm Mặc vang vọng trong hang đá, mang theo một luồng uy nghiêm thần thánh khiến mười mấy dã nhân phía sau lập tức nín thở, quỳ rạp xuống đất không dám ngẩng đầu.

“Đệ tử xin nghe lời Sư tôn dạy bảo!” Trường Sinh quỳ nghiêm chỉnh trước chiếc trống đất, hai tay chắp lại trước ngực.

“Huyết mạch của ngươi, của tộc nhân ngươi, vốn mang bản nguyên của Con Rồng Cháu Tiên. Nó không phải là thứ để lũ rễ cây mục nát này bắt nạt.” Thẩm Mặc chỉ vào hoa văn mặt trời trên mặt trống. “Hoa văn mặt trời ở tâm trống chính là ‘khí cơ ngưng tụ’ của thiên địa, những tia sáng tỏa ra là mạch máu của đất mẹ, và những cánh chim Lạc kia chính là ý chí tự do, ngự khí phi thiên của tổ tiên chúng ta.”

Hắn đột ngột vỗ mạnh một chưởng linh thể vào lưng Trường Sinh. Một luồng lôi điện vàng kim ấm áp, mang theo bản nguyên thuần khiết nhất từ hiện tại, nháy mắt dọc theo xương sống của Trường Sinh mà lao thẳng vào tim cậu.

“Hộc!” Trường Sinh trợn tròn mắt, lồng ngực cậu rực sáng lên một luồng ánh sáng vàng kim chói lọi.

“Vận hành Lạc Hồng Khải Huyết Quyết cho ta!” Thẩm Mặc quát lớn. “Hít vào linh khí hồng hoang bạo liệt bên ngoài, nén nó vào tim! Dùng đôi bàn tay của ngươi, gõ vào tâm trống theo nhịp thở! Hãy dùng ý chí của loài chim Lạc hướng về mặt trời mà đập tan xiềng xích trong máu ngươi!”

Trường Sinh cảm thấy lồng ngực mình như có một ngọn núi lửa đang phun trào. Luồng linh lực vàng kim của Thẩm Mặc truyền vào giống như một mồi lửa, đốt cháy hoàn toàn giọt máu thần thoại đang ngủ say trong tim cậu. Cơn đau đớn dữ dội ập đến, khiến các thớ cơ trên người cậu co rút kịch liệt, nhưng dã tính và sự kiên nghị của một đứa trẻ lớn lên giữa rừng già đã giúp cậu giữ vững lý trí.

“A… GÀOOOOOO!”

Trường Sinh gầm lên một tiếng dũng mãnh, hai bàn tay chai sạn, đầy vết xước rớm máu của cậu đột ngột giơ lên, rồi đập mạnh xuống tâm chiếc trống đất nung!

*CỘC!!!*

Một tiếng động trầm đục, mang theo một sức nặng vô hình, bỗng nhiên vang lên từ chiếc trống đất.

Kỳ lạ thay, tiếng trống đất nung thô sơ này không hề nhỏ bé, mà nó vang vọng ra ngoài hang động, lan truyền vào Dạ Lâm giống như một tiếng sấm rền dưới lòng đất.

Ngay trong khoảnh khắc tiếng trống vang lên, hoa văn mặt trời Đông Sơn vẽ bằng than củi trên mặt trống bỗng nhiên rực sáng lên ánh sáng vàng kim chói lọi. Vòng tròn tia sáng bắt đầu xoay tròn một cách huyền diệu. Luồng chướng khí đen kịt đang tràn vào hang động, khi chạm vào vầng sáng vàng kim phát ra từ chiếc trống, ngay lập tức bị thanh lọc, hóa thành những luồng linh khí hồng hoang ấm áp, cuồn cuộn chảy ngược vào cơ thể Trường Sinh qua mười đầu ngón tay của cậu.

*CỘC!!! CỘC!!!*

Trường Sinh gõ nhịp thứ hai, rồi nhịp thứ ba. Nhịp trống càng lúc càng nhanh, hòa quyện hoàn hảo với nhịp tim đang đập liên hồi của cậu.

“Hít vào… nén xuống… đập tan!”

Trường Sinh lẩm nhẩm khẩu quyết của Thẩm Mặc. Trong tâm trí cậu, một hình ảnh vĩ đại bỗng nhiên hiện thế: Một con chim Lạc khổng lồ, sải cánh rộng vạn trượng rực lửa vàng kim, đang từ dưới vực sâu vút bay thẳng lên chín tầng mây, xé rách mọi bóng tối của Dạ Lâm.

*RẮC RẮC RẮC!*

Một chuỗi âm thanh giòn giã vang lên từ bên trong cơ thể Trường Sinh. Đó là tiếng xiềng xích vô hình trong kinh mạch của cậu đang bị đập tan.

Máu trong tim Trường Sinh sôi trào như nước lũ vỡ đê. Trên làn da đen nhẻm của cậu, những đường vảy điện màu vàng kim nhạt bắt đầu ẩn hiện, chạy dọc từ gót chân, qua xương sống, rồi tụ hội về phía lồng ngực. Sức mạnh thể chất của cậu tăng vọt lên một tầm cao mới, xương cốt phát ra những tiếng kêu *răng rắc* như thanh đồng được rèn giũa.

“Khải… Khải Huyết Cảnh!”

Thẩm Mặc đứng bên cạnh, tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng không khỏi chấn động.

Trường Sinh đã chính thức đột phá Khải Huyết Cảnh sơ kỳ! Cậu là người đầu tiên trong kỷ nguyên này tự mình khai phá ra con đường tu tiên bằng cách cộng hưởng huyết mạch với thần khí thô sơ.

*ẦM!!!*

Trường Sinh gõ mạnh nhịp trống cuối cùng. Cậu ngửa mặt lên trời, gầm lên một tiếng xé toạc màn đêm lạnh lẽo của Dạ Lâm.

Một vòng tròn sấm sét màu vàng kim khổng lồ, to bằng cả gian hang động, bộc phát từ tâm chiếc trống đất nung, quét mạnh ra xung quanh như một cơn sóng thần lôi điện. Luồng ánh sáng này mang theo một uy áp thần thánh, khắc chế hoàn toàn mọi loại tà mộc và tử khí.

*XÈO XÈO XÈO!*

Luồng chướng khí đen kịt trong hang nháy mắt bị triệt tiêu sạch sẽ. Vòng tròn lôi điện vàng kim tiếp tục lao ra ngoài cửa hang, đánh thẳng vào đám “Quỷ Mộc Ký Sinh” đang vây hãm bên ngoài.

*OÀNH!!! OÀNH!!! OÀNH!!!*

Những tiếng nổ chói tai liên tiếp vang lên ngoài Dạ Lâm. Lũ sói rừng, lợn lòi và xác sống bị luồng lôi điện vàng kim đánh trúng, ngay lập tức phát ra những tiếng kêu rú thảm thiết. Những sợi rễ cây đen kịt ký sinh trên người chúng bị sét đánh trúng liền bốc cháy ngùn ngụt bằng ngọn lửa vàng rực rỡ, nháy mắt hóa thành tro bụi đen ngòm rơi rụng đầy mặt đất.

Hơn mười dã nhân trong hang động chứng kiến cảnh tượng vĩ đại này, tất cả đều sợ hãi tột độ, nhưng ngay sau đó là một niềm sùng kính vô biên. Họ quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục về phía Trường Sinh và vầng sáng lôi điện của Thẩm Mặc, miệng lẩm bẩm những tiếng kêu gọi tôn kính bằng ngôn ngữ cổ xưa:

“Thần nhân! Thần nhân cứu thế!”

Trường Sinh đứng dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc, nhưng khí chất của cậu đã hoàn toàn thay đổi. Đôi mắt cậu rực sáng ánh điện vàng kim, cơ thể tỏa ra một luồng uy áp mạnh mẽ của một tu sĩ Khải Huyết Cảnh thực sự. Cậu quay sang nhìn Thẩm Mặc, quỳ một gối xuống, cung kính chắp tay:

“Sư tôn! Đệ tử… đệ tử làm được rồi! Con đã cảm nhận được sức mạnh của đất mẹ!”

Thẩm Mặc khẽ gật đầu, vẻ mặt tỏ ra vô cùng hài lòng của một vị danh sư: “Tốt lắm. Ngươi cuối cùng cũng không phụ sự kỳ vọng của ta. Nhưng…”

Chữ “Nhưng” của Thẩm Mặc vừa thốt ra, sắc mặt của hắn bỗng nhiên đại biến.

*UỲNH UỲNH UỲNH!!!*

Mặt đất dưới chân hang động đá vôi bỗng nhiên rung chuyển một cách kịch liệt, mạnh mẽ hơn bất kỳ trận động đất nào mà Thẩm Mặc từng biết ở thời hiện đại. Những nhũ đá trên trần hang bắt đầu rạn nứt, rơi xuống ầm ầm.

Khứu giác của Thẩm Mặc lập tức bị tấn công bởi một mùi tanh hôi, mục nát nồng nặc gấp vạn lần lúc nãy. Nó không chỉ là mùi của xác chết, mà là mùi của sự tịch diệt, của một thực thể cổ xưa đã ngủ say dưới lòng đất Dạ Lâm hàng vạn năm nay vừa bị đánh thức.

*GÀOOOOOO!!!*

Một tiếng rống trầm đục, đầy oán hận, đau đớn và phẫn nộ vô biên bỗng nhiên vang lên từ sâu dưới lòng đất, cách hang động hàng dặm. Tiếng rống này mạnh đến mức khiến màng nhĩ của Trường Sinh rớm máu, mười mấy dã nhân phía sau nháy mắt ngất lịm đi vì chấn động linh hồn.

“Mẹ kiếp! Con đại quái vật kia thức tỉnh rồi!” Thẩm Mặc trợn mắt nhìn ra ngoài cửa hang.

Sự bùng nổ của lôi đình vàng kim vừa rồi – thứ thuộc tính khắc chế tà mộc cực mạnh của huyết mạch Lạc Hồng – đã truyền qua mạch đất, đánh thẳng vào ý chí của **Quỷ Mộc Tinh** đang ngủ sâu trong lòng Dạ Lâm. Đối với một con yêu quái hệ mộc tà ác, luồng lôi điện này chẳng khác nào một gáo nước sôi dội thẳng vào đầu nó khi đang ngủ.

*RẮC!!! OÀNH!*

Từ hướng Tây Nam, một vùng rừng già khổng lồ bỗng nhiên sụp đổ.

Dưới ánh chớp đen ngòm của cơn bão, Thẩm Mặc kinh hoàng nhìn thấy một cái rễ cây khổng lồ, to bằng cả một tòa nhà chọc trời ở hiện tại, đen ngòm, xù xì và đầy những gai nhọn rỉ ra thứ máu đen kịt, đang từ dưới lòng đất trồi lên. Cái xúc tu khổng lồ này quật mạnh một phát, nháy mắt nghiền nát một ngọn núi đá nhỏ gần đó thành bình địa, rồi bắt đầu uốn lượn, lao thẳng về phía hang động của họ với tốc độ kinh hoàng.

“Sư… Sư tôn! Cái thứ kia… nó đang đến đây!” Trường Sinh dù vừa đột phá nhưng trước mặt thực thể khổng lồ này, cậu vẫn chỉ là một con kiến hôi. Mặt cậu tái mét, tay chân run lẩy bẩy.

Thẩm Mặc nhìn hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay phải của mình. Thời gian đếm ngược chỉ còn lại 10 phút. Linh thể của hắn bắt đầu mờ nhạt dần, những tia lôi điện vàng nhạt xung quanh hắn đang không ngừng tan biến vào hư không. Hắn biết, giới hạn thời gian của cú nhảy khẩn cấp này đã cạn kiệt. Hắn không thể trực tiếp ra tay giúp Trường Sinh chống lại con đại yêu quái này được nữa.

“Trường Sinh, nghe ta bảo!” Thẩm Mặc nắm chặt vai Trường Sinh, dùng toàn bộ linh lực còn lại để truyền âm thẳng vào đại não cậu.

“Sư tôn! Người… Người lại muốn đi sao?!” Trường Sinh hoảng loạn, nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt đầy bụi bẩn. “Xin Người đừng bỏ rơi con! Con… con không sợ chết, nhưng con không muốn mất đi Người!”

“Cái đồ vô tri này, khóc cái gì mà khóc!” Thẩm Mặc gõ mạnh một cái nữa vào đầu cậu, nhưng lần này giọng nói của hắn lại mang theo một sự ấm áp hiếm hoi. “Ta là Thần minh của ngươi, ta sẽ luôn dõi theo ngươi từ cuối dòng sông thời gian. Nghe cho kỹ đây: Con Quỷ Mộc Tinh kia chưa thể hoàn toàn thức tỉnh ngay lập tức đâu, đây chỉ là một cái rễ của nó thôi. Nhưng với tu vi hiện tại của ngươi, ở lại đây chỉ có con đường chết!”

Hắn chỉ tay về phía Bắc:

“Ngay lập tức dẫn theo tộc nhân của ngươi chạy về phía Bắc! Nơi đó có Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, có mạch khí của đất mẹ bảo hộ, con yêu quái này không dám bén mảng đến đâu. Hãy xây dựng thành trì ở đó, truyền thụ lại ‘Lạc Hồng Khải Huyết Quyết’ cho tộc nhân của ngươi. Ngươi phải sống sót, phải mạnh mẽ lên!”

“Đệ tử… đệ tử tuân mệnh!” Trường Sinh cắn chặt răng, cố gắng nuốt nước mắt vào trong, ánh mắt trở nên kiên nghị vô biên. Cậu quỳ sụp xuống, lạy Thẩm Mặc ba lạy sát đất. “Đệ tử thề sẽ bảo vệ tộc nhân, thề sẽ tu luyện đến đỉnh phong để gặp lại Sư tôn!”

Cái rễ cây khổng lồ ngoài kia đã đến rất gần, chỉ còn cách hang động chưa đầy một dặm. Sức gió bão mang theo tử khí đen kịt thổi bay cả những tảng đá lớn ngoài cửa hang.

Linh thể của Thẩm Mặc lúc này đã gần như trong suốt. Hắn nhìn đứa học trò nhỏ của mình lần cuối, nở một nụ cười tự giễu đầy ngạo nghễ:

“Hẹn gặp lại ngươi ở cuối dòng sông tuế nguyệt, Trường Sinh nhóc con.”

*VÚT!*

Ý thức của Thẩm Mặc nháy mắt bị một lực hút vô hình từ Tuế Nguyệt Đồng Bản kéo mạnh, thoát ly khỏi Kỷ Nguyên Hoang Cổ, lao thẳng về phía tương lai triệu năm sau.

***

*HỰ!*

Thẩm Mặc mở bừng mắt ra.

Cảm giác vật lý đầu tiên ập đến là một cơn đau đớn dữ dội khắp toàn thân, đặc biệt là ở mười đầu ngón tay và xương sống. Hắn thở hổn hển, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.

Hắn đang nằm trên nền đá của bãi đá cổ Nghĩa Lĩnh ở thời hiện đại. Cơn bão sấm sét vừa rồi đã hoàn toàn tan biến, để lại một bầu trời đêm đầy sao rực rỡ và làn sương mù tự nhiên mát lạnh.

Cách đó không xa, ba tên tà tu của Thái Thượng Vô Cực Giáo đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ba đống tro tàn đen ngòm trên mặt đất, tỏa ra một mùi khét lẹt của tà công bị lôi đình thanh tẩy.

“Thẩm… Thẩm Mặc? Anh… anh vẫn còn sống sao?”

Một giọng nói yếu ớt vang lên bên cạnh.

Thẩm Mặc quay đầu lại. Đường Dao đang từ từ ngồi dậy, gương mặt cô vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Cô nhìn xung quanh bãi đá cổ, rồi nhìn ba đống tro tàn, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Mặc.

“Vừa rồi… chuyện gì đã xảy ra thế? Tôi cảm nhận được một luồng lôi đình vĩ đại tột cùng… giống như…” Đường Dao ngập ngừng, đôi mắt phượng sắc sảo đầy vẻ hoài nghi.

Thẩm Mặc vội vàng thu lại vẻ mặt nghiêm túc, lập tức bày ra bộ dạng “thảo mai”, yếu ớt quen thuộc của một kẻ phế mạch. Hắn ôm lấy ngực, ho khụ khụ vài tiếng, gương mặt nhăn nhó đầy đau đớn:

“Ối giời ơi, chị Đường ơi! Tôi suýt chút nữa thì thăng thiên rồi! Vừa rồi tôi chỉ vô tình ngã nhào, đập tay vào viên đá cổ này thôi, ai ngờ cái bãi đá rách này lại tự động kích hoạt trận pháp phòng vệ. May mà lũ tà tu kia dùng tà công kích thích cổ trận, nên bị sét đánh chết sạch rồi. Đúng là ông trời có mắt mà!”

Hắn vừa nói vừa xoa xoa mu bàn tay phải.

Nhưng khi hắn nhìn xuống mu bàn tay của mình, đồng tử của hắn đột ngột co rút lại.

Hình xăm đồng hồ cát ba tầng vẫn ở đó, nhưng tầng cát thứ nhất lúc này đã rực sáng lên ánh sáng vàng kim của đồng cổ hoàng gia. Hơn thế nữa, Thẩm Mặc kinh hoàng phát hiện ra, mười phần trăm kinh mạch vốn đã được thông suốt của hắn, nay bỗng nhiên có những tia lôi điện màu vàng kim nhạt đang không ngừng chạy nhảy tuần hoàn, khiến tu vi Khải Huyết Cảnh sơ kỳ của hắn trở nên vô cùng vững chắc.

Nghịch lý nhân quả đã dội ngược lại hoàn hảo.

Hắn vừa về quá khứ giúp Trường Sinh thức tỉnh huyết mạch lôi đình, thì ở hiện tại, sức mạnh đó cũng đồng thời được phản hồi thẳng vào cơ thể hắn.

Thẩm Mặc khẽ ngẩng đầu lên, nhìn về phía đỉnh núi Nghĩa Lĩnh mờ ảo trong sương đêm, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười đầy tham vọng:

“Trò chơi thời gian này… quả thực càng chơi càng cuốn rồi đấy.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8