Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 10: Săn đuổi của Quỷ Mộc Tinh
*Bộp! Rắc!*
Một cái rễ cây xám xịt, bọc đầy những chiếc gai nhọn hoắt rỉ ra thứ dịch lỏng đỏ lòm như máu tươi quất thẳng xuống, đập nát một tảng đá nặng cả tấn ngay sát chân Trường Sinh.
Cậu nhóc dã thú rú lên một tiếng, lộn nhào ba vòng trên nền đất đầy lá mục để né tránh. Lôi quang màu lam nhạt trên người cậu giật “tạch tạch” như đường dây điện bị hở mạch vào ngày mưa bão, cực kỳ không ổn định. Xung quanh cậu, sương mù đen kịt tràn tới cuồn cuộn như khói xả từ một chiếc xe công nông đời cũ bị hỏng ống bô, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của xác động vật phân hủy.
“Quỷ Mộc Tinh! Là ác ma của Dạ Lâm!” Tộc trưởng bộ tộc – một lão già mặc da hổ rách rưới, râu tóc dựng ngược như vừa bị điện giật – hét lên bằng thứ ngôn ngữ nguyên thủy dở khóc dở cười. Cả bộ tộc hoảng loạn chạy vòng quanh như đàn kiến bị dội nước sôi, kẻ thì ôm đầu khóc lóc, người thì cầm những cây gậy gỗ thô sơ quơ quào vào khoảng không một cách vô vọng.
Trường Sinh cầm thanh đao đá, dù hai chân đang run như cầy sấy trước áp lực kinh khủng của con quái vật ngàn năm, nhưng vẫn cố gồng mình đứng chắn trước bộ tộc. Cậu nhóc vừa mới thức tỉnh huyết mạch, lôi lực trong người giống như một chiếc pin sạc dự phòng dỏm mua ngoài vỉa hè, lúc có lúc không, hoàn toàn không có cửa đấu với thực thể tà ác này.
Trong khi đó, ở một không gian khác—thực ra là chỉ cách đó vài giây trước theo múi giờ hiện đại.
Thẩm Mặc vừa mới đặt mông xuống bãi đá cổ Nghĩa Lĩnh ở thời hiện đại, chưa kịp vuốt ngực thở phào vì vừa thoát khỏi ba tên tà tu của Thái Thượng Vô Cực Giáo, thì Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực hắn đã rung lên bần bật như điện thoại đặt chế độ rung trên bàn gỗ. Hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay phải nhấp nháy liên tục với tốc độ chóng mặt, ánh sáng vàng kim mờ nhạt đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Hắn lập tức nhảy số trong đầu: *Mẹ kiếp! Có biến!*
Hệ thống định vị bằng nhân quả của Đồng Bản đang gào thét báo động đỏ. Nếu thằng nhóc Trường Sinh – tức là vị Hoang Tổ tương lai, chiếc đùi vàng lớn nhất mà hắn đang ôm – bị con yêu quái nào đó nhai đầu nuốt chửng làm phân bón ở thời tiền sử, thì lịch sử sẽ bị viết lại. Mà lịch sử bị viết lại thì cái mạng nhỏ vừa mới thông suốt được mười phần trăm kinh mạch của hắn ở hiện tại cũng sẽ lập tức “bay màu” vào hư không.
“Đúng là cái số trâu ngựa! Vừa mới về chưa đầy năm phút đã phải quay lại tăng ca không lương!”
Thẩm Mặc chửi thầm một tiếng trong lòng. Hắn liếc nhìn Đường Dao đang lảo đảo đứng dậy bên cạnh, lập tức làm ra vẻ mặt nghiêm túc, hô lớn: “Chị Đường! Tôi đột nhiên cảm ứng được di tích cổ có biến động cực lớn, tôi phải nhập định để trấn áp trận pháp! Bảo vệ tôi!”
Không đợi Đường Dao kịp trả lời, Thẩm Mặc nhắm nghiền mắt, ý thức lập tức câu thông với Tuế Nguyệt Đồng Bản, cưỡng ép linh thể nhảy vọt ngược trở lại Kỷ Nguyên Hoang Cổ.
*VÚT!*
Linh thể của Thẩm Mặc hiện ra ngay giữa không trung của khu rừng Dạ Lâm triệu năm trước.
Để giữ vững hình tượng “Thần minh” toàn năng và không để đám người nguyên thủy nhận ra mình thực chất chỉ là một linh thể mỏng manh như tờ giấy pơ-luya, Thẩm Mặc lập tức dồn toàn bộ linh lực Khải Huyết Cảnh sơ kỳ vừa có được vào Tuế Nguyệt Đồng Bản. Hắn “bật đèn led” tối đa, khiến toàn thân tỏa ra luồng hào quang vàng kim lấp lánh, rực rỡ và hoành tráng đến mức chói cả mắt.
Trường Sinh đang tuyệt vọng nhìn cái rễ cây khổng lồ thứ hai đang lao đến mình, bỗng thấy hào quang vạn trượng từ trên trời giáng xuống. Đôi mắt cậu nhóc sáng rực lên như fan cuồng gặp được idol bằng xương bằng thịt:
“Thần minh! Sư tôn! Người không bỏ rơi chúng con!”
Thẩm Mặc chắp tay sau lưng, chân đạp hư không nhờ năng lực giảm trọng lực của Đồng Bản, cố giữ vẻ mặt cao nhân bất biến giữa dòng đời vạn biến. Hắn dùng linh lực truyền âm vang dội thẳng vào tâm trí của cả bộ tộc:
“Bản tộc chớ hoảng! Có ta ở đây, yêu nghiệt phương nào dám làm càn!”
Mặc dù bên ngoài phong thái của hắn ung dung tự tại, nhưng nội tâm Thẩm Mặc lúc này đang gào thét thảm thiết: *Cứu mạng! Con quái vật này to quá! Cái rễ cây kia mà quất trúng thì linh thể của mình chắc rã đám thành bụi phấn mất! Phải dùng não, dùng kiến thức khảo cổ học để lách luật thôi!*
Dưới mặt đất, con Quỷ Mộc Tinh dường như cũng cảm nhận được sự xuất hiện của một kẻ ngáng đường khó chịu. Thân cây cổ thụ ngàn năm của nó nằm sâu trong rừng rậm rung chuyển dữ dội, hàng vạn rễ phụ từ lòng đất trồi lên như những con rắn độc khổng lồ, điên cuồng lao về phía bãi đất trống nơi bộ tộc đang trú ẩn.
Thẩm Mặc vung tay lên, Tuế Nguyệt Đồng Bản rực sáng. Hắn không thể trực tiếp dùng sức mạnh vật lý để đánh nhau với con quái vật này, nhưng hắn có tri thức của một nhà khảo cổ học hiện đại. Hắn nhớ lại những hoa văn mặt trời mười tia sáng ở tâm Trống Đồng Đông Sơn – thứ vốn là một loại trận đồ phong ấn và khuếch đại linh lực cổ xưa của đất mẹ Âu Lạc.
Hắn dùng linh lực vẽ trực tiếp lên mặt đất bãi đá một trận đồ phát sáng màu vàng kim khổng lồ. Những đường nét uốn lượn, hình ảnh chim Lạc bay lượn và tâm mặt trời mười tia sáng hiện ra rực rỡ giữa màn đêm u tối của Dạ Lâm.
“Tộc trưởng! Chín tráng sĩ mạnh nhất bộ tộc! Nghe mệnh lệnh của ta, lập tức đứng vào mười đầu tia sáng trên mặt đất! Dùng dao đá rạch tay, nhỏ máu của các ngươi xuống tâm đá!” Thẩm Mặc quát lớn, giọng nói mang theo uy nghiêm không thể kháng cự.
Đám người nguyên thủy vốn đang hoảng loạn, nay nhìn thấy trận đồ thần bí phát sáng và tiếng sấm truyền của “Thần minh”, lập tức như tìm được xương sống. Tộc trưởng bộ tộc – lão già mặc da hổ – là người phản ứng đầu tiên. Lão gầm lên một tiếng, dẫn theo chín chiến sĩ vạm vỡ nhất chạy như bay vào mười vị trí tia sáng vàng kim trên mặt đất.
Họ không chút do dự, rút những con dao đá thô sơ rạch một đường dứt khoát lên lòng bàn tay, rồi ấn mạnh bàn tay đẫm máu xuống mặt đá cổ.
*XÈO XÈO!*
Máu mang huyết mạch Lạc Hồng sơ khai – tuy chưa thức tỉnh hoàn toàn như Trường Sinh nhưng vẫn chứa đựng tàn dư sức mạnh Con Rồng Cháu Tiên thuần khiết – vừa chạm vào trận đồ liền như dầu loang gặp lửa.
Một màng chắn ánh sáng vàng rực hình chiếc Trống Đồng Đông Sơn khổng lồ úp ngược xuống, bao bọc lấy toàn bộ bộ tộc vào bên trong.
*RẦM! RẦM! RẦM!*
Hàng chục cái rễ cây quỷ dị đập liên tiếp vào màng chắn ánh sáng, phát ra những tiếng nổ đôm đốp và những tia lửa bắn tung tóe. Nhưng màng chắn vẫn đứng vững, bảo vệ an toàn cho những con người đang run rẩy bên trong.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của Dạ Lâm, thân cây cổ thụ ngàn năm của Quỷ Mộc Tinh rốt cuộc cũng lộ diện. Đó là một thực thể khổng lồ cao bằng tòa nhà năm tầng, thân cây xù xì bám đầy những sợi dây leo rỉ máu. Trên vỏ cây mục nát hiện lên một khuôn mặt người khổng lồ méo mó, gớm ghiếc. Nó không nói tiếng người, chỉ phát ra tiếng gỗ cọ xát *ken két* rùng rợn đến ê răng, mang theo làn chướng khí hôi thối làm héo úa cả những ngọn cỏ xung quanh trong nháy mắt.
Nó giận dữ vì miếng mồi ngon trước mắt bỗng dưng bị một cái “vỏ rùa” màu vàng kim chặn lại. Thân cây khổng lồ của nó rung chuyển, những chiếc lá đen kịt biến thành hàng vạn chiếc gai nhọn đen kịt như mưa bão trút xuống màng chắn ánh sáng.
*Rắc! Rắc!*
Màng chắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt như mạng nhện. Mười người duy trì trận pháp mặt đỏ gay, trán nổi đầy gân xanh, máu tươi từ lòng bàn tay không ngừng tuôn ra để duy trì trận đồ. Cơ thể họ run rẩy dữ dội, sắp không chịu nổi áp lực kinh hoàng của con quái vật ngàn năm.
Thẩm Mặc biết nếu màng chắn vỡ, tất cả sẽ thành phân bón cho cây, và hắn cũng sẽ “game over” ngay lập tức. Hắn quay sang nhìn Trường Sinh, quát lớn:
“Trường Sinh! Ngươi là tâm trận, là vầng thái dương của bộ tộc! Đừng sợ hãi! Hãy cảm nhận giọt máu lôi đình trong tim ngươi, dẫn dắt nó, đánh thẳng vào trung tâm trận đồ!”
Trường Sinh nhìn thấy tộc nhân của mình đang đau đớn chống đỡ, nhìn thấy vị “Thần minh” mà mình sùng bái nhất đang dùng linh thể mờ nhạt để che chở cho họ. Trong lòng cậu bé dâng lên một luồng dũng khí vô biên, lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu theo nhịp điệu của “Lạc Hồng Hô Hấp Quyết”. Giọt máu lôi đình trong tim cậu bắt đầu sôi trào, phát ra những tiếng sấm nổ vang dội trong lồng ngực.
“Sư tôn… Đệ tử làm được!”
Cậu bé mở bừng mắt, hai con ngươi nháy mắt biến thành màu xanh lam rực rỡ của lôi điện. Cậu hét lên một tiếng non nớt nhưng đầy uy lực, dồn toàn bộ lôi quang màu lam nhạt quanh thân vào thanh đao đá thô sơ trong tay. Thanh đao đá nháy mắt rực sáng lôi điện, kêu *xè xè* như một thanh kiếm ánh sáng công nghệ cao.
Trường Sinh nhảy vọt lên cao, dùng hết sức bình sinh cắm mạnh thanh đao đá xuống tâm của **Thập Nhật Hướng Dương Trận** – chính là tâm điểm mặt trời mười tia sáng của Trống Đồng.
*OÀNH!!!*
Nhờ có trận đồ Đông Sơn do Thẩm Mặc thiết lập làm bộ khuếch đại và định hướng, luồng lôi điện tản mát và bất ổn của Trường Sinh bỗng chốc được gom tụ lại một điểm. Mặt đất rung chuyển, mười tia sáng vàng kim của trận đồ đồng loạt phun ra những luồng lôi hỏa rực rỡ, hội tụ vào thanh đao đá của Trường Sinh, biến thành một cột lôi đình khổng lồ màu vàng kim phóng thẳng lên chín tầng mây, xé toạc màn chướng khí đen kịt của Dạ Lâm.
*XOẸT!!!*
Cột lôi đình khổng lồ từ trên trời giáng xuống như một thanh thần kiếm của thiên đình, chẻ đôi thân cây khổng lồ của Quỷ Mộc Tinh từ đỉnh đầu xuống tận gốc rễ.
Tiếng gầm rú thảm thiết của ác mộc vang vọng khắp Dạ Lâm, nghe như tiếng vạn khúc gỗ mục bị bẻ gãy cùng một lúc. Ngọn lửa lôi đình bùng cháy dữ dội trên thân xác nó, thiêu rụi hoàn toàn thực thể khổng lồ của Quỷ Mộc Tinh thành tro bụi trong vòng vài nhịp thở, không để lại bất kỳ một dấu vết tà ác nào.
Khi tia lôi đình cuối cùng tan biến, bầu trời Dạ Lâm dần trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Màng chắn ánh sáng vàng kim từ từ biến mất, mười tráng sĩ bộ tộc ngã nhào ra đất, thở hổn hển nhưng ánh mắt họ đầy vẻ vui mừng khôn xiết vì vừa từ cõi chết trở về.
Giữa đống tro tàn khổng lồ của Quỷ Mộc Tinh, một viên lõi gỗ màu xanh biếc, to bằng nắm tay, tỏa ra sinh khí nồng đậm đến mức khiến những ngọn cỏ héo úa xung quanh lập tức xanh tươi trở lại, lơ lửng rơi xuống đất. Đó chính là **Quỷ Mộc Tâm** ngàn năm – thứ chứa đựng tinh hoa sinh mệnh lực thuần khiết nhất của tà mộc sau khi đã bị lôi đình thanh tẩy sạch sẽ tạp chất.
Trường Sinh thở hổn hển, mặt mũi lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt đầy phấn khích. Cậu chạy đến nhặt viên lõi gỗ lên, cung kính quỳ hai gối, dâng lên trước mặt linh thể của Thẩm Mặc:
“Thần minh, đây là chiến lợi phẩm của Người.”
Toàn bộ bộ tộc lúc này hoàn toàn bị chấn kinh trước sức mạnh vĩ đại của trận pháp. Họ nhìn Thẩm Mặc như nhìn thấy đấng sáng thế thực sự. Tộc trưởng dẫn đầu, cả bộ tộc hàng trăm người quỳ rạp dưới đất, dập đầu lia lịa, miệng hô vang những lời tôn kính nhất bằng thứ tiếng cổ xưa:
“Thần nhân vạn tuế! Thần minh hộ mệnh!”
Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình, ấm áp và vô cùng tinh khiết – **Hương Hỏa Niềm Tin (Thần Lực)** – từ hàng trăm con người nguyên thủy đang không ngừng tràn vào linh thể của hắn.
Cảm giác này sướng không thể tả, giống như một game thủ nghèo kiết xác bỗng dưng được hệ thống nạp thẳng vào tài khoản VIP 100k tệ vậy. Linh thể của hắn nháy mắt trở nên đặc quánh, những vết xước rớm máu do gai cào trước đó hoàn toàn biến mất, thậm chí kinh mạch ở hiện tại của hắn cũng đang không ngừng được mở rộng và gia cố.
Hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay phải của hắn ở hiện tại rực sáng dữ dội. Thời gian đếm ngược của chuyến du hành chỉ còn lại chưa đầy một phút, linh thể của hắn bắt đầu nhạt dần như khói sương.
Thẩm Mặc nhìn Trường Sinh, khẽ mỉm cười, cố giữ giọng điệu bí ẩn và ấm áp của một vị Thần:
“Trường Sinh, Quỷ Mộc Tâm này là chiến lợi phẩm của ngươi và bộ tộc. Hãy dùng nó để rèn luyện da thịt, bước vào Chúc Đồng Cảnh. Con đường phía trước còn rất dài, ta sẽ luôn dõi theo ngươi từ cuối dòng sông thời gian.”
Trường Sinh khóc nức nở, gật đầu lia lịa: “Sư tôn, đệ tử thề sẽ không làm Người thất vọng! Đệ tử sẽ tu luyện thật mạnh mẽ để bảo vệ bộ tộc!”
Linh thể của Thẩm Mặc hoàn toàn tan biến vào hư không, ý thức của hắn nháy mắt bị kéo mạnh về hiện tại.
***
*HỰ!*
Thẩm Mặc mở bừng mắt ra, thở dốc một hơi thật sâu.
Hắn vẫn đang nằm trên nền đá của bãi đá cổ Nghĩa Lĩnh ở thời hiện đại. Cơn đau đớn dữ dội ở xương sống lúc trước đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng sinh khí dồi dào, ấm áp đang không ngừng tuần hoàn khắp cơ thể.
Hắn len lén nhìn xuống mu bàn tay phải của mình. Tầng cát thứ nhất của hình xăm đồng hồ cát lúc này đã hoàn toàn rực sáng ánh vàng kim rực rỡ. Hơn thế nữa, mười phần trăm kinh mạch vốn đã được thông suốt của hắn, nay bỗng nhiên có thêm một luồng sinh mệnh lực màu xanh lục nhạt của hệ Mộc đang hòa quyện cùng những tia lôi điện màu vàng kim, khiến tu vi Khải Huyết Cảnh sơ kỳ của hắn trở nên vững chắc vô cùng, mơ hồ có dấu hiệu muốn đột phá lên trung kỳ.
“Thẩm Mặc! Anh… anh không sao chứ?”
Giọng nói lo lắng của Đường Dao vang lên bên tai. Cô đang quỳ bên cạnh hắn, đôi mắt phượng sắc sảo đầy vẻ lo âu và nghi ngờ. Cô nhìn chăm chằm vào mu bàn tay phải của hắn, nơi hình xăm đồng hồ cát vừa mới tắt đi ánh sáng thần bí.
Thẩm Mặc lập tức thu lại nụ cười đắc ý, bày ra bộ dạng yếu ớt, ôm ngực ho khụ khụ vài tiếng, gương mặt nhăn nhó đầy đau đớn:
“Ối giời ơi, chị Đường ơi! Cái cổ trận này hút linh lực ghê quá, suýt chút nữa là tôi bị nó hút cạn máu rồi! May mà mạng tôi lớn, chứ không giờ này chị phải đem xác tôi về Viện Khảo Cổ rồi.”
Đường Dao nheo mắt nhìn hắn, vẻ mặt “tôi tin anh mới là lạ”. Cô đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, rồi nhìn ba đống tro tàn của ba tên tà tu Thái Thượng Vô Cực Giáo trên mặt đất, khẽ thở dài:
“Anh bớt diễn sâu đi. Vừa rồi tôi cảm nhận được một luồng sinh mệnh lực cực kỳ cổ xưa và vĩ đại xuất hiện ngay trên người anh, giống như… giống như anh vừa mới đi qua một kỷ nguyên khác vậy. Thẩm Mặc, anh rốt cuộc đang giấu tôi bí mật gì?”
Thẩm Mặc gãi đầu cười xòa, đứng dậy phủi mông: “Chị Đường cứ nghĩ nhiều quá. Tôi chỉ là một kẻ phế mạch bẩm sinh, làm sao có bản lĩnh lớn như thế được. Chắc là do b bãi đá cổ này cộng hưởng với huyết mạch của tôi thôi. Mà thôi, chúng ta mau rời khỏi đây trước khi đồng bọn của chúng kéo đến đi!”
Đường Dao nhìn hắn một lượt từ đầu đến chân, dù trong lòng đầy rẫy nghi vấn nhưng cô biết lúc này không phải là lúc để gặng hỏi. Cô gật đầu, xoay người đi trước dẫn đường.
Thẩm Mặc đi sau cô, bàn tay khẽ miết nhẹ lên đồng xu Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi áo. Hắn biết, trận chiến sinh tử đầu tiên của hắn với tư cách là “Thần minh” ở Hoang Cổ đã kết thúc thắng lợi mỹ mãn. Nhưng đây mới chỉ là sự khởi đầu của một bố cục vĩ đại kéo dài triệu năm.
“Cơ Vô Mệnh, Thái Thượng Vô Cực Giáo… Các ngươi cứ đợi đấy. Để xem ai mới là kẻ cười cuối cùng trên dòng sông thời gian này!” Thẩm Mặc thầm nghĩ, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười đầy ngạo nghễ và tự tin.