Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 8: Rình rập trong bóng tối

Cập nhật lúc: 2026-06-24 15:23:15 | Lượt xem: 4

Hắc Phong rít một hơi thuốc lá điện tử vị bạc hà, phả ra một làn khói mờ ảo hòa vào làn sương mù tự nhiên của Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Gã ngồi vắt vẻo trên một cành cây chò chỉ cổ thụ bám đầy rêu mốc, chân đung đưa, mắt nhìn về phía cột khói đen ngòm đang bốc lên nghi ngút ở thung lũng phía xa.

“Thời đại mạt pháp đúng là tiện lợi thật.” Hắc Phong tặc lưỡi, gõ gõ vào chiếc máy tính bảng quân sự chuyên dụng đang hiển thị một bản đồ nhiệt định vị hồng ngoại. “Chỉ cần một cú điện thoại rò rỉ tọa độ, cộng thêm một quả tên lửa tầm nhiệt bọc tà thuật của giáo phái, là chiếc trực thăng triệu đô của Viện Khảo Cổ Thần Châu liền biến thành một đống sắt vụn nướng mọi. Đỡ tốn bao nhiêu linh lực của bổn sư huynh.”

Phía dưới gốc cây, hai gã sư đệ của gã – một tên gầy gò như khỉ khô tên là Hôi Cốt, một tên mập mạp mặt rỗ tên là Bạch Cốt – đang lụi hụi điều khiển mấy con Huyết Hồn Điệp màu đỏ rực. Những con bướm tà thuật này bay lượn dập dờn trong sương mù, phát ra những tiếng vo ve ghê rợn như tiếng trẻ con khóc.

“Hắc Phong sư huynh, huynh nói xem cái gã tên Thẩm Mặc đó thực sự là một tên phế mạch sao?” Hôi Cốt ngửa cổ lên hỏi, giọng khàn đặc như vịt đực. “Giáo chủ Cơ Vô Mệnh đích thân hạ lệnh phải bắt sống hắn, lại còn dặn không được làm hỏng đồng xu trên người hắn. Một tên rác rưởi không tụ nổi một tia linh khí ở thời hiện đại, có cần phải làm quá lên thế không? Lại còn bắt chúng ta lội bộ vào cái nơi khỉ ho cò gáy, muỗi rừng to bằng ngón tay cái này nữa.”

Hắc Phong nhảy từ trên cành cây cao chục mét xuống đất một cách nhẹ nhàng, chân không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Gã liếc nhìn chiếc la bàn làm bằng xương sọ khỉ trên tay, nơi chiếc kim chỉ nam đang quay tít mù vì nhiễu loạn địa từ.

“Ngươi thì biết cái quái gì.” Hắc Phong gõ đầu Hôi Cốt một cái rõ đau. “Giáo chủ làm việc thần cơ diệu toán, há lại để ngươi phán xét? Kẻ rò rỉ tin tức từ nội bộ Viện Khảo Cổ đã khẳng định, tên Thẩm Mặc kia gần đây có biểu hiện cực kỳ tà môn. Hắn không chỉ chữa lành một phần kinh mạch bị phế, mà còn có khả năng cảm ứng cổ vật vượt xa người thường. Trên người hắn chắc chắn có đại bí mật liên quan đến nghịch lý thời gian mà Giáo chủ đang nghiên cứu.”

Bạch Cốt mập mạp cười hắc hắc, xoa xoa đôi bàn tay đầy mỡ: “Dù có bí mật gì thì dưới cú rơi tự do từ độ cao một ngàn mét cộng thêm vụ nổ bình xăng vừa rồi, hai đứa tụi nó chắc cũng thành thịt xá xíu cả rồi. Chúng ta cứ thong thả đi nhặt xác, tiện tay lột đồ cổ trên người chúng là xong KPI tháng này.”

“Cẩn thận vẫn hơn.” Hắc Phong híp mắt lại, nhìn sâu vào màn sương xám xịt đang bao phủ Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. “Nơi này là long mạch tổ của Âu Lạc Thần Châu, địa khí cực kỳ cổ quái. Lũ Huyết Hồn Điệp của ta vừa báo về là có dao động sinh mệnh cực kỳ mỏng manh ở gần xác máy bay. Đi, chúng ta đi check var xem hai con chuột nhắt kia chết sạch chưa.”

***

Ba mươi phút trước đó.

Trong khoang chiếc trực thăng đang cắm đầu lao xuống đất với vận tốc xé gió, Thẩm Mặc cảm giác như mình đang ngồi trên một chiếc tàu lượn siêu tốc phiên bản lỗi và không thắt dây an toàn.

Gió rít gào qua những kẽ hở của thân máy bay bị móp méo, tiếng còi báo động kêu lên những tiếng tít tít chói tai như tiếng máy đo nhịp tim của một kẻ sắp lâm chung.

Đồng hồ đếm ngược trên mu bàn tay phải của hắn chỉ còn đúng ba giây.

*00:00:03…*

*00:00:02…*

“Chị Đường! Bám chặt vào tôi!” Thẩm Mặc gầm lên, giọng nói bị tiếng gió bão nuốt chửng.

Hắn biết rõ với tu vi Khải Huyết Cảnh sơ kỳ mới mở được 10% kinh mạch của mình, nếu cố tình dùng linh lực để ngưng đọng thời gian của cả một chiếc trực thăng nặng mấy tấn đang lao đi với vận tốc bàn thờ, thì kết quả duy nhất là kinh mạch của hắn sẽ nổ tung trước khi máy bay chạm đất. Đó không phải là cứu mạng, đó là tự sát công nghệ cao.

Nhưng hắn là ai? Hắn là một nhà khảo cổ học thực địa, một kẻ chuyên đi lách luật của lịch sử!

Trong khoảnh khắc sinh tử, Thẩm Mặc không hướng linh lực vào chiếc trực thăng, mà hắn dồn toàn bộ một tia linh lực tinh khiết vừa ngưng tụ được trong tim, điên cuồng rót vào chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản rỉ sét trong ngực.

“Cụ tổ ơi, con không muốn đầu thai online đâu! Kích hoạt địa khí cho con!”

*HÚUUUUU!*

Đồng xu cổ đột ngột rung lên một tần số cực cao, phát ra một luồng sương mù màu vàng nhạt rực rỡ. Luồng sương mù này không lan tỏa ra ngoài, mà nó như một chiếc mũi khoan vô hình, đâm xuyên qua sàn trực thăng, cắm thẳng xuống lòng đất Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn ngay phía dưới.

Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn là ngọn núi thông thiên cổ xưa nhất của Âu Lạc, nơi hội tụ linh mạch vạn năm. Khi địa khí của ngọn núi tổ bị Tuế Nguyệt Đồng Bản kích thích, nó liền dội ngược lên một luồng phản lực vô hình khổng lồ.

*ẦM!*

Một vòng tròn ánh sáng màu vàng cổ kính, mang theo hoa văn mặt trời Đông Sơn xoay tròn, đột ngột xuất hiện bao bọc lấy Thẩm Mặc và Đường Dao trong bán kính đúng ba mét.

Ngay trong tích tắc đó, thời gian bên trong vòng tròn ba mét bị kéo chậm lại ngàn lần. Thẩm Mặc nhìn thấy những mảnh kính vỡ của buồng lái bay lơ lửng giữa không trung như những giọt nước đóng băng, và khuôn mặt tái mét của Đường Dao đang chuyển động chậm chạp như một thước phim quay chậm.

Nhưng bên ngoài vòng tròn ba mét, chiếc trực thăng vẫn lao đi với tốc độ hủy diệt.

*OÀNH!*

Chiếc trực thăng đâm sầm vào vách đá dựng đứng của Nghĩa Lĩnh và nổ tung thành một quả cầu lửa khổng lồ. Sức ép từ vụ nổ kinh hoàng hất văng vòng tròn ánh sáng của Thẩm Mặc ra ngoài.

Nhờ có luồng địa khí từ lòng đất nâng đỡ và hiệu ứng trì hoãn thời gian bảo vệ, Thẩm Mặc và Đường Dao giống như hai kẻ được bọc trong một chiếc túi khí vô hình, bay xuyên qua ngọn lửa tàn bạo, rơi thẳng xuống một bụi cây rậm rạp đầy dây leo ở sườn núi phía dưới.

*Rào rào! Bịch!*

Bụi cây rậm rạp giảm bớt phần lớn lực va chạm, nhưng cú tiếp đất vẫn khiến Thẩm Mặc ê ẩm toàn thân như vừa bị một đàn voi giẫm qua.

“Phụt!”

Thẩm Mặc nằm ngửa trên đống lá mục, há miệng hộc ra một ngụm máu tươi. Lồng ngực hắn đau nhức như bị rách toạc, kinh mạch vừa mới được khai thông mười phần trăm nay lại có dấu hiệu rạn nứt do gánh chịu phản phệ của địa khí.

Hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay phải của hắn nhấp nháy vài cái rồi mờ tịt đi, hàng chữ số màu đỏ biến mất, chứng tỏ năng lượng của Tuế Nguyệt Đồng Bản tạm thời bị cạn kiệt sau cú “gánh còng lưng” vừa rồi.

Cách đó không xa, xác chiếc trực thăng đang bốc cháy đùng đùng, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng nổ nhỏ của kim loại bị nung chảy. Hai người hộ vệ của Ngự Linh Tộc và viên phi công xấu số… đã hoàn toàn biến mất trong biển lửa. Trong thế giới tu tiên tàn khốc này, mạng người đôi khi chỉ mỏng manh như một tờ giấy lộn.

“Khụ… khụ…”

Một tiếng ho nhẹ vang lên bên cạnh. Đường Dao chật vật bò ra khỏi đống dây leo. Nhờ có thanh đoản đao cổ của Ngự Linh Tộc phát ra một màn sương xanh bảo hộ, cộng thêm việc được Thẩm Mặc kéo vào vòng bảo vệ thời gian, cô chỉ bị trầy xước nhẹ ở tay và mặt, quần áo khảo cổ bó sát bị rách vài đường lộ ra làn da trắng ngần.

Đường Dao không kịp thèm để ý đến hình tượng nhếch nhác của mình, cô loạng choạng lao đến bên cạnh Thẩm Mặc, quỳ xuống đất, hai tay run rẩy áp vào ngực hắn:

“Thẩm Mặc! Cậu còn sống không? Đừng có chết đấy! Cậu mà chết thì ai giải thích cho tôi cái trò ảo thuật vừa rồi hả?”

Thẩm Mặc trợn mắt nhìn lên bầu trời đêm xám xịt qua những tán lá cây, thều thào nói: “Viện trưởng… nếu chị không bỏ cái tay đang ấn ngay vào vết thương của tôi ra… thì tôi chắc chắn sẽ chết vì mất máu đấy…”

Đường Dao giật mình, vội vàng rụt tay lại, mặt hơi đỏ lên vì ngượng. Cô lập tức lấy từ trong túi đồ đeo hông ra một viên đan dược màu xanh lục, nhét thẳng vào miệng Thẩm Mặc: “Ngậm lấy! Đây là Mộc Linh Đan của gia tộc tôi, chuyên trị nội thương.”

Viên đan dược vừa vào miệng liền hóa thành một luồng khí mát rượi chảy xuống lồng ngực Thẩm Mặc. Nhưng điều khiến Đường Dao kinh ngạc nhất không phải là tác dụng của đan dược, mà là cơ thể của Thẩm Mặc.

Khi cô dùng linh lực để kiểm tra thương thế cho hắn, cô phát hiện ra kinh mạch của tên “phế mạch” này tuy đang hỗn loạn và rách nát, nhưng lại đang tự chữa lành với một tốc độ kinh hoàng. Linh khí hồng hoang bạo liệt của Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn đang tràn vào người hắn, không những không làm hắn nổ tung, mà ngược lại còn bị một luồng sức mạnh thần bí trong ngực hắn hấp thụ, thanh lọc rồi biến thành nguồn dinh dưỡng để vá lại các vết nứt.

“Cậu… rốt cuộc cậu là cái thứ quái thai gì thế?” Đường Dao lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Thẩm Mặc đầy vẻ phức tạp và cảnh giác. Một tên phế mạch mười mấy năm trời, bỗng nhiên sống sót sau một vụ nổ trực thăng, lại còn có tốc độ hồi phục kinh người như thế này, bảo cô tin hắn là người phàm thì thà bảo cô tin ông nội cô biết bay còn dễ hơn.

Thẩm Mặc cười khổ, cố gắng ngồi dậy, tự giễu: “Tôi chỉ là một nhà khảo cổ học may mắn thôi, Viện trưởng. Chị biết đấy, người làm nghề đào mộ như chúng tôi, mạng thường rất dai.”

Hắn không nói dối. Sức mạnh đang điên cuồng vá lại kinh mạch của hắn chính là nhờ nhân quả dội ngược từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ. Việc hắn cứu mạng Trường Sinh Tử và truyền dạy công pháp ở quá khứ đã tạo ra một dòng năng lượng phản hồi vĩ đại, biến cơ thể linh thể của hắn thành một cái phễu hút linh khí tự nhiên.

Bỗng nhiên, tai của Thẩm Mặc khẽ động.

Nhờ dung hợp bản năng sinh tồn hoang dã của thợ săn cổ đại từ chiếc vòng cổ răng thú ở chương trước, năm giác quan của hắn giờ đây nhạy bén đến mức đáng sợ. Giữa tiếng lửa cháy bập bùng của xác trực thăng và tiếng gió rít qua khe núi, hắn nghe thấy một âm thanh cực kỳ lạc điệu.

*Sột soạt… sột soạt…*

Đó là tiếng bước chân dẫm lên lá mục, cực kỳ nhẹ, nhẹ đến mức nếu không phải là thợ săn nguyên thủy thì không thể nào phát hiện ra. Đồng thời, một mùi máu tanh nồng nặc pha lẫn mùi tà khí hôi hám đang theo chiều gió thổi tới.

“Có người đến.” Thẩm Mặc biến sắc, hạ thấp giọng nói.

Đường Dao lập tức cảnh giác, cô vội vàng rút bộ đàm quân sự cầm tay ra, bấm nút liên lạc: “Đội cứu hộ Nghĩa Lĩnh! Đây là Viện trưởng Đường Dao! Trực thăng của chúng tôi bị tấn công và rơi ở tọa độ… rẹt… rẹt…”

Chỉ có tiếng nhiễu sóng rít lên chói tai đáp lại cô.

“Vô vọng thôi.” Thẩm Mặc đứng dậy, phủi phủi bụi đất trên người, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào màn sương mù phía trước. “Địa khí ở đây đã bị kẻ nào đó dùng tà thuật phong tỏa hoàn toàn. Bộ đàm của chị bây giờ không bằng một cái đồ chơi trẻ em đâu.”

Hắn đột ngột vươn tay ra, nắm chặt lấy cổ tay Đường Dao, kéo mạnh cô vào bóng tối của một hốc đá lớn khuất sau những rễ cây cổ thụ ngàn năm gần đó.

“Suỵt. Đừng thở mạnh.” Thẩm Mặc ghé sát tai Đường Dao thì thầm, hơi thở nóng hổi của hắn khiến tai cô khẽ ngứa ngáy.

Đường Dao trừng mắt nhìn hắn, định phản kháng nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có của Thẩm Mặc, cô đành im lặng, tay nắm chặt thanh đoản đao cổ, nín thở nép sát vào lồng ngực hắn bên trong hốc đá chật hẹp.

***

Chỉ vài giây sau khi hai người ẩn nấp, ba bóng đen mặc trường bào xám tro thêu hình Thái Cực khuyết chậm rãi bước ra từ màn sương mù.

Đầu của chúng trùm kín mít dưới chiếc mũ áo, chỉ để lộ ra những khuôn mặt nhợt nhạt, không chút huyết sắc dưới ánh lửa bập bùng của xác máy bay. Xung quanh chúng, hàng chục con Huyết Hồn Điệp màu đỏ rực bay lượn dập dờn, phát ra ánh sáng đỏ tà dị chiếu sáng cả một vùng rừng già.

“Hắc Phong sư huynh, la bàn chỉ hướng này.” Bạch Cốt mập mạp chỉ tay về phía đống đổ nát đang cháy. “Nhưng sao lũ Huyết Hồn Điệp lại bay toán loạn thế kia? Sinh khí của hai đứa kia hình như đã biến mất rồi.”

Hắc Phong bước đến gần xác trực thăng, nhìn đống sắt vụn đang bị thiêu rụi, khịt khịt mũi: “Không đúng. Mùi máu của phi công và hai tên hộ vệ Ngự Linh Tộc vẫn còn ở đây, nhưng không có mùi của Đường Dao và tên Thẩm Mặc kia. Lũ chuột nhắt này quả nhiên mạng lớn, chưa chết được.”

Gã giơ chiếc la bàn xương người lên, cắn đầu ngón tay trỏ, nhỏ một giọt máu tươi vào tâm la bàn.

*VÙNG!*

Chiếc kim la bàn bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ máu, quay ngoắt một vòng rồi chỉ thẳng về hướng hốc đá nơi Thẩm Mặc và Đường Dao đang ẩn nấp.

“Hắc hắc, trốn ở kia sao?” Hôi Cốt gầy gò cười khẩy, rút từ trong tay áo ra một thanh trường kiếm đen kịt, trên lưỡi kiếm quấn quanh một luồng tử khí xám xịt. “Để sư đệ đi lôi tụi nó ra làm thịt gác bếp.”

“Khoan đã.” Hắc Phong đưa tay cản lại, mắt híp lại đầy xảo quyệt. “Đường Dao là Viện trưởng Viện Khảo Cổ, trên người chắc chắn có bảo vật hộ thân của Ngự Linh Tộc, không dễ đối phó như vậy đâu. Hơn nữa, lộ trình bay cấp chữ Giáp của chúng bị rò rỉ, chúng chắc chắn đã nghi ngờ trong nội bộ có nội gián. Chúng ta cứ từ từ chơi mèo vờn chuột với chúng.”

Trong hốc đá, Đường Dao nghe thấy những lời này thì toàn thân run lên vì giận dữ. Đôi mắt phượng của cô đỏ lên, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu “ken két”.

L lộ trình bay cấp chữ Giáp!

Đó là bí mật tối cao của Viện Khảo Cổ Thần Châu. Ngoài cô và Thẩm Mặc ra, chỉ có ba vị trưởng lão tối cao trong Hội đồng Viện biết được tọa độ và thời gian cất cánh. Ngay cả phi công cũng chỉ được bàn giao lộ trình trước khi bay mười phút bằng thiết bị mã hóa đặc biệt.

Vậy mà lũ tà tu của Thái Thượng Vô Cực Giáo lại có thể mai phục sẵn ở đây để bắn hạ máy bay!

“Viện Khảo Cổ… thực sự có rác rồi.” Đường Dao thì thầm qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì đau đớn và phẫn nộ. Những người trong Hội đồng Viện đều là những bậc tiền bối đã cùng cô vào sinh ra tử, bảo vệ nền văn minh Thần Châu suốt bao nhiêu năm qua. Sự phản bội này chẳng khác nào một nhát dao đâm thẳng vào lưng cô.

Thẩm Mặc vỗ nhẹ vào vai cô, ra hiệu cho cô bình tĩnh. Hắn ghé sát tai cô, dùng âm lượng cực nhỏ chỉ đủ hai người nghe thấy:

“Chị Đường, bây giờ không phải là lúc để khóc thương cho tình đồng nghiệp đâu. Nhìn kỹ ba tên kia đi, tên đi đầu kia có tu vi ít nhất cũng là Chúc Đồng Cảnh sơ kỳ, hai tên đi sau cũng là Khải Huyết Cảnh đỉnh phong. Nếu đánh trực diện, chúng ta không có cửa thắng đâu.”

Đường Dao hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng, gật đầu: “Tôi biết. Thanh đoản đao của tôi có thể kéo dài thời gian với tên Chúc Đồng Cảnh kia, nhưng hai tên còn lại sẽ vây công cậu. Cậu hiện tại… kinh mạch mới phục hồi một chút, không chịu nổi một đòn của chúng đâu.”

“Ai nói tôi sẽ đánh trực diện với chúng?” Thẩm Mặc nở một nụ cười đầy tà khí, ánh mắt lóe lên một tia sáng quỷ quyệt giống hệt như lúc hắn lừa gạt đứa trẻ dã thú Trường Sinh ở quá khứ. “Chúng ta là nhà khảo cổ học, chị Đường ạ. Vũ khí mạnh nhất của chúng ta không phải là đao kiếm, mà là… lịch sử.”

Hắn liếc nhìn mu bàn tay phải của mình.

Mặc dù hình xăm đồng hồ cát đã mờ đi, nhưng trong đầu hắn, chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản bỗng nhiên phát ra một luồng xung động nhẹ. Một dòng thông tin lịch sử về Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn đột ngột hiện lên trong tâm trí hắn:

*Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, thời kỳ Hùng Vương thứ nhất. Nơi đặt Tế Đàn tế trời đất. Phía Tây Bắc sườn núi có một phế tích cổ trận phong ấn hung thú hồng hoang, được gọi là ‘Lôi Đình Cổ Trận’. Cách vị trí hiện tại: hai trăm mét.*

*“Lôi Đình Cổ Trận sao?”* Thẩm Mặc thầm nghĩ, khóe môi khẽ cong lên. *“Trường Sinh nhóc con, hóa ra ngàn vạn năm trước, ngươi xây dựng cái trận pháp này là để dành cho ngày hôm nay của sư tôn sao?”*

Hắn quay sang nhìn Đường Dao, nháy mắt một cái: “Chị Đường, chị có dám chơi một ván cược lớn với tôi không? Chúng ta sẽ tương kế tựu kế, dẫn dụ ba con chó săn này vào một cái bẫy thú vị.”

Đường Dao nhìn nụ cười tự tin đến mức có phần “vô sỉ” của Thẩm Mặc, không hiểu sao tim cô lại đập chệch đi một nhịp. Cô cắn môi, khẽ gật đầu: “Được, mạng này của tôi là do cậu cứu. Cậu muốn chơi thế nào, tôi chiều thế đó.”

“Tốt lắm.”

Thẩm Mặc đột ngột buông Đường Dao ra, hắn nhặt một viên đá dưới đất lên, ném mạnh về hướng ngược lại của phế tích Lôi Đình Cổ Trận.

*BỘP!*

Tiếng động nhỏ vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.

“Kẻ nào?!”

Hắc Phong gầm lên một tiếng, ba bóng đen mặc trường bào xám lập tức hóa thành ba luồng luồng sáng xám, lao vút về phía phát ra tiếng động với tốc độ kinh hoàng.

“Chạy!”

Thẩm Mặc kéo tay Đường Dao, hai người vọt ra khỏi hốc đá, lao thẳng về phía Tây Bắc sườn núi, nơi phế tích cổ trận đang ẩn mình dưới màn sương mù dày đặc.

***

“Hắc Phong sư huynh! Chúng ta bị lừa rồi! Lũ chuột nhắt chạy hướng ngược lại!”

Hôi Cốt gầy gò gào lên khi nhìn thấy hai bóng người đang điên cuồng chạy trốn trong rừng già phía sau.

“Đuổi theo! Bắt sống tên Thẩm Mặc, còn con đàn bà kia thì giết không tha!” Hắc Phong tức giận quát lớn. Gã cảm thấy lòng tự trọng của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh bị tổn thương nghiêm trọng khi bị hai kẻ người phàm quay như chong chóng.

*VÙ VÙ VÙ!*

Ba tên tà tu di chuyển cực nhanh, chân chúng lướt trên những tán lá cây, khoảng cách giữa chúng và hai người Thẩm Mặc đang nhanh chóng bị thu hẹp lại. Những con Huyết Hồn Điệp bay đi trước, phun ra những làn sương độc màu đỏ rực nhằm phong tỏa đường lui của họ.

“Thẩm Mặc! Chúng đuổi kịp rồi!” Đường Dao vừa chạy vừa vung đoản đao cổ, chém ra những luồng khí xanh lục để xua tan sương độc, nhưng tốc độ của cô rõ ràng đang giảm dần vì kiệt sức.

“Sắp đến rồi! Nhìn thấy đống đá đổ nát phía trước không? Lao thẳng vào đó!” Thẩm Mặc hét lên, mắt hắn nhìn chằm chằm vào một bãi đá khổng lồ xếp theo hình thù kỳ quái ẩn hiện trong sương mù phía trước.

Đó là những cột đá xám xịt, cao sừng sững như những tấm bia mộ khổng lồ, trên bề mặt bám đầy rêu xanh nhưng nếu nhìn kỹ, vẫn có thể thấy những hoa văn hình mặt trời Đông Sơn và hình chim Lạc đang bay lượn được khắc sâu vào thớ đá. Đây chính là Lôi Đình Cổ Trận từ thời Hoang Cổ!

*VÚT!*

Thẩm Mặc và Đường Dao vừa đặt chân vào phạm vi bãi đá, ba bóng đen của nhóm Hắc Phong cũng đồng thời đáp xuống, chặn đứng mọi lối thoát của họ.

“Chạy đi chứ? Sao không chạy nữa?” Hắc Phong đứng trên đỉnh một cột đá cổ, nhìn xuống Thẩm Mặc và Đường Dao bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. “Lũ chuột nhắt các ngươi đúng là tự chui đầu vào rọ. Chọn cái bãi tha ma đá này làm nơi chôn thây sao?”

Hôi Cốt và Bạch Cốt cười hắc hắc, từ từ tiến lại gần, vũ khí trên tay chúng rực sáng tà quang, sẵn sàng ra tay kết liễu.

Thẩm Mặc không hề sợ hãi, hắn đứng chắn trước người Đường Dao, thở hổn hển nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười cực kỳ châm biếm:

“Các người tự xưng là tu sĩ của Thái Thượng Vô Cực Giáo, vậy mà đến cả kiến thức khảo cổ cơ bản cũng không biết sao? Có biết cái bãi đá này được xây dựng từ kỷ nguyên nào không?”

Hắc Phong cau mày: “Hừ, một đống đá vụn của lũ phàm nhân cổ đại thờ cúng vớ vẩn, có gì đáng để tâm?”

“Sai rồi, sai bét nhè.” Thẩm Mặc lắc đầu, chắp hai tay sau lưng, phong thái tự tin như một vị giáo sư đang đứng trên bục giảng. “Đây là Lôi Đình Cổ Trận, được đúc bởi chính tay Hoang Tổ Trường Sinh Tử từ triệu năm trước để phong ấn yêu ma phương Bắc. Mà tà công của các người… chính là nguồn năng lượng tốt nhất để kích hoạt nó đấy.”

“Nói nhảm! Chết đi!”

Hôi Cốt gầy gò không kiên nhẫn được nữa, gã vung trường kiếm đen kịt, chém ra một luồng kiếm khí mang theo tử khí xám xịt lao thẳng về phía ngực Thẩm Mặc.

Ngay trong khoảnh khắc luồng kiếm khí tà ác kia chuẩn bị chạm vào người Thẩm Mặc, hắn đột ngột cúi xuống, đập mạnh lòng bàn tay phải đang rớm máu của mình lên mặt một viên đá cổ dưới chân.

Máu của hắn mang huyết mạch tinh khiết Con Rồng Cháu Tiên, ẩn chứa bản nguyên của Hoang Cổ.

Khi giọt máu của Thẩm Mặc chạm vào viên đá cổ, cộng thêm luồng tà khí từ kiếm kích thích, toàn bộ bãi đá khổng lồ bỗng nhiên run rẩy kịch liệt!

*UỲNH UỲNH UỲNH!*

Những hoa văn mặt trời Đông Sơn trên các cột đá đột ngột rực sáng lên ánh sáng vàng kim chói lòa. Một luồng uy áp cổ xưa, vĩ đại tột cùng như ý chí của đất mẹ Âu Lạc từ vạn năm trước bỗng nhiên thức tỉnh, đè nặng lên vai của tất cả mọi người.

*RẮC!*

Luồng kiếm khí tà ác của Hôi Cốt chưa kịp chạm vào Thẩm Mặc đã bị ánh sáng vàng kim nháy mắt bốc hơi thành hư vô.

“Cái gì?! Chuyện này là thế nào?!” Hôi Cốt kinh hoàng hét lên khi thấy cơ thể mình bỗng nhiên bị một lực hút vô hình từ các cột đá khóa chặt, không thể di chuyển nổi một ngón tay.

Bầu trời đêm phía trên Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn vốn đang đầy sương mù, bỗng nhiên cuộn chặt lại thành một hũ mực khổng lồ. Những tia sét màu xanh lam to bằng bắp đùi người lớn bắt đầu nhảy múa giữa tầng mây, phát ra những tiếng gầm rít kinh thiên động địa.

*ẦM!!!*

Một tia sét khổng lồ xé rách bầu trời đêm, đánh thẳng xuống đỉnh một cột đá cổ, biến nó thành một cột lôi đình rực sáng.

Hắc Phong lúc này mới thực sự hoảng loạn. Gã cảm nhận được luồng sấm sét kia không phải là sấm sét tự nhiên, mà là Lôi Thần Phạt – thứ khắc tinh chí mạng của mọi tà tu luyện công bằng tử khí!

“Rút lui! Mau rút lui!” Hắc Phong gào lên, cố gắng vận động toàn bộ linh lực Chúc Đồng Cảnh để phá vỡ sự phong tỏa của cổ trận, nhưng đã quá muộn.

Thẩm Mặc đứng giữa bãi đá rực sáng ánh vàng, mái tóc đen dài bay lượn trong gió bão, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sấm sét rực rỡ. Hắn nhìn ba tên tà tu đang chật vật giãy giụa như ba con rùa trong hũ, khẽ mỉm cười:

“Chào mừng các bạn đến với tour du lịch khảo cổ thực địa của Viện Khảo Cổ Thần Châu. Vé vào cửa miễn phí, nhưng vé ra… thì phải trả bằng mạng đấy.”

Hắn đột ngột vung tay lên, chỉ thẳng về phía ba tên tà tu:

“Trường Sinh nhóc con, nổ tung tụi nó cho ta!”

*OÀNH!!!*

Hàng chục tia lôi đình màu xanh lam từ trên trời giáng xuống như một cơn mưa sao băng rực lửa, nhắm thẳng vào vị trí của ba tên tà tu Thái Thượng Vô Cực Giáo mà đánh xuống.

Tiếng gào thét thảm thiết của chúng nháy mắt bị tiếng sấm vạn trượng nuốt chửng, để lại một vùng trời đất Nghĩa Lĩnh rực sáng lôi quang, chấn động cả một phương trời đất cổ xưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8