Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 172: Diệp Phi đọc sách
Ba năm trước, khi Diệp Phi mới mơ màng tỉnh dậy trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu này, gia sản của hắn chẳng có gì ngoài một túp lều tranh dột nát gió thổi bốn bề và một cơ thể phàm nhân yếu ớt đến mức đi bộ vài bước cũng thở hồng hộc. Hắn nhớ rất rõ, vào cái ngày đầu tiên xuyên không đến thế giới kỳ quái này, hắn đã phải dùng một mẩu than củi gãy để nguệch ngoạc viết lên một mảnh vỏ cây cọ khô cuốn “Nhật ký sinh tồn” nhằm tính toán chi li từng củ mài, từng ngọn rau đay hoang dã nhặt được ngoài bìa rừng để không bị chết đói qua ngày. Lúc đó, ước mơ lớn nhất của gã nhân viên văn phòng quèn thời hiện đại như hắn chỉ là có một ngày được ăn no ba bữa cơm tẻ, có một mảnh ruộng nhỏ để tự tay trồng vài luống cải ngọt, nuôi vài con gà đẻ trứng, sống một cuộc đời điền viên bình lặng, không phải tăng ca, không phải nhìn sắc mặt của gã sếp hói đầu mà sống.
Thế nhưng, ông trời dường như rất thích trêu đùa những kẻ muốn sống an phận thủ thường. Giờ đây, ước mơ trồng rau nuôi gà của hắn đã thành hiện thực, nhưng xung quanh hắn lại xuất hiện một đám “báo thủ” mà hắn bất đắc dĩ phải nhận làm đồ đệ và tạp dịch. Đám người này không những ăn khỏe như rồng cuốn, làm việc thì lóng ngóng như gà mắc tóc, mà điều khiến Diệp Phi đau đầu nhức óc nhất chính là chứng bệnh hoang tưởng ngày càng nặng của bọn họ. Hắn chỉ cần thở dài một tiếng, bọn họ liền nghĩ hắn đang xoay chuyển càn khôn; hắn chỉ cần ném một cọng rơm rác, bọn họ liền coi đó là thần binh chí bảo; ngay cả bát nước mướp đắng hoang dã đắng ngắt hắn đưa cho để giải nhiệt, bọn họ cũng có thể khóc lóc dập đầu xưng tụng là “Đại Khổ Chí Cam Đạo Dịch” vô thượng.
Sáng sớm hôm sau, sương mù dày đặc đặc trưng của vùng núi Tản Viên vẫn chưa tan hẳn, quấn quýt quanh những rặng cọ cổ thụ như những dải lụa xám nhạt. Diệp Phi thức dậy, khẽ vươn vai một cái trên chiếc chõng tre cũ kỹ. Hắn ngạc nhiên phát hiện khớp gối bên trái của mình hôm nay hoàn toàn nhẹ nhõm, không còn một chút đau nhức hay ê ẩm nào của chứng phong thấp phàm nhân nữa.
“Ồ, xem ra cái nồi canh ngải cứu hoang dã đắng ngắt hôm trước quả thực có tác dụng giải độc, hoạt huyết rất tốt. Cơ thể phàm nhân này của mình rốt cuộc cũng khỏe khoắn trở lại rồi.” Diệp Phi gật gù lẩm bẩm, lòng thầm đắc ý với kiến thức y học dân gian của mình.
Hắn bước ra hiên nhà, thong thả bưng chén trà nhài dại ấm áp lên nhấp một ngụm. Làn khói trà thơm ngát bay lên, hòa vào sương sớm, khiến tinh thần hắn vô cùng sảng khoái. Từ trên hiên nhà nhìn xuống, hắn thấy Mộc Vân Thư đang lúi húi xách chiếc gáo dừa nứt nẻ để tưới nước cho luống cải ngọt ở sườn núi phía Tây Nam. Nhìn bóng dáng thư sinh gầy gò của thằng tam đồ đệ, Diệp Phi sực nhớ đến cuốn sổ “Tản Viên Điền Viên Ký” dính đầy muội than bếp gạch mà hắn đã tùy tay quẹt sửa bậy bạ đêm qua để bớt đi những lời ba hoa chích chòe hoang đường.
“Vân Thư! Mang cái cuốn sổ rách nát của ngươi vào đây cho ta!” Diệp Phi lớn tiếng gọi vọng ra ngoài ruộng cải, giọng nói mang theo vài phần bực dọc của một vị phụ huynh chuẩn bị kiểm tra bài tập làm văn của đứa con nghịch ngợm.
Mộc Vân Thư đang cung kính tưới nước, nghe thấy tiếng gọi của Diệp Phi thì toàn thân chấn động kịch liệt. Chiếc gáo dừa nứt nẻ trong tay hắn suýt chút nữa rơi xuống đất bùn. Hắn vội vàng chỉnh đốn lại tà áo thư sinh xám tro, hít một hơi thật sâu để bình ổn lại nguyên thần đang sôi trào. Đối với hắn, mỗi lần Sư phụ gọi vào gian nhà tranh đều là một lần hắn được tiếp nhận thiên cơ tối cao, hoặc là một thử thách đạo tâm vô cùng nghiêm khắc.
Vân Thư nhanh nhẹn bước vào sân đất nện, đi thẳng vào gian nhà tranh đơn sơ. Sau lưng hắn, cuốn sách giấy dó rách nát dính đầy muội than đen sì — thứ mà dưới mắt hắn chính là “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” chí cao vô thượng — đang lơ lửng tỏa ra một luồng đạo vận mờ ảo, dường như có hàng vạn ký tự Đông Sơn cổ xưa đang ẩn hiện trong các nếp gấp của trang giấy.
Vân Thư quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc chõng tre, hai tay nâng niu dâng cuốn sách lên quá đầu, giọng nói vô cùng cung kính và run rẩy:
“Sư phụ, đồ nhi dâng sách. Không biết Sư phụ gọi đồ nhi vào có điều chi chỉ dạy?”
Diệp Phi giật phắt lấy cuốn sổ rách nát từ tay Vân Thư, đen mặt lật ra trang đầu tiên. Hắn nhìn chằm chằm vào những dòng chữ uốn lượn rườm rà, dùng từ hoa mỹ đến mức sáo rỗng mà Vân Thư đã viết, rồi chỉ thẳng ngón tay vào trang giấy, lớn tiếng mắng mỏ:
“Ta hỏi ngươi, cái thứ rác rưởi viết lách ba hoa chích chòe này là cái gì? Ngươi viết ở đây: ‘Tiên Tôn khẽ động ý chí Thái Sơ, vung chiếc quạt nan rách nát xua tan vạn dặm ma khí phương Bắc, tịnh hóa chúng sinh vào vòng sinh tử…’ Viết cái gì mà khó hiểu thế này?!”
Mộc Vân Thư rụt cổ lại, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Hắn run rẩy đáp:
“Sư phụ… đó… đó chẳng phải là ghi chép chân thực về thần thông tịnh hóa vạn giới của người sao? Đồ nhi chỉ là dùng ngòi bút thô thiển để lưu lại vinh quang của Tiên Tôn…”
“Vinh quang cái đầu ngươi! Thần thông cái đầu ngươi!” Diệp Phi tức điên người, đập mạnh cuốn sách xuống chiếc bàn gỗ nghiến phát ra một tiếng *bốp* vang dội. “Ta chỉ phẩy chiếc quạt nan rách để đuổi mấy con muỗi rừng đáng ghét vì thời tiết mùa hè nóng bức, thế quái nào qua ngòi bút ba hoa của ngươi lại biến thành ‘khẽ động ý chí Thái Sơ xua tan vạn dặm ma khí’? Câu cú thì lủng củng, dùng từ thì đao to búa lớn, rườm rà rắc rối như giun bò trên đất lầy! Ngươi học hành kiểu gì thế hả? Có phải trước đây thi trượt nhiều quá nên đầu óc cũng bị úng nước luôn rồi không?!”
Diệp Phi càng nói càng tức, lồng ngực phập phồng. Hắn không thể chịu đựng nổi việc một cuốn sổ ghi chép sinh hoạt điền viên mộc mạc của nông trang lại bị biến thành một cuốn sách thần thoại đầy rẫy những lời lẽ hoang đường, ảo tưởng sức mạnh như thế này. Nếu để người ngoài đọc được, người ta không cười thối mũi vào mặt hắn mới là lạ!
“Ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi? Làm người phải thực tế, viết văn phải chân thực, giản dị! Những cái từ ngữ sáo rỗng, hoa mỹ rườm rà này chỉ tổ làm rối mắt người đọc chứ béo bở gì!”
Diệp Phi vừa mắng xối xả vừa liếc nhìn ngón tay của mình. Sực nhớ ra vừa nãy lúc nhóm bếp lò đun nước pha trà, ngón tay cái của hắn có dính một chút muội than đen sì bám dưới đáy niêu đất. Hắn liền dùng ngay ngón tay dính nhọ nồi ấy, trực tiếp bôi xóa điên cuồng lên những trang giấy dó của Vân Thư.
“Xóa! Xóa sạch cái đống ‘Thái Sơ’ với ‘Hỗn Độn’ này đi cho ta! Cả cái chữ ‘Tiên Tôn’ này nữa, nhìn mà ngứa cả mắt!”
Diệp Phi dùng ngón tay di mạnh, bôi những vệt muội than đen sì, nhem nhuốc đè lên những dòng chữ hoa mỹ mà Vân Thư đã nắn nót viết suốt mấy tháng trời. Hắn bôi xóa một cách thô bạo, không chút thương tiếc, biến trang sách trắng trẻo thành một bãi chiến trường lộn xộn đầy những vệt đen thui gớm ghiếc.
Tuy nhiên, dưới góc nhìn của Mộc Vân Thư lúc này, toàn bộ thế giới quan của hắn dường như đang bị nổ tung thành từng mảnh vụn.
Dưới thần nhãn của một vị Vạn Cổ Tiên Tổ vừa mới củng cố đạo cơ, mỗi lần ngón tay của Diệp Phi di qua trang sách, Vân Thư lại nghe thấy những tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong hư không tinh không. Đó không phải là những vệt muội than bình thường, mà là Thái Sơ Hắc Ám Bản Nguyên được Diệp Phi ngưng tụ từ khói bếp củi cọ — thứ khói đã tịnh hóa cả Vực Ngoại Ma Tộc dạo trước!
Mỗi một nhát bôi xóa của Diệp Phi, đối với Vân Thư, chính là một nhát chém kinh thiên động địa cắt đứt toàn bộ mạng lưới nhân quả rườm rà, vặn vẹo của thiên địa quy luật. Những chữ viết hoa mỹ như “Thái Sơ”, “Hỗn Độn” vốn là những khái niệm do tu sĩ Thượng Giới tự đặt ra để trói buộc tư duy của chúng sinh, nay dưới ngón tay của Diệp Phi, tất cả những xiềng xích quy luật ấy đều bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian.
Kinh hoàng hơn nữa, những vệt muội than đen sì nhem nhuốc kia, sau khi bị Diệp Phi bôi xóa, không hề biến mất mà bắt đầu tự động co rút, biến đổi một cách thần kỳ. Các vệt đen tự ngưng tụ, uốn lượn rồi hóa thành những ký tự Đông Sơn cổ sơ, mộc mạc nhưng mang theo uy áp hồng hoang nặng nề như muốn đè sập cả bầu trời.
Vân Thư trợn tròn mắt, hai hàm răng va vào nhau lập cập, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Hắn nhìn thấy rõ ràng trên trang giấy dó rách nát, một hình vẽ cổ sơ hiện lên: đó là hình ảnh một con chim Lạc dang rộng đôi cánh khổng lồ bay vút qua chín tầng mây, tiếp theo là hình ảnh mặt trời mười hai tia sáng tỏa ra vạn trượng hào quang hoàng kim, và hình ảnh những người dân phàm trần đang mộc mạc giã gạo quanh chiếc trống đồng viễn cổ.

Mỗi một ký tự Đông Sơn cổ sơ ấy xuất hiện, long mạch dưới lòng đất Tản Viên Thần Sơn lại gầm vang một tiếng trầm đục trong im lặng. Luồng sinh cơ khổng lồ và khí vận của vương triều Âu Lạc Thần Châu dường như đang điên cuồng tụ hội về cuốn sách này, biến nó thành một thứ bảo vật có thể trấn áp toàn bộ vận mệnh của đại lục.
“Chí Giản Chi Đạo… Hóa ra đây chính là Chí Giản Chi Đạo!” Mộc Vân Thư thầm gào thét điên cuồng trong lòng, nước mắt dâng trào trong hốc mắt. “Sư phụ đang dùng vết nhọ nồi từ khói bếp hồng phàm để dạy cho đồ nhi hiểu rằng, những đạo pháp hoa mỹ, những danh từ đao to búa lớn kia chỉ là tạp chất, là lớp vỏ bọc giả tạo che mờ đi bản nguyên nguyên thủy nhất của sức mạnh! Đại đạo chân chính phải mộc mạc, giản dị như hình ảnh người dân giã gạo, như cánh chim Lạc bay qua bầu trời! Sư phụ đang tịnh hóa toàn bộ Nhân Hoàng Thư để biến nó thành chí bảo tối cao của Âu Lạc Thần Châu!”
Đúng lúc này, từ bên ngoài sân đất nện, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao cũng cảm nhận được luồng uy áp thâm trầm, đáng sợ đang bộc phát từ gian nhà tranh. Luồng khí tức ấy không hề mang theo sát ý, nhưng lại khiến linh hồn của bất kỳ vị Tiên Đế hay Chí Tôn nào cũng phải run rẩy quỳ phục.
Lăng Tiêu vội vàng vứt chiếc rìu rỉ sét xuống đất, còn Tô Thanh Dao thì đặt vội rổ rau tía tô xuống hiên nhà. Cả hai người mặt cắt không còn một giọt máu, hớt hải chạy vào trong nhà tranh, rồi không hẹn mà cùng đồng loạt quỳ sụp xuống bên cạnh Mộc Vân Thư.
Lăng Tiêu nhìn chăm chằm vào những vệt muội than đen sì đang biến đổi thành hình chim Lạc trên trang sách. Kiếm ý hoàng kim trong đan điền của hắn đột nhiên dao động kịch liệt, một luồng ánh sáng kiếm đạo mộc mạc, không chiêu không thức bỗng nhiên thông suốt khắp kinh mạch.
“Đúng vậy… Kiếm đạo của ta bấy lâu nay vẫn còn vướng bận tạp niệm, vẫn còn muốn dùng những chiêu thức hoa mỹ để khoe khoang sức mạnh. Nhưng Sư phụ dùng vết nhọ nồi để xóa đi những chữ rườm rà, chính là đang cảnh cáo ta phải vứt bỏ những thứ hào nhoáng bên ngoài, quay về với nhát chém mộc mạc nhất của một tiều phu chẻ củi!” Lăng Tiêu lẩm bẩm, hai mắt đỏ hoe vì xúc động. Hắn dập đầu mạnh xuống đất nện phát ra tiếng *cộp* vang dội:
“Sư phụ từ bi vĩ đại! Người dùng vết nhọ nồi để vẽ lại thiên cơ, khai sáng kiếm tâm cho đồ nhi! Đồ nhi đã thấu hiểu triết lý ‘Chí Giản Chi Đạo’ của người! Đồ nhi nguyện suốt đời chẻ củi dưới chân người để giữ vững kiếm tâm thuần khiết!”
Tô Thanh Dao cũng rơm rớm nước mắt, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng nàng run rẩy kịch liệt vì sùng bái. Nàng cảm nhận được khí vận của vương triều Âu Lạc đang được cuốn sách này củng cố đến mức hoàn mỹ, không còn bất kỳ kẽ hở nào cho tà ma ngoại bang dòm ngó nữa.
“Sư phụ vĩ đại vô song! Người vì bảo hộ bách tính Âu Lạc, vì giữ gìn sự yên bình cho giang sơn mà không tiếc dùng muội than bếp để tự tay sửa lại thiên thư! Lòng từ bi của người rộng lớn như biển Đông Hải, chúng con vạn kiếp cũng không báo đáp hết!” Tô Thanh Dao khóc nức nở, quỳ rạp dưới đất bày tỏ lòng kính ngưỡng đạt đến đỉnh cao vĩnh hằng.
Mộc Vân Thư lúc này cũng hoàn toàn đại ngộ. Đạo tâm của hắn rung chuyển dữ dội, tu vi Vạn Cổ Tiên Tổ vốn còn chút bất ổn sau khi đột phá nay bỗng chốc trở nên vững chắc như bàn thạch vạn cổ. Cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” trong tay hắn phát ra một tiếng gầm nhẹ của long mạch quốc gia, tỏa ra hào quang hoàng kim mờ ảo bao bọc lấy toàn thân hắn.
“Sư phụ… đồ nhi tạ ơn người đã ban thưởng Thái Sơ Chân Ý, dùng nhọ nồi tịnh hóa Nhân Hoàng Thư cho đồ nhi!” Vân Thư dập đầu lia lịa, nước mắt hòa lẫn với muội than dính trên mặt đất nện thành những vệt nhem nhuốc.
Diệp Phi đứng chết trân trước chõng tre, tay vẫn còn cầm ngón tay dính nhọ nồi đen sì, nhìn ba đứa đồ đệ đang quỳ rạp dưới chân mình mà khóc lóc thảm thiết, gào thét những lời lẽ hoang đường đến mức không thể tin nổi.
Gió bấc ngoài hiên vẫn thổi qua rặng cọ cổ thụ, mang theo tiếng sột soạt của những lá cọ khô dường như cũng đang cười nhạo sự bất lực của hắn.
Diệp Phi cảm thấy da đầu mình tê dại đến mức gần như mất đi tri giác. Toàn bộ hệ thống dây thần kinh của gã nhân viên văn phòng thời hiện đại trong hắn đang gào thét đòi “ét ô ét” một cách điên cuồng.
*Cái quái gì thế này nữa đây?!* Diệp Phi gào thét bất lực trong lòng, mặt mũi méo mó như vừa ăn phải một rổ mướp đắng sống. *Ta chỉ thấy thằng nhóc Vân Thư này viết văn quá ba hoa, dùng từ đao to búa lớn rườm rà nên mới dùng nhọ nồi bôi xóa đi để bắt nó viết ngắn gọn, súc tích lại như một bản báo cáo công việc bình thường! Thế quái nào qua mắt ba đứa tụi bay, vết nhọ nồi dơ bẩn của ta lại biến thành ‘Thái Sơ Chân Ý’ với ‘vẽ lại thiên cơ’ cái gì đó? Rồi còn dập đầu khóc lóc thảm thiết như thể ta vừa ban cho tụi bay cả một kho báu Tiên cấp không bằng?!*
Diệp Phi nhìn khuôn mặt lấm lem bùn đất và nhọ nồi của ba đứa đồ đệ, cảm thấy một nỗi mệt mỏi thê lương dâng lên ngập tràn trong lòng phàm nhân của hắn. Hắn nhận ra, cái nông trang này quả thực đã hết thuốc chữa từ gốc đến ngọn rồi. Nỗ lực dạy dỗ học trò viết văn phàm nhân chân thực của hắn đã hoàn toàn thất bại trước bức tường hoang tưởng kiên cố của bọn họ.
Hắn ném trả cuốn sổ dính đầy vết bôi xóa nhem nhuốc cho Mộc Vân Thư, tức giận mắng xối xả để che giấu sự bất lực của mình:
“Cầm lấy cái cuốn sổ rác rưởi của ngươi rồi cút ra ngoài cho ta! Viết lách thì như giun bò mà suốt ngày lải nhải thần thông với thiên cơ! Ta phạt ba đứa tụi bay ngày mai phải ra ruộng nhổ sạch cỏ gấu ở luống cải ngọt phía Tây Nam cho ta! Đứa nào lười biếng, ta bắt uống canh ngải cứu đắng gấp ba lần hôm trước, nghe rõ chưa?!”
“Đồ nhi tuân mệnh Sư phụ!”
Cả ba đồ đệ đồng loạt dập đầu hô lớn, giọng nói vang dội cả gian nhà tranh đơn sơ. Nhưng trong mắt bọn họ, cơn giận lôi đình của Diệp Phi thực chất chính là sự răn dạy nghiêm khắc về đạo tâm, bắt bọn họ phải luôn giữ vững sự mộc mạc, không được kiêu ngạo trước những thành tựu vừa đạt được.
Diệp Phi thở dài thườn thượt, vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, đóng sầm cửa gỗ nhà tranh lại rồi thong thả bước đi về phía ruộng cải ngọt phía Tây Nam để làm việc cho khuây khỏa đầu óc. Hắn cảm thấy nếu còn ở lại trong phòng nhìn đám đồ đệ này thêm một giây nào nữa, hắn chắc chắn sẽ bị nhồi máu cơ tim mà chết trước khi kịp thu hoạch cải ngọt.
Dưới hiên nhà tranh, ba đồ đệ ôm chặt cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” dính đầy vết bôi xóa bằng muội than nhưng đang tỏa ra hào quang hoàng kim mờ ảo, nhìn theo bóng lưng cô độc, giản dị của Diệp Phi đang vác cuốc đi xa dần dưới ánh nắng sớm với lòng kính ngưỡng và sùng bái đạt đến đỉnh cao vĩnh hằng. Xa xa, dòng sông Hồng cuồn cuộn chảy đỏ ngầu phù sa, long mạch của vương triều Âu Lạc Thần Châu dưới lòng núi Tản Viên dường như cũng đang gầm vang một tiếng trầm đục đầy kiêu hãnh trong sự im lặng tuyệt đối của đất trời.
Diệp Phi thong thả vung cuốc xới đất ở góc ruộng cải ngọt phía Tây Nam, miệng không ngừng lẩm bẩm oán trách thời tiết nóng bức dạo này khiến đầu óc con người ta dễ bị chập mạch. Con giun đất màu vàng nhạt (vốn là Cửu Đầu Địa Long bị phế sạch ma lực) đang chăm chỉ ngoáy tít đuôi xới đất nịnh bợ dưới chân hắn, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn hắn với vẻ sùng kính vô hạn.
Tuy nhiên, ngay khi Diệp Phi vừa vung một nhát cuốc xuống thớ đất đỏ sát hàng rào tre phía Tây Nam, mặt đất dưới chân hắn đột ngột rung chuyển dữ dội. Một tiếng nổ trầm đục như tiếng sấm rền từ sâu trong lòng đất vang lên, khiến toàn bộ đỉnh Tản Viên Thần Sơn rung lắc kịch liệt.
Từ hố đất mà Diệp Phi vừa cuốc, một luồng hắc khí tà ác, lạnh lẽo thấu xương bỗng nhiên phun trào thẳng lên trời, trực tiếp xé rách một vết nứt không gian khổng lồ màu tím sậm ngay sát hàng rào tre của nông trang. Luồng uy áp tà dị từ vết nứt ấy bộc phát ra mạnh mẽ đến mức khiến con chó Đại Hắc đang ngủ trưa dưới hiên nhà cũng phải đột ngột mở bừng mắt đỏ ngầu, dựng đứng lông tơ gầm gừ cảnh giác.
Từ sâu trong vết nứt không gian sâu thẳm ấy, một giọng cười khàn đặc, tà ác mang theo hơi thở mục nát của vạn cổ kỷ nguyên từ từ vang vọng ra, làm rung chuyển cả tinh không Âu Lạc Thần Châu…