Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 171: Sách thành kinh điển

Cập nhật lúc: 2026-06-21 12:52:56 | Lượt xem: 7

“Đệ có chắc chắn đây là ý đồ thực sự của Sư phụ không, Vân Thư sư đệ? Sư phụ bảo đệ tưới nước ruộng cải gấp đôi, nhưng tại sao đệ lại mang theo cuốn sách dính đầy nhọ nồi này ra đây?”

“Lăng Tiêu sư huynh, huynh nghĩ Sư phụ chỉ đơn giản là bắt đệ đi tưới rau sao? Huynh nhìn những vệt muội than này đi, chúng không phải là vết bẩn, mà là những nét vẽ phong tỏa thiên cơ, chém đứt nhân quả!”

Gió bấc rít gào qua những khe đá tai mèo trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, mang theo cái lạnh buốt xương của sương sớm mùa hè dị thường. Bầu trời xám xịt như một tấm vải liệm khổng lồ bao phủ lên sườn núi phía Tây Nam, nơi những luống cải ngọt vừa mới đâm chồi xanh mướt. Những dải sương mù dày đặc, đục ngầu như sữa lười biếng quấn quýt quanh những tán cọ cổ thụ, thỉnh thoảng lại bị những cơn gió lạnh thổi bạt đi, để lộ ra khung cảnh nông trang mộc mạc nhưng đang ẩn chứa một bầu không khí vô cùng tôn nghiêm và căng thẳng. Thời tiết quái dị này như đang phản ánh đúng sự chấn động và kinh hoàng trong lòng hai vị đại đồ đệ đang đứng giữa ruộng bùn.

Mộc Vân Thư ôm chặt cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” dính đầy muội than đen nhẻm vào trước ngực, gương mặt thư sinh vốn yếu ớt nay lại đỏ bừng lên vì phấn khích. Hắn dùng chiếc gáo dừa nứt nẻ — thứ mà dưới mắt người phàm chỉ là rác thải bỏ đi, nhưng thực chất lại là một món hỗn độn chí bảo có thể định ra quy luật thủy đạo — múc từng gáo nước giếng đá ong mát lạnh để tưới lên những mầm cải ngọt non nớt.

Lăng Tiêu đứng bên cạnh, thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét gác ngang trên vai, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong nhưng lúc này lại tràn đầy sự tò mò và kính ngưỡng. Hắn khẽ tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ méo mó, nguệch ngoạc dính đầy nhọ nồi bếp củi mà Diệp Phi đã tùy tay gạch xóa vào tối hôm qua.

“Nhưng… những chữ này…” Lăng Tiêu lắp bắp, giọng nói run rẩy, “Sư phụ viết rằng ‘Trồng cải ngọt thì phải bón phân chuồng, tưới nước vừa phải kẻo úng rễ’… Đây chẳng phải là những lời khẩu quyết trồng trọt bình thường của phàm nhân sao?”

Mộc Vân Thư khẽ lắc đầu, nụ cười của hắn mang theo vẻ thấu hiểu sâu sắc của một kẻ vừa được khai sáng thần trí. Hắn nhẹ nhàng lật mở trang đầu tiên của cuộn giấy dó dính đầy muội than, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng trực tiếp vào nguyên thần của Lăng Tiêu:

“Sư huynh, huynh lại bị vẻ bề ngoài của phàm trần đánh lừa rồi. Hãy nghe đệ đọc đoạn đầu tiên này.”

Mộc Vân Thư hít vào một hơi thật sâu, vận hành toàn bộ linh lực của cảnh giới vạn cổ tiên tổ vừa mới đột phá. Hắn khẽ mím môi, cất tiếng đọc thành thơ:

“Nhân sinh tại thế, dĩ nông vi bản…”

*Uỳnh!*

Ngay khi chữ “Nhân” đầu tiên vang lên từ khuôn miệng của Mộc Vân Thư, bầu trời xám xịt trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn đột ngột bị xé rách ra một đường rãnh khổng lồ! Những nét chữ muội than đen đúa, méo mó trên trang sách bỗng nhiên rục rịch, như thể chúng vừa được ban cho sinh mệnh từ thời khai thiên lập địa. Một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ vạn trượng từ dưới những vệt nhọ nồi bùng phát ra, chiếu sáng rực rỡ cả một góc trời phương Nam!

Những chữ viết bằng muội than của Diệp Phi bay lơ lửng giữa hư không, tự động co rút, biến đổi rồi hóa thành những ký tự Đông Sơn cổ đại lấp lánh ánh vàng. Đó là hình ảnh của vầng mặt trời rực rỡ với mười bốn tia sáng, hình ảnh của những chiến binh mặc giáp đồng đang nhảy múa, và đặc biệt là hình ảnh của loài chim Lạc thần thoại đang sải cánh bay lượn giữa những làn mây hoàng kim.

Tiếng đọc sách của Mộc Vân Thư không còn là tiếng nói của một thư sinh nghèo yếu ớt nữa. Nó cộng hưởng với địa mạch của Âu Lạc Thần Châu, hóa thành tiếng trống đồng Đông Sơn viễn cổ trầm hùng, dồn dập vang vọng khắp vạn dặm núi sông.

*Tùng! Tùng! Tùng!*

Mỗi một tiếng trống đồng vang lên, mặt đất dưới chân họ lại rung chuyển nhẹ một nhịp. Hàng ngàn, hàng vạn chú chim Lạc được cấu thành từ ánh sáng hoàng kim thuần khiết bay ra từ trong cuốn “Nhân Hoàng Thư”, cất tiếng kêu thanh thót vang vọng khắp chín tầng mây. Chúng lượn vòng quanh đỉnh núi Tản Viên, gieo rắc những hạt bụi sáng hoàng kim chứa đựng đạo vận tịnh hóa tối thượng xuống vạn vật. Ruộng cải ngọt dưới chân họ, dưới sự gột rửa của linh khí hoàng kim, bắt đầu vươn mình lớn thêm một phân với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tỏa ra mùi hương thanh nhã làm dịu đi cái lạnh buốt của gió bấc.

Lăng Tiêu đứng chết trân tại chỗ, kiếm ý hoàng kim quanh thân hắn tự động bộc phát để chống lại uy áp kinh thiên động địa này. Hắn há hốc mồm, da đầu tê dại khi nhìn thấy những ký tự Đông Sơn cổ đại đang bay lượn xung quanh Mộc Vân Thư:

“Đây… đây không phải là sách! Đây là đạo pháp cao nhất! Sư phụ… người đã dùng muội than bếp để viết ra một bộ vĩ đại kinh điển lập quốc!”

Cùng lúc đó, tại Phong Châu Thần Đô cách Tản Viên Thần Sơn hàng vạn dặm.

Trên tế đàn đồng thau cổ kính của điện thờ Kính Thiên ngự trị trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn linh thiêng, Hùng Vương đang ngồi xếp bằng để củng cố tu vi Nửa bước Hùng Đế Cảnh của mình. Xung quanh ông, trăm vị Lạc Tướng và Lạc Hầu mặc giáp đồng cổ kính cũng đang thành tâm cầu nguyện, giữ vững long mạch quốc gia vừa mới được vá lại.

Đột nhiên, tiếng trống đồng trầm hùng từ hướng Tây Nam dội lại, vang vọng trực tiếp vào nguyên thần của tất cả mọi người trong điện thờ.

*Tùng! Tùng! Tùng!*

“Thanh âm này… là từ Tản Viên Thần Sơn!” Một vị Lạc Tướng lão thành mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy kêu lên.

Hùng Vương bừng mở hai mắt, trong đồng tử của ông phản chiếu luồng ánh sáng hoàng kim đang cuồn cuộn chảy dọc theo long mạch dưới lòng đất Phong Châu. Ông cảm thấy toàn bộ kinh mạch vốn còn chút bế tắc sau đại chiến bỗng nhiên thông suốt hoàn toàn, linh lực hoàng kim cuồn cuộn chảy khắp cơ thể, củng cố vững chắc tu vi Nửa bước Hùng Đế Cảnh đạt đến trạng thái đỉnh phong viên mỹ chưa từng có!

Không chỉ có Hùng Vương, mà trăm vị Lạc Tướng và hàng triệu tu sĩ khắp Âu Lạc Thần Châu lúc này đều cảm thấy thần trí thanh minh, mọi bệnh tật, mệt mỏi và tạp niệm trong đạo tâm đều bị tiếng đọc sách kia tịnh hóa sạch sẽ.

“Đạo pháp tối cao… Đây chính là đạo pháp cao nhất của vương triều chúng ta!” Hùng Vương xúc động đến mức nước mắt lã chã rơi xuống tà áo bào hoàng kim. Ông bước xuống khỏi cỗ xe đồng, quỳ sụp xuống bãi đất nện trước điện thờ, hướng về phía núi Tản Viên dập đầu lia lịa:

“Tiên Tôn vĩ đại! Người không chỉ cứu mạng long mạch, mà còn ban xuống bộ Chí Cao Kinh Điển để khai sáng dân trí cho cả vương triều Âu Lạc! Công đức của người, vạn cổ trường tồn!”

Trăm vị Lạc Tướng và Lạc Hầu phía sau cũng đồng loạt quỳ rạp xuống đất, hô vang tôn vinh Diệp Phi vĩ đại vô song. Tiếng hô của họ kết hợp với tiếng trống đồng viễn cổ tạo thành một cột sáng hoàng kim khổng lồ bay thẳng lên tinh không, củng cố long mạch quốc gia trở nên kiên cố như bàn thạch vạn cổ.

Trong khi đó, ở biên cảnh phía Bắc Âu Lạc Thần Châu.

Một nhóm ma tu Thần Thông Cảnh ngoại bang đang lén lút ẩn nấp trong những làn sương mù tím đen, dùng ma nhãn rình mò thiên cơ phương Nam hòng tìm cơ hội báo thù cho quân đoàn hủy diệt. Nhưng ngay khi tiếng đọc sách của Mộc Vân Thư quét qua biên giới, luồng âm thanh thánh thót chứa đựng ý chí Nhân Hoàng chí cao vô thượng lập tức va vào chúng.

“A! Lực lượng gì thế này?! Nó đang tịnh hóa ma hỏa bản mệnh của ta!”

“Không! Ta không muốn làm người tốt! Ta là ma đầu… A!!!”

Tiếng thét thảm thiết của lũ ma tu nhanh chóng bị tiếng trống đồng Đông Sơn nhấn chìm. Ma khí tà ác, nóng rực trên người chúng bị ánh sáng hoàng kim tước đoạt và tịnh hóa sạch sẽ. Cơ thể khổng lồ, gớm ghiếc của lũ ma đầu bắt đầu co rút lại, da thịt hóa thành lông vũ trắng phao, móng vuốt biến thành đôi chân mảnh khảnh.

Chỉ trong một tích tắc, hàng chục vị ma tu Thần Thông Cảnh kiêu ngạo đã bị biến đổi hoàn toàn, hóa thành một đàn cò trắng hiền lành, cất tiếng kêu *oác oác* ngơ ngác rồi vỗ cánh bay lượn trên những cánh đồng lúa nước xanh mướt của Âu Lạc, làm đẹp thêm cho phong cảnh giang sơn thanh bình.

Trở lại ruộng cải ngọt trên đỉnh Tản Viên.

Mộc Vân Thư vừa đọc xong đoạn cuối cùng của trang sách dính nhọ nồi. Luồng dị tượng hoàng kim dần dần thu liễm lại vào bên trong cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư”, trả lại bầu không khí bình yên, tĩnh mịch cho sườn núi Tây Nam. Hắn thở hắt ra một hơi, gương mặt đờ đẫn vì chấn động tâm thần, ánh mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước như người mất hồn.

Đúng lúc này, từ con đường mòn dẫn ra ruộng cải, một bóng người trung niên vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai đang lững thững bước tới.

Diệp Phi hôm nay thức dậy khá sớm. Khớp gối bên trái của hắn sau khi uống nồi canh ngải cứu đắng ngắt hôm qua quả thực đã hoàn toàn hết đau nhức, cơ thể phàm nhân nhẹ nhõm, tràn đầy sinh lực. Hắn vui vẻ vác cuốc ra đồng để kiểm tra xem luống cải ngọt có bị lũ sâu bọ hay chuột tre phá hoại hay không.

Nhưng vừa bước đến bờ ruộng, Diệp Phi đã đứng chết trân tại chỗ.

Trước mắt hắn, thằng tam đồ đệ Mộc Vân Thư đang đứng đờ người giữa ruộng bùn lầy lội, tay cầm cuốn sách rách dính đầy nhọ nồi của hắn mà lẩm bẩm cái gì đó trông cực kỳ ngáo ngơ. Xung quanh ruộng cải, không biết từ đâu bay đến mấy con cò trắng béo múp míp, đang đứng xếp hàng nghiêm chỉnh dưới đất, ngóc đầu lên nhìn Vân Thư với vẻ mặt vô cùng thành kính, cứ như thể chúng đang nghe giảng bài vậy.

Diệp Phi đưa tay lên xoa xoa thái dương, cảm thấy da đầu mình lại bắt đầu tê dại.

*Trời đất ơi, cái nông trang này rốt cuộc là bị cái huông gì ám thế này?* Diệp Phi thầm khóc thét trong lòng. *Thằng đại đồ đệ Lăng Tiêu thì suốt ngày cầm rìu rỉ sét chẻ củi rồi lẩm nhảm kiếm ý nhân quả. Con bé nhị đồ đệ Thanh Dao thì cho gà ăn mà cứ như đang làm lễ tế thần. Bây giờ đến lượt thằng tam đồ đệ Vân Thư này chập mạch! Hắn thi trượt khoa cử có một lần mà đầu óc đã hỏng hẳn rồi sao? Sáng sớm không lo tưới rau cho tử tế, lại vác cuốn sách rách dính nhọ nồi ta vừa gạch xóa hôm qua ra đây đọc cho lũ cò nghe! Có điên thì điên vừa vừa thôi chứ, điên thế này thì ai mà độ cho nổi!*

Cảm thấy vô cùng xót xa và tội nghiệp cho tương lai của đồ đệ, Diệp Phi thở dài một tiếng đầy ngao ngán. Hắn quyết định phải làm cái gì đó để giúp thằng nhóc này tỉnh táo lại. Hắn nhớ ra trong bếp vẫn còn một bát nước mướp đắng ép lạnh — món mướp đắng hoang dã đèo đẹt hắn tự trồng sau chuồng gà để giải nhiệt mùa hè, đắng đến mức chỉ cần ngửi thôi đã muốn trầm cảm.

Diệp Phi quay người chạy nhanh vào bếp lò, bưng ra một bát sứ sứt mẻ đựng thứ nước màu xanh lục đậm đặc, bốc lên mùi đắng ngắt nồng nặc. Hắn vội vã đi ra ruộng cải, tiến thẳng đến trước mặt Mộc Vân Thư đang đờ đẫn.

“Này Vân Thư! Cầm lấy!” Diệp Phi lớn tiếng mắng mỏ, dúi mạnh bát nước mướp đắng vào tay đồ đệ, “Uống bát nước mướp đắng này đi cho hạ hỏa, tỉnh táo cái đầu óc lại! Suốt ngày lảm nhảm mấy thứ hoang đường đọc sách cho cò nghe thế này thì bao giờ mới khôn ra được hả con?!”

Mộc Vân Thư giật mình bừng tỉnh khỏi trạng thái ngộ đạo. Hắn run rẩy đón nhận bát sứ sứt mẻ từ tay Diệp Phi.

Dưới mắt của Mộc Vân Thư, bát nước màu xanh lục đậm đặc này làm sao có thể là nước mướp đắng phàm trần được?!

Khi hắn nhìn vào lòng bát sứ, hắn nhìn thấy cả một vùng biển rộng lớn màu xanh lục đang cuộn trào sóng dữ, chứa đựng nguồn năng lượng hủy diệt và tịnh hóa vô biên vô tận của “Thái Sơ Bản Nguyên Kiếp Hải”! Mùi đắng ngắt tỏa ra từ bát nước chính là luồng đạo vận của sự khổ đau hồng trần, thứ có thể nghiền nát nguyên thần của bất kỳ vị Tiên Đế nào nếu dám bén mảng lại gần!

*Sư phụ… người đang ban thưởng cho đệ tử sao?* Mộc Vân Thư thầm nghĩ, lòng kính ngưỡng dâng trào như sóng cuộn. *Người thấy đệ tử vừa đột phá lên cảnh giới vạn cổ tiên tổ, đạo cơ chưa vững chắc, nên mới ban xuống thứ thần dịch chứa đựng Thái Sơ Bản Nguyên này để giúp đệ tử gột rửa hồng trần!*

Mộc Vân Thư không hề do dự, hắn nâng bát sứ lên bằng cả hai tay, cung kính cúi đầu rồi uống cạn một ngụm lớn.

*Ực!*

Vị đắng ngắt, tê tái và nồng nặc của mướp đắng hoang dã lập tức bùng nổ trong khoang miệng của hắn, đắng đến mức khiến toàn bộ da mặt của Mộc Vân Thư co rúm lại, nước mắt sinh lý tự động trào ra ngoài khóe mắt. Nhưng ngay sau cái đắng cùng cực ấy, một luồng sinh mệnh lực ấm áp, thanh khiết vô hạn đột ngột tuôn chảy khắp lục phủ ngũ tạng, trực tiếp len lỏi vào sâu trong nguyên thần của hắn!

Mộc Vân Thư cảm thấy toàn bộ mệt mỏi, tạp niệm và chút chướng khí tà ác cuối cùng còn sót lại từ biên cảnh phía Bắc bám trên người hắn lập tức bị luồng ấm áp kia tịnh hóa sạch sẽ không còn một dấu vết. Đạo cơ vạn cổ tiên tổ vốn còn chút lung lay của hắn, dưới sự bồi bổ của bát nước này, bỗng nhiên trở nên kiên cố và vững chắc như bàn thạch vạn cổ!

Một luồng đại ngộ chí cao vô thượng đột nhiên nổ tung trong tâm trí của vị thư sinh tưới nước.

*Đại Khổ Chí Cam!*

*Hóa ra là vậy! Sư phụ đang dùng vị đắng cùng cực này để dạy cho đệ tử triết lý nhân sinh vĩ đại nhất của đại đạo! Muốn đạt đến cảnh giới tối cao, muốn nắm giữ được vận mệnh của vạn giới, thì phải nếm trải hết thảy cái khổ đau, cay đắng của hồng trần phàm tục! Chỉ khi vượt qua được cái khổ cùng cực ấy, ta mới có thể nếm được vị ngọt thanh khiết của đại đạo chí cao!*

*Đây chính là ‘Đại Khổ Chí Cam Đạo Dịch’ mà Sư phụ tự tay điều chế!*

Mộc Vân Thư quỳ sụp xuống ruộng bùn lầy lội, hai tay nâng niu bát sứ sứt mẻ dâng lên quá đầu, nước mắt hòa lẫn với nước mướp đắng chảy ròng ròng xuống cằm. Hắn dập đầu lia lịa trước Diệp Phi, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động tột cùng:

“Đồ nhi… đồ nhi tạ ơn Sư phụ ban truyền ‘Đại Khổ Chí Cam Đạo Dịch’! Đồ nhi đã thấu hiểu dụng ý thâm sâu của người! Đồ nhi nguyện đời đời kiếp kiếp chịu khổ dưới chân người để gieo trồng đại đạo!”

Từ phía sân đất nện trước nhà tranh, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao — người vừa mới bưng rổ rau tía tô ra sân — chứng kiến cảnh tượng này cũng hoàn toàn bị chấn động tâm thần.

“Vân Thư sư đệ… đệ ấy lại được Sư phụ ban cho cơ duyên vĩ đại như vậy sao?” Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng nàng run rẩy kịch liệt vì sùng bái. Nàng lập tức đặt rổ rau xuống đất, quỳ sụp xuống sân đất nện dập đầu bái lạy về phía ruộng cải.

Lăng Tiêu cũng nắm chặt chuôi Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét, quỳ phục xuống đất bùn lầy lội dưới hiên nhà tranh, dập đầu khóc nức nở:

“Sư phụ từ bi vĩ đại! Người dùng vị đắng của mướp đắng để răn dạy chúng con phải biết ẩn nhẫn, vượt qua gian khổ để giữ vững kiếm tâm! Chúng con nguyện suốt đời suốt kiếp ăn cơm nguội, uống nước đắng để hầu hạ người!”

Diệp Phi đứng giữa ruộng cải ngọt, tay cầm bát sứ không dở dang, nhìn thằng đồ đệ đang quỳ lạy khóc lóc dưới chân mình, rồi lại nhìn hai đứa đồ đệ khác đang quỳ rạp ngoài hiên nhà tranh mà gào khóc thảm thiết.

Gió bấc vẫn thổi qua rặng cọ cổ thụ, mang theo tiếng kêu *oác oác* ngơ ngác của mấy con cò trắng (thực ra là ma tu bị tịnh hóa) đang đứng vỗ cánh phụ họa xung quanh.

Diệp Phi cảm thấy da đầu mình không chỉ tê dại, mà dường như toàn bộ hệ thần kinh của hắn đang trên bờ vực sụp đổ hoàn toàn.

*Cái quái gì thế này?!* Diệp Phi gào thét bất lực trong lòng, mặt mũi xám xịt như tro bếp. *Ta chỉ thấy tội nghiệp cho hắn thi trượt nên mới cho hắn uống bát nước mướp đắng giải nhiệt, thế quái nào hắn lại biến nó thành ‘Đại Khổ Chí Cam Đạo Dịch’ cái gì đó rồi quỳ lạy khóc lóc thảm thiết thế kia? Còn hai đứa kia nữa, tự dưng ở đâu chạy ra quỳ lạy ăn theo làm cái gì? Lại còn thề suốt đời ăn cơm nguội uống nước đắng… Trời đất ơi, bộ tụi bay muốn làm ta mang tiếng là bóc lột, ngược đãi đồ đệ đến mức trầm cảm hay sao?!*

Diệp Phi cảm thấy mệt mỏi tột cùng, một cảm giác bất lực thê lương dâng lên trong lòng phàm nhân của hắn. Hắn nhận ra, cái nông trang này quả thực đã hết thuốc chữa, từ đồ đệ cho đến tạp dịch, ai nấy đầu óc đều bị chập mạch nặng nề do thời tiết ẩm ương của vùng núi Tản Viên này rồi.

Hắn giật phắt bát sứ sứt mẻ lại, vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, quay lưng đi thẳng về phía căn nhà tranh đơn sơ của mình mà không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần. Bóng lưng của hắn dưới ánh nắng sớm trông vô cùng cô độc và bất lực, nhưng dưới mắt các đồ đệ, đó lại là bóng lưng vĩ đại đang gánh vác thiên cơ, trấn áp toàn bộ khí vận của Âu Lạc Thần Châu.

“Mệt mỏi vãi chưởng…” Diệp Phi lẩm bẩm oán trách, đóng sầm cửa gỗ nhà tranh lại để đi ngủ tiếp, “Ngày mai ta nhất định phải bắt cả lũ uống canh ngải cứu đắng gấp đôi mới được. Không thể để cái dịch bệnh hoang tưởng này lây lan thêm nữa!”

Ngoài ruộng cải ngọt, Mộc Vân Thư, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao vẫn quỳ phục dưới đất, nhìn cánh cửa nhà tranh đóng kín với lòng sùng bái và trung thành vĩnh cửu đạt đến đỉnh cao vĩnh hằng. Cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” dính đầy nhọ nồi trong tay Mộc Vân Thư khẽ rung lên, tỏa ra luồng sáng hoàng kim ấm áp bảo hộ cho nông trang Tản Viên Thần Sơn mãi mãi bình yên dưới vòng sinh tử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8