Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 164: Trà là bảo vật

Cập nhật lúc: 2026-06-21 12:22:15 | Lượt xem: 7

Ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ một góc sân đất nện của nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, xua tan đi lớp sương mù ẩm ướt của buổi sớm mai. Diệp Phi khẽ vặn mình một cái, tiếng xương cốt kêu răng rắc giòn giã vang lên trong không gian tĩnh mịch của căn nhà tranh đơn sơ. Hắn đưa tay xuống xoa nhẹ khớp gối bên trái, gương mặt phong sương bỗng chốc giãn ra, lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng khôn xiết.
Kỳ lạ thật đấy! Cái khớp gối đáng ghét mọi khi cứ hễ trở trời, gió bấc thổi qua là đau nhức như có hàng ngàn cây kim châm vào, thế mà giờ đây lại trơn tru, nhẹ nhõm như được tra dầu mỡ xịn. Cảm giác đau buốt ẩm ương của một gã trung niên phàm trần đã hoàn toàn biến mất không để lại một dấu vết nào.
Trong lòng hắn thầm tấm tắc khen ngợi cái nồi canh ngải cứu đắng ngắt, đắng tê tái tâm can mà hắn đã ép cả lũ đồ đệ và tạp dịch uống sạch vào ngày hôm trước. Đúng là thuốc đắng dã tật, ngải cứu hoang dã của núi rừng Tản Viên này quả nhiên là thần dược trị đau khớp của dân gian Âu Lạc, hiệu nghiệm hơn bất kỳ loại cao dán hay thuốc xoa bóp nào dưới xuôi.
Bước ra khỏi cánh cửa gỗ rách nát, Diệp Phi nhìn quanh khoảng sân đất nện rộng thênh thang nhưng vắng lặng, bất giác thở dài một tiếng đầy hụt hẫng. Thằng báo thủ Lăng Tiêu, con bé Dao nhi ngoan ngoãn dịu dàng, rồi cả thằng nhóc ấm đầu Mộc Vân Thư đều đã gom góp hành lý xuống núi bôn ba, tự mình kiếm sống để giảm bớt gánh nặng tài chính cho nông trang.
Nghĩ đến việc cái hòm tiền tiết kiệm đang ngày càng cạn kiệt, Diệp Phi tự nhủ quyết định đuổi khéo ba đứa xuống núi là hoàn toàn đúng đắn. Chứ cứ để chúng ở lại đây, ăn như rồng cuốn, uống như hũ chìm thì cái nông trang nghèo nàn này sớm muộn gì cũng bị chúng ăn đến mức sụp đổ, phá sản mất thôi. Nhưng mà, không có tiếng cãi vã của chúng, không có bóng dáng đứa gánh nước đứa chẻ củi, cái đỉnh núi này tự dưng lại thiếu đi vài phần sinh khí, chỉ còn lại bốn gã tạp dịch ăn hại hằng ngày vẫn lóng ngóng như gà mắc tóc ngoài sân.
Một cơn khát đột ngột ập đến khiến cổ họng Diệp Phi khô khốc như hoang mạc. Hắn quyết định phải pha một ấm nước chè xanh dại để giải nhiệt, xua tan đi cái nóng hanh hao của buổi chiều hè.
Nghĩ là làm, Diệp Phi thong thả đi về phía chiếc giếng nước đá ong cổ kính nằm nép mình dưới bóng mát của cây cọ cổ thụ ngoài góc sân. Chiếc giếng này sâu thẳm, thành giếng được xếp bằng những khối đá ong màu đỏ nâu rêu phong cổ kính, dòng nước bên trong quanh năm mát lạnh thấu xương, ngọt lịm như mạch nguồn tinh khiết nhất của đất mẹ Tản Viên.
Hắn cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ dính đầy tương bần – cái gáo múc nước cũ kỹ mà hằng ngày Mộc Vân Thư vẫn dùng để tưới rau – múc một gáo nước giếng đầy ắp. Tiếng nước dội “ùm oàm” vào lòng gáo dừa vang lên giòn giã, mang theo hơi lạnh buốt giá phả vào mặt khiến tinh thần hắn phấn chấn hẳn lên.
Từ trong chiếc hòm gỗ cũ kỹ bám đầy bụi bặm ở góc bếp, Diệp Phi lấy ra một nắm lá chè xanh dại. Đây là những chiếc lá chè cổ thụ thô ráp, bản lá to và dày dặn, màu xanh thẫm, được hắn đích thân trèo lên tận những vách đá cheo leo, hiểm trở nhất của đỉnh Tản Viên để hái về, rồi phơi qua một nắng cho héo bớt.
Hắn đặt nắm lá chè vào lòng bàn tay phong sương của mình, dùng hai bàn tay trần vò nhẹ một cách dứt khoát. Tiếng lá chè dập nát “xoàn xoạt” vang lên đều đặn, giải phóng một mùi hương chát dịu, ngai ngái nhưng vô cùng thanh khiết của nhựa cây hồng hoang.
Hắn bỏ nắm lá chè đã vò dập vào chiếc ấm đất nung đen đúa dính đầy muội than bếp củi tích tụ qua năm tháng. Chiếc ấm này trông chẳng khác nào một cục đất sét nung vụng về, méo mó của một gã nông phu nghèo khổ, nhưng đối với Diệp Phi, nó là vật dụng pha trà tốt nhất mà hắn có.
Hắn nhóm bếp lò đất nện bằng những chiếc lá cọ khô rụng đầy ngoài sân. Ngọn lửa bùng lên \”tách tách\”, tỏa ra làn khói ngai ngái ấm áp, bao trùm lấy chiếc ấm đất nung đen đúa.
Đằng sau cánh cửa gỗ chuồng gà của gà mái thần Tiểu Hồng, Càn Khôn Tử đang khom lưng cầm chổi tre và Thẩm Vạn Kim đang tay xách xẻng sắt bỗng nhiên đứng chết trân tại chỗ. Hai đôi mắt của họ trợn tròn như hai quả trứng gà, nín thở quan sát từng động tác nhóm bếp, vò chè của Diệp Phi qua khe cửa hẹp.
Dưới sự \”não bổ\” đạt đến cảnh giới tối thượng của mình, cảnh tượng trước mắt họ không còn là một gã nông dân đang nấu nước chè xanh dại nữa, mà là một bức tranh kinh thiên động địa, vượt ra ngoài mọi quy luật của đa nguyên vũ trụ.
Nhìn chiếc gáo dừa nứt nẻ dính đầy tương bần trên tay Diệp Phi, Thẩm Vạn Kim run rẩy truyền âm cho Càn Khôn Tử, giọng nói chứa đựng sự kinh hoàng tột độ:
\”Lão Càn! Ngươi có nhìn thấy không? Chiếc gáo dừa nứt nẻ kia… thực chất chính là ‘Thái Sơ Vạn Hóa Gáo’ trong truyền thuyết! Mỗi một gáo nước mà Tiên Tôn múc lên từ giếng đá ong không phải là nước thường, mà là ‘Thái Sơ Bản Nguyên Thần Dịch’ được ngưng tụ từ dòng sông thời gian của vạn giới! Ngài đang trực tiếp múc lấy khí vận của cả một kỷ nguyên để luyện trà!\”
Càn Khôn Tử nuốt nước bọt một cái ực, trán lấm tấm mồ hôi hột, mắt không rời khỏi đôi bàn tay thô ráp của Diệp Phi:
\”Thẩm huynh, ngươi nhìn đôi bàn tay của Tiên Tôn kìa! Động tác vò nhẹ những chiếc lá chè dại kia… trời đất ơi, đó chính là ‘Thái Sơ Chi Thủ’ đang trực tiếp nhào nặn, nghiền nát và tịnh hóa quy luật nhân quả của đa nguyên vũ trụ! Những chiếc lá chè dại thô ráp kia chính là ‘Ngộ Đạo Thần Diệp’ chứa đựng bản nguyên sơ khai của vạn vật. Mỗi một nhát vò của ngài đều đang phân tách hỗn độn, tái thiết lập lại trật tự cho trời đất!\”
Họ nhìn chằm chằm vào chiếc ấm đất nung đen đúa bám đầy muội than dính dưới bếp lò. Trong mắt hai vị đại năng này, thứ muội than đen sì bám xung quanh ấm thực chất là tàn tích của vô số kỷ nguyên sụp đổ, vô số tinh hà bị hủy diệt bám lại tạo thành một lớp phòng ngự tuyệt đối. Chiếc ấm đất nung kia chính là \”Thái Sơ Luyện Đạo Đỉnh\” vô thượng, món hỗn độn chí bảo có thể dễ dàng luyện hóa cả một thế giới tu tiên thành tro bụi chỉ trong một ý niệm!
Còn ngọn lửa bùng lên từ những chiếc lá cọ khô? Đó chính là \”Thái Sơ Chân Hỏa\” tối cao, thứ hỏa diễm nguyên thủy có thể thiêu rụi cả thiên đạo rạn nứt để tái tạo lại một càn khôn hoàn mĩ mới.
Khi nước trong ấm đất nung bắt đầu sôi sùng sục, hơi nước bốc lên ngào ngạt qua chiếc vòi ấm nhỏ xíu. Mùi thơm thanh khiết của chè xanh dại hòa quyện cùng hương hoa nhài dại thanh nhã bỗng chốc bùng nổ, lan tỏa khắp không gian.
Luồng hương thơm này không hề tầm thường, nó hóa thành những sợi tơ hoàng kim vô hình, lấp lánh đan xen giữa không trung, quét qua toàn bộ đỉnh Tản Viên Thần Sơn và bay thẳng về phía biên cảnh phương Bắc của vương triều Âu Lạc Thần Châu.
Tất cả chướng khí độc hại, tà niệm ma tộc tích tụ hàng vạn năm trong những khu rừng già hoang vu lập tức bị luồng hương trà này tịnh hóa sạch sẽ, biến thành những hạt bụi sáng hoàng kim rơi xuống làm màu mỡ cho đất đai Âu Lạc.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đứng nép sau cửa chuồng gà, chỉ lén hít nhẹ một hơi hương trà bay qua kẽ lá. Đan điền của họ lập tức sôi trào như lửa đốt, nhưng không hề đau đớn mà vô cùng ấm áp, dễ chịu.
Càn Khôn Tử cảm thấy tu vi Bá Vương Cảnh sơ kỳ mới đột phá của mình, vốn còn chút dao động chưa vững chắc, nay lập tức được củng cố kiên cố như bàn thạch vạn cổ, chân nguyên trong người vận hành trơn tru không một chút trở ngại.
Thẩm Vạn Kim thì nghe thấy tiếng xương cốt trong người kêu \”răng rắc\” giòn giã, dòng máu hoàng kim cuồn cuộn chảy khắp kinh mạch, đan điền ấm áp tột đỉnh. Hắn đã triệt để củng cố cảnh giới Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, da thịt xương cốt cứng cáp vượt trội, đao thương bất nhập, có thể dùng tay không vỡ đá xẻ núi đúng nghĩa một dũng sĩ thời cổ.
Hai vị đại năng bừng tỉnh đại ngộ, hai dòng nước mắt xúc động và thành kính lăn dài trên má. Họ nhìn nhau cười trừ đầy vẻ sùng bái tột cùng, trong lòng thấu hiểu chân lý tối thượng mà Diệp Phi đang âm thầm truyền thụ:
\”Trà chính là bảo vật tối cao của trời đất! Đạo không nằm ở những viên tiên đan cửu chuyển lộng lẫy, phức tạp của thượng giới, mà nằm ngay ở sự mộc mạc, giản đơn nhất của một ấm chè xanh dại phàm nhân. Phản Phác Quy Chân chính là cái gốc của vạn pháp! Tiên Tôn dùng hành động thực tế này để dạy bảo chúng ta phải biết giữ vững bản tâm mộc mạc, không được sa đà vào vinh hoa phú quý ảo ảnh bên ngoài!\”
Diệp Phi hoàn toàn không hề hay biết về sự xúc động phát khóc của hai gã tạp dịch ngoài chuồng gà. Hắn thong thả rót nước chè xanh nóng hổi từ ấm đất nung ra một chiếc bát sành sứt mẻ dính đầy muội than. Nước trà có màu xanh vàng óng ánh như mật ong rừng, tỏa khói nghi ngút, mang theo hương thơm dịu mát của hoa nhài dại.
Hắn đưa bát trà lên miệng, uống một ngụm lớn.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Trà là bảo vật - Ảnh minh họa phân cảnh 1

\”Khà!\”
Một tiếng thở dài đầy sảng khoái vang lên giữa sân đất nện. Vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi nhanh chóng chuyển thành vị ngọt hậu thanh mát, chạy dọc xuống tận ruột gan của cơ thể phàm nhân, xua tan đi cái nóng oi bức của buổi chiều hè và mọi sự hụt hẫng trong lòng hắn. Đúng là nước chè xanh dại tự tay mình nấu vẫn là ngon nhất, vừa rẻ tiền lại vừa tốt cho sức khỏe, tội gì phải tốn tiền mua trà ngon dưới xuôi cho lãng phí.
Uống xong bát trà giải khát, Diệp Phi nhìn đống bã trà dại còn sót lại trong ấm đất nung. Hắn nghĩ bụng, đống bã trà này đổ đi thì phí, chi bằng mang ra bón cho gốc cây cọ cổ thụ ngoài sân, vừa sạch ấm lại vừa làm phân bón hữu cơ tốt cho đất, giúp cây cọ mau chóng ra lá xanh mướt để làm nón lá che mưa.
Hắn vác chiếc ấm đất nung đi ra gốc cây cọ cổ thụ, tùy tay đổ đống bã trà dại dính bùn đất ra bãi đất ẩm dưới gốc cây.
Ngay khi đống bã trà dại vừa chạm đất, dưới sự tác động của nước giếng đá ong Tản Viên chứa Thái Sơ Bản Nguyên Khí và Thái Sơ Chân Hỏa từ bếp lò, những lá chè dập nát bỗng nhiên trải qua một quá trình biến đổi kỳ diệu vượt ra ngoài mọi định luật tự nhiên. Chúng không hề thối rữa hay phân hủy thành bùn đất thông thường, mà tự động ngưng tụ lại thành những hạt tinh thể màu đen lấp lánh đạo vận huyền ảo, tỏa ra một mùi thơm ngọt ngào đến mức làm lung lay cả định luật thời không xung quanh gốc cây cọ cổ thụ.
Thần kỳ hơn, từ trong đống bã trà dại ấy bỗng nhiên mọc lên một linh thể nhỏ bé chỉ bằng ngón tay cái, hình dáng như một cô bé tí hon mặc chiếc váy làm bằng lá chè xanh mướt, trên đầu đội một bông hoa nhài dại màu trắng tinh khiết. Đây chính là Trà Hoa Tinh – một linh thể được sinh ra từ đạo vận tối sơ ẩn chứa trong ấm trà của Diệp Phi.
Linh thể nhỏ bé này từ từ bay lên không trung, hướng về phía bóng lưng của Diệp Phi và cúi đầu bái lạy ba cái với vẻ mặt đầy sùng kính và biết ơn vô hạn. Sau đó, nàng hóa thành một luồng sáng xanh biếc dịu nhẹ, thong thả tan vào hệ thống rễ của cây cọ cổ thụ.
Cây cọ cổ thụ bỗng nhiên rung chuyển nhẹ, toàn bộ tán lá cọ khô héo bám đầy bụi bặm bỗng chốc hồi sinh, trở nên xanh mướt như ngọc bích, tỏa ra uy áp mênh mông của một gốc Thái Sơ Thần Mộc có thể trấn giữ vận mệnh của cả một phương trời Âu Lạc Thần Châu.
Con chó Đại Hắc và chú chó con Tiểu Hắc chứng kiến cảnh tượng này, hai đôi mắt chó lập tức sáng lên như hai ngọn đuốc giữa đêm tối. Chúng nhận ra đống bã trà dại kia thực chất đã ngưng tụ thành “Thái Sơ Ngộ Đạo Sa” chứa đựng tàn dư của Thái Sơ Bản Nguyên Lực, có khả năng chữa lành mọi vết thương linh hồn và củng cố thần mạch lên tầm cao mới.
Không một chút chậm trễ, Đại Hắc và Tiểu Hắc lập tức lao đến, nằm sấp xung quanh gốc cây cọ cổ thụ, nhe răng nanh sắc nhọn và gầm gừ khe khẽ đầy cảnh giác để bảo vệ đống bã trà dại khỏi bất kỳ kẻ nào dám bén mảng đến gần cướp đoạt.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nhìn thấy cảnh tượng đó thì hai mắt đỏ ngầu vì thèm thuồng và kính sợ. Bã trà thừa dính bùn đất của Tiên Tôn mà cũng có thể diễn hóa ra Trà Hoa Tinh, tịnh hóa cây cọ thành thần mộc vạn năm! Đây rõ ràng là cơ duyên nghịch thiên cải mệnh mà bất kỳ vị Chí Tôn hay Tiên Đế nào ở thượng giới cũng phải điên cuồng tranh đoạt đến mức đầu rơi máu chảy!
Không thể kiềm chế được lòng tham đạo vận và mong muốn lập công trước mặt Diệp Phi, hai gã tạp dịch dính đầy bùn đất lập tức lao ra khỏi chuồng gà, chạy như bay đến quỳ sụp dưới chân Diệp Phi, dập đầu liên tục xuống nền đất nện ẩm ướt đến mức phát ra tiếng “bộp bộp” vang dội cả ngọn núi.
Càn Khôn Tử mếu máo khóc lóc thảm thiết, trán đỏ ửng lên vì dập đầu quá mạnh:
\”Tiên Tôn thượng đỉnh! Vãn bối biết lỗi rồi! Xin Tiên Tôn từ bi, cho phép vãn bối được gánh vác trách nhiệm nặng nề này… cho phép vãn bối được dọn dẹp đống bã trà dại dính bùn đất kia dưới gốc cọ! Vãn bối nguyện dùng cả sinh mệnh để bảo quản đống rác thải vĩ đại này, quyết không để một hạt bụi trần thế nào làm vẩn đục thần vật của Tiên Tôn!\”
Thẩm Vạn Kim cũng gào khóc thảm thiết không kém, ôm chặt lấy chân chõng tre của Diệp Phi với vẻ mặt đầy thành kính và nịnh bợ:
\”Ông chủ vĩ đại vô song! Lão Càn nói láo đấy! Hắn quét sân còn làm bốc bụi mù mịt khiến ông chủ sặc sụa, thì làm sao biết dọn dẹp bã trà tinh tế được! Xin ông chủ hãy giao đống bã trà dại này cho lão Thẩm mập này dọn dẹp! Lão Thẩm nguyện đời đời kiếp kiếp làm tạp dịch dọn bã trà, xúc phân gà dưới chân ông chủ để tích lũy công đức!\”
Diệp Phi đang đứng phủi tay chuẩn bị đi cất ấm trà đất nung, bỗng nhiên bị hai gã tạp dịch dính đầy bùn đất và phân gà lao ra quỳ lạy khóc lóc thảm thiết, đòi tranh giành nhau dọn dẹp một đống bã trà bỏ đi ngoài góc sân.
Da đầu Diệp Phi lập tức tê dại hoàn toàn, trong lòng dâng lên một sự bất lực và điên đầu thê lương tột cùng. Cơn thịnh nộ ngùn ngụt bốc lên trong lồng ngực hắn. Hắn vác chiếc chổi tre rách nát ngoài cổng rào, chỉ thẳng mặt hai kẻ dở hơi này mà mắng xối xả như tát nước vào mặt:
\”Lão Càn! Lão Thẩm mập! Hai người các ngươi rảnh rỗi quá hóa rồ rồi đúng không?! Có đống bã trà dại bỏ đi ta đổ ra để bón cây cọ mà các ngươi cũng kéo nhau ra đây quỳ lạy, khóc lóc đòi tranh nhau dọn là cái thá gì?! Đầu óc các ngươi rốt cuộc chứa cái gì thế hả?! Đúng là một lũ thần kinh chập mạch không có thuốc chữa!\”
Hắn đập mạnh cán chổi tre xuống nền đất nện, quát lớn khiến cho cả chuồng gà của Tiểu Hồng cũng phải im phăng phắc:
\”Mau cút ngay ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam nhổ cỏ cho ta! Nếu trước buổi chiều tà mà ta thấy còn sót một cọng cỏ gấu hay cỏ tranh nào, ta phạt cả hai ngươi nhịn cơm tối, bắt dọn chuồng gà cho Tiểu Hồng suốt một tháng trời! Có nghe rõ chưa hả?!\”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nghe thấy tiếng mắng xối xả của Diệp Phi, nhưng dưới sự \”bổ não\” đỉnh cao đạt đến cảnh giới thần sầu của mình, họ lại nghĩ rằng Tiên Tôn đang dùng \”Lôi Đình Chi Nộ\” để thử thách đạo tâm và lòng kiên trì của họ. Lời mắng \”Lũ thần kinh chập mạch\” thực chất là đang cảnh cáo họ không được quá tham lam đạo vận bên ngoài mà làm hỏng đạo tâm mộc mạc \”Phản Phác Quy Chân\” của mình.
Hơn nữa, việc Tiên Tôn bắt họ ra ruộng cải ngọt nhổ cỏ chính là đang ban tặng cho họ một cơ duyên ngộ đạo mới tại thánh địa ruộng cải ngọt, giúp họ gột rửa tạp niệm thông qua lao động phàm trần!
Họ lập tức dập đầu lia lịa tạ ơn, gương mặt rạng rỡ niềm vui sướng tột độ:
\”Vãn bối xin tuân mệnh Tiên Tôn! Cảm tạ Tiên Tôn đã từ bi chỉ điểm!\”
Nói rồi, hai người nhanh tay nhanh mắt, mỗi người thò tay hốt lấy một nửa đống bã trà dại dưới gốc cây cọ cổ thụ – mặc kệ con chó Đại Hắc và Tiểu Hắc đang gầm gừ lườm nguýt đầy tiếc nuối – cẩn thận nhét vào túi áo ngực như giữ gìn món hỗn độn chí bảo quý giá nhất đời mình.
Sau đó, họ xách chổi tre, vác xẻng sắt chạy vút ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam với tốc độ kinh hoàng, tạo ra hàng vạn tàn ảnh không gian lấp lánh trên sườn núi Tản Viên Thần Sơn để nhổ cỏ lập công.
Diệp Phi đứng chết trân giữa sân đất nện, nhìn đống bã trà dại đã bị dọn sạch bách không còn một cọng dính đất, rồi nhìn bóng dáng hai gã tạp dịch đang điên cuồng nhổ cỏ ngoài ruộng cải ngọt xa xa.
Hắn bất lực thở dài một tiếng đầy thê lương, lắc đầu ngao ngán:
\”Trời đất ơi… đúng là điên thật rồi. Một đống bã chè dại dính bùn đất bẩn thỉu mà cũng tranh nhau cướp như cướp vàng cướp bạc. Ta mệt mỏi với cái lũ này quá rồi…\”
Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét đi thẳng vào trong căn nhà tranh đơn sơ, đóng sầm cánh cửa gỗ lại để nghỉ ngơi, trốn tránh cái thế giới đầy rẫy những kẻ chập mạch kỳ quặc này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8