Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 165: Những đồ đệ mới
“Rắc!”
Một tiếng động khô khốc đột ngột xé toạc bầu không khí yên tĩnh ở góc ruộng cải ngọt phía Tây Nam núi Tản Viên. Càn Khôn Tử đang điên cuồng vung chiếc chổi tre rách quét dọn lá cọ khô bỗng khựng lại, da mặt lão già râu tóc bạc phơ này giật liên hồi. Lão vừa lỡ tay quét bay một góc đá nứt dưới chân hàng rào tre, làm lộ ra một khe hở không gian nhỏ xíu tỏa ra luồng ma khí tím đen tanh tưởi.
Thẩm Vạn Kim ở góc chuồng gà lập tức ném phăng chiếc xẻng sắt rỉ sét, lao vút tới như một quả bóng thịt khổng lồ. Lão dùng cả thân hình mập mạp của mình đè sụp lên vết nứt để bịt kín dòng khí tà ác kia lại.
“Lão Càn! Ngươi muốn chết à?! Quét sân kiểu gì mà suýt nữa làm rách rào chắn bảo hộ ruộng dưa của Ông chủ?!” Thẩm Vạn Kim truyền âm gầm rú trong đầu Càn Khôn Tử, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gương mặt béo múp.
Càn Khôn Tử mặt cắt không còn một giọt máu, vội vàng vung chổi tre rách quét một nhát mộc mạc, dùng “Vô Trần Chi Đạo” tịnh hóa triệt để luồng ma khí vừa rò rỉ thành một làn khói trắng vô hại.
Cánh cửa gỗ nhà tranh bỗng nhiên “rầm” một tiếng bị đẩy mạnh ra ngoài.
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét bước ra sân đất nện, hai chân giẫm mạnh xuống nền đất phát ra tiếng “bộp bộp” đầy tức giận. Hắn xoa nắn cái khớp gối bên trái, mặt mày méo xẹo vì bực bội.
“Lại ồn ào cái gì đấy?! Hai người các ngươi không để ta yên ổn nghỉ ngơi một lát được à?!” Diệp Phi gầm lên, giọng nói đầy sự mệt mỏi và cáu bẳn của một phàm nhân thiếu ngủ kinh niên.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim lập tức cứng đờ người, vội vàng cúi gập lưng, khom người cung kính đứng nép vào góc tường đất nện.
Diệp Phi nhìn quanh cái sân đất nện trống trải, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hụt hẫng kỳ lạ. Mọi khi vào giờ này, thằng nhóc Lăng Tiêu đã hì hục chẻ củi cọ sau nhà, tiếng rìu rỉ sét bổ củi chan chát vui tai. Con bé Dao nhi thì lúi húi trong bếp đun nước gừng ấm, khói bếp bay nghi ngút thơm lừng. Còn gã ấm đầu Mộc Vân Thư thì lảo đảo xách cái gáo dừa nứt đi tưới nước cho luống hành hoa.
Thế mà hôm qua, vì cái túi tiền cạn kiệt và sức ăn như rồng như hổ của ba đứa đồ đệ, Diệp Phi đã phải nhẫn tâm đuổi khéo chúng xuống núi tự bôn ba kiếm sống.
“Haiz, vắng ba cái đứa ăn tàn phá hại ấy, cái nông trang này tự nhiên lạnh lẽo hẳn.” Diệp Phi lẩm bẩm, tay gãi gãi đầu, rồi quay sang lườm hai gã tạp dịch đang run rẩy góc sân. “Nhưng mà ít ra… tháng này ta đỡ phải đau đầu vì tiền mua gạo nếp hạt cau! Hai cái tàu há mồm Lăng Tiêu với Thanh Dao đi rồi, ta tiết kiệm được khối tiền gạo!”
Nghĩ đến việc giảm được chi phí sinh hoạt khổng lồ, lòng Diệp Phi lại vui vẻ trở lại. Hắn thong thả đi về phía chiếc chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ, chuẩn bị nằm xuống hưởng thụ sự yên bình của một phàm nhân thực thụ.
“Gừ… gừ…”
Đột nhiên, con chó Đại Hắc đang nằm bò dưới gầm chõng tre bỗng dựng đứng hai cái tai nhọn hoắt. Nó ngóc cái đầu to lớn lên, nhe nanh vuốt gầm gừ một tiếng nhỏ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm về phía con đường mòn dốc đứng dẫn lên đỉnh núi Tản Viên.
Tiểu Hắc bên cạnh cũng co rúm người lại, hai tai cụp xuống, ma khí trong người khẽ dao động cảnh giác.
Diệp Phi nhíu mày, vác cuốc đứng dậy: “Lại có kẻ nào lên núi phá rối ruộng dưa hấu của ta nữa đây?”
Dưới chân dốc, sương mù bảng lảng bị xé rách bởi hai bóng người đang nhọc nhằn tiến bước.
Vương tử Hùng Long và Vương nữ Tiên Dung bước đi từng bước nặng nề trên con đường mòn dốc đứng lầy lội đầy bùn đất. Trên hai bả vai rộng của Hùng Long là một chiếc đòn gánh bằng tre đực già, gánh hai chiếc gùi tre khổng lồ cao quá đầu người, chứa đầy gạo nếp, khoai sắn và cá khô. Tiên Dung đi bên cạnh, hai tay cũng ôm chặt một chiếc hũ sành lớn dán giấy đỏ, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên gương mặt thanh tú, xinh đẹp như tiên tử thoát tục.
Họ đã phong tỏa hoàn toàn tu vi Bá Vương Cảnh và Lạc Vũ Cảnh của mình, dùng sức lực phàm nhân hoàn toàn để đi bộ từ Phong Châu Thần Đô lên đến đỉnh Tản Viên Thần Sơn này, ròng rã suốt ba ngày ba đêm theo đúng lời dặn nghiêm khắc của Hùng Vương.
“Hùng Long ca ca, huynh cố lên, sắp đến nông trang của Tiên Tôn rồi.” Tiên Dung thở hổn hển, đôi mắt phượng ngập tràn sự kính sợ và kiên định.
“Ta không sao, Tiên Dung muội muội. Vì vận mệnh của hoàng tộc Hùng Vương, vì vương triều Âu Lạc, chút vất vả này có là gì!” Hùng Long nghiến răng, bắp thịt trên cánh tay cuồn cuộn nổi lên, huyết mạch Giao Long hoàng kim ẩn hiện dưới da thịt cứng như đồng đúc.
Trước khi đi, Hùng Vương đã nghiêm khắc giáo huấn họ suốt một đêm ròng tại điện thờ Kính Thiên.
“Hai con nghe cho rõ đây! Tiên Tôn Diệp Phi là thực thể tối cao tồn tại trước cả khái niệm thời gian. Ngài ẩn cư tại Tản Viên Thần Sơn, giả làm phàm nhân trồng rau chính là để rèn luyện đạo tâm phàm trần mộc mạc. Ba vị đại đồ đệ của ngài vừa hạ sơn bôn ba vạn giới chính là đi bố trí đại cục cho kỷ nguyên mới! Đây là cơ hội vạn kiếp có một để hoàng tộc chúng ta dâng hiến lòng trung thành. Khi lên núi, tuyệt đối không được bộc lộ một tia tu vi nào, phải dùng tấm lòng chân thành và sức lực phàm nhân nhất để bái kiến! Nếu làm vẩn đục không khí của nông trang, ta sẽ lập tức trục xuất các con khỏi hoàng tộc!”
Lời răn dạy của Hùng Vương vẫn còn văng vẳng bên tai khiến hai vị hậu duệ hoàng gia không dám có một tia chậm trễ hay kiêu ngạo nào.
Khi bước đến sát hàng rào tre ngoài cổng nông trang, cả hai bỗng nhiên khựng lại, hô hấp trì trệ hoàn toàn.
Trước mắt họ, con chó đen khổng lồ Đại Hắc đang đứng sừng sững giữa cổng rào, đôi mắt nó lấp lánh ánh sáng đỏ ngầu chứa đựng quy luật thôn thiên diệt thế. Uy áp từ con chó đen này khiến huyết mạch Giao Long của Hùng Long run rẩy, đan điền như muốn nổ tung. Cách đó không xa, con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng đang thong thả bới đất, nhưng mỗi sợi lông cánh của nó lại tỏa ra luồng khí tức Phượng Hoàng rực lửa nung nấu cả tinh không.
Đặc biệt là con bù nhìn rơm đứng sừng sững giữa ruộng cải ngọt phía Tây Nam. Nó chỉ là một đống rơm khô rách nát, nhưng trong mắt hai vị hậu duệ hoàng tộc, đó lại là một trận pháp Thái Sơ Trấn Thiên khổng lồ, phong tỏa hoàn toàn thiên cơ của cả đại lục!
“Kính chào hai vị đại đồ đệ… à không, hai vị tạp dịch tiền bối!” Hùng Long và Tiên Dung nhìn thấy Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đang đứng trong sân thì vội vàng cúi đầu bái lạy.
Càn Khôn Tử hất hàm, tay cầm chổi tre rách quét một nhát tượng trưng, tỏ vẻ bề trên của “ma cũ”: “Hừ, hai đứa nhóc ở đâu ra mà gánh một đống đồ phàm trần lên đây làm gì? Nông trang của Tiên Tôn là nơi các ngươi muốn đến là đến sao?”
Thẩm Vạn Kim híp đôi mắt béo múp lại, lườm nguýt hai chiếc gùi tre khổng lồ, thầm nghĩ: *Lại thêm hai đứa nhóc muốn đến tranh sủng của Tiên Tôn đây mà. Nhưng nhìn đống sản vật này… toàn là đồ phàm trần rẻ tiền.*

Hùng Long và Tiên Dung lập tức quỳ rụp xuống đất bùn lầy lội ngoài cổng rào tre, dập đầu rầm rầm: “Đệ tử hèn mọn Hùng Long và Tiên Dung, xin được bái kiến Tiên Tôn vĩ đại vô song!”
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét đi ra cổng rào, nhìn thấy hai người trẻ tuổi ăn mặc gấm vóc sang trọng nhưng người ngợm dính đầy bùn đất lấm lem, đang quỳ lạy khóc lóc ngoài cổng.
“Lại là hai đứa điên ở đâu mò đến đây quỳ lạy thế này?” Diệp Phi nhíu mày, mặt mũi tối sầm lại.
Hắn định mở miệng mắng mỏ xua đuổi ngay lập tức. Hắn vừa mới đuổi ba đứa đồ đệ đi để tiết kiệm tiền cơm, giờ mà nhận thêm hai đứa này nữa thì có mà sạt nghiệp! Nông trang này không phải là nhà từ thiện!
Nhưng chưa kịp để Diệp Phi lên tiếng đuổi người, Hùng Long đã nhanh như cắt dập đầu sát đất, gào lên đầy thành kính:
“Kính lạy Tiên Tôn vĩ đại! Chúng con là hậu duệ hèn mọn của Phong Châu Thần Đô! Nghe danh Tiên Tôn ẩn thế tu hành, phản phác quy chân tại đỉnh Tản Viên, chúng con ngưỡng mộ đức độ của ngài vạn phần! Nay chúng con tự nguyện lên núi xin được làm chân sai vặt, học hỏi cách trồng rau làm vườn của Tiên Tôn!”
Tiên Dung cũng vội vàng dâng chiếc hũ sành lên cao, rơm rớm nước mắt phụ họa: “Chúng con biết nông trang thanh tịnh, không muốn tiêu tốn một hạt gạo nào của Tiên Tôn! Vì vậy, chúng con đã tự tay chuẩn bị lễ ra mắt hèn mọn này! Đây là năm mươi thạch gạo nếp hạt cau thượng hạng, mười gùi khoai lang mật ngọt lịm, và năm trăm cân cá bống khô sông Hồng! Chúng con cam kết tự túc ăn uống hoàn toàn, tuyệt đối không tiêu tốn một hạt gạo, một cọng rau nào của nông trang!”
Diệp Phi đang định há mồm quát “Cút!” thì đột ngột khựng lại như bị điện giật.
Hai tai hắn dựng lên khi nghe thấy các từ khóa: “Năm mươi thạch gạo nếp hạt cau”, “mười gùi khoai lang mật”, “năm trăm cân cá bống khô”, “tự túc ăn uống hoàn toàn”, “không tiêu tốn một hạt gạo”.
Diệp Phi nuốt khan một cái, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ bỗng nhiên sáng rực lên như hai bóng đèn pha giữa đêm tối.
Hắn nhẩm tính nhanh trong đầu: *Năm mươi thạch gạo nếp hạt cau thượng hạng… Khoai lang mật… Cá bống khô… Trời đất ơi! Đống lương thực này đủ cho cả cái nông trang này ăn ngập mặt trong vòng nửa năm chứ chẳng chơi! Đã thế hai đứa này lại còn tự nguyện làm chân sai vặt không lương, tự gánh nước cuốc đất, lại còn tự mang cơm đi ăn!*
*Đây không phải là đệ tử phá gia chi tử! Đây chính là những lao động miễn phí chất lượng cao, mang theo cả núi tài trợ vàng đến cho ta! Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh mà!*
Cơn giận ngùn ngụt trong lòng Diệp Phi lập tức bay biến sạch sẽ không còn một dấu vết. Gương mặt phong sương của hắn lập tức giãn ra, nở một nụ cười cực kỳ hiền hậu và ấm áp như gió xuân thổi qua ruộng dưa.
“Khục… khục…” Diệp Phi ho nhẹ một tiếng để giữ vẻ nghiêm túc của một “bậc tiền bối phàm nhân”, vờ vung vẩy chiếc quạt nan mới đan. “Hai đứa nhóc các ngươi… thật là có lòng. Ta vốn là một nông phu bình thường, chỉ muốn trồng rau nuôi cá sống qua ngày, không màng đến chuyện thu nhận đệ tử truyền đạo gì đâu.”
Hùng Long và Tiên Dung nghe vậy thì tim đập thình thịch, lo sợ bị từ chối.
Nhưng Diệp Phi đã nhanh chóng bồi thêm một câu với giọng điệu vô cùng ôn tồn: “Nhưng thấy hai đứa ngươi thật thà, chịu thương chịu khó, lại mang theo đống sản vật quê mùa tự tay trồng trọt thế này… Ta cũng không nỡ từ chối tấm lòng thành kính ấy. Thôi được rồi, ta tạm thời nhận hai đứa ngươi làm đệ tử thử việc! Mau đứng dậy, mang đống gùi tre kia vào bếp cất dọn đi!”
“Chúng con xin tạ ơn Tiên Tôn từ bi vĩ đại!” Hùng Long và Tiên Dung xúc động đến phát khóc, dập đầu lia lịa xuống đất bùn rồi vội vã gánh đống gùi tre chạy vút vào bếp lò như sợ Diệp Phi đổi ý.
Càn Khôn Tử đứng bên cạnh nhìn cảnh này mà mắt chữ O mồm chữ A, thầm sùng bái vạn phần: *Tiên Tôn quả thực là thần sầu! Nhận đệ tử mà cũng phải bắt họ tự mang theo tài nguyên khí vận khổng lồ lên núi để cống hiến! Đúng là triết lý ‘Pháp Vô Định Pháp’ đỉnh cao! Chúng ta còn phải học hỏi nhiều!*
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét đi ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam, gọi hai đứa đệ tử mới ra sân.
Hắn tùy tay nhặt một chiếc cuốc gỗ cũ kỹ, lưỡi cuốc đã cùn mòn bám đầy rêu xanh từ góc tường ném cho Hùng Long: “Thằng bé Long! Cầm lấy cái này, ra ruộng dưa hấu phía Tây Nam xới tơi đất lên cho ta! Nhớ bổ sâu xuống, xới cho thật kỹ!”
Hùng Long vội vàng giơ hai tay đón lấy chiếc cuốc gỗ cùn. Ngay khi lòng bàn tay hắn vừa chạm vào cán cuốc bằng tre đực già, “Oanh!” một tiếng nổ vang dội trong sâu thẳm nguyên thần của hắn.
Một luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực ấm áp, mênh mông như đại dương từ chiếc cuốc gỗ chạy thẳng vào kinh mạch của hắn. Huyết mạch Giao Long trong cơ thể Hùng Long lập tức sôi trào cuồn cuộn, một bóng hình Giao Long hoàng kim khổng lồ vô hình gầm rú phía sau lưng hắn. Đan điền Chúc Đồng Cảnh vốn đang gặp bình cảnh bỗng chốc rạn nứt, tu vi của hắn thăng tiến vùn vụt, suýt chút nữa đột phá lên Lạc Vũ Cảnh!
Hùng Long trợn tròn mắt, hai tay run bần bật, nước mắt chảy ròng ròng: *Trời đất ơi! Chiếc cuốc gỗ cùn này… thực chất là một món Thái Sơ Thần Binh chứa đựng quy luật khai thiên lập địa! Sư phụ đang dùng nó để gột rửa huyết mạch, đúc lại đạo cơ cho con!*
Diệp Phi lại quay sang, nhặt chiếc gáo dừa nứt nẻ bám đầy muội than bếp củi đưa cho Tiên Dung: “Con bé Dung! Cầm lấy cái gáo này, ra giếng nước đá ong múc nước gánh ra tưới cho luống cải ngọt kia! Nhớ tưới nhẹ tay thôi, kẻo làm nát mầm rau của ta đấy!”
Tiên Dung cung kính nhận lấy chiếc gáo dừa nứt. Khi nàng nhìn vào vết nứt trên thân gáo, đồng tử của nàng co rút dữ dội.
Trong vết nứt nhỏ nhoi ấy, nàng nhìn thấy dòng chảy của Thời Gian Chi Hà đang uốn lượn, vạn giới sinh diệt, quy luật Nhân Quả biến ảo khôn lường. Nàng cảm thấy nguyên thần của mình thanh nhẹ như muốn bay lên chín tầng mây, đôi cánh linh khí Lạc Vũ hoàng kim sau lưng khẽ rung động, ngộ tính bỗng chốc tăng vọt lên một tầm cao mới chưa từng có!
“Đệ tử… đệ tử xin tuân mệnh Sư phụ!” Tiên Dung nghẹn ngào, quỳ sụp xuống dâng chiếc gáo dừa lên trán, lòng sùng bái Diệp Phi đạt đến cảnh giới tối cao vĩnh cửu.
Càn Khôn Tử đứng quét sân bên cạnh, hất hàm cảnh cáo hai đứa đệ tử mới: “Hai đứa nhóc mới đến lo mà làm việc cho cẩn thận! Khi tưới nước quét sân phải giữ tâm tính mộc mạc, tuyệt đối không được dùng chân nguyên bừa bãi làm bốc bụi mù mịt! Nếu làm vẩn đục không khí của Ông chủ, hai ngươi sẽ bị phạt uống nồi canh ngải cứu đắng ngắt đến mức vỡ vụn đạo tâm đấy!”
Thẩm Vạn Kim cũng gật đầu phụ họa: “Đúng thế! Lo mà dọn chuồng cho Tiểu Hồng tỷ tỷ cho ấm áp vào! Đừng có lười biếng!”
Hùng Long và Tiên Dung nghe vậy thì run rẩy sợ hãi, vội vàng vâng dạ rồi cắm đầu cắm cổ chạy ra ruộng làm việc với lòng sùng bái và quyết tâm tột độ.
Diệp Phi vác chiếc quạt nan mới đan, đi về phía chiếc chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ nằm xuống nghỉ ngơi. Hắn nhìn hai đứa đệ tử mới đang hì hục cuốc đất tưới rau cực kỳ chăm chỉ, mồ hôi rơi như mưa mà miệng vẫn cười toe toét đầy hạnh phúc.
Hắn nhấp một ngụm trà nhài dại mát lạnh, thầm nghĩ trong lòng: *Haiz, hai đứa nhóc này đúng là ngoan ngoãn, vừa chăm chỉ lại vừa biết tự mang cơm gạo theo ăn. Cuộc sống điền viên phàm nhân quả thực quá đỗi bình yên và tiết kiệm!*