Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 163: Diệp Phi mời trà
Gió núi Tản Viên buổi sớm mai mang theo hơi ẩm mằn mặn của dòng sông Hồng cuộn đỏ phù sa phía dưới chân núi, luồn qua những tán lá cọ cổ thụ xào xạc, thổi vào sân đất nện của nông trang một bầu không khí mát mẻ, trong lành. Càn Khôn Tử đứng tựa bên cọc rào tre, hai bàn tay gầy guộc run rẩy bám chặt lấy cán của cây chổi tre rách. Đôi mắt lão già râu tóc bạc phơ này trợn ngược lên, gân máu đỏ vằn vện nổi rõ trong đồng tử khi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp ngọc cổ rạn nứt đang nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay thô ráp của Diệp Phi.
Lão không sợ sao được?
Là cựu Chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa, kẻ từng đứng trên đỉnh cao của tu vi Độ Kiếp Kỳ và hiện tại đã bước một chân vào cảnh giới Bá Vương Cảnh sơ kỳ, Càn Khôn Tử làm sao lại không nhận ra ba chữ cổ “Bắc Cực Ấn” đang lập lòe sắc tím tà dị kia? Đó là Bắc Cực Tru Thần Ấn của Vô Thượng Tiên Đình phương Bắc! Một món chí bảo có thể trấn áp vận mệnh của cả một tinh vực, ẩn chứa bên trong là vạn cổ sát kiếp tích tụ qua ba kỷ nguyên hủy diệt. Chỉ cần một tia khí tức của nó rò rỉ ra ngoài, toàn bộ sinh linh trong vòng vạn dặm của Âu Lạc Thần Châu sẽ lập tức bị hóa thành tro bụi mục nát.
Thế mà lúc này, món chí bảo diệt thế ấy lại đang bị Ông chủ vĩ đại của họ xoay vần, lắc lư như một món đồ chơi rẻ tiền bằng đất nung của lũ trẻ con dưới xuôi.
Càn Khôn Tử nín thở, lén lút liếc nhìn Thẩm Vạn Kim đang đứng cách đó không xa. Gã mập mạp chủ nhân của Vạn Bảo Lâu lúc này cũng đang xanh mét mặt mày, chiếc xẻng sắt cầm trên tay run bần bật gõ vào cọc rào tre tạo ra những tiếng “bập bập” ngắt quãng. Hai gã tạp dịch trung thành của nông trang chỉ biết nhìn nhau bằng ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng và sùng bái tột độ, không ai dám ho he nửa lời, thậm chí đến cả nhịp tim cũng được họ chủ động phong tỏa để tránh làm phiền đến “trò chơi hồng trần” của vị Tiên Tôn tối cao trước mặt.
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai, một tay cầm chiếc hộp ngọc cổ rạn nứt, lật đi lật lại dưới ánh mặt trời rạng đông. Hắn khẽ tặc lưỡi, gương mặt phong sương hiện rõ vẻ chê bai, lẩm bẩm oán trách:
“Đúng là cái lũ trẻ con nghịch ngợm thời nay, chơi bời kiểu gì mà lại vứt cả cái hộp nhựa dính phẩm màu đỏ lòm này vào ruộng rau của người ta thế không biết. Trông thì màu mè tím ngắt, lại còn nứt toác hết cả ra thế này, chắc là đồ chơi nhựa chợ phiên giá ba xu chứ tốt đẹp gì.”
Nói rồi, Diệp Phi thản nhiên dùng ngón tay cái thô ráp, móng tay còn dính vệt bùn đỏ của ruộng cải ngọt, đặt vào khe hở rạn nứt trên nắp hộp ngọc, khẽ dùng lực cạy một cái.
“Rắc!”
Một tiếng động thanh giòn vang lên, nhưng đối với tai của Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim, tiếng “rắc” ấy chẳng khác nào tiếng sấm rền vang xé rách màng tang, khiến nguyên thần của hai người lung lay sắp đổ. Họ nhìn thấy một cảnh tượng kinh thiên động địa: vạn cổ trận pháp “Bắc Cực Tru Thần Trận” được phong ấn bằng đại đạo quy luật của mười vị Tiên Đế Thượng Giới, dưới ngón tay cái của Diệp Phi, lại mỏng manh như một lớp váng mỡ trên bát nước dùng. Nó không hề bùng nổ, không hề phản phệ, mà chỉ khẽ rạn ra rồi tan biến vào hư không một cách vô cùng khuất phục, như thể nó vốn dĩ sinh ra là để được ngón tay của vị nông phu này chạm vào vậy.
“Trời đất ơi…” Thẩm Vạn Kim nuốt nước bọt cái ực, truyền âm cho Càn Khôn Tử bằng một giọng run rẩy đến lạc đi: “Lão Càn… ngươi có thấy không? Tiên Tôn dùng tay trần… xé toạc vạn cổ phong ấn của Tiên Đình phương Bắc kìa! Nhẹ nhàng như bóc một củ hành tây vậy!”
“Suýt nữa thì ta rớt cả hàm răng giả ra ngoài rồi, Thẩm huynh!” Càn Khôn Tử run rẩy truyền âm lại, hai chân lão nhũn ra như chiên bánh phồng tôm: “Đừng nói nữa, nhìn xem Tiên Tôn định làm gì với luồng Tru Thần Lực kia kìa!”
Ngay khi nắp hộp ngọc vừa mở ra, một luồng khí đen kịt, đặc quánh như hắc ín bốc mùi khét lẹt nồng nặc bỗng nhiên cuộn trào ra ngoài. Đó là Bắc Cực Tru Thần Lực, thứ ma năng hủy diệt có thể ăn mòn cả thọ nguyên của một vị Tiên Đế. Luồng khí đen ấy vừa xuất hiện liền uốn lượn như một con rồng đen tà ác, nhe nanh múa vuốt định lao vào cắn xé sinh cơ xung quanh.
Diệp Phi nhíu mày, đưa tay lên phẩy phẩy trước mũi, vẻ mặt đầy ghét bỏ:
“Eo ôi, cái trò gì thế này? Tro bếp nhà ai mà đen thui, lại còn bốc mùi khét lẹt như cháy nồi thế này? Đứa nào nghịch ngợm nhét cả đống nhọ nồi dơ bẩn này vào hộp rồi vứt ra đây không biết, bẩn hết cả tay ta rồi!”
Hắn không thèm suy nghĩ, thản nhiên vung tay, đổ phăng toàn bộ luồng khí đen kịt tà dị kia vào trong bếp lò đất nện đang đỏ lửa phía góc sân — nơi Tô Thanh Dao vừa nhóm lửa bằng lá cọ khô để đun nước gừng ấm ban sáng.
“Xèo… xèo…”
Luồng ma năng hủy diệt vừa mới chạm vào ngọn lửa bếp lò liền phát ra những tiếng kêu thảm thiết vô thanh. Dưới tác động của ngọn lửa mộc mạc mà chứa đựng Thái Sơ Chân Hỏa của nông trang, thứ sát lực diệt thế kia lập tức bị tịnh hóa một cách triệt để, không còn sót lại dù chỉ là một tia oán niệm. Chỉ trong chớp mắt, luồng khí đen kịt biến thành một đốm khói trắng thanh khiết, thơm nồng mùi lá cọ khô và hương sả ấm áp, thong thả bay lên từ ống khói tre của gian bếp, tan loãng vào bầu trời rạng đông của núi Tản Viên.
Diệp Phi nhìn đốm khói trắng bay đi, bấy giờ mới hài lòng gật đầu. Hắn xách chiếc hộp ngọc rỗng đi đến bên giếng nước đá ong cổ kính trước sân, múc một gáo nước giếng mát lạnh dội mạnh vào lòng hộp, dùng ngón tay kỳ cọ sạch sẽ những vệt tím tà dị còn sót lại.
“Ừm, rửa sạch đi thế này trông cũng được mắt đấy chứ.” Diệp Phi gật gù, lật đi lật lại chiếc hộp ngọc lúc này đã trở nên trong vắt như pha lê, hoàn toàn mất sạch ma tính: “Hộp này tuy hơi nhỏ nhưng nắp đậy khá khít, mang ra đựng mấy hạt giống mướp đắng hoang dã tránh bị ẩm mốc thì đúng là hết ý. Đỡ phải tốn tiền mua hũ thủy tinh dưới chợ.”
Hắn vui vẻ giắt chiếc hộp ngọc đã rửa sạch vào thắt lưng vải thô, vác cuốc đi về phía hiên nhà tranh.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đứng chết trân tại chỗ, hai gã tạp dịch lúc này đã quỳ rạp dưới đất từ lúc nào không hay. Trán của họ dập sát xuống nền đất nện ẩm ướt, toàn thân run rẩy như cầy sấy trước thủ đoạn nghịch thiên cải mệnh, tịnh hóa chí bảo Tiên Đình nhẹ nhàng như rửa một củ khoai của Diệp Phi. Đối với họ, hành động đổ Tru Thần Lực vào bếp lò của Tiên Tôn chính là lời cảnh cáo đanh thép nhất gửi đến Vô Thượng Tiên Đình phương Bắc: Thứ gọi là chí bảo diệt thế của các ngươi, ở chỗ ta chỉ đáng làm củi nhóm bếp mà thôi!
***
Cùng lúc đó, tại một chiều không gian song song cách Âu Lạc Thần Châu vạn dặm về phía Bắc, sâu trong đại điện nguy nga của Vô Thượng Tiên Đình.
Bên trên ngai vàng bằng xương rồng cổ kính, một bức mệnh bài bằng đồng xanh cổ khắc hình Bắc Cực Ấn bỗng nhiên phát ra một tiếng “xoảng” chói tai, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ trước sự chứng kiến của hàng trăm vị tiên quan.
“Cái gì?! Bắc Cực Tru Thần Ấn… bị tiêu hủy rồi sao?!”
Một tiếng gầm thét đầy kinh hoàng vang dội khắp đại điện. Người vừa lên tiếng chính là Bắc Minh Thiên Quân, Tru Thần Sứ Giả của Vạn Cổ Tiên Đế tối cao. Hắn mặc một bộ chiến giáp màu bạc rực rỡ, sau lưng khoác áo choàng thêu hình tinh hà sụp đổ, tu vi đạt đến Thiên Quân sơ kỳ đỉnh phong, là kẻ chuyên đi thực thi những mệnh lệnh diệt thế của Tiên Đình.
“Báo cáo Thiên Quân! Bắc Cực Ấn biến mất tại khu vực phương Nam… thuộc địa giới của Âu Lạc Thần Châu!” Một vị tiên quan run rẩy báo cáo.
“Lũ man di phương Nam dám hủy hoại chí bảo của Tiên Đình sao?!” Ánh mắt Bắc Minh Thiên Quân lóe lên sát ý lạnh lùng, lôi đình vạn trượng quanh thân bộc phát dữ dội: “Bản quân sẽ đích thân giáng lâm ngọn núi Tản Viên kia, dùng lôi kiếp san bằng vương triều Âu Lạc, đòi lại tôn nghiêm cho Tiên Đình!”
Nói là làm, Bắc Minh Thiên Quân lập tức hóa thành một luồng lôi quang khổng lồ xé rách vòm trời phương Bắc, mang theo khí thế hung hãn hừng hực, dắt theo hàng vạn tia chớp tím sậm lao thẳng về phía Tản Viên Thần Sơn. Đối với hắn, một thế giới hạ giới nhỏ bé như Âu Lạc chỉ là nơi của lũ sâu kiến trồng lúa nước, hắn chỉ cần vung tay một cái là có thể khiến cả ngọn núi thiêng kia sụp đổ.
Thế nhưng, khi luồng lôi quang của Bắc Minh Thiên Quân vừa mới chạm đến phạm vi ranh giới hàng rào tre ngoài nông trang của Diệp Phi, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra.
“Uỳnh!”
Không hề có một tiếng nổ lớn nào, cũng không có trận pháp phòng ngự nào bộc phát hào quang rực rỡ. Chỉ là, ngay khi Bắc Minh Thiên Quân vừa bước qua ranh giới của cọc rào tre đầu tiên, toàn bộ lôi đình vạn trượng quanh thân hắn, cùng với tiên lực Thiên Quân sơ kỳ cuồn cuộn trong đan điền, bỗng nhiên bị dập tắt một cách vô cùng đột ngột và triệt để, giống như một ngọn nến nhỏ bị dập tắt trước cơn gió bão.
“Cái… cái gì thế này?!”
Bắc Minh Thiên Quân kinh hoàng phát hiện ra bản thân hoàn toàn mất đi khả năng phi hành. Toàn bộ kinh mạch của hắn bị một áp lực vạn cổ vô hình từ trên trời giáng xuống đè chặt, khiến hắn không thể vận chuyển dù chỉ là một tia tiên lực. Cơ thể hắn nặng trĩu như bị treo mười vạn ngọn đại sơn, mất thăng bằng rơi bịch một cái xuống bãi bùn lầy lội sát hàng rào tre ngoài chuồng gà.
Hắn lóp ngóp bò dậy, mặt mũi dính đầy bùn đất đỏ, bộ chiến giáp bạc rực rỡ lúc này đã trở nên xám xịt, rách rưới. Hắn ngước mắt nhìn lên, bỗng thấy con bù nhìn rơm rách nát đang đứng dang tay giữa ruộng cải ngọt phía trước. Từ trên người con bù nhìn rơm ấy, một luồng ý chí Thái Sơ lạnh lẽo, tối cổ bộc phát ra ngoài, khóa chặt hoàn toàn thiên cơ của hắn, khiến hắn có cảm giác chỉ cần mình có một ý niệm tà ác nhỏ nhoi, bản thân sẽ lập tức bị xóa sổ khỏi dòng thời gian vĩnh viễn.
Chưa kịp hoàn hồn, từ góc hiên nhà tranh cách đó không xa, một con chó đen to lớn bỗng nhiên lười biếng hé mở đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng thái dương thu nhỏ. Nó khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ.
“Hừm…”
Tiếng khịt mũi nhỏ nhẹ ấy lọt vào tai Bắc Minh Thiên Quân lại hóa thành một luồng sóng âm vô hình mang theo Hỗn Độn uy áp tối cao. Đạo tâm của hắn — thứ đạo tâm kiên cố được rèn luyện qua hàng vạn năm của một vị Thiên Quân — bỗng nhiên xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt rùm beng. Máu tươi từ khóe miệng hắn trào ra, nguyên thần run rẩy kịch liệt như sắp sửa vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
“Hỗn… Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển?! Còn con bù nhìn kia… đó là Thái Sơ Trấn Thiên Trận?!”
Bắc Minh Thiên Quân bàng hoàng đến mức da đầu tê dại, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Hắn nhận ra mình không phải đang đứng trước một nông trang phàm trần, mà là đang đứng trước cấm địa tối cao của một tồn tại siêu việt, người đứng ngoài vòng sinh tử, kẻ mà ngay cả Vạn Cổ Tiên Đế cũng chỉ là hạt cát dưới chân!

Sự kiêu ngạo của một vị sứ giả Tiên Đình sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc. Bắc Minh Thiên Quân sợ hãi tột độ, không dám đứng dậy bằng hai chân, mà vội vàng quỳ sụp xuống bãi bùn lầy lội ngoài cổng rào tre, liên tục dập đầu sát đất, toàn thân run cầm cập như một kẻ tội đồ đang chờ đợi sự phán xét của Thiên đạo.
***
Trong khi đó, Diệp Phi vừa mới vác cuốc từ ruộng mướp đắng phía sau đi vòng ra sân trước. Hắn vươn vai một cái, khớp gối trái hoàn toàn khỏe mạnh, không hề có một chút đau nhức nào khiến tinh thần hắn vô cùng sảng khoái. Hắn định bụng vào hiên nhà ngồi nghỉ ngơi, pha một ấm nước chè xanh dại ướp hoa nhài để giải nhiệt cho buổi chiều oi bức.
Thế nhưng, khi vừa bước ra sân đất nện, Diệp Phi bỗng giật mình dừng bước khi nhìn thấy một bóng người rách rưới, mặc bộ đồ xám xịt dính đầy bùn đất đỏ đang quỳ run rẩy ngoài cổng rào tre, đầu dập sát đất không dám ngẩng lên.
Diệp Phi ngơ ngác chớp chớp mắt, thầm nghĩ trong lòng:
“Ơ kìa? Lại thêm một gã ngã núi bị chập mạch đầu óc nữa à? Thời buổi này thanh niên đi leo núi kiểu gì mà yếu ớt thế không biết, mặt mũi tái mét, người ngợm rách rưới thế kia, chắc lại bị cảm nắng giữa trưa rồi quỳ lạy lung tung đây mà. Đúng là cái lũ trẻ phố, sức đề kháng kém thật!”
Với lòng hiếu khách và sự từ bi vốn có của một lão nông Âu Lạc chân chất, Diệp Phi không nỡ để người ta quỳ nắng ngoài kia. Hắn vội vàng dựng chiếc cuốc rỉ sét vào góc tường, bước nhanh ra cổng rào, lớn tiếng gọi lớn:
“Này người anh em phương xa ơi! Nắng nôi thế này quỳ ở đấy làm gì cho mệt xác ra? Vào hiên nhà ngồi uống chén nước trà xanh dại cho mát, giải nhiệt đi đã rồi có việc gì thì nói sau!”
Bắc Minh Thiên Quân đang quỳ rạp dưới đất, nghe thấy giọng nói mộc mạc, bình thản của Diệp Phi vang lên bên tai, thì cảm thấy đầu óc lùng bùng. Đối với hắn, giọng nói ấy không hề tầm thường, mà giống như những tiếng chuông đại đạo vang vọng từ thời khai thiên lập địa, chứa đựng sức mạnh tịnh hóa vạn vật, khiến cho toàn bộ nỗi sợ hãi, oán hận và sát niệm trong lòng hắn lập tức tan biến sạch sẽ.
“Tiên… Tiên Tôn mời mình uống trà sao?!”
Bắc Minh Thiên Quân run rẩy, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào dung nhan phong sương của Diệp Phi. Hắn lết bằng hai đầu gối một cách vô cùng cung kính, chậm rãi tiến vào sân đất nện, đi đến bên hiên nhà tranh rồi quỳ sụp xuống cạnh chiếc chõng tre, đầu vẫn cúi gập xuống đất:
“Tội thần… kính bái Tiên Tôn vĩ đại! Được Tiên Tôn ban ơn, tiểu tiên vạn kiếp bất diệt cũng không dám quên…”
Diệp Phi nhìn gã thanh niên mặc đồ rách rưới quỳ lạy xưng “tiểu tiên”, “tội thần” thì da đầu khẽ giật giật, thở dài một tiếng đầy ngao ngán trong lòng:
“Trời ạ, lại thêm một đứa bị hoang tưởng nặng rồi. Cái ngọn núi Tản Viên này phong thủy kiểu gì mà toàn hút mấy gã thần kinh chập mạch thế này không biết? Hết Lão Càn, Lão Thẩm, giờ lại đến gã này. Chắc ngày mai ta phải bắt cả lũ uống canh ngải cứu thật đắng để trừ tà khí mới được.”
Hắn lắc lắc đầu, không thèm chấp nhặt với kẻ “bệnh tật”. Diệp Phi đi đến bên ấm đất nung đặt trên bếp lò đã tắt lửa, rót một bát sành nước chè xanh dại ướp hoa nhài nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút tỏa ra hương thơm thanh nhã, mộc mạc của hoa nhài dại núi rừng Tản Viên.
Hắn bưng bát trà nóng bằng hai tay, thân thiện đặt xuống chiếc bàn gỗ nghiến trước mặt Bắc Minh Thiên Quân, cười hiền hòa:
“Nào, uống đi! Trà xanh dại ta tự tay hái trên vách đá đấy, ướp thêm chút hoa nhài cho thơm. Uống vào giải nhiệt tốt lắm, tỉnh táo đầu óc ngay!”
Bắc Minh Thiên Quân nhìn bát trà sành mộc mạc trước mặt, nhưng dưới nhãn giới của một vị Thiên Quân, hắn nhìn thấy một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt.
Nước trà màu vàng xanh nhạt kia không phải là nước bình thường, mà là “Thái Sơ Bản Nguyên Thần Dịch” chứa đựng đạo vận tịnh hóa tối thượng của vũ trụ! Những sợi khói bốc lên nghi ngút từ bát trà đang uốn lượn tạo thành hình ảnh của loài chim Lạc viễn cổ đang sải cánh bay lượn quanh vòm trời, tỏa ra hào quang hoàng kim rực rỡ của huyết mạch Âu Lạc Thần Châu. Hương hoa nhài thanh nhã bay vào mũi hắn, lập tức khiến cho tiên cơ mục nát, những vết rạn nứt trên đạo tâm của hắn được chữa lành một cách thần kỳ với tốc độ kinh hoàng.
“Đây… đây là Thái Sơ Thần Dịch ban ơn sao?!”
Bắc Minh Thiên Quân run rẩy đưa hai tay ra đón lấy bát trà sành, nước mắt bỗng nhiên trào ra như mưa, lã chã rơi xuống đất nện. Hắn làm sao có thể ngờ được, bản thân là kẻ mang theo sát ý đến xâm phạm cấm địa, thế mà vị Tiên Tôn vĩ đại này không những không giết hắn, ngược lại còn từ bi ban tặng cho hắn một bát thần dịch chứa đựng cơ duyên nghịch thiên thế này!
Hắn bưng bát trà lên bằng hai tay run rẩy, cung kính hớp một ngụm nhỏ.
“Ầm!”
Ngay khi ngụm nước trà vừa trôi xuống cổ họng, Bắc Minh Thiên Quân cảm thấy toàn thân mình bộc phát ra một luồng sinh cơ khổng lồ chưa từng có. Toàn bộ tiên cơ mục nát, tạp chất tích tụ qua hàng vạn năm tu luyện của hắn bị tịnh hóa một cách triệt để. Kinh mạch của hắn mở rộng gấp trăm lần, dòng máu hoàng kim của huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên ẩn giấu sâu trong cơ thể bỗng nhiên sôi trào cuồn cuộn.
Tu vi của hắn từ cảnh giới Thiên Quân sơ kỳ, dưới sự tác động của ngụm trà dại, bỗng nhiên đột phá một cách điên cuồng, vượt qua mọi xiềng xích của thiên đạo phương Bắc, thẳng tiến lên cảnh giới Bá Vương Cảnh đỉnh phong hoàn mỹ! Toàn thân hắn tỏa ra hào quang hoàng kim rực rỡ, đôi cánh Lạc Vũ khổng lồ bằng linh khí hoàng kim ẩn hiện sau lưng, tỏa ra uy áp mênh mông chấn động cả sườn núi.
Bắc Minh Thiên Quân khóc nức nở, đặt bát trà xuống bàn rồi quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục xuống nền đất nện ẩm ướt đến mức trán đỏ ửng lên:
“Tiên Tôn đại lượng! Tội thần đắc tội chí cao, không ngờ lại được Tiên Tôn từ bi ban tặng thần dịch tẩy tủy phạt cốt, giúp tiểu tiên đột phá giới hạn vạn năm! Được uống chén trà này của Tiên Tôn, chính là vinh hạnh vạn kiếp của tội thần! Cho dù có phải tan xương nát thịt, tiểu tiên cũng không thể báo đáp nổi ơn tái sinh này của Tiên Tôn!”
***
Diệp Phi ngồi trên chõng tre, tay cầm chiếc quạt nan mới đan khẽ phẩy phẩy, mắt trợn tròn nhìn gã khách rách rưới vừa uống xong ngụm trà dại liền khóc lóc thảm thiết, dập đầu lia lịa xưng “tiểu tiên”, “tội thần”, lại còn lảm nhảm về “vinh hạnh vạn kiếp” gì đó.
Da đầu Diệp Phi bỗng nhiên tê dại hoàn toàn, trong lòng dâng lên một sự bất lực và ngao ngán thấu tận trời xanh:
“Trời đất ơi là trời! Đúng là cái lũ thần kinh chập mạch này không có thuốc chữa thật rồi! Nước trà xanh dại ta hái trên vách đá, pha bằng nước giếng khơi dính tí hoa nhài dại mà hắn làm như là nước thánh, thuốc tiên không bằng. Lại còn khóc lóc thảm thiết như nhà có tang thế kia nữa chứ. Đúng là điên nặng rồi!”
Hắn bực dọc phẩy mạnh chiếc quạt nan một phát, tạo ra một luồng gió mát rượi quét qua sân đất nện, mắng mỏ xối xả:
“Thôi đi! Có cái bát nước chè dại mà làm như uống sâm uống yến không bằng! Uống xong nước rồi thì tỉnh táo đầu óc lại, mau chóng xuống núi mà về nhà với vợ con đi! Đừng có ở đây lảm nhảm thần tiên ma quỷ làm phiền giấc ngủ trưa của ta nữa! Lão Càn! Lão Thẩm mập! Hai người đâu rồi? Mau ra tiễn khách đi cho ta nhờ!”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đứng đằng sau hàng rào tre, nghe thấy tiếng mắng của Diệp Phi liền vội vàng chạy ra sân. Họ nhìn nhau cười trừ đầy thấu hiểu, trong lòng thầm nghĩ: “Tiên Tôn đúng là đang đóng vai phàm nhân nóng tính để thử thách tâm tính của vị sứ giả này đây mà. Một chén trà thu phục một vị Thiên Quân, thủ đoạn này đúng là vĩ đại vô song!”
Bắc Minh Thiên Quân nghe thấy lời mắng của Diệp Phi, nhưng dưới sự “não bổ” đỉnh cao của mình, hắn lại hiểu lầm rằng Tiên Tôn đang dùng lời phàm trần để răn dạy hắn phải biết từ bỏ danh lợi, vinh hoa phú quý của Tiên Đình phương Bắc để quay về với sự mộc mạc, thuần khiết của đạo tâm. Đồng thời, việc Tiên Tôn đuổi hắn xuống núi chính là ban cho hắn cơ hội sống sót để chuộc tội, canh giữ bờ cõi phương Nam cho vương triều Âu Lạc.
Hắn lập tức dập đầu sát đất, lớn tiếng thề nguyện với vẻ mặt đầy thành kính và kiên định:
“Tội thần xin tuân mệnh Tiên Tôn vĩ đại! Từ nay về sau, tội thần nguyện từ bỏ chức vị Thiên Quân, nguyện từ bỏ vinh hoa phú quý của Vô Thượng Tiên Đình! Tội thần nguyện hóa thân làm một gã tiều phu nghèo khổ dưới chân núi Tản Viên này, đời đời kiếp kiếp gánh nước chặt củi, canh giữ cấm địa, bảo vệ sự yên bình cho nông trang của Tiên Tôn!”
Nói xong, Bắc Minh Thiên Quân cung kính lùi dần ra phía cổng rào tre bằng đầu gối. Hắn cúi đầu chào Đại Hắc đang nằm dưới gốc cọ, rồi hóa thành một đạo thanh quang hoàng kim nhạt, thong thả bay xuống chân núi Tản Viên Thần Sơn, bắt đầu hành trình làm một gã tiều phu thủ hộ cấm địa đúng như lời thề.
Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, chiếc quạt nan trên tay ngừng phẩy, gương mặt đờ đẫn nhìn theo đạo thanh quang vừa bay đi, lòng thầm gào thét đầy đau khổ:
“Trời ơi… lại thêm một đứa điên nữa tự nguyện xuống núi làm tiều phu rồi! Cái thế giới này rốt cuộc là bị làm sao thế này?! Ai nấy đầu óc cũng như bị chập mạch hết cả lũ vậy!”
Hắn bất lực lắc đầu, vác chiếc cuốc rỉ sét đi thẳng vào trong căn nhà tranh đơn sơ, đóng sầm cửa gỗ lại để đi ngủ trưa, lòng thầm quyết định ngày mai nhất định phải bắt cả lũ tạp dịch Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim uống sạch nồi canh ngải cứu thật đắng để giải trừ tà khí chập mạch này mới được.
Ngoài sân, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nhìn cánh cửa nhà tranh đóng kín, rồi nhìn nhau cười trừ đầy vẻ sùng bái vĩ đại dành cho Diệp Phi. Họ biết, từ ngày hôm nay, dưới chân núi Tản Viên lại có thêm một vị Bá Vương Cảnh đỉnh phong canh cổng cho nông trang rồi.