Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 155: Đại Hắc gặm xương mới

Cập nhật lúc: 2026-06-21 11:49:24 | Lượt xem: 10

Bước chân của Diệp Phi nện đều trên nền đất đỏ phù sa của ruộng cải ngọt phía Tây Nam núi Tản Viên.
Gió sớm thổi qua, mang theo hương vị mát mẻ của sông Hồng dội lên sườn núi. Khớp gối trái của gã hôm nay hoàn toàn dễ chịu, không còn một chút đau nhức nào nhờ nồi canh ngải cứu hoang dã đắng ngắt hôm trước. Gã nông phu trung niên vừa đi vừa ngân nga một khúc ca dao cổ, tâm trạng vô cùng thư thái.
*Phập! Phập!*
Chiếc cuốc rỉ sét trong tay gã bổ xuống đất đều đặn, xới tung những thớ đất ẩm ướt để chuẩn bị gieo thêm một đợt hạt giống cải ngọt mới.
*Keng!*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Mũi cuốc rỉ sét va phải một vật thể cực kỳ cứng rắn nằm sâu dưới thớ đất đỏ.
Diệp Phi khựng lại, nhíu mày. Gã dùng lực bổ mạnh thêm vài nhát xới đất xung quanh để lôi vật cản kia lên.
Xuất hiện trước mắt gã là một khúc xương dài khoảng hai gang tay, màu đen kịt như than củi. Trên bề mặt khúc xương bám đầy những đường vân màu tím sậm uốn lượn ngoằn ngoèo trông như lũ giun đất đang bò, tỏa ra một mùi hôi thối khó chịu cùng một làn khói xám nhạt mỏng manh.
Gã nông phu trung niên lẩm bẩm oán trách đầy bực bội: “Lũ lợn rừng hay dã thú phương nào lại tha cái thứ rác rưởi thối tha này vào ruộng rau của ta thế này?”
Gã cực kỳ ghét ruộng rau cải ngọt quý giá của mình bị vấy bẩn bởi những thứ xương xẩu không rõ nguồn gốc. Không thèm dùng tay chạm vào, Diệp Phi dùng mũi cuốc rỉ sét khéo léo móc chặt lấy khúc xương đen, lấy đà vung mạnh cánh tay dứt khoát.
*Vút!*
Khúc xương đen kịt bay vút qua ranh giới ruộng cải ngọt, vẽ nên một đường parabol hoàn hảo trên không trung hướng thẳng về phía sân đất nện trước nhà tranh.
Ngay khi vừa rời khỏi phạm vi thớ đất đỏ của ruộng cải ngọt, luồng tà khí ma đạo ẩn giấu sâu bên trong khúc xương bất ngờ thức tỉnh. Khúc xương này thực chất là Hủy Diệt Ma Thần Cực Cốt, tàn tích ý chí của một vị Hủy Diệt Ma Thần cực hạn từ Đa Nguyên Vũ Trụ, kẻ đã bị bức tường ánh sáng hoàng kim của Diệp Phi tịnh hóa gián tiếp ở biên cảnh phía Bắc từ mấy chương trước.
Ý chí tàn bạo của Ma Thần gào rú điên cuồng trong hư không: “Ta tự do rồi! Lũ kiến cỏ hạ giới, hãy run rẩy trước sự hủy diệt của ta!”
Khúc xương đen đột ngột bộc phát ra hàng vạn tia chớp màu tím sậm, ma năng hủy diệt cuồn cuộn muốn xé rách không gian xung quanh núi Tản Viên để trốn thoát về cõi hư vô.
Thế nhưng, ngay phía dưới ruộng cải ngọt, con bù nhìn rơm đứng dang tay dưới gió bấc khẽ lay động một nhịp nhẹ nhàng.
Một luồng sóng ánh sáng hoàng kim vô hình từ con bù nhìn quét qua không trung, lập tức khóa chặt toàn bộ thiên cơ trong phạm vi vạn dặm.
*Bùm!*
Một tiếng nổ cực nhỏ vang lên trong kẽ hở không gian. Toàn bộ ma tính, oán niệm hủy diệt vạn giới cùng ý chí gào thét của vị Ma Thần kia bị tịnh hóa triệt để trong tích tắc, biến thành những hạt bụi hoàng kim lấp lánh rơi rụng xuống làm phân bón cho thớ đất đỏ phía dưới.
Khúc xương đen kịt ban đầu bỗng chốc lột xác, biến thành một màu trắng ngà thanh khiết như ngọc thạch viễn cổ, giòn xốp và tỏa ra một mùi thơm ngọt ngào của sữa cùng Thái Sơ Bản Nguyên Lực đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mỏng bao quanh.
Khúc xương ngọc thạch rơi “bạch” một tiếng xuống ngay sát chân Đại Hắc đang nằm ngủ trưa dưới gốc cây cọ cổ thụ trước sân đất nện.
Đại Hắc lập tức mở bừng mắt, hai tai dựng đứng như hai lá cọ nhỏ. Ngửi thấy mùi thơm vô thượng chứa đựng bản nguyên tinh khiết nhất vũ trụ, đôi mắt đỏ ngầu của nó sáng rực lên như hai vầng thái dương nhỏ. Nước dãi của con chó đen to lớn chảy ra ròng ròng, ướt đẫm cả một khoảng đất nện dưới chân.
*Gầm!*
Nó phát ra một tiếng gầm gừ đầy hưng phấn, lao tới ngoạm chặt lấy khúc xương ngọc thạch rồi nhai ngấu nghiến.
*Rắc! Rắc! Ràu ràu!*
Tiếng nhai xương giòn giã vang lên đều đặn. Mỗi một nhát cắn của Đại Hắc đều nghiền nát những mảnh quy luật hủy diệt đã được tịnh hóa bên trong khúc xương, nuốt chửng nguồn năng lượng khổng lồ vào sâu trong đan điền thần thú.
Tiểu Hắc từ trong xó bếp đất nện cũng ngửi thấy mùi hương thần thánh, liền vắt chân lên cổ chạy thục mạng ra sân. Hai tai nó rủ xuống, cái đuôi ngắn ngủn ngoáy tít mù như một chiếc cánh quạt trực thăng, vây quanh chân Đại Hắc nịnh bợ hết mức.
Tiểu Hắc dùng thần niệm truyền âm, giọng điệu vô cùng thèm thuồng và khúm núm: “Đại ca, đàn anh vĩ đại vô song của đệ! Cho đệ xin một mẩu vụn dính nước bọt thôi cũng được, làm ơn đi mà!”
Đại Hắc khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ, khẽ quay cái mông to lớn của mình về phía Tiểu Hắc, tiếp tục cặm cụi gặm khúc xương ngọc thạch một cách ích kỷ, tuyệt đối không để rơi rớt một mảnh nhỏ nào cho đàn em.
Ở góc sân đất nện, Thẩm Vạn Kim đang dùng xẻng sắt rỉ sét dọn dẹp chuồng gà cho Tiểu Hồng bỗng nhiên đứng chết trân tại chỗ. Đôi mắt híp khôn ngoan của gã mập mạp trợn tròn lên như hai quả bóng nhãn, chiếc xẻng sắt trong tay suýt chút nữa rơi thẳng xuống chân.
Gã vừa mới đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, xương cốt cứng như thanh đồng, dòng máu hoàng kim chảy cuồn cuộn giúp nhãn giới của gã thăng tiến vượt bậc. Gã lập tức nhận ra lai lịch kinh thiên động địa của khúc xương trắng ngần kia.
Thẩm Vạn Kim run rẩy lẩm bẩm trong lòng, da đầu tê dại hoàn toàn: “Mẹ ơi… đó là Hủy Diệt Ma Thần Cực Cốt! Khúc xương cứng nhất chứa đựng bản nguyên hủy diệt của một thực thể tối cao ngoài tinh không!”

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Đại Hắc gặm xương mới - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Càn Khôn Tử đang khom lưng quét sân bằng chổi tre rách ở phía đối diện cũng không khá hơn là bao. Gã dùng truyền âm phù lén lút gửi tin nhắn sang cho Thẩm Vạn Kim, giọng điệu run rẩy cực độ: “Thẩm huynh! Ngươi có thấy không? Khúc xương đó… uy áp của nó vừa rồi suýt nữa đã đè sụp tu vi Bá Vương Cảnh sơ kỳ của ta! Vậy mà… vậy mà Tiên Tôn chỉ dùng một nhát cuốc khều lên, tùy tay ném đi như ném một cục đất thối!”
Thẩm Vạn Kim hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, đôi bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật khẽ run lên vì phấn khích tột độ. Bản năng thương nhân nhạy bén và cơ hội nhất Tu Chân Giới của gã lập tức trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Gã lén lút truyền âm lại cho Càn Khôn Tử: “Lão Càn! Đây không phải là đáng sợ, đây là cơ duyên nghịch thiên cải mệnh vạn năm có một của chúng ta! Ngươi nhìn kỹ đi, khúc xương đó đã được Tiên Tôn tịnh hóa hoàn toàn bằng Thái Sơ Bản Nguyên Lực, lại còn được tẩm bổ thêm nước bọt chứa Hỗn Độn khí của Đại Hắc tiền bối nữa!”
Càn Khôn Tử ngơ ngác truyền âm hỏi lại: “Ý ngươi là sao? Ngươi định cướp đồ ăn của Đại Hắc tiền bối? Ngươi muốn bị ngài ấy sủa một tiếng bay màu nguyên thần à?”
Thẩm Vạn Kim khịt mũi khinh bỉ sự nhút nhát của lão già râu bạc: “Ngươi thật là thiếu đầu óc kinh doanh! Ai bảo ngươi đi cướp của Đại Hắc tiền bối? Ngươi nhìn dưới đất nện kìa! Khi Đại Hắc tiền bối nhai xương, có rất nhiều mảnh vụn nhỏ như hạt cát lấp lánh ánh ngọc dính nước dãi rơi vãi ra ngoài. Đối với thần thú thì đó là rác thải, nhưng đối với đám lão tổ Độ Kiếp Kỳ hay Tiên Đế ngoài kia, một hạt cát dính nước dãi chó này cũng đủ để họ đột phá cảnh giới, chữa lành đạo cơ rạn nứt!”
Càn Khôn Tử nghe xong, hai mắt cũng sáng rực lên như đèn pha: “Ý kiến hay! Thẩm huynh, ngươi quả là thiên tài con buôn! Tuy nhiên, chúng ta phải làm sao để nhặt chúng mà không bị Đại Hắc tiền bối phát hiện?”
Thẩm Vạn Kim khẽ nhếch mép cười đầy khôn ngoan, siết chặt chiếc xẻng sắt trong tay: “Cứ để đó cho ta. Ta có Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong bảo hộ thân thể, tốc độ nhanh như chớp. Ngươi lo quét sân tạo tàn ảnh để che mắt thiên hạ, ta sẽ lén nhặt sạch lũ mảnh vụn này!”
Nói là làm, Thẩm Vạn Kim vận chuyển dòng máu hoàng kim cuồn cuộn trong người, thân hình mập mạp bỗng chốc trở nên linh hoạt lạ thường. Gã vác chiếc xẻng sắt chạy tới chạy lui quanh chuồng gà, giả vờ như đang chăm chỉ xúc phân gà dọn vệ sinh, nhưng thực chất mỗi lần cúi người xuống, đôi bàn tay múp míp của gã lại lướt nhanh như gió trên mặt đất nện, thu gom từng mảnh vụn xương ngọc thạch dính nước bọt chó vào trong nhẫn trữ vật.
Càn Khôn Tử cũng phối hợp nhịp nhàng, vung cây chổi tre rách nát quét liên tục, tạo ra hàng vạn tàn ảnh không gian mờ ảo bao phủ xung quanh để che giấu hành động của Thẩm Vạn Kim. Cả hai gã tạp dịch phối hợp ăn ý đến mức hoàn mỹ, giống như hai tên trộm chuyên nghiệp đang thu hoạch bảo vật tối cao ngay dưới mũi của thần thú gác cổng.
*Rắc!*
Nhát cắn cuối cùng của Đại Hắc nghiền nát mẩu xương ngọc thạch cuối cùng.
Ngay lập tức, một luồng hắc ám hỗn độn khí khổng lồ từ trong cơ thể nó bùng phát dữ dội. Thần mạch của Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển chính thức tiến hóa lên một tầng cao mới.
*Uỳnh uỳnh uỳnh!*
Mặt đất Tản Viên Thần Sơn rung chuyển kịch liệt. Luồng hắc ám khí hóa thành một cột sáng đen kịt khổng lồ đâm xuyên qua tầng mây hoàng kim, bắn thẳng lên tinh không ngoài rìa Âu Lạc Thần Châu. Một vòng xoáy đen kịt khổng lồ như một hố đen vũ trụ xuất hiện trên bầu trời, tỏa ra uy áp thần bí nghiền nát hàng vạn quy luật tự nhiên, khiến các tinh vực lân cận rung chuyển dữ dội, vô số thực thể mạnh mẽ ngoài đa nguyên vũ trụ phải run rẩy kinh hoàng.
Càn Khôn Tử hoảng sợ hét lên bằng thần niệm, cố gắng cắm chặt cây chổi tre xuống đất để không bị luồng bão tố hỗn độn thổi bay mất nguyên thần: “Trời đất sắp sụp đổ rồi sao?”
Thẩm Vạn Kim cũng phải vận khởi toàn bộ sức mạnh Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, dùng hai tay bám chặt vào cọc rào chuồng gà, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng đến mức cực điểm, từ con đường mòn phía Tây Nam ruộng cải ngọt, một bóng người trung niên vác chiếc cuốc rỉ sét thong thả bước vào sân.
Diệp Phi vừa đi vừa lấy tay lau mồ hôi trên trán, gương mặt tràn đầy vẻ mệt mỏi sau một buổi sáng làm lụng vất vả. Thế nhưng, ngay khi bước chân gã vừa chạm vào nền đất nện của sân nhà, gã lập tức khựng lại.
Trước mắt gã là một bãi chiến trường nhếch nhác kinh hoàng. Nước dãi chó dính đầy trên mặt đất nện phẳng phiu mà gã cực kỳ yêu thích, những mảnh xương vụn vương vãi khắp nơi. Chưa dừng lại ở đó, bầu trời phía trên bỗng dưng tối sầm lại, một vòng xoáy đen kịt đầy mây đen dông bão đang gào rú điên cuồng như muốn cuốn trôi cả ngôi nhà tranh của gã.
Diệp Phi lẩm bẩm oán trách, gân xanh trên trán giật liên hồi vì tức giận: “Lại dông bão! Cái thời tiết quái quỷ này suốt ngày muốn phá hỏng ruộng vườn của ta hay sao?”
Gã nhìn xuống đất, thấy Đại Hắc đang đứng đó, quanh thân tỏa ra làn khói đen kịt. Cơn giận tích tụ cả buổi sáng bùng phát, Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét chỉ thẳng mặt con chó đen to lớn, lớn tiếng mắng xối xả vang dội cả ngọn núi: “Đồ chó lười Đại Hắc! Ăn cái thứ gì mà nhếch nhác thế hả? Đã không biết giúp việc dọn dẹp lại còn bôi bẩn cả cái sân ta vừa bảo quét sạch! Lại còn sủa bậy làm ồn ào cái gì không biết! Có tin ta xích cổ ngươi ngoài cổng rào, bắt nhịn cơm ba ngày không hả!”
Lời mắng mỏ đầy giận dữ của Diệp Phi vừa dứt, một thần tích vĩ đại một lần nữa hiển lộ.
*Xoạt!*
Vòng xoáy đen kịt khổng lồ gào rú trên tinh không lập tức bị dập tắt hoàn toàn như một đốm lửa nhỏ gặp nước lạnh. Luồng hắc ám hỗn độn khí đang cuồn cuộn bỗng chốc bị tịnh hóa sạch sẽ không còn một dấu vết. Mây đen tan biến, bầu trời Tản Viên Thần Sơn bỗng chốc quang đãng, trong xanh trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đại Hắc hoảng sợ tột độ, đôi mắt đỏ ngầu lập tức thu liễm toàn bộ uy áp thần thú. Nó co rúm người lại, cụp đuôi sát vào háng, liên tục vẫy đuôi nịnh bợ và lết cái thân hình to lớn đến liếm liếm vào chiếc ủng vải thô bám đầy bùn đất của Diệp Phi như một con chó mực phàm trần ngoan ngoãn biết lỗi.
Tiểu Hắc bên cạnh cũng nhanh nhẹn không kém, lập tức ngã lăn ra đất nện, bốn chân chổng lên trời giả vờ làm trò nịnh nọt để tránh bị vạ lây.
Chứng kiến cảnh tượng này, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim sợ hãi đến mức suýt chút nữa thì nhũn cả chân ra.
Càn Khôn Tử run rẩy truyền âm, lòng sùng bái dành cho Tiên Tôn đã đạt đến một cảnh giới không thể đo lường được nữa: “Ngôn xuất pháp tùy… Một câu mắng mỏ bình thường lại có thể dập tắt hoàn toàn quy luật hỗn độn của Đa Nguyên Vũ Trụ trong nháy mắt!”
Thẩm Vạn Kim cũng nuốt nước bọt cái ực, thầm nghĩ trong lòng: “Tiên Tôn quả thực là nguồn gốc của mọi trật tự sơ khai! Ngài chỉ cần khẽ quát một tiếng, cả vũ trụ cũng phải im lặng cúi đầu!”
Diệp Phi bực dọc thu cuốc lại, lườm hai con chó một cái sắc lẹm rồi quay sang ra lệnh cho hai gã tạp dịch đang đứng đờ người ra ở góc sân: “Lão Càn, Lão Thẩm mập! Hai người các ngươi mau dọn sạch cái bãi chiến trường dơ bẩn này đi. Đúng là nuôi hai con chó báo hại, suốt ngày chỉ biết ăn tàn phá hại thôi!”
Nói xong, gã nông phu vác cuốc đi thẳng vào trong căn nhà tranh đóng sầm cửa gỗ lại để chuẩn bị nấu bữa trưa, hoàn toàn không thèm quan tâm đến những biến động kinh thiên động địa mà gã vừa dập tắt.
Thẩm Vạn Kim lớn tiếng vâng lời đầy cung kính: “Vâng! Ông chủ cứ yên tâm, vãn bối sẽ dọn sạch ngay lập tức ạ!”
Ngay khi cánh cửa nhà tranh vừa đóng sầm lại, Thẩm Vạn Kim lập tức vứt chiếc xẻng sắt sang một bên, lao vút ra sân đất nện như một cơn gió lốc. Đôi bàn tay múp míp của gã hoạt động hết công suất, nhanh như chớp nhặt sạch sành sanh từng mảnh vụn xương ngọc thạch dính nước bọt chó còn sót lại trên nền đất bỏ vào nhẫn trữ vật, gương mặt mập mạp nở một nụ cười vô cùng đắc ý và tham lam của một thương nhân đại tài.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8