Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 154: Diệp Phi hài lòng
Bóng tối của màn đêm từ từ rút lui về phía sau những rặng núi mờ sương, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của rạng đông lười biếng le lói nơi chân trời phía Đông Âu Lạc Thần Châu. Trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, sương sớm lạnh buốt vẫn còn đọng thành những giọt nước long lanh trên cọc rào tre già của nông trang, khẽ rùng mình trước làn gió sớm trong lành. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở đều đặn của con chó đen Đại Hắc đang cuộn tròn dưới gầm chõng tre trước hiên nhà tranh.
Thế nhưng, ngay tại góc bếp đất nện mộc mạc, một bóng người thanh tao đã lặng lẽ xuất hiện từ lúc nào.
Tô Thanh Dao khẽ đáp chân xuống nền đất ẩm, tà áo xám tro giản dị của nàng không hề dính một hạt bụi, nhưng đôi mắt khuynh quốc khuynh thành lúc này lại đượm một nỗi buồn man mác. Nàng nhìn quanh gian bếp nhỏ quen thuộc, nơi có chiếc niêu đất dính muội than đen kịt, chiếc chày gỗ mòn vẹt đầu, và chiếc thớt gỗ nghiến hằn sâu những vết dao của năm tháng.
Hôm qua, sư phụ Diệp Phi đã nổi trận lôi đình, mắng mỏ bọn họ là lũ “báo thủ” ăn tàn phá hại, rồi thẳng tay đuổi ba vị đại đồ đệ xuống núi tự bôn ba kiếm sống. Nàng biết, sư phụ làm vậy là vì chi phí sinh hoạt của nông trang đang ngày càng cạn kiệt dưới sức ăn như bão cuốn của cả đám. Nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng đau lắm. Nàng hoài nghi bản thân, hoài nghi liệu mình có phải là một kẻ vô dụng chỉ biết làm vướng chân sư phụ hay không.
“Sư phụ đuổi chúng ta đi, chắc chắn là vì đạo tâm của chúng ta vẫn chưa đủ mộc mạc…” Tô Thanh Dao khẽ thở dài, đôi bàn tay ngọc ngà siết chặt chiếc giỏ tre nhỏ giắt bên hông. “Nhưng trước khi thực sự đi xa bôn ba vạn giới, đồ nhi muốn nấu cho người một bữa sáng cuối cùng. Dù người có chê dở, dù người có mắng đồ nhi hậu đậu…”
Nỗi sợ hãi lớn nhất của một vị Yêu Đế đứng đầu Thái Cổ Yêu tộc lúc này không phải là thiên kiếp diệt thế, cũng không phải là các Chí Tôn ngoại bang ngoài tinh không, mà chính là ánh mắt thất vọng của người nông phu trung niên đang ngủ say trong nhà tranh kia. Nàng sợ món ăn của mình lại làm sư phụ đau bụng. Nàng sợ mình không thể chạm tới cái gọi là “Thực Đạo phàm trần” mà sư phụ hằng mong mỏi.
“Thanh Dao sư tỷ…”
Một tiếng gọi khàn khàn, cực kỳ nhỏ nhẹ đột ngột vang lên từ phía cửa bếp, cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.
Tô Thanh Dao giật mình quay lại, chỉ thấy Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đang lén lút thò đầu qua khe cửa gỗ. Gương mặt của lão chưởng môn Huyền Thiên Thánh Địa lúc này lấm lem chút nhọ nồi, còn gã lâu chủ mập mạp của Vạn Bảo Lâu thì đang ôm một ôm lá cọ khô lớn, thở không ra hơi nhưng vẫn cố gắng không phát ra một tiếng động nhỏ nào.
“Lão Càn? Lão Thẩm?” Tô Thanh Dao khẽ nhíu mày, truyền âm hỏi: “Hai người không lo quét sân, dọn chuồng gà, mò vào đây làm gì?”
Càn Khôn Tử vội vàng ra hiệu suỵt suỵt, khom cái lưng già xuống, bộ dạng khúm núm như một tên trộm chuyên nghiệp. Lão truyền âm đáp lại đầy vẻ nghiêm túc: “Thanh Dao sư tỷ, vãn bối biết tỷ muốn nấu cơm sáng cho Tiên Tôn trước khi hạ sơn. Nhưng tỷ phải cẩn thận, thần thức của Tiên Tôn bao trùm vạn giới, chỉ cần một gợn sóng linh lực nhỏ nhất cũng sẽ làm ngài thức giấc. Để vãn bối giúp tỷ!”
Nói rồi, Càn Khôn Tử khẽ vung cây chổi tre rách trên tay. Lão không hề vận dụng một tia chân nguyên Bá Vương Cảnh nào, nhưng “Vô Trần Chi Đạo” đã được vận hành đến cực hạn. Nhịp chổi lướt qua hư không mượt mà như nước chảy, tịnh hóa hoàn toàn mọi tàn tro bụi bặm trong bếp lò, gom sạch những mảnh củi cọ khô vào góc bếp mà không hề tạo ra một tiếng xào xạc nhỏ nhất. Không gian xung quanh bếp lò bỗng chốc trở nên thanh tịnh, sạch sẽ đến mức ngay cả quy luật nhân quả cũng bị quét sạch.
Thẩm Vạn Kim cũng không chịu thua kém. Gã mập mạp nhón chân đi tới, đặt một chiếc niêu đất cổ xưa lên bệ bếp, cười híp mắt truyền âm: “Thanh Dao sư tỷ, đây là niêu đất phàm trần mộc mạc nhất mà vãn bối lén chuẩn bị, hoàn toàn không dính một chút linh thạch hay tiên khí nào. Còn đây là tương bần nguyên chất được ủ thủ công bởi những lão nông dưới chân núi, cực kỳ thanh đạm! Sư phụ thích vị mộc mạc, tỷ tuyệt đối đừng bỏ mấy thứ yêu đan vạn năm hay nhân sâm cổ đại vào nữa, nếu không ngài lại nổi giận lôi đình đấy!”
Nhìn sự phối hợp lén lút nhưng đầy tận tụy của hai gã tạp dịch, Tô Thanh Dao bỗng cảm thấy sống mũi cay cay. Nàng nhận ra, không chỉ có nàng, mà ngay cả những kẻ được coi là đại năng đứng đầu thế gian này cũng đang run rẩy, hoài nghi và khát khao được thể hiện giá trị của mình dưới chân sư phụ. Họ sợ bị bỏ lại phía sau, sợ bị coi là những “báo thủ” vô dụng trong trò chơi hồng trần của vị Hỗn Độn Tiên Tôn vĩ đại.
Bên ngoài hiên nhà, con chó đen Đại Hắc khẽ hé mở một con mắt đỏ ngầu, nhìn vào gian bếp bếp lò đang đỏ lửa rồi khẽ khịt mũi một tiếng đầy lười biếng. Nó nhẹ nhàng vẫy đuôi hai cái, như một lời cho phép ngầm, rồi lại tiếp tục gục đầu ngủ thiếp đi.
Tô Thanh Dao hít một hơi thật sâu để bình tâm lại. Đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào rổ cua đồng bò lổm ngổm trên sàn đất bếp – những con cua đồng phàm trần dính đầy bùn đất sông Hồng mà Thẩm Vạn Kim vừa mang lên từ hôm trước.
Lần này, nàng quyết định thực hiện một bước đi táo bạo mà trước đây nàng chưa từng dám nghĩ tới: Rũ bỏ hoàn toàn yêu lực Yêu Đế hoàn mỹ của mình.
Nàng nhắm mắt lại, phong tỏa toàn bộ thần mạch, cô lập chín cái đuôi hư ảnh vào sâu trong nguyên thần. Đôi bàn tay ngọc ngà, vốn chỉ cần khẽ phẩy một cái là có thể dời non lấp bể, lúc này bắt đầu run rẩy chạm vào những con cua đồng thô ráp. Một con cua đồng phàm trần kẹp mạnh vào ngón tay trỏ của nàng, đau nhói. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, nhưng nàng không hề dùng yêu lực để chữa lành. Nàng khẽ cắn môi, mỉm cười tự giễu: “Hóa ra, cảm giác đau đớn của một phàm nhân lại chân thật đến thế này sao?”
Nàng cầm chiếc chày gỗ mục, dùng sức lực phàm nhân thuần túy để giã cua trong chiếc cối đá. Mỗi một nhát chày nện xuống, tiếng “bộp, bộp” vang lên đều đặn, nhịp nhàng. Trong tâm trí của Tô Thanh Dao, một bức tranh hoàn toàn mới bỗng chốc mở ra.
Nàng không còn nhìn thấy những quy luật thiên địa phức tạp, không còn thấy những sợi tơ nhân quả chằng chịt của vạn giới. Nàng chỉ thấy dòng nước giếng trong vắt đang hòa quyện với phần thịt cua giã nhuyễn, thấy ngọn lửa củi cọ đang liếm láp đáy niêu đất cổ xưa.
“Pháp vô định pháp… Đạo tại phàm trần…” Tô Thanh Dao lẩm bẩm, nước mắt rốt cuộc cũng lăn dài trên má, rơi vào trong niêu đất. “Sư phụ, con hiểu rồi. Đạo không nằm ở những thần thông nghịch thiên có thể chém đứt thời không, cũng không nằm ở những viên đan dược hoàn mỹ tỏa hào quang vạn trượng. Đạo chính là sự sống, là hơi ấm của khói bếp lò, là vị mặn mòi của muối hạt phàm trần, là sự chân thành mộc mạc nhất của một người nấu ăn dành cho người mình kính yêu.”
Trong tích tắc đó, một plot twist nhỏ mà ngay cả bản thân Tô Thanh Dao cũng không ngờ tới đã âm thầm diễn ra.
Nàng tưởng rằng mình đã rũ bỏ hoàn toàn yêu lực để nấu một bữa ăn phàm nhân tầm thường. Thế nhưng, chính sự “vô vị” và “mộc mạc” cực hạn đó lại vô tình cộng hưởng với “Thực Đạo Bản Nguyên” – một loại quy luật tối cao của vũ trụ vốn đã thất truyền từ thời khai thiên lập địa. Bát canh cua đồng của nàng lúc này không hề có một chút linh khí nào, nhưng lại sở hữu một thứ sức mạnh tịnh hóa nội tâm sâu sắc đến mức có thể tẩy sạch mọi tạp chất, oán niệm trong thần hồn của bất kỳ sinh linh nào nếm thử.
Đúng lúc này, con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng từ ngoài chuồng gà lén lút thò cái đầu hạt đậu vào cửa bếp. Nó nhìn thấy Tô Thanh Dao đang chuẩn bị đập một quả trứng phàm vào niêu canh cua để tạo độ kết dính cho gạch cua, liền vội vàng ngậm một quả trứng đỏ rực như hồng ngọc dưới bụng mình chạy tới, khẽ “cục tác” một tiếng đầy nịnh bợ rồi thả quả trứng vào tay Tô Thanh Dao.
Đó là quả trứng vô thượng chứa đựng chí cao hỏa đạo mà Tiểu Hồng vừa mới đẻ ra sau khi nuốt chửng sứ giả Thượng Giới Thiên Mục Chân Nhân vào hôm trước.
Tô Thanh Dao hơi ngẩn ra, nhìn quả trứng phượng hoàng tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, rồi nhìn Tiểu Hồng đang gật đầu liên tục như muốn nói: “Tỷ tỷ mau dùng thứ này đi, ông chủ mà ăn ngon thì bổn cung mới không bị cho vào nồi nấu canh gừng!”.
Tô Thanh Dao mỉm cười, không ngần ngại đập vỡ quả trứng phượng hoàng vô thượng vào bát nước lọc cua đồng. Lòng đỏ trứng vàng óng ánh hòa quyện với thịt cua giã nhuyễn, không hề bộc phát ra một tia hỏa diễm nào, mà hoàn toàn bị tịnh hóa bởi “Thực Đạo Bản Nguyên”, biến thành một lớp gạch cua đồng béo ngậy, vàng ruộm nổi bồng bềnh trên mặt nước canh đang sôi sùng sục.
Mùi thơm mộc mạc, ấm áp của canh cua đồng nấu rau đay mồng tơi, quyện với mùi tương bần nồng nàn từ niêu cá bống sông Hồng kho tương cháy cạnh bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, rồi nhẹ nhàng bay ra ngoài sân đất nện.
Tô Thanh Dao cẩn thận múc canh ra một chiếc bát sành sứt mẻ, xếp đĩa cà pháo muối chua giòn tan bên cạnh niêu cá bống kho tương dính chút cháy sém dưới đáy niêu đất. Nàng lặng lẽ đặt mâm cơm lên chiếc bàn gỗ nghiến dưới gốc cây cọ cổ thụ, rồi quỳ sụp xuống đất nện, dập đầu ba cái thật mạnh về phía phòng ngủ của Diệp Phi.
“Sư phụ… đồ nhi hạ sơn đây. Người nhớ ăn cơm nóng, đừng để bị đau bụng nữa…”
Nàng khẽ lau nước mắt, đứng dậy xách chiếc giỏ tre rách lên vai. Con gà con mới nở – Thủy Tổ Phượng Hoàng con – lúc này đã thu nhỏ thân thể bằng hạt đậu, ngoan ngoãn chui vào dưới đáy giỏ tre, khẽ kêu “chíp chíp” như một lời chào tạm biệt nông trang. Tô Thanh Dao khẽ lướt đi, thân hình thanh tao hòa vào làn sương sớm rạng đông, chính thức rời khỏi Tản Viên Thần Sơn để bước vào hành trình bôn ba vạn giới.
Cùng lúc đó, trong căn nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi khẽ trở mình trên chiếc chõng tre cũ kỹ.

Thực ra, gã đã thức dậy từ lúc rạng đông. Gã ngửi thấy mùi khói bếp củi cọ cay xè mắt, nghe thấy tiếng giã cua “bộp, bộp” đều đặn và cả tiếng dập đầu khóc lóc của Tô Thanh Dao ngoài sân. Nhưng gã đã chọn cách nằm im, giả vờ ngủ say để đồ đệ không phải khó xử.
“Cái con bé ngốc này…” Diệp Phi lẩm bẩm trong lòng, khóe mắt khẽ ươn ướt. “Đã bảo là đuổi đi để tiết kiệm tiền gạo, thế mà vẫn cố lén quay lại nấu bữa sáng cho ta. Đúng là… báo thủ thì vẫn là báo thủ, nhưng lại là đứa báo thủ hiếu thảo nhất.”
Diệp Phi vươn vai đứng dậy, bước ra khỏi phòng ngủ. Gió sớm thổi qua mái tóc phong sương của gã, mang theo mùi thơm nồng nàn của tương bần và canh cua đồng làm cái bụng đói cồn cào của gã réo lên liên tục. Gã bước nhanh ra sân, nhìn thấy mâm cơm ấm áp vẫn còn bốc khói nghi ngút trên bàn gỗ nghiến, lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim lúc này đang đứng khép nép ở góc sân, hai tay đan vào nhau, nín thở quan sát từng biểu cảm trên gương mặt của Diệp Phi. Họ lo sợ, hoài nghi không biết mâm cơm hoàn toàn không có linh khí này có làm vị Tiên Tôn tối cao nổi giận hay không.
Diệp Phi ngồi xuống chõng tre, cầm chiếc thìa tre lên, múc một thìa canh cua đồng đưa vào miệng.
Trong tích tắc, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ của gã bỗng trợn tròn kinh ngạc.
“Trời đất ơi…” Diệp Phi thốt lên trong lòng, suýt nữa thì cắn vào lưỡi.
Hương vị này… hoàn toàn khác biệt với những món ăn kinh dị trước đây! Không có vị đắng ngắt của nhân sâm vạn năm làm gã suýt nổ đom đóm mắt, không có mùi tanh tưởi của yêu đan làm gã đau bụng suốt ba ngày đêm. Chỉ có vị ngọt thanh, đậm đà của cua đồng phàm trần, vị béo ngậy của gạch cua (mà gã tưởng là gạch cua đồng xịn, thực chất là lòng đỏ trứng phượng hoàng đã bị tịnh hóa), vị thanh mát của rau đay mồng tơi, và đặc biệt là đĩa cà pháo muối chua giòn tan rôm rốp trong miệng.
Gã gắp tiếp một miếng cá bống kho tương bần dính chút cháy cạnh. Vị mặn mòi, ngọt đậm của tương bần quyện với thịt cá săn chắc tan chảy trên đầu lưỡi, kích thích mọi giác quan phàm nhân của gã.
Cơ thể phàm nhân của Diệp Phi lúc này bỗng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Chứng nóng trong người, đau bụng dữ dội do lượng nhiệt tích tụ từ những bữa cơm nếp kho quẹt trước đây bỗng chốc tan biến hoàn toàn. Kinh mạch của gã thoải mái, dễ chịu như vừa được gột rửa bởi một dòng suối mát lành giữa đêm hè.
“Ngon! Ngon quá!” Diệp Phi không kìm được lòng, vừa ăn ngấu nghiến vừa cười lớn sảng khoái, tiếng cười vang dội khắp đỉnh núi Tản Viên: “Ha ha ha! Đàn báo thủ này cuối cùng cũng có đứa biết nấu ăn rồi! Đúng là vị phàm nhân tuyệt vời nhất! Thanh Dao quả nhiên không làm ta thất vọng!”
Gã vét sạch sành sanh niêu cá kho, húp cạn bát canh cua đồng đến giọt cuối cùng, mặt đỏ hồng vì sung sướng và hài lòng tột độ.
Thế nhưng, Diệp Phi hoàn toàn không biết rằng, tiếng cười sảng khoái và sự hài lòng cực hạn của gã lúc này đã vô tình kích hoạt một thần tích kinh thiên động địa chấn động toàn bộ Âu Lạc Thần Châu và Đa Nguyên Vũ Trụ.
“Ầm… ầm… ầm…”
Bầu trời trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn vốn đang âm u sương sớm bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Luồng “Thái Sơ Bản Nguyên Lực” tích tụ trong tiếng cười của Diệp Phi hóa thành một luồng ánh sáng hoàng kim ấm áp khổng lồ, quét sạch hoàn toàn màn sương mù và chướng khí độc hại của mùa hè trong bán kính vạn dặm.
Trên bầu trời xanh ngắt, hàng vạn đóa hoa sen hoàng kim khổng lồ đột ngột nở rộ, tỏa ra những luồng đạo vận thanh khiết, mộc mạc nhất dội xuống mặt đất.
Cách nông trang vạn dặm, trên một đám mây trắng lững lờ trôi, Tô Thanh Dao đang lầm lũi bước đi bỗng chốc khựng lại.
Nàng cảm nhận được một luồng đạo vận ấm áp, quen thuộc vô ngần đột ngột dội thẳng vào thần thức của mình. Chín cái đuôi hư ảnh của nàng tự động bung tỏa, bộc phát ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ chưa từng có. Yêu lực Yêu Đế hoàn mỹ trong đan điền của nàng bỗng chốc sôi trào, gột rửa sạch sẽ mọi nghi ngờ, sợ hãi và tạp niệm trong đạo tâm của nàng suốt ba năm qua.
“Rắc…”
Một tiếng động giòn giã vang lên trong nguyên thần của nàng. Bức tường ngăn cách kiên cố bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn. Tô Thanh Dao triệt để đột phá, bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới vượt xa Yêu Đế thông thường, chạm đến ngưỡng cửa của vạn cổ tiên tổ.
“Sư phụ… người… người đã ăn món canh của đồ nhi rồi sao?” Tô Thanh Dao quỳ sụp trên mây, nước mắt tuôn rơi lã chã vì cảm động tột cùng. “Người không chê đồ nhi hậu đậu… Người đã chấp nhận đạo tâm mộc mạc của đồ nhi rồi! Sư phụ vĩ đại… đồ nhi vạn kiếp tạ ơn người!”
Con gà con mới nở trong giỏ tre cũng hưng phấn bay vút lên không trung, bộ lông tơ của nó hóa thành những sợi lông phượng hoàng lửa rực rỡ, khẽ kêu vang dội tinh không như một lời cung chúc dành cho sự đột phá của Tô Thanh Dao.
Tại sân đất nện của nông trang, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng đang đứng chết trân tại chỗ.
Luồng ánh sáng hoàng kim từ tiếng cười của Diệp Phi quét qua cơ thể họ, khiến kinh mạch vốn đang bế tắc bỗng chốc ấm áp lạ thường. Càn Khôn Tử cảm thấy tu vi Bá Vương Cảnh sơ kỳ của mình bỗng chốc tăng tiến vùn vụt, vững chắc như bàn thạch vạn cổ. Còn Thẩm Vạn Kim thì đan điền sôi trào, dòng máu hoàng kim của huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên cuồn cuộn chảy khắp lục phủ ngũ tạng, giúp gã đúc xương đồng da sắt, chính thức đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong ngay tại chỗ!
“Trời đất ơi… Ăn cơm hóa đạo… Chỉ ăn một bữa cơm phàm trần mà Tiên Tôn đã ban tặng thần tích diệt thế cho vạn giới sao?” Càn Khôn Tử quỳ sụp xuống vũng bùn, dập đầu khóc lóc thảm thiết vì sùng bái tột cùng. “Tiên Tôn vĩ đại! Thủ đoạn nghịch thiên này của ngài… vãn bối có nằm mơ cũng không dám tưởng tượng ra!”
Thẩm Vạn Kim cũng quỳ rạp dưới đất, ôm lấy cái bụng mỡ đang tỏa ra ánh sáng hoàng kim, khóc nức nở: “Ông chủ ơi! Ngài dùng cơm phàm trần để tịnh hóa vạn giới, dùng tiếng cười để ban phát đạo vận… Tấm lòng từ bi của ngài rộng lớn hơn cả biển Đông Hải! Vãn bối thề suốt đời dọn chuồng gà, xới đất trồng dưa dưới chân ngài!”
Diệp Phi cầm chiếc quạt nan mới đan bước ra sân, thấy trời bỗng nhiên quang đãng lạ thường, những đóa hoa sen vàng rực rỡ trên bầu trời (mà dưới mắt gã thực chất chỉ là những đám mây hồng rực rỡ của rạng đông) liền vui vẻ nghĩ thầm:
“Thời tiết hôm nay đẹp thật, mây hồng rực rỡ thế kia thì ruộng dưa hấu và luống cải ngọt chắc chắn sẽ bội thu đây! Đúng là một ngày mới tràn đầy năng lượng!”
Gã hoàn toàn không biết rằng, tiếng cười hài lòng của gã vừa rồi đã tịnh hóa hoàn toàn mọi tà khí tàn dư ở biên cảnh phương Bắc, củng cố long mạch vương triều Âu Lạc Thần Châu trở nên kiên cố như bàn thạch vạn cổ, khiến hàng vạn tu sĩ và binh sĩ dưới chân núi Tản Viên đồng loạt quỳ phục bái lạy trong sự kính sợ tột cùng.
Nhìn thấy Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim lại đang quỳ lạy dập đầu khóc lóc thảm thiết ngoài sân, Diệp Phi khẽ lắc đầu ngao ngán, thở dài một tiếng đầy bất lực:
“Haizz… Đúng là một lũ thần kinh chập mạch nặng rồi. Ăn ngon thế kia mà tụi nó cũng khóc được, lại còn quỳ lạy lảm nhảm cái gì không biết. Đúng là không thể hiểu nổi cái thế giới này mà!”
Gã vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, thong thả bước đi về phía ruộng cải ngọt phía Tây Nam, tận hưởng sự bình yên mộc mạc của một ngày mới trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn vĩ đại.