Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 153: Tô Thanh Dao nấu bữa tiệc lớn
Hoàng hôn buông xuống đỉnh Tản Viên Thần Sơn, kéo theo một màn sương mù màu vàng nhạt lững lờ trôi qua những khe hở của cọc rào tre già. Ánh chiều tà đỏ ối như một lòng đỏ trứng muối khổng lồ khuất dần sau những rặng cọ cổ thụ, hắt lên ngôi nhà tranh đơn sơ một vẻ thanh bình đến lạ lùng.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ, tay cầm chiếc quạt nan mới tự tay đan phẩy nhẹ từng nhịp lười biếng. Gương mặt phong sương của gã nông phu trung niên khẽ nhíu lại, đôi mắt lờ đờ thường ngày lúc này lại dâng lên một nỗi niềm vô cùng phức tạp. Gã nhìn khoảng sân đất nện trống trải trước mặt, nơi chỉ có Lão Càn đang lom khom quét dọn lá cọ khô, rồi lại nhìn sang chuồng gà im ắng phía sau nhà, bất giác thở dài một tiếng đầy thê lương.
Tiếng thở dài trầm ấm vang lên, Đại Hắc đang gác mõm lên hai chân trước dưới gầm chõng tre khẽ nhếch tai, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng thái dương thu nhỏ khẽ liếc nhìn chủ nhân, sau đó lại lười biếng nhắm lại. Tiểu Hắc bên cạnh thì co rúm người nịnh bợ, thỉnh thoảng khẽ vẫy cái đuôi ngắn ngủn để lấy lòng đàn anh.
“Ai, đúng là vắng ba cái đứa báo thủ kia, cái nông trang này tự dưng rộng ra hẳn.” Diệp Phi lẩm bẩm, chiếc quạt nan khẽ gõ lên đầu gối trái – nơi từng đau nhức kinh niên vì gió bấc phương Bắc nhưng nay đã hoàn toàn khỏe mạnh nhờ mấy bát canh ngải cứu hoang dã đắng nghét.
Gã nhớ lại khoảng thời gian ba năm trước, khi mới xuyên không đến cái đỉnh núi hoang vu này, một mình nhổ cỏ tranh, đào củ mài đến rách cả da tay để sinh tồn. Lúc ấy chỉ mong có người bầu bạn, giúp đỡ việc vặt. Thế rồi gã nhặt được Lăng Tiêu đan điền vỡ nát, thu nhận Tô Thanh Dao mang huyết mạch hồ ly bị phong ấn, rồi đến gã thư sinh nghèo Mộc Vân Thư. Ba đứa nhỏ tuy đầu óc thỉnh thoảng cứ như bị chập mạch, suốt ngày quỳ lạy lảm nhảm những danh từ đao to búa lớn, nhưng ít ra chúng làm việc rất chăm chỉ, gánh nước tưới rau không nề hà.
Nhưng mà… sức ăn của chúng đúng là một thảm họa tài chính đối với một người phàm!
Diệp Phi khẽ liếc nhìn vết than củi tính toán chi tiêu trên một vỏ măng khô đặt ở góc chõng. Tiền gạo, tiền muối, tiền vôi bột diệt giun sán… Con số đỏ lòm khiến gã đau lòng đến mức hôm qua phải dứt khoát vung tay, đuổi khéo cả ba đứa xuống núi tự bôn ba kiếm sống. *”Đi làm thuê làm mướn gì đó tự nuôi thân đi, khi nào khấm khá thì hẵng về thăm ta,”* gã đã dứt khoát nói thế để cắt giảm gánh nặng tài chính cho nông trang.
Thế nhưng, khi chúng đi thật rồi, gã lại thấy lòng mình trống trải kỳ lạ. Nhìn chuồng gà của Tiểu Hồng im ắng, gã lại thấy nhớ tiếng cằn nhằn của Thanh Dao khi nàng đun nước, nhớ tiếng rìu chẻ củi cồm cộp của Lăng Tiêu, và cả dáng vẻ thư sinh yếu ớt xách gáo dừa đi tưới hành của Vân Thư.
Cùng lúc đó, cách Tản Viên Thần Sơn hàng vạn dặm, tại trung tâm thần đô Phong Châu sầm uất.
Tòa tháp chín tầng bằng đồng cổ Đông Sơn sừng sững chọc trời, rực rỡ dưới ánh hoàng hôn của vương triều Âu Lạc. Linh khí hoàng kim từ long mạch quốc gia mới được phục hồi cuồn cuộn phun trào như những dải lụa vàng quấn quanh thân tháp.
Bên trong tầng cao nhất của tháp, Thẩm Vạn Kim đang đứng trước một bàn tính vàng khổng lồ. Gương mặt mập mạp của hắn đầm đìa mồ hôi, hai bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật nạm ngọc bích đang gạt các hạt tính nhanh đến mức tạo ra hàng vạn tàn ảnh hoàng kim. Xung quanh hắn, mười hai vị tổng quản của Vạn Bảo Lâu từ các tinh vực xa xôi đang khom lưng báo cáo dồn dập qua các trận bàn đồng cổ:
“Lâu chủ! Thái Thượng Trưởng Lão của Thiên Thần Điện đã mang đến ba chiếc trống đồng viễn cổ và mười vạn thạch lúa nếp hạt cau thượng hạng để đặt cọc cho một hạt Thái Sơ Thần Sa!”
“Lâu chủ! Ma tông phương Bắc gửi thư khẩn, bọn họ nguyện ý dâng ra năm điều linh mạch viễn cổ đỉnh cấp chỉ để đổi lấy một chiếc lá Tịnh Thế Thần Diệp!”
“Lâu chủ, các Tiên Đế của Vô Thượng Tiên Đình đang phát điên, bọn họ đang gom góp toàn bộ thần thiết từ thời khai thiên lập địa để chuẩn bị tham gia đấu giá!”
Thẩm Vạn Kim híp đôi mắt ti hí lại, khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ. Hắn nhìn đống phân gà khô dính vỏ trấu và đống lá cọ rụng ngoài sân nông trang mà mình vừa thu gom được, lòng thầm nghĩ một lũ chưa từng thấy qua sự đời. Mấy thứ này dưới mắt Tiên Tôn chỉ là rác thải phàm trần, thế mà lũ lão quái vật vạn giới lại coi như chí bảo tối cao. Nếu bọn họ biết nước rửa chân của Tiên Tôn có thể tịnh hóa cả Thủy Tổ Thiên Ma, chắc chắn sẽ tự bóp cổ nhau chết để tranh giành.
Thế nhưng, lòng Thẩm Vạn Kim lúc này lại đang cồn cào một nỗi niềm hoàn toàn khác. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía Tây Nam nơi ngọn núi Tản Viên Thần Sơn đang mờ ảo trong mây khói. Mùi hương tương bần và mỡ cá bống kho tiêu từ chiếc niêu đất mà hắn dọn dẹp ngày hôm qua như vẫn còn vương vấn nơi đầu mũi, làm đạo tâm của hắn xao động kịch liệt.
“Mẹ kiếp, tiền bạc vạn giới thì có nghĩa lý gì chứ?” Thẩm Vạn Kim lẩm nhẩm, nuốt một ngụm nước bọt lớn. “Đại hội đấu giá ba ngày nữa mới bắt đầu. Giờ này chắc chắn Tô Thanh Dao tiền bối và hai vị đại đồ đệ đang chuẩn bị bữa tối cho Tiên Tôn. Không được, ta phải về! Nếu bỏ lỡ bữa cơm tối ở nông trang, đạo tâm của ta sẽ rạn nứt mất!”
Hắn dứt khoát ném chiếc bàn tính vàng xuống bàn, quay sang quát mười hai vị tổng quản:
“Tất cả câm miệng! Tự mình thu xếp đống sổ sách này đi! Ta có việc quân quốc đại sự phải đi diện kiến Tiên Tôn!”
Dứt lời, hắn vận khởi chân nguyên, đạp mạnh lên một trận pháp truyền tống đồng thau cổ xưa ở góc phòng. Ánh sáng hoàng kim bùng lên, thân hình mập mạp của Thẩm Vạn Kim biến mất trong tích tắc, để lại mười hai vị tổng quản ngơ ngác nhìn nhau với lòng sùng bái tột độ.
Quay lại đỉnh Tản Viên Thần Sơn, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho vầng trăng bạc treo lơ lững trên đỉnh núi thiêng.
Diệp Phi vẫn đang ngồi phẩy quạt trên chõng tre thì bỗng nhiên, tai gã khẽ động. Từ con đường mòn phủ đầy lá cọ khô dẫn lên cổng rào tre, có tiếng bước chân xào xạc vang lên. Không phải một người, mà là ba người.
Đại Hắc dưới gầm chõng khẽ nhếch tai, Tiểu Hắc cũng ngẩng đầu lên gầm gừ nhẹ.
“Ai thế nhỉ?” Diệp Phi nhíu mày, định đứng dậy vác cuốc ra xem.
Cánh cổng tre khẽ kẹt một tiếng mở ra. Dưới ánh trăng thanh mát, ba bóng người quen thuộc hiện ra.
Dẫn đầu là Lăng Tiêu. Hắn mặc bộ trường bào màu xám tro giản dị, nhưng trên vai lại vác một con heo rừng đen khổng lồ. Con heo rừng này to như một chiếc phản gỗ, da dày như tấm sắt, răng nanh dài nhọn hoắt rực lên ánh thép lạnh lẽo. Thế nhưng, nó đã hoàn toàn tắt thở, trên trán chỉ có một vết chém ngọt lịm, sạch thế đến mức không một giọt máu nào rỉ ra.
Theo sau là Tô Thanh Dao. Nàng mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, mái tóc đen dài được búi gọn gàng bằng một cành tre nhỏ. Trên tay nàng nâng một chiếc giỏ tre dính đầy bùn đất, bên trong chất đầy những tai nấm hương dại to bằng bàn tay, tỏa ra mùi thơm thảo mộc thanh nhã, cùng vài quả thảo quả đỏ rực như những đốm lửa nhỏ.
Đi cuối cùng là Mộc Vân Thư. Gã thư sinh yếu ớt hôm nay trông có vẻ hơi nhếch nhác, vạt áo nho nhã dính đầy bùn suối, nhưng hai tay lại ôm khư khư một con cá lớn màu bạc lấp lánh. Con cá này dài hơn một mét, vảy cá dưới ánh trăng phản chiếu ra những luồng ánh sáng như bạc ròng, miệng vẫn còn khẽ ngáp ngáp, tỏa ra luồng thủy khí mát rượi.
Diệp Phi nhìn thấy ba đứa đồ đệ bỗng dưng lù lù xuất hiện, mặt lập tức đen lại. Gã đứng phắt dậy, cầm chiếc quạt nan chỉ thẳng mặt chúng, lớn tiếng mắng:
“Này! Ba cái đứa báo thủ kia! Ta đã bảo các con xuống núi tự bôn ba kiếm sống, học cách tự lập cơ mà? Sao mới được một ngày đã dắt díu nhau vác xác về đây rồi? Có phải định trốn việc, quay về ăn chực cái nông trang nghèo nàn này của ta không?!”
Nghe tiếng mắng lôi đình của sư phụ, Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư lập tức run rẩy, định quỳ sụp xuống đất bùn lầy lội theo thói quen. Thế nhưng, Tô Thanh Dao đã nhanh nhẹn bước lên trước. Nàng nở một nụ cười ngọt ngào, đôi mắt khuynh quốc khuynh thành híp lại như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn. Nàng khéo léo nghiêng mình, nâng chiếc giỏ tre lên ngang ngực, giọng nói thanh khiết như tiếng chuông gió:
“Sư phụ bớt giận! Chúng con đâu dám làm trái lời dạy của ngài. Chỉ là hôm nay xuống núi bôn ba, chúng con may mắn được người dân dưới chân núi tặng cho những thứ này. Con heo rừng này là do nó chạy lạc phá hoại nương rẫy, Lăng Tiêu sư huynh chỉ tiện tay giúp dân trừ hại, họ liền cảm tạ dâng tặng. Con cá bạc này là do Vân Thư sư đệ nhặt được bên bờ suối Tản Viên khi nó nhảy lên bờ. Còn rổ nấm hương dại này là con tự tay hái trên vách đá hoang.”
Nàng khẽ chớp mắt, giọng điệu đầy vẻ hiếu thảo, rấm rứt nước mắt cảm động:
“Tất cả đều là đồ hoang dã miễn phí, hoàn toàn không tốn một xu nào của nông trang cả. Hôm nay Âu Lạc Thần Châu tạm thời bình yên, chúng con nhớ đến công ơn dạy dỗ của sư phụ, nên mới mang những thứ này về để nấu một bữa tiệc lớn hiếu kính ngài. Xin sư phụ thành toàn cho tấm lòng hiếu thảo của chúng con!”
Diệp Phi nghe đến hai chữ “miễn phí” và “không tốn một xu”, cơ mặt đang căng thẳng bỗng chốc giãn ra. Gã khẽ ho một tiếng để che giấu sự bối rối, ánh mắt lướt qua con heo rừng béo múp, con cá bạc tươi rói và rổ nấm hương thơm phức.
“Khụ… Hoàn toàn không tốn tiền thật chứ?” Diệp Phi hỏi lại, giọng điệu đã dịu đi rất nhiều.
“Dạ thật! Chúng con thề không dùng một đồng tiền nào của nông trang!” Ba đồ đệ đồng thanh đáp, ánh mắt tràn đầy sự chân thành và sùng bái.
Diệp Phi lập tức cười híp cả mắt, ném chiếc quạt nan lên chõng tre, vui vẻ vỗ đùi:
“Tốt! Khá khen cho ba đứa các con biết suy nghĩ! Đồ hoang dã tự nhiên thế này là bổ dưỡng nhất đấy. Được rồi, không tốn tiền thì cứ tự nhiên. Mau mang vào bếp đi! Thanh Dao, tối nay con làm chủ bếp, nấu cho ta một bữa thật thịnh soạn. Ta làm lụng cả ngày cũng đói mềm cả người rồi!”
“Đồ nhi tuân lệnh!” Tô Thanh Dao vui mừng khôn xiết, vội vàng vẫy tay gọi Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư vác nguyên liệu đi vào gian bếp đất nện phía sau nhà tranh.
Tại điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh linh thiêng, lúc này Hùng Vương đang ngồi xếp bằng trên tế đàn đồng thau cổ xưa. Khí thế của một vị cường giả Nửa bước Hùng Đế Cảnh đỉnh phong quanh thân hắn lượn lờ như những con rồng vàng nhỏ. Bên cạnh hắn, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đang đứng cung kính, tay vẫn ôm khư khư chiếc hộp ngọc chứa chiếc quạt nan rách dính mỡ cá bống kho tương bần mà hắn vừa đấu giá thành công từ Vạn Bảo Lâu.
Bỗng nhiên, cả hai vị đại năng cùng mở bừng mắt ra, nhìn về phía Tây Nam nơi ngọn núi Tản Viên Thần Sơn đang tỏa ra một luồng đạo vận ấm áp, bình yên vô tận. Luồng đạo vận này không mang theo sát ý diệt thế, cũng không có uy áp bạo liệt, mà chỉ là một cảm giác thư thái, ấm cúng tựa như khói bếp chiều của một ngôi làng nhỏ thời hồng hoang.
“Hùng ái khanh… ngươi có cảm nhận được không?” Hùng Vương run giọng hỏi, hai mắt rưng rưng cảm động. “Đó là… ý chí phàm nhân của Tiên Tôn. Ngài ấy… ngài ấy lại đang ban phát sự bình yên cho Âu Lạc Thần Châu.”
Bùi Hùng dập đầu sụp xuống tế đàn, khóc nức nở:
“Đại vương! Thần cảm nhận được rồi! Khí vận của vương triều chúng ta đang sôi trào ấm áp. Đây chắc chắn là Tiên Tôn đang dùng triết lý mộc mạc nhất để tịnh hóa toàn bộ chướng khí và sát niệm còn sót lại của vạn giới cường giả. Tấm lòng từ bi của ngài ấy thật vĩ đại biết bao!”
Hùng Vương chắp tay hướng về phía Tản Viên Thần Sơn, cúi đầu bái lạy:
“Tiên Tôn vĩ đại vô song… Vương triều Âu Lạc chúng ta nguyện đời đời kiếp kiếp làm thần dân trồng lúa dưới chân ngài, bảo vệ sự yên bình mà ngài hằng mong muốn!”
Quay lại gian bếp đất nện của nông trang Tản Viên.
Khói bếp xám nhạt bắt đầu bay lên từ mái tranh, lững lờ hòa vào ánh trăng bạc. Thế nhưng, bên trong gian bếp nhỏ, một “phân cảnh thần thông” kinh thiên động địa đang diễn ra dưới sự nghiêm túc tột độ của ba vị đại đồ đệ.
Tô Thanh Dao đứng ở giữa bếp, thần sắc nghiêm trang như một vị nữ thần đang chủ trì một đại tế điển cổ xưa. Nàng khẽ vẫy tay, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể đột ngột bộc phát phía sau lưng, tỏa ra một lớp sương mù yêu lực màu hồng nhạt bao bọc lấy toàn bộ gian bếp để ngăn chặn bất kỳ luồng khí tức nào thoát ra ngoài làm phiền đến Diệp Phi đang nằm nghỉ ngoài sân.
“Lăng Tiêu sư huynh, thái thịt heo rừng! Nhớ kỹ, thịt này thực chất là Thái Cổ Ma Trư chứa đầy oán niệm kỷ nguyên. Huynh phải dùng kiếm ý tịnh hóa hoàn toàn ma tính, nhưng tuyệt đối không được làm mất đi sinh cơ mộc mạc của thớ thịt!” Tô Thanh Dao ra lệnh, giọng nói đầy vẻ uy nghiêm của một Yêu Đế hoàn mỹ.
Lăng Tiêu thần sắc lạnh lùng gật đầu. Hắn bước đến trước thớt gỗ nghiến, chậm rãi rút thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét ra. Thanh kiếm vốn dĩ trông như một thanh sắt phế liệu bám đầy bùn đất, lúc này dưới sự vận hành của Kiếm tâm đại thành bỗng khẽ ngân vang một tiếng trầm đục.
Lăng Tiêu nhắm mắt lại, trong đầu vang lên lời mắng mỏ của Diệp Phi trưa nay: *”Chẻ củi cọ mà cũng chậm chạp, kiếm ý của ngươi còn vướng tạp niệm!”*
“Sư phụ… con hiểu rồi. Kiếm đạo thuần khiết nhất chính là sự mộc mạc ban đầu.” Lăng Tiêu lẩm bẩm.

Hắn mở mắt ra, một tia sáng hoàng kim xẹt qua đồng tử. Hắn vung kiếm!
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Nhát kiếm mộc mạc đến cực điểm, không hoa mỹ, không tiếng động, cũng không có gợn sóng không gian nào bộc phát. Thế nhưng, dưới mũi kiếm của hắn, con heo rừng đen khổng lồ lập tức bị phân tách thành từng lát thịt mỏng đều tăm tắp, xếp gọn gàng trên chiếc mâm tre. Mỗi một lát thịt đều tỏa ra một luồng sinh cơ thanh khiết màu vàng nhạt, toàn bộ oán niệm và ma tính của Thái Cổ Ma Trư đã bị kiếm ý hoàng kim tịnh hóa sạch sẽ thành cát bụi hư vô mà không làm tổn hại đến một sợi gân thịt nào.
Ở góc bếp bên kia, Mộc Vân Thư đang cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ đứng trước chậu nước giếng.
“Vân Thư sư đệ, rửa nấm hương và cá bạc!” Tô Thanh Dao dặn dò. “Nấm hương dại này thực chất là Ngộ Đạo Linh Chi tích tụ vạn năm linh khí trên vách đá. Con cá bạc kia là Thái Sơ Ngân Long chứa đựng thủy hệ quy luật tối cổ. Đệ phải dùng Thời Không Chi Thuật để rửa sạch bụi trần, nhưng phải khóa chặt dược lực ở thời điểm hoàn hảo nhất!”
Mộc Vân Thư mỉm cười nho nhã, khẽ gật đầu: “Dao nhi muội muội yên tâm.”
Hắn múc một gáo nước giếng hoàng kim, khẽ nhắm mắt lại, vận hành Thời Không Chi Thuật cùng Nhân Quả Đại Đạo dâng trào khắp kinh mạch. Khi dòng nước chảy từ gáo dừa nứt xuống rổ nấm và thân cá bạc, không gian xung quanh bỗng chốc trở nên vặn vẹo, thời gian dường như ngưng đọng lại.
Dưới sự khống chế tinh vi của hắn, dòng nước hóa thành một dải lụa thời gian, nhẹ nhàng gột rửa sạch sẽ từng hạt bùn đất phàm trần trên tai nấm và vảy cá, đồng thời phong tỏa hoàn toàn sinh mệnh lực và dược tính của Ngộ Đạo Linh Chi cùng Thái Sơ Ngân Long ở trạng thái đỉnh phong nhất, không để thất thoát dù chỉ một tia đạo vận.
Trong khi đó, Tô Thanh Dao bước đến trước bếp lò đất nện. Nàng dùng củi cọ già nhóm lửa, sau đó khẽ thổi một hơi. Ngọn lửa màu xanh lam nhạt bùng lên, bao bọc dưới đáy niêu đất. Nàng cẩn thận điều phối nhiệt độ, khống chế ngọn lửa cháy đều đặn, không quá mạnh cũng không quá yếu. Nồi nước dùng hầm xương heo rừng và nấm hương dại bắt đầu sôi sùng sục, tỏa ra một mùi thơm ngào ngạt chứa đựng đạo vận Thái Sơ tinh khiết nhất.
Đúng lúc này, một bóng người mập mạp lén lút thò đầu qua khe cửa bếp. Thẩm Vạn Kim vừa truyền tống từ Phong Châu Thần Đô về, vạt áo lụa lấp lánh vàng ngọc vẫn còn dính chút bụi đường. Hắn ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt chứa đầy Thái Sơ Bản Nguyên Khí tỏa ra từ nồi canh hầm, hai mắt lập tức trợn tròn, nước bọt tuôn ra như suối.
“Trời đất ơi… Đây… đây là Thái Sơ Thực Đạo trong truyền thuyết sao?!” Thẩm Vạn Kim run rẩy truyền âm cho ba vị đồ đệ. “Mùi hương này… chỉ cần ngửi một hơi, đạo cơ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của ta đã có dấu hiệu buông lỏng để đột phá lên Lạc Vũ Cảnh rồi! Các vị tiền bối ơi, cho vãn bối vào phụ giúp một tay với!”
Tô Thanh Dao khẽ liếc nhìn hắn, truyền âm cảnh cáo:
“Lão Thẩm mập, im lặng! Sư phụ đang nghỉ ngơi ngoài sân. Ngươi mà làm ồn khiến ngài ấy nổi giận phạt uống canh ngải cứu đắng, chúng ta sẽ không cứu được ngươi đâu. Mau ra sân xếp bàn ghế đi, lát nữa cơm chín thì vào bưng niêu đất!”
“Dạ dạ! Vãn bối đi ngay, đi ngay!” Thẩm Vạn Kim mừng rỡ như điên, vội vàng khom cái lưng mập mạp, nhẹ nhàng lui ra sân đất nện để cùng Càn Khôn Tử chuẩn bị bàn ghế dưới sự giám sát lười biếng của Đại Hắc.
Chiếc bàn gỗ nghiến cũ kỹ đã được lau chùi sạch sẽ, đặt ngay giữa sân đất nện dưới ánh trăng thanh bình.
Diệp Phi ngồi ở vị trí chủ tọa trên chiếc chõng tre, hai chân gác lên hòn đá cuội kê chân bàn.
“Sư phụ, cơm nước đã chuẩn bị xong rồi ạ!” Tô Thanh Dao vui vẻ bưng một cái niêu đất lớn từ trong bếp ra, đặt lên chiếc mâm sắc phong hoàng kim “Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn” dính đầy mỡ cá bống kho tương bần của ngày hôm qua.
Theo sau nàng, Lăng Tiêu bưng một đĩa thịt heo rừng nướng sả ớt vàng rộm, tỏa ra làn khói mỏng màu vàng kim nhạt. Mộc Vân Thư bưng một đĩa cá bạc hấp nấm hương dại rưới tương bần thơm phức. Cuối cùng là đĩa rau cải ngọt luộc xanh mướt, bóng bẩy mỡ heo do Càn Khôn Tử hớt hải bưng ra.
Diệp Phi nhìn mâm cơm thịnh soạn trước mắt, hai mắt sáng rực lên, nước bọt trong miệng không tự chủ được mà ứa ra.
“Chà! Thơm quá! Đúng là tay nghề của Dao nhi ngày càng tiến bộ nha.” Diệp Phi cười híp mắt khen ngợi. Gã cầm đôi đũa tre lên, gắp thử một miếng thịt heo rừng nướng đưa vào miệng.
Trong một tích tắc, Diệp Phi cảm thấy toàn bộ vị giác của mình như bùng nổ. Miếng thịt bên ngoài giòn rụm, bên trong mềm mại, nước thịt ngọt lịm tràn ngập khoang miệng, quyện cùng vị cay nồng của ớt rừng và mùi thơm ấm áp của sả. Hương vị này ngon đến mức khó tin, khiến một kẻ luôn tự hào về tài nấu ăn của mình như Diệp Phi cũng phải thầm thán phục.
“Ngon! Ngon tuyệt vời! Thịt heo rừng này mềm mà không ngấy, lại cực kỳ đậm đà. Con cá bạc này cũng thế, thịt chắc ngọt, nấm hương dại thì thơm lừng.” Diệp Phi vừa ăn vừa gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
Gã nhìn quanh một lượt, thấy ba đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng bốn gã tạp dịch Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim, Hắc Bạo, A Lạc đang đứng xếp hàng nghiêm chỉnh xung quanh bàn, nuốt nước bọt ừng ực nhưng không ai dám cử động.
“Ơ kìa, đứng đờ ra đấy làm gì?” Diệp Phi nhíu mày, xua tay mắng. “Cơm nhiều thế này một mình ta ăn sao hết. Cả lũ làm lụng vất vả cả ngày rồi, ngồi xuống đây ăn cùng ta cho vui! Lão Càn, Lão Thẩm, Hắc Bạo, A Lạc… tất cả ngồi xuống! Ăn cơm hoang dã miễn phí thì phải ăn đông mới ngon chứ!”
Nghe lời gọi của Diệp Phi, bốn gã tạp dịch cùng ba đồ đệ vô cùng cảm động, nước mắt suýt nữa đã trào ra.
“Tạ Tiên Tôn ban ơn!” Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim run rẩy truyền âm cho nhau, sau đó khom lưng cung kính ngồi xuống mép ghế gỗ.
Bữa cơm gia đình ấm áp diễn ra dưới ánh trăng thanh bình của núi Tản Viên. Tiếng cười nói rộn rã xua tan đi sự lạnh lẽo của sương đêm phương Bắc. Dưới gầm bàn gỗ nghiến, Đại Hắc và Tiểu Hắc đang ngoan ngoãn gặm những khúc xương heo rừng chứa đầy tinh hoa cốt tủy do Diệp Phi tùy tay ném xuống. Mỗi một cái gặm của Đại Hắc đều khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy, tịnh hóa hoàn toàn ma tính còn sót lại trong xương tủy của Thái Cổ Ma Trư.
Diệp Phi ăn no nê, xoa cái bụng hơi căng tròn, cảm thấy vô cùng thư thái và thoải mái. Chứng đau nhức khớp gối bên trái của gã hoàn toàn biến mất, cơ thể phàm nhân tràn đầy sinh lực ấm áp nhờ luồng dược lực và đạo vận tinh khiết từ bữa ăn tẩm bổ.
Cuối bữa tiệc, trăng đã lên đến đỉnh đầu, tỏa ánh sáng bạc dịu mát khắp nông trang. Gió đêm mát rười rượi thổi qua rặng cọ, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng.
Diệp Phi bưng chén trà nhài do Tô Thanh Dao dâng lên, nhấp một ngụm để giải ngấy. Gã nhìn ba đứa đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư đang ngồi nghiêm túc bên cạnh, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp của người làm cha, làm thầy.
Gã đặt chén trà xuống, khẽ xoa bụng, buông lời cảm thán bâng quơ đầy triết lý phàm nhân:
“Ăn no mặc ấm, thiên hạ thái bình… Đời người phàm trần chỉ cần có thế là đủ rồi. Các con xuống núi bôn ba kiếm sống, nhớ lấy một điều này cho ta: Đồ ăn ngon nhất luôn là đồ ăn do tự tay mình làm ra. Kiếm đạo hay học vấn cũng vậy thôi, đừng có suốt ngày mưu cầu những thứ quá cao xa, huyền ảo ở đâu đâu mà quên đi cái gốc mộc mạc, bình dị ban đầu. Làm người phải biết giữ cái tâm thuần khiết, mộc mạc như thớ thịt, như tai nấm này thì mới sống thọ, sống vui được.”
Lời nói của Diệp Phi vừa dứt, cả khoảng sân bỗng chốc rơi vào một sự im lặng tuyệt đối.
Trong đầu ba vị đại đồ đệ và bốn gã tạp dịch, một tiếng nổ lớn của đại đạo như vừa xé rách hồng hoang!
Lăng Tiêu chấn động tâm thần, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào chiếc đũa tre trên tay.
*”Cái gốc mộc mạc… Kiếm đạo thuần khiết…”* Lăng Tiêu lẩm bẩm trong lòng, toàn thân run rẩy kịch liệt. *”Sư phụ đang cảnh cáo ta! Nhát kiếm hoàng kim của ta trưa nay tuy chém đôi hạm đội hư không, nhưng vẫn còn mang theo chút ý niệm hoa mỹ, muốn phô diễn sức mạnh trước mặt ngài. Kiếm đạo chí cao vô thượng thực chất chính là sự mộc mạc ban đầu! Một nhát kiếm giản đơn nhất, không mang theo sát niệm, không cần quy luật màu mè, mới là nhát kiếm khai thiên lập địa!”*
Quanh thân hắn, luồng kiếm ý hoàng kim vốn đang bạo động bỗng chốc thu liễm hoàn toàn vào sâu trong đan điền, biến thành một điểm sáng mộc mạc, thuần khiết đến cực điểm. Kiếm tâm của hắn trong tích tắc đã đạt đến cảnh giới vô kiếm, vô chiêu hoàn mỹ nhất!
Mộc Vân Thư cúi đầu suy ngẫm, hai tay run rẩy bần bật, cuốn sách rách nát không chữ giắt sau lưng bỗng phát ra những tiếng xào xạc nhẹ nhàng.
*”Đạo tại phàm trần… Đồ ăn tự tay mình làm…”* Mộc Vân Thư đại ngộ, nước mắt rưng rưng. *”Tiên Tôn đang nhắc nhở ta về Nhân Quả và Thời Không! Quy luật thời gian và không gian mạnh nhất không phải là việc vặn vẹo hay đảo ngược quá khứ tương lai bằng thần thông nghịch thiên, mà chính là sự vận hành tự nhiên, bình dị của trời đất. Gieo hạt thì nảy mầm, đun lửa thì nước sôi… Đó chính là Thái Sơ Bản Nguyên! Ta mưu cầu thời không chi thuật quá cao xa, thực chất là đang đi lệch khỏi cái gốc mộc mạc mà ngài ấy đã chỉ dạy!”*
Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, chín cái đuôi hư ảnh phía sau lưng run rẩy kịch liệt vì cảm động tột cùng.
“Sư phụ… Người luôn dùng những hình ảnh bình dị nhất, những bữa cơm mộc mạc nhất để bảo hộ đạo tâm cho chúng con khỏi bị vẩn đục bởi hồng trần vạn giới. Tấm lòng từ bi và dụng ý thâm sâu của người… đồ nhi vạn kiếp cũng không báo đáp hết!”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng quỳ sụp dưới chân bàn gỗ nghiến, dập đầu khóc lóc thảm thiết:
“Tiên Tôn vĩ đại! Lời răn dạy của ngài như sấm truyền đánh thức thần trí ngu muội của vãn bối! Vãn bối thề suốt đời quét sân, dọn chuồng gà, giữ vững cái tâm mộc mạc dưới chân ngài!”
Hắc Bạo và A Lạc cũng dập đầu liên tục, khóc nức nở vì sùng bái tột độ.
Diệp Phi ngồi trên chõng tre, nhìn thấy cảnh tượng cả lũ đồ đệ và tạp dịch vừa mới ăn xong một bữa cơm ngon lành, bỗng dưng đồng loạt đứng dậy, trưng ra vẻ mặt sùng bái nghiêm túc rồi quỳ sụp xuống dập đầu khóc lóc thảm thiết như nhà có tang.
Da đầu gã lập tức tê dại, khóe miệng giật giật liên tục vì bất lực tột cùng.
“Mẹ kiếp… Lại bắt đầu rồi!” Diệp Phi lẩm bẩm oán trách trong lòng, tay ôm trán thở dài ngao ngán. “Ta chỉ khuyên bọn này ăn uống thanh đạm, làm việc chăm chỉ tự lực cánh sinh để đỡ tốn tiền của ta, thế mà tụi nó lại tự suy diễn ra cái quái gì thế này? Đúng là một lũ thần kinh chập mạch, không thể khen được quá ba câu!”
Gã dứt khoát đứng dậy, vác chiếc quạt nan mới đan đi thẳng về phía căn nhà tranh đơn sơ, đóng sầm cửa gỗ lại, lớn tiếng mắng vọng ra ngoài sân:
“Điên hết rồi! Cả lũ các ngươi đúng là bị chập mạch đầu óc nặng rồi! Ăn no rồi thì mau dọn dẹp bát đĩa, quét sạch cái sân cho ta! Đứa nào còn lảm nhảm quỳ lạy ngoài sân làm ồn đến giấc ngủ của ta, ngày mai ta phạt uống canh ngải cứu đắng ngắt ba ngày liền, nghe rõ chưa?!”
Ngoài sân đất nện, tiếng đóng cửa gỗ vang lên khô khốc dưới ánh trăng.
Thế nhưng, ba vị đại đồ đệ và bốn gã tạp dịch không hề sợ hãi. Họ nhìn cánh cửa nhà tranh đóng kín với ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và trung thành vĩnh cửu.
“Sư phụ quả nhiên là đang dùng hình ảnh phàm nhân nóng tính để rèn luyện tâm tính cho chúng ta.” Lăng Tiêu khẽ mỉm cười, ánh mắt kiên định kiếm tâm thuần khiết.
“Đúng vậy, chúng ta mau dọn dẹp bát đĩa trong im lặng tuyệt đối đi, đừng làm phiền giấc ngủ của Tiên Tôn.” Tô Thanh Dao khẽ lau nước mắt, vui vẻ dọn dẹp niêu đất.
Càn Khôn Tử cầm cây chổi tre rách, bắt đầu thực hiện những nhát quét không tiếng động của “Vô Trần Chi Đạo” dưới ánh trăng thanh bình của vương triều Âu Lạc Thần Châu.