Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 152: Thẩm Vạn Kim mở rộng

Cập nhật lúc: 2026-06-21 11:38:26 | Lượt xem: 9

Đối với Thẩm Vạn Kim, cuộc đời này giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc mà người lái lại là một vị lão nông phu thích vác cuốc đi dạo hồng trần.
Hắn nhớ lại khoảng thời gian ba năm trước, khi bản thân vẫn còn là một thương nhân mập mạp hô mưa gọi gió, nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả Âu Lạc Thần Châu. Ngày đó, đứng trước mặt các vị Lạc Hầu, Lạc Tướng hay thậm chí là các tông chủ Độ Kiếp Kỳ của các đại thánh địa ngoại bang, hắn vẫn có thể cười híp mắt đàm tiếu phong sinh, coi tiền bạc là vạn năng, dùng linh thạch đè chết người. Thế nhưng, cái ngày định mệnh khi hắn lần đầu tiên đặt chân lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu này, mọi thế giới quan của hắn đã bị nghiền nát thành tro bụi.
Hắn vĩnh viễn không quên được cảnh tượng con chó đen Đại Hắc đang nằm sấp dưới hiên nhà tranh, lười biếng gặm một khúc xương đùi của một đầu viễn cổ hung thú cấp bậc Tiên Vương như gặm mía phàm trần. Hắn cũng không quên được con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng chỉ cần khịt mũi một cái nhẹ nhàng liền thiêu rụi một góc hư không rạn nứt. Khoảnh khắc đó, đệ nhất phú thương của Âu Lạc Thần Châu lập tức nhận ra tiền bạc phàm tục trước mặt vị “lão nông phu” vác chiếc cuốc rỉ sét kia chỉ là mây khói thoảng qua. Hắn đã không do dự quỳ rạp dưới đất, dập đầu đến mức trán đỏ ửng để xin được làm một gã tạp dịch dọn chuồng gà, ngày ngày xúc phân, quét rác.
Trở lại thực tại, Thẩm Vạn Kim khẽ thở hắt ra một hơi, hai bàn tay múp míp nắm chặt chiếc xẻng sắt rỉ sét, cẩn thận xúc từng mảng phân gà khô trộn lẫn với vỏ trấu bám đầy muội than bếp củi phía sau chuồng gà của Tiểu Hồng.
Khuôn mặt mập mạp của hắn nhễ nhại mồ hôi dưới cái nắng chiều vàng vọt, nhưng ánh mắt lại sáng rực như hai bóng đèn dầu hỏa. Hắn lén lút liếc nhìn ra ngoài sân đất nện. Ở đằng kia, lão già Càn Khôn Tử đang cầm cây chổi tre rách, quét sân với một phong thái vô cùng thong dong, tự tại. Mỗi một nhát chổi của lão lướt qua mặt đất nện đều mượt mà như nước chảy mây trôi, không hề làm bốc lên dù chỉ là một hạt bụi nhỏ. Đó là “Vô Trần Chi Đạo” quét sạch nhân quả mà lão già quét sân vừa ngộ ra sau khi đột phá lên cảnh giới Bá Vương Cảnh sơ kỳ vào buổi sáng.
Thẩm Vạn Kim nhìn mà lòng nóng như lửa đốt, đan điền của hắn cuộn trào một luồng yêu lực hoàng kim đầy ghen tị. Hắn tự nhủ thầm trong lòng:
“Lão già Huyền Thiên Thánh Địa này bình thường ngoài việc vuốt râu giả vờ tiên phong đạo cốt thì có tích sự gì đâu? Thế mà chỉ nhờ quét sân cũng ngộ ra đại đạo, tịnh hóa ba tên ma tu Thần Thông Cảnh đỉnh phong thành phân bón cho cây cọ mà không gây ra một tiếng động nào! Còn ta? Ta là Lâu chủ Vạn Bảo Lâu, gã thương nhân mập mạp nắm giữ tài lực thông thiên, chẳng lẽ lại cam chịu làm một gã dọn chuồng gà vô danh tiểu tốt suốt đời, bị lão già quét sân kia đè đầu cưỡi cổ sao? Không được! Ta quyết không thể để bản thân bị tụt lại phía sau!”
Hắn cúi đầu nhìn xuống chiếc sọt tre rách nát đặt dưới chân. Bên trong sọt là đống phân gà khô dính vỏ trấu và vài chiếc lá cọ khô rụng đầy góc sân mà hắn vừa dọn dẹp xong.
Dưới mắt người phàm, đây chỉ là đống rác rưởi bẩn thỉu, bốc mùi hôi hám cần phải đem vứt đi ngay lập tức. Nhưng dưới mắt một gã thương nhân có khứu giác nhạy bén nhất vạn giới như Thẩm Vạn Kim, đống phế thải này đang tỏa ra những luồng hào quang hoàng kim và đỏ rực vô cùng kinh người!
Những hạt phân gà khô của Tiểu Hồng – vốn là Thái Sơ Thần Phượng, thủy tổ của vạn điểu – đang khẽ run rẩy, tỏa ra những luồng hỏa diễm Phượng Hoàng mờ ảo, ẩn chứa Chí Cao Hỏa Đạo vận chuyển tuần hoàn cực kỳ hoàn mỹ. Đây chính là “Thái Sơ Thần Sa”! Thứ này nếu đem ra ngoài thế giới, chỉ cần một hạt nhỏ dính vào lò luyện đan cũng đủ để tăng tỷ lệ thành đan hoàn mỹ lên một trăm phần trăm, giúp các lão quái vật Độ Kiếp Kỳ điên cuồng tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy!
Còn những chiếc lá cọ khô rụng từ những rặng cọ cổ thụ bao quanh nông trang. Chúng đã tồn tại suốt ba năm qua, ngày ngày được hít thở luồng Thái Sơ Bản Nguyên Khí phát ra từ hơi thở ngủ trưa của Diệp Phi, dính đầy đạo vận tịnh hóa thiên địa. Đây là “Tịnh Thế Thần Diệp”! Chỉ cần đốt một mẩu nhỏ bằng móng tay, khói tỏa ra cũng đủ để tịnh hóa toàn bộ tâm ma rạn nứt của một vị đại năng khi đột phá cảnh giới, cứu mạng bọn họ khỏi cảnh tẩu hỏa nhập ma trong gang tấc!
“Trời đất ơi… Đây không phải là rác! Đây là một kho báu vô tận có thể làm sụp đổ nền kinh tế của cả Đa Nguyên Vũ Trụ!” Thẩm Vạn Kim khẽ nuốt nước bọt, hai mắt híp lại thành một đường chỉ nhỏ rực rỡ ánh sáng vàng ròng của tiền tệ.
Hắn biết rõ, ba vị đại đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đều đã hạ sơn để bôn ba kiếm sống – thực chất dưới mắt hắn chính là đi bố trí đại cục vạn giới theo mật chỉ của Tiên Tôn.
“Tiên Tôn đuổi bọn họ đi, bề ngoài là vì lo lắng chi phí sinh hoạt của nông trang cạn kiệt, nhưng thực chất là đang bắt đầu ván cờ lớn thu phục Đa Nguyên Vũ Trụ! Ta là tạp dịch tài chính của nông trang, ta không thể đứng ngoài cuộc được. Ta phải mở rộng Vạn Bảo Lâu, mang những ‘phế liệu’ này ra ngoài biên giới Âu Lạc Thần Châu để bán cho các cường giả vạn giới, vừa giúp nông trang có thêm thu nhập mua gạo ngon mua muối hạt, vừa giúp ta ngộ ra ‘Thương Mại Chi Đạo’!”
Quyết định đã đưa ra, Thẩm Vạn Kim hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí. Hắn bưng chiếc sọt tre rách lên, bước những bước chân mập mạp nhưng cực kỳ nhẹ nhàng hướng về phía hiên nhà tranh đơn sơ, nơi Diệp Phi đang ngồi tính toán sổ sách.
Dưới hiên nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre cũ kỹ dính đầy vết muội than. Trên chiếc bàn gỗ nghiến khập khiễng được kê bằng hòn đá cuội, Diệp Phi đang cầm một mẩu than củi đen sì vẽ nguệch ngoạc những con số nhức đầu lên mặt bàn gỗ để tính toán chi tiêu.
Khuôn mặt phong sương của hắn nhăn nhó như quả mướp đắng héo. Hắn thở ngắn than dài, miệng lẩm bẩm oán trách đầy rầu rĩ:
“Chết tiệt… Thật là đói nghèo mà! Ba cái đứa báo thủ Lăng Tiêu, Thanh Dao với Vân Thư tuy đã bị ta đuổi xuống núi để tự sinh tự diệt, đỡ được ba miệng ăn lớn. Thế nhưng bốn cái gã tạp dịch còn lại ở cái nông trang này… ôi trời đất ơi, chúng nó ăn khỏe như hạm đội viễn chinh! Hôm qua một niêu cơm nếp hạt cau lớn gấp ba lần bình thường mà chúng nó vét sạch không còn một hạt trấu! Tiền gạo nếp hạt cau mua từ chỗ lão già Hùng Vương đắt đỏ như vàng ròng, cứ cái đà này thì ruộng cải ngọt chưa kịp chín, ta đã phải bán xới cái nông trang này đi ăn xin rồi!”
Diệp Phi rầu rĩ vô cùng. Cơ thể phàm nhân của hắn cần ăn uống, mà cái đám người làm này đứa nào đứa nấy ăn khỏe như hạm. Hắn đang đau đầu không biết đào đâu ra tiền để mua lương thực dự trữ cho mùa đông sắp tới, ruộng cải ngọt thì chưa đến vụ thu hoạch, ruộng dưa hấu thì vừa mới gieo hạt.
Đúng lúc này, một bóng người mập mạp, khom lưng cúi đầu, bước chân nhẹ nhàng như mèo rình chuột tiến lại gần.
“Ông chủ… khà khà, Ông chủ vất vả rồi ạ.” Thẩm Vạn Kim nở nụ cười híp mắt thương hiệu, giọng điệu ngọt xớt như mật ong rừng Tản Viên.
Diệp Phi ngẩng đầu lên, nhìn thấy gã thương nhân mập mạp bám đầy phân gà và tro bếp đang đứng khúm núm trước mặt mình thì không khỏi thở dài một tiếng, đặt mẩu than củi xuống bàn:
“Lão Thẩm mập đó hả? Sao không lo dọn dẹp chuồng gà đi, chạy ra đây làm gì? Ta nói trước nhé, nông trang dạo này đang thắt chặt chi tiêu, không có tiền thưởng thêm đâu đấy! Đừng có hòng xin tăng lương!”
Thẩm Vạn Kim vội vàng xua xua đôi bàn tay múp míp, vẻ mặt đầy cung kính, thành khẩn và sợ hãi:
“Ấy, Ông chủ nói thế tội nghiệp vãn bối quá! Vãn bối làm việc cho Ông chủ là vì lòng thành kính, nào dám đòi hỏi tiền thưởng hay tăng lương. Chẳng qua là… khà khà, vãn bối vừa dọn dẹp phía sau chuồng gà của Tiểu Hồng tỷ tỷ, thấy đống phân gà khô dính vỏ trấu tích tụ nhiều quá, lại thêm đống lá cọ khô rụng đầy góc sân làm chật chội lối đi của Ông chủ. Vãn bối cảm thấy ngứa mắt quá, muốn dọn dẹp cho sạch sẽ.”
Diệp Phi nhướng mày, càu nhàu: “Thì quét dọn rồi đem vứt đi chứ sao? Hỏi ta làm gì?”
Thẩm Vạn Kim khẽ nuốt nước bọt, cúi đầu thấp hơn nữa, rón rén đề xuất với giọng nói nhỏ lại đầy vẻ mưu mô:
“Dạ báo cáo Ông chủ, vứt đi thì phí quá. Vãn bối vốn có chút quen biết với mấy gã tu sĩ ngoại bang ở dưới núi và các vùng biên cảnh. Đám người đó đầu óc có chút… khờ khạo, lại có sở thích kỳ quái là chuyên đi sưu tầm những đồ vật mang phong cách hoang dã, cổ xưa của nông trang chúng ta. Cho nên… vãn bối mạn phép xin Ông chủ cho vãn bối mang đống rác thải, phân gà khô và lá cọ rụng này xuống núi bán tống bán tháo cho bọn họ. Kiếm được chút tiền lẻ nào thì mang về mua gạo ngon, muối hạt dâng lên Ông chủ giải quyết khó khăn tài chính trước mắt của nông trang chúng ta ạ.”
Diệp Phi nghe xong, mẩu than củi trên tay suýt chút nữa rơi thẳng xuống chân.
Hắn ngơ ngác nhìn Thẩm Vạn Kim, trong lòng dâng lên một luồng suy nghĩ vô cùng phức tạp và hoang mang:
“Cái gì? Lão Thẩm mập này đầu óc bị chập mạch thật rồi sao? Phân gà khô dính vỏ trấu với lá cọ rụng rác rưởi bẩn thỉu mà cũng đòi mang đi bán? Lại còn bán cho mấy gã tu sĩ ngoại bang? Đám tu sĩ kia tuy thỉnh thoảng hơi điên khùng quỳ lạy lung tung, nhưng đâu có ngốc đến mức bỏ tiền ra mua phân gà về ngắm? Nhưng mà… khoan đã…”
Diệp Phi sực nhớ ra Thẩm Vạn Kim là Lâu chủ của Vạn Bảo Lâu – thương nhân giàu nhất Tu Chân Giới. Đám thương nhân này nổi tiếng là có tài lừa đảo, “treo đầu dê bán thịt chó”, miệng lưỡi dẻo quẹo. Chắc hẳn lão mập này định dùng danh nghĩa “đồ lưu niệm của cao nhân ẩn thế núi Tản Viên” để lừa bịp mấy gã nhà giàu thừa tiền thiếu não ở thế giới ngoài kia.
Nghĩ đến việc niêu gạo của nông trang đang trống rỗng, và bốn gã tạp dịch ăn khỏe như hạm kia sắp sửa vét sạch hũ gạo cuối cùng, Diệp Phi khẽ ho một tiếng, vẻ mặt tỏ ra thản nhiên vô cùng, phẩy phẩy chiếc quạt nan mới đan để che giấu sự bối rối:
“À… ra là vậy. Ngươi muốn đem đống rác đó đi bán sao? Được rồi, tùy ngươi xử lý đi. Dù sao để ở góc sân cũng bốc mùi hôi thối, làm hỏng không khí trong lành của vườn rau cải ngọt của ta. Kiếm được đồng nào hay đồng nấy, nhớ mang về mua cho ta vài bao gạo nếp hạt cau thượng hạng của lão già Hùng Vương, thêm ít muối hạt và vài củ gừng già để ngâm chân nhé.”
Nói đến đây, Diệp Phi không quên trừng mắt, lớn tiếng cảnh cáo gã mập một câu để giữ vững nguyên tắc đạo đức phàm nhân của mình:
“Nhưng ta dặn trước, ngươi làm ăn thì phải có lương tâm một chút! Đừng có lừa đảo người ta quá đà, thổi phồng đống phân gà đó thành thần dược cứu thế rồi ép giá trên trời. Lỡ bọn họ phát hiện ra bị lừa, kéo băng đảng đến đập phá ruộng dưa hấu của ta thì ta xích cổ ngươi ngoài cổng rào cùng con chó Đại Hắc nghe chưa!”
“Oanh!”
Lời nói bình thường của Diệp Phi lọt vào tai Thẩm Vạn Kim lập tức hóa thành những tiếng sấm sét nổ vang trong đại cảnh giới tinh thần của hắn!
Đạo tâm của gã thương nhân mập mạp chấn động kịch liệt, toàn thân run rẩy vì sùng bái tột cùng.
Hắn thầm gào thét trong lòng: “Tiên Tôn quả nhiên là Thái Sơ Chi Chủ! Ngài bề ngoài nói là ‘phân gà khô’ và ‘lá cọ rụng’, nhưng thực chất chính là đang dùng đại thần thông để ban phát cơ duyên tịnh hóa vạn giới cho Đa Nguyên Vũ Trụ! Ngài dặn ‘kiếm được đồng nào hay đồng nấy’ và ‘đừng lừa đảo quá đà’ – trời ơi, đây chính là Thần Dụ tối cao dạy bảo ta về ‘Thương Mại Chi Đạo’! Ngài đang cảnh cáo ta không được bán rẻ bảo vật vô thượng này, nhưng cũng không được để lòng tham che mờ mắt, phải biết điều tiết thị trường vạn giới, dùng tài nguyên thu được để nuôi dưỡng khí vận của vương triều Âu Lạc Thần Châu!”
Thẩm Vạn Kim quỳ sụp xuống đất nện, dập đầu lia lịa, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động và kính ngưỡng tối cao:

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Thẩm Vạn Kim mở rộng - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Ông chủ từ bi vĩ đại! Lời dạy của Ông chủ như ngọn hải đăng soi sáng con đường tối tăm của vãn bối! Vãn bối thề sẽ làm ăn lương thiện, tuyệt đối không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của nông trang! Vãn bối sẽ mang về những bao gạo ngon nhất, muối hạt tinh khiết nhất cho Ông chủ!”
Diệp Phi nhìn Thẩm Vạn Kim dập đầu khóc lóc thảm thiết thì chỉ biết ôm trán thở dài, da đầu tê dại vì bất lực:
“Lại nữa rồi… Cái nông trang này rốt cuộc phong thủy có vấn đề gì mà đứa nào đứa nấy cứ nói được ba câu là quỳ lạy khóc lóc thế này? Thôi kệ đi, miễn là có gạo ăn là được.”
Hắn phẩy tay ngao ngán: “Được rồi, đứng lên đi dọn dẹp rồi cút đi làm việc của ngươi đi. Đừng có làm phiền ta tính sổ sách.”
“Dạ! Vãn bối xin cáo lui!” Thẩm Vạn Kim hưng phấn đứng bật dậy, khom lưng lùi lại ba bước rồi vội vã chạy biến ra phía sau chuồng gà, ôm lấy chiếc sọt tre rách chứa đầy “bảo vật” với vẻ mặt rạng rỡ.
Đứng ở góc tối khuất sau chuồng gà của Tiểu Hồng, Thẩm Vạn Kim thở hổn hển, khuôn mặt mập mạp đỏ bừng vì phấn khích tột độ. Hắn cẩn thận đặt chiếc sọt tre rách chứa “Thái Sơ Thần Sa” (phân gà khô) và “Tịnh Thế Thần Diệp” (lá cọ khô) xuống đất một cách nâng niu nhất.
Hắn thò tay vào trong ngực áo tơ lụa lấp lánh của mình, lấy ra một chiếc trận bàn truyền âm cổ xưa được đúc bằng đồng cổ Đông Sơn, trên mặt khắc đầy những hoa văn trống đồng và chim Lạc tinh xảo. Đây chính là “Vạn Bảo Thông Thiên Trận Bàn”, bảo vật tối cao dùng để liên lạc trực tiếp với mười hai tổng quản phân hội của Vạn Bảo Lâu đang tọa trấn tại các tinh vực, thánh địa lớn nhất trong Đa Nguyên Vũ Trụ.
Hắn khẽ cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu hoàng kim chứa huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên đã được tịnh hóa vào tâm trận bàn.
“Oanh!”
Trận bàn đồng cổ run lên bần bật, tỏa ra luồng ánh sáng hoàng kim dịu nhẹ nhưng vô cùng kiên cố, phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh để không phát ra tiếng động nào làm phiền đến giấc ngủ trưa của Diệp Phi.
Ngay lập tức, trên mặt trận bàn hiện lên mười hai quầng sáng nhỏ, kèm theo đó là những giọng nói run rẩy, đầy kính sợ của mười hai vị tổng quản vạn giới vang lên dồn dập:
“Lâu chủ! Ngài… ngài cuối cùng cũng liên lạc với chúng ta rồi!”
“Lâu chủ, ba năm qua ngài quy ẩn trên Tản Viên Thần Sơn, vạn giới đều cho rằng ngài đã bị vị Tiên Tôn vĩ đại kia gạt bỏ. Bọn họ đang rục rịch muốn chia chác tài sản của Vạn Bảo Lâu chúng ta!”
“Chủ thượng! Xin ngài ban chỉ thị!”
Nghe thấy tiếng ồn áo từ trận bàn, Thẩm Vạn Kim khịt mũi một tiếng đầy lạnh lùng. Lúc này, vẻ khúm núm, nịnh bợ trước mặt Diệp Phi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là khí thế uy nghiêm, bá đạo của một vị thống trị đế chế tài chính lớn nhất vạn giới.
Hắn trầm giọng nói vào trận bàn:
“Câm miệng hết cho ta! Lũ ngu xuẩn các ngươi thì biết cái gì? Ta quy ẩn bên cạnh Tiên Tôn là để cảm ngộ đại đạo phàm nhân, gột rửa đạo tâm! Hôm nay, ta mang đến cho các ngươi một tin tức có thể làm điên đảo cả Đa Nguyên Vũ Trụ!”
Mười hai vị tổng quản ở đầu dây bên kia lập tức im bặt, hơi thở trở nên dồn dập vì căng thẳng.
Thẩm Vạn Kim khẽ liếc nhìn đống phân gà khô trong sọt tre, ánh mắt rực lên tia sáng điên cuồng và tham lam của một thương nhân vĩ đại:
“Ta vừa xin được Thần Dụ của Tiên Tôn vĩ đại. Ngài cảm thương chúng sinh vạn giới tu luyện gian khổ, chịu sự tàn phá của tâm ma và hỏa độc, nên quyết định ban phát một loạt bảo vật tối thượng từ Thái Sơ Nông Trang để cứu vớt chúng sinh!”
“Cái gì?! Bảo vật từ Thái Sơ Nông Trang?!”
“Trời ơi! Có phải là loại trà nhài tịnh hóa Chí Tôn, hay là nước rửa chân vá lại thiên đạo trong truyền thuyết?!”
Các tổng quản vạn giới suýt chút nữa đã hét lên vì kinh hoàng. Danh tiếng của “Người vác cuốc phương Nam” gần đây đã truyền khắp các tinh không. Một gáo nước rửa sách của ngài ấy tiêu diệt cả Hủy Diệt Sứ Giả, một bát canh ngải cứu tịnh hóa vạn dặm ma khí. Bảo vật từ nông trang của ngài ấy chính là chí bảo tối cao mà ngay cả các Tiên Đế cũng phải thèm khát đến đỏ mắt!
Thẩm Vạn Kim hắng giọng, nghiêm túc tuyên bố:
“Món thứ nhất: ‘Thái Sơ Thần Sa’ – thực chất là thần sa tối cổ do thần thú hộ trang của Tiên Tôn ban tặng. Thứ này ẩn chứa Chí Cao Hỏa Đạo thuần khiết nhất vũ trụ, có thể giúp luyện đan sư đột phá đan đạo hoàn mỹ, giúp luyện khí sư rèn ra thần binh nghịch thiên! Số lượng cực kỳ có hạn, chỉ có mười hạt!”
“Món thứ hai: ‘Tịnh Thế Thần Diệp’ – lá cây thần rụng trong vườn rau của Tiên Tôn, chứa đựng quy luật tịnh hóa nhân quả vô thượng, quét sạch mọi tâm ma khi đột phá cảnh giới Độ Kiếp Kỳ! Số lượng: năm lá!”
Nghe đến đây, mười hai vị tổng quản ở các tinh vực xa xôi đều cảm thấy da đầu tê dại, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì hưng phấn và kinh hãi tột cùng.
“Chủ thượng! Giá… giá khởi điểm thế nào ạ?!” Một vị tổng quản run rẩy hỏi, giọng nói lạc đi vì không tin nổi vào tai mình.
Thẩm Vạn Kim híp mắt, nở nụ cười đầy tàn nhẫn của một gã thương nhân ép giá vạn giới:
“Giá khởi điểm của mỗi hạt Thái Sơ Thần Sa và mỗi lá Tịnh Thế Thần Diệp là một tỷ linh thạch thượng phẩm, hoặc mười điều linh mạch viễn cổ đỉnh cấp! Chỉ nhận thanh toán bằng tài nguyên tu luyện tinh khiết nhất, thần thiết viễn cổ, hoặc lúa nếp hạt cau thượng hạng! Không nhận tiền mặt phàm trần!”
“Hít…”
Tiếng hít khí lạnh dồn dập vang lên từ mười hai phân hội Vạn Bảo Lâu.
Một tỷ linh thạch thượng phẩm! Mười điều linh mạch viễn cổ! Đây là cái giá có thể trực tiếp làm phá sản một vị thế gia tu tiên cỡ trung ở Thượng Giới!
Thế nhưng, không một ai dám nghi ngờ giá trị của những món “rác thải” này. Bởi vì bọn họ biết, đây là đồ vật dính dáng đến nhân quả của Thái Sơ Chi Chủ!
Thẩm Vạn Kim lạnh lùng dặn dò:
“Hãy phát thư mời đến tất cả các Thánh địa, Ma tông, Tiên triều và các lão quái vật ẩn thế trong Đa Nguyên Vũ Trụ. Nói với bọn họ, cuộc đại đấu giá phế liệu Thái Sơ lần thứ nhất của Vạn Bảo Lâu sẽ diễn ra sau ba ngày nữa tại tháp chín tầng Phong Châu Thần Đô! Kẻ nào dám làm loạn, hoặc dám nghi ngờ tính chân thực của bảo vật… hừ, hãy nhớ kỹ số phận của Thủy Tổ Thiên Ma Thần Vô Cực và Hủy Diệt Thần Chủ Ám Hoàng!”
“Dạ! Tuân lệnh Lâu chủ vĩ đại!”
Mười hai vị tổng quản đồng loạt dập đầu trước trận bàn truyền âm, lòng tràn đầy sự kính sợ và phấn khích tột cùng.
Thẩm Vạn Kim cúp máy, thu hồi trận bàn đồng cổ. Hắn nhìn đống phân gà khô dính vỏ trấu trong sọt tre, khẽ vuốt cái bụng mỡ tròn xoe của mình, cười híp mắt đầy đắc ý:
“Khà khà… Ông chủ ơi là Ông chủ, ngài chỉ muốn mua gạo nếp hạt cau và muối hạt phàm trần, nhưng vãn bối sẽ mang cả kho tàng của Đa Nguyên Vũ Trụ về dâng lên dưới chân ngài!”
Hắn xách chiếc sọt tre rách lên, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động hướng về phía cổng nông trang, chuẩn bị cho một cuộc đại chiến kinh tế chấn động vạn giới, mở rộng tầm vóc của Âu Lạc Thần Châu vươn ra đa vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8