Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 126: Thiên địa công nhận
“Gió bão nổi lên rồi, mau mang mấy tấm bạt rách ra che ruộng dưa hấu, nhanh lên không ông chủ thức dậy là tất cả ăn cám!”
“Lão Càn, ngươi bị điên à? Đây là Thái Sơ Bản Nguyên Khí hóa vũ, che cái gì mà che, có mà rước họa vào thân!”
Tiếng tranh cãi gay gắt giữa Càn Khôn Tử và Hắc Bạo vang lên ngay sát chuồng gà của Tiểu Hồng, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của buổi trưa muộn.
Bên ngoài hàng rào tre của nông trang, bầu trời phía Tây Nam Tản Viên Thần Sơn bỗng nhiên chuyển dịch một cách đầy tà dị. Những cuộn mây tím đen như mực từ đâu kéo đến, cuồn cuộn như sóng thần gầm rú, sấm sét tím ngắt rạch ngang trời như muốn xé toạc màn đêm kỷ nguyên. Sức ép vô hình từ thiên không đè nặng xuống sườn núi, khiến cho cỏ cây vạn dặm xung quanh đều phải rạp đầu run rẩy, phản ánh đúng tâm trạng lo âu, căng thẳng tột độ của đám tạp dịch khi chứng kiến khí vận đại lục đang chuyển dịch một cách điên cuồng. Nhưng kỳ lạ thay, ngay phía trên nông trang Diệp gia, một cơn mưa xuân màu hoàng kim nhạt lại lất phất rơi xuống, mang theo hơi ấm dịu nhẹ, mâu thuẫn hoàn toàn với cảnh tượng diệt thế ngoài kia.
Bên trong gian nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi vẫn đang nằm ngủ say sưa trên chiếc chõng tre cũ kỹ. Hắn trở mình một cái, chân gác lên hòn đá cuội xám xịt dưới gầm bàn – thực chất là mảnh tàn hồn đáng thương của Thủy Tổ Thiên Ma đang co rúm lại vì sợ hãi.
“Đồ chó lười Đại Hắc… mai không dọn chuồng gà… tao xích cổ…” Diệp Phi lầm bầm nói mớ, khóe miệng còn dính chút nước bọt của một giấc ngủ trưa phàm nhân đầy sảng khoái.
Mỗi một hơi thở ra vào của hắn, dù cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng khi thoát ra ngoài gian nhà tranh lại vô tình cộng hưởng với con bù nhìn rơm ngoài ruộng cải ngọt và Đại trận Loa Thành của hàng rào tre. Luồng hơi thở ấy hóa thành một làn sương mù màu vàng nhạt, chứa đựng đạo vận chí cao vô thượng, lững lờ trôi nổi trong không trung.
“Gừ…”
Đại Hắc nằm dưới hiên nhà tranh, khẽ phát ra một tiếng gầm nhẹ trong cổ họng. Nó dùng thần niệm truyền âm, lạnh lùng cảnh cáo Tiểu Hắc đang run rẩy bên cạnh: *”Ngậm cái miệng ma tế của ngươi lại. Nếu dám phát ra một tiếng động nhỏ làm phiền giấc ngủ của chủ nhân, bổn thần thú sẽ nhai đầu ngươi làm điểm tâm.”*
Tiểu Hắc – vốn là Hư Không Ma Tế oai phong một thời nay đã triệt để hóa thành một chú chó con màu đen – vội vàng cụp tai, co rúm người lại nịnh bợ liếm liếm móng vuốt của Đại Hắc, gật đầu liên tục như giã tỏi.
Ngoài chuồng gà, con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng cũng vô cùng biết điều. Nó vội vàng thu liễm toàn bộ hỏa diễm Phượng Hoàng rực cháy trên lông cánh, ngoan ngoãn rúc cái đầu nhỏ vào trong ổ rơm, không dám gáy một tiếng nào, chỉ sợ vị “lão nông” trong nhà tranh nổi hứng muốn ăn canh gà hầm sả.
Đúng lúc này, từ phía chân núi Tản Viên, một tiếng rồng ngâm trầm hùng, cổ xưa bỗng nhiên vang vọng thẳng vào nguyên thần của vạn vật.
Đó không phải là tiếng rồng gầm của những con yêu thú thông thường, mà là tiếng gầm của Long Mạch Âu Lạc Thần Châu!
Sau khi được vá lại hoàn toàn bởi nhát cuốc của Diệp Phi và sự đột phá của ba ngàn binh sĩ Vũ Ninh, long mạch khổng lồ tích lũy khí vận mười vạn năm của cả đại lục đã hóa thành một con Kim Long vạn dặm. Nó uốn lượn xuyên qua các tầng mây, mang theo hào quang hoàng kim rực rỡ, chậm rãi nhưng đầy uy nghiêm bò về phía đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Con Kim Long khổng lồ kia, vốn là thực thể tối cao đại diện cho ý chí của đất trời Âu Lạc, thế nhưng khi tiến sát đến hàng rào tre của nông trang, nó lại đột ngột thu nhỏ thân thể lại, ngoan ngoãn như một con giun đất lớn. Đầu rồng phủ đầy vảy vàng rực rỡ áp sát xuống mặt đất nện bên ngoài cổng rào, cung kính cúi đầu triều bái hướng về phía gian nhà tranh, không dám phát ra bất kỳ một luồng uy áp nào.
Dưới sân đất nện, ba vị đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng ba gã tạp dịch Càn Khôn Tử, Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim đứng chết trân tại chỗ. Nước mưa hoàng kim lất phất rơi xuống người họ, nhưng khi đi qua màng lọc thiên cơ của con bù nhìn rơm, luồng linh khí bạo động kia đã được tịnh hóa hoàn toàn thành những giọt mưa xuân trong vắt, mát lành, thấm vào da thịt làm kinh mạch của họ ấm áp lạ thường.
“Kim… Kim Long triều bái!” Thẩm Vạn Kim run rẩy truyền âm cho mọi người, đôi bàn tay múp míp đeo đầy nhẫn trữ vật nấc lên một tiếng vì quá mức chấn động. “Thiên địa ý chí đang tự dâng hiến bản nguyên vương khí để cầu xin Tiên Tôn đóng dấu công nhận! Nơi này… thực sự đã trở thành tâm của cả thế giới rồi!”
Mộc Vân Thư đứng bên cạnh, tay cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ, ánh mắt tràn ngập sự sùng bái cuồng nhiệt đến mức gần như hoang tưởng. Hắn khẽ vuốt cằm, lẩm bẩm truyền âm phụ họa: “Đúng vậy. Sư phụ bảo chúng ta dọn dẹp chuồng gà, cuốc đất trồng rau, thực chất là đang dùng các công việc phàm trần để rèn luyện ý chí của chúng ta, giúp chúng ta thích nghi với việc đứng tại tâm của thiên đạo. Ngài dùng đại từ bi để che chở cho toàn bộ Âu Lạc Thần Châu, biến nông trang này thành thánh địa tối cao gánh còng lưng cả thế giới!”
“A di đà phật… à không, Tiên Tôn đại từ đại bi!” Càn Khôn Tử lén lút liếm một giọt nước mưa hoàng kim dính trên môi, cảm nhận được tu vi Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong của mình lại vững chắc thêm một phần, đạo cơ Chúc Đồng Cảnh dẻo dai như đồng đúc. Lão già râu tóc bạc phơ này phấn khích đến mức mặt đỏ gay, vội vàng vung chiếc chổi tre rách quét sân với tốc độ kinh hoàng, tạo ra hàng vạn tàn ảnh không gian để tịnh hóa toàn bộ lá cọ khô rơi vãi. “Quét sân thế này thì có mà thành tiên mất! Bổn tọa nguyện quét sân cho Tiên Tôn đến cùng trời cuối đất!”
Hắc Bạo – gã Lạc Tướng phương Bắc kiêu ngạo ngày nào – nay đang cặm cụi dùng búa sắt sửa lại hàng rào chuồng gà. Nghe Càn Khôn Tử nói vậy, gã liền trợn mắt, yêu lực hoàng kim rống lên trong đan điền: “Lão Càn, ngươi bớt flex lại đi! Việc quét sân là của ngươi, còn việc sửa chuồng gà và lát đường bằng Hỗn Độn Thần Thạch này là của bổn tướng! Đừng hòng tranh công với ta trước mặt ông chủ!”
Lăng Tiêu khoanh chân ngồi dưới gốc cây cọ cổ thụ, Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét đặt trên đùi. Hắn nhắm chặt mắt, lặng lẽ vận hành kiếm ý hoàng kim thuần khiết để luyện hóa luồng đạo vận rò rỉ qua hàng rào. Kiếm tâm đại thành của hắn lúc này bình lặng như nước, không hề bị ảnh hưởng bởi những lời tranh cãi của đám tạp dịch dở hơi kia.
“Két…”
Cánh cửa gỗ nhà tranh đột ngột mở ra.
Diệp Phi vươn vai một cái rõ dài, miệng ngáp ngắn ngáp dài bước ra hiên nhà. Hắn gãi gãi cái bụng mỡ dưới lớp áo vải thô màu đen bạc màu, lờ đờ nhìn bầu trời lất phất mưa xuân.
“Ủa, thời tiết Âu Lạc dạo này chiều lòng người thật nha.” Diệp Phi lẩm bẩm, đưa tay hứng lấy vài giọt nước mưa trong vắt. “Mới nãy còn nóng bức muốn chết, giờ lại có mưa xuân mát mẻ thế này. Kiểu này thì luống rau cải ngọt mới gieo chắc chắn sẽ mau lớn lắm đây.”
Hắn đưa mắt nhìn ra phía cổng rào tre, thấy Đại Hắc và Tiểu Hắc đang nằm rạp dưới đất, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm ra ngoài rào như gặp ma.
“Hai đứa mày dạo này lười chảy thây ra rồi đấy.” Diệp Phi tặc lưỡi mắng mỏ hai con chó. “Suốt ngày chỉ biết nằm ườn ra đó. Mà dạo này trên núi Tản Viên này người lạ với thú hoang cứ mò lên phá phách suốt. Hôm trước thì có đoàn người nghèo khổ lạy lục lảm nhảm, hôm kia thì có mấy gã mặc giáp đen đứng rình rập ngoài sườn núi làm bẩn hết cả đất cát. Phải làm cái biển cấm cho chắc ăn, chứ không có ngày chúng nó vào vặt trộm dưa hấu của tao.”
Nghĩ là làm, Diệp Phi quay người nhặt lấy một khúc gỗ cọ mục bám đầy rêu xanh ở góc sân. Hắn rút con dao rựa cùn giắt sau thắt lưng ra, bắt đầu tỉ mẩn đẽo đẽo gọt gọt.
“Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!”
Những dăm gỗ mục bay tứ tung dưới lưỡi dao của Diệp Phi.
Thế nhưng, dưới mắt của Mộc Vân Thư và đám đồ đệ, cảnh tượng này lại hoàn toàn khác biệt!
Mỗi một nhát dao của Diệp Phi hạ xuống, không gian xung quanh khúc gỗ mục đều bị bóp méo một cách đáng sợ. Những dăm gỗ mục rơi xuống đất, thực chất chính là những mảnh vỡ quy luật không gian bẩn thỉu, tà ác của vạn giới bị Diệp Phi dùng Thái Sơ Bản Nguyên lực đào thải và tịnh hóa triệt để! Khúc gỗ cọ mục nát kia, dưới sự đẽo gọt của hắn, đang dần dần lột xác, tỏa ra một luồng khí tức nguyên thủy, cổ kính đến nghẹt thở.
Sau khi đẽo xong một tấm biển gỗ phẳng phiu dài khoảng hai gang tay, Diệp Phi nhặt một mẩu than củi đen sì trong bếp lò, nguệch ngoạc viết lên đó mấy chữ xiêu vẹo như gà bới:

*”Nông trang Diệp gia – Không phận sự miễn vào”*.
“Chậc, chữ mình viết vẫn đẹp chán, ít ra vẫn đọc được.” Diệp Phi vô cùng đắc ý với tác phẩm của mình. Hắn phủi phủi muội than dính trên tay, vác chiếc búa gỗ sứt mẻ chuyên dùng để đóng cọc rào lên vai, tay cầm tấm biển gỗ thong thả bước ra phía cổng rào tre.
Lúc này, con Kim Long khí vận vạn dặm vẫn đang áp sát cái đầu rồng khổng lồ ngay dưới chân hàng rào tre, dâng hiến toàn bộ vương khí của Âu Lạc Thần Châu để cầu xin sự công nhận của Thái Sơ Chi Chủ.
Diệp Phi bước đến sát hàng rào, hoàn toàn không nhìn thấy con rồng vàng khổng lồ kia (vì dưới màng lọc thiên cơ của con bù nhìn rơm, hắn chỉ thấy một vũng bùn đất đỏ hơi nhô lên do nước mưa xói mòn).
“Chỗ này đất hơi mềm, đóng cọc ở đây là hợp lý nhất.” Diệp Phi lẩm bẩm. Hắn cắm chiếc cọc gỗ của tấm biển xuống đúng vị trí… ngay giữa trán của con Kim Long khí vận!
Con Kim Long không hề né tránh, ngược lại còn run rẩy vì phấn khích, ngoan ngoãn dâng hiến bản nguyên linh hồn để làm bệ đỡ cho chiếc cọc gỗ.
Diệp Phi vung chiếc búa gỗ sứt mẻ lên, gõ mạnh xuống đầu cọc tre:
“Cộc!”
*OÀNH…!!!*
Một tiếng nổ vô thanh kinh thiên động địa vang vọng khắp toàn bộ Âu Lạc Thần Châu, chấn động thẳng vào sâu trong linh hồn của vạn giới tu sĩ.
Dưới mắt của Lăng Tiêu, nhát búa thứ nhất của Diệp Phi gõ xuống, một luồng sóng sáng hoàng kim Thái Sơ khổng lồ từ chiếc bọc gỗ bộc phát ra, trực tiếp “đóng đinh” long mạch vạn dặm của Âu Lạc Thần Châu cố định ngay tại chân núi Tản Viên! Con Kim Long khí vận phát ra một tiếng rống mừng rỡ đầy uy nghiêm, toàn bộ vảy rồng hoàng kim rực sáng lên, liên kết chặt chẽ với nông trang của Diệp Phi. Từ nay về sau, long mạch Âu Lạc Thần Châu sẽ không bao giờ bị rạn nứt hay suy yếu nữa, khí vận quốc gia vững như bàn thạch!
“Cộc!” Nhát búa thứ hai của Diệp Phi tiếp tục gõ xuống cọc gỗ.
*UỲNH…!!!*
Mộc Vân Thư ôm đầu gối quỳ sụp xuống đất, hai mắt trợn trừng vì kinh hoàng. Hắn cảm nhận được, nhát búa thứ hai này của sư phụ đã hoàn toàn khóa chặt thiên cơ của toàn bộ Tản Viên Thần Sơn! Một màng chắn quy luật Thái Sơ vô hình, kiên cố đến mức ngay cả các vị Chí Tôn hay Tiên Đế từ Đa Nguyên Vũ Trụ cũng không thể dùng thần thức dòm ngó hay bói toán được nữa. Bất kỳ kẻ nào dám dùng tà thuật để dò la thiên cơ nơi này, lập tức sẽ bị lực lượng phản phệ của nhát búa này đánh cho nguyên thần vỡ vụn thành tro bụi vũ trụ!
“Cộc!” Nhát búa thứ ba, cũng là nhát búa cuối cùng, Diệp Phi dùng lực đóng chặt chiếc cọc gỗ xuống đất nện.
*BOONG…!!!*
Tiếng trống đồng Đông Sơn viễn cổ vang dội từ sâu trong lòng đất, trầm hùng và vang vọng khắp chín tầng trời.
Thiên đạo của Âu Lạc Thần Châu lúc này bỗng nhiên run rẩy kịch liệt, tự động phủ phục xuống dưới chân núi Tản Viên. Toàn bộ quy luật tự nhiên, sấm sét, gió bão của thế giới này đều cúi đầu quy phục, chính thức công nhận nông trang Diệp gia chính là “Tâm của Thế Giới” (Thần Châu Chi Tâm) – nơi khởi nguồn và là trung tâm của mọi trật tự sơ khai!
Tấm biển gỗ nguệch ngoạc chữ viết của Diệp Phi bỗng chốc tỏa ra hào quang hoàng kim vạn trượng, những nét chữ xiêu vẹo ánh lên kiếm ý Thái Sơ Trấn Thiên sắc bén đến mức có thể chém đứt nhân quả vạn giới. Thế nhưng chỉ trong một tích tắc, luồng hào quang ấy lại thu liễm hoàn toàn vào trong thớ gỗ mục, biến tấm biển trở lại thành một tấm biển gỗ bình thường, cổ kính và trầm mặc gác cổng rào tre.
“Xong! Chắc chắn thế này thì đố gã nào dám mò vào đây phá phách nữa.” Diệp Phi phủi tay đầy hài lòng, quay người vác búa gỗ đi vào sân.
Tại điện Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn ở Phong Châu Thần Đô.
Hùng Vương đang ngồi xếp bằng trên tế đàn đồng thau bỗng nhiên bừng tỉnh. Ông ta mở to mắt, cảm nhận được một luồng khí vận hoàng kim khổng lồ, tinh khiết chưa từng có từ hướng núi Tản Viên tràn về, vá lại và củng cố toàn bộ long mạch quốc gia của vương triều Âu Lạc Thần Châu đến mức hoàn mỹ nhất.
“Long mạch… Long mạch tìm được gốc tổ vĩnh hằng rồi!” Hùng Vương run rẩy, nước mắt cảm động tuôn rơi lã chã trên gương mặt uy nghiêm. Ông ta quỳ sụp xuống nền đá cổ, dập đầu hướng về phía Tây Nam – nơi ngọn núi Tản Viên đang tỏa sáng vô hình – khóc nức nở thành tiếng: “Tiên Tôn đại từ đại bi! Ngài không chỉ vá lại long mạch, mà còn đóng đinh định đoạt khí vận cho Âu Lạc vạn năm trường tồn! Ơn đức này của Tiên Tôn, vương triều Âu Lạc Thần Châu nguyện đời đời kiếp kiếp làm liếm cẩu… à không, làm thuộc hạ trung thành dưới chân ngài!”
Trăm vị Lạc Tướng và Lạc Hầu phía sau ông ta cũng đồng loạt quỳ rạp xuống đất, tiếng hô vang dội của họ chấn động cả điện Kính Thiên: “Tiên Tôn vĩ đại vô song! Âu Lạc Thần Châu vạn cổ trường tồn!”
Tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Diệp Phi bước vào sân, thấy đám đồ đệ và tạp dịch vẫn đứng đực ra đó như mấy bức tượng đá, mồm há hốc như ngậm hột thị, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy vẻ sùng bái cuồng nhiệt đến mức… hơi chập mạch.
“Mấy đứa bay đứng đực ra đó làm gì?” Diệp Phi bực mình gõ nhẹ cán búa gỗ xuống đất nện, càu nhàu mắng mỏ: “Trời sắp tối đến nơi rồi, không lo dọn dẹp sân vườn đi! Lăng Tiêu, Vân Thư, hai đứa bay mau vào bếp phụ Thanh Dao nhóm lửa bếp lò đi. Hôm nay thời tiết mát mẻ dễ chịu, ta quyết định sẽ tự tay nấu món canh rau đay mồng tơi cua đồng với cà pháo muối chua để thưởng cho cả nhà ăn giải nhiệt!”
“Canh… canh rau đay mồng tơi cua đồng?!”
Mộc Vân Thư nghe thấy cụm từ này, da đầu lập tức tê dại, truyền âm cho Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao với giọng điệu hoảng loạn tột độ: *”Trời ơi! Sư phụ vừa đóng đinh định đoạt long mạch vạn giới, nay lại muốn luyện chế ‘Thái Sơ Tịnh Thế Thần Dịch’ để tẩy tủy phạt cốt cho chúng ta sao?! Món canh cua đồng này… chắc chắn chứa đựng sức mạnh tịnh hóa tối thượng của vũ trụ!”*
Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt vì cảm động, chín cái đuôi hư ảnh run rẩy nhẹ sau lưng: *”Sư phụ thật sự quá vĩ đại. Ngài dùng danh nghĩa món ăn phàm trần để che chở, bồi bổ đạo cơ cho chúng ta mà không cần chúng ta phải chịu khổ sở gánh chịu thiên kiếp. Ơn đức này, Thanh Dao vạn kiếp cũng không báo đáp hết!”*
“Vâng lệnh sư phụ! Chúng con đi làm ngay!” Đám đồ đệ và tạp dịch đồng thanh hô vang, vội vã chạy đi làm việc với lòng sùng bái tột độ. Càn Khôn Tử quét sân nhanh đến mức tạo ra hàng vạn tàn ảnh, Hắc Bạo thì cặm cụi sửa chuồng gà với tốc độ bàn thờ, còn Thẩm Vạn Kim thì hưng phấn tính toán xem làm sao để dâng hiến thêm nhiều lúa nếp hạt cau cho Tiên Tôn.
Diệp Phi đứng ngơ ngác nhìn đám người bỗng nhiên chăm chỉ một cách đột xuất, lắc đầu ngao ngán: “Đúng là một lũ người làm dở hơi cá cám hấp. Nghe thấy có cua đồng ăn một cái là đứa nào đứa nấy như phê thuốc.”
Hắn tặc lưỡi, cầm chiếc quạt nan mới đan phẩy nhẹ vài cái cho mát, thong thả đi về phía chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ, ngồi ngắm cơn mưa xuân lất phất rơi trên ruộng cải ngọt xanh mướt, trong khi thế giới ngoài kia vừa hoàn thành một cuộc chuyển dịch định mệnh đầy hoành tráng.