Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 119: Mộc Vân Thư thu xếp

Cập nhật lúc: 2026-06-20 17:15:04 | Lượt xem: 6

Đêm khuya thanh vắng trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, ánh trăng bạc như một dải lụa mỏng manh phủ xuống sân đất nện của nông trang, mang theo cái lạnh buốt đặc trưng của sương đêm vùng cao. Không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng xào xạc của những chiếc lá cọ khô treo ngoài cổng rào tre, hay tiếng dế mèn kêu rỉ rả, râm ran dưới gầm chiếc chõng tre quen thuộc của Diệp Phi. Gió đêm lướt qua các kẽ lá, mang theo mùi đất ẩm ướt sau dông bão hòa quyện với mùi tương bần nồng nàn dính trên chiếc niêu đất kho cá bống còn sót lại từ bữa tối.
Căn nhà tranh của Diệp Phi lúc này đóng kín cửa gỗ. Bên trong, một luồng ánh sáng yếu ớt hắt qua khe cửa, kèm theo mùi muối hạt mằn mặn và mùi cơm nguội thoang thoảng bay ra. Vị “lão nông phu” vĩ đại của chúng ta lúc này đang ngồi xếp bằng trên giường, cam chịu ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt để tĩnh tâm sau một ngày dài bị đám đồ đệ và tạp dịch làm cho đau đầu nhức óc.
Ngoài hiên nhà, ba bóng người lặng lẽ đứng im lìm dưới ánh trăng như ba bức tượng đá.
Mộc Vân Thư đứng ở giữa, tà áo vải thô màu xám tro khẽ lay động theo gió đêm. Gương mặt thư sinh nho nhã của hắn lúc này ngập tràn vẻ tự trách. Hắn khẽ vuốt ve cuốn sách rách dắt bên hông, ngửi thấy mùi mực nhạt hòa lẫn với mùi sương đêm, trong lòng dâng lên một nỗi sầu muộn vô hạn.
Ở bên cạnh hắn, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao cũng đứng im lặng, không ai dám phát ra một tiếng động nhỏ nào. Cả ba người chỉ dùng thần niệm để truyền âm cho nhau, tuyệt đối không muốn làm phiền đến bữa ăn tĩnh tâm của sư phụ.
“Sư phụ ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt… Đây chính là đại đạo ‘Phác Quy Chân’ đỉnh phong!” Lăng Tiêu khẽ truyền âm, giọng điệu run rẩy vì xúc động, đôi mắt lạnh lùng như kiếm phong lúc này lại đỏ hoe, “Ngài đang dùng hành động thực tế để gõ đầu chúng ta. Ngài muốn cảnh cáo chúng ta đã quá sa đà vào danh lợi bên ngoài, để cho bụi bặm hồng trần và những hào quang giả tạo của thần binh làm vẩn đục không khí thanh tịnh của Tản Viên Thần Sơn.”
Tô Thanh Dao khẽ thở dài một tiếng, đôi vai thon thả khẽ run lên, hai bàn tay đan chặt vào nhau dưới tà áo vải thô lấm lem bùn đất. Nàng ngửi thấy mùi khói bếp Thái Sơ còn vương trên tóc, rơm rớm nước mắt truyền âm đáp lại:
“Đại sư huynh nói đúng. Niêu đất dính mỡ cá bống kho tương bần kia chứa đựng khí vận vạn năm và Thái Sơ đạo vận, vậy mà sư phụ lại tùy tiện dùng để kê niêu đất dính đầy muội than lười rửa. Ngài rõ ràng muốn dạy chúng ta triết lý ‘Pháp Vô Định Pháp’, không được chấp niệm vào vật ngoại thân. Vậy mà chúng ta lại để Thẩm Vạn Kim mang chiếc quạt nan rách đi đấu giá, gây ra sóng gió chém giết, tranh giành đến đầu rơi máu chảy ngoài kia. Đây chính là nhân quả hỗn tạp mà sư phụ ghét nhất.”
Mộc Vân Thư khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận luồng gió đêm mát rượi thổi qua da thịt. Bản thân hắn là một thư sinh nghèo được Diệp Phi cứu mạng ba năm trước, được gõ đầu bằng gáo dừa nứt để khai mở linh căn nghịch thiên. Hắn hiểu rõ hơn ai hết, sư phụ của hắn ghét nhất là sự ồn ào và rắc rối.
“Sư phụ muốn tĩnh tâm, nhưng đám ruồi muỗi bên ngoài lại không chịu buông tha cho sự yên bình của nông trang.” Mộc Vân Thư khẽ mở mắt, ánh mắt nho nhã thường ngày bỗng chốc trở nên lạnh lùng và sắc bén như một vị chiến lược gia tối thượng, “Vụ đấu giá quạt nan và niêu đất đã thu hút lũ ma tu ngoại bang cùng các lão tổ Độ Kiếp Kỳ rình mò. Lúc này, Cửu U Lão Quỷ đang dẫn theo hàng vạn ma tu chặn đường cướp niêu đất của Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng ở bình nguyên phía Bắc Phong Châu Thần Đô. Nếu để chúng gào thét, chém giết làm kinh động đến giấc ngủ của sư phụ, đó chính là tội lỗi lớn nhất của đám đồ đệ chúng ta.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, tay nắm chặt chuôi Thiết Mã Thần Kiếm lúc này đã tự phong ấn thành một thanh sắt rỉ sét bám đầy bùn đất:
“Đại đạo của sư phụ là bảo vệ ruộng vườn, trồng rau nuôi gà. Ta cần phải tọa trấn sườn núi phía Tây Nam để bảo vệ ruộng dưa hấu khỏi lũ thú hoang và tàn dư ma tộc rình mò. Trận chiến ngoài kia, ta không tiện phân thân.”
Tô Thanh Dao cũng khẽ gật đầu, khí chất Yêu Đế hoàn mỹ thu liễm hoàn toàn dưới bộ quần áo vải thô giản dị:
“Ta cũng phải ở lại để chuẩn bị đun nước gừng ấm áp cho sư phụ rửa chân vào sáng sớm ngày mai. Sức khỏe của sư phụ dạo này hay bị đau nhức khớp gối do sương ẩm, ta không thể rời đi lâu.”
Mộc Vân Thư khẽ mỉm cười, nụ cười ôn hòa nhưng chứa đựng một sự áp chế tuyệt đối đối với vạn giới thiên hạ:
“Đại sư huynh và Nhị sư tỷ cứ yên tâm ở lại nông trang phụng sự sư phụ. Những kẻ ồn ào bên ngoài kia, để đệ đi thu xếp là được. Đệ hứa sẽ trả lại sự yên tĩnh tuyệt đối cho Tản Viên Thần Sơn trước khi bình minh lên.”
Nói xong, Mộc Vân Thư lặng lẽ bước đến góc sân đất nện, sát cạnh luống hành hoa đang khẽ lay động trong sương đêm. Hắn khom lưng, dùng bàn tay thon thả nhặt chiếc gáo dừa nứt dính bùn đất khô nứt nẻ mà Diệp Phi thường dùng để tưới nước mỗi buổi sáng.
Khi ngón tay hắn chạm vào lớp vỏ dừa nhám nhúa, một luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực ấm áp, tinh khiết bỗng chốc chạy dọc theo kinh mạch, khiến cho thần mạch hoàn mỹ của hắn được gia trì một cách nghịch thiên. Chiếc gáo dừa này tuy nứt nẻ, tầm thường dưới mắt người phàm, nhưng vì đã cùng Diệp Phi múc nước giếng tưới rau suốt ba năm, mỗi ngày đều thấm đẫm ý chí tối thượng của Thái Sơ Chi Chủ, nên đối với thế giới bên ngoài, nó chính là một món chí bảo tối cao có thể bẻ gãy mọi quy luật thời không của Đa Nguyên Vũ Trụ.
Mộc Vân Thư giắt chiếc gáo dừa nứt vào đai lưng vải thô, khẽ cúi đầu chào Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao, rồi bước một bước nhẹ nhàng vào hư không. Không gian trước mặt hắn tự động nứt ra một khe hở nhỏ hẹp, nuốt chửng bóng dáng nho nhã của gã thư sinh quét dọn vào bóng tối sâu thẳm.
***
Tại vùng bình nguyên hoang vu phía Bắc Phong Châu Thần Đô, thời tiết lúc này vô cùng tồi tệ.
Gió bấc rít gào qua những khe đá tai mèo nhọn hoắt, mang theo cái lạnh buốt xương da và những bông tuyết đen kịt bốc mùi tanh tưởi của chướng khí tím đen phương Bắc. Bầu trời bị che phủ bởi những đám mây ma khí cuồn cuộn, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sét màu tím tà dị, chiếu sáng một vùng đất lầy lội đầy sát cơ.
Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng lúc này đang quỳ một chân dưới vũng bùn loãng, hơi thở dồn dập, giáp đồng cổ kính trên cánh tay đã xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt do áp lực của ma công. Mặc dù bị thương nhẹ, nhưng đạo cơ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của ông ta vẫn tỏa ra luồng hoàng kim yêu lực thuần khiết nhờ vận hành bộ “Cá bống kho tương tâm pháp” tự ngộ ra từ lời dạy của Diệp Phi. Hai bàn tay ông ta ôm chặt lấy chiếc hộp ngọc bích cổ vạn năm chứa niêu đất dính mỡ cá bống, quyết tử không chịu buông tay.
Xung quanh ông ta, mười vị hộ vệ tinh nhuệ của Vũ Ninh bộ tộc cũng đang dàn trận phòng ngự, da thịt cứng như đồng đúc của họ run rẩy dữ dội dưới sức ép của hàng vạn ma tu đang vây kín bốn phương tám hướng.
“Bùi Hùng tiểu nhi! Ngươi đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”
Một giọng nói khàn khàn, chói tai như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau vang lên từ giữa không trung.
Cửu U Lão Quỷ – một lão già gầy trơ xương như bộ sọ khô, râu tóc dài thướt tha màu xám tro bốc mùi hôi thối, đôi mắt xanh lét như hai vầng lửa ma trơi – đang ngự trên một đám mây ma khí màu tím đen. Lão cười lớn đầy tà ác, ma trảo khổng lồ dài hàng trượng ngưng tụ từ oán niệm vạn năm khẽ co bóp, tạo ra những tiếng nổ “lốp bốp” trong không khí.
“Bổn lão tổ đã sống qua ba kỷ nguyên, Độ Kiếp Kỳ tu vi của ta há lại để một gã Lạc Hầu nhỏ bé như ngươi cản đường? Giao ra chiếc ‘Thái Sơ Hỗn Độn Thần Niêu’ dính mỡ cá bống kia ngay lập tức! Thứ thần vật chí cao chứa đựng đạo vận Thái Sơ như vậy, loại phàm nhân ngu muội như ngươi không xứng đáng được sở hữu!”
Bùi Hùng phun ra một ngụm máu loãng dính đầy cát bụi, ánh mắt cương nghị trừng lớn, lớn tiếng quát trả:
“Cửu U Lão Quỷ! Ngươi câm miệng cho ta! Đây là thần vật do chính tay Tiên Tôn Diệp Phi ban tặng cho Vũ Ninh bộ tộc chúng ta! Cho dù hôm nay Bùi Hùng ta phải nổ tung đan điền, vỡ vụn nguyên thần tại bình nguyên này, cũng quyết không để loại ma đầu dơ bẩn như ngươi chạm vào một sợi lông tơ của bảo vật!”
“Ngu muội đến cực điểm!” Cửu U Lão Quỷ gầm lên một tiếng điên cuồng, “Đã vậy thì bổn lão tổ sẽ tiễn ngươi và mười vạn dặm bình nguyên này đi chầu diêm vương! Vạn Quỷ Triều Tông, sát cho ta!”
Hàng vạn ma tu phía sau lão đồng loạt gầm rú, ma khí tím đen phun trào dữ dội, kết thành một bàn tay quỷ khổng lồ che kín cả bầu trời bình nguyên, mang theo sát ý diệt thế chuẩn bị giáng xuống đầu nhóm Bùi Hùng.
Thế nhưng, ngay khi bàn tay quỷ khổng lồ chuẩn bị chạm vào đỉnh đầu của Bùi Hùng, toàn bộ thế giới bỗng nhiên ngưng trệ hoàn toàn.
Tiếng gió bấc rít gào bỗng chốc biến mất không dấu vết. Những bông tuyết đen đang rơi giữa không trung đột ngột dừng lại bất động như những hạt bụi bám trên bức tranh vẽ hỏng. Sắc tím đen của ma khí tà ác cũng ngưng trệ hoàn toàn, không thể tiến thêm một phân nào nữa.
Cửu U Lão Quỷ kinh hoàng phát hiện bản thân mình không thể nhúc nhích, ngay cả việc chớp mắt hay vận chuyển một tia ma lực trong đan điền cũng trở thành một điều xa xỉ vượt ngoài tầm kiểm soát. Nguyên thần của lão run rẩy dữ dội trước một áp lực vô hình, lạnh lẽo và vĩ đại vừa đột ngột giáng lâm xuống vùng bình nguyên hoang vu này.
Một khe nứt thời không nhẹ nhàng mở ra giữa bầu trời xám xịt, không hề gây ra bất kỳ tiếng nổ hay chấn động không gian nào.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Mộc Vân Thư thu xếp - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Mộc Vân Thư mặc bộ quần áo vải thô màu xám tro giản dị, ung dung bước ra từ khe nứt. Trên tay hắn cầm chiếc gáo dừa nứt dính bùn đất khô nứt nẻ, phong thái nho nhã, bình thản như một thư sinh đang dạo bước ngắm cảnh xuân, hoàn toàn lạc lõng giữa chiến trường đầy sát khí tà ác này.
Hắn khẽ thở dài một tiếng, giọng nói ôn hòa vang lên trong tâm linh của tất cả mọi người có mặt tại đó:
“Tiên Tôn cần sự yên tĩnh để tĩnh tâm ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt, các ngươi lại dám gào thét, chém giết ở chân núi Tản Viên thế này… Đúng là làm phiền đến giấc ngủ của Người.”
Cửu U Lão Quỷ trợn tròn đôi mắt xanh lét, nhìn chằm chằm vào chiếc gáo dừa nứt trên tay Mộc Vân Thư. Dưới nhãn giới Độ Kiếp Kỳ của lão, chiếc gáo dừa kia không phải là gỗ phế thải tầm thường, mà là hiện thân của một vùng biển Thái Sơ Bản Nguyên rộng lớn vô tận, lấp lánh những sợi tơ thời gian đan xen chằng chịt đang vận chuyển theo những quy luật sơ khai nhất của vũ trụ.
“Ngươi… ngươi là ai?!” Cửu U Lão Quỷ gào thét trong nguyên thần, lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng có trong suốt ba kỷ nguyên tu luyện của lão.
Mộc Vân Thư không hề lộ ra một tia sát khí nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng nghiêng chiếc gáo dừa nứt, múc một gáo “nước” vô hình từ dòng chảy hư không trước mặt.
Một tiếng “tũm” cực kỳ nhẹ nhàng, thanh tao vang lên trong tâm linh của hàng vạn ma tu, giống như tiếng một giọt sương mai rơi xuống mặt hồ phẳng lặng vào sáng sớm.
Sau đó, Mộc Vân Thư khẽ vung tay, hắt nhẹ gáo nước về phía trước, động tác vô cùng tự nhiên và tỉ mỉ, giống như cách hắn vẫn thường tưới nước cho luống hành hoa héo ngoài sân vườn của Diệp Phi mỗi ngày.
Luồng nước hắt ra từ chiếc gáo dừa nứt lập tức hóa thành một cơn sóng thần ánh sáng vàng kim rực rỡ, mang theo sức mạnh vô tận của Thời Gian Chi Hà quét qua toàn bộ bình nguyên phía Bắc.
Không có tiếng nổ rầm trời, không có chấn động không gian làm sụp đổ đất đá. Cơn sóng hoàng kim đi qua một cách êm đềm, dịu dàng như một làn sương sớm mùa thu lướt qua ngọn cỏ.
Thế nhưng, ngay khi cơn sóng chạm vào hàng vạn ma tu và ba vị Thái thượng lão tổ ngoại bang, một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ và dở khóc dở cười đã xảy ra, hoàn toàn vượt ra ngoài mọi dự đoán của Cửu U Lão Quỷ.
Dưới tác động của dòng nước thời gian dính đầy Thái Sơ Bản Nguyên Lực, toàn bộ ma công tà ác, oán niệm vạn năm và sát khí diệt thế của hàng vạn ma tu bỗng chốc bị gột rửa sạch sẽ hoàn toàn. Đôi mắt xanh lét đầy tà dị của Cửu U Lão Quỷ biến mất, thay vào đó là một đôi mắt hiền hậu, ngơ ngác và tràn đầy tình yêu thương vạn vật.
Trường bào xám tro rách rưới bốc mùi hôi thối của lão bỗng chốc biến đổi thành một bộ quần áo vải thô màu nâu giản dị của một nông phu lương thiện. Hàng vạn ma tu phía sau lão cũng đồng loạt rụng hết sừng quỷ, ma giáp đen kịt biến thành những chiếc áo vải thô mộc mạc. Trên tay họ, những thanh ma đao, ma kiếm chứa đầy sát ý bỗng chốc biến đổi thành những chiếc chổi tre quét rác, xô nước gỗ và cuốc đất.
Cửu U Lão Quỷ bỗng nhiên cảm thấy một lòng yêu thiên nhiên sâu sắc và mong muốn bảo vệ môi trường, giữ gìn vệ sinh chung dâng trào mãnh liệt trong lồng ngực gầy gò của mình. Lão không còn muốn cướp niêu đất, không còn muốn diệt thế, mà chỉ muốn đi nhặt sạch đống tuyết đen dơ bẩn trên bình nguyên để bồi thường cho việc làm ô nhiễm đất đai linh thiêng của Âu Lạc Thần Châu.
“Ôi trời đất ơi… Sao trước đây ta lại có thể sống một cuộc đời tà ác, làm bẩn môi trường thế này cơ chứ? Thật là tội lỗi, thật là thiếu ý thức!” Cửu U Lão Quỷ (lúc này đã là một nông phu lương thiện) khóc nức nở vì hối hận, vội vàng cầm chiếc chổi tre quét dọn đống tuyết đen dưới chân, “Các anh em! Mau dọn dẹp sạch sẽ vùng bình nguyên này cho ta! Không được để một cọng rác nào làm bẩn mắt của Tiên Tôn vĩ đại!”
“Rõ! Trưởng thôn!” Hàng vạn cựu ma tu đồng loạt dõng dạc hô lớn, hăm hở vác chổi tre, xách xô nước đi dọn dẹp vệ sinh môi trường khắp vùng bình nguyên phía Bắc Phong Châu Thần Đô với tốc độ kinh hoàng, tạo nên một bầu không khí vô cùng lao động hăng say và tích cực.
Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng cùng mười vị hộ vệ đứng chết trân tại chỗ, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả dưa hấu lớn của Diệp Phi. Đầu óc họ hoàn toàn trống rỗng, đạo tâm chấn động mạnh đến mức suýt thì nứt vỡ trước màn tịnh hóa nhân quả đầy tính trào phúng và hài hước này.
Mộc Vân Thư nhìn đoàn người “tình nguyện bảo vệ môi trường” đang hăm hở làm việc ngoài kia, khẽ gật đầu hài lòng. Hắn ôn hòa cất chiếc gáo dừa nứt vào đai lưng vải thô, rồi quay sang nhìn Bùi Hùng đang quỳ dưới đất.
Bùi Hùng lúc này mới sực tỉnh, vội vàng dập đầu lia lịa trước Mộc Vân Thư, giọng nói run rẩy vì sùng bái tột cùng:
“Tạ ơn Mộc tiên sinh cứu mạng! Tạ ơn Tiên Tôn đại từ đại bi đã dùng thần thông hóa giải nhân quả, biến ma đầu thành nông dân lương thiện để bảo vệ hòa bình cho Âu Lạc Thần Châu! Học trò… học trò vô cùng kính phục!”
Mộc Vân Thư khẽ mỉm cười, giọng nói nho nhã nhưng chứa đựng lời cảnh cáo thâm sâu:
“Bùi Hầu đứng lên đi. Mang niêu đất dính mỡ cá bống về Vũ Ninh bộ tộc đi. Hãy nhớ kỹ triết lý ‘Cá bống kho tương’ của sư phụ: tu luyện âm thầm, giữ vững đạo tâm thuần khiết, đừng bao giờ gây ra sóng gió làm phiền đến giấc ngủ ngon của Người nữa. Sư phụ tối nay đã phải ăn cơm nguội chan nước lọc vì bực mình rồi đấy. Nếu lần sau các ngươi còn để nhân quả hỗn tạp bên ngoài làm kinh động đến Tản Viên Thần Sơn, sư phụ sẽ không chỉ phạt ăn cơm nguội đơn giản thế này đâu.”
Bùi Hùng nghe vậy, da đầu bỗng chốc tê dại, mồ hôi lạnh tuôn rơi như tắm. Ông ta vội vàng ôm chặt chiếc hộp ngọc chứa niêu đất, dập đầu cung kính hứa:
“Học trò đã hiểu! Học trò thề sẽ đời đời kiếp kiếp ghi nhớ lời dạy của Tiên Tôn, quyết không để danh lợi làm vẩn đục đạo tâm, tuyệt đối giữ yên lặng cho Tản Viên Thần Sơn!”
Mộc Vân Thư khẽ gật đầu, rồi bước một bước nhẹ nhàng vào hư không, biến mất không dấu vết, để lại vùng bình nguyên phía Bắc Phong Châu Thần Đô một bầu không khí lao động hăng say, xanh tươi và vô cùng trong lành dưới ánh trăng rực rỡ.
***
Khi sương mai còn đọng trên những lá cọ khô ngoài cổng rào tre, Tản Viên Thần Sơn lúc này bắt đầu chuyển mình đón chào những tia nắng ấm áp đầu tiên của ngày mới.
Mộc Vân Thư bước ra từ khe nứt không gian ngay sát luống hành hoa ngoài sân nông trang. Hắn nhẹ nhàng đặt chiếc gáo dừa nứt dính bùn đất về vị trí cũ sát máng nước bằng tre đực, rồi xách hai xô nước giếng mát lạnh bắt đầu công việc tưới rau buổi sáng một cách tỉ mỉ và chăm chỉ, không hề có một tia mệt mỏi nào sau chuyến đi “thu xếp” kinh thiên động địa vừa rồi.
“Két…”
Cánh cửa gỗ nhà tranh đơn sơ bỗng nhiên mở ra.
Diệp Phi vươn vai bước ra sân, ngáp dài một tiếng đầy lười biếng, tay cầm chiếc quạt nan mới đan khẽ phẩy phẩy xua đi vài giọt sương sớm bám trên cổ áo vải thô màu đen bạc màu. Hắn nhìn bầu trời quang đãng, trong lành, không còn một đám mây dông hay tiếng sấm sét phiền phức nào của ngày hôm qua nữa, lòng dâng lên một sự thoải mái vô hạn.
Hắn nhìn thấy Mộc Vân Thư đang cặm cụi, chăm chỉ tưới nước cho luống hành hoa ngoài sân, khẽ gật đầu hài lòng, lẩm bẩm oán trách đầy vui vẻ:
“Đấy, cứ bình yên, tĩnh lặng thế này có phải tốt không. Cái lũ chập mạch đầu óc hôm qua chắc đi ngủ hết rồi, không còn ai đến gào thét làm phiền ta nữa. Thằng ấm đầu Vân Thư hôm nay sao chăm chỉ lạ thường thế này nhỉ? Tưới hành hoa đều đặn thế kia là tốt đấy. Tí nữa ta vào bếp nhóm lửa nướng khoai lang, ta sẽ thưởng cho nó thêm một củ khoai lang nướng thật to.”
Mộc Vân Thư nghe thấy lời lẩm bẩm của sư phụ, bước chân khựng lại một nhịp. Hắn khẽ cúi đầu dọn dẹp xô nước, một nụ cười trừ đầy vẻ sùng bái và thấu hiểu sâu sắc hiện lên trên khóe môi nho nhã của gã thư sinh.
Hắn thầm nghĩ trong lòng: “Sư phụ quả nhiên đã biết tất cả mọi chuyện. Ngài rõ ràng biết đệ vừa hạ sơn dùng gáo dừa nứt tịnh hóa Cửu U Lão Quỷ để trả lại sự yên bình cho nông trang, nên mới khen ngợi đệ tưới nước kịp thời và thưởng cho đệ củ khoai lang nướng chứa đựng Thái Sơ Đạo Quả vĩ đại kia. Cảnh giới Phản Phác Quy Chân này… học trò nguyện suốt đời suốt kiếp đi theo học hỏi!”
“Vâng, sư phụ nói đúng ạ. Cứ bình yên trồng rau thế này là tốt nhất ạ.” Mộc Vân Thư cung kính cúi đầu, nụ cười trừ trên môi càng thêm sâu sắc dưới ánh bình minh rực rỡ của Tản Viên Thần Sơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8